Diễn Đàn » Tâm Sự Bạn Gái

Tâm Tư Con Gái

216 trả lời, 24.657 lượt xem — Trang 1 / 8
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-14 06:22:15TTL>
... mệt mỏi vì phải giả dối trong cái cuộc sống này....Sao cứ phải cười trong khi trong lòng thì khóc...Sao cứ làm mình tự chai sạn đi thế này...Cứ cười nói, cứ đùa, cứ nói là "mình vẫn ổn" có thể là tự an ủi mình như thế. Sao thế này... rõ ràng là đã rất chán nản vì phải tự gồng mình lên giải quyết mọi chuyện...luôn luôn là thế...chẳng bao giờ nghĩ cho mình...àh ừh, mình quen rồi mà, mình đã sock nhiều rồi, bây giờ là quen, là chai sạn...Cười như một phản xạ không điều kiện, vì nước mắt không còn có thể rơi được nữa...Đau lòng quá...Đang ngồi trước màn hình mà như chẳng làm gì cả...Đang nghe nhạc mà như không nghe gì cả...Đang viết gì thế nhỉ? Kêu ca với mọi người àh? Liệu có mấy người hiểu mà kêu ca? Họ cứ sống cuộc sống của họ đã đủ mệt rồi? Có mấy ai thèm để ý đến suy nghĩ của một con bé dở hơi, đã hơn 20 tuổi đời mà như một đứa con nít. Lúc nào cũng cần sự an ủi, lúc nào cũng cần một bờ vai để dựa, lúc nào cũng cần một vòng tay ấm áp, nhưng mà việc nó làm chẳng bao giờ như suy nghĩ của nó...Cứ lúc nào cần là lại tự mình gạt đi...Ừh họ còn đang bận rộn với cuộc sống, với tương lại của họ, mình có quyền gì mà bắt họ phải mệt mỏi chán nản với mình...mình ổn...chắc thế...cười thôi.Cứ khi nào khóc là lại tự lau đi...Khóc làm gì, nước mắt có xóa nhòa được tất cả không, có làm mình vơi đi không hay là chỉ làm mình thêm trống rỗng...mình ổn...chắc thế...cười thôi. Bây giờ thì trên khóe mắt lại chảy ra cái thứ nước mằn mặn, chắc là nước mắt...mình chẳng thể ép nó không chảy ra được nữa...bây giờ xung quanh mình cũng chẳng có ai...có mỗi mình mình, cái màn hình vi tính, vậy thì giả dối làm gì nhỉ?...Mình không ổn...Khóc thôi...
Đăng nhập để trả lời
0
... viết rồi lại xoá
... viết rồi lại xoá
Những con chữ nhảy múa, những suy nghĩ mông lung. Chưa bao giờ thấy như bây giờ. Một buổi sáng như bao buổi sáng. Tiếng chim vẫn ríu rít bên ngoài cửa sổ. Ước mơ tuổi thơ ơi... trôi về đâu? Đúng rồi ta đang ở trong căn nhà nho nhỏ màu hồng hồng. Ngôi nhà mơ ước của tuổi thơ và trái tim thì thổn thức khôn nguôi... khóc... khóc... Đôi khi tưởng có rất nhiều mà lại chẳng có gì cả. Gìơ mất tất cả để có một nỗi buồn chơi vơi...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
tâm hồn .. như những loài dạ thảo mọc lan man bên thềm, ngày ko mưa nhưng cũng đủ âm u để khiến lòng thấy buồn hiu hắt
Ta- hạt cơm nguội như chị em trong Toả Nhị Kiều
Ta- chiếc lá vàng vô tình bị người ta dẫm lên nát vụn , tơi bời...
nào ... đừng cố gắng chạm vào tà áo của kẻ lữ hành đơn độc kia, rồi sẽ thấy đó cũng chỉ là 1 tấm vải thô thôi. Hãy luôn giữ kc ... để trong tâm tưởng , tà áo đó luôn mang 1 dáng vẻ kì bí
Nhưng hôm nay...
....
I stand alone in a darkness
....
I'm the dust in the wind
I'm the star in the northern sky
....
sunshine in my eyes???
....
sunshine in my eyes???
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-28 10:43:22Ran>
Có ai không, ngoài gió???

Khó nhọc, chiếc lá ủ rũ cố trở mình trên cành khô gầy guộc. Con dế kêu gào suốt đêm giờ đã lặng tiếng. Trăng sáng sao mờ. Mây lang thang phủ kín không gian tăm tối. Có tiếng sột soạt không ngừng. Có bước chân ai nhè nhẹ ngoài hiên???
Ai nhỉ? Làm gì có ai?
À À À À À, Gió. Là gió… Gío đang lục lạo tìm gì đó ở ngoài kia nhỉ? Tìm ta chăng? làm gì nhỉ? vừa mới gặp mà. Sáng nào, trưa nào, tối nào, đêm nào… chẳng gặp gió. Gìơ lại tìm ta nữa chi?
Có ai ở đấy không ? Lạ! Sao chỉ có mình ta trong căn nhà trống trải này?
Sợ…ta bỗng dưng sợ một cái gì đó. Nhưng là cái gì nhỉ?
Không biết nữa! Nó dường như vô hình. Nó dường như hiện hữu…
Là cô đơn chăng? Là bệnh tật chăng? Là cái chết chăng…? Nhiều quá, có thể là tất cả cũng có thể là không…nhưng…có ai không? Có ai ngoài đó không... Ngoài gió???
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
"Ước mơ", trong cuộc sống ai cũng có những ước mơ...
Xa xưa khi nhìn thấy loài chim bay lượn trên bầu trời con người mơ ước sẽ có một ngày họ cũng bay được như chúng, xuyên qua những đám mây và ở gần với các vì sao. Cuối cùng. điều đó giờ đây không còn là ước mơ nữa. Con người không những có thể bay trên bầu trời mà còn bay vào không gian bao la khám phá những bí ẩn lớn lao của vũ trụ. Ước mơ giúp con người ta biến cái không thể thành điều có thể.
Phải chăng khi con người không có khả năng làm được điều gì thì họ sẽ ước để mình có thể làm được điều đó. Thế nhưng, khóc là điều mà ai cũng có thể làm được thì tại sao lại phải ước chứ? Vậy mà mình chỉ có một điều ước duy nhất là làm sao có thể khóc được lúc này. Chẳng biết với mọi người khóc có dễ không? với mình lúc này khóc thật khó. Khóc đó là bản năng tự nhiên của con người, cũng như khi đói ta ăn, khát ta uống, lúc vui thì cười, lúc buồn thì khóc... Điều đó đâu có khó khăn như bay lên bầu trời đâu tại sao lại phải ước nhỉ?
Nhớ lúc còn bé có điều gì ấm ức là có thể khóc thật to, khóc một cách dễ dàng,khóc ngon lành và khóc xong thì hết chẳng còn ấm ức hay giận dỗi gì nữa. Vậy mà giờ đây rõ ràng đang rất buồn, rất muốn khóc mà tại sao lại không thể khóc chứ?
Khóc dễ hay khó vậy?
Khó quá đi...

"Có những lúc em ngồi thật buồn
Sao em không khóc cho lòng... lòng nhẹ nhàng hơn???"

Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn như râu tóc, cạo trọc rồi lại mọc lên thôi em ơi...

Tiếc nuối gì với mùa hạ gắt gay , với những cơn mưa bất chợt ....
Sắp Trung Thu rồi .... và đừng để những u uất ko lời gặm nhấm , gặm nhấm ....
Thu sang , bầu trời trong , xanh và sáng , thảm cỏ hoa quyến rũ... , như thế chẳng phải là thích sao ....
Nhưng điều ấy sẽ chẳng là nghĩa lý gì khi có gì đó trĩu nặng quẩn quanh . Đẹp thế đấy , nhưng khi sầu lên , thì cái màu trong , xanh ấy như một màu thương nhớ khôn nguôi.
"ko gian xao xuyến sang mùa , tên mình ai gọi sau vòm lá, lối cũ em về nay đã thu", cho qua Thu đi , sẽ có nhiều điều để nói về nó
Sáng nay nắng chẳng chan hoà như hôm qua. Muốn viết gì đó về Summer's rain ...
Sự đơn độc thì ai chẳng biết , mưa kéo đến cùng nối buồn ai mà chẳng hay ...
Dù có bị thiếu đốt trong cái nóng mùa hạ thì cơn mưa vẫn khiến ta cảm thấy lạnh lẽo.

Tiếng mưa rơi ngoài hiên, gió mưa như lạnh thêm
Có con chim họa mi hót trong mưa buồn lắm
.....
Ôi trong mưa họa mi vẫn hót thật dịu dàng dịu dàng
...
Vì sao ngừng mê say, vì sao chẳng mãi mãi...?
....
Hỡi chim họa mi dịu dàng
Hót trong ngày mưa thật buồn ...

Có phải Ta đứng đơn độc như 1 kẻ ngớ ngẩn dầm mưa
Đôi lúc lại miên man ... với những bụi thề xưa cũ
Thôi , lại nghĩ ngợi quá nhiều...
Gió se se lùa về trên những lối mòn , những con đường , góc phố...đơn côi
Chẳng khóc đâu làm gì có nước mắt? Chỉ có trời.. đang sụt sùi mưa thôi mà
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Phù vân một áng giữa lưng trời
Nương theo con gió lững lờ trồi
Ngó xuống nhân gian hoài thao thức
Giọt nắng buồn và mây tím vẫn trôi...


Có gì giữa những yêu thương? Tất cả chỉ là một áng mây phù vân trôi lờ lững trên bầu trời.
Con gái lúc vui lúc buồn, như hạt nắng, như giọt mưa...là cơn mưa bóng mây mùa hạ....
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Em nằm em nhớ
Một ngày trong veo
Một mùa nghiêng nghiêng
Cánh đồng xa mờ
Cánh cò nghiêng cuối trời

Em về nơi ấy
Một bờ vai xanh
Một dòng tóc xanh
Đó là chân trời
Hay là mưa cuối trời


Và gió theo em trôi về con đường
Và nắng theo em bên dòng sông vắng
Mùa đã trôi đi những miền xanh thẳm
Người đã quên đi những lần em buồn


Từng dấu chân xưa trên đường em về
Giờ đã lên hoa những cành hoa vắng
Người đã đi qua những lời em kể
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?
...
Một tiếng chuông chùa
...
Này giấc mơ trưa bao giờ em về?
Một giấc mơ vắng ...

nghe hoài bài hát này của Nguyễn Vĩnh Tiến, buồn...rồi bất chợt ko còn muốn nghe nó nữa với điều khiển....off .... tâm tư sao đi hoang...

Và gió theo em trôi về con đường
Và nắng theo em bên dòng sông vắng
Mùa đã trôi đi những miền xanh thẳm
Người đã quên đi những lần em buồn ...


Đâu có nhạc....đâu có ai hát.... chỉ có tiếng lòng vẫn thổn thức khôn nguôi.....
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
hic thổn thức gì mà ghê thế R ui [8D]


nhớ ai nhiều hôm da diết nhớ
nhưng đành ko tiện viết thư thăm
ngại trao tâm sự cho tờ giấy
đè nặng thêm tay kẻ nhận cầm [:D]


cho R cái này nà

trái tim yêu là nổi đau dâng tặng
úa héo đi hình ảnh tháng năm buồn
bài học cuối cùng mà tôi nhận được
ráng quên anh trong câm lặng tuổi hờn


hay nhỉ hy vọng R ko thế [8|]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
ừm..thổn thức chi cho nặng tấm lòng
đi vòng vòng rùi...cũng hết [:D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
Thả chân bước qua những con phố quen.
Thu đã sang nghẹn ngào trên tàng lá.
Những chú ve đã ngừng kêu ra rả.
Để ngậm ngùi cánh phượng vĩ đơn côi.

Lá vàng dệt hoài nỗi nhớ xa xôi.
Gió lê thê kéo vạt buồn khắp phố.
Ta miệt mài thu cũng về quá độ.
Khăn lụa bay dài, chạm... nỗi nhớ... mênh mang...

Hương hoa xưa cũng dạo bước lang thang.
Rồi mỏi mệt trú ngụ vào mái tóc.
Giọt nắng vàng run rẩy bật khóc.
Làm rời đầy lệ nắng trên tàng cây.

Trời thu trong xanh chẳng gợn chút mây.
Để con diều cô đơn trên không vắng.
Ta cúi mặt lắng nghe tiếng im lặng.
Trượt ngã nhoài vào quá khứ rêu phong.

Mắt ơi mắt đừng nhuộm đêm thành màu trắng chong chong.
Đêm gẫy cánh xuống cuộc đời mỏi mệt...
Bài hát cũ mà sao lòng không cũ.
Cứ thu về lại nhủ sẽ đông sang
lặng
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-19 05:27:59Ran>
Nhóc ơi, có lẽ vấn đề của nhóc ở đây là em đã quá tự ti. Điều khó nhất của em có lẽ là em đã tự tạo cho mình một cái vỏ bọc, tự muốn phá nó ra và cũng tự mình không muốn phá nó.
Có điều zì khó khăn chứ nếu không phải vì em không muốn làm điều đó ???
Một cô bé có rất nhiều ước mơ, cuộc sống đang đưa tay chào đón vậy thì tại sao em lại thu mình trong một cái vỏ bọc do chính em tạo ra.
Em cứ là em, cứ nhút nhát, cứ không tự tin, cứ khép kín đi cuộc sống này mỗi người một tính có ai giống ai cơ chứ. Em biết không em đang lừa dối bản thân và đang tự đánh mất mình. Em biết mình như thế... cảm thấy như thế.... đó đã là điều đáng khen rồi. Em hãy cải thiện nó đi chứ đừng che đậy nó bằng những cái vỏ bọc chật chội và giả tạo. Làm như vậy sẽ rất khó chịu và đau khổ đó em....
Đã có lúc khủng hoảng và muốn tìm một người chia sẻ. Không phải là những người xung quanh mà là những người ở thật xa mà mình chưa hề biết đến. Buồn cười …? Nhưng muốn làm vậy vì ta biết dù ở đâu cũng có những người tốt lắng nghe và thông cảm cho bất kỳ ai gặp hoàn cảnh khó khăn. Điều đó chứng minh cuộc sống có rất nhiều điều tốt đẹp và cũng chứng minh nỗi buồn của ta chỉ là hạt cát nhỏ nhoi trong thế giới rất rộng lớn này.
Em có nghe không tiếng mùa thu đang rụng ngoài song cửa kìa...

Thu vàng đã rụng ngoài song cửa …
Em ơi đông về còn buồn nữa hay thôi....
!!!
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Ai sống mà chẳng có lấy cho mình một giấc mơ
Nếu không có giấc mơ thì hẳn đã không còn là cuộc sống
Có thể đó là một giấc mơ bé nhỏ như mình có thể nhổ được chiếc răng sâu đáng ghét hay có thể là giấc mơ biến thành tỉ phú giàu nhất thế giới
Nhưng mọi giấc mơ đều đáng yêu và đáng trân trọng
Khi đã là một giâc mơ thì không có bất kỳ sự phân biệt nào
Khi đã là một giâc mơ thì con người ta sẽ luôn hướng tới những điều tốt đẹp để rồi những trái tim được xích lại gần nhau hơn.
Bạn đã bao giờ muốn mình là một giấc mơ chưa ?



Giấc mơ của Jane
Jane có một giấc mơ kỳ lạ. Cô mơ thấy mình lạc vào một khu vườn. Ở đó trăm hoa đua nở, chim chóc hót líu lo vang lừng. Trong vườn có vô số các cô bé cậu bé xinh xắn đăng chăm chú vẽ. Mỗi người có một chiếc giá vẽ riêng và ai cũng miệt mài. Dường như sự có mặt của Jane chẳng hề làm bọn trẻ xao nhãng chúng tập trung hết mức khiến cô rất tò mò.
Cô bước lại gần một em bé và hỏi
Chào bé
Em đang làm gì vậy?
Cô bé ngước mắt nhìn Jane vừa mỉn cười vừa nói:
Em đang vẽ cuộc đời em.
Ồ vậy sao? để chị coi nào. Sao con đường ngoằn nghèo vậy? chị thấy có rất nhiều hoa đẹp nhưng ngôi nhà thì trông xiêu vẹo quá.
Em không thể vẽ đẹp hơn được, cô bé trả lời:
Em đã cố hết sức thật ra đó không phải là con đường đâu. Chị xem này cô bé chỉ vào hộp màu và nói: Em định vẽ một dòng suối nhỏ nằm cạnh ngôi nhà nhưng hết mất màu nên dòng suối không có nước trở thành con đường ngoằn nghèo và sỏi đá như vậy. Em thích nhà mình được bao quanh bởi một dòng suối, ngôi nhà không cần to nhưng phải mát và đủ rộng để em và cún bông có thể chơi đùa và em thấy rất hài lòng về ngôi nhà của mình
à ra thế! Jane ngắm nghía bức tranh và thấy thật khâm phục cô bé

Ôi buồn quá!
Một giọng nói phát ra từ khóm hoa bên cạnh. Jane tò mò bước sang. Một cô bé xinh xắn trong bộ váy hồng đang ngồi trước bức tranh trên giá vẽ. Jane tò mò hỏi em.
Em đang làm gì vậy?
Em đang xem
Em xem gì thế có thể cho chị xem cùng không
Em đang xem người ta vẽ cuộc đời em.
Jane nhìn vào bức tranh. Có một con đường nhựa rộng thênh thang, hai bên đường muôn hoa rộ nở, sắc màu thật rực rỡ. Nó dẫn tới một toà lâu đài rất đồ sộ. Ôi, đúng là toà lâu đài trong mơ, nó thật đồ sộ, bức tranh đẹp thế này sao em lại buồn?
Chẳng buồn ngước mắt nhìn Jane, cô bé bực bội trả lời:
Em không muốn con đường quá to thế này, em muốn ngôi nhà nhỏ lại một chút để có nhiều đất trồng hoa và những cây ăn trái, em thích nó phải nằm trong rừng và có hồ nước ở đằng trước.
À ra thế Jane ngạc nhiên thốt lên.
Vậy tại sao em không tự vẽ cho mình bức tranh ấy? giống như cô bạn bên cạnh đây này.
Em không thể vì người lớn đã không cho em tự làm gì cả. Họ làm tất cả theo ý họ và công việc của em là chỉ việc ngồi ngắm nó. Em ngắm hoài chán quá vì nó không đúng ý em và cũng vì nó không phải do em vẽ….

Jane tiếp tục đi tham quan khu vườn và xem tất cả các bức tranh của những cô bé, cậu bé khác.
Jane nhận thấy mỗi em có một bức tranh riêng của mình không ai giống ai nhưng có bức thì được chính tay các em vẽ như cô bé Jane đã gặp đầu tiên, có bức do người lớn vẽ dùm như cô bé thứ hai và có bức lại vừa được người lớn hướng dẫn vừa được các cô bé tự vẽ nhưng dù thế nào thì mỗi bức vẽ đều có những nét rất riêng. Chỉ có điều các em có tâm trạng thật khác nhau khi ngồi trước bức tranh cuộc đời mình…

Jane giật mình tỉnh dậy. Giấc mơ kỳ lạ cứ ảm ảnh cô mãi. Đôi khi cô tự hỏi mình là cô bé nào trong những cô bé đó nhỉ ???
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Hiiii....mới lãnh lương tưởng dzui mà vô gặp 2 cưng toàn chuyện bùn làm buồn theo hà [&amp;:]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: NhiepPhong

Hiiii....mới lãnh lương tưởng dzui mà vô gặp 2 cưng toàn chuyện bùn làm buồn theo hà [&amp;:]

sao NP dám kêu SC vối R là cưng hả?muốn chết phải không?[:@]
Đăng nhập để trả lời
0
Ôi trời gặp BBY rồi ,bữa nay sao xuất chiêu bất ngờ dzị dzọt cho chắc ăn[sm=chay.gif]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
[:D] trùi R ui có khách quý ghé thăm kà chạy trốn mất tui dzị [X(] hic chu choa ui dạo này cảm xúc R tràn đầy quá hử mấy hôm nay biến mất rùi hả hay bị anh nào dụ dỗ đem ngâm rựu rắn rùi [8|]

to NP : bà kêu tui bằng cưng hử hốt xác bây giờ chứ cưng [:@]
to TTNR : dc á quánh chết luôn đi tui đứng coi cho khi nào chết hốt về đem bán tui chia cho bà ít tiền xài chơi [:D] cho bỏ tật ăn hiếp tui [:@] tui mét bà 8 quánh chết luôn[8D][:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Sao mà xúm lại ăn hiếp tui dzậy hả [:@] có tin tui quánh 2 ngừi bay lên sao chổi ko? [8D]
Có chuyện này kể 2 cưng nghe nè :
Tối được nghỉ học ko bit làm gì thui thì đi coi phim hài 1 mình (thích đi 1 mình hơn[;)]) ,vô rạp đang uống vài than thuốc bổ (đang cười a),tự nhiên nghe tiếng ai thút thít..hic...lần đầu bỏ qua..lần 2..mới nghía coi ai sao vô rạp mà tự nhiên dữ quay qua gặp nguyên 1 cây đen thui ,1 cô bé cỡ R với SC à chơi toàn đồ đen,nhớ lại hồi PT có nhỏ bạn thân cãi lộn cũng khóc,mẹ la :khóc,coi phim kinh dị: khóc,coi phim tình cảm :khóc nhưng chưa thấy ai coi fim hài mà khóc bao h nên nghiêng góc 90 độ nhìn chằm chặp - cô bé nhìn qua kí cười xong quay lại khóc típ -ôi trời vừa khóc xong lại cười thiệt ko hiểu nổi,thảy qua bịch khăn giấy xong quay lại coi tiếp,tưởng đâu mọi chuyện dzị là xong.Coi xong đi ra ngoài chợt nhớ chưa ăn gì mới thèm cái gì nong nóng và cay cay -cuốc lại quán ăn kế bên đang loay hoay tìm chỗ thì gặp 1 cây đen nữa trên bàn ngoài thức ăn còn có bia - sẵn hết bàn lại ngồi chung (tò mò nữa) -cô bé thấy quen nên tâm sự cho nghe bắt uống chung luôn- lýdo khoc :thất tình -lý do thất tình:btrai chia tay vì..mê..Game hơn mê b.gái ([:)]) ngồi 1 hồi cô bé có lẽ sỉn vì uống hết...1 ly bia [:D]..trời cũng khuya..thui làm 1 hơi hết chai bia xong..khuyên răng..thuyết phục cô bé dzìa nhà...alô..cho nhỏ em gái lại chở cô bé về(tại ko dám đến nhà cô bé sợ...)..tội nghiệp làm nhỏ em tưởng kiu lại ăn [:D]

Không bit sao bữa nay mình tốt lạ có lẽ chút thươnng người[8|] còn sót lại trong cái hạt Kim Cương này [8|].Mà R với SC có hay dzị hông [8D]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
Tim của Ran không bằng kim cương đâu NP, SC cũng vậy đúng không SC???
...thật xúc động khi nhận được chút yêu thương từ hạt kim cương của ss nha. Ran hy vọng các nhà khoa học sẽ sớm tìm ra chất xúc tác để làm nóng chảy Kim Cương.

Có người hỏi tôi hạnh phúc là gì hả bạn?
Tôi nghĩ hạnh phúc phải đâu là những thứ cao xa với vợi
Mà hạnh phúc là những gì thật nhỏ bé và dung dị quanh ta
Hạnh phúc là được sống bên những người thân yêu nhất
Hạnh phúc đôi khi là một lần được ngắm lại nụ cười của người thân
Hạnh phúc đơn giản là được ở cạnh bên nhau
Hay được chờ đợi ai đó mỗi buổi chiều
Hạnh phúc thật giản dị nhưng cũng rất mong manh
Bạn hãy biết trân trọng và gìn giữ nhé
Vì nó cũng giống như pha lê
rất đẹp và rất dễ vỡ!

Tại sao hạnh phúc không được làm bằng kim cương nhỉ

Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
[;)] ý NP nói là R dzí SC có giống cô bé đó hong kìa(b.trai mê game hơn) hay coi film hài mà khóc.....[:D] chứ SC với R sao mà là Kim Cương được [;)]
Lá rời cây là do gió thổi đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại.
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-10-23 09:33:06Ran>
Hôm nay nắng chẳng vội vàng nhuộm lên những chiếc lá màu sáng vàng lóng lánh mà lại nhờ nhờ lướt qua mặt hồ. Nắng mang theo chút gì đó vừa lạnh vừa khô. Đúng rồi chị Thu đang gửi vào nắng chút heo may cuối mùa. Vậy là trời đã bắt đầu lập đông. Mọi thứ cây trái trong vườn đều xơ xác. Chỉ có cỏ. Đúng vậy chỉ có cỏ là vẫn mởn xanh kỳ lạ. Với chúng mùa nào cũng thế, luôn xanh tươi một sức sống mãnh liệt. Dù ở trên đồi cao, dưới thung lũng sâu, ở những mảnh đất khô cằn sỏi đá hay giữa đồng bằng phì nhiêu màu mỡ thì cỏ vẫn vậy thôi... ở nơi thấp nhất của những nơi thấp nó vẫn vươn lên với một sức sống thật mãnh liệt.


Giọt nắng vụng về
Ngã nhoài trên cỏ
Để cho con gió
làm sóng cỏ dịu êm
Em mơ thật êm đềm
Được hoá thân thành cỏ
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
hic trùi ui sao mà R thích làm cỏ quá dzị hả R ui [&amp;:]

trùi ui sao dzị NP sao tu với R ko = kim cương dzị có khi còn hơn ấy chứ [:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: saochoihelen

hic trùi ui sao mà R thích làm cỏ quá dzị hả R ui [&amp;:]

trùi ui sao dzị NP sao tu với R ko = kim cương dzị có khi còn hơn ấy chứ [:D]


bít rùi còn hỏi T__________T vì cỏ có sức sống mãnh liệt mừ...đâu như kim cương đẹp lạnh lùng nhưng mà chẳng có chút động đậy nào hết à .... mà sao bảo ss NP tu mí R zị? R có bảo muốn đi tu bao zờ đâu...hix....
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
R gạt người hử R thích làm cỏ sao lại lấy cí '' hoa hồng nhỏ '' sao ko lấy '' hoa cỏ may ''̉ [8|] hiiiiiii định cho R theo cụ nhe mà R ko chịu thì thui dzị[:D]
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
ùh, bây giờ R đang có hứng viết về cỏ, khi nào R sẽ viết về hoa hồng nhỏ cho SC coi nhé....tâm tư con gái mà....
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0

Ngủ ngoan nào con mắt là màu xanh
Ngọn gió đã về giăng mưa phố cũ
Ngọn gió choàng khăn cho từng
đêm không ngủ
Tiếng vĩ cầm tan loãng mặt hồ khuya...

Thì cứ ngủ nào con mắt lá xanh kia
đêm thắp nến hai tay bơ vơ đứng đợi
Mái phố khuya vai người đi vội
Im lặng nào vẽ bóng những đơn côi

Ngủ thôi nào con mắt lá xa xôi
Dãy phố hẹp như giấc mơ tội nghiệp
Suốt mùa thu người chưa đếm hết
Những nỗi niềm đã khoá áo, ra đi...

Thì cứ ngủ nào con mắt lá ban khuya
Lời ru thức cả một đời, khờ khạo
Nếu một nửa đêm bình yên và một
nửa đêm dông bão,
Nhớ ru mình câu khóc giữa tàn canh.

hix...sao đọc hoài mà không hiểu
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
trùi dạo nì R nhà ta thơ văn tuôn xói xả ngợp chít tui mất R ui [:D]

bông hồng nhỏ em cài nơi ngực áo
màu sẩm đỏ như máu chảy buồn tim
màu đỏ sẩm là em còn cha mẹ
màu hồng nhạt em mất đấng sinh thành
màu trắng trong trinh nguyên đến chạnh lòng
em mất cả chỉ mình em trơi trọi
người ta chọn màu hoa cài ngực áo
thể hiện mình còn mẹ hoặc mất cha
em còn đó có cả cha lẫn mẹ
vẫn chọn màu hồng trắng để cài lên
em trơ trọi chông chênh bờ cuộc sống

truì tui làm một nùi hoa hồng nhỏ của tháng 7 lễ du lang kà bà rắn, rết, rận, rệp, Ran = R [:D] tui giỏi quá đôi khi bất ngờ với cả chính mình á [8D][:D]

Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
Còn Tuổi Nào Cho Em

Tuổi nào nhìn lá vàng úa chiều nay
Tuổi nào ngồi hát mây bay ngang trời
Tay măng trôi trên vùng tóc dài
Bao nhiêu cơn mơ vào tuổi này
Tuổi nào ngơ ngác tìm áo bay dài

Tuổi nào một thoáng buồn áo gầy vai
Tuổi nào ghi dấu chân chim qua trời
Xin cho tay em còn mướt dài
Xin cho yêu thương vào tuổi này
Tuổi nào lang thang thành phố tóc bay dài
Em xin tuổi nào
Còn tuổi nào cho nhau
Trời xanh cho mắt em sâu
Mây xuống vây qoanh giọt sầu

Tuổi nào ngồi khóc tình đã nghìn thu
Tuổi nào mờ kín mây trong sương mù
Xin tay em đưa từng phím ngà
Xin nâng se thêm mầu áo lụa
Tuổi nào thôi hết từng tháng năm mong chờ...


!!!...
Một sớm yên lành...
Đăng nhập để trả lời
0
Vô mục này là giỏi hết trơn hà mấy sis uiiii - hihihi - hôm nay HP chạy đại vô làm quen mấy sis Ran, nhiepphong, saochoihelen... nhờ có mấy sis nên box này ấm cúng chút, hông thôi lạnh quá chừng à... [8D][:)]

Chúc các sis vui luôn nha! [:)]
Đăng nhập để trả lời
0

Trích đoạn: hoaidiephaphuong

Vô mục này là giỏi hết trơn hà mấy sis uiiii - hihihi - hôm nay HP chạy đại vô làm quen mấy sis Ran, nhiepphong, saochoihelen... nhờ có mấy sis nên box này ấm cúng chút, hông thôi lạnh quá chừng à... [8D][:)]

Chúc các sis vui luôn nha! [:)]



trùi ai mà cười nhìn dễ thương dzị ta hiiiiii đê73 SC đếm coi còn mí cí răng nha [:D] rất vui dc làm quen đâu ôm HP hun cí coi [&amp;:] hic soa hôi sữa quá dzị [X(] cho cầm tay cắn cí làm quen coi [8D] thịt ngon ác [:D]

tui có cí nì cho bà nà R ui [:D][:D] cảm ơn tiếng nghe chơi coi [8|]


...Nỗi buồn có màu không anh,
Nước mắt em sẽ làm nỗi buồn màu trắng
Khi em khóc nỗi buồn thành mặn đắng,
Chảy từ trong tim...
Giọt nước mắt mang hình hài hạnh phúc???
Sao lại rơi?
...giọt hạnh phúc vỡ tan...
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»