Đúng là tam trưởng lão Dư Phong, cùng với năm vị đệ tử đích truyền của ông.
Trong sân lặng ngắt như tờ, vào lúc này, chẳng ai dám tiếp tục làm càn nữa.
Dư Phong thấy vậy, vẻ mặt vô cảm gật đầu, bắt đầu ban bố lệnh của môn phái.
"Thiên hạ rộng lớn, không thể cứ mãi quẩn quanh trong Vân Gian Sơn. Nếu muốn trở thành rồng phượng trong loài người, tìm được đạo trường sinh, thì nhất định phải trải qua muôn vàn gian nan trắc trở. Gần đây, tại Thiên Vũ Chi Sâm phía Đông Bắc xuất hiện rất nhiều yêu ma, dân chúng nơi đó lầm than khổ sở, không sao kể xiết. Chúng ta đã là người tu đạo, vẫn còn giữ lấy một tấm lòng thiện lương. Lần này Trường Sinh Điện phái các ngươi đi, một là để giải cứu nỗi khổ của dân chúng, hai cũng là để rèn luyện bản thân. Tu luyện không phải là đóng cửa làm xe, nếu lần này các ngươi rèn luyện thành công, tu vi đạt yêu cầu, thì không cần cống hiến cho môn phái cũng có thể thăng cấp. Đệ tử ngoại môn thăng thành đệ tử nội môn, đệ tử nội môn giành được tư cách thách đấu đệ tử chân truyền. Nếu các ngươi có thể trảm sát đầu lĩnh của đám yêu ma này là Cốt Yêu Chiêu Hòa và Lang Tinh Huyết Tàn, mang nội đan của chúng về môn phái, những người đó sẽ nhận được một viên "Bồi Nguyên Cố Bản Đan" do chính tay chưởng môn luyện chế! Gần đây đám tiểu nhân của Quỷ Tâm Đường liên tục phạm vào Trường Sinh Điện ta, các ngươi phải hết sức lưu ý!"
Khi Dư Phong nói chuyện, thần sắc thản nhiên, không ôn không hòa, nhưng giọng nói của ông lại như tiếng sấm, vang vọng vào tai mỗi một đệ tử.
"Được rồi, giờ bắt đầu quyết sách!" Một đệ tử đích truyền phong thái tuấn lãng, toàn thân y phục trắng muốt phía sau bước lên một bước nói.
"Tất cả những đệ tử không muốn tham gia đợt rèn luyện này, đứng sang bên trái, người muốn tham gia rèn luyện, đứng sang bên phải!! Bắt đầu!!!!"
"Con đường tu đạo, đao sơn hỏa hải, khô cốt tương bạn, sinh tử lưỡng nan. Đợt rèn luyện lần này, khả năng tử vong là rất cao. Thế nhưng, không trải qua sự kinh hoàng của cái chết, sao có thể gọi là rèn luyện? Đường tu đạo dài đằng đẵng, đâu chỉ có chút trắc trở này? Các ngươi định quyết định con đường phía trước thế nào, hãy tự đưa ra lựa chọn đi!!!"
Hai đệ tử đích truyền khác lần lượt nói hết những lời còn lại.
Các đệ tử trên sân bắt đầu xôn xao.
Lời nói của mấy người họ như một ngọn lửa, đốt cháy cả Thiên Tuyết Trường Túng Viện.
Sân bãi sôi sục kéo dài khoảng năm phút, lúc này mới dần dần yên tĩnh trở lại. Rất bất ngờ, ngoại trừ một bộ phận nhỏ chừng vài trăm người, tất cả những người còn lại đều chuẩn bị xuất sơn rèn luyện.
"Rất tốt!" Dư Phong không nhìn những kẻ không muốn đi rèn luyện, dù sao những kẻ dám đứng bên trái cũng đã bị Trường Sinh Điện liệt vào danh sách tử tù.
"Bây giờ bắt đầu, đệ tử nội môn dẫn dắt bốn đệ tử ngoại môn, năm người một tổ. Ta sẽ sắp xếp theo tổ, tất cả thông tin sẽ hiển thị trên lệnh bài đệ tử bên hông các ngươi, hãy chú ý!"
Dứt lời, Dư Phong giơ tay trái lên, ngón trỏ khum lại, nhẹ nhàng búng lên trời...
Vút!
Một luồng sáng vàng xông thẳng lên không trung, trong nháy mắt biến mất.
Bùm!
Đột nhiên, trên bầu trời vang lên một tiếng nổ, chỉ thấy vô số luồng sáng vàng như hoa rơi từ trên không trung đổ xuống.
Các đệ tử bên dưới nhất thời đầy vẻ kinh hãi. Luồng sáng vẽ một vòng cung trên không trung, rồi rơi thẳng xuống.
Như thể thần tích, tất cả mọi người đều không khỏi động dung.
Luồng sáng hạ xuống, mang theo từng đợt tiếng xé gió, tốc độ cực nhanh, khí thế mạnh mẽ.
"Lấy lệnh bài ra!"
Dư Phong quát lớn một tiếng.
Nhiều người chưa kịp lấy lệnh bài đệ tử ra vội vàng lấy lệnh bài của mình ra.
Chíu chíu chíu chíu.
Chỉ thấy những luồng sáng từ trên không hạ xuống, với tốc độ mắt thường khó lòng theo kịp, cực kỳ chuẩn xác chui tọt vào trong lệnh bài của mỗi một đệ tử.
Sợi sáng cuối cùng biến mất trong lệnh bài đệ tử... Dư Phong nhìn mọi người một cái, vẻ mặt vô cảm, tùy ý phất tay, dưới chân cuộn lên từng đợt mây xanh, từ từ bay lên cao, trong nháy mắt biến mất giữa tầng mây.
Tất cả mọi người vẫn còn chìm đắm trong cử chỉ vừa rồi của Dư Phong, cử chỉ khiến đất trời đổi sắc.
Một lát sau, sân bãi mới bùng nổ, tiếng người ồn ào náo nhiệt, tiếng lớn tiếng nhỏ đan xen nhau.
Lăng Viêm lại đang nhìn chằm chằm vào lệnh bài trong tay mình.
Phía trên hiển thị tình hình phân tổ lần này, bản thân cậu cũng coi là đệ tử nội môn, đương nhiên phải dẫn dắt vài đệ tử ngoại môn rèn luyện.
"Bồi Nguyên Cố Bản Đan!! Trời ạ, chị ơi, đó là thứ gì vậy?? Còn đám Cốt Yêu, Lang Tinh gì đó nữa?? Có lợi hại không??"
Bên tai Lăng Viêm vang lên tiếng ồn ào của Tư Đồ Thiếu Vũ.
"Bồi Nguyên Cố Bản Đan... Trời ạ, không ngờ lại thực sự xuất hiện loại đồ vật này..." Tư Đồ Mị Nhi không ồn ào như Tư Đồ Thiếu Vũ, mà gương mặt lộ rõ vẻ kinh ngạc.
Lăng Viêm vừa nghe, quan sát vẻ mặt của mọi người trong sân, quả nhiên, biểu cảm của đa số mọi người đều không khác gì Tư Đồ Mị Nhi.
"Viên Bồi Nguyên Cố Bản Đan này, rốt cuộc là vật gì??" Lăng Viêm hỏi.
"Một viên đan dược có thể tăng tuổi thọ cho con người!!"
Tư Đồ Mị Nhi nói một câu kinh người.
"Có thể tăng tuổi thọ con người??" Trong trò chơi thì con người còn cần tuổi thọ sao??
"Là tuổi thọ trong thực tế!"
Tư Đồ Mị Nhi lại tiết lộ thêm.
"Đây là đan dược xếp hạng thứ mười bảy trong bảng xếp hạng đan dược đã biết của "Vĩnh Sinh", Bồi Nguyên Cố Bản Đan! Đan dược do chính tay chưởng môn Trường Sinh Điện là Bạch Phong Vũ luyện chế, tổng cộng chỉ có bảy viên. Sau khi uống vào, có thể tăng cường mạnh mẽ tinh khí thần, tuy không tăng giá trị cảnh giới, nhưng còn tốt hơn cả tăng cảnh giới. Vì trò chơi này đã bắt đầu có hệ thống tự vận hành, các công ty nghiên cứu và các đại lý phía liên quan đã sớm không thể và cũng không đi can thiệp vào mọi thứ bên trong "Vĩnh Sinh" nữa, cho nên đan dược này cực kỳ quý giá, gần như không thể dùng tiền để đo đếm, là báu vật vô giá. Người uống vào có thể tăng thêm hai mươi ngày tuổi thọ!!!"
"Sao họ biết là có thể tăng tuổi thọ con người??" Lăng Viêm kỳ lạ nhìn Tư Đồ Mị Nhi.
Ánh mắt Tư Đồ Mị Nhi chợt trở nên sắc bén, nhưng rất nhanh lại tự giễu cười một tiếng: "Đệ tử nội môn Long Hổ Bảng nghe qua chưa? Có một người từng giành được báu vật tuyệt thế này, sau khi uống vào lại phát hiện các giá trị cảnh giới lớn không hề tăng lên, nên sai người nghiên cứu một chút. Kết quả này chính là từ người đó mà ra, nhưng mười phần thì chín phần là thật!"
"Thì ra là vậy!"
Vào lúc này, các đệ tử của Thiên Tuyết Trường Túng Viện đã bắt đầu lục tục rời khỏi sân.
"Đúng rồi, Lăng Viêm, chúng ta cùng một tổ đấy nhé!!!"
Tư Đồ Mị Nhi lắc lắc lệnh bài đệ tử ngoại môn trong tay, ánh mắt có chút tinh quái nói.