Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.560 lượt xem — Trang 5 / 30
Dòng Cuối Cho Người
 
Xin giữ cho nhau cuối cuộc đời
Chút tình nồng thắm lẫn buồn vui
Cho người mang hết về bên ấy
Một cõi tiêu diêu vĩnh biệt rồi


Trăng rớt trên dòng sông định mệnh
Buồn như chiếc lá lặng lờ trôi
Nợ trần vừa dứt chiều thu úa
Trời xuống cơn mưa khóc nửa vời

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Trích đoạn: trieuam

Nửa đêm thức giấc, ghé gửi chú bài thơ đầu tiên của tháng ba[;)]
 
MẢNH KHUYẾT
 
Khuyết đời nhau vần thơ ai đan trải
Phơi trụi trần những khắc khoải đêm suông
Ta khuyết nhau vẽ chẳng trọn nỗi buồn
Để hoang lạnh giọt sương mềm tan loãng.

 
Trong cơn mộng em thì thầm mê sảng
Tiếng yêu thương khoắng động cả đêm sâu
Thở hụt hẫng cõi tình đau vô cảm
Với bóng mình chừng gió thoảng đêm rơi.

 
Mảnh trăng non khuyết mình khi anh tới
Bàn tay nóng chẳng lấp tròn xa vợi
Nụ tình nồng mất hút góc đợi xưa
Để tháng ba sẽ đan vừa mảnh khuyết.

 
Trái tim hoang rùng mình trong nuối tiếc
Khập khiễng đời mộng biêng biếc xanh rêu
Lối ta đi trăng lọt giữa thủy triều
Biển nuốt mất một chiều xưa khiếm khuyết.

 
Triều Âm
03.09.2008


Cám ơn bài thơ dễ thương của Triều Âm. Cho chú gửi tặng TÂ bài thơ sau nhé:

Trăng Tan
 
Còn nửa vầng trăng soi gối chiếc
Đêm nằm tưởng nhớ cuộc tình xưa
Hồn thơ bay tới tinh cầu lạ
Tìm lại người tình của tháng ba

 
Em có thức cùng hoa trước ngõ
Để nghe tình khúc giữa đêm sương
Côn trùng réo gọi từ lòng đất
Vọng mãi nghìn năm một nỗi buồn

 
Ngồi giữa đêm dài chong mắt nhớ
Thấy trong dĩ vãng lối đi về
Anh đưa tay với vầng trăng khuyết
Mang xuống cho đời một giấc mê

 
Dấu cũ phai nhòa hồn dạ thảo
Lung linh cành lá bóng liêu trai
Chân đi chưa hết đời hiu quạnh
Đã thấy trăng tan cuối dốc dài


 
Cám ơn chú về mảnh trăng tan đằm thắm.
 
VỚT...
 
Nhặt giữa sông xưa mảnh mơ hồ
Bóng còn loãng thể giữa hư vô
Đong lên trọn kiếp trong miền nhớ
Một chút yêu thương một chút khờ.

 
Rót ánh trăng tan vào chén thơ
Thấp thoáng bóng ai dưới đáy mờ
Uống cạn vần mơ lòng bỗng động
Nhói một cuộc tình dậy sóng mơ.

 
Triều Âm
 
03.19.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Cám ơn chú về mảnh trăng tan đằm thắm.
 
VỚT...
 
Nhặt giữa sông xưa mảnh mơ hồ
Bóng còn loãng thể giữa hư vô
Đong lên trọn kiếp trong miền nhớ
Một chút yêu thương một chút khờ.

 
Rót ánh trăng tan vào chén thơ
Thấp thoáng bóng ai dưới đáy mờ
Uống cạn vần mơ lòng bỗng động
Nhói một cuộc tình dậy sóng mơ.

 
Triều Âm
 
03.19.2008

 
Nhìn Lại Quanh Đời
 
Ngày tháng cũ anh gom vào trong trí
Cuộc vui buồn nằm hồi tưởng mỗi đêm
Những người tình giờ chợt nhớ chợt quên
Phía sau đó bóng thời gian thăm thẳm

 
Anh chìm nổi trên dòng sông phiêu lãng
Cả một đời chưa tới bến trăm năm
Phía trên đầu lơ lửng một vầng trăng
Đầy lại khuyết những đêm dài lặng lẽ

 
Bàn tay anh có muôn ngàn lối rẽ
Dấu ly tan hiển hiện lúc ra đời
Chưa gặp em mà biết sẽ xa rời
Khi đèn đỏ bật lên trong cuộc sống

 
Trong trí nhớ có căn phòng thật trống
Bức chân dung phai nhạt những người tình
Có trăng tàn chờ đợi ánh bình minh
Bên ly rượu mấy mươi năm chưa cạn

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Nhặt mảnh tình thơ
 
Trên phố vắng âm thầm mưa hay nắng
Khỏa lấp đời những khỏang trống tình mơ
Ta theo nhau qua những dại cùng khờ
Vần tâm tưởng ngày trôi qua đêm tối.

 
Đêm mặc nhiên ngắm khung màu em phối
Nửa ảo mờ nửa tím khỏang trăng tan
Để thê thiết có tiếng sói trên ngàn
Khóc đời tận giữa trăng vàng nuối tiếc.

 
Ngày thản nhiên rơi khung sầu biêng biếc
Vỗ sóng tình nghe từng đợt nhói đau
Chân em đi lạc giữa những mảng màu
Nhặt lên mảnh tình đầu run lẩy bẩy.

 
Bình minh lên giọt nắng vàng hây hẩy
Hắt vào nhau nhói buốt mảng thơ sầu
Em trượt ngã vào mảng màu chưa phối
Tung tóe đời, văng mất mảnh thơ đau.  

 
Triều Âm.
03.20.2008



Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Nhặt kỷ niệm trên hương giấy

Còn lại đó tập thơ bằng nét chữ
Anh nhớ đem về cất trọn dấu tình xưa
Chữ em viết bằng ngón tay mực vữa
Bài nắng chiều như vướng gió băn khoăn

Chợt nhận ra vài cung điệu xa gần
Lời gởi gấm cuộc tình gần mà xa mãi
Anh nhớ xếp vần thơ vào ngăn tình ái
Có bàn tay em xoa dịu tháng năm

Em tung những mảng màu lót lưng nằm
Như còn đó bàn tay ai vừa nắm
Gói tất cả nhặt lên làm kỷ niệm
Triệu bài thơ với nho nhỏ tấm hình

Muốn nhìn anh lần nữa đọc lời kinh
Rồi quên mãi cánh cửa tình khép lại

Mỹ Trinh

Cô bé ơi... Sao tự nhiên hôm nay thơ buồn dzị huh? sis hõng có khóc đâu nhe... và bé cũng đừng khóc!
Đăng nhập để trả lời
0


Nhặt kỷ niệm trên hương giấy

Còn lại đó tập thơ bằng nét chữ
Anh nhớ đem về cất trọn dấu tình xưa
Chữ em viết bằng ngón tay mực vữa
Bài nắng chiều như vướng gió băn khoăn

Chợt nhận ra vài cung điệu xa gần
Lời gởi gấm cuộc tình gần mà xa mãi
Anh nhớ xếp vần thơ vào ngăn tình ái
Có bàn tay em xoa dịu tháng năm

Em tung những mảng màu lót lưng nằm
Như còn đó bàn tay ai vừa nắm
Gói tất cả nhặt lên làm kỷ niệm
Triệu bài thơ với nho nhỏ tấm hình

Muốn nhìn anh lần nữa đọc lời kinh
Rồi quên mãi cánh cửa tình khép lại

Mỹ Trinh

Cô bé ơi... Sao tự nhiên hôm nay thơ buồn dzị huh? sis hõng có khóc đâu nhe... và bé cũng đừng khóc!

 
Trong Thơ Em Có Mùa Xuân

Trong thơ em có một trời thương nhớ
Những lời tinh bay khắp nẻo không gian
Ý thơ nào vương vấn cả ngàn năm
Người sẽ chết với vần thơ em viết

 
Mùa xuân đến mang trái tim tha thiết
Sẽ mở đường vần thơ nhỏ đi qua
Dưới chân thơ mặt đất nở muôn hoa
Trong đó có chút hương tình anh gởi

 
Vần thơ em có ngày xuân chờ đợi
Từ suối cao đổ xuống một dòng tình
Cho cuộc đời hứa hẹn những bình minh
Khi nhân loại cho nhau tình yêu mới

 
Những niềm vui đang cùng nhau bước tới
Con đường tình một sớm trải đầy thơ
Hãy theo anh đi về với cơn mơ
Bài thơ đó sẽ dài thêm muôn thuở

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Những bình minh ở lại
 
Mỗi buổi sáng ta đón xuân ngòai cửa sổ
Hạt nắng vàng đang nhảy múa vô tư
Giòng suối trong cứ lặng lẽ từ từ
Trôi qua nắng đưa ngày về chốn cũ.

 
Những ngày xuân với mây trời vần vũ
Gom góp vào để góp lũ mùa mưa
Ta đếm nhiều những bình minh bỏng lửa
Bằng tiếc thương của mấy thuở điêu tàn.

 
Bên khung cửa cánh hoa nào hé nở
Nhả hương nồng trong khỏang vỡ nhân gian
Ta ngắm nhìn vũ điệu của nắng vàng
Vết thương năm tháng có còn trở trăn?

 
Những bình minh vẫn đến bên cửa sổ
Ngắm nhìn ta qua hơi thở yêu thương
Ngày ta đi có sót lại bên đường
Một bình minh bình thường bên khung cửa?

 
Triều Âm
03.21.2008 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
MÙA XUÂN PHỤC SINH
 
Hương nồng thắm cành lily sắc trắng
Đơm sắc xuân vào tuần thánh phục sinh
Gửi bạn thơ vào một sáng yên bình
Mang thánh thiện vào sắc riêng đất lạ.

 
Mùa xuân xưa đang hiện hình óng ả
Xua khổ đau trên những dấu nhục hình
Cây thập giá tựa như một chứng linh
Cho hoa nở mùa phục sinh bác ái.

 
Những nụ cười của tình thơ kéo lại 
Vần thơ đau rũ bỏ xác thân mình
Giòng suối nhỏ hòa biển cả mông mênh
Trên mặt đất xuân nở cành hoa lạ.

 
Triều Âm.
03.21.2008
 
Chúc chú và gia quyến một mùa phục sinh an vui trong hồng ân Thiên Chúa, những vần thơ lại sẽ chảy tràn mãi trên mặt đất khát khao.

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

MÙA XUÂN PHỤC SINH
 
Hương nồng thắm cành lily sắc trắng
Đơm sắc xuân vào tuần thánh phục sinh
Gửi bạn thơ vào một sáng yên bình
Mang thánh thiện vào sắc riêng đất lạ.

 
Mùa xuân xưa đang hiện hình óng ả
Xua khổ đau trên những dấu nhục hình
Cây thập giá tựa như một chứng linh
Cho hoa nở mùa phục sinh bác ái.

 
Những nụ cười của tình thơ kéo lại 
Vần thơ đau rũ bỏ xác thân mình
Giòng suối nhỏ hòa biển cả mông mênh
Trên mặt đất xuân nở cành hoa lạ.

 
Triều Âm.
03.21.2008
 
Chúc chú và gia quyến một mùa phục sinh an vui trong hồng ân Thiên Chúa, những vần thơ lại sẽ chảy tràn mãi trên mặt đất khát khao.

 
Cám ơn Triều Âm thật nhiều về bài thơ tràn đầy sức sống mới và những lời chúc Phục Sinh thân ái. Chú cũng xin chúc cho TÂ và gia đình niềm vui an bình, hạnh phúc và lời thơ đẹp còn vang mãi như sóng triều âm.
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hồi Chuông Tình Ái
 




Khi nỗi buồn biến tan trong huyệt mộ
Tình trăm năm giương đôi cánh phục sinh
Thơ liêu trai cởi áo hiện nguyên hình
Da thịt đó còn vấn vương sương khói

 
Ngày mai tới tuy còn đầy dấu hỏi
Ta qua rồi đường thập giá gian truân
Dưới chân em vừa nở một mùa xuân
Niềm vui mới vang vang từ lòng đất

 
Anh leo dốc gặp niềm tin đã mất
Với ngày xuân trang điểm nắng tơ vàng
Và cuộc tình mầu nhiệm chợt về ngang
Cho tảng đá bên đường bừng sức sống

 
Từ đỉnh núi thơ tuôn trào nóng bỏng
Chảy miên man tràn ngập cả hồn anh
Gửi tới em dòng thơ sáng long lanh
Cho tâm tưởng vang hồi chuông tình ái




[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 06:18:00trieuam>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Hồi Chuông Tình Ái
 




Khi nỗi buồn biến tan trong huyệt mộ
Tình trăm năm giương đôi cánh phục sinh
Thơ liêu trai cởi áo hiện nguyên hình
Da thịt đó còn vấn vương sương khói

 
Ngày mai tới tuy còn đầy dấu hỏi
Ta qua rồi đường thập giá gian truân
Dưới chân em vừa nở một mùa xuân
Niềm vui mới vang vang từ lòng đất

 
Anh leo dốc gặp niềm tin đã mất
Với ngày xuân trang điểm nắng tơ vàng
Và cuộc tình mầu nhiệm chợt về ngang
Cho tảng đá bên đường bừng sức sống

 
Từ đỉnh núi thơ tuôn trào nóng bỏng
Chảy miên man tràn ngập cả hồn anh
Gửi tới em dòng thơ sáng long lanh
Cho tâm tưởng vang hồi chuông tình ái






[/align]

 
THANH ÂM LẠ
 
Những thinh âm xuân còn vang vọng lại
Chút mộng mơ bên lời gió ân tình
Ôm ôm lấy đỉnh núi cao khắc khoải
Để mây còn trắng mãi tuổi yêu thương.

 
Ngày qua đi, kỉ niệm ở bên đường
Muôn màu sắc như ngàn hoa buổi sớm 
Nằm yên bên tia nắng ấm vàng ươm
Đưa em qua lối vấn vương tình ái.

 
Bài thơ xưa như ngàn thông đan trải
Điệu yên bình thung lũng vẫn mông mênh
Nghe lời ru giữa vạt nắng chao nghiêng
Em nhận lấy một miền yêu xa khuất.

 
Hồi chuông xa loãng mình đêm thao thức
Lắng ân tình bên vạn vật yêu thương.
Mộng đêm xuân thắp sáng những cửa nguồn
Thơ phục sinh những mùa thương tưởng mất
.
 
Triều Âm
03.24.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-24 15:33:15Huyền Băng>
Trích đoạn: trieuam

 
THANH ÂM LẠ
 
Những thinh âm xuân còn vang vọng lại
Chút mộng mơ bên lời gió ân tình
Ôm ôm lấy đỉnh núi cao khắc khoải
Để mây còn trắng mãi tuổi yêu thương.

 
Ngày qua đi, kỉ niệm ở bên đường
Muôn màu sắc như ngàn hoa buổi sớm 
Nằm yên bên tia nắng ấm vàng ươm
Đưa em qua lối vấn vương tình ái.

 
Bài thơ xưa như ngàn thông đan trải
Điệu yên bình thung lũng vẫn mông mênh
Nghe lời ru giữa vạt nắng chao nghiêng
Em nhận lấy một miền yêu xa khuất.

 
Hồi chuông xa loãng mình đêm thao thức
Lắng ân tình bên vạn vật yêu thương.
Mộng đêm xuân thắp sáng những cửa nguồn
Thơ phục sinh những mùa thương tưởng mất
.
 
Triều Âm
03.24.2008


Hành Trang Tình Thơ
 
Từ thinh không vang về thanh âm lạ
Lắng xuống hồn một nỗi nhớ mênh mông
Mặt đất xưa đầy những dấu chân hồng
Ngày lên tiếng gọi em vào xuân mới

 
Ngọn gió sớm mang lời anh nhắn gởi
Cả tâm tình phiêu dạt giữa ngàn mây
Ly trăm năm chờ rượu rót dâng đầy
Cho nhân loại quay cuồng theo vũ trụ

 
Trong tim em có nơi nào trú ngụ
Cho một ngày dòng thơ nhỏ trôi ngang
Đường hôm nay trời buông nắng muộn màng
Anh đi dưới hàng cây chờ mọc lá

 
Từ lòng đất vọng lên thanh âm lạ
Cho một lần xao xuyến cả không gian
Nghe không em lời thơ rất nồng nàn
Như tình cỏ mới vươn mình sống dậy

 
Ngày nơi đây và đêm trăng bên ấy
Đời ngăn dài bằng một dãy phân ly
Nhưng tình thơ chưa từng có hạn kỳ
Em hãy giữ làm hành trang thiên lý

 
r
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Hành Trang Tình Thơ
 
Từ thinh không vang về thanh âm lạ
Lắng xuống hồn một nỗi nhớ mênh mông
Mặt đất xưa đầy những dấu chân hồng
Ngày lên tiếng gọi em vào xuân mới

 
Ngọn gió sớm mang lời anh nhắn gởi
Cả tâm tình phiêu dạt giữa ngàn mây
Ly trăm năm chờ rượu rót dâng đầy
Cho nhân loại quay cuồng theo vũ trụ

 
Trong tim em có nơi nào trú ngụ
Cho một ngày dòng thơ nhỏ trôi ngang
Đường hôm nay trời buông nắng muộn màng
Anh đi dưới hàng cây chờ mọc lá

 
Từ lòng đất vọng lên thanh âm lạ
Cho một lần xao xuyến cả không gian
Nghe không em lời thơ rất nồng nàn
Như tình cỏ mới vươn mình sống dậy

 
Ngày nơi đây và đêm trăng bên ấy
Đời ngăn dài bằng một dãy phân ly
Nhưng tình thơ chưa từng có hạn kỳ
Em hãy giữ làm hành trang thiên lý


r

 
CẢM MẤT TIÊU RỒI
 
Nga`y nơi đây và đêm trăng bên ấy
Nghe tiếng đời những nhịp cảm hắt hơi

Đất rung rinh nói chẳng trọn một lời
Cơn gió mới hết hồn run lẩy bẩy.
 
Tình thơ nóng hay lời ai đưa đẩy
Nóng lạnh dồn những cơn sốt trói chân
Họng khô đắng gieo chẳng trọn một vần
Ôi, mùa xuân mang theo cơn gió lạ.

 
Mỗi một ngày, một bài thơ đáp trả
Gọi đất trời lẫn biển cả vào đây

Có ngờ đâu hô phép lỡ quá  tay
Trời đổi giấc, nên hôm nay bị cảm.


 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-25 14:45:52Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

CẢM MẤT TIÊU RỒI
 
Nga`y nơi đây và đêm trăng bên ấy
Nghe tiếng đời những nhịp cảm hắt hơi

Đất rung rinh nói chẳng trọn một lời
Cơn gió mới hết hồn run lẩy bẩy.
 
Tình thơ nóng hay lời ai đưa đẩy
Nóng lạnh dồn những cơn sốt trói chân
Họng khô đắng gieo chẳng trọn một vần
Ôi, mùa xuân mang theo cơn gió lạ.

 
Mỗi một ngày, một bài thơ đáp trả
Gọi đất trời lẫn biển cả vào đây

Có ngờ đâu hô phép lỡ quá  tay
Trời đổi giấc, nên hôm nay bị cảm.





Cơn Sốt Giữa Đời
 
Nơi chốn ấy có vầng trăng ngả bệnh
Đám mây mù che khuất cả dung nhan
Mặt biển rung lành lạnh ánh tơ vàng
Đêm lên sốt khát khao dòng thơ lạ

 
Tình dồn lại nơi trái tim mệt lả
Dòng máu hồng luân chuyển những lời thơ
Từng cơn đau chợt đến thật tình cờ
Cho run rẩy bài thơ yêu trước gió

 
Đời đắp chăn lên tâm tình chưa ngỏ
Cho ngày buồn ngủ lại với đêm thâu
Con đường trần muôn lối rẽ về đâu
Em có thấy những hồn thơ vất vưởng?

 
Tình thơ như viên thuốc tròn mơ tưởng
Uống đi em cho nỗi nhớ hồi sinh
Ngày mai lên tiếp nối cuộc hành trình
Vào vũ trụ đi tìm tinh cầu mới
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Cơn Say Tri Kỷ
 
Em có biết xuân về trong gió lạnh
Khi mùa đông còn chưa vội ra đi
Anh vẫn còn qua con phố sầu bi
Mang nỗi nhớ lang thang chiều lưu lạc

Em có biết đàn xuân không tiếng nhạc
Tháng ngày trôi đi biền biệt không về
Lời ca buồn vang cùng tận cơn mê
Anh vẫn đợi nắng xuân trong đêm giá

Em có biết xuân qua bên xứ lạ
Bóng mai vàng thành kỷ niệm phôi phai
Ly rượu xuân chưa cạn hết u hoài
Sao không đến làm cơn say tri kỷ?

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tàn Phai
 
Em đi bóng xế ngang đời
Anh ngồi đây với một trời nhớ thương
Chim bay mất dấu thiên đường
Hồn anh biển động trùng trùng sóng dâng
Buồn lênh đênh áng phù vân
Tinh như con nước trầm luân giữa đời

Mùa xuân vừa đến bên trời
Nắng chiều còn lạnh lùng soi bóng dài
Nghe trong năm tháng miệt mài
Lời thơ mang chút tàn phai vào tình
Về trong trí nhớ u minh
Thời gian vụt xóa bóng hình người thơ
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
NHỮNG DÒNG CHẢY NGƯỢC
 
Những dòng chảy ngược trôi về ký ức
Mang sự sống cho triệu triệu nỗi đau
Thơ ta viết không phải để tặng nhau
Mà dàn trải bao ngổn ngang trăn trở.

 
Dòng thơ trôi không như là nhịp thở
Bó buộc người trong từng phút từng giây
Thơ trôi đi chỉ như những áng mây
Phiêu du mãi bao la cùng trời đất.

 
Những mùa xuân nay trở thành tiềm thức
Ru hồn người bên niềm nhớ mênh mang
Người đuổi tìm chút hạnh phúc lang thang
Và đi lạc về ngày xưa nhức nhối.

 
Thơ mặc nhiên giữa dòng đời rất vội
Ngắm nhìn trời cằn cỗi với ngày đi
Cười đam mê với vạn nỗi cuồng si
Và tan biến khi một cơn gió thổi.

 
Những mùa xuân vẫn miệt mài ngóng đợi
Sắc yêu thương giăng mắc nẻo đường tình
Những dòng thơ vẫn nằm đó chênh vênh
Trên nẻo ngược - một miền xưa ký ức.

 
03.30.2008
Triều Âm.


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-31 16:49:53Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

NHỮNG DÒNG CHẢY NGƯỢC
 
Những dòng chảy ngược trôi về ký ức
Mang sự sống cho triệu triệu nỗi đau
Thơ ta viết không phải để tặng nhau
Mà dàn trải bao ngổn ngang trăn trở.

 
Dòng thơ trôi không như là nhịp thở
Bó buộc người trong từng phút từng giây
Thơ trôi đi chỉ như những áng mây
Phiêu du mãi bao la cùng trời đất.

 
Những mùa xuân nay trở thành tiềm thức
Ru hồn người bên niềm nhớ mênh mang
Người đuổi tìm chút hạnh phúc lang thang
Và đi lạc về ngày xưa nhức nhối.

 
Thơ mặc nhiên giữa dòng đời rất vội
Ngắm nhìn trời cằn cỗi với ngày đi
Cười đam mê với vạn nỗi cuồng si
Và tan biến khi một cơn gió thổi.

 
Những mùa xuân vẫn miệt mài ngóng đợi
Sắc yêu thương giăng mắc nẻo đường tình
Những dòng thơ vẫn nằm đó chênh vênh
Trên nẻo ngược - một miền xưa ký ức.

 
03.30.2008
Triều Âm.


Đường Tháng Tư
 
* Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Trùng Dương vừa ra đi

 
Anh trở lại đường tháng tư thiếu nắng
Chim trên cành vẫn hót điệu mông lung
Nỗi buồn rơi vào tận cõi vô cùng
Nghe đời sống vang xa lời tiễn biệt

Lòng phố cũ đã tan cùng băng tuyết
Mà người đi còn lạnh tới trăm năm
Đất hoang vu dành lại một chỗ nằm
Niềm thương nhớ bay lên cùng trời rộng

Đường tháng tư anh về ôm tưởng vọng
Em có làm vầng mây trắng che ngang
Để người đi còn bóng mát thiên đàng
Chim thôi hót gọi mùa xuân tang tóc

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Đường Tháng Tư
 
* Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Trùng Dương vừa ra đi

 
Anh trở lại đường tháng tư thiếu nắng
Chim trên cành vẫn hót điệu mông lung
Nỗi buồn rơi vào tận cõi vô cùng
Nghe đời sống vang xa lời tiễn biệt

Lòng phố cũ đã tan cùng băng tuyết
Mà người đi còn lạnh tới trăm năm
Đất hoang vu dành lại một chỗ nằm
Niềm thương nhớ bay lên cùng trời rộng

Đường tháng tư anh về ôm tưởng vọng
Em có làm vầng mây trắng che ngang
Để người đi còn bóng mát thiên đàng
Chim thôi hót gọi mùa xuân tang tóc


 
TƯỞNG NIỆM
 
Cháu không biết nhà thơ Hoàng Trùng Dương là ai, nhưng chắc rằng đây là một người bạn rất có ý nghĩa với chú. Vậy nên cho cháu sẻ chia đôi vần, coi như là cái tình của những người có duyên với thơ. Cầu mong linh hồn nhà thơ Hoàng Trùng Dương sẽ bình an vĩnh hằng trên Cõi Trời.  
 
Một người bạn vừa rời xa cõi tạm
Chuyển ga đời sang chặng mới gian nan
Cũng có thể một chặng mới huy hoàng
Sáng lấp lánh khi thiên đàng mở lối.
 
Trời tháng tư mưa nhiều khi đêm tối
Gọi vần thơ người nhớ bạn thiết tha
Những tiếc thương cũng rơi xuống vỡ òa
Chảy trên đất những dòng mưa mùa hạ.
 
Đôi sinh linh giữa chân trời rất lạ
Chẳng quen nhau giữa cõi rộng vô minh
Chỉ mỉm cười khi giao động tâm linh
Bằng vần thơ tuôn tràn đêm giao hưởng.
 
Chiều tháng tư vần thơ như mặc tưởng
Nhớ về người đang khát vọng trùng dương
Ngày tháng tư chân vẫn bước trên đường 
Tâm mặc niệm gởi phương trời xa lạ.  

 
Triều Âm
03.31.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-01 14:57:44Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam


TƯỞNG NIỆM
 
Cháu không biết nhà thơ Hoàng Trùng Dương là ai, nhưng chắc rằng đây là một người bạn rất có ý nghĩa với chú. Vậy nên cho cháu sẻ chia đôi vần, coi như là cái tình của những người có duyên với thơ. Cầu mong linh hồn nhà thơ Hoàng Trùng Dương sẽ bình an vĩnh hằng trên Cõi Trời.  
 
Một người bạn vừa rời xa cõi tạm
Chuyển ga đời sang chặng mới gian nan
Cũng có thể một chặng mới huy hoàng
Sáng lấp lánh khi thiên đàng mở lối.
 
Trời tháng tư mưa nhiều khi đêm tối
Gọi vần thơ người nhớ bạn thiết tha
Những tiếc thương cũng rơi xuống vỡ òa
Chảy trên đất những dòng mưa mùa hạ.
 
Đôi sinh linh giữa chân trời rất lạ
Chẳng quen nhau giữa cõi rộng vô minh
Chỉ mỉm cười khi giao động tâm linh
Bằng vần thơ tuôn tràn đêm giao hưởng.
 
Chiều tháng tư vần thơ như mặc tưởng
Nhớ về người đang khát vọng trùng dương
Ngày tháng tư chân vẫn bước trên đường 
Tâm mặc niệm gởi phương trời xa lạ.  

 
Triều Âm
03.31.2008


Cám ơn lời chia sẻ chân thành của Triều Âm qua bài thơ Tưởng Niệm thật hay. Cho chú viết tặng lại TÂ bài thơ sau đây nhé:

Vần Thơ Trôi Ra Biển
 
* Để tưởng nhớ nhà thơ Hoàng Trùng Dương và cám ơn lời chia sẻ của Triều Âm về sự ra đi của nhà thơ

Như những vần thơ trôi ra biển cả
Một lần trăm năm thôi vướng lụy phiền
Người gửi lại đời thương tiếc vô biên
Cho trời làm mưa tháng tư mờ mịt

 
Những giọt mưa tan giữa ngày cô tịch
Mưa đến từ xa phía nửa tinh cầu
Có nỗi niềm nào rơi xuống mộ sâu
Vang tới hư không âm buồn hiu hắt

 
Vần thơ trôi về biển khơi trầm mặc
Để chết hồn nhiên như ngọn sóng buồn
Đời đã phân thành ngả rẽ mưa tuôn
Người về thiên thu nhạt nhòa một bóng

 
Em đứng bên kia khung trời tưởng vọng
Chia sớt giùm đời những hạt mưa bay
Xin ru trùng dương một giấc ngủ dài
Bằng cả bài thơ tháng tư vô tận
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Bảo Em...
 
Ai bảo em, anh không rung động nữa
Không ngẩn ngơ say đắm với trời thơ
Nói thật nghe, trong mỗi tối nằm mơ
Anh vẫn gặp người thơ sầu viễn xứ

Ai bảo em, anh quên lời tình tự
Khi em về trong nắng lụa bình minh
Ngồi xuống đây nghe hoa cỏ tâm tình
Đừng nghi ngại cho là anh thêu dệt

Ai bảo em, tình anh không tha thiết
Khi cuộc đời anh định sẵn dành riêng
Cho em yêu niềm vui lẫn ưu phiền
Và tất cả trời thơ anh có được

Em biết không, anh từ muôn kiếp trước
Đã luân hồi vì vương vấn hồn thơ
Ta chờ nhau trong sương khói mịt mờ
Xuân sum họp giữa trời đông hiu hắt
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Ai Bảo Em...
Ai bảo em, anh không rung động nữa
Không ngẩn ngơ say đắm với trời thơ
Nói thật nghe, trong mỗi tối nằm mơ
Anh vẫn gặp người thơ sầu viễn xứ

Ai bảo em, anh quên lời tình tự
Khi em về trong nắng lụa bình minh
Ngồi xuống đây nghe hoa cỏ tâm tình
Đừng nghi ngại cho là anh thêu dệt

Ai bảo em, tình anh không tha thiết
Khi cuộc đời anh định sẵn dành riêng
Cho em yêu niềm vui lẫn ưu phiền
Và tất cả trời thơ anh có được

Em biết không, anh từ muôn kiếp trước
Đã luân hồi vì vương vấn hồn thơ
Ta chờ nhau trong sương khói mịt mờ
Xuân sum họp giữa trời đông hiu hắt

dohuhong


Gió nói với em
Gió nói với em chiều phai nắng vỡ
Tím khung buồn ngơ ngẩn vạt sầu bay
Hương xưa giờ nhàu áo lụa trang đài
Nhăn vầng trán len suy tư giấc ngủ

Gió nói với em chiều đi ủ rũ
Thơ tìm vần vất vả kiếp thi nhân
Dường như yêu lạc lối đứng tần ngần
Ngơ ngác giữa chợ chiều dần vào tối

Gió nói với em tình về trăn trối
Mơ nằm yên nghe cằn cỗi đợi chờ
Đêm hoang vu thơ lạc nhịp thờ ơ
Vào giấc ngủ mộng rời chiêm bao vỡ

Anh biết không, có tiếng lòng bỡ ngỡ
Nối nhịp rời mà thơ chẳng thành thơ
Ta tìm nhau che khuất khói sương mờ
Sầu rụng xuống nghe tim mình đau nhói

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Gió nói với em
Gió nói với em chiều phai nắng vỡ
Tím khung buồn ngơ ngẩn vạt sầu bay
Hương xưa giờ nhàu áo lụa trang đài
Nhăn vầng trán len suy tư giấc ngủ

Gió nói với em chiều đi ủ rũ
Thơ tìm vần vất vả kiếp thi nhân
Dường như yêu lạc lối đứng tần ngần
Ngơ ngác giữa chợ chiều dần vào tối

Gió nói với em tình về trăn trối
Mơ nằm yên nghe cằn cỗi đợi chờ
Đêm hoang vu thơ lạc nhịp thờ ơ
Vào giấc ngủ mộng rời chiêm bao vỡ

Anh biết không, có tiếng lòng bỡ ngỡ
Nối nhịp rời mà thơ chẳng thành thơ
Ta tìm nhau che khuất khói sương mờ
Sầu rụng xuống nghe tim mình đau nhói

Trần Hồng Châu


 
Nỗi Nhớ Tháng Tư
 
Xin chút nắng soi đường về chốn cũ
Ngày bao la còn mù mịt hơi sương
Em nghe gì trong gió nhẹ vấn vương
Lời anh nhắn với cuộc tình hư ảo?

Lên dốc đứng thấy đời giăng giông bão
Trong trăm năm lỡ hẹn một ngày vui
Trời tháng tư trên xứ lạ ngậm ngùi
Ngày đã chở niềm tin đi xa lắc

Thơ về mọc lan tràn trên mặt đất
Cho chân em vướng vấp chút sầu thương
Trái tim yêu làm hành khất bên đường
Chờ xin lại những ngày vui đã mất

Trong hư ảo có dòng sông chân thật
Trôi một đời chưa ra tới biển khơi
Nắng chưa lên mà đã thấy chiều rơi
Đêm nghĩ ngợi về cơn mơ sâu thẳm

Tình lăn xuống những vòng quay rất chậm
Con dốc dài chìm khuất giữa phố đông
Đường tháng tư nỗi nhớ chạy lòng vòng
Vây quanh đó cơn muộn phiền thác lũ
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Nghe Gió Gọi
 
Nghe gió gọi từ nửa đêm giông bão
Trời mở ra một buổi sáng mùa đông
Giữa ngày xuân trái đất bỗng ngược vòng
Cho em mặc nỗi buồn đi qua phố

Đường phía trước có bao nhiêu đèn đỏ
Sáng thứ năm dừng mỏi mệt bên đời
Hạt mưa buồn lăn trên kính lẻ loi
Em đứng đó đợi mặt trời thức giấc

Chào nhau nhé những ngày vui đã mất
Những cuộc tình bỏ lại dấu chân đau
Anh đi qua hàng cây mới xanh màu
Nhìn hy vọng lao đao trong gió sớm

Đông trở lại giữa mùa xuân mới lớn
Trên da khô từng vết nứt yêu thương
Chân thời gian đôi lúc cũng ngập ngừng
Lòng chưa muốn chim bay xa vườn cũ

Nghe tin tuyết tháng tư về giăng phủ
Như đau thương rơi sót lại trong đời
Gửi về em ly rượu đắng chưa vơi
Trong đó có một chút tình non nước
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Nghe Gió Gọi

Nghe gió gọi từ nửa đêm giông bão
Trời mở ra một buổi sáng mùa đông
Giữa ngày xuân trái đất bỗng ngược vòng
Cho em mặc nỗi buồn đi qua phố

Đường phía trước có bao nhiêu đèn đỏ
Sáng thứ năm dừng mỏi mệt bên đời
Hạt mưa buồn lăn trên kính lẻ loi
Em đứng đó đợi mặt trời thức giấc

Chào nhau nhé những ngày vui đã mất
Những cuộc tình bỏ lại dấu chân đau
Anh đi qua hàng cây mới xanh màu
Nhìn hy vọng lao đao trong gió sớm

Đông trở lại giữa mùa xuân mới lớn
Trên da khô từng vết nứt yêu thương
Chân thời gian đôi lúc cũng ngập ngừng
Lòng chưa muốn chim bay xa vườn cũ

Nghe tin tuyết tháng tư về giăng phủ
Như đau thương rơi sót lại trong đời
Gửi về em ly rượu đắng chưa vơi
Trong đó có một chút tình non nước

Gió xót xa đưa

Gió xoáy rát những niềm đau giông bão
Khao khao tình con phố ấm mùa xuân
Xuân đâu rồi con đường cũ bâng khuâng
Gió xa xót đong đưa chiều ly biệt

Vi vu hát những bài ca thương tiếc
Anh có về chờ trăng khuyết lại tròn
Tô cuộc đời vẽ đậm nét môi son
Ươm lên đất những khát khao mầm móng

Gió gọi anh lang thang chân du mộng
Lùa niềm vui gom lại nắng bình minh
Ngọt ngào yêu thương ùa ngập chân tình
hy vọng đón những niềm tin rạn nứt

Ta gọi nhau trong những đêm day dứt
Gió xót xa đưa...ngủ thức chờ mong
Nghe thời gian nặng trĩu giọt mưa lòng
Chim lẽ bạn co ro nằm hang đá

Anh có nghe tháng tư buồn chiếc lá
Tuyết còn rơi nên lá trốn ngủ vùi
Chờ bàn tay anh... ủ ấm bùi ngùi
Ly rượu đỏ chia niềm vui non nước

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 20:23:43Đỗ Hồng>
Trích đoạn: Trần Hồng Châu


Gió xót xa đưa

Gió xoáy rát những niềm đau giông bão
Khao khao tình con phố ấm mùa xuân
Xuân đâu rồi con đường cũ bâng khuâng
Gió xa xót đong đưa chiều ly biệt

Vi vu hát những bài ca thương tiếc
Anh có về chờ trăng khuyết lại tròn
Tô cuộc đời vẽ đậm nét môi son
Ươm lên đất những khát khao mầm móng

Gió gọi anh lang thang chân du mộng
Lùa niềm vui gom lại nắng bình minh
Ngọt ngào yêu thương ùa ngập chân tình
hy vọng đón những niềm tin rạn nứt

Ta gọi nhau trong những đêm day dứt
Gió xót xa đưa...ngủ thức chờ mong
Nghe thời gian nặng trĩu giọt mưa lòng
Chim lẽ bạn co ro nằm hang đá

Anh có nghe tháng tư buồn chiếc lá
Tuyết còn rơi nên lá trốn ngủ vùi
Chờ bàn tay anh... ủ ấm bùi ngùi
Ly rượu đỏ chia niềm vui non nước

Trần Hồng Châu



Ngày Cuối Tuần
 
Ngày cuối tuần, nguồn thơ anh cũng cạn
Như chiếc ly chờ rót xuống niềm vui
Như trái tim chờ đón phút ngậm ngùi
Anh pha trộn buồn vui thành nỗi nhớ

 
Ngày cuối tuần, anh về qua phố chợ
Gặp tình cờ đôi mắt đẹp trăm năm
Nghe luyến lưu đâu đó chút tình trần
Như sương khói vấn vương ngày gió lộng

 
Ngày cuối tuần, anh ngồi im tưởng vọng
Dòng thơ tình trôi dạt giữa trùng dương
Tiễn người đi lặng lẻ chốn vô thường
Từ đôi mắt có hạt mưa lăn nhẹ

 
Ngày cuối tuần, anh nghe lòng hát khẽ
Dưới đáy ly như có nốt nhạc trầm
Tạm quên em, quên cả nỗi nhọc nhằn
Bên bạn hữu tìm từng niềm vui ngắn

 
Ngày cuối tuần, anh về đường thinh lặng
Xe lăn tròn vòng thương nhớ bâng khuâng
Hẹn ngày mai vào lại cuộc trầm luân
Để đi hết con đường trần hiu quạnh
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 01:24:46Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Ngày Cuối Tuần

Ngày cuối tuần, nguồn thơ anh cũng cạn
Như chiếc ly chờ rót xuống niềm vui
Như trái tim chờ đón phút ngậm ngùi
Anh pha trộn buồn vui thành nỗi nhớ


Ngày cuối tuần, anh về qua phố chợ
Gặp tình cờ đôi mắt đẹp trăm năm
Nghe luyến lưu đâu đó chút tình trần
Như sương khói vấn vương ngày gió lộng


Ngày cuối tuần, anh ngồi im tưởng vọng
Dòng thơ tình trôi dạt giữa trùng dương
Tiễn người đi lặng lẻ chốn vô thường
Trong đôi mắt có hạt mưa lăn nhẹ


Ngày cuối tuần, anh nghe lòng hát khẽ
Dưới đáy ly như có nốt nhạc trầm
Tạm quên em, quên cả nỗi nhọc nhằn
Bên bạn hữu tìm từng niềm vui ngắn


Ngày cuối tuần, anh về đường thinh lặng
Xe lăn tròn vòng thương nhớ bâng khuâng
Hẹn ngày mai vào lại cuộc trầm luân
Để đi hết con đường trần hiu quạnh

Tìm tay tri kỷ

Ngày cuối tuần, anh tìm tay tri kỷ
Rót những giọt thơ bằng trái tim nồng
Ngại ngùng chi mà hứng ngọn gió rong
Chiều vào tối cơn sốt lòng thổn thức

Ngày cuối tuần, phố xá người đông đút
Nếu như không duyên nợ chẳng gặp nhau
Từ hôm đó bài thơ vẽ đậm màu
Hồng vương vấn, tình xanh xao đầu ngõ

Ngày cuối tuần, chợt nghe lao xao nhớ
Áo tím chiều xuân, nắng nhạt biển chiều
Tay trong tay đầm ấm những mùa yêu
Mắt trong mắt gởi bao điều hứa hẹn...

Ngày cuối tuần, nỗi nhớ về len lén
Ly rượu buồn men chảy ngập con tim
Nhớ về em nhớ khung trời Chiều Tím
Tri kỷ ơi... mùa cũ én xuân về...

Ngày cuối tuần, mình em chuốc đam mê
Cơn sốt nhớ dài lê thê bóng nắng
Tay chạm tay mà lòng nghe cay đắng
Rời tay buồn hạt nắng tắt sau lưng

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-04-08 20:24:13Đỗ Hồng>
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Tìm tay tri kỷ

Ngày cuối tuần, anh tìm tay tri kỷ
Rót những giọt thơ bằng trái tim nồng
Ngại ngùng chi mà hứng ngọn gió rong
Chiều vào tối cơn sốt lòng thổn thức

Ngày cuối tuần, phố xá người đông đút
Nếu như không duyên nợ chẳng gặp nhau
Từ hôm đó bài thơ vẽ đậm màu
Hồng vương vấn, tình xanh xao đầu ngõ

Ngày cuối tuần, chợt nghe lao xao nhớ
Áo tím chiều xuân, nắng nhạt biển chiều
Tay trong tay đầm ấm những mùa yêu
Mắt trong mắt gởi bao điều hứa hẹn...

Ngày cuối tuần, nỗi nhớ về len lén
Ly rượu buồn men chảy ngập con tim
Nhớ về em nhớ khung trời Chiều Tím
Tri kỷ ơi... mùa cũ én xuân về...

Ngày cuối tuần, mình em chuốc đam mê
Cơn sốt nhớ dài lê thê bóng nắng
Tay chạm tay mà lòng nghe cay đắng
Rời tay buồn hạt nắng tắt sau lưng

Trần Hồng Châu



Sáng Thứ Hai


Sáng thứ hai trời không mưa không nắng
Con phố lười nằm ngủ cuối chân mây
Bài thơ tình còn quyện chút men say
Cho chân bước ngã nghiêng trời thương nhớ

 
Sáng thứ hai viết bài thơ dang dở
Lời thơ buồn như ngọn gió hắt hiu
Em thấy không mùa xuân sắp về chiều
Mà anh vẫn chờ bình minh khắc khoải

 
Sáng thứ hai ôm niềm vui sót lại
Đặt xuống đời cho nhẹ bớt gian nan
Có đóa hoa nằm chết rất dịu dàng
Cho bàn ghế lặng câm buồn mặc niệm

 
Sáng thứ hai theo thời gian luân chuyển
Thêm một tuần mệt mỏi với nhân gian
Đời cũng may còn thơ rất nồng nàn
Và trên mạng có em làm thơ họa
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Biển Ru
 
Như biển ru con ốc sầu trên bãi
Anh sẽ về ru lại khúc ca dao
Những lời ru trong ngày tháng lao đao
Chảy man mác từng dòng vào trí nhớ

Tình yêu đó đong đưa trên võng nhỏ
Đã một thời ta bồng bế chắt chiu
Điệu ca dao hiu hắt biết bao chiều
Dư âm cũ quyện hồn nhau tha thiết

Mùa xuân đến với lời ru diễm tuyệt
Nằm xuống đây bên nhau mãi một đời
Con suối buồn ru điệu nhớ chơi vơi
Anh nhắm mắt nghe tình trôi êm ả

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Xin Cho Ta Một Con Đường
 
Bao lâu rồi em, ta chưa gặp lại?
Nhất nhật bất kiến như cách tam thu
Bóng em lênh đênh trong cõi sa mù
Tình thơ khép lại từng trang hư ảo

 
Có nốt nhạc trầm bay qua tâm não
Gọi một ngày buồn dài đến trăm năm
Như đất hoang vu mang vết thương ngầm
Cho tim xoi mòn từng đêm trăn trở

 
Em có vấn vương dòng thơ duyên nợ
Như một ngày xuân đợi nắng nhuộm vàng
Thơ sẽ trôi theo dòng máu nồng nàn
Trở về tim em tìm nơi trú ngụ

 
Anh sẽ đưa em lên đường vũ trụ
Cho thấy một trời tinh tú thành thơ
Xin giữa thiên thu còn lại một giờ
Cho tình thơ nở hoa xuân trên đá

 
Cho ta hoá kiếp làm thân cỏ lá
Để được một lần gần gũi yêu thương
Xin giữa bao la còn một con đường
Cho ta trở lại ngày xưa thần thoại
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»