Nàng vừa dứt lời thì chàng trai tên Ged liền đặt tay mình lên bàn tay đang nắm lá bùa bị vỡ của nàng. Nàng giật mình ngẩng lên, thấy mặt chàng tràn trề sức sống, bừng lên với nụ cười đắc thắng. Nàng mất hết can đảm và cảm thấy sợ chàng. “Cô đã giải thoát cho cả hai ta,” chàng nói. “Nếu chỉ một mình thì không ai có thể tìm được tự do. Đi nào, trong khi chúng ta vẫn còn thời gian thì đừng lãng phí! Cô hãy giơ miếng bùa ra lần nữa đi.” Nàng đã nắm tay lại, giữ hai miếng bạc trong lòng bàn tay, nhưng khi chàng yêu cầu nàng lại chìa chúng ra, với những vết gãy chạm nhau.
Chàng không cầm, mà đặt ngón tay lên trên. Chàng nói vài lời, và đột nhiên mồ hôi toát ra đầm đìa trên mặt. Nàng cảm thấy một thoáng rung động kỳ lạ trong lòng bàn tay, như thể một con thú nhỏ xíu đang nằm ngủ ở đó vừa cựa mình thức giấc. Ged thở phào; vẻ mặt căng thẳng của chàng giãn ra, và chàng đưa tay lên lau trán.
“Đó,” chàng nói, cầm Vòng tròn Erreth-Akbe lên, luồn nó qua những ngón tay phải của nàng, qua cả bàn tay, để đeo nó vào cổ tay nàng. “Đó!” và chàng ngắm nghía với vẻ hài lòng. “Vừa như in. Chắc hẳn nó là vòng tay của phụ nữ hoặc trẻ con.”
“Liệu nó có rơi mất không?” Nàng lẩm bẩm, lo lắng, cảm thấy chiếc vòng bạc mỏng mảnh lành lạnh trên cổ tay mảnh dẻ của mình.
“Không đâu. Tôi không thể dùng một lời thần chú sửa chữa thông thường để gắn liền chiếc Vòng của Erreth-Akbe, như một bà phù thủy làng sửa một cái ấm. Tôi đã phải dùng phép Kiến tạo và biến hai nửa thành một chiếc vòng nguyên vẹn. Giờ thì nó đã lành lặn như thể chưa bao giờ bị gãy vậy. Tenar, chúng ta phải đi thôi. Tôi sẽ đem theo túi và bình nước. Cô mặc áo choàng vào đi. Còn gì nữa không?”
Trong khi nàng loay hoay mở cửa, chàng nói, “Giá mà tôi có cây gậy pháp thuật của mình,” và nàng đáp lại, vẫn thì thầm, “Nó nằm ngay bên ngoài cửa ấy. Tôi đã đem nó theo.”
“Sao cô lại đem nó theo?” Chàng tò mò hỏi.
“Tôi đã định... đưa anh đến lối ra. Giải thoát cho anh.”
“Đó là một lựa chọn mà cô không thể thực hiện. Cô chỉ có thể giam giữ tôi như một tên nô lệ, và tiếp tục phận nô lệ của chính mình; hoặc trả tự do cho tôi, và trốn thoát cùng tôi. Nào, cô bé, hãy can đảm lên, xoay chìa khóa đi.”
Nàng xoay chiếc chìa khóa có chuôi khắc hình con rồng và mở cánh cửa dẫn vào hành lang thấp, tối đen. Nàng bước ra khỏi Kho tàng của khu Lăng tẩm với chiếc vòng của Erreth-Akbe trên tay, và chàng trai đi theo sau.
Một tiếng rung trầm, không phải là tiếng động lớn, phát ra từ lớp đá ở vách, nền và trần hang. Nó giống như tiếng sấm từ xa vẳng lại, giống như một vật khổng lồ nào đó vừa rơi xuống cách đây rất xa.
Tóc trên đầu nàng dựng ngược lên, và không nghĩ ngợi gì thêm, nàng thổi tắt ngọn nến trong cây đèn thiếc. Nàng nghe thấy tiếng chân chàng trai sau lưng mình; chàng khe khẽ nói, gần đến nỗi hơi thở của chàng lay động mái tóc nàng, “Hãy để cây đèn lại. Tôi có thể tạo ra ánh sáng nếu cần. Ở bên ngoài là mấy giờ rồi?”
“Khi tôi đến đây thì đã quá nửa đêm rồi.”
“Thế thì chúng ta phải đi nhanh thôi.”
Nhưng chàng vẫn không nhúc nhích. Nàng chợt nhớ ra mình phải đi trước dẫn đường. Chỉ mình nàng biết được đường ra khỏi Mê cung, và chàng đang đợi để đi theo nàng. Nàng bước tới trước, phải khom người xuống vì đường hầm ở đây quá thấp, nhưng vẫn cố rảo bước. Từ những ngả rẽ họ không thể trông thấy, một luồng hơi lạnh lẽo phả ra, đem theo mùi ẩm ướt rất gắt, thứ âm khí của vực sâu thăm thẳm bên dưới những lối đi ấy. Khi trần hang cao hơn một chút và nàng đã có thể đứng thẳng dậy thì nàng đi chậm hơn, đếm từng bước trong khi họ tiến đến gần vực hơn. Nhanh nhẹn, không bỏ qua bất kỳ cử động nào của nàng, chàng trai bám theo phía sau, cách nàng một quãng ngắn. Ngay khi nàng dừng lại thì chàng cũng dừng.
“Đến vực rồi,” nàng thì thào. “Tôi không tìm được gờ đá. Không, đây rồi. Cẩn thận đấy, tôi nghĩ đá đang lung lay... Không, không, đợi đã... đá lở mất rồi...” Nàng nhón chân quay lại lối đi an toàn khi những hòn đá chao đảo dưới chân. Chàng trai nắm lấy cánh tay giữ nàng đứng vững. Tim nàng đập thình thịch. “Gờ đá không an toàn, đá đang lở rồi.”
“Tôi sẽ thắp một chút ánh sáng và quan sát chúng xem sao. Có thể tôi sẽ gắn chúng lại được bằng thần chú. Không sao đâu, cô bé.”
Nàng nghĩ thật kỳ lạ làm sao khi chàng lại gọi nàng bằng cái từ Manan vẫn dùng để gọi nàng. Và khi chàng tạo ra một quầng sáng lờ mờ ở đầu gậy, giống như ánh sáng trên khúc củi mục hay ngôi sao sau lớp sương mù, rồi bước vào lối đi hẹp cạnh vực thẳm đen ngòm, thì nàng trông thấy một hình dáng to lớn lờ mờ hiện ra trong bóng tối sau lưng chàng và nhận ra đó là Manan. Nhưng giọng nói của nàng nghẹn lại trong họng như bị thít chặt bởi một cái thòng lọng, và nàng không thể kêu lên được.
Đúng lúc Manan đang vươn tay ra để đẩy chàng rơi khỏi cái gờ đá lung lay xuống vực thẳm bên cạnh thì Ged ngẩng đầu lên, nhìn thấy y, và với một tiếng kêu kinh ngạc hoặc giận dữ, giơ cây gậy lên hướng về phía y. Cùng với tiếng thét, ánh sáng bùng lên trắng rực, chói lòa, chiếu thẳng vào mặt viên thái giám. Manan vung một bàn tay to xù lên che mắt, liều lĩnh lao tới túm lấy Ged, nhưng vồ trượt, và rơi xuống.
Y không kêu lên tiếng nào. Không âm thanh nào vang lên từ dưới vực thẳm, không có tiếng thi thể của y va vào đáy vực, không có tiếng la hét hấp hối của y, không có gì hết. Bám chặt vào gờ đá đầy nguy hiểm, quỳ xuống như thể bị đóng đinh vào đó, Ged và Tenar không dám nhúc nhích; cả hai cùng giỏng tai lên; không nghe thấy gì.
Ánh sáng chỉ còn là một đốm xam xám, gần như không thấy nổi.
“Đi nào!” Ged nói, chìa tay ra; nàng nắm lấy tay chàng, và bằng ba bước chân táo bạo, chàng dẫn nàng qua vực thẳm. Chàng tắt ánh sáng. Nàng lại đi trước dẫn đường. Nàng thấy đờ đẫn cả người và không còn nghĩ ngợi nổi điều gì nữa. Phải một lúc lâu sau nàng mới tự hỏi, bên phải hay bên trái nhỉ?
Nàng đứng lại.
Ged dừng sau lưng nàng mấy bước, hỏi khẽ, “Có chuyện gì thế?”
“Tôi bị lạc rồi. Thắp sáng lên đi.”
“Bị lạc?”
“Tôi đã... tôi quên không đếm các ngả rẽ rồi.”
“Tôi có đếm,” chàng nói, tiến đến gần hơn. “Rẽ trái sau miệng vực; rồi rẽ phải, và lại rẽ phải.”
“Thế thì lối rẽ tiếp theo sẽ là bên phải,” nàng máy móc nói, nhưng vẫn không di chuyển. “Thắp sáng lên đi.”
“Ánh sáng không thể chỉ đường cho chúng ta được, Tenar à.”
“Không gì có thể chỉ đường cho chúng ta được nữa. Hết rồi. Chúng ta bị lạc rồi.”
Sự im lặng chết chóc trùm lên tiếng thì thầm của nàng, nuốt chửng nó.
Nàng cảm thấy hơi ấm và cử động của chàng trai đang đứng cạnh mình trong bóng tối lạnh lẽo. Chàng tìm tay nàng và nắm lấy. “Đi tiếp đi, Tenar. Lối rẽ tiếp theo sẽ ở bên phải.”
“Hãy thắp sáng đi,” nàng van vỉ. “Các đường hầm này lắt léo quá...”
“Tôi không thể. Tôi không còn đủ sức nữa. Tenar, chúng đã... Chúng biết chúng ta đã rời Kho tàng. Chúng biết chúng ta đã vượt qua vực. Chúng đang săn lùng chúng ta, săn lùng ý chí, tinh thần của chúng ta. Để dập tắt nó, để nghiến ngấu nó. Tôi phải giữ vững ý chí, tinh thần ấy. Tất cả sức lực của tôi phải dồn vào việc đó. Tôi phải chống chọi lại chúng; cùng với cô. Với sự giúp đỡ của cô. Chúng ta phải đi tiếp.”
“Không còn đường thoát nữa,” nàng nói, nhưng vẫn đi lên trước một bước. Rồi nàng đi một bước nữa, ngập ngừng như thể dưới mỗi bước chân là một vực đen sâu thẳm, một khoảng trống dưới lòng đất đang há ngoác miệng. Bàn tay ấm áp, rắn rỏi của chàng vẫn nắm chặt tay nàng. Họ đi tới trước.
Dường như rất lâu sau họ mới tới được cầu thang. Trước kia nó dường như không dốc như thế này, các bậc thang dường như không phải chỉ là những vết khía trơn tuột khắc vào vách đá như thế này. Nhưng họ vẫn trèo lên được, rồi đi nhanh hơn một chút, vì nàng biết suốt một đoạn đường dài, lối đi uốn lượn nối tiếp các bậc thang này sẽ không có ngả rẽ nào hết. Ngón tay nàng, đang lướt trên vách hang bên trái để tìm đường, bỗng chạm vào một lỗ hổng, một khe hở ngoặt về phía tay trái. “Ở đây,” nàng khẽ nói; nhưng dường như chàng trai còn ngần ngừ, như thể có điều gì đó trong cử động của nàng khiến chàng nghi hoặc.
“Không,” nàng bối rối lẩm bẩm, “không phải lối này, mà là lối rẽ bên trái tiếp theo. Tôi không biết nữa. Tôi không thể làm được. Không còn đường thoát nữa rồi.”
“Chúng ta đang đến Phòng Tranh,” giọng nói nhẹ nhàng vang lên trong bóng tối. “Làm sao để đến được đó?”
“Lối rẽ bên trái tiếp theo.”
Nàng lại tiếp tục dẫn đường. Họ đi vòng vèo một lúc lâu, qua hai ngả rẽ nhầm, rồi đến con đường rẽ sang bên phải dẫn tới Phòng Tranh.
“Đi thẳng tới trước,” nàng thì thầm, và giờ thì chặng đường dài xuyên qua bóng tối không còn khó khăn như trước nữa, vì nàng biết rõ những lối đi dẫn đến cánh cửa sắt và đã đếm các ngả rẽ ở đây hàng trăm lần; chỉ cần nàng không suy nghĩ gì thì cái sức nặng kỳ lạ đang đè lên tâm trí nàng sẽ không thể khiến nàng nhầm lẫn. Nhưng khi họ càng đến gần thì nàng càng cảm thấy sức nặng đó đè mạnh hơn, ép chặt hơn; chân nàng mệt mỏi và nặng nề đến nỗi một hai lần nàng buột miệng rên khe khẽ khi phải cố sức nhấc chúng lên. Và bên cạnh nàng, hết lần này đến lần khác chàng hít một hơi thật sâu rồi nín thở như một người đang vận hết sức lực trong mình. Chốc chốc chàng lại bất thình lình bật ra một tiếng kêu nghèn nghẹt, đứt đoạn. Cứ như thế, rốt cuộc họ cũng đến được cánh cửa sắt; và trong nỗi kinh hoàng đột ngột, nàng đưa tay đẩy.
Cánh cửa đang mở.
“Nhanh lên!” Nàng nói, kéo người bạn đường của mình đi qua cửa. Rồi, khi đã sang phía bên kia, nàng dừng lại.
“Sao nó lại mở nhỉ?” Nàng nói.
“Vì các Chủ nhân của cô cần cô đóng nó lại cho chúng.”
“Chúng ta đang đi đến...” Giọng nàng bặt đi.
“Đến trung tâm bóng tối. Tôi biết. Nhưng chúng ta đã thoát khỏi Mê cung. Có bao nhiêu đường dẫn đến Hầm mộ?”
“Chỉ có một thôi. Cánh cửa dẫn anh vào không mở được từ bên trong. Lối đi này xuyên qua hang và dẫn đến một ô cửa sập trong căn phòng sau Ngai vàng. Trong Đại sảnh Ngai vàng.”
“Vậy thì chúng ta phải đi theo đường đó thôi.”
“Nhưng bà ta đang ở đó,” cô gái thì thào. “Ở trong Hầm mộ. Trong hang lớn. Đang đào bới nấm mồ rỗng. Tôi không thể đi qua chỗ bà ta được, ôi, tôi không đi qua chỗ bà ta một lần nữa được!”
“Giờ thì hẳn bà ta đã đi rồi.”
“Tôi không thể đến đó được.”
“Tenar, bây giờ tôi đang giữ cho trần hang trên đầu chúng ta không sập xuống. Tôi đã giữ các vách hang không siết chặt lại nghiền nát chúng ta. Tôi đã giữ cho nền hang không biến thành vực thẳm dưới chân chúng ta. Tôi đã làm như vậy kể từ khi chúng ta vượt qua vực thẳm, nơi kẻ thuộc hạ của chúng đang rình rập. Nếu tôi có thể ngăn được cơn động đất, thì cô có sợ khi phải cùng tôi đối mặt với một kẻ trần tục không? Hãy tin tôi, cũng như tôi đã tin cô! Đi với tôi nào.”
Họ đi tới trước.
Đường hầm vô tận mở rộng. Họ cảm giác không gian thoáng đãng hơn, bóng tối mở rộng. Họ đã đến được lòng hang lớn dưới các tảng Bia mộ.
Họ bắt đầu đi vòng quanh hang, men theo vách đá bên phải. Tenar mới đi được vài bước thì bỗng dừng lại. “Cái gì vậy?” Nàng hỏi, giọng gần như chỉ thoảng qua môi. Trong khoảng không mênh mông, tối đen chết chóc ấy, vừa vang lên một âm thanh: một sự chấn động hay rung chuyển, một âm thanh chỉ có thể nghe bằng mạch máu và cảm nhận trong xương cốt. Những vách hang được thời gian chạm trổ run lên, run lên dưới ngón tay nàng.
“Đi tới trước đi,” chàng trai giục giã, giọng khô khốc và cấp bách. “Nhanh lên, Tenar.”
Trong khi loạng choạng bước tới, nàng thầm kêu lên trong đầu, cái đầu cũng tối tăm và run rẩy như cái hang dưới lòng đất này, “Xin tha tội cho con. Ôi các Chủ nhân, ôi những vị thần vô danh, những vị thần muôn đời, hãy tha tội cho con, tha tội cho con!”
Không có tiếng trả lời. Chưa bao giờ có tiếng trả lời.
Họ tiến vào lối đi dưới Đại sảnh, trèo lên cầu thang, lên đến bậc cuối cùng và ô cửa sập đã hiện ra trên đầu họ. Nó vẫn đóng kín, như khi nàng chui qua để xuống lòng đất. Nàng ấn chiếc lò xò để mở cửa. Nó không mở.
“Nó hỏng rồi,” nàng nói. “Nó bị khóa rồi.”
Chàng vượt qua nàng và tựa lưng vào ô cửa sập. Nó không nhúc nhích.
“Nó không bị khóa, mà bị chặn bởi một vật nặng.”
“Anh có mở được không?”
“Có lẽ. Tôi đoán bà ta đang đợi ở đó. Bà ta có quân lính không?”
“Duby và Uahto, có lẽ các thái giám khác nữa - đàn ông không được đến đây...”
“Tôi không thể cùng một lúc vừa làm phép khai mở, vừa đánh lại những kẻ đang rình sẵn trên kia, vừa chống chọi với quyền năng của Bóng tối,” chàng bình tĩnh nói, suy tính. “Chúng ta phải đi ra bằng cánh cửa kia thôi, cánh cửa trong đống đá mà tôi đã dùng ấy. Bà ta biết nó không thể mở từ bên trong chứ?”
“Bà ta biết. Bà ta đã để cho tôi thử mở một lần.”
“Thế thì có lẽ bà ta sẽ không tính đến nó. Đi nào. Đi nào, Tenar!”
Nàng đã sụp xuống trên các bậc thang bằng đá, lúc này chúng vẫn đang rung rung ầm ì như thể ai đó đang bật một dây cung khổng lồ trong đáy hang dưới chân họ.
“Nó là cái gì vậy - tiếng rung ấy?”
“Đi thôi,” chàng nói, quả quyết và bình tĩnh đến nỗi khiến nàng phải tuân phục, và họ lại lần xuống cầu thang và lối đi, quay về cái hang khủng khiếp.
Đến cửa hang, sức nặng khủng khiếp của nỗi căm ghét mù quáng và khốc liệt như sức nặng của cả trái đất đè lên nàng, khiến nàng khuỵu xuống và hét lên một cách vô thức, “Họ đang ở đây! Họ đang ở đây!”
“Nếu thế thì hãy để cho chúng biết chúng ta cũng đang ở đây,” chàng nói, một ánh sáng trắng chói lòa bừng lên từ cây gậy và đôi tay chàng, như một con sóng biển vỡ òa trong ánh mặt trời, đập vào hàng ngàn tia sáng đang lấp lánh trên trần và vách hang: một ánh sáng huy hoàng rực rỡ, và xuyên qua nó, hai người chạy thẳng qua lòng hang, bóng họ chạy vào những phiến đá trắng, những khe hở lấp lánh, và biến vào nấm mồ mở toang, trống rỗng. Họ chạy tới lối đi thấp tè, khom mình lao qua đường hầm, nàng đi trước, chàng theo sau. Trong đường hầm, đá gầm lên, chao đảo dưới chân họ. Nhưng ánh sáng chói lọi vẫn soi đường cho họ. Mặt đá im lìm vừa hiện ra trước mặt thì nàng nghe thấy chàng trai thốt ra một từ, vang vọng hơn cả tiếng ầm ầm của lòng đất, và khi nàng khuỵu gối xuống, thì trên đầu nàng, cây gậy của chàng đập mạnh vào cánh cửa bằng đá đỏ đang đóng kín. Khối đá sáng rực lên như bị nung nóng, và vỡ vụn thành trăm mảnh.
Bên ngoài bầu trời đang sáng dần lên dưới ánh bình minh. Trên cao, một vài ngôi sao tỏa ánh trắng mờ, lạnh lẽo.
Tenar nhìn thấy sao và cảm thấy hơi gió mát dịu trên mặt; nhưng nàng không đứng dậy. Nàng chống hai tay ngồi sụp xuống đó, giữa mặt đất và bầu trời.
Chàng, một hình thù tối sẫm kỳ dị trong cảnh tranh tối tranh sáng trước lúc mặt trời mọc, quay lại và kéo tay bắt nàng đứng dậy. Mặt chàng đen sạm, méo mó như mặt quỷ. Nàng co rúm người tránh xa chàng, thét lên bằng thứ giọng khàn đặc không giống giọng nói thường ngày của nàng chút nào, như thể lưỡi nàng đã tê liệt, “Không! Không! Đừng đụng vào tôi... để tôi yên... Đi đi!” Và nàng vặn người thoát khỏi tay chàng, lùi về phía cửa hang đổ nát dẫn vào Lăng tẩm.
Bàn tay siết chặt của chàng buông ra. Chàng khẽ nói, “Vì mối ràng buộc cô đang mang theo, tôi ra lệnh cho cô phải đi cùng tôi, Tenar.”
Nàng nhìn ánh sao phản chiếu lên chiếc vòng bạc trên tay mình. Mắt dán chặt vào nó, nàng lảo đảo đứng dậy. Nàng đặt tay mình vào tay chàng trai, và đi theo chàng. Nàng không chạy nổi nữa. Họ đi xuống đồi. Từ miệng hang đen ngòm giữa những khối đá sau lưng họ, vang lên một tiếng gầm rên rỉ kéo dài đầy phẫn nộ và thê lương. Đá rơi rào rào quanh họ. Mặt đất chao đảo. Họ đi tiếp, và nàng vẫn không rời mắt khỏi ánh sao lấp lánh trên cổ tay mình.
Họ đã xuống đến vùng thung lũng mờ tối phía Tây Thành. Giờ họ lại leo lên đồi; và đột nhiên chàng trai bảo nàng quay lại. “Nhìn kìa...”
Nàng quay lại, và nhìn thấy. Họ đang ở phía bên kia thung lũng, ngang tầm với các tảng Bia mộ, chín tảng đá nguyên khối hoặc đứng hoặc nằm trên cái hang đầy pha lê và những nấm mồ. Các tảng đá ấy đang chuyển động. Chúng rung lên, và từ từ nghiêng đi như cột buồm. Một tảng dường như đang nảy lên, vươn cao hơn; rồi một cơn chấn động xuyên qua tảng đá, và nó đổ xuống. Một tảng khác đổ theo, va phải tảng đá đầu tiên gãy làm đôi. Phía sau chúng, mái vòm thấp của Đại sảnh Ngai vàng, đen sì trên nền trời phương Đông lấp lánh ánh vàng cũng run rẩy. Các bức tường phình ra. Toàn bộ đống gạch đá đổ nát đó thay hình đổi dạng như một đống đất sét dưới dòng nước chảy, sụp xuống, rồi với tiếng gầm lớn, giữa một cơn bão bụi đất và dằm gỗ đột ngột bùng ra, tòa nhà nghiêng sang một bên và đổ sập. Mặt đất ở thung lũng rung lên, oằn xuống như có một đợt sóng trào lên sườn đồi, và một lỗ hổng lớn nứt toác giữa các tảng Bia mộ, để lộ lòng hang tối đen bên dưới, bụi đất bốc lên mù mịt như khói xám. Các tảng đá vẫn còn đứng thẳng giờ cũng đổ sụp và bị nuốt chửng vào khe hở đó. Rồi, với một tiếng nổ lớn dường như vang vọng khắp trời, hai mép đá đen sì của khe nứt ấy khép lại với nhau; dãy đồi rùng mình lần nữa, rồi lại trở nên yên tĩnh.
Nàng dời mắt khỏi cơn động đất kinh hoàng đó nhìn sang chàng trai bên cạnh mình, người nàng chưa bao giờ thấy mặt trong ánh sáng ban ngày. “Anh đã chặn được nó,” nàng nói, và sau tiếng gầm thét khủng khiếp đó của lòng đất, giọng nàng lanh lảnh như tiếng gió thổi qua ống sậy rỗng. “Anh đã chặn đứng cơn động đất, chặn đứng cơn thịnh nộ của bóng tối.”
“Chúng ta phải đi tiếp thôi,” chàng nói, quay lưng lại với vầng mặt trời đang mọc và Lăng tẩm đổ nát. “Tôi mệt và lạnh quá...” Bước chân chàng trở nên loạng choạng khi họ tiếp tục bước, và nàng đỡ tay chàng. Cả hai người chỉ có thể kéo lê chân, không sao đi nhanh hơn được. Chậm chạp, như hai con nhện nhỏ xíu trên bức tường khổng lồ, họ chật vật leo lên sườn đồi dốc rộng mênh mông, cho tới khi lên đến đỉnh đồi khô cằn chan chứa ánh bình minh vàng rực rỡ và rải rác những cây ngải đắng mọc cao. Trước mặt họ dãy núi phía Tây vươn lên, chân núi tím ngắt, các sườn núi cao vàng rực. Hai người dừng lại một lát, rồi đi tiếp qua đỉnh đồi, ra khỏi tầm mắt của Thành Lăng tẩm, và biến mất.