Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.560 lượt xem — Trang 3 / 30
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-08 14:45:13dohuhong>
Trích đoạn: SuongAnh

Trích đoạn: dohuhong

Trích đoạn: SuongAnh

Thơ Không Chết Đâu Anh
 
------------
Anh đừng lo Thu về thơ nghẽn lối
Bởi bao giờ thơ chết được đâu anh
Thơ cuả mình vẫn mãi luôn vươn xanh
Tìm hạnh phúc, thương yêu, dành sự sống

 
 
Sương Anh
 


Giọt Yêu Thương

 ------------------
Nếu có thể em làm cơn mưa mát
Đổ về đây bao giọt nước ân tình
Thì may ra thơ mới được hồi sinh
Thành trăng sáng soi thêm mùa thu nữa



Yêu Thương Mãi
 
 
Nếu anh muốn...em làm cơn mưa mát
Dịu lòng anh đang cháy những đam mê
Cho anh thôi những khắc khoải ê chề
Quên ngày tháng lẻ loi cùng con phố

 
Bao muộn phiền làm cho anh khổ sở
Sẽ tan ngay theo nhũng hạt mưa rơi
Để cho tình yêu từ nay sẽ lên ngôi
Anh sẽ thấy đời tươi vui biết mấy

 
Hãy viết đi anh đầy lên trang giấy
Những bài thơ lãng mạn thật trữ tình
Về tình yêu thấm giọt nước ân tình
Cuả hai đưá chúng mình anh nhỉ?!

 
Những lúc anh buồn em bên thủ thỉ
Tạo niềm tin thắp sáng trái tim yêu
Để cho thơ không mang nét đìu hiu
Yêu thuơng mãi..cho thật nhiều anh nhé!

 
 
Sương Anh
 


Vâng, Xin Em...
 
Vâng, xin em cứ là cơn mưa mát
Đổ xuống đời anh những giọt yêu thương
Mùa hạ còn đây từng đêm khao khát
Có những con đường sa mạc mênh mông

Vâng, em hãy nhớ là thơ vô tận
Bao nhiêu ý tình chỉ một vần yêu
Anh sống quẩn quanh tháng ngày lận đận
Nên rất cần thơ cho những buổi chiều

Vâng, em có thể là trăng không nhỉ?
Soi sáng tâm tư anh vốn nhạt nhòa
Từ độ niềm vui lên đường thiên lý
Khu vườn nhà anh thiếu bóng trăng qua

Vâng, em hãy nhớ là dòng sông rộng
Chở những niềm tin về với đồng khô

Từ cõi hoang vu mọc lên hy vọng
Cho lá xôn xao hạnh phúc không ngờ!
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trong Xe Anh Có Mùa Xuân
 
Trong xe anh có mùa xuân dịu mát
Gió xuân thì hoen rối tóc ngày xanh
Ngủ đi em vài giây phút yên lành
Để quên phố đang mùa hè sa mạc

Trời ngoài đó nắng bủa vây nồng ngạt
Gót chân hồng cháy bỏng giữa đường trưa
Hàng cây khô khao khát những cơn mưa
Tình cuồng nhiệt bốc hơi thành mây trắng

Đưa em đến bên dòng sông im lặng
Nhìn đời trôi hờ hững suốt trăm năm
Hãy mở tim dành sẵn chỗ anh nằm
Cho gác trọ trần gian thêm huyên náo

Ta trở lại một mùa xuân hư ảo
Khi nắng hè đổ lửa xuống ngoài sân
Hãy yêu nhau dù yêu chỉ một lần
Như dòng nước trôi về đồng khô cạn

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tâm Tình Ngày Cũ
 
Sao lâu quá em không làm thơ nhỉ?
Những bài thơ phiêu lãng khắp không gian
Trời sáng nay vừa nhóm lửa nồng nàn
Hè trang điểm bằng màu xanh của lá

Anh qua phố đón chờ cơn gió lạ
Thổi xuống đời niềm hy vọng hắt hiu
Dòng tâm tư chợt khô cạn tiêu đìu
Mà con suối trôi hoài chưa trở lại

Chim vẫn hót cho cây đời đươm trái
Đợi bài thơ vọng lại tận phương xa
Cho trái tim vang tiếng gọi thật thà
Ngàn dấu ái ghi lên bài thơ nhỏ

Cuối đường trưa mặt trời treo rực đỏ
Chút nhọc nhằn lăn nhẹ xuống đôi tay
Trong trí em thơ đã dựng hình hài
Hãy sống lại những tâm tình ngày cũ

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-08-08 20:32:54dohuhong>

Ta Vẫn Đợi Mùa Thu

Ta vẫn đợi mùa thu tới đây
Mùa thu áo lộng bóng trăng gầy
Trời nghiêng mây trắng làm con suối
Chảy xuống một dòng thơ ngất ngây

Ta vẫn đợi mùa thu tóc dài
Tóc buông từ một cõi thiên thai
Về dâng sóng nhẹ trong hồn biển
Từng sợi ân tình vương khói bay

Ta vẫn đợi mùa thu mắt nhung
Mắt trùng dương nhạt nắng chiều buông
Người về cô tịch ngàn năm trước
Thành lũy ngả nghiêng trong mắt buồn
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đưa em đến bên dòng sông im lặng
Nhìn đời trôi hờ hững suốt trăm năm
Hãy mở tim dành sẵn chỗ anh nằm
Cho gác trọ trần gian thêm huyên náo

 
HÀNGUYÊN xin làm quen.
 

Em đừng để nước mắt rơi
Chạm lòng anh chua xót.
Giây phút này đây 
                        anh thấy buồn man mác
Nhớ em xao xuyến cõi lòng.
Đừng mà.., xin em hãy đừng mong
Anh chỉ như kẻ lữ hành mệt mỏi,
Bước đơn côi trên sa mạc buổi chiều tà,
Gặp em một lần , rồi lại đi xa
Em nhớ làm chi cho lòng anh khắc khoải...
Em đừng để nước mắt rơi...
Cho vết cứa chạm lòng anh đau mãi.
Xin em 
         một lần thứ tha...
Hãy để cho anh một lần nhìn lại.
Những tưởng...
                     đã chạm được vào em,
Những tưởng...
                     giã từ bóng đêm,
Những tưởng...
                     từ đây dừng chân phiêu lãng
Giật mình...
                     em vụt tan vào gió sương lãng đãng,
Giật mình...
                     chỉ là ảo ảnh mà thôi...
Anh với tay cào cấu cả bầu trời,
Nỗi tuyệt vọng làm lòng anh se thắt,
Em rất gần, em cũng như rất thật
Anh tưởng giơ tay là chạm được vào em...
Xin em, xin em, xin em
Bước ra ánh sáng
Để anh dừng chân phiêu lãng
Khúc du ca hát trước hiên  nhà...
" Hỡi người rong ruổi đường xa
Có về bên ấy cho ta về cùng ..."
HÀ NGUYÊN
Thơ lang thang: http://vnthuquan.net/diendan/fb.aspx?m=329061
Trang Chính: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=328950
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-05 21:01:58Đỗ Hồng>
Trích đoạn: HÀNGUYÊN

Đưa em đến bên dòng sông im lặng
Nhìn đời trôi hờ hững suốt trăm năm
Hãy mở tim dành sẵn chỗ anh nằm
Cho gác trọ trần gian thêm huyên náo


HÀNGUYÊN xin làm quen.


Em đừng để nước mắt rơi
Chạm lòng anh chua xót.
Giây phút này đây 
                        anh thấy buồn man mác
Nhớ em xao xuyến cõi lòng.
Đừng mà.., xin em hãy đừng mong
Anh chỉ như kẻ lữ hành mệt mỏi,
Bước đơn côi trên sa mạc buổi chiều tà,
Gặp em một lần , rồi lại đi xa
Em nhớ làm chi cho lòng anh khắc khoải...
Em đừng để nước mắt rơi...
Cho vết cứa chạm lòng anh đau mãi.
Xin em 
         một lần thứ tha...
Hãy để cho anh một lần nhìn lại.
Những tưởng...
                     đã chạm được vào em,
Những tưởng...
                     giã từ bóng đêm,
Những tưởng...
                     từ đây dừng chân phiêu lãng
Giật mình...
                     em vụt tan vào gió sương lãng đãng,
Giật mình...
                     chỉ là ảo ảnh mà thôi...
Anh với tay cào cấu cả bầu trời,
Nỗi tuyệt vọng làm lòng anh se thắt,
Em rất gần, em cũng như rất thật
Anh tưởng giơ tay là chạm được vào em...
Xin em, xin em, xin em
Bước ra ánh sáng
Để anh dừng chân phiêu lãng
Khúc du ca hát trước hiên  nhà...
" Hỡi người rong ruổi đường xa
Có về bên ấy cho ta về cùng ..."


Hân hạnh được chào đón HÀNGUYÊN ghé thăm. Mong sẽ được tiếp tục thưởng thức những bài thơ tuyệt vời của bạn trên trang thơ này. Mến chúc bạn một mùa xuân an bình, hạnh phúc.  
 
PS: Bốn câu thơ trên HÀNGUYÊN quote từ đâu vậy? Lâu ngày tôi không còn nhớ ra, nhờ bạn nhắc giùm. Cám ơn nhé.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Về Mùa Xuân [/align] [/align]Có con đường nào về mùa xuân trước
Xin hãy một lần mở dưới bàn chân
Cho anh thong dong đi vào mộng ước
Gặp lại trong thơ một bóng tình nhân

Ngày xuống tháng hai rơi tờ lịch đỏ
Mùa xuân bay bay ngoài ngõ hoa vàng
Lời chim uyên ương vang chiều lộng gió
Chợt thấy em về áo lụa thênh thang

Ngày tháng bỏ ta bên đời ngơ ngẩn
Những con đường xưa hoen dấu bụi mờ
Dòng sông vẫn trôi một đời lận đận
Mùa xuân yêu đương chưa đến bao giờ

Biết đến khi nào xuân sang hạnh ngộ
Cho chim uyên ương hót lại từ đầu
Bài ca tương tư trên hàng lá nhỏ
Cho những người tình tìm đến với nhau

Xuân lại về trong tháng ngày mòn mỏi
Em còn lênh đênh như sóng cuối trời
Vũ trụ mênh mông buồn riêng một cõi
Nỗi nhớ trôi vào trong trí đầy vơi
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đâu Phải Là Mùa Xuân[/align] [/align]Đầu năm đâu phải là mùa xuân
Khi những ngày vui rụng xuống dần
Anh vẫn ngồi chờ trời lặng gió
Nghe về đâu đó bước chân trần

Mùa xuân đâu phải tháng đầu tiên
Của một năm sang thoáng muộn phiền
Em vẫn là chim trời mỏi cánh
Phiêu du về một cõi bình yên

Đầu năm đâu phải chỉ niềm vui
Khi tháng ngày trôi giữa ngậm ngùi
Bởi nắng phai tàn nơi cuối phố
Và em như suối bỏ nguồn xuôi

Mùa xuân đâu phải chỉ ra hoa
Phiến đá năm xưa tuổi đã già
Mưa có về dâng bờ nước cạn
Cho tình bồi đắp với phù sa?

Đầu năm đâu phải của riêng ta
Khi những người tình đã cách xa
Những trái tim hồng vừa khép cửa
Còn ly rượu đắng dưới trăng tà

Mùa xuân đâu phải khởi đầu năm
Khi những con chim đứng lặng câm
Em có về cùng năm tháng rộng
Để nghe gió hát điệu ru trầm?
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-06 23:08:16Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng
Đâu Phải Là Mùa Xuân[/align] [/align]Đầu năm đâu phải là mùa xuân
Khi những ngày vui rụng xuống dần
Anh vẫn ngồi chờ trời lặng gió
Nghe về đâu đó bước chân trần

Mùa xuân đâu phải tháng đầu tiên
Của một năm sang thoáng muộn phiền
Em vẫn là chim trời mỏi cánh
Phiêu du về một cõi bình yên

Đầu năm đâu phải chỉ niềm vui
Khi tháng ngày trôi giữa ngậm ngùi
Bởi nắng phai tàn nơi cuối phố
Và em như suối bỏ nguồn xuôi

Mùa xuân đâu phải chỉ ra hoa
Phiến đá năm xưa tuổi đã già
Mưa có về dâng bờ nước cạn
Cho tình bồi đắp với phù sa?

Đầu năm đâu phải của riêng ta
Khi những người tình đã cách xa
Những trái tim hồng vừa khép cửa
Còn ly rượu đắng dưới trăng tà

Mùa xuân đâu phải khởi đầu năm
Khi những con chim đứng lặng câm
Em có về cùng năm tháng rộng
Để nghe gió hát điệu ru trầm?
[/align]

Đón xuân cùng anh

Nhanh gót trở về cùng đón xuân
Cùng anh nhặt lại đã bao lần
Buột sợi tình thương nơ màu đỏ
Dâng anh lộc phúc ấm tình thân

Dâng trọn mùa xuân dang vòng tay
Xoa đời khắc khoải nhẹ khoan thai
Trao anh vần chữ mùa chim én
Chao đảo thềm xuân nét trang đài

Đắp bù thương nhớ mộng với hoa
Phiến đá ngàn năm khắc đậm đà
Mưa mưa nắng nắng lòng chưa cạn
Người bồi ta đắp đất phù sa

Đầu năm em sẽ ở bên anh
Và ngàn năm nữa mộng an lành
Còn một trái tim cho anh ngụ
Còn những giọt hồng đêm trăng thanh

Mắt đất khát khao tình thương mến
Em gom trời đất nắng bồng bềnh
Em gom năm tháng về đón nắng
Nghe xuân như đã đón gió mềm
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-11 13:29:41Đỗ Hồng>
Trích đoạn: Trần Hồng Châu


Đón xuân cùng anh

Nhanh gót trở về cùng đón xuân
Cùng anh nhặt lại đã bao lần
Buột sợi tình thương nơ màu đỏ
Dâng anh lộc phúc ấm tình thân

Dâng trọn mùa xuân dang vòng tay
Xoa đời khắc khoải nhẹ khoan thai
Trao anh vần chữ mùa chim én
Chao đảo thềm xuân nét trang đài

Đắp bù thương nhớ mộng với hoa
Phiến đá ngàn năm khắc đậm đà
Mưa mưa nắng nắng lòng chưa cạn
Người bồi ta đắp đất phù sa

Đầu năm em sẽ ở bên anh
Và ngàn năm nữa mộng an lành
Còn một trái tim cho anh ngụ
Còn những giọt hồng đêm trăng thanh

Mắt đất khát khao tình thương mến
Em gom trời đất nắng bồng bềnh
Em gom năm tháng về đón nắng
Nghe xuân như đã đón gió mềm



Bóng Dáng Mùa Xuân
[/align] 
[/align]Một năm không bắt đầu bằng mùa xuân
Tình yêu không bắt đầu từ đôi mắt
Ngày tháng qua trên từng hàng nến tắt
Chợt thấy xuân về lặng lẽ quanh đây

Mưa vẫn rơi trên cuộc sống vũng lầy
Chén rượu thanh xuân thành dòng kinh cạn
Niềm vui muộn màng những đêm chờ sáng
Đã ngủ vô tư dưới mặt trời hồng

Như bóng mùa xuân ngả xuống cánh đồng
Hẹn với đất nâu làm thân giun dế
Đêm xuân miên man nằm nghe chuyện kể
Những câu chuyện tình lơ lửng trăm năm

Có nỗi lo âu như đợt sóng ngầm
Phiến đá niềm tin đợi chờ tan vỡ
Một chiếc hôn nồng anh còn mang nợ
Biết đến xuân nào gửi lại cho em?

Tình yêu có về từ giọng hát êm?
Gọi gió xuân lên trong ngày rực nắng
Cho tóc em bay rối trời mây trắng
Và thoáng hương xưa quyện giấc nồng nàn

[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Em Có Phải...?[/align] [/align]Em có phải bài thơ treo truớc gió
Một chiều xuân bay tan tác bên trời?
Lời thơ trôi trong trí nhớ đầy vơi
Về nuôi dưỡng trái tim hồng lãng mạn

Em có phải vạc phiêu bồng gọi sáng
Cho mặt trời rớt xuống một ngày vui?
Đời gian nan nghe nhiều lúc ngậm ngùi
Như mây nước vẫn chập chùng muôn thuở

Em có phải con đường về nỗi nhớ
Anh đi hoài mà chưa tới mùa xuân?
Trời tháng hai vang tiếng hát thật gần
Theo con nắng về xôn xao cây lá

Em có phải trận cuồng phong nghiêng ngã
Cho tình yêu nằm chết với thiên tai?
Anh về tìm mùa xuân giữa tháng hai
Như hơi thở cho hồn thơ nghĩa địa

Em có phải dòng sông xanh vô nghĩa
Mang suy tư đi cùng khắp cuộc đời?
Mùa xuân nào con nước cũ ra khơi
Bờ sẽ cạn hết tâm tình của đất
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-12 10:41:04Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Em Có Phải...?[/align] [/align]Em có phải bài thơ treo truớc gió
Một chiều xuân bay tan tác bên trời?
Lời thơ trôi trong trí nhớ đầy vơi
Về nuôi dưỡng trái tim hồng lãng mạn

Em có phải vạc phiêu bồng gọi sáng
Cho mặt trời rớt xuống một ngày vui?
Đời gian nan nghe nhiều lúc ngậm ngùi
Như mây nước vẫn chập chùng muôn thuở

Em có phải con đường về nỗi nhớ
Anh đi hoài mà chưa tới mùa xuân?
Trời tháng hai vang tiếng hát thật gần
Theo con nắng về xôn xao cây lá

Em có phải trận cuồng phong nghiêng ngã
Cho tình yêu nằm chết với thiên tai?
Anh về tìm mùa xuân giữa tháng hai
Như hơi thở cho hồn thơ nghĩa địa

Em có phải dòng sông xanh vô nghĩa
Mang suy tư đi cùng khắp cuộc đời?
Mùa xuân nào con nước cũ ra khơi
Bờ sẽ cạn hết tâm tình của đất
[/align]

Hồng ơi...hihihi...Châu nắm vạt áo của Hồng chạy theo qua bên đây nữa rồi để hát lại bản nhạc....

...CÓ PHẢI KHÔNG ANH ?


Anh...
Có phải trời tháng hai xuân hồng nắng ?
Nên thơ tình gieo trước ngõ màu tươi
Có phải sáng nay anh đợi chân người
Như mỗi sáng mỗi chiều cười gặp gỡ

Em vẫn đó chao nghiêng hồng bỡ ngỡ
Vầng dương xanh hương hoa nở chào ngày
Em vẫn đó đón anh những sớm mai
Dù đôi lúc cuộc đời muôn nốt rối

Có phải không anh muôn lần sớm tối
Má thơm thơm nồng ấm luyến lưu hoài
Có phải không anh nhạc tình yêu khảy
Khúc tháng hai dài bất tận mùa xuân...

Có phải không anh mưa thơm tình đất
Em gọi mưa về chất ngất giọt tình
Dang tay hứng giọt tình yêu trên đỉnh
Đất uống tinh hoa xúng xính áo hồng...

Có phải anh là dòng sông ru mộng
Mang em đi trên cùng tận quê hương
Gió mát đồng xanh gió hát phố phường
Vai ta sánh thương kề thương như thuở...

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu


[/align]
Hồng ơi...hihihi...Châu nắm vạt áo của Hồng chạy theo qua bên đây nữa rồi để hát lại bản nhạc....

...CÓ PHẢI KHÔNG ANH ?


Anh...
Có phải trời tháng hai xuân hồng nắng ?
Nên thơ tình gieo trước ngõ màu tươi
Có phải sáng nay anh đợi chân người
Như mỗi sáng mỗi chiều cười gặp gỡ

Em vẫn đó chao nghiêng hồng bỡ ngỡ
Vầng dương xanh hương hoa nở chào ngày
Em vẫn đó đón anh những sớm mai
Dù đôi lúc cuộc đời muôn nốt rối

Có phải không anh muôn lần sớm tối
Má thơm thơm nồng ấm luyến lưu hoài
Có phải không anh nhạc tình yêu khảy
Khúc tháng hai dài bất tận mùa xuân...

Có phải không anh mưa thơm tình đất
Em gọi mưa về chất ngất giọt tình
Dang tay hứng giọt tình yêu trên đỉnh
Đất uống tinh hoa xúng xính áo hồng...

Có phải anh là dòng sông ru mộng
Mang em đi trên cùng tận quê hương
Gió mát đồng xanh gió hát phố phường
Vai ta sánh thương kề thương như thuở...

Trần Hồng Châu

 
Mùa Xuân Quanh Quẩn

Hôm nay lại một ngày trời rực nắng
Cho niềm vui hiếm muộn biến thành thơ
Hết Tết rồi mà anh cứ ngẩn ngơ
Tưởng như thể mùa xuân dài bất tận

Trên thửa đất tâm tình chưa khai khẩn
Có bao nhiêu nỗi nhớ đã mọc đầy
Em có về theo những cánh chim bay
Cho hàng lá thêm xanh trời hy vọng?

Cơn gió sớm thổi qua đời lồng lộng
Cây đứng chờ mùa xuân mới lao đao
Hạnh phúc vừa ửng chín tận trên cao
Hai tay với vào hư không mù mịt

Muốn trở lại thăm mùa xuân cổ tích
Có người tình ẩn hiện giữa muôn hoa
Có trái tim mở cửa rất thật thà
Vang khẽ nhịp yêu đương rung cành lá

Anh mơ thấy một con đường rất lạ
Có hoa hồng dẫn lối đến ngày xưa
Có mùa xuân quanh quẩn với nắng mưa
Và chỉ có em chờ anh cuối ngõ
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Bài Thơ Trong Nắng[/align] [/align]Bài thơ nhỏ vùi sâu đêm tuyết trắng
Sáng hôm nay vừa nở ánh mặt trời
Lời nồng nàn bay trong gió lả lơi
Em có biết là tình anh không nhỉ?

Ngày buông nắng trên hàng cây yên nghỉ
Đợi một lần hy vọng trổ mầm xanh
Những vần thơ chờ nhuộm ý an lành
Rồi anh trải lên muôn đường vũ trụ

Hãy thức giấc ơi mùa xuân say ngủ
Để cùng nguời tìm đến với tình yêu
Ngại ngần chi khi xuân sẽ về chiều
Đời còn có bao ngày vui ngắn ngủi

Bài thơ đó thành đường xa dong ruổi
Hành trang là nỗi nhớ với niềm tin
Bởi nhiều lần anh lạc dấu chân chim
Khi tuyết lạnh chảy tan trong nắng sớm

Nay anh gửi chút tình xuân mới lớn
Vào bài thơ yêu dấu tới bên em
Như mùa xuân bay thấp thoáng qua thềm
Mang tất cả niềm vui ngày rực nắng
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 18:42:20trieuam>
Mới xuống núi chú ơi!!!! Chú và gia đình ăn Tết dzui hong. Ngày mai là Valentine, chúc chú luôn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp bên vòng tay người yêu thương.
 
Tặng chú bài thơ 14/02 đi đòi nợ của Triều Âm nè [:D]
 

Nụ hôn ngày 14/02
 


[/align]
Những mùa xuân loãng dần đi nhung nhớ
Em nhặt mình trong loang lổ thời gian
Ngày tháng hai có ánh nắng thật vàng
Hùa theo gió lật từng trang kỉ niệm.


[/align]


 
Mùa xuân xưa ai buông lời hạnh nguyện
Vùi chết đời trong câu chuyện tình yêu
Lời hứa xưa xiêu cả vạt nắng chiều
Bài thơ cũ thánh đường thêm nhiều tuổi


[/align]


 
Hành trang đời cùng niềm tin ngắn ngủi
Nụ hôn đời trong tủi nhục cầu vinh
Anh trót hứa để lòng mình mang nợ
Nghẹn đắng lòng, chẳng kết trọn tình kinh.


[/align]


 
Giữa mùa xuân khúc nhạc rất mông mênh
Như vũ điệu yên bình - Em năm đó
Bên bờ hồ có hoa vàng đưa ngõ
Một niềm vui anh chẳng nhớ rõ tên.


[/align]


 
Ngày tháng hai, anh đếm những mùa quên
Trên câu chữ, giọng ru êm mặc tưởng
Em ở đây hay ân tình vất vưởng
Trừng phạt anh - kẻ đánh cắp niềm tin ?


[/align]


 
Triều Âm
14/02/2008


[/align]

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Chào bé Triều âm... í í bé biết ai là người yêu của chú Hồng hong dzậy đâu thử kề tai nói lén cho sis Hồng Châu nghe được hôn nè? hihihi Chú Hồng ơi... cho nói ai là người yêu của Hồng không?? sao thơ 14/2 của bé hơi buồn đó nha, để sis thử nhặt với bé một chút thời gian giùm chú Hồng coi có bớt buồn không nha... [sm=40.gif]

Nhặt lại 14/2 của những lần


Tình đã loãng nên tàn phai sợi tóc
Tội tình chi nhặt nhạnh nước sông trôi
Những tháng hai không tên tuổi ngọn đồi
chưa lần điểm một cành hoa kỷ niệm

Xuân đã loãng từ trang đời màu tím
Từ lần đầu đời xui khiến dối gian
Từ dạo tình nhân vai sánh bên đàng
Hoa tình ái hoang đàng mùa mưa gió

Đừng đắng anh, bởi giờ đây đoạn kết
Tình kinh chôn đáy mộ đất xanh màu
Tội tình chi kiếp gian dối lao đao
Anh về nhé nhặt nắng màu phố thị

Những mùa tình nhân không người tri kỷ
Gió hút hoàng hôn xương tủy biết buồn
Con đường xưa tôi mù lòa vọng tưởng
Ồ...thì ra sương trắng phủ lòng người

Còn một mùa xuân trên vùng đất mới
Khát khao chờ đêm gian dối như nhau
Nát thịt da và nát những gam màu
Rồi cũng sẽ như tôi rơi máu thịt.

Tính viết một bài thơ cho bé Triều âm bớt buồn nhưng không hiểu tại sao lại buồn hơn nữa, sorry nha cô bé
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Chào bé Triều âm... í í bé biết ai là người yêu của chú Hồng hong dzậy đâu thử kề tai nói lén cho sis Hồng Châu nghe được hôn nè? hihihi Chú Hồng ơi... cho nói ai là người yêu của Hồng không?? sao thơ 14/2 của bé hơi buồn đó nha, để sis thử nhặt với bé một chút thời gian giùm chú Hồng coi có bớt buồn không nha... [sm=40.gif]


 
Chào Hồng Châu,
 
Người yêu tôi (đúng ra là người yêu thơ tôi) là một số nhỏ bạn thơ đã từng ghé qua trang thơ này, trong đó có Hồng Châu, Triều Âm,... Còn người tôi yêu là tất cả những người làm thơ và đọc thơ trên VN Thư Quán.
Chúc Hồng Châu một ngày Lễ Tình Nhân thật hạnh phúc.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-13 21:16:45Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

Mới xuống núi chú ơi!!!! Chú và gia đình ăn Tết dzui hong. Ngày mai là Valentine, chúc chú luôn cảm thấy hạnh phúc và ấm áp bên vòng tay người yêu thương.
 
Tặng chú bài thơ 14/02 đi đòi nợ của Triều Âm nè [:D]
 

Nụ hôn ngày 14/02
 




[/align]
Những mùa xuân loãng dần đi nhung nhớ
Em nhặt mình trong loang lổ thời gian
Ngày tháng hai có ánh nắng thật vàng
Hùa theo gió lật từng trang kỉ niệm.




[/align]


 
Mùa xuân xưa ai buông lời hạnh nguyện
Vùi chết đời trong câu chuyện tình yêu
Lời hứa xưa xiêu cả vạt nắng chiều
Bài thơ cũ thánh đường thêm nhiều tuổi




[/align]


 
Hành trang đời cùng niềm tin ngắn ngủi
Nụ hôn đời trong tủi nhục cầu vinh
Anh trót hứa để lòng mình mang nợ
Nghẹn đắng lòng, chẳng kết trọn tình kinh.




[/align]


 
Giữa mùa xuân khúc nhạc rất mông mênh
Như vũ điệu yên bình - Em năm đó
Bên bờ hồ có hoa vàng đưa ngõ
Một niềm vui anh chẳng nhớ rõ tên.




[/align]


 
Ngày tháng hai, anh đếm những mùa quên
Trên câu chữ, giọng ru êm mặc tưởng
Em ở đây hay ân tình vất vưởng
Trừng phạt anh - kẻ đánh cắp niềm tin ?




[/align]


 
Triều Âm
14/02/2008




[/align]


Thì ra hổm rày Triều Âm mất biệt là vì bận... tu trên núi. Trên "núi" Tết nhất ra sao? Có vui không? Cám ơn bài thơ thật hay và lời chúc Valentine mà Triều Âm đã dành tặng cho chú. Chú chúc Triều Âm gấp đôi những gì TÂ đã chúc và xin gửi đến TÂ bài thơ sau đây:

Ngàn Sau
 
Ngày mai đến đường mặt trời huyên náo
Bao tình nhân ra phố với tim hồng
Em về đâu giữa trời đất mênh mông
Có chợt thấy dưới bàn chân hoa nở?

 
Đất mới mọc những niềm tin rực rỡ
Cùng cỏ hoa thức giấc đón mùa xuân
Đời xuống lên theo nhịp bước trầm luân
Đưa anh tới một ngày vui giữa tháng

 
Anh đón em lên đồi thơ buổi sáng
Nhìn mùa xuân nở giữa trái tim nhau
Cho cỏ cây gần gũi lại từ đầu
Kẻo chóng hết ngày tình nhân thơ mộng

 
Ngày mai tới anh sẽ làm cơn sóng
Ru bên em một giấc ngủ xuân nồng
Đường tháng hai về trên lối hoa hồng
Lòng em có xôn xao cùng gió mới?

 
Ngày mai tới đóa hồng này xin gởi
Về trăm năm một hạnh phúc nhỏ nhoi
Nụ hôn nào xin giữ lại trên môi
Tình yêu ấy ngàn sau còn lơ lửng!
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngàn Sau

Ngày mai đến đường mặt trời huyên náo
Bao tình nhân ra phố với tim hồng
Em về đâu giữa trời đất mênh mông
Có chợt thấy dưới bàn chân hoa nở?

Đất mới mọc những niềm tin rực rỡ
Cùng cỏ hoa thức giấc đón mùa xuân
Đời xuống lên theo nhịp bước trầm luân
Đưa anh tới một ngày vui giữa tháng

Anh đón em lên đồi thơ buổi sáng
Nhìn mùa xuân nở giữa trái tim nhau
Cho cỏ cây gần gũi lại từ đầu
Kẻo chóng hết ngày tình nhân thơ mộng

Ngày mai tới anh sẽ làm cơn sóng
Ru bên em một giấc ngủ xuân nồng
Đường tháng hai về trên lối hoa hồng
Lòng em có xôn xao cùng gió mới?

Ngày mai tới đóa hồng này xin gởi
Về trăm năm một hạnh phúc nhỏ nhoi
Nụ hôn nào xin giữ lại trên môi
Tình yêu ấy ngàn sau còn lơ lửng!

 
Mùa xuân trên ấy thế này nè chú [:)]
 
 
XUÂN TRÊN NÚI
 
Nắng đu nghiêng vạt xuân còn tha thiết
Hương gió nồng vương vít bước chân đi
Dấu tình xưa như đang khẽ thầm thì:

"Trôi em nhé, vào biển xanh bát ngát!"
 
Lối em đi, dáng hoa nào thanh thoát
Quyện nhịp đời bên khúc hát trầm luân
Núi vắt mây thành từng dãi bâng khuâng
Nâng nhẹ chân đôi tình nhân dấu ái.

 
Thảm cỏ xanh như mơ hồ trải mãi
Dài lối thơ theo thoai thoải dốc đồi
Ngàn sau thông có chơi vơi câu hát
Hoa nắng vàng dát ngọc áo quân vương?

 
Mùa xuân sang đem lại chút yêu thương 
Gom biển sóng vẫn ngàn đời chung thủy
Vào đêm say dâng cao qua thành lũy
Thả đóa hồng vào suy nghĩ của nhau.

 
Ngọn núi cao với dáng đứng dãi dầu
Nhoẻn miệng cười giữa muôn màu xuân mới
Giữa tháng hai nụ hôn nồng phơi phới
Tan giữa trời nên vời vợi dốc say...



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Chào bé Triều âm... í í bé biết ai là người yêu của chú Hồng hong dzậy đâu thử kề tai nói lén cho sis Hồng Châu nghe được hôn nè? hihihi Chú Hồng ơi... cho nói ai là người yêu của Hồng không?? sao thơ 14/2 của bé hơi buồn đó nha, để sis thử nhặt với bé một chút thời gian giùm chú Hồng coi có bớt buồn không nha... [sm=40.gif]

Nhặt lại 14/2 của những lần


Tình đã loãng nên tàn phai sợi tóc
Tội tình chi nhặt nhạnh nước sông trôi
Những tháng hai không tên tuổi ngọn đồi
chưa lần điểm một cành hoa kỷ niệm

Xuân đã loãng từ trang đời màu tím
Từ lần đầu đời xui khiến dối gian
Từ dạo tình nhân vai sánh bên đàng
Hoa tình ái hoang đàng mùa mưa gió

Đừng đắng anh, bởi giờ đây đoạn kết
Tình kinh chôn đáy mộ đất xanh màu
Tội tình chi kiếp gian dối lao đao
Anh về nhé nhặt nắng màu phố thị

Những mùa tình nhân không người tri kỷ
Gió hút hoàng hôn xương tủy biết buồn
Con đường xưa tôi mù lòa vọng tưởng
Ồ...thì ra sương trắng phủ lòng người

Còn một mùa xuân trên vùng đất mới
Khát khao chờ đêm gian dối như nhau
Nát thịt da và nát những gam màu
Rồi cũng sẽ như tôi rơi máu thịt.

Tính viết một bài thơ cho bé Triều âm bớt buồn nhưng không hiểu tại sao lại buồn hơn nữa, sorry nha cô bé
 
_Trần Hồng Châu_
 

 
Bài thơ thể hiện tâm trạng người, chắc sis khi làm bài này nhớ về một thuở xa xôi nào đó nên tự dưng thành bài thơ... hay vậy đó [sm=----------------.gif]Anyway, có lòng "thơ vui" là được rùi[sm=----.gif] Hihihi, mượn đất nhà chú Đỗ Hồng miếng làm thơ vui nghen. [;)]
 
NGƯỜI YÊU CỦA ĐỖ HỒNG
 
Giữa kịch đời anh làm người lang bạt
Khóac lên mình chiếc mặt nạ nhân gian
Tung bước đi trên những lối hoang đàng
Và lịch lãm nghiêm trang từng lớp diễn.

 
Dấu thế trần những mảng đời xoay chuyển
Quấn hồn anh lớp mây trắng lụa là
Và đôi mắt quê hương ngày yên ả
Em xõa tóc bên thềm thơ rất Việt.

 
Bụi tre già, gốc đa giang bóng cả
Bóng Mẹ hiền tần tảo cánh vạc xiêu
Ngọn núi cao lưng lửng cả góc chiều
Đôi mắt Cha dãi dầu bên góc nhớ.

 
Trái tim đá, dòng máu đen cằn khổ
Chợt rùng mình nứt vỡ thuở gặp em
Anh hoảng hốt lạc khỏi chốn thân quen 
Đầy giả dối để bên em - Chân Thật.

 
Lời tình yêu thơm như là hũ mật 
Anh tắm vào quên mất cả đời đau
Để đến khi giông gió đổ xuống đầu
Anh lạnh buốt giật mình khi tỉnh giấc.

 
Đời bỗng say trong từng đêm vạ vật
Tìm bóng em dưới đáy cốc dật dờ
Muốn giết mình trong tận những trang thơ
Gã hoang đàng đang cười ngơ trân tráo.

 
Trở lại đời anh làm người lơ láo
Dõi bóng em như mây trắng mịt mù
Tan thành nước trên núi cao giăng phủ
Rơi vào lũ  hoá con suối mát trong.

 
Anh trèo lên tận những đỉnh non không
Cười trơ khấc nước mắt lòng chảy ngược
Dòng suối em cứ vô tình tha thướt
Uốn thân mình vào biển nước mênh mông.

 
Từ đỉnh cao anh khép chặt cửa lòng
Thả vào thơ lời tình ái mát trong
Lối suối đi, nước thắm mát từng dòng
Để mặt đất khát khao loài hoa lạ.

 
Đời xô ngang, anh như đà hoá đá
Giữa lòng đời bề bộn những dối gian
Những nghĩ suy hằn những dọc trái ngang
Mặt nạ đời, anh vội vàng đeo lại.

 
 
Oái, tả người yêu của chú ấy mà sao tả hồi ra vậy[sm=104.gif] Thôi, sis Hồng Châu đi kêu chú ấy tả thực cho rùi [8|]
 
Valentine vui vui nha chú Đỗ Hồng, sis Trần Hồng Châu [sm=z_serenade.gif][sm=cupid.gif][sm=heart-arrow.gif][sm=z_hug.gif]
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-14 14:58:39Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

Bài thơ thể hiện tâm trạng người, chắc sis khi làm bài này nhớ về một thuở xa xôi nào đó nên tự dưng thành bài thơ... hay vậy đó [sm=----------------.gif]Anyway, có lòng "thơ vui" là được rùi[sm=----.gif] Hihihi, mượn đất nhà chú Đỗ Hồng miếng làm thơ vui nghen. [;)]
 
NGƯỜI YÊU CỦA ĐỖ HỒNG
 
Giữa kịch đời anh làm người lang bạt
Khóac lên mình chiếc mặt nạ nhân gian
Tung bước đi trên những lối hoang đàng
Và lịch lãm nghiêm trang từng lớp diễn.

 
Dấu thế trần những mảng đời xoay chuyển
Quấn hồn anh lớp mây trắng lụa là
Và đôi mắt quê hương ngày yên ả
Em xõa tóc bên thềm thơ rất Việt.

 
Bụi tre già, gốc đa giang bóng cả
Bóng Mẹ hiền tần tảo cánh vạc xiêu
Ngọn núi cao lưng lửng cả góc chiều
Đôi mắt Cha dãi dầu bên góc nhớ.

 
Trái tim đá, dòng máu đen cằn khổ
Chợt rùng mình nứt vỡ thuở gặp em
Anh hoảng hốt lạc khỏi chốn thân quen 
Đầy giả dối để bên em - Chân Thật.

 
Lời tình yêu thơm như là hũ mật 
Anh tắm vào quên mất cả đời đau
Để đến khi giông gió đổ xuống đầu
Anh lạnh buốt giật mình khi tỉnh giấc.

 
Đời bỗng say trong từng đêm vạ vật
Tìm bóng em dưới đáy cốc dật dờ
Muốn giết mình trong tận những trang thơ
Gã hoang đàng đang cười ngơ trân tráo.

 
Trở lại đời anh làm người lơ láo
Dõi bóng em như mây trắng mịt mù
Tan thành nước trên núi cao giăng phủ
Rơi vào lũ  hoá con suối mát trong.

 
Anh trèo lên tận những đỉnh non không
Cười trơ khấc nước mắt lòng chảy ngược
Dòng suối em cứ vô tình tha thướt
Uốn thân mình vào biển nước mênh mông.

 
Từ đỉnh cao anh khép chặt cửa lòng
Thả vào thơ lời tình ái mát trong
Lối suối đi, nước thắm mát từng dòng
Để mặt đất khát khao loài hoa lạ.

 
Đời xô ngang, anh như đà hoá đá
Giữa lòng đời bề bộn những dối gian
Những nghĩ suy hằn những dọc trái ngang
Mặt nạ đời, anh vội vàng đeo lại.

 
 
Oái, tả người yêu của chú ấy mà sao tả hồi ra vậy[sm=104.gif] Thôi, sis Hồng Châu đi kêu chú ấy tả thực cho rùi [8|]
 
Valentine vui vui nha chú Đỗ Hồng, sis Trần Hồng Châu [sm=z_serenade.gif][sm=cupid.gif][sm=heart-arrow.gif][sm=z_hug.gif]
 
 


Cành Hồng Cho Nhau

Yêu thơ anh, thôi đừng yêu anh nhé
Bởi trong anh mùa xuân đã về chiều
Tình nồng nàn còn lại chẳng bao nhiêu
Đường hạnh phúc chưa đi chân đã mỏi
 
Từ tiền kiếp lời trăm năm đã gọi
Đến bây giờ thành gió thoảng hư vô
Xin gọi em người tình nhỏ trong thơ
Khi trên phố Ngày Tình Nhân vừa đến
 
Trong thơ anh có cuộc tình không hẹn
Anh yêu người bằng nửa trái tim đau
Tình hồn nhiên không có phút khởi đầu
Tình tha thiết không có giờ chấm dứt
 
Trong thơ anh có nghìn đêm thao thức
Anh yêu người từ kiếp trước xa xăm
Yêu hôm nay và cho đến trăm năm
Tình yêu đó thành dòng thơ lận đận
 
Em đã đến giữa mùa xuân bất tận
Bước vào thơ làm cơn gió lao xao
Cho anh còn một sớm nhớ thương nhau
Khi ngày tháng vội lên đường thiên lý
 
Hãy yêu thơ như yêu người tri kỷ
Cho một ngày được sống với tình nhân
Cành hồng nào trao gửi chút bâng khuâng
Về bên ấy trời tháng hai rực nắng
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Cành Hồng Cho Nhau

Yêu thơ anh, thôi đừng yêu anh nhé
Bởi trong anh mùa xuân đã về chiều
Tình nồng nàn còn lại chẳng bao nhiêu
Đường hạnh phúc chưa đi chân đã mỏi

Từ tiền kiếp lời trăm năm đã gọi
Đến bây giờ thành gió thoảng hư vô
Xin gọi em người tình nhỏ trong thơ
Khi trên phố Ngày Tình Nhân vừa đến

Trong thơ anh có cuộc tình không hẹn
Anh yêu người bằng nửa trái tim đau
Tình hồn nhiên không có phút khởi đầu
Tình tha thiết không có giờ chấm dứt

Trong thơ anh có nghìn đêm thao thức
Anh yêu người từ kiếp trước xa xăm
Yêu hôm nay và cho đến trăm năm
Tình yêu đó thành dòng thơ lận đận

Em đã đến giữa mùa xuân bất tận
Bước vào thơ làm cơn gió lao xao
Cho anh còn một sớm nhớ thương nhau
Khi ngày tháng vội lên đường thiên lý

Hãy yêu thơ như yêu người tri kỷ
Cho một ngày được sống với tình nhân
Cành hồng nào trao gửi chút bâng khuâng
Về bên ấy trời tháng hai rực nắng

 
 
LỄ TÌNH NHÂN CỦA CHÚNG TA
 
Trời tháng hai, ngày Tình Nhân trọn vẹn
Vần em gieo có sắc thắm nụ hồng
Nghe trúc trắc một đôi câu bẽn lẽn
Tim ấm nồng bên lối hẹn yêu thương.
 
Ta yêu thơ, yêu cả chốn vô thường
Nên ta hiểu cả con đường lên núi
lẫn lối về giòng suối nhỏ dịu êm
Và vẫn thấy bóng chiều nghiêng. Đẹp lắm!
 
Ngày tháng hai giòng thơ tình tươi thắm
Gửi chúng nhân để khua khoắng lời tình
Để thế gian thêm dấu ái lung linh
Và hơi ấm kéo lòng mình gần lại.
 
Tình theo thơ kéo trăm năm dài mãi
Sắc xuân hồng khéo trải cả năm châu
Tình trong thơ chẳng có hạt mưa ngâu
Bởi vần gieo - ta gặp nhau tâm tưởng.
 
 
 
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam


 
LỄ TÌNH NHÂN CỦA CHÚNG TA
 
Trời tháng hai, ngày Tình Nhân trọn vẹn
Vần em gieo có sắc thắm nụ hồng
Nghe trúc trắc một đôi câu bẽn lẽn
Tim ấm nồng bên lối hẹn yêu thương.
 
Ta yêu thơ, yêu cả chốn vô thường
Nên ta hiểu cả con đường lên núi
lẫn lối về giòng suối nhỏ dịu êm
Và vẫn thấy bóng chiều nghiêng. Đẹp lắm!
 
Ngày tháng hai giòng thơ tình tươi thắm
Gửi chúng nhân để khua khoắng lời tình
Để thế gian thêm dấu ái lung linh
Và hơi ấm kéo lòng mình gần lại.
 
Tình theo thơ kéo trăm năm dài mãi
Sắc xuân hồng khéo trải cả năm châu
Tình trong thơ chẳng có hạt mưa ngâu
Bởi vần gieo - ta gặp nhau tâm tưởng.
 
 

Vọng Tưởng
 [/align]Anh mang lên núi chút niềm vui
Rắc xuống nhân gian những nụ cười
Còn lại trên vai ngày lặng lẽ
Đã gom thành lớp tuổi vàng rơi

Em đi về tháng cuối mùa đông
Tìm lại cho anh chút nắng hồng
Ở đó cây rừng vừa thức giấc
Chờ trang điểm lại đón tình nồng

Anh mang xuống biển mấy vần thơ
Thả hết vào đời những mộng mơ
Cho gió reo lên ngàn đợt sóng
Những câu tình tự đã dâng bờ

Tình em như hạt cát rời nhau
Lây lất trong đời những nỗi đau
Vọng tưởng một ngày xuân biển lặng
Cho ta sống lại phút ban đầu
[/align][/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Vọng Tưởng

Anh mang lên núi chút niềm vui
Rắc xuống nhân gian những nụ cười
Còn lại trên vai ngày lặng lẽ
Đã gom thành lớp tuổi vàng rơi

Em đi về tháng cuối mùa đông
Tìm lại cho anh chút nắng hồng
Ở đó cây rừng vừa thức giấc
Chờ trang điểm lại đón tình nồng

Anh mang xuống biển mấy vần thơ
Thả hết vào đời những mộng mơ
Cho gió reo lên ngàn đợt sóng
Những câu tình tự đã dâng bờ

Tình em như hạt cát rời nhau
Lây lất trong đời những nỗi đau
Vọng tưởng một ngày xuân biển lặng
Cho ta sống lại phút ban đầu

 
PHỤC SINH
 
Trên phố quen có người phu quét lá
Đưa chất chồng vào mặc niệm lối đi
Một mồi lửa tan hết vết thiên di
Và phục sinh một loài chim rực lửa.

 
Anh mải miết mang thơ đi đâu nữa
Khi bóng chiều những thửa nắng giao nhau
Anh lại mang "người tình nhỏ" đi đâu
Để con sóng hát ngàn câu thương nhớ.

 
Câu thơ trao giữa mùa xuân trăn trở
Giữa núi ngàn loài chim lạ đang bay
Anh có nghe một bài hát rất hay
Sóng tháng hai, vỗ về lời thơ ấy?


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

PHỤC SINH
 
Trên phố quen có người phu quét lá
Đưa chất chồng vào mặc niệm lối đi
Một mồi lửa tan hết vết thiên di
Và phục sinh một loài chim rực lửa.

 
Anh mải miết mang thơ đi đâu nữa
Khi bóng chiều những thửa nắng giao nhau
Anh lại mang "người tình nhỏ" đi đâu
Để con sóng hát ngàn câu thương nhớ.

 
Câu thơ trao giữa mùa xuân trăn trở
Giữa núi ngàn loài chim lạ đang bay
Anh có nghe một bài hát rất hay
Sóng tháng hai, vỗ về lời thơ ấy?


 
 
Nối Gót Tình Nhân
 
Gửi tới em những vần thơ biết nói
Bao lời tình chất chứa giữa mùa xuân
Cũng may đời còn lại Lễ Tình Nhân
Cho thơ ngỏ chút tình riêng của biển

 
Gửi tới em cơn sóng mùa xao xuyến
Ru cuộc đời vào giấc mộng trăm năm
Đường tháng hai rộn rã bước chân trần
Về đâu đó trong một ngày thương nhớ

 
Gửi tới em gió mùa xuân bở ngỡ
Cho một lần áo lụa phất phơ bay
Người yêu nhau trong tình nhớ cỏ cây
Tạm quên lãng dòng sông xưa phiền muộn

 
Gửi tới em đóa hoa hồng buổi sớm
Nở hồn nhiên trên những trái tim nồng
Con đường nào về hạnh phúc mênh mông
Xin nối gót tình nhân đi cùng tận

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-14 18:04:18trieuam>
Nối Gót Tình Nhân

Gửi tới em những vần thơ biết nói
Bao lời tình chất chứa giữa mùa xuân
Cũng may đời còn lại Lễ Tình Nhân
Cho thơ ngỏ chút tình riêng của biển

 
Gửi tới em cơn sóng mùa xao xuyến
Ru cuộc đời vào giấc mộng trăm năm
Đường tháng hai rộn rã bước chân trần
Về đâu đó trong một ngày thương nhớ

 
Gửi tới em gió mùa xuân bở ngỡ
Cho một lần áo lụa phất phơ bay
Người yêu nhau trong tình nhớ cỏ cây
Tạm quên lãng dòng sông xưa phiền muộn

 
Gửi tới em đóa hoa hồng buổi sớm
Nở hồn nhiên trên những trái tim nồng
Con đường nào về hạnh phúc mênh mông
Xin nối gót tình nhân đi cùng tận

 
MỘNG ĐÃ TRÒN ĐẦY
 
Đêm thì thầm lời yêu thương anh gởi
Hương hoa còn ướt đẫm chút sương mai
Lễ Tình Nhân năm nay quả thật dài
Khi em ngủ, ngày bên anh còn đó.

 
Tay gối mộng, nhắm mở vần thơ nhỏ
Theo gió đêm vượt trăn trở ưu phiền
Gửi đến anh một mùa xuân màu nhiệm
Giữa Tháng hai có sức mạnh vô biên.

 
Đêm đã khuya ngày Tình Nhân cũng hết
Ở bên này mộng đang kết chuỗi hoa
Nói với anh bằng vần mới thiệt thà
Em giờ đi ngủ cùng quà anh trao

 
Hương hoa xuân nghe rất ngọt ngào
Ru ru con sóng cũng vào mộng khuya
Cám ơn anh , những sẻ chia nho nhỏ
Cho lễ tròn , mộng của nhỏ bay cao.  

G'9 chú ơi, sụp mí rùi[sm=24.gif]
 
Chú đón Lễ tiếp đi hén [sm=n_bye.gif] Cháu xin phép bay trước, nice day chú nhé [sm=rose.gif]



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

 
MỘNG ĐÃ TRÒN ĐẦY
 
Đêm thì thầm lời yêu thương anh gởi
Hương hoa còn ướt đẫm chút sương mai
Lễ Tình Nhân năm nay quả thật dài
Khi em ngủ, ngày bên anh còn đó.

 
Tay gối mộng, nhắm mở vần thơ nhỏ
Theo gió đêm vượt trăn trở ưu phiền
Gửi đến anh một mùa xuân màu nhiệm
Giữa Tháng hai có sức mạnh vô biên.

 
Đêm đã khuya ngày Tình Nhân cũng hết
Ở bên này mộng đang kết chuỗi hoa
Nói với anh bằng vần mới thiệt thà
Em giờ đi ngủ cùng quà anh trao

 
Hương hoa xuân nghe rất ngọt ngào
Ru ru con sóng cũng vào mộng khuya
Cám ơn anh , những sẻ chia nho nhỏ
Cho lễ tròn , mộng của nhỏ bay cao.  

G'9 chú ơi, sụp mí rùi[sm=24.gif]
 
Chú đón Lễ tiếp đi hén [sm=n_bye.gif] Cháu xin phép bay trước, nice day chú nhé [sm=rose.gif]




 
Giấc Ngủ Mùa Xuân
 
Em hãy ngủ với tim hồng thao thức
Với nụ hôn sót lại giữa nghìn đêm
Với lời tình dìu dặt cạnh gối êm
Và với cả bầu trời xuân huyền diệu

 
Em hãy ngủ bên tình nồng chăn chiếu
Giấc mộng đầy căng trí nhớ nhỏ nhoi
Ngày Tình Nhân còn lại phút lẻ loi
Bên những cánh hoa hồng đang thức giấc

 
Em hãy ngủ trong lời thơ ươm mật
Chảy xuống đời thành dòng suối thơm tho
Suối cuốn trôi từng dấu tích âu lo
Cho mai sớm mặt trời lên hạnh phúc

 
Em hãy ngủ thật sâu trong lời chúc
Những mỹ từ lộng lẫy nhất trần gian
Những câu thơ như men rượu nồng nàn
Làm chếnh choáng cả cuộc đời tình ái

 
Em hãy ngủ như loài hoa bé dại
Trong bài ca huyền hoặc của côn trùng
Anh sẽ làm ánh sáng tỏa mông lung
Cho ngày tháng còn mùa xuân thần thoại

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-15 04:58:51trieuam>
XUÂN NGẬP NGỪNG
 
Tình ngỡ chết một xuân nào quay lại
Lay động hồn chút huyền ảo lung linh
Đã bao phen em nén chặt tim mình
Hòng bẻ gãy ngòi thơ tình rạo rực.

 
Âu cũng nghiệp đa mang nào khó dứt
Khắc khoải đời từng thao thức tuổi trôi
Ngắm nhìn thơ mà lòng thảng bồi hồi
Đời sao đẹp trong tình người xuân mới.

 
Hình như tim đã không còn hồ hởi
Chỉ linh hồn phiêu lãng thuở yêu thương
Cứ lượn quanh ôm lấy cõi vô thường
Để tìm vui chung bước đường cõi tạm.

 
Bài thơ xuân nay không mang màu xám
Chẳng thở than hay ngán ngẩm thường tình
Bài thơ xuân mang hơi thở phiêu linh
Của đôi phút ta thấy mình : chợt lớn !

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-15 14:21:56Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

XUÂN NGẬP NGỪNG
 
Tình ngỡ chết một xuân nào quay lại
Lay động hồn chút huyền ảo lung linh
Đã bao phen em nén chặt tim mình
Hòng bẻ gãy ngòi thơ tình rạo rực.

 
Âu cũng nghiệp đa mang nào khó dứt
Khắc khoải đời từng thao thức tuổi trôi
Ngắm nhìn thơ mà lòng thảng bồi hồi
Đời sao đẹp trong tình người xuân mới.

 
Hình như tim đã không còn hồ hởi
Chỉ linh hồn phiêu lãng thuở yêu thương
Cứ lượn quanh ôm lấy cõi vô thường
Để tìm vui chung bước đường cõi tạm.

 
Bài thơ xuân nay không mang màu xám
Chẳng thở than hay ngán ngẩm thường tình
Bài thơ xuân mang hơi thở phiêu linh
Của đôi phút ta thấy mình : chợt lớn !



Sương Khói Vấn Vương
 
Trời thắp nắng cho mùa xuân lớn dậy
Trên lối mòn cây cỏ đã phục sinh
Nghe không em mặt đất cũng chuyển mình
Khi ta bước vào tình thơ vội vã
 
Đường phía trước gió xô đời nghiêng ngã
Mà ngày xuân như giục giã trong tim
Nhanh lên em kẻo nắng chết bên thềm
Đời sẽ xuống những đêm dài băng giá
 
Hãy sánh bước lên đường thơ trăm ngả
Viết lời tình đầy mặt đất thênh thang
Cho cỏ cây yêu lại thật nồng nàn
Như nhân loại trong lần đầu hạnh phúc
 
Còn bao lâu những ngày xuân hun hút
Để đưa em về phía cuối trời thơ
Gặp nhau đây rồi ly biệt rất tình cờ
Như sương khói vấn vương trời hư ảo
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Sương Khói Vấn Vương

Trời thắp nắng cho mùa xuân lớn dậy
Trên lối mòn cây cỏ đã phục sinh
Nghe không em mặt đất cũng chuyển mình
Khi ta bước vào tình thơ vội vã

Đường phía trước gió xô đời nghiêng ngã
Mà ngày xuân như giục giã trong tim
Nhanh lên em kẻo nắng chết bên thềm
Đời sẽ xuống những đêm dài băng giá

Hãy sánh bước lên đường thơ trăm ngả
Viết lời tình đầy mặt đất thênh thang
Cho cỏ cây yêu lại thật nồng nàn
Như nhân loại trong lần đầu hạnh phúc

Còn bao lâu những ngày xuân hun hút
Để đưa em về phía cuối trời thơ
Gặp nhau đây rồi ly biệt rất tình cờ
Như sương khói vấn vương trời hư ảo

 
THEO GIÓ BAY ĐI
 
Chiều tung cánh đưa vần tình cháy bỏng
Vào ráng chiều bên biển rộng thênh thang
Dấu chân đi trên bãi cát ánh vàng
Như in dấu từng trang tình thiên sứ.

 
Đỉnh mù sương ai nợ đời lữ thứ
Trả về trời lời tình tự ngàn xưa
Gió ban chiều như níu kéo đẩy đưa
Đài tình ái lấp lối đời mưa phủ.

 
Lối tình yêu nâng gót chân thiếu nữ
Về chân trời có xuân mới yêu thương
Nhanh chân lên thơ phủ mọi ngả đường
Để nồng ấm vương vương tình lữ khách.

 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»