Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Mặt Đất Khát Khao

893 trả lời, 99.560 lượt xem — Trang 4 / 30
Trích đoạn: trieuam

THEO GIÓ BAY ĐI
 
Chiều tung cánh đưa vần tình cháy bỏng
Vào ráng chiều bên biển rộng thênh thang
Dấu chân đi trên bãi cát ánh vàng
Như in dấu từng trang tình thiên sứ.

 
Đỉnh mù sương ai nợ đời lữ thứ
Trả về trời lời tình tự ngàn xưa
Gió ban chiều như níu kéo đẩy đưa
Đài tình ái lấp lối đời mưa phủ.

 
Lối tình yêu nâng gót chân thiếu nữ
Về chân trời có xuân mới yêu thương
Nhanh chân lên thơ phủ mọi ngả đường
Để nồng ấm vương vương tình lữ khách.

 
 



Vô Tận

Rồi một sớm thả tình bay theo gió
Chân em vui bước xuống giữa đường thơ
Gặp lại nhau trong hạnh phúc không ngờ
Cho sỏi đá một ngày yêu nhau nữa

 
Em ngồi xuống xem niềm tin sấp ngửa
Bàn tay hồng in dấu chỉ duyên may
Cho niềm vui nối tiếp tháng năm dài
Và muôn thuở em là vần thơ nhỏ

 
Em có hiểu lời chim kêu trước ngõ
Khúc tự tình từ muôn kiếp còn vang
Bên dòng đời, mùa xuân mới về ngang
Anh ghé lại cho xôn xao ngày tháng

 
Gió đã gọi ngày đi trong ánh sáng
Cùng với thơ, ta vào cuộc viễn du
Sẽ đưa em qua vũ trụ mịt mù
Rồi dừng bước giữa hành tinh xa lạ

 
Về nơi ấy, không thời gian vội vã
Chung quanh ta, mùa xuân sẽ triền miên
Cho cỏ cây thôi vướng tuổi ưu phiền
Bài thơ đó sẽ dài thêm vô tận
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Vô Tận

Rồi một sớm thả tình bay theo gió
Chân em vui bước xuống giữa đường thơ
Gặp lại nhau trong hạnh phúc không ngờ
Cho sỏi đá một ngày yêu nhau nữa

Em ngồi xuống xem niềm tin sấp ngửa
Bàn tay hồng in dấu chỉ duyên may
Cho niềm vui nối tiếp tháng năm dài
Và muôn thuở em là vần thơ nhỏ

Em có hiểu lời chim kêu trước ngõ
Khúc tự tình từ muôn kiếp còn vang
Bên dòng đời, mùa xuân mới về ngang
Anh ghé lại cho xôn xao ngày tháng

Gió đã gọi ngày đi trong ánh sáng
Cùng với thơ, ta vào cuộc viễn du
Sẽ đưa em qua vũ trụ mịt mù
Rồi dừng bước giữa hành tinh xa lạ

Về nơi ấy, không thời gian vội vã
Chung quanh ta, mùa xuân sẽ triền miên
Cho cỏ cây thôi vướng tuổi ưu phiền
Bài thơ đó sẽ dài thêm vô tận

 
SÁNG -TỐI
 
Em đứng giữa một tinh cầu xa lạ
Ngày và đêm phút hội tụ bất ngờ
Đời bão tố chìm dưới những trang thơ
Và mùa xuân là niềm vui biển cả.

 
Ở nơi ấy thời gian không vội vã
Chỉ tình yêu bốc hỏa giữa ưu phiền
Đời vô tận trong tình ái du miên
Phút cuồng say in lời nguyền thả gió.

 
Dưới chân thơ sỏi đá cần nhau nữa
Nên tim hồng khắc thật rõ tình nhau
Thời gian ngưng chẳng hối hả đi đâu
Để tĩnh lặng đôi vần thơ Tối - Sáng.

 
 
 
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-22 05:26:29Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam

SÁNG -TỐI
 
Em đứng giữa một tinh cầu xa lạ
Ngày và đêm phút hội tụ bất ngờ
Đời bão tố chìm dưới những trang thơ
Và mùa xuân là niềm vui biển cả.

 
Ở nơi ấy thời gian không vội vã
Chỉ tình yêu bốc hỏa giữa ưu phiền
Đời vô tận trong tình ái du miên
Phút cuồng say in lời nguyền thả gió.

 
Dưới chân thơ sỏi đá cần nhau nữa
Nên tim hồng khắc thật rõ tình nhau
Thời gian ngưng chẳng hối hả đi đâu
Để tĩnh lặng đôi vần thơ Tối - Sáng. 

 
 


Hồn Thơ Liêu Trai

Làn hơi nhẹ thổi vào đêm mầu nhiệm
Dựng nên hồn phiêu lãng của vần thơ
Gửi tới em lời tình tự ngẩn ngơ
Từ một thuở hồng hoang ta chưa có

Anh vẫn sống mông lung đời cây cỏ
Nhìn tháng ngày lặng lẽ rủ nhau đi
Từ xa xăm vọng tiếng hát xuân thì
Lênh đênh mãi trên tuổi buồn hiu hắt

Em đâu đó trong chiều đông nắng tắt,
Có thấy hồn thành chiếc lá xanh xao?
Chưa gặp nguời mà lá đã lao đao
Và cứ ngỡ yêu nhau từ lâu lắm

Trời tháng hai chợt mưa rồi chợt nắng
Con sông đầy phiền muộn lẫn niềm vui
Đưa anh qua bờ bến cũ ngậm ngùi
Bao lâu nữa mùa xuân hồng sẽ tới?

Trong trí nhỏ nở ra bài thơ mới
Có linh hồn và có cả trái tim
Thơ ngàn năm anh mòn mỏi đi tìm
Cho một phút xôn xao trời thương nhớ
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-19 02:07:51trieuam>
Trích đoạn: Đỗ Hồng

Hồn Thơ Liêu Trai

Làn hơi nhẹ thổi vào đêm mầu nhiệm
Dựng nên hồn phiêu lãng của vần thơ
Gửi tới em lời tình tự ngẩn ngơ
Từ một thuở hồng hoang ta chưa có

Anh vẫn sống mông lung đời cây cỏ
Nhìn tháng ngày lặng lẽ rủ nhau đi
Từ xa xăm vọng tiếng hát xuân thì
Lênh đênh mãi trên tuổi buồn hiu hắt

Em đâu đó trong chiều đông nắng tắt,
Có thấy hồn thành chiếc lá xanh xao?
Chưa gặp nguời mà lá đã lao đao
Và cứ ngỡ yêu nhau từ lâu lắm

Trời tháng hai chợt mưa rồi chợt nắng
Con sông đầy phiền muộn lẫn niềm vui
Đưa anh qua bờ bến cũ ngậm ngùi
Bao lâu nữa mùa xuân hồng sẽ tới?

Trong trí nhỏ nở ra bài thơ mới
Có linh hồn và có cả trái tim
Thơ ngàn năm anh mòn mỏi đi tìm
Cho một phút xôn xao trời thương nhớ


 
CÕI MƠ
 
Đêm hôm qua em có giấc mơ lạ
Trở về thời hồng hoang vắng loài người
Trên đầu kia là một ánh mặt trời
Vòng tay ấm ôm đất cười rạng rỡ.

 
Ở nơi đó vầng trăng không dang dỡ
Không ngập ngừng với biển sóng nôn nao
Và về đêm hương cây trái ngọt ngào
Ru vạn vật thành đào nguyên một cõi.

 
Trên mặt đất con suối như thầm gọi
Hãy đến đây và tắm mát cả cõi trần
Đêm hồng hoang cứ quấn quýt bước chân
Và mãi mãi mùa xuân hồng bất tận

 
Triều Âm
02.19.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

 
CÕI MƠ
 
 
Đêm hôm qua em có giấc mơ lạ
Trở về thời hồng hoang vắng loài người
Trên đầu kia là một ánh mặt trời
Vòng tay ấm ôm đất cười rạng rỡ.

 
Ở nơi đó vầng trăng không dang dỡ
Không ngập ngừng với biển sóng nôn nao
Và về đêm hương cây trái ngọt ngào
Ru vạn vật thành đào nguyên một cõi.

 
Trên mặt đất con suối như thầm gọi
Hãy đến đây và tắm mát cả cõi trần
Đêm hồng hoang cứ quấn quýt bước chân
Và mãi mãi mùa xuân hồng bất tận

 
Triều Âm
02.19.2008

 
Tinh Cầu Tình Ái
 
Ở một nơi không còn đêm cô lẻ
Không có ngày nắng cháy trái tim nhau
Không cáo chung và không có khởi đầu
Ta chỉ có một mùa xuân bất tận
 
Ở một nơi không có tình thù hận
Không muộn phiền và không có đau thương
Không thời gian chia cách giữa tình trường
Ta chỉ có một tình yêu vĩnh cửu
 
Ở một nơi không còn hoa ủ rũ
Không trăng tàn chênh chếch rụng bên sông
Không nghĩa trang ôm nỗi chết vào lòng
Ta chỉ biết sống để yêu nhau mãi
 
Ở một nơi chỉ còn là hiện tại
Không hôm qua và cũng chẳng ngày mai
Không biên cương ngăn cách giấc mơ dài
Anh gọi đó là tinh cầu tình ái
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Đỗ Hồng


Tinh Cầu Tình Ái
 
Ở một nơi không còn đêm cô lẻ
Không có ngày nắng cháy trái tim nhau
Không cáo chung và không có khởi đầu
Ta chỉ có một mùa xuân bất tận
 
Ở một nơi không có tình thù hận
Không muộn phiền và không có đau thương
Không thời gian chia cách giữa tình trường
Ta chỉ có một tình yêu vĩnh cửu
 
Ở một nơi không còn hoa ủ rũ
Không trăng tàn chênh chếch rụng bên sông
Không nghĩa trang ôm nỗi chết vào lòng
Ta chỉ biết sống để yêu nhau mãi
 
Ở một nơi chỉ còn là hiện tại
Không hôm qua và cũng chẳng ngày mai
Không biên cương ngăn cách giấc mơ dài
Anh gọi đó là tinh cầu tình ái

 
THẾ GIỚI CHẲNG CÒN THƠ
 
Ta mãi tìm một tinh cầu tình ái
Quên cuộc đời chẳng mãi mãi bền lâu
Ta cứ mãi tìm một hạt mưa ngâu
Ngày vội vã rơi sầu đêm ảo tưởng.

 
Ta lắng nghe những tâm hồn cộng hưởng
Dìu tay nhau họa xướng cõi dương trần
Lối người qua thắm hương sắc phù vân
Và ảo ảnh phủ trùm trên nhân thế.

 
Đất ôm sông khắc ghi lời minh thệ
Vào hồng hoang kéo trễ cả u tình
Phơi mình ra giữa thênh vắng mông mênh
Và trần trụi ngắm điêu linh dần tối.

 
Cõi hồng hoang đêm lạnh lùng vời vợi
Khi chàng Prometé chưa trộm lửa mang về
Cố sưởi nhau bằng hơi ấm của đê mê
Đêm dài quá, trở thành như vô tận.

 
Đất run lên khóc cho mình mấy bận
Rủ suối thơ đến tận cõi mơ chiều
Có ngờ đâu giờ mới thấy tiêu điều
Đêm không thấy, lấy đâu nhiều thơ nữa?

 
Đời hết thơ chuỗi ngày như lần lữa
Cứ ỳ ra tựa một kiếp sống thừa
Cõi mơ kia lại chẳng một hạt mưa
Cho dịu lại chút lửa yêu cuồng dại.

 
Ở nơi ấy đời sẽ rồi băng hoại
Hủy diệt mình trong đêm tối không thơ
Và ảo mộng cứ chực chờ năm tháng
"Biết bao giờ trời sáng để lại mơ? "


Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-20 22:23:17Trần Hồng Châu>
Trích đoạn: trieuam

THẾ GIỚI CHẲNG CÒN THƠ

Ta mãi tìm một tinh cầu tình ái
Quên cuộc đời chẳng mãi mãi bền lâu
Ta cứ mãi tìm một hạt mưa ngâu
Ngày vội vã rơi sầu đêm ảo tưởng.


Ta lắng nghe những tâm hồn cộng hưởng
Dìu tay nhau họa xướng cõi dương trần
Lối người qua thắm hương sắc phù vân
Và ảo ảnh phủ trùm trên nhân thế.


Đất ôm sông khắc ghi lời minh thệ
Vào hồng hoang kéo trễ cả u tình
Phơi mình ra giữa thênh vắng mông mênh
Và trần trụi ngắm điêu linh dần tối.


Cõi hồng hoang đêm lạnh lùng vời vợi
Khi chàng Prometé chưa trộm lửa mang về
Cố sưởi nhau bằng hơi ấm của đê mê
Đêm dài quá, trở thành như vô tận.


Đất run lên khóc cho mình mấy bận
Rủ suối thơ đến tận cõi mơ chiều
Có ngờ đâu giờ mới thấy tiêu điều
Đêm không thấy, lấy đâu nhiều thơ nữa?


Đời hết thơ chuỗi ngày như lần lữa
Cứ ỳ ra tựa một kiếp sống thừa
Cõi mơ kia lại chẳng một hạt mưa
Cho dịu lại chút lửa yêu cuồng dại.


Ở nơi ấy đời sẽ rồi băng hoại
Hủy diệt mình trong đêm tối không thơ
Và ảo mộng cứ chực chờ năm tháng
"Biết bao giờ trời sáng để lại mơ? "

Chào Hồng và Triều Âm, lâu quá Châu mới ghé lại nhà xin góp công trồng vài hạt thơ trên mặt đất khát khao nha...

Mặt đất khát khao những vần thơ

Ta cùng em soi tinh cầu đốt lửa
Cõi hồng hoang lơ lửng giữa địa đàng
Tìm trao em khao khát giấc mộng hoang
Với tay với... muôn vì sao lấp lánh

Ta và em thả hồn rơi trăm mảnh
Khát khao thơ ẩn ngữ khách hồng trần
Tay đan tay bay lượn cõi phù vân
Tô màu sắc lên những tầng mây xám

Mặc thế nhân gieo hạt mầm buồn thảm
Đất gieo hoa kết trái mộng hồng đào
Phơi thênh thang mộng ảo ngắm trăng sao
Yêu chân giả ôm thi tao ngồi khóc

Phơi lòng đêm tách hương từng sợi tóc
Mai đem về lăn lốc gọi ngọt ngào
Đất run lên làm biển sóng ba đào
Thơ tung toé giọt máu đào ươm mộng

Những vần thơ bay cao trời lồng lộng
Hạt tinh anh buông thõng dạo cung đàn
Ta đưa nhau về thế giới mơ hoang
Đầm đìa lệ một cuộc tàn ảo tưởng

Ta cho em triệu câu thơ âm hưởng
Cuộc phiêu linh trên muôn hướng tụ hình
Lữa tình thơ chảy nham thạch băng trinh
Căng mạch đất những cực hình nhung nhớ

Ở nơi này hoang mang niềm trăn trở
Những hạt thơ mầu mở đất nuôi tình
Ở nơi này căng thịt da thống khổ
Mặt đất còn khao khát gọi tâm linh

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Chào Hồng và Triều Âm, lâu quá Châu mới ghé lại nhà xin góp công trồng vài hạt thơ trên mặt đất khát khao nha...

Mặt đất khát khao những vần thơ

Ta cùng em soi tinh cầu đốt lửa
Cõi hồng hoang lơ lửng giữa địa đàng
Tìm trao em khao khát giấc mộng hoang
Với tay với... muôn vì sao lấp lánh

Ta và em thả hồn rơi trăm mảnh
Khát khao thơ ẩn ngữ khách hồng trần
Tay đan tay bay lượn cõi phù vân
Tô màu sắc lên những tầng mây xám

Mặc thế nhân gieo hạt mầm buồn thảm
Đất gieo hoa kết trái mộng hồng đào
Phơi thênh thang mộng ảo ngắm trăng sao
Yêu chân giả ôm thi tao ngồi khóc

Phơi lòng đêm tách hương từng sợi tóc
Mai đem về lăn lốc gọi ngọt ngào
Đất run lên làm biển sóng ba đào
Thơ tung toé giọt máu đào ươm mộng

Những vần thơ bay cao trời lồng lộng
Hạt tinh anh buông thõng dạo cung đàn
Ta đưa nhau về thế giới mơ hoang
Đầm đìa lệ một cuộc tàn ảo tưởng

Ta cho em triệu câu thơ âm hưởng
Cuộc phiêu linh trên muôn hướng tụ hình
Lữa tình thơ chảy nham thạch băng trinh
Căng mạch đất những cực hình nhung nhớ

Ở nơi này hoang mang niềm trăn trở
Những hạt thơ mầu mở đất nuôi tình
Ở nơi này căng thịt da thống khổ
Mặt đất còn khao khát gọi tâm linh

Trần Hồng Châu


 
Tình Muộn
 
Tình yêu đó vô tình như viên đạn
Xuyên vào tim muôn kiếp vẫn còn đau
Dòng máu loang thành tình sử ngọt ngào
Sẽ thấm ướt ngàn trang thơ diễm tuyệt

Tình yêu đó là một chiều bão tuyết
Phủ xuống đời cho lạnh giá trăm năm
Nơi vết thương còn sâu dấu tình trầm
Chờ hư nát với tháng ngày lặng lẽ

Tình yêu đó là chuyến xe đến trễ
Tượng đá buồn ngồi đợi cuối sân ga
Có nhớ không một đời sống thật thà
Đang rơi rớt từng ngày xuân xuống mộ

Tình yêu đó là quanh co tuyệt lộ
Chuyến xe về vừa cạn hết tâm tư
Trong hư không như có tiếng tạ từ
Rót khe khẽ vào trời thơ phiền muộn

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Muộn

Tình yêu đó vô tình như viên đạn
Xuyên vào tim muôn kiếp vẫn còn đau
Dòng máu loang thành tình sử ngọt ngào
Sẽ thấm ướt ngàn trang thơ diễm tuyệt

Tình yêu đó là một chiều bão tuyết
Phủ xuống đời cho lạnh giá trăm năm
Nơi vết thương còn sâu dấu tình trầm
Chờ hư nát với tháng ngày lặng lẽ

Tình yêu đó là chuyến xe đến trễ
Tượng đá buồn ngồi đợi cuối sân ga
Có nhớ không một đời sống thật thà
Đang rơi rớt từng ngày xuân xuống mộ

Tình yêu đó là quanh co tuyệt lộ
Chuyến xe về vừa cạn hết tâm tư
Trong hư không như có tiếng tạ từ
Rót khe khẽ vào trời thơ phiền muộn


Tình ngàn năm

Tình yêu đó ghi vàng son tuổi mộng
Ghi ân đời gieo mặt đất mầm xanh
Cỏ ngàn năm thơm hương đất trong lành
Mọc thương nhớ đề thơ vào bia mộ

Tình yêu đó khoét trái tim loang lổ
Trăm vết thương đau nhói một trần gian
Mảnh trăng khuya thức dậy đón ngỡ ngàng
Sương nhuộm tóc thân tàn vùi chăn gối

Tình yêu đó chưa một lần trăn trối
Tháo giây oan đốt lửa thắp lòng đêm
Ru giông bão thành bờ mộng êm đềm
Khắc lên đá đoạn tình mềm tơ lụa

Tình yêu đó mạch thơm tràn hương lúa
Ngàn năm về mùi áo vẫn đâu đây
Cõi hư không trăm giấc mộng ép đầy
Ta trở lại nghe đọa đày thân xác

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 14:57:28Đỗ Hồng>
Trích đoạn: trieuam


THẾ GIỚI CHẲNG CÒN THƠ
 
Ta mãi tìm một tinh cầu tình ái
Quên cuộc đời chẳng mãi mãi bền lâu
Ta cứ mãi tìm một hạt mưa ngâu
Ngày vội vã rơi sầu đêm ảo tưởng.

 
Ta lắng nghe những tâm hồn cộng hưởng
Dìu tay nhau họa xướng cõi dương trần
Lối người qua thắm hương sắc phù vân
Và ảo ảnh phủ trùm trên nhân thế.

 
Đất ôm sông khắc ghi lời minh thệ
Vào hồng hoang kéo trễ cả u tình
Phơi mình ra giữa thênh vắng mông mênh
Và trần trụi ngắm điêu linh dần tối.

 
Cõi hồng hoang đêm lạnh lùng vời vợi
Khi chàng Prometé chưa trộm lửa mang về
Cố sưởi nhau bằng hơi ấm của đê mê
Đêm dài quá, trở thành như vô tận.

 
Đất run lên khóc cho mình mấy bận
Rủ suối thơ đến tận cõi mơ chiều
Có ngờ đâu giờ mới thấy tiêu điều
Đêm không thấy, lấy đâu nhiều thơ nữa?

 
Đời hết thơ chuỗi ngày như lần lữa
Cứ ỳ ra tựa một kiếp sống thừa
Cõi mơ kia lại chẳng một hạt mưa
Cho dịu lại chút lửa yêu cuồng dại.

 
Ở nơi ấy đời sẽ rồi băng hoại
Hủy diệt mình trong đêm tối không thơ
Và ảo mộng cứ chực chờ năm tháng
"Biết bao giờ trời sáng để lại mơ? "



Dòng Thơ Gửi Chốn Hư Không

Cuối tháng hai có khung trời nhạt nắng
Con kén sầu nằm đợi bóng mùa xuân
Đường phố đông dòng xe cộ trầm luân
Chân lên xuống cuối ngày nghe mỏi mệt

Đêm về thấy một vầng trăng chênh chếch
Soi ngang hồn cho sáng những suy tư
Gửi hư không dòng mật ngọt ngôn từ
Vừa tuôn chảy thành bài thơ phiêu lãng

Đất đã gọi côn trùng về đợi sáng
Cho màn đêm khép lại nỗi niềm riêng
Ngày dâng hương trong làn gió bình yên
Cho sống lại những hồn thơ đã khuất
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-23 17:07:32trieuam>
 
 
Mặt đất khát khao những vần thơ

Ta cùng em soi tinh cầu đốt lửa
Cõi hồng hoang lơ lửng giữa địa đàng
Tìm trao em khao khát giấc mộng hoang
Với tay với... muôn vì sao lấp lánh

Ta và em thả hồn rơi trăm mảnh
Khát khao thơ ẩn ngữ khách hồng trần
Tay đan tay bay lượn cõi phù vân
Tô màu sắc lên những tầng mây xám

Mặc thế nhân gieo hạt mầm buồn thảm
Đất gieo hoa kết trái mộng hồng đào
Phơi thênh thang mộng ảo ngắm trăng sao
Yêu chân giả ôm thi tao ngồi khóc

Phơi lòng đêm tách hương từng sợi tóc
Mai đem về lăn lốc gọi ngọt ngào
Đất run lên làm biển sóng ba đào
Thơ tung toé giọt máu đào ươm mộng

Những vần thơ bay cao trời lồng lộng
Hạt tinh anh buông thõng dạo cung đàn
Ta đưa nhau về thế giới mơ hoang
Đầm đìa lệ một cuộc tàn ảo tưởng

Ta cho em triệu câu thơ âm hưởng
Cuộc phiêu linh trên muôn hướng tụ hình
Lữa tình thơ chảy nham thạch băng trinh
Căng mạch đất những cực hình nhung nhớ

Ở nơi này hoang mang niềm trăn trở
Những hạt thơ mầu mở đất nuôi tình
Ở nơi này căng thịt da thống khổ
Mặt đất còn khao khát gọi tâm linh

Trần Hồng Châu

[font="times new roman"][font=arial]Tình Muộn
 
Tình yêu đó vô tình như viên đạn
Xuyên vào tim muôn kiếp vẫn còn đau
Dòng máu loang thành tình sử ngọt ngào
Sẽ thấm ướt ngàn trang thơ diễm tuyệt

Tình yêu đó là một chiều bão tuyết
Phủ xuống đời cho lạnh giá trăm năm
Nơi vết thương còn sâu dấu tình trầm
Chờ hư nát với tháng ngày lặng lẽ

Tình yêu đó là chuyến xe đến trễ
Tượng đá buồn ngồi đợi cuối sân ga
Có nhớ không một đời sống thật thà
Đang rơi rớt từng ngày xuân xuống mộ

Tình yêu đó là quanh co tuyệt lộ
Chuyến xe về vừa cạn hết tâm tư
Trong hư không như có tiếng tạ từ
Rót khe khẽ vào trời thơ phiền muộn


 
Dòng Thơ Gửi Chốn Hư Không

Cuối tháng hai có khung trời nhạt nắng
Con kén sầu nằm đợi bóng mùa xuân
Đường phố đông dòng xe cộ trầm luân
Chân lên xuống cuối ngày nghe mỏi mệt

Đêm về thấy một vầng trăng chênh chếch
Soi ngang hồn cho sáng những suy tư
Gửi hư không dòng mật ngọt ngôn từ
Vừa tuôn chảy thành bài thơ phiêu lãng

Đất đã gọi côn trùng về đợi sáng
Cho màn đêm khép lại nỗi niềm riêng
Ngày dâng hương trong làn gió bình yên
Cho sống lại những hồn thơ đã khuất
 
 
Đỗ Hồng
[/font][/font]
 
SÓNG CHIỀU NGỦ YÊN
 
Sóng sẽ trôi, chân trời không bến đợi
Mảnh cầu vồng, còn vắt vẻo sau mưa
Chiều hoàng hôn từng vạt nắng nhấp nhô
Đưa mặt trời lửng lơ bờ hiu quạnh.

 
Chiều không thơ chừng như mặt đất lạnh
Co cụm mình thành dãi núi chạm mây
Làn dư chấn kéo ngàn cây xanh biếc
Trầm mặc nhìn chừng luyến tiếc ngày xuân.

 
Cánh chim chiều đang lượn cánh phân vân
Chao mặt sóng, chạm trầm luân muôn kiếp
Chiều dần buông ánh trăng nằm ngủ thiếp
Ru hồn thơ biêng biếc mặt biển chiều.

 
Triều Âm
02.23.2008
 
MỘT NGÀY BIỂN CẠN
 
Mắc xích thời gian trôi vào từng khớp 
Đất rùng mình nứt toác những thương đau
Uống biển xanh như uống cạn nỗi sầu
Và cẵn cỗi chơ vơ hành tinh lạ. 

 
Trời thê lương cõi mơ đà hóa đá
Vạn hồn thơ đang thiêm thiếp ngủ yên
Bãi đất hoang những nấm mộ không tên
Trải dài khắp giữa bốn bề hoang vắng.

 
Trời khe khắt chẳng còn đâu hạt nắng
Ươm chút mầm cho sự sống nảy sinh
Giòng suối kia đã khô cạn bởi tình
Ôm đất chết trong bình minh xưa cổ.

 
Lòng biển sâu chỉ còn trơ nhánh khổ
Đứng lạnh lùng chẳng lệ nhỏ sầu thương
Chiều quy luật theo vết cắt dần buông
Và đêm tối, những hồn thơ vùng dậy!










.....ôi, ghê! .....




 


Triều Âm
 
02.23.2008
 

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-23 18:34:28Trần Hồng Châu>
Dòng Thơ Gửi Chốn Hư Không

Cuối tháng hai có khung trời nhạt nắng
Con kén sầu nằm đợi bóng mùa xuân
Đường phố đông dòng xe cộ trầm luân
Chân lên xuống cuối ngày nghe mỏi mệt

Đêm về thấy một vầng trăng chênh chếch
Soi ngang hồn cho sáng những suy tư
Gửi hư không dòng mật ngọt ngôn từ
Vừa tuôn chảy thành bài thơ phiêu lãng

Đất đã gọi côn trùng về đợi sáng
Cho màn đêm khép lại nỗi niềm riêng
Ngày dâng hương trong làn gió bình yên
Cho sống lại những hồn thơ đã khuất

Đỗ Hồng


Em về từ cõi hư không

Em đã về từ hư không trầm lắng
Nghe tháng hai gió cuốn một tàn đông
Nghe buồn than trên trái đất nghiệt dòng
Xe ngựa đổ bên dòng đời hời hợt

Về mang theo dòng thơ trăng mây lướt
Che suy tư từ muôn góc trầm luân
Kéo vầng mây đem lại chút mùa xuân
Ươm mật ngọt lên ngàn hoa tươi thắm

Nghe tình đất như gọi mời ta ngắm
Còn khát khao vòng tay ấm nhân gian
Tìm bài thơ khơi dán lên ánh trăng vàng
Tim lữ khách yêu bình yên ngọn gió

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
SÓNG CHIỀU NGỦ YÊN [/font][/align]
Sóng sẽ trôi, chân trời không bến đợi
Mảnh cầu vồng, còn vắt vẻo sau mưa
Chiều hoàng hôn từng vạt nắng nhấp nhô
Đưa mặt trời lửng lơ bờ hiu quạnh.


Chiều không thơ chừng như mặt đất lạnh
Co cụm mình thành dãi núi chạm mây
Làn dư chấn kéo ngàn cây xanh biếc
Trầm mặc nhìn chừng luyến tiếc ngày xuân.

Cánh chim chiều đang lượn cánh phân vân
Chao mặt sóng, chạm trầm luân muôn kiếp
Chiều dần buông ánh trăng nằm ngủ thiếp
Ru hồn thơ biêng biếc mặt biển chiều.


Triều Âm


Biển chiều


Sóng chiều êm cát trầm hồn ôm biển
Sau cơn mưa chiều đỏ thẳm hoàng hôn
Loang loáng màu xanh biếc chạm ngõ hồn
Thả trong gió ngàn suy tư bay bổng

Em lại về thả mây thơ trời rộng
Thả nụ hôn còn nóng những khát khao
Em lại về tìm biển xưa hình bóng
Lùa hoàng hôn màu rực lửa vầng dương

Chim gọi đàn hoan ca từ muôn hướng
Em về cùng anh dạo cát chân trần
Chiều chầm chậm rơi mềm trên vai áo
Thơ nắm tay thơ như đã muôn lần

Trần Hồng Châu


Đăng nhập để trả lời
0
Xin gửi tặng Trần Hồng Châu và Triều Âm những dòng sau đây:
 
Tình Ca Đầu Ngày
 
Phố nằm ngủ muộn trong sương
Chờ tan tuyết phủ con đường em qua
Lời chim tha thiết bên nhà
Tưởng chừng như khúc tình ca đầu ngày
Mặt trời còn đắp chăn mây
Anh ngồi đợi nắng lòng đầy nhớ thương

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-02-27 20:59:09Trần Hồng Châu>
Xin gửi tặng Trần Hồng Châu và Triều Âm những dòng sau đây:

Tình Ca Đầu Ngày

Phố nằm ngủ muộn trong sương
Chờ tan tuyết phủ con đường em qua
Lời chim tha thiết bên nhà
Tưởng chừng như khúc tình ca đầu ngày
Mặt trời còn đắp chăn mây
Anh ngồi đợi nắng lòng đầy nhớ thương


Bài thơ quá dễ thương Hồng ka ơi...

Đón anh

Vươn vai đón nắng thơm hương
Nghe tình ca hát bên đường gọi em
Dường như âm vọng thật êm
Dường như nắng phủ hồng mềm bình minh
Mặt trời nở nụ cười tình
Cùng anh tay nắm bóng hình có nhau

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Bài thơ quá dễ thương Hồng ka ơi...

Đón anh

Vươn vai đón nắng thơm hương
Nghe tình ca hát bên đường gọi em
Dường như âm vọng thật êm
Dường như nắng phủ hồng mềm bình minh
Mặt trời nở nụ cười tình
Cùng anh tay nắm bóng hình có nhau

Trần Hồng Châu


 
Ngày Cuối Cùng Của Tháng Hai

Sớm mai anh đi mặt trời trước mặt
Ánh trăng muộn màng gọi nhớ phía sau
Xuân tháng hai này dài đến bao lâu
Cho thêm một ngày ta yêu nhau nữa

 
Những trái tim hồng chờ nhau mở cửa
Trong ngày cuối cùng của tháng tình nhân
Cùng với cỏ cây yêu lại một lần
Cho ngàn hoa nở bừng trên đất mới

 
Em sẽ đi đâu trong ngày vời vợi
Có thấy nắng lên rực rỡ cuối đường?
Ở mỗi ngã tư hội tụ yêu thương
Anh dừng chân lại chờ xuân qua đó

 
Sớm mai anh đi trời xuân im gió
Từ cuối chân mây vọng lại lời tình
Đàn chim khuyên về thấp thoáng bình minh
Hẹn sẽ đưa nhau qua ngày cuối tháng

 
Mùa xuân thênh thang bên trời phiêu lãng
Có con đường nào vào cuộc trăm năm
Cho trái tim ta còn lại chỗ nằm
Bên tình người thơ trong ngày vô tận

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Viết Cho Em
 
Viết cho em trong ngày đầu của tháng
Bằng niềm vui rơi sót lại tháng hai
Bằng con tim rực sáng giữa ngày dài
Bằng nỗi nhớ cơn mưa chiều sẽ đến

Viết cho em không bằng lời hò hẹn
Không men nồng trong ly rượu chiều đông
Không tiếng ca vang đường phố mênh mông
Anh chỉ có bài thơ tình rạo rực

Viết cho em trong từng đêm thao thức
Bằng cơn mơ về sáng rất dịu êm
Bằng suy tư nhăn từng nếp gối mềm
Bằng tiếng gió hắt hiu ngoài hiên vắng

Viết cho em với ngàn đêm biển lặng
Với tâm tình trải rộng bãi hoang vu
Với yêu thương đầy cả chuyến viễn du
Tình xuân muộn lênh đênh theo ngày tháng

Viết cho em ngày đầu tiên phiêu lãng
Trời tháng ba tình chợt nắng chợt mưa
Cả phố nằm lây lất giấc ngủ trưa
Sao chưa thức với thơ tình anh viết?

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Vàng Vừa Tắt
 
Anh vừa mất thêm một ngày thương nhớ
Những phiến đời lặng lẽ bỏ nhau đi
Đường thiên thu vời vợi bóng xuân thì
Em chìm khuất trong chiều sâu kỷ niệm

Trời tháng ba im lìm như mặt biển
Nghe cuộc tình nằm chờ đợi bão giông
Rượu tương tư đong từng chén cay nồng
Đời tiếc nuối một ngày vàng vừa tắt

Trong trí nhỏ có bài thơ lây lất
Từng lời êm chảy xuống trái tim khô
Nhịp tim yêu vang động rất mơ hồ
Như tiếng bước ngày xuân đi nhè nhẹ

Ngày xếp hàng ra đi cùng tuổi trẻ
Đường tháng ba còn giấc ngủ cô liêu
Đổi linh hồn anh lấy một tình yêu
Tình bỗng chết giữa vần thơ héo hắt

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Xuân Tháng Ba[/align] [/align]Xuân giữa tháng ba mới bắt đầu
Anh chờ trong mộng đã bao lâu
Những dòng tình tự vừa ươm nắng
Đã quyện thành thơ trong mắt nhau

Phố lạnh hôm nay có mặt trời
Treo trên cành lá bóng chơi vơi
Người đi không đợi mùa xuân đến
Để gió hắt hiu thổi xuống đời

Em nhắn mùa xuân đến trước thềm
Đừng làm mưa ướt áo nhung mềm
Đừng giăng mây tím trời thương nhớ
Đừng để ưu phiền vương mắt em

Cây đứng giữa trời trưa nắng nghiêng
Nghe tình vui mọc lá đầu tiên
Trái tim vừa mở con đường nhỏ
Đợi đón những bàn chân bước êm
[/align]
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-09 12:04:26Huyền Băng>
Ngày Vàng Vừa Tắt

Anh vừa mất thêm một ngày thương nhớ
Những phiến đời lặng lẽ bỏ nhau đi
Đường thiên thu vời vợi bóng xuân thì
Em chìm khuất trong chiều sâu kỷ niệm

Trời tháng ba im lìm như mặt biển
Nghe cuộc tình nằm chờ đợi bão giông
Rượu tương tư đong từng chén cay nồng
Đời tiếc nuối một ngày vàng vừa tắt

Trong trí nhỏ có bài thơ lây lất
Từng lời êm chảy xuống trái tim khô
Nhịp tim yêu vang động rất mơ hồ
Như tiếng bước ngày xuân đi nhè nhẹ

Ngày xếp hàng ra đi cùng tuổi trẻ
Đường tháng ba còn giấc ngủ cô liêu
Đổi linh hồn anh lấy một tình yêu
Tình bỗng chết giữa vần thơ héo hắt



Thương nhớ lại về

Em trở về đầu tháng ba lạnh ngắt
Mắt đất hoài khao khát giọt nắng vàng
Vừa rời tay nghe thương nhớ hoang mang
U ẩn giữa hàng mây ngàn nỗi nhớ

Chiều tháng ba biển buồn như hơi thở
Run niềm đau chìm lắng xuống dòng sâu
Em trở về nghe sóng vỗ bạc đầu
Mùa thương cũ lai về như thuở nọ

Ở đằng xa một giọt xuân trong gió
Là dáng em bài thơ nhỏ đượm hồng
Anh dang tay đón em bờ môi đỏ
Hôn từng cơn nhung nhớ chảy thành dòng

Em trở về đường tháng ba trông ngóng
Có anh yêu trên muôn vạn nẻo đường
Trao linh hồn làn gió mới tình thương
Thương, thương mãi vần thơ dài năm tháng

Trần Hồng Châu .


r

Hồng huynh ơi... muội về rồi nè... huynh đón muội và đi chầm chậm hóng gió biển chớ đừng chạy quá nhanh nha huynh !!....
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Thương nhớ lại về

Em trở về đầu tháng ba lạnh ngắt
Mắt đất hoài khao khát giọt nắng vàng
Vừa rời tay nghe thương nhớ hoang mang
U ẩn giữa hàng mây ngàn nỗi nhớ

Chiều tháng ba biển buồn như hơi thở
Run niềm đau chìm lắng xuống dòng sâu
Em trở về nghe sóng vỗ bạc đầu
Mùa thương cũ lai về như thuở nọ

Ở đằng xa một giọt xuân trong gió
Là dáng em bài thơ nhỏ đượm hồng
Anh dang tay đón em bờ môi đỏ
Hôn từng cơn nhung nhớ chảy thành dòng

Em trở về đường tháng ba trông ngóng
Có anh yêu trên muôn vạn nẻo đường
Trao linh hồn làn gió mới tình thương
Thương, thương mãi vần thơ dài năm tháng

Trần Hồng Châu .


Hồng huynh ơi... muội về rồi nè... huynh đón muội và đi chầm chậm hóng gió biển chớ đừng chạy quá nhanh nha huynh !!....

 
Cám ơn bài thơ hay của một người đi xa mới trở về (đi đâu cũng không biết). Chắc chắn tôi phải đọc... chầm chậm mà thưởng thức chứ!
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Nửa đêm thức giấc, ghé gửi chú bài thơ đầu tiên của tháng ba[;)]
 
MẢNH KHUYẾT
 
Khuyết đời nhau vần thơ ai đan trải
Phơi trụi trần những khắc khoải đêm suông
Ta khuyết nhau vẽ chẳng trọn nỗi buồn
Để hoang lạnh giọt sương mềm tan loãng.

 
Trong cơn mộng em thì thầm mê sảng
Tiếng yêu thương khoắng động cả đêm sâu
Thở hụt hẫng cõi tình đau vô cảm
Với bóng mình chừng gió thoảng đêm rơi.

 
Mảnh trăng non khuyết mình khi anh tới
Bàn tay nóng chẳng lấp tròn xa vợi
Nụ tình nồng mất hút góc đợi xưa
Để tháng ba sẽ đan vừa mảnh khuyết.

 
Trái tim hoang rùng mình trong nuối tiếc
Khập khiễng đời mộng biêng biếc xanh rêu
Lối ta đi trăng lọt giữa thủy triều
Biển nuốt mất một chiều xưa khiếm khuyết.

 
Triều Âm
03.09.2008

Ta nắm tay nhau, hai chiếc mặt nạ
Cũng chỉ là một nửa cuộc đời
Không tiếng khóc, không nụ cười
Tay lần giở những lớp đời, mãi lạ!


Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: trieuam

Nửa đêm thức giấc, ghé gửi chú bài thơ đầu tiên của tháng ba[;)]
 
MẢNH KHUYẾT
 
Khuyết đời nhau vần thơ ai đan trải
Phơi trụi trần những khắc khoải đêm suông
Ta khuyết nhau vẽ chẳng trọn nỗi buồn
Để hoang lạnh giọt sương mềm tan loãng.

 
Trong cơn mộng em thì thầm mê sảng
Tiếng yêu thương khoắng động cả đêm sâu
Thở hụt hẫng cõi tình đau vô cảm
Với bóng mình chừng gió thoảng đêm rơi.

 
Mảnh trăng non khuyết mình khi anh tới
Bàn tay nóng chẳng lấp tròn xa vợi
Nụ tình nồng mất hút góc đợi xưa
Để tháng ba sẽ đan vừa mảnh khuyết.

 
Trái tim hoang rùng mình trong nuối tiếc
Khập khiễng đời mộng biêng biếc xanh rêu
Lối ta đi trăng lọt giữa thủy triều
Biển nuốt mất một chiều xưa khiếm khuyết.

 
Triều Âm
03.09.2008

 
Cám ơn bài thơ dễ thương của Triều Âm. Cho chú gửi tặng TÂ bài thơ sau nhé:
 
Trăng Tan
 
Còn nửa vầng trăng soi gối chiếc
Đêm nằm tưởng nhớ cuộc tình xưa
Hồn thơ bay tới tinh cầu lạ
Tìm lại người tình của tháng ba

 
Em có thức cùng hoa trước ngõ
Để nghe tình khúc giữa đêm sương
Côn trùng réo gọi từ lòng đất
Vọng mãi nghìn năm một nỗi buồn

 
Ngồi giữa đêm dài chong mắt nhớ
Thấy trong dĩ vãng lối đi về
Anh đưa tay với vầng trăng khuyết
Mang xuống cho đời một giấc mê

 
Dấu cũ phai nhòa hồn dạ thảo
Lung linh cành lá bóng liêu trai
Chân đi chưa hết đời hiu quạnh
Đã thấy trăng tan cuối dốc dài

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Đường Về Tháng Ba
 
Đường về tháng ba nắng vàng cuối phố
Bàn chân nhẹ tênh dong ruổi từng ngày
Mây đã bay rồi hồn gửi lại đây
Ngồi với cỏ cây nghe lòng nghiêng ngã

Đường về tháng ba tình xuân giục giã
Áo vàng còn bay ngoài ngõ hững hờ
Vườn cũ phai tàn từng bóng ngày thơ
Xe cộ xuống lên giữa đời xa lạ

Đường về tháng ba tình yêu mọc lá
Trên những cành khô rộn rã tiếng chim
Một đời loanh quanh anh vẫn đi tìm
Trong cõi bao la vầng trăng tri kỷ

Đường về tháng ba đất trời mộng mị
Bài thơ viết dài cho đến trăm năm
Tưởng như tình xưa bên gối đang nằm
Anh dang tay ôm nỗi buồn ray rứt
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-13 17:44:16Đỗ Hồng>
Xuân Ảo
 
Anh chỉ còn xuân trong ý thơ
Mùa xuân chưa đến thực bao giờ
Ngày lên không nắng vàng tha thiết
Chim nhớ mai đào hót ngẩn ngơ

Em nhé, cho anh rót nắng xuân
Vào bài thơ nhỏ gửi xa gần
Gửi về em chút hương xuân mới
Và cả một vườn hoa ái ân
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Từ Cõi Xa Xăm

Như tiếng gọi xa xăm từ tiền kiếp
Giọng em vang âm hưởng một mùa xuân
Ở bên này nghe một thoáng bâng khuâng
Anh cứ ngỡ tình thơ về đâu đó

Lần đầu tiên có nhiều điều chưa ngỏ
Tâm trí anh đã mở một con đường
Em qua rồi như cơn gió vấn vương
Ngày quanh quẩn niềm vui còn sót lại

Trời hư ảo em qua không nghi ngại
Với nụ cười rung nhẹ dấu hồn nhiên
Từ trăm năm đổ lại chút cơ duyên
Cho anh gặp phần hồn thơ lưu lạc

Từ hư không bỗng trôi về dòng nhạc
Làm xôn xao một ngày giữa tháng ba
Như lời gần vang từ chốn rất xa
Em đã gửi gió xuân về trong nắng

Anh muốn nói cùng em lời thinh lặng
Của nỗi niềm thức ngủ ở con tim
Người thơ ơi, bao năm tháng đi tìm
Anh vừa tới bên thềm mùa xuân mới
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Tình Sử
 
Gặp em xuôi ngược chốn vô hình
Gọi tiếng nồng nàn giữa lặng thinh
Em đến rồi đi trên mạng ảo
Gửi dòng ngôn ngữ rất vô tình
 
Tình cờ anh lạc tới trời thơ
Quên tháng ngày trôi quá hững hờ
Chợt thấy tim hồng đang mở cửa
Đón em về tự cõi hư vô
 
Những vần thơ nhỏ đã ra khơi
Một thuở giao duyên với đất trời
Vũ trụ bao la chưa hạnh ngộ
Tình thơ đã mọc giữa tim người
 
Em về đâu đó nửa chừng xuân
Cho cỏ hoa buồn theo dấu chân
Trái đất còn quay vòng mệt mỏi
Tình hồng chờ đợi đã trăm năm
 
Một ngày tâm trí chợt phôi phai
Đường đến tình yêu vẫn lạc loài
Nỗi chết tương tư trời mạng ảo
Sẽ thành tình sử của ngày mai
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-03-26 14:58:34Đỗ Hồng>
[/align]

Hãy Yêu Nhau Đi

[/align] 

[/align]"Yêu nhau đi đời không đợi chúng ta"
Câu hát ngày xưa anh tưởng đã già
Nay nghe lại vẫn rung từng sợi nhớ
Hãy gần nhau cho đời lên tiếng thở
Và con tim tràn dòng máu yêu đương
Như cỏ cây vẫn tình tự ngoài vườn
Mặc xuân đến rồi đi không từ giã
Anh muốn viết cho em vần thơ lạ
Nhưng tâm tư dường như đã hao mòn
Cùng tháng năm anh cứ mãi quay tròn
Như con vụ lăn những vòng mệt mỏi
Đời phù du sao ta không sống vội
Yêu một lần rồi hẹn đến kiếp sau...
Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
Hãy yêu nhau...

Yêu nhau đi câu nói mấy ngàn năm
Màu vẫn mới và tươi xanh như mạ
Trái vẫn ngọt đầu mùa xuân trổ lá
Xích lại gần nhau hơi thở dập dồn
Như hôm qua tuổi xuân mình vừa chớm
Hạt ân tình gieo mầm nở hoa thơm
Em muốn viết cho anh những nụ hôn
Lời tỏ tình ngàn năm xưa trở lại
Lời vẫn mới như tình hồng hoa trái
Cành yêu đương oằn nhánh của con tim
Đời phù du sao ta mãi trốn tìm
Yêu nhau nhé như đôi chim liền cánh
Yêu một lần có khóc hận trăm năm...

Trần Hồng Châu
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: Trần Hồng Châu

Hãy yêu nhau...

Yêu nhau đi câu nói mấy ngàn năm
Màu vẫn mới và tươi xanh như mạ
Trái vẫn ngọt đầu mùa xuân trổ lá
Xích lại gần nhau hơi thở dập dồn
Như hôm qua tuổi xuân mình vừa chớm
Hạt ân tình gieo mầm nở hoa thơm
Em muốn viết cho anh những nụ hôn
Lời tỏ tình ngàn năm xưa trở lại
Lời vẫn mới như tình hồng hoa trái
Cành yêu đương oằn nhánh của con tim
Đời phù du sao ta mãi trốn tìm
Yêu nhau nhé như đôi chim liền cánh
Yêu một lần có khóc hận trăm năm...

Trần Hồng Châu


 
Gửi Tới Hư Không Một Chút Tình

Đây bài thơ gửi tới hư không
Trong ấy có ươm một đóa hồng
Như chút tình riêng anh muốn ngỏ
Vấn vương sương khói cuối mùa đông

Em là tiếng gọi giữa ban trưa
Chợt đến rồi đi như nắng mưa
Như gót son hồng trong trí nhớ
Đã làm xao xuyến chút tình thơ

Mặt trời ngủ muộn sáng hôm nay
Đường phố hắt hiu ngọn gió lay
Có phải lời em như gió thoảng
Cho hồn cây cỏ nhớ phương này

Em là ly rượu rất nồng nàn
Đã rót vào tim giọt vỡ tan
Cho thấm men say lòng vũ trụ
Cho tình ngơ ngẩn dến trăm năm

Tiếng em cười vỡ cả không gian
Hạnh phúc bay xa tới ngút ngàn
Như tiếng uyên ương về trước ngõ
Từ trong hư ảo bóng xuân sang

Đỗ Hồng
Mỗi ngày dài ta viết một bài thơ
Cho tình cảm quay tròn trong vũ trụ
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»