Này, cái hộp xuân này dường như có hiệu quả kỳ lạ đấy, đừng có ngửi bậy!
『Huyễn Long』 vội vàng nhắc nhở, rồi ném ra một luồng khí tức ngưng thần tĩnh tâm, thổi nhẹ vào Lăng Viêm.
Luồng khí tức ấy như cơn gió cuối hạ thổi tới, vô cùng hòa ái trong lành, làn gió nhẹ lướt qua từng tấc da thịt Lăng Viêm... tưới mát một chút.
Lúc này mắt Lăng Viêm đỏ nhẹ, môi cũng nứt nẻ ra, nhưng đồng tử vẫn còn hơi trong veo, hắn đậy hộp xuân lại, ngồi xếp bằng, hít thật sâu không khí, vận khí điều hòa dòng máu đang bất an trong cơ thể..
Mấy hạt hoa trong hộp xuân này, rõ ràng là một đống xuân dược mạnh mẽ, chỉ ngửi một cái, đã có một dục vọng mãnh liệt khó dập tắt, đại não gần như mất lý trí.
Điều tức một hồi lâu, Lăng Viên mới hóa giải được chút khí tức đã hít vào trong cơ thể.
「Mấy thứ này trông kỳ quái, không chừng sau này có thể phái được công dụng, để bên người chắc cũng có tác dụng, cứ cầm trước đã!」
Lăng Viêm ngắm nghía hộp xuân một lúc, mỉm cười thu nó lại.
『Huyễn Long』 gật đầu, nhắc nhở: 「Đồ tốt thì tốt, nhưng hoài bích kỳ tội* (*người vô tội mang ngọc là tội), ba thứ này có được không dễ dàng, nếu để mấy kẻ hiểu biết về Hộp Tứ Quý biết ngươi có trong tay, e rằng sẽ dẫn tới họa sát thân!」
「Mấy thứ này, cũng chẳng có gì to tát lắm nhỉ?」 Lăng Viêm không cho là vậy, dù Hộp Tứ Quý khó có được, nhưng Hoa mùa Xuân, Cây mùa Hạ, Nước mùa Thu trong đó đều chỉ là những thứ đơn điệu, dùng làm vật liệu cũng được, nhưng chưa chắc đã khiến nhiều người phải nhòm ngó, cho dù nó phải năm vạn năm mới hình thành một nguyên linh, và có cao thủ phong ấn nó vào cái hộp đặc biệt này, nhưng cũng chẳng nói lên được điều gì.
Thời gian, không thể quyết định tất cả.
Cho dù một thứ, đã bỏ ra thời gian cực dài để ngưng luyện mà thành, lại càng không thể tùy tiện nói rằng, nó là tốt, là cực phẩm, là tuyệt đỉnh.
Thời gian có thể chứng minh tất cả, nhưng không thể quyết định tất cả.
Thế nhưng, 『Huyễn Long』 lại phản bác.
「Lăng Viêm, ngươi sai rồi, thứ này, xa xa không đơn giản như ngươi tưởng tượng đâu!」
Lăng Viêm hơi ngẩn: 「Ồ? Không lẽ Hộp Tứ Quý này còn ẩn giấu điều gì khác?」
『Huyễn Long』 gật đầu: 「Đúng như ngươi nghĩ, cái Hộp Tứ Quý này, nó tồn tại cũng có đạo lý của nó, ta đến nay vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ nó có công dụng gì, nhưng có thể cho ngươi biết, là cái Hộp Tứ Quý này, mỗi mười năm, đồ bên trong sẽ biến đổi một lần, có thể là Hoa mùa Xuân, Nước mùa Thu gì đó, cũng có thể là Khoáng thạch Huyền Thiên mùa Xuân, Nước Uyên Nguyên mùa Thu, bên trong thỉnh thoảng sản xuất ra rác rưởi, nhưng có khi, lại xuất hiện một số tuyệt phẩm và bảo vật tuyệt thế!」
Lăng Viêm nghe xong, tim liền đập thình thịch..
Không lẽ, Hộp Tứ Quý này, chính là cái hộp ngẫu nhiên? Mỗi mười năm một lần, hơi dài một chút.
Tuy nhiên, mười năm một lần, thực ra cũng không dài, tu đạo chi nhân, yếu nhất sống ba bốn trăm năm cũng chẳng thành vấn đề, nhưng... Lăng Viêm chợt nghĩ, mình là người chơi.
Thực lực trong game này càng cao, thọ mệnh ở hiện thực cũng càng nhiều, nhưng vấn đề theo đó cũng đến, mười năm, mình có thể đợi được mấy lần mười năm?
Lăng Viêm thở dài, vuốt cằm, nhìn cái bàn đá.. bỗng nhiên, một tia sáng bạc nhỏ, chói vào mắt hắn.
Tia sáng bạc lóe lên, im lặng giây lát, lại lóe lên một lần nữa.
「Thứ gì vậy?」 『Huyễn Long』 dường như cũng phát hiện, trầm giọng hỏi.
Lăng Viêm không trả lời nó, mà chầm chậm bước chân di chuyển về phía trước..
Bàn đá..
Không, Lăng Viêm kinh ngạc phát hiện, thứ này có vẻ giống cái rương đá hơn.. không dám gọi là quan tài đá, vì không đủ dài.
Tia sáng bạc vừa rồi, chính là lọt ra từ khe hở của rương đá, trước đó vẫn chưa phát hiện.
「Bên trong... có gì vậy?」 Lăng Viêm nuốt nước bọt.
『Huyễn Long』 lắc đầu: 「Không biết!」
「Vậy mở ra xem thử đi! Người mà muốn chết, thay đổi không được, nếu có phúc, lại tránh không thoát, là chết hay là vận, xem thôi!」 Lăng Viêm lẩm bẩm trong miệng, Hộp Tứ Quý đã mang đến cho hắn nhiều bất ngờ, hắn hy vọng lần này cũng vậy.
Hai tay đã đặt lên khe hở của cái rương đá.
Hơi vận lực.
Ầm ầm —
Bỗng nhiên, bốn phía bắt đầu rung chuyển, không ít khối đá, bỗng nhiên tách ra khỏi vách núi, rơi xuống.
『Huyễn Long』 bỗng kinh hô lên: 「Có khí tức! Khí tức rất mạnh!」
Thế nhưng, Lăng Viêm đã mở nắp ra, chỉ là, mở nắp xong, hắn lại ngây ra, đứng yên bất động trước cái rương đá..
Bên trong rương đá phát ra ánh sáng xanh thẳm, tựa như màu trời xanh, khí tức, chính là từ trong rương đá tỏa ra.
Một cô bé, khoảng mười hai, mười ba tuổi.
Một thân sa y lụa trắng tinh, tóc tai tán loạn trong rương đá, dưới váy sa lộ ra hai cẳng chân nhỏ nhắn tinh trong suốt, hai tay khoanh lại, đặt trên bụng nhỏ phẳng lì, lông mi thon dài, đôi mắt nhắm nghiền an tường. Khuôn mặt cô bé được tạc khắc tinh xảo, thân hình nhỏ nhắn xinh xắn, chỉ mới bé như vậy, đã toát ra một vẻ khuynh thành khó che giấu, tựa như một đóa hoa đang nở rộ, khiến người ta không thể rời mắt.
Đẹp! Rất đẹp!
Ấn tượng đầu tiên trong não Lăng Viêm... Đây là một vẻ đẹp thanh tịnh.
Cái rương đá vừa vặn chứa cô bé băng khiết tĩnh lặng này..
Đối với chuyện này, lòng Lăng Viêm đã mù mờ, thế nhưng, 『Huyễn Long』 bỗng dưng thanh âm run rẩy, giọng điệu kích động kêu lên: 「Đây... đây là..」
「Không lẽ nàng là con gái của ngươi?」 Thấy 『Huyễn Long』 nhìn chằm chằm vào trong rương đá, lộ ra giọng điệu thất thố như vậy, Lăng Viêm liền lộ vẻ kinh hoàng.
「Không phải!」 『Huyễn Long』 lập tức phủ nhận!
「Vậy là...」
「Ta không quen biết!」
Lăng Viêm nghe xong, cả người liền như hết sức lực..
「Vậy ngươi kích động cái gì chứ?」
『Huyễn Long』 lắc đầu, nói: 「Ta không nói là quen biết cô bé này, ta chỉ nói, ta biết cái quan tài đá này!」
「Quan tài đá??」 Lăng Viêm nghe vậy, đánh giá bên trong cái rương đá, bên trong khắc một pháp trận phức tạp, dường như là nhiều con chim đan chéo nhau, nhìn không rõ.
「Cái quan tài đá này làm sao vậy?」 Lăng Viêm kỳ quái hỏi.
「Bên trong quan tài đá này, khắc pháp trận chú văn, ngươi có biết nó có hình dạng gì không?」
Lời của 『Huyễn Long』, bỗng dấy lên một tia hy vọng trong sáng lộ liễu, như thể được tái sinh vậy.
Biến đổi đột ngột như thế, khiến Lăng Viêm căn bản không kịp thích ứng.
Lăng Viêm không nói, mà quay người nhìn 『Huyễn Long』 dài mấy tấc..
「Phượng Hoàng! Niết Bàn Trùng Sinh!」
「Niết Bàn Trùng Sinh?」 Lăng Viêm hơi kinh ngạc, trong đầu lóe lên điều gì đó, lại nảy ra mấy suy nghĩ kỳ lạ: Niết Bàn Trùng Sinh?? Không lẽ, 『Huyễn Long』..
Thế nhưng, lúc này, một đôi mắt trong veo, bỗng nhiên nhảy vào tầm nhìn của Lăng Viêm..
「A..」