Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.640 lượt xem — Trang 5 / 23
Một cõi trời Nam

Ai nói Hoàng Sa không phải của Việt Nam?
Chính là phe đảng của quân ngang ngược.
Chính rợ Bắc đã xua quân xâm lược,
Chiếm Hoàng Sa thời Việt Nam Cộng hoà.

Đạp người biểu tình trong vụ Trường Sa,
Chúng hiện nguyên hình tay sai Trung Quốc,
Theo đuôi Lê chiêu Thống, Trần Ích Tắc...
Sẽ bị bia đời phỉ nhổ ngàn năm.

Trung quốc ơi! đừng bức hiếp Việt Nam,
Hãy nhớ số phận tên Sầm Nghi Đống,
Việt Nam bé nhưng vươn vai thành Thánh Gióng,
Oai linh biển trời trấn giữ phương Nam.

Xin các người đừng có quá tham lam,
Đẩy lương dân chết trong vòng máu lửa,
Nhân loại ngày nay thấu rỏ dã tâm,
Gian kế Triệu Đà chẳng dùng được nữa.

Dân tộc tôi hiền hoà mở rộng cửa,
Giao thương hết mọi bè bạn gần xa,
Không bao giờ chịu mất thêm Trường Sa,
Vết thương Hoàng Sa mãi còn lệ ứa
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh

Giáng sinh nào Chúa xui mình gặp gở
Mắt trộm nhìn hai đứa đã đắm say
Em bối rối giữa đông người cách trở
Muốn chờ anh, bước chậm lại gót hài

Trong  giáo đường tà áo trắng lay quay
Quỳ trước Chúa em nguyện gì lâu thế?
Anh nhấp nhỏm chờ đợi giờ tan lễ
Để nhận về hơi ấm cái nắm tay...

Tình yêu đẹp lắm năm em mười bảy
Anh tròn hai chục nhưng sao quá hư
Chẳng thuộc kinh mà bám đuôi khấn vái
Chúa ba ngôi chắc không nỡ khước từ?

Tàn cuộc chiến mắt em đầy ưu tư
Nhưng nồng cháy một tình yêu khốc liệt
Anh vô tình chẳng biết mầm ly biệt
Theo gia đình vượt biển em tản cư

Những bài thơ củ lem nhem câu chữ
Đêm Chúa ra đời anh lại hoài mơ
Nhìn tháp chuông buồn nặng trĩu tâm tư
Ngồi đồng thơ thẩn bên góc nhà thờ

Quán nước xưa, người xưa trong cõi nhớ
Em ở đâu? em ngồi đâu bây giờ?
Nỗi sầu nhân thế chất lên thánh giá
Đã nửa đời anh mộng cứ phất phơ

Bao nhiêu năm khói bụi phủ mịt mờ
Ta chẳng còn chung nhau mừng thánh lễ
Nếu em diễm phúc con bồng con bế
Đêm nguyện cầu còn nhớ kẻ bơ vơ?

Tình thời chiến thường chia ly dang dở
Hoà bình rồi lại cách trở hai phương
Kẻ đắc thế gieo nghịch lý vô thường
Người bất lực khẩn phép mầu thượng đế

Nhưng ở đâu cũng hướng về cội rễ
Mối tình đầu thuở mới nếm mùi yêu
Tay dắt tay hai đứa vui nói nhiều
Vương cung thánh đường những chiều tan lễ

Tình nồng ấm bổng em rưng ngấn lệ
Giá dòng đời cứ thuận thảo êm trôi
Anh và em mãi mãi không lẻ đôi
Nhưng thời cuộc chắc sẽ nhiều dâu bể?

Anh lơ đảng không tin lời em kể
Để ý làm gì những chuyện bâng quơ?
Áo trắng em cài chi màu hoa huệ
Để chúng mình tan vỡ sớm ước mơ?

Đêm Nô En nhìn bọn trẻ lượn lờ
Anh hồi tưởng chuyện Phụng Loan bở ngỡ
Ánh mắt tinh ranh nụ cười rạng rở
Mở cuộc tình trong trắng tuổi ngây thơ...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bụi bẩn trần gian

Gởi Hồng Nhung nước Úc

Em có mang tuyết về đổi nắng không,
Sao lòng anh đột len hơi giá lạnh?
Hay tại đất trời đã chuyển sang đông,
Mùa xuân còn cách xa ,chưa thể nhận.

Em có thấy nhà thờ sao lấp lánh?
Đón Chúa trời rực rở những đèn hoa.
Hãy cất hộ anh lời nói điêu ngoa,
Nụ cười khuyến mải để mừng lễ Thánh.

Giáng sinh nầy chẳng có em bên cạnh,
Anh độc hành trong đêm trắng lang thang,
Mang bóng hình em đi vào cõi lạnh,
Muốn ấm lòng phải quay ngược thời gian.

Mờ xa lắm ngày em còn trong trắng,
Áo tím giáo đường lay động hồn thơ,
Anh ngoại đạo quanh quẩn góc nhà thờ,
Chờ tặng em chút hương lòng vương vấn

Rồi chúng mình song hành trong hẻm vắng,
Dưới bầu trời chênh chếch rừng sao khuya,
Hồn mông lung sợ biển thẳm cách chia,
Dòng đời xô đẩy uyên ương lẽ bạn

Đau xót lắm nhận dòng tin em nhắn,
Không chồng vợ cũng chẳng phải cố nhân,
Dẫu hai đứa có hoà hợp xác thân,
Chuyện quá khứ xin anh đừng ngộ nhận.

Chúa có buồn cho lòng dạ thế nhân,
Chúa không phân biệt màu da ,giai cấp,
Con chiên Chúa tách dòng người tấp ngập,
Em thuở xưa giờ ngập ngụa bụi trần...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ghét và yêu

Nhớ Long An, nhớ người dưng,
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?

Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,

Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?

Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trường Phi Bảo đã viết:
Ở Trọ Cùng Thơ
Trường Phi Bảo


Nợ duyên thơ đến giữa đời,
Vui buồn đọng lại một thời trong tim.
Đêm thơ thắp sáng nỗi niềm,
Cho tình thơ thắm bên thềm thời gian.

Thương yêu giọt nước trên ngàn,
Cơn mưa cảm xúc lại tràn biển đông.
Nàng thơ mơn mởn xuân hồng,
Tay ngà ve vuốt sợi lòng tin yêu.

Ơn này quý biết bao nhiêu,
Thân côi chẳng ngại thơ liều kết thân.
Cùng nhau ở trọ dương trần,
Hoa tay thảo bút trong ngần ý mơ.

Nguyện thề sống mãi nhé thơ,
Chở che năm tháng tựa nhờ tâm nương.
Cho đời đẹp sắc thơm hương,
Chỉ thơ mới thật người thương dỗ dành.


12/12/2011
 Duyên thắm tình thơ

Nợ tình ngẫm nghĩ do trời,
Duyên thơ nồng thắm một thời tương giao.
Đêm thơ chữ nổi lao xao,
Tình thơ sáng đẹp như sao non ngàn

Nỗi niềm trao gởi thế nhân,
Mưa Ngâu cảm xúc dâng tràn biển Đông,
Nụ tầm xuân ngát xuân hồng,
Tay tiên buông thả mộng lòng tin yêu.

Hoàng hôn luyến tiếc nắng chiều,
Thương yêu đong mãi bao nhiêu không đầy,
Dẫu đời nay đó mai đây,
Dương trần quán trọ ơn dầy đa mang.

Ấm lòng thơ cõi vĩnh an,
Nguồn thơ hào sảng miên man tình đời,
Đi vào cõi ảo chơi vơi,
Hồng nhan tri kỷ xin mời họa thơ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giặc-giặc

Giặc người là giặc nhỏ
Giặc cỏ là giặc nhỏ hơn
Giặc trong lương tâm mới là giặc lớn
Làm người không chia lớn nhỏ
Làm dân yêu nước phải tỏ máu xương

Tình yêu đồng loại không biên giới
Ta bắn giặc như tựa bắn vào thân ta
"Ta giết giặc" cũng là "giặc giết ta"
Căm thù giặc trong xương tủy chỉ làm giặc mạnh hơn
Ta tha thứ cho giặc làm giặc yếu hơn ta tưởng !

Tình yêu nước bắt nguồn từ quê hương
Tình yêu quê hương bắt nguồn từ mẹ
Tình yêu đồng loại bắt nguồn từ vô số những người mẹ
Hãy yêu giặc,như những người mẹ thương con.


Nước Việt mình trường tồn,không phải là giết giặc giỏi,mà đập tan ý chí của giặc mới là cái hay nhất của dân tộc Việt Nam!Một khía cạnh yêu nước,chính là yêu đồng loại,yêu giặc!Giặc không có xấu,bởi vì lãnh đạo của họ xấu mà thôi!Hãy cùng với giặc giải quyết mâu thuẫn mới là kế sách lâu dài,chiến tranh là bước đường cùng,hậu quả to lớn,thời đại bom mìn hiện đại,sức tàn sát vô nhân đạo>>>Nhưng ai cũng phải sẳn sàng 24/24!

Vài lời đàm đạo với Thầy Hiền Nhân,thầy là người yêu nước,thương đồng loại,nhưng những người nhỏ tuổi như em cũng không kém chi,cũng có những tầm nhìn riêng đó thầy!Lúc giặc Tàu xâm tấn công,mong rằng em và thầy cùng chiến tuyến nhé thầy! [/align]

Chữ ký : "Tình yêu là mảnh đất ngào ngọt,nhưng tiếc thật!-chỉ có những cây si mọc ở đó mới biết nó đắng thế nào" (Văn Sơ)
Đăng nhập để trả lời
0
Trống lạnh con tim

Ta giờ trống lạnh con tim,
Lâu đài hạnh phúc đắm chìm tan hoang.
Hết rồi mộng vượt không gian,
Chỉ còn khói sóng miên man tình buồn.

Hồn ta vang vọng hồi chuông,
Lênh đênh biển nhớ lạch luồn bến xưa,
Ông trời dấu nắng trong mưa,
Đường khuya một bóng đong đưa sóng lòng.

Nhạt nhòa dấu ái vợ chồng,
Người ngoài biên giới nhập vòng tay ôm,
Sao Mai níu bắt Sao Hôm,
Vết thương như cát bị bom sóng vùi.

Gượng cười chắt mót nguồn vui,
Ta bật đóm lửa đẩy lui đêm dài,
Hy vọng còn ở tương lai,
Tương lai chưa đến đành vay nụ cười
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi đừng xạo nữa em ơi!

Thôi đừng xạo nữa em ơi!
Nghe mà phát ói những lời nỉ non.
Gái già trét phấn tô son,
Mượn tượng ông phật nhập hồn quỷ ma.

Thiên đàng bánh vẻ cõi xa,
Trước mắt địa ngục cửa nhà tối đen.
Cá nhân chủ nghĩa bon chen,
Rước thằng ăn cướp ngồi trên đầu mình.

Gia phong lễ giáo rối tinh,
Hiền mẫu gì để gia đình nát tan?
Mập mờ móc ngoặt tình lang,
Còn đâu quá khứ vinh quang oai hùng?

Thật lòng vì sự nghiệp chung,
Việc làm lời nói phải cùng đi đôi.
Tôi giờ quá hiểu em rồi,
Nhà dột từ nóc còn ngồi tô son?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-01-12 20:02:02Viet duong nhan>
Lời Ngoại dạy

Con về Mỹ Lệ cố hương,
Mơ hồ nghe tiếng thân thương ngoại hiền.
Tấm lòng nhân ái vô biên,
Ngoại trông thật giống bà tiên trên trời.

Dẫu rằng vật đổi sao dời,
Lá vàng rụng xuống cho đời thêm hoa,
Nhưng hồn con mãi xót xa,
Tiếc chưa đền đáp ơn bà bao nhiêu.

Khó khăn vây phủ lắm chiều,
Giữa thời bao cấp ngoại yêu bệnh già,
Giáo viên con phải bôn ba,
Bán thêm gạo lậu sợ bà bất an.

Ngoại luôn minh bạch,đường hoàng,
Cả đời tích phước khắp làng mến thân,
Không giàu nhưng lại cao sang,
Dưới manh áo sạch mênh mang lòng vàng.

Cháu khờ cá tính dọc ngang,
Ước mơ làm chuyện vẻ vang họ hàng,
Ngoại ban hai chữ Hiền Nhân,
Vung bồi đức mới vững vàng đôi chân.

Ngoại già vất vả đa mang,
Vẫn làm gương sáng cho đàn cháu con,
Rạng ngời một tấm lòng son,
Giúp con rõ chuyện dại khôn vĩnh hằng.

Ngày Ngoại rời bỏ thế gian,
Con không khóc nhưng nát tan tâm hồn,
Mặt trời còn sáng trên non,
Con còn nhớ mãi di ngôn Ngoại hiền

Hmhiennhan

R
Đăng nhập để trả lời
0
Nối lại tình em

Tuổi chiều xuân nhiều năm lẻ bóng,
Chúng mình mong mộng ước có đôi,
Nỗi buồn hoa bướm lẻ loi,
Khác nào trăng đứng đơn côi góc trời?

Trên mạng ảo mông lung vẫy gọi,
Anh với Em tìm đến bên nhau,
Tưởng mầm hạnh phúc đón chào,
Rỏ ra mật đắng hanh hao tím lòng.

Giữa dốc tình phong ba gió lộng,
Vọng lại lời than oán cố nhân,
Hữu duyên thiên lý tương thân,
Vô duyên trước mắt tưởng gần mà xa.

Đón giao thừa lộc biếc trổ hoa,
Trước mặt cả mùa xuân hy vọng,
Anh đan lại khúc nhạc hồng,
Còn không hơi ấm hương lòng thắm trao?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giữ nguyên bờ cõi Việt Nam

Giang sơn đất Việt của người Việt,
Hơn bốn ngàn năm quyết bảo toàn,
Sôi sục lòng dân bầu nhiệt huyết,
Trường Sa chặn đứng mọi mưu toan

Tô Thị bồng con  đứng héo hon,
Bản Giốc ,Nam Quan ai lách lòn?
Tham mồi câu nhử vua quỳ mọp,
Rước giặc vào nhà mất nước non.

Hà Nội ,Sài Gòn bảo nổi lên,
Nầy quân xâm lược hãy liệu hồn.
Xé bức hải đồ sai thiên mệnh,
Đừng nghĩ đây khờ như trẻ con.

Thế giới đang nhìn về biển đông,
Tám chục triệu dân thề một lòng,
Đánh cho kẻ xấu tan tham vọng,
Giữ nguyên bờ cõi của cha,ông.

Chiến công sẽ nối tiếp chiến công,
Lưu mãi thiên thu trang sử hồng
Tổ quốc thiêng của toàn dân Việt,
Ai mơ soán đoạt tất bại vong
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Vụ án Đoàn văn Vươn 2

Gà chưa gáy chỉ vẳng tiếng chó tru,
Ai đã Tắt Đèn ,đánh tráo dư luận?
Bức hiếp dân, đào sâu hố mâu thuẫn,
Dồn người dân chống đối vào ngục tù.

Ai  nhu nhược mới chê Đoàn văn Vươn,
Với tham quan phải liều mình chống trả,
Cậy quyền thế, chúng đoạt công khai phá,
Trời đất nào dung dưỡng bọn bất lương?

Lũ đầu người dạ thú không tình thương,
Khảo tra phụ nữ ép cung cưỡng lý,
Huyện Tiên Lãng, chính quyền quân thô bỉ,
Từ xã Vinh Quang Thành phố Hải Phòng.

Che mặt trời, công lý chúng bẻ cong,
Quên nhân dân cả rừng người chánh trực,
Chẳng ai theo kẻ bất nhân ác đức,
Ngoài bọn gian manh hám lợi,đen lòng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bài thơ buồn  về cha

Con thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ

Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé

Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?

Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?

Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ

Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ

Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra

Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da

Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhan

Con thường làm thơ nhớ công ơn mẹ
Nhưng ít khi nào chịu nhắc đến cha
Trong lòng con đầy mâu thuẫn xót xa
Thương và ghét cứ trộn hòa lý lẻ

Có những lúc cha làm con kính nể!
Khi cha hiền hòa thương mẹ thương con
Nhưng cha thường xuyên làm mẹ héo hon
Vì tính ích kỷ ham mê vợ bé

Mẹ vất vả kiếm tiền nuôi con trẻ
Gặp lúc khó khăn phải cậy đến bà
Ra ngoài đường cha vui vẻ hào hoa
Sao về nhà lại khắc khe, hoạnh họe?

Con được ngoại dưỡng nuôi từ tấm bé
Mỗi tháng đôi ngày mới được gặp cha
Cười nói hân hoan khi được cho quà
Đâu hiểu nổi cha còn nhiều lối rẽ?

Lớn khôn rồi rỏ nỗi đau của mẹ
Con không còn muốn thân thiết với cha
Tình cha con mình ngày một cách xa
Dù với con cha cũng không quá tệ

Ngày cha mất con gục đầu lặng lẽ
Cảm nhận mình đã có tội với cha
Trong mắt con suối lệ cũng chảy ra
Tình phụ tử dù sao ...cũng không nhẹ

Nhớ ngoại, mẹ thì con lại ghét cha
Nhưng công ơn cha con không phủ nhận
Tâm hồn con chen nhói đau, hụt hẩng
Cứ trộn hòa thương ghét khó nói ra

Tổng hợp hết những chuyện đã trôi qua
Con đáng nhận những đòn roi cha phạt
Cha đánh con nhưng cha không quá ác
Rồi vết thương lòng cũng đã liền da

Tội lỗi con chắc cha cũng thứ tha
Phận làm con đã lỗi câu hiếu đạo
Cha con mình đã có chung dòng máu
Không có cha ...làm sao con sinh ra?
hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Ngọc biển yêu thương Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân [/align] Ghét và yêu

Nhớ Long An, nhớ người dưng,
Nhớ trời Khánh Hậu ngập ngừng bước chân,
Gió khuya qua chỗ em nằm,
Có mang hơi ấm nồng nàn đến ta?

Hình dung em trước thềm nhà,
Mi cong, mắt biếc, kiêu sa dáng hồng,
Hân hoan cố giấu trong lòng,
Gặp nhau giả bộ như không đón mừng,

Kìa sao em nở quay lưng,
Ghét yêu trộn lẩn rưng rưng nỗi lòng,
Giận hờn sao vẫn ngóng trông?
Cố chấp chi để sầu đông đêm dài?

Ai nói đường đã chia hai,
Người dưng sao lại u hoài vấn vương?
Tình già tóc đã điểm sương,
Ghét thì ghét ít,còn thương ngập hồn
Hmhiennhan

Mong chi

Giận...thương, yêu...ghét người ta
Để lòng trống vắng đi ra đi vào
Nói rằng đã hết ngọt ngào
Chỉ còn vị đắng mà sao chứ chờ...
Mong chi đau khổ mà mơ
Mong chi...ôm lấy...dại khờ ...đêm ơi...

Lê Minh Liên Thanh Thơ
1/2/2012

"Về đây với tình yêu và nỗi nhớ
Với tình đời êm ả giữa trời mơ
Hãy về đây ta dệt trọn tình thơ
Về đây nhé, xẻ chia lời ngọt đắng"
Liên Thơ
[/align]
[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Chia tay ngày lễ tình nhân

Biết nói gì đây? biết nói gì?
Chênh vênh đôi bóng buồn quá đi.
Có phải nghiệp chướng yêu là lụy?
Tình xây bến ảo,lệ vương mi.

Ngày lễ tình nhân say túy lúy,
Người trong mộng tưởng giống liêu trai.
Ta uống mừng em thêm tri kỷ,
Còn ta từ tạ nợ tình vay.

Hai đầu nỗi nhớ trôi xa ngáy,
Duyên nợ trăm năm được bao ngày?
Ngày lễ tình nhân xưa trở lại,
Nhưng cánh chim trời đổi hướng bay.

Hạnh phúc nhạt nhòa qua biên ải,
Rượu uống mềm môi ta quắc quay,
Từ nay hai đứa xa mãi mãi,
Giữ làm chi một chút hương phai
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày tình nhân không còn tình nhân

Xa ngáy rồi !chuyện ngày lễ tình nhân,
Nỗi nhớ cô đơn oằn trong nỗi nhớ!
Ta vô ngã với tình yêu rộng mở,
Nghe giọng ru hồn chao đảo bước chân.

Em đón nhận đoá hồng nhung trao tặng,
Để hương tình viên mãn nở trong đêm,
Vị ngọt đôi môi thoả mộng khát thèm,
Giữa khoảng không gian êm đềm lãng mạn.

Không ngờ được hạnh phúc sớm lụi tàn,
Ta xa nhau để lòng vơi gánh nặng,
Ngày tình nhân chẳng còn người tình nhân,
Má môi em có nhạt màu nồng thắm?

Đoá hồng mới ta gởi cõi xa xăm,
Nhờ thánh Valentin tìm ra người nhận,
Bến mộng năm xưa chìm trong tỉnh lặng,
Sao đầy trời sao lẽ nửa vầng trăng?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi hmhiennhan [/align] Hương cố nhân

Anh yêu phố cũ mưa bay,
Nhớ trăng mười sáu tròn đầy xuyên mây,
Áo trắng lay động bóng cây,
Núi đôi huyền ảo, hương ngây hồn người.

Đắm say vì bởi nụ cười,
Vườn hồng mộng thắm, ngát tươi xuân đời,
Tơ vàng anh buộc hơi lơi,
Cho nên hai nửa mảnh đời cách xa...

Chiều nay về lại thềm hoa,
Cố nhân xưa vẫn thướt tha dáng ngà,
Còn anh tuổi đã hơi già,
Cho nên bốn mắt vỡ òa mộng mơ

Ngậm ngùi gió cuốn ,bụi mờ,
Bao năm ly cách bây giờ cách ly,
Gượng cười che lấp ai bi,
Vẫy tay anh tiễn người đi ...bên chồng.

Nghiêng chao cánh nhạn cuối đông,
Trăng mười sáu gặp mưa dông,bềnh bồng,
Lỡ rồi duyên nợ vợ chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng hoài mơ...
Hmhiennhan[/align] [/align]
[color="royalblue"]Ảo Ảnh!

Chiều đêm gió nhẹ bay bay
Không gian trầm lắng đong đầy sắc mây
Mặt trời khuất giữa ngọn cây
Nét duyên dịu ngọt làm ngây lòng người.

Vầng trăng non mỉm miệng cười
Lung linh kiêu hãnh nhuộm tươi cuộc đời
Ngân hà một dãi buông lơi
Mênh mông nỗi nhớ cảnh đời chia xa.

Đời người ví thể kiếp hoa
Sớm tươi tối úa đâu tha dáng ngà
Bệnh đau đeo đuổi tuổi già
Vô thường thoáng chốc nghẹn òa giấc mơ.

Chân tay run rẫy mắt mờ
Tránh đâu khỏi lúc phút giờ cách ly
Ai mong vui đổi sầu bi?
Luân hồi xoay chuyển đến đi nghiệp chồng!

Có mùa xuân có mùa đông
Nắng hoài đến lúc mưa dông đèo bồng
Không mong gây nợ chất chồng
Để cho tâm sáng gội lòng sắc mơ!

Như Mai[/color] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng tuổi hoàng hôn

Chúng mình thầm lặng chung xây bến mộng,
Qua mấy năm rồi em nhớ không em?
Những khát vọng đè nén mãi trong lòng,
Mà dấu ái còn cách xa điểm hẹn.

Ngày tháng trôi êm qua tuổi xuân thì,
Chỉ còn đôi tim nồng nàn ánh lửa,
Anh buồn hát bản "Ngày xưa Hoàng thị..."
"Em tan trường về..." vắng kẻ đón đưa.

Cánh phượng hồng đỏ thắm trong nắng mưa,
Như mối tình đầu anh trao em đó,
Kỷ niệm buồn vui của tuổi học trò,
Ngày lễ tình nhân bổng về gỏ cửa.

Tình đã xế chiều không ngờ nghệch nữa,
Mà lắng sâu mộng thắm nửa cuộc đời,
Hy vọng chúng mình đến miền đất hứa,
Dù phải gian truân góc biển chân trời
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng trống đôi lòng

Chúng mình vượt qua khoảng cách đại dương,
Nhưng khoảng cách lòng chênh vênh bất định.
Dù bản tình ca ban đầu hợp xướng,
Mở lối ta vào nguồn suối yêu đương.

Tuổi xế chiều từng gãy gánh nửa đường,
Gặp nhau giữa chiều đông buồn trên nét,
Rồi nhận ra chung cội rễ quê hương,
Chuyện tình ái đến nhanh như sấm sét.

Mùa đông Melbourne tuyết bổng tan nhanh,
Nắng vàng tươi trải dài theo nỗi nhớ,
Trời Sài Gòn lãng đãng cơn mưa nhỏ,
Từ phương xa em nhất quyết quay về.

Đêm Mỹ Lệ bừng sáng ánh trăng quê,
Ta đắm đuối trong vòng tay ân ái
Hồn xác trộn hoà suốt tháng đam mê,
Bổng hụt hẫng vì cái tôi vụn dai.

Dốc thẳm tình yêu hai đứa trượt dài,
Ta mất nhau phải đâu do số mênh.
Hạnh phúc nồng nàn không còn trở lại,
Khi ta vô tình đẫy nó lênh đệnh

Ngày tình nhân anh một mình buồn tênh,
Tâm sự gởi đi chìm trong biển lạnh,
Thương đoá hồng nhung không có người nhận,
Lăn lóc nằm trong góc tối lãng quện
Hmhiennhan



Đăng nhập để trả lời
0
Mừng em ngày 8 tháng 3

Chúc mừng em ngày lễ tám tháng ba,
Em gái của anh điểm trang thật đẹp.
Với chiếc áo dài trang nhã, nề nếp,
Trông giống nàng tiên yểu điệu thướt tha.

Anh muốn hôn đôi bàn tay ngọc ngà,
Vừa về nhì hội cắm hoa toàn tỉnh.
Mắt em lúng liếng làm anh xính vính,
Thường đoán trước lời anh sắp nói ra.

Ai ví đàn bà như hạt mưa sa?
Phụ thuộc đàn ông "chuyện xưa rồi Diễm"
Phụ nữ ngày nay tung hoành bốn biển,
Chủ động việc nước ,đảm đang việc nhà.

Như em dễ thương mà thương không dễ,
Trong hiền hoà ẩn chứa nét kiêu sa,
Tròn năm rồi ,anh chỉ được tặng hoa,
Nụ hôn môi phải đợi ngày hôn lễ.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng tình yêu

Anh viết bài thơ gởi Lan Phương,
Có hoa,có bướm ngát yêu thương,
Có tình chân thật trong mơ tưởng,
Muốn được bên em mọi nẽo đường.

Xếp áo giang hồ nhớ một phương,
Đêm đêm khát vọng mộng trùng phương.
Cà Mau mây kín che tầm mắt,
Gió trăng về xin chuyển nhớ thương.

Em đọc thơ anh có vấn vương,
Nhân chia trừ cộng khách thập phương.
Bài toán tình yêu một ẩn số,
Em giải được mà hả Lan Phương?

Mưa có về Đất Mũi chưa em?
Tình cảm anh ngập tràn thị trấn.
Trời lạnh em mặc thêm áo ấm,
Chớ để run da thịt tuyệt trần.

Em có thời gian làm thẩm phán,
Tội hôn môi mấy tháng tình treo?
Ngục thất tâm hồn sao lạnh lẽo,
Em có buồn xử nặng anh không?

Chẳng biết lòng em có nổi sóng,
Anh nghe tiếng sóng vỗ trong lòng,
Lan Phương tên gọi bao hy vọng,
Hy vọng ươm đầy đôi mắt trong.

Anh muốn làm một tấm chăn bông,
Giúp em ấm áp lúc mưa giông.
Đôi tim cùng nhập chung hình bóng,
Nồng nàn hạnh phúc mối tương thông.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thường Dân

Thanked 10 Times in 7 Posts [/align]
Chiều dài nỗi nhớ

Hôm nay và mai sau,
Trong hình thấp thoáng bóng?
Tại sao phải đuổi nhau,
Không hoà đồng chung sống?

Trăng đã chìm biển mộng
Gió trễ bước đau thầm
Ghen hờn chi nổi sóng?
Kéo dài đến ngàn năm?

Nếu chẳng phải tri âm
Sao đắm say nhiều vậy?
Yêu nhau còn tự ái
Chuyện tình thành khói mây

Trời mưa không lớn mấy
Nhưng đủ uớt đôi đầu,
Cuộc tình không lớn mấy,
Đủ làm khổ đời nhau...
hmhiennhan

Nỗi nhớ làm sao đo?

Em về thôi anh nhé
Nắng không đội chung đầu
Tiếng ca không âm hưởng
Em biết gởi về đâu

Từ nay chén rượu sầu
Ai sẽ cùng em cạn
Đêm về nghe hoang vắng
Em rớt xuống vực sâu

Tri âm hởi về đâu
Cho bài thơ nát nhàu
Tiếng lòng em héo úa
Chờ anh suốt canh thâu

Em về biết về đâu
Sông kia gãy nhịp cầu
Ngẩn ngơ rồi em hỏi
Em về....biết về đâu?

Xin phép Hiennhan Nilan họa bài thơ
CHIỀU DÀI NỖI NHỚ
[/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc tuổi xế chiều

Súng gươm đã xếp lại rồi,
Ta giờ như bóng mặt trời hoàng hôn.
Gác đầu lên đỉnh đồi non,
Mơ dòng suối mát tắm hồn phiêu diêu.

Đôi tim cùng nhập cõi yêu,
Tao phùng tri kỷ sớm chiều tương giao,
Thơ hoà theo rượu nghêu ngao,
Nghe trăng với gió thì thào tình ca.

Mênh mông trời biển bao la,
Đường mây Loan Phụng  một nhà bén duyên.
Hạnh phúc đơn giản ngữa nghêng,
Êm đềm trong góc phòng riêng hai người.

Em trao ta trọn nụ cười,
Ta trao em hết ngọt bùi đắm sạy
Vòng tay quấn quýu vòng tay,
Mong sao tháng rộng ngày dài thêm ra
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm tin còn lại

Bác kính yêu vị lĩnh tụ thiên tài,
Cứu nhân dân ra khỏi vòng khổ ải.
Công ơn Bác thật là vĩ đại,
Như mặt trời sáng chói cả năm châu.

Bác mất rồi ,trăm họ sẽ về đâu?
Bỏ Đảng sang giàu hay sao vàng bảng đỏ?
Hiểm hoạ ngoại xâm vẫn đang rình ngó,
Đen trắng thị phi ,cán bộ loạn xà ngầu.

Tiếc ánh tà dương đuổi bóng gió câu,
Chủ nghĩa cá nhân bắt đầu khởi nghiệp,
Đất nước tự do mà sao mẹ kiếp,
Tư tưởng khép mình nô lệ còn in sâu?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm huyền diệu

Chẳng cách nào đổi nỗi nhớ với em,
Giữa hai đứa biển mênh mông sâu thẳm.
Vầng trăng tình yêu khuyết rồi buồn lắm,
Mới đó mình xa nhau trọn một năm.

Em còn nhớ đêm Long An nồng ấm,
Gió nội hương đồng man mác hồn quê.
Ta dẫn nhau vào mê cung say đắm,
Nung đến tột cùng ngọn lửa đam mê?

Anh không tin đó là đêm dâu bể,
Dưới trăng khuya đôi bóng quyện xuân tình,
Ta âu yếm giao tình trên sương cỏ
Trời mây say và đất cũng rung rinh.

Đêm yêu thương với nguồn suối yêu thương,
Trước mắt anh ,em bổng hoá thiên đường.
Mỗi nụ hôn là tình yêu viên mãn,
Rời nhau rồi môi mắt còn vấn vương
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tôi tìm nửa mảnh tình rơi

Nổi chìm duyên kiếp đa mang,
Bao phen đãi cát tìm vàng trắng tay.
Vườn hồng hoa bươm đắm say
Qua cơn giông bão đổi thay chủ rồi.

Tôi tìm nửa mảnh tình rơi,
Nửa hồn xiêu lạc góc trời viễn mơ
Gối đầu lên ánh trăng thơ,
Chập chờn mê tỉnh ngỡ bờ vai ai

Hái sao, mượn gió đuổi mây
Mộng mơ vóc ngọc thuở say men tình
Nụ cười sáng đẹp môi xinh,
Chạm vào tôi đã linh đinh xác hồn.

Nợ tình ở tuổi hoàng hôn
Dẫu tròn hay khuyết mãi còn lắng sâu
Thuỷ chung như sóng bạc đầu,
Mặc cho mưa nắng đổi màu thời gian
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm tin còn lại

Bác kính yêu vị lĩnh tụ thiên tài,
Cứu nhân dân ra khỏi vòng khổ ải.
Công ơn Bác thật là vĩ đại,
Như mặt trời sáng chói cả năm châu.

Bác mất rồi ,trăm họ sẽ về đâu?
Bỏ Đảng sang giàu hay sao vàng bảng đỏ?
Hiểm hoạ ngoại xâm vẫn đang rình ngó,
Đen trắng thị phi ,cán bộ loạn xà ngầu.

Tiếc ánh tà dương đuổi bóng gió câu,
Chủ nghĩa cá nhân bắt đầu khởi nghiệp,
Đất nước tự do mà sao mẹ kiếp,
Tư tưởng khép mình nô lệ còn in sâu?

Lời Bác dạy con học đến nát nhầu,
Làm cách mạng  xoá đói nghèo ngu dốt,
Nhưng cán bộ còn bao nhiêu người tốt?
Thủ tục đầu tiên họ hỏi tiền đâu?

Trời ở xa còn quỷ sát đỉnh đầu,
Lời nói thẳng bị coi là phản động
Tuổi thanh niên từng ôm nhiều ước vọng,
Tranh đấu rồi con chẳng biết tránh đâu?

Chủ nghĩa xã hội ngàn lần không xấu,
Dẫu khó nghèo nhưng tình cảm tương thân
Cán bộ lão thành yêu nước thương dân,
Bảo vệ Tổ Quôc tiếc gì xương máu.

Ta thắng hết mọi kẻ thù hung bạo,
Nhưng cũng cần phải cảnh giác chính ta
Thục Phán xưa lòng nhân nghĩa hiếu hoà,
Đã chết bởi gả Triệu Đà gian xão.

Con tin tài trí những người lãnh đạo,
Biết làm gì để đất nước thăng hoa,
Nhưng đừng để cho dân phải rên la
Độc lập tự do chỉ là  bánh ảo.

Cán bộ cơ sở ngày càng bát nháo,
Lo quơ quào quên gốc rễ nhân dân
Hạnh phúc an sinh không có công bằng,
Chẳng ai còn muốn làm người tử đạo
Hmhiennhan




Đăng nhập để trả lời
0
Đường mây chim sáo bay

Trái tim trốn tránh trái tim,
Hai đầu biển nhớ bặt im tiếng rồi.
Chiều nhìn nước chảy mây trôi,
Ta tiếc hạnh phúc một thời phù du.

Mộng vàng lạc cõi biên khu,
Tìm đâu hương sắc phòng thu gió lùa?
Nắng mưa mấy đợt giao mùa,
Bông hồng viễn xứ đang đùa cợt ai?

Mềm môi men rượu tình say,
Tịnh tâm mới biết ngọt cay vô thường,
Thôi ta khép sổ đoạn trường,
Vẫy tay chào sóng trùng dương bạt ngàn.

Giả từ ảo ảnh huy hoàng,
Gợi nhau một chút hương tàn lãng quên,
Bóng hình xưa cứ lênh đênh,
Xoá đi ,hoặc đổi thay tên một người.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nặng nợ tình vay

Mình còn gì để nói không em,
Hạnh phúc ngày xưa thật êm đềm,
Tình cảm trao nhau không bờ bến
Sao bây giờ lại hoá chênh vênh?

Năm năm rồi anh vẫn chưa quên,
Thuở hẹn hò yêu thương mất ngủ.
Ánh mắt em tinh ranh quyến rũ
Hút anh chìm biển nhớ mông mênh.

Năm năm rồi tình lỡ lênh đênh,
Em đã đi qua bao cửa Phật
Chắc hiểu rỏ những điều được mất,
Lỗi lầm đều ở cả hai bên.

Chúng mình không dập tắt lửa ghen,
Ai cũng ngông nghênh giàu tự ái
Đẩy nhau vào khổ đau oan trái,
Duyên thắm nồng nàn phải nhạt phai

Em chôn kỷ niệm dưới Phật đài,
Tụng niệm bùa mê luyện tim chai.
Anh mở rộng lòng qua biên ải
Chẳng thoát màu blouse em đắm say.

Tình ngỡ trôi xa còn vương lại
Sao em cố chấp chuyện không hay?
Bỏ anh thất thiểu hồn si dại,
Tri kỷ không còn vui với ai?
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Khuyết mãi nửa vầng trăng

Anh lang thang giống nửa vầng trăng khuyết
Biết tìm đâu nửa nữa để tròn vành?
Tình xế chiều như sương khói mong manh
Hạnh phúc thường đi kèm theo bất hạnh?

Hơn nửa đời quen sương gió phong trần
Trăng vẫn khuyết với nổi buồn vô tận
Trăng vẫn sáng một góc trời kiêu hãnh
Viên mãn rồi cũng mãi nữa vầng trăng?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»