Gió thổi rất nhẹ, nhẹ tựa như bàn tay vén tấm khăn trùm đầu của tân nương, ôn nhu đến mức khiến người ta phải say lòng.
Đây là một thế giới vô cùng bất hòa, tuyệt đối bất hòa, mà điểm bất hòa ấy lại nằm ở ngọn gió này! Ngoài sự ôn nhu giả tạo của làn gió khẽ khàng kia, mọi thứ đều hiện lên thật tàn khốc và bi lương.
Trong không khí, không thể che giấu được một mùi vị thương cảm - mùi máu tanh, rất nồng, rất nồng. Ngọn gió thổi liên tục mấy canh giờ vẫn không thể làm tan đi mùi máu tanh ấy, khiến bất cứ ai cũng cảm thấy một trận tâm quý.
Điều khiến người ta tâm quý còn có tiếng quạ kêu gào, tê rít giữa bầu trời u ám. Ánh mặt trời vốn không mấy rõ ràng, kỳ thực hôm nay nắng rất đẹp, chỉ là trên bầu trời này dường như bị bao phủ bởi một mảng tối tăm. Đó là công lao của vô số đàn quạ, những đôi cánh xám xịt kia tựa như bóng ma của tử thần.
Dưới bóng ma của tử thần là thi thể nằm la liệt khắp núi rừng, đây là thi thể của con người, trời ạ! Là thi thể của những người bị sát hại.
Từng cỗ một nằm ngang dọc ngổn ngang, tuyệt đối không tìm ra nửa điểm quy luật, giống như những món binh khí vứt bỏ đầy đất, đã mất đi sức sống vốn có.
Mấy chiếc xe truy đuổi đã nát thành gỗ vụn đang bốc khói xanh nhạt, đây quả thực là những chiếc xe đã hư hỏng không thể dùng được nữa, thứ duy nhất còn giữ lại chút hình dáng có lẽ là hai chiếc bánh xe cao lớn. Thân xe tựa như chiến mã kéo xe, mềm nhũn nằm trên mặt đất, lá cờ rách nát nằm đổ ngang, dường như đang kể cho người ta nghe một bi kịch khó lòng miêu tả.
Bi kịch nhân thế, bi kịch sinh mệnh, bi kịch tử vong, bi kịch chiến tranh! ——