Trận đấu này xem như khá nhẹ nhàng, ít nhất thì Tư Đồ Thiếu Vũ thua trong ấm ức, "mất cả chì lẫn chài", không những tự tay hủy đi pháp bảo của mình mà còn thua cuộc. Cũng tại hắn không biết cách vận dụng khéo léo, để lộ sơ hở, kết quả tất nhiên là như vậy. Bảo vật quý giá nhường này, nếu rơi vào tay cao thủ sử dụng, sợ rằng uy lực vô cùng lớn, người thường sao có thể địch nổi?
Cao thủ đối quyết mà không được dùng pháp bảo ư? Thế thì còn gì là đánh đấm nữa.
Trên người không bị thương tích gì, Lăng Viêm cũng lười phải khôi phục pháp trận, cứ ngồi bệt xuống đá mà dưỡng tinh khí là được. Tư Đồ Mị Nhi chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, trái lại Tư Đồ Thiếu Vũ, người chưa tới nơi mà cái giọng oang oang đã vang lên trước.
"Lăng Viêm, ta nói cho ngươi biết, lần này tạm thời để ngươi thắng, lần sau đợi ta luyện thành Vô Thượng Thần Thông, nhất định sẽ cho ngươi biết tay!"
Lời của Tư Đồ Thiếu Vũ thu hút ánh mắt của tất cả các đệ tử xung quanh.
Tên Tư Đồ Thiếu Vũ này thật không biết sống chết là gì, cho dù có pháp bảo lợi hại, cũng đâu thể dễ dàng chọc vào kẻ đã đạt tới Ngũ Biến chứ? Việc Lăng Viêm trở thành Chân Truyền đệ tử đã là chuyện ván đã đóng thuyền rồi! Các đệ tử lần lượt thầm nghĩ.
"Thiếu Vũ, siêng năng tu luyện mới là việc ngươi cần làm. Hiện tại ngươi sợ là đã lọt vào top mười Long Hổ Bảng, cũng coi như có lời ăn nói với phụ thân rồi, mau đi tu luyện đi! Đừng làm phiền Lăng đại ca của ngươi nữa! Lăng Viêm, xin lỗi, ta sực nhớ ra còn có việc phải đi trước, e là không xem được trận cuối cùng của ngươi rồi, hy vọng ngươi giành chiến thắng!"
Tư Đồ Mị Nhi chậm rãi đứng dậy, không hiểu sao, sau khi nói xong câu này, nàng trực tiếp bước ra ngoài Long Hổ Tế Thiên Đài, thần sắc có chút phức tạp, không biết đang suy tính điều gì.
"Ơ... tỷ!!"
Tư Đồ Thiếu Vũ vừa thấy vậy liền sốt ruột, gọi một tiếng rồi vội vã đuổi theo.
Lăng Viêm khẽ mở mắt, nhìn Tư Đồ Mị Nhi một cái. Thú thật, đến tận bây giờ, hắn vẫn không hiểu người phụ nữ này rốt cuộc đang nghĩ gì.
"Thôi, không nghĩ nữa!" Lăng Viêm lắc đầu.
Sau khi điều dưỡng không biết bao lâu, lúc này, các vị trưởng lão đường khẩu bắt đầu công bố trận quyết đấu cuối cùng.
"Lăng Viêm! Dịch Hồng Trần!"
Trận cuối này chắc chắn là tâm điểm của toàn trường, dù là các vị trưởng lão trên chín tảng đá kia, e rằng cũng bắt đầu chăm chú dõi theo trận chiến này.
Trận này, trưởng lão đường khẩu trực tiếp xướng danh đệ tử tham gia.
Đệ tử có thể đi đến trận cuối cùng này, không ai dựa vào pháp bảo mạnh mẽ hay vận may phù du cả. Đệ tử lúc này đều là hàng thật giá thật, dù là pháp bảo hay vận may đều không thiếu, hơn nữa, trí tuệ, tốc độ, sức mạnh, v.v., đều là những thứ tốt nhất trong các đệ tử.
Ưu thắng liệt bại!
Đấu đến trận cuối cùng này, đã không thể dùng từ ưu thắng liệt bại để hình dung nữa. Đây là cuộc đối đầu mang tính lật đổ.
Đài thi đấu này lớn gấp đôi các đài khác, đệ tử hai bên đứng dưới tượng rồng điêu khắc và tượng hổ đá ở hai phía trái phải, ngụ ý Long Tranh Hổ Đấu.
Người giành được vị trí thứ nhất không chỉ có danh hiệu quán quân Long Hổ Bảng, mà còn nhận được đan dược do môn phái ban thưởng, các vị trưởng lão khác cũng sẽ lần lượt ban tặng những vật phẩm vô cùng trân quý.
Muốn nổi bật, đây chính là bước đầu tiên.
Lăng Viêm đánh giá người nam tử dáng người cao lớn nhưng lại thanh mảnh đối diện. Đó là một kẻ sở hữu gương mặt còn đẹp hơn cả phụ nữ, mái tóc đen nhánh làm nổi bật vẻ óng ánh đầy thi vị của vùng cổ trắng như ngọc dưới búi tóc. Sống lưng thẳng tắp như cây đại thụ, một khí chất thanh nhã như tranh vẽ bao quanh nam tử ấy. Toàn thân hắn mặc một bộ bào phục đan xen hai màu đỏ trắng, trên vai có chút lông nhung trắng như tuyết, cả người tỏa ra ánh sáng bản nguyên đỏ trắng, và một cây cung khiến người ta kinh tâm động phách đang nằm trong tay hắn. Túi tên bên hông càng khiến thần sắc Lăng Viêm trở nên ngưng trọng.
Cung và tên Địa Khí!!
Ánh sáng của ngũ hành tự nhiên.
Đây là lần đầu tiên nhìn thấy đệ tử sử dụng pháp bảo Địa Khí, Lăng Viêm... trở nên nghiêm nghị.
"Xem ra vị trí quán quân Long Hổ Bảng này không phải là hữu danh vô thực, vừa ra tay đã bất phàm như vậy!!"
Cả hội trường đều kinh ngạc, dường như trước đó nam tử tên Dịch Hồng Trần này căn bản không hề sử dụng cung tên cấp bậc Địa Khí, mà chỉ lấy ra khi đối phó với Lăng Viêm.
"Chúc mừng Lăng sư đệ, Thiên Địa Vô Hằng, xem ra ngươi sẽ là đối thủ đáng gờm của ta!!"
Dịch Hồng Trần mỉm cười nói.
"Không dám, lát nữa mong sư huynh hạ thủ lưu tình!"
Thấy nụ cười ôn hòa ấy, Lăng Viêm cũng vội vàng đáp lại.
"Người có thiên phú như vậy, sợ rằng Trường Sinh Điện ta chưa từng có, Lăng sư đệ, sóng sau xô sóng trước, e là sóng trước sắp chết trong tay ngươi rồi!!"
Dịch Hồng Trần ung dung bàn luận, thần sắc thanh nhã, không chút bối rối.
"Sư huynh quá lời rồi, mấy trận trước đều là các sư huynh sư tỷ nhường nhịn, Lăng Viêm mới có may mắn đứng ở đây!!"
"Khách sáo làm gì? Lăng sư đệ, tuy giữa ta và ngươi có cảm giác tâm đầu ý hợp, nhưng đây là Long Hổ Lôi Đài, ta và ngươi phải làm một trận long tranh hổ đấu, cho nên ta cũng sẽ không nhường vị cao thủ Thiên Địa Vô Hằng như ngươi đâu!! Phần thưởng của môn phái, ân huệ của các trưởng lão, ai mà không muốn chứ, hy vọng sư đệ đừng trách ta!"
Dịch Hồng Trần cũng thật thà, nói thẳng ra.
"Sư huynh đã quyết tâm giành lấy, sư đệ cũng sẽ không khiêm nhường, chúng ta hãy phân cao thấp đi!"
Lăng Viêm tự tin nói, không hề sợ hãi cây cung Địa Khí trong tay Dịch Hồng Trần.
"Rất tốt!"
Dịch Hồng Trần gật đầu, một tay giơ cao cung.
"Nửa năm trước, trong một lần cơ duyên xảo hợp, ta vô tình lạc vào di chỉ của môn phái cổ xưa Lạc Nhật Sơn Trang, đạt được Lạc Nhật Thần Cung này cùng mười ba mũi Truy Hồn Tiễn, hơn nữa còn học được Lạc Nhật Tiễn Pháp, thực lực tăng vọt. Người Ngũ Biến thông thường, ta đã có thể giao chiến mà không rơi vào thế hạ phong. Sư đệ, tính từ trận đối đầu với Phương Ngọc Sơn lần trước, ngươi lại bước vào Ngũ Biến, cũng chỉ có thể coi là mới nhập Ngũ Biến, thực lực mạnh mẽ nhưng nhiều chỗ còn chưa đủ thâm hậu, phải cẩn thận đấy!"
Dịch Hồng Trần nhẹ nhàng nói ra lai lịch và đặc tính của cây cung Địa Khí trong tay, rõ ràng phải có tự tin cực lớn mới dám nói ra như vậy. Cách làm người của hắn cũng khá quang minh lỗi lạc.
"Lạc Nhật Sơn Trang?? Nghe đồn đó là môn phái do Thiên Thần Hậu Nghệ sáng lập từ hơn vạn năm trước, sau khi Hậu Nghệ qua đời thì do con cháu duy trì, môn phái lan tỏa khắp nơi lớn nhỏ trong Thần Châu, nhưng đã bị tiêu diệt trong một lần yêu ma xâm lấn. Đệ tử này sợ là tìm được di chỉ của một chi nhánh rồi?? Cũng coi là may mắn!"
Một vị trưởng lão đường khẩu dường như đã từng nghe qua, nói nhỏ với trưởng lão bên cạnh.
Lăng Viêm chắp tay đứng lặng, trong bao phục chợt bùng phát một luồng ánh sáng trắng, một vật thể dài như đèn tuýp 'vút' một tiếng bay ra, xoay vòng trên không trung vài vòng rồi chậm rãi lơ lửng trước mặt Lăng Viêm.
"Quang Kiếm Bạch Mộ, do chính tay ta làm!"
Từ ngữ giản đơn, động tác gọn gàng.
"Ồ??"
Dịch Hồng Trần nghe Lăng Viêm nói là tự mình làm, lúc ấy liền kinh ngạc.
"Sư đệ thật có bản lĩnh, được rồi, đừng để các vị sư huynh sư đệ có mặt ở đây phải chờ lâu!!"
Dịch Hồng Trần mỉm cười, nhưng rất nhanh, thần sắc đã trở nên nghiêm nghị.
Thân hình ngửa ra sau, một mũi tên đen kịt bay ra khỏi túi, xoay vài vòng trên không rồi rơi vững chãi vào tay Dịch Hồng Trần.
Lên dây!
Kéo cung!
Trăng tròn!!
Đầu mũi tên sắc bén chỉ thẳng vào Lăng Viêm!!
Lăng Viêm đưa một tay ra làm chưởng, Bạch Mộ 'xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt' phân tách ra vô số bóng kiếm, hình thành một bức tường kiếm, chặn trước mặt Lăng Viêm.
Chăm chú nhìn Dịch Hồng Trần.
Nhưng vào lúc này, một luồng khí đen kịt bỗng nhiên bò ra từ tay Dịch Hồng Trần, bao bọc lấy mũi tên mà ngón tay hắn đang kẹp lấy.
Càn Khôn Tà Khí.