Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.637 lượt xem — Trang 4 / 23
Còn may

Không đi không biết Sài Gòn,
Đi về ngẩm nghĩ xác còn là may!
Gặp cọp cứ ngỡ là nai,
Cái tội mê gái từ nay xin chừa?
Già rồi còn bị em lừa,
Dưới trên lột sạch cho vừa lòng tham...
Cỏ non nhìn mướt phát ham,
Ai ngờ con gái hoá nam lạ lùng
Hmhiennhan
Hôm nay ra quán cà phê nghe 2 ông già kể chuyện buồn cười quá.Ông già gặp phải BD giả gái chào mời
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-27 10:27:58Viet duong nhan>
Mây trắng đường bay

Một thời áo trắng lao xao,
Dắt nhau hai đứa đi vào bến yêu.
Không gian tím thẳm đường chiều,
Bóng em ẩn giữa trang Kiều Nguyễn Du.

Êm đềm trận gió mùa Thu,
Cầm kỳ thi họa em ru hồn người.
Anh ngây vì nửa nụ cười*
Núi đôi e ấp mịn tươi sắc ngà.

Mái chèo khua sóng phong ba
Tình ca như trận mưa sa ngập lòng.
Bềnh bồng trong cõi mênh mông,
Cũng gì một chút hương nồng ban sơ.

Cát đằng lõng lẽo mối tơ,
Để bao thương nhớ lạc bờ Ngân Giang,
Uyên Ương lỡ giấc mộng vàng,
Son môi tàn nụ lỗi nàng hay ta?

Phất phơ dáng ngọc kiêu sa,
Đường xưa mây trắng ,Sáo là đà bay
Thực ảo như truyện liêu trai,
Chỉ còn cái bóng, dấu hài trong mơ

Hmhiennhan
*Nụ cười tủm tỉm nửa miệng

R
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Tình còn trong mơ

Như màu khói tím chiều,
Trên đỉnh đồi hoang liêu,
Tình yêu mình chắt chiu,
Còn giữ được bao nhiêu?

Nhớ em ,anh liu xiêu,
Khao khát giấc mơ hồng,
Đôi vòng tay kéo níu,
Hai xác hồn tương thông.

Những tháng ngày thơ mộng,
Suốt đời anh khó quên,
Bờ môi êm nóng bõng,
Thơm hương vị mặn nồng.

Dẫu cuộc tình long đong,
Trãi qua bao bão sóng,
Rồi em đi lấy chồng,
Xóa ước mơ hy vọng.

Sâu kín tiếng chuông lòng,
Lai vãng trong tâm tưởng.
Đời đã chia hai hướng,
Sao người còn nhớ mong?

Đường khuya anh đối bóng,
Lang thang bước độc hành,
Tìm đâu mối duyên lành,
Giữa biển đời mênh mông?
Hmhiennhan[/align]

THIÊN THU TÌNH BUỒN

Là thực em không mơ
Chiều thu anh còn nhớ
Xe đạp yêu tình thơ
Chở em trên phố nhỏ

Mắt em chợt buồn so
Anh hỏi em lý do
Mỉm cười nói không có
Dỗ anh đừng lo âu

Thu qua đông đến sầu
Nhịp cầu không còn nối
Lối về em đơn côi
Bước vội về hướng khác

Lạc mềm không buột chặt
Quặn thắt lòng nhớ anh
Trầu xanh nhớ vàng vọt
Xót lòng...cạnh duyên mới

Lời xưa còn văng vẳng
Ái ân nhạt bờ môi
Thương rồi tơ lòng đợi
Cơi trầu gởi mùa sau

Nhớ nhau không thể tìm
Từng đêm nằm cạnh chồng
Lòng vọng mãi thu xưa
Duyên thừa em khoắc khoải

Dõi mắt tìm hoàng hôn
Chốn cũ vắng con đò
Chồng em biết thương nhớ...
Hững hờ lạc sợi tơ

Giờ đứng một mình thơ
Chạnh lòng nhớ anh ơi
Phải duyên xưa còn đọng
Hoài vọng chút dư âm

Bóng khuất trong tim anh
Cho em một lần đứng
Nhớ thương anh không ngừng
Mềm môi người dưng ơi
Tuyết [/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi tuyet THIÊN THU TÌNH BUỒN

Là thực em không mơ
Chiều thu anh còn nhớ
Xe đạp yêu tình thơ
Chở em trên phố nhỏ

Mắt em chợt buồn so
Anh hỏi em lý do
Mỉm cười nói không có
Dỗ anh đừng lo âu

Thu qua đông đến sầu
Nhịp cầu không còn nối
Lối về em đơn côi
Bước vội về hướng khác

Lạc mềm không buột chặt
Quặn thắt lòng nhớ anh
Trầu xanh nhớ vàng vọt
Xót lòng...cạnh duyên mới

Lời xưa còn văng vẳng
Ái ân nhạt bờ môi
Thương rồi tơ lòng đợi
Cơi trầu gởi mùa sau

Nhớ nhau không thể tìm
Từng đêm nằm cạnh chồng
Lòng vọng mãi thu xưa
Duyên thừa em khoắt khoải

Dõi mắt tìm hoàng hôn
Chốn cũ vắng con đò
Chồng em biết thương nhớ...
Hững hờ lạc sợi tơ

Giờ đứng một mình thơ
Chạnh lòng nhớ anh ơi
Phải duyên xưa còn đọng
Hoài vọng chút dư âm

Bóng khuất trong tim anh
Cho em một lần đứng
Nhớ thương anh không ngừng
Mềm môi người dưng ơi

[/align]Định mệnh đã an bày

Sự thật sao như mơ,
Định mệnh đã an bày.
Bản tình ca oan trái,
Đọng sầu trong ý thơ.

Thuở hoa tình chớm nở,
Êm như sóng vỗ bờ,
Đột nhiên em lấy chồng,
Bỏ anh buồn ngẩn ngơ!

Tiếng lòng em nức nở,
Xót xa kiếp má hồng,
Dẫu giường nệm, chăn bông,
Đêm đêm nằm lạc lõng.

Có chồng cũng bằng không,
Mấy khi được cận kề?
Bóng người xưa hiện về,
Đong đầy nỗi nhớ mong.

Anh bên ngoài chấn song,
Em như sáo nhốt lồng,
Trời bao la, đất rộng,
Vẫn thiếu chỗ chung thân.

Chúng mình mãi lận đận,
Bởi duyên phận trái ngang.
Lễ giáo đời buộc ràng,
Họ hàng đồng xác nhận.

Biết ra quá bẻ bàng,
Người dưng bổng nhiên thân,
Xét gia phả tiền nhân
Anh gọi em bằng mợ

Thôi em đừng than thở,
Vướng vào vòng tục lụy
Hãy gọi nhau tri kỷ
Lặng thầm trong giấc mơ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
(Nhà thơ Nguyễn Quang Thiều, Phó chủ tịch Hội Nhà văn Việt Nam)
Tôi chưa hình dung ra chuyện này
Tôi chưa hình dung ra chuyện này vì chưa thấy có nước nào trên thế giới có luật Nhà văn. Vì thế, nếu nước mình có luật Nhà văn thì cũng hơi lạ

Hoan hô luật nhà văn
Nhà Văn sắp có luật rồi nha,
Chuyện lạ chỉ có Việt Nam ta?
Trời mây non nước tha hồ tả
Toàn quyền sáng tạo chuyện quỷ ma.
Thế thái nhân tình thì đợi đã,
Coi chừng phạm phải luật ban ra
Bợ đít ,bợ mông quan hỉ hả
Phê bình, móc ngoéo tù không tha
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Htutat




Con đường tình trải mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.
Áo trắng bay giữa nắng vàng,
Mắt biếc em cũng mơ màng tình quân. (hmhiennhan)
Xa em vẫn thấy rất gần,
Do không lấy được càng cần có em!


MINH HUYỀN


Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?(hmhiennhan)
Em về mộng với trời xanh
Cho làn tóc thắm mộng lành tương tư...

Bây giờ thao thức hằng đêm,
Tại sao lại để mất em trong đời?

Bantaysach



"...Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?"
Thời gian đừng vội qua nhanh
Đừng làm cho khuyết một vành trăng non. [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Cà Mau lặng sóng

Từ Bạc Liêu anh thả xuống Cà Mau,
Ghé Trần văn Thời thăm Hòn Đá Bạc,
Trời biển trong xanh ,lòng người khoáng đạt,
Rừng U Minh Hạ che khuất ánh sao.

Sông Ông Đốc em gái ở chỗ nào?
Anh tìm kiếm khắp cả vùng Đất Mũi.
Bãi biển Khai Long sóng nổi dạt dào,
Hương tràm gió biển mặn nồng như muối.

Quê hương em cá tôm nhiều như muỗi,
Bát ngát ruộng đồng thẳng cánh cò bay,
Đây có phải nơi dừng chân rong ruổi,
Một cuộc đời kiêu bạt lắm chua cay?

Đêm Tân Thành anh chếnh choáng men say,
Với cá nướng trui, đỉa hào ướp tỏi,
Bàn tay em diệu dàng thay tiếng nói,
Xóa tan dần mọi mệt mỏi trần ai
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Cà Mau lặng sóng

Từ Bạc Liêu anh thả xuống Cà Mau,
Ghé Trần văn Thời thăm Hòn Đá Bạc,
Trời biển trong xanh ,lòng người khoáng đạt,
Rừng U Minh Hạ che khuất ánh sao.

Sông Ông Đốc em gái ở chỗ nào?
Anh tìm kiếm khắp cả vùng Đất Mũi.
Bãi biển Khai Long sóng nổi dạt dào,
Hương tràm gió biển mặn nồng như muối.

Quê hương em cá tôm nhiều như muỗi,
Bát ngát ruộng đồng thẳng cánh cò bay,
Đây có phải nơi dừng chân rong ruổi,
Một cuộc đời kiêu bạt lắm chua cay?

Đêm Tân Thành anh chếnh choáng men say,
Với cá nướng trui, đỉa hào ướp tỏi,
Bàn tay em diệu dàng thay tiếng nói,
Xóa tan dần mọi mệt mỏi trần ai
Hmhiennhan [/align]
NƠI EM Ở
Cà Mau quê em phù sa...nước mặn
Đêm Năm căn nằm nghe muỗi hát hò
Sông gành hào nhộn nhịp tiếng xuồng ghe
Chợ Trần Thời đằm thắm lời ru mẹ

Em ở xa khoảng trời biển Sông Đốc
Cách muôn trùng dọc theo huyện Đầm Dơi
Không gần lắm chợ về miền Cái Nước
Đá Bạc không rành quê lắm anh ơi

Nếu có lần anh xuống ghé sang chơi
Quán nhỏ vườn cau em mời lữ khách
Đất mũi Cà Mau trách em chưa biết
Khai Long biền biệt chẳng thấy bao giờ

Đêm Tân Thành tình cờ em có đến
Phố Cà Mau mến chân cô nàng thơ
Đón bạn từ xa em mờ hiếu khách
Nâng chén nghĩa tình...bách bộ trong đêm



Đọc vần thơ đố anh biết được Tuyết ở đâu trong tỉnh Cà Mau
Đăng nhập để trả lời
0
GIÃ BIỆT HIỀN NHÂN

Giữa cuộc đời ta bàng hoàng bở ngỡ
Trong dòng đời bao vi đắng men cay
Kiếp dã tràng chỉ có một không hai
Nỗi cô đơn trãi dài theo năm tháng
Ta nghĩ đời muôn vạn nẻo chông gai
Với khối óc và con tim nhỏ bé
Không đủ để ta đối đầu hiểu rõ
Chuyện lòng người và chuyện của tha nhân
Một bước chân đi để lòng lưu luyến
Nhưng đã đủ rồi khi ta không còn trẻ để lang thang
Giã từ niềm vui , ta về với cội nguồn
Nơi nâng đở bước chân ta từ tấm bé
Con đường làng nghe thân quen và thắm thiết
Đưa ta về sự bình lặng yên vui
Buổi tiệc vui nào rồi cũng chia tay thôi
Ta rướm lệ để nói lời giã biệt
lttrangngoc
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-27 10:32:24Viet duong nhan>
Tổ quốc gọi ta lên đường

Không thể mất! Hoàng sa không thể mất!
Đảo thiêng kia nhất định trở về ta
Bản giốc, Nam quan đất tổ quê cha
Một tấc sơn hà đồng tâm giữ chặt

Non sông liền dải làm sao chia cắt
Từ ải địa đầu đến mũi Cà mau
Kẻ địch tham vì đáy biển chứa dầu,
Hay những tài nguyên ẩn sâu trong đất?

Nhưng tất cả không chỉ là vật chất
Còn hồn thiêng phẩm giá Việt Nam ta
Trưng, Triệu xưa không cam phận đàn bà,
Thánh Gióng cũng làm giặc Ân vỡ mật.

Nước bị mất tổ tiên còn lấy lại
Mỗi người dân đều là một Nin Ja
Không để kẻ thù xáo thịt nồi da,
Lấn lướt mãi còn chê ta khờ dại

Ngày nay thế giới văn minh hiện đại
Sao vẫn còn lũ giặc cướp xấu xa?
Nếu lãnh đạo không rước giặc vào nhà
Hãy phát động toàn dân cùng trổi dậy

Vì đại nghĩa mọi người đoàn kết lại
Bất chấp kẻ thù mua chuộc răn đe
Trường sa sóng nước còn vang vọng mãi
Như khúc quân hành Tổ quốc gọi ta...

hmhiennhan

R
Đăng nhập để trả lời
0
GIÃ BIỆT

Giữa cuộc đời ta bàng hoàng bở ngỡ
Trong dòng đời bao vi đắng men cay
Kiếp dã tràng chỉ có một không hai
Nỗi cô đơn trãi dài theo năm tháng
Ta nghĩ đời muôn vạn nẻo chông gai
Với khối óc và con tim nhỏ bé
Không đủ để ta đối đầu hiểu rõ
Chuyện lòng người và chuyện của tha nhân
Một bước chân đi để lòng lưu luyến
Nhưng đã đủ rồi khi ta không còn trẻ để lang thang
Giã từ niềm vui , ta về với cội nguồn
Nơi nâng đỡ bước chân ta từ tấm bé
Con đường làng nghe thân quen và thắm thiết
Đưa ta về sự bình lặng yên vui
Buổi tiệc vui nào rồi cũng chia tay thôi
Ta rướm lệ để nói lời giã biệt
lttrangngoc

Lời tạ lỗi!

Trang Ngọc ơi! anh thật là có lỗi,
Nếu em buồn giã biệt hẳn bến yêu.
Mộng dã tràng anh vẫn mãi chắt chiu,
Điên rồ gì để cắt chia hai lối?

Sao em không ngẫm nghĩ lời anh nói,
Khắp nẻo đời đầy cạm bẫy chong gai?
Tình xế chiều còn lại chút hương phai,
Mình phải vượt qua giận  hờn nông nỗi.

Lòng anh, lòng em trước sau chẳng đổi,
Sao cất lời từ biệt muốn xa xôi?
Khi yêu thương chúng mình có nhau rồi,
Anh chỉ muốn được bên em sớm tối.

Hạnh phúc tuyệt vời còn đọng má môi,
Em rời bỏ mới trôi qua khập khểnh
Tình trên nét phất phơ không điểm đến,
Để ý chi thêm tức tói tim côi

Em chưa cảm nhận được đâu nguồn cội,
Thì đôi lòng ngày một cách xa thôi.
Tình yêu cần được bảo vệ vung bồi,
Chớ không phải dỗi hờn hay soi mói.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi tuyet


TÌNH HỘI NGỘ


Về đây... em đến bên đình
Tìm anh không thấy đinh ninh xuân tàn
Em ngồi nghe anh thở than
Cà Mau bặt tin cung đàn nhịp rơi

Em không Cái Nước, Đầm Dơi
Vườn trầu bên cạnh em mời mẹ cha
Lâm viên ngó qua là nhà
Du dương sóng nhạc mượt mà tân xuân

Anh về em rất vui mừng
Đón anh cùng với đĩa gừng trầu cay
Nhắn tin bà nguyệt ông mai
Về đây cột mối duyên hài dùm em

Ngưu Lang - Chức Nữ hổng thèm
Em đây mình đó tưới thêm nụ hồng
Từng cơn sóng vỗ lệ lòng
Nhớ anh khắc khoải trông đông dứt lìa

Xuân đến theo chân anh dìa
Tình chung chín mộng trăng khuya mỉm cười
Cà Mau thêm thắm thêm tươi
Kinh cầu cất lại mừng vui trùng phùng

Tuyết [/align] Vỡ mộng

Ô hay! Tuyết ở Bến Đình,
Tìm nhau không thấy ngỡ tình lạc bay,
Cà Mau bóng nguyệt lung lay,
Dường như trăng cũng nhạt phai sắc vàng?

Lâm Viên đường rộng thênh thang,
Nhà ai thấp thoáng cô nàng xinh xinh
Bở ngỡ ,bốn mắt lặng thinh,
Người quen trót hẹn sao nhìn không ra?

Hiền Nhân mộng tưởng tài hoa,
Té ra là một ông già đấy sao?
Trời ơi! tiếng sét nốc ao,
Hỏng dám bàn chuyện trầu cau vợ chồng.

Đường xa khách chắc long đong,
Thôi thì chú cháu vào trong uống trà,
Đợi chờ sỏi đá nở hoa,
Ba hai tháng chạp chung nhà nghêu ngao.

Chia tay em gởi lời chào!
Hỏng phải Ngưu Chức mà đau lạ lùng,
Sông dài cá quậy lung tung,
Cà Mau đất hứa lạng lùng cách xa

Chuột kêu, gió rít, mưa sa,
Tiếng ai khúc khích làm già quá quê
Từ nay bỏ tật đam mê,
Thấy gái đẹp hỏng dám dê nữa rồi.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Tình trôi xứ lạ

Bến xưa đã lỡ chuyến đò,
Yêu nhau ai biểu hẹn hò lững lơ?
Cung đàn sáng đẹp ý thơ,
Trời xanh mộng thắm êm mơ đôi lòng.

Mùa Xuân tiếp nối Thu, Đông,
Mênh mông tình phủ bềnh bồng trong mơ,
Nắng chiều nhợt nhạt sắc tơ,
Tình như con sóng vào bờ rồi ra...

Trời đày hai đứa chúng ta,
Yêu nhau phải chịu cách xa bất ngờ,
Bóng hồng nay đã xa bờ,
Thuyền hoa rẽ sóng tít mờ lối đi

Lệ trào thắm áo vu quy,
Làm dâu xứ lạ khác vì bán thân?
Ngậm ngùi gọi tiếng cố nhân,
Tiễn nhau mấy bước sông trăng úa màu,

Lỡ rồi duyên nợ trầu cau,
Mất nhau ai chẳng lòng đau thắt lòng?
Lục bình trôi tím khúc sông,
Về đâu sóng nước Cửu Long đôi dòng?

Người không quen phải gọi chồng,
Lời chưa hiểu có mặn nồng gối chăn?
Chữ hiếu em trả nhọc nhằn,
Chữ tình đành hẹn định phần kiếp sau

Biển Đông mấy đợt sóng trào,
Còn bao ngọn sóng xé gào hồn nhau?
Hmhiennhan[/align] Hò... ớ... ơ... thương em anh mới dặn dò... (*)
...Sông sâu chớ lội... hò... ơ...ờ...
Sông sâu chớ lội đò đầy đừng qua ....


Gọi Đò (2)
Trường Phi Bảo


Chiều rơi vẳng giọng anh hò,
Đứng không yên cứ gọi đò mãi thôi.
Chỉ nghe sóng vỗ đò trôi,
Sao đành đò để anh ngồi mình ên.

Chở chi thân xác về bên,
Mà tình tôi nở bỏ quên quê nhà.
Cao xanh gieo cảnh chia xa,
Để duyên tôi với người ta nhỡ nhàng.

Vỡ tan đôi giấc mộng vàng,
Đò ơi đò hỡi phũ phàng chi nhau.
Đưa tôi qua bến sang giàu,
Bơ vơ anh lắm, khổ đau riêng mình.

Phận nghèo kín tiếng lặng thinh,
Quê hương bỏ lại vô tình mà đi.
Trách đò nào có được gì?
Trách tôi... anh trách... chuyện thì đã xong!

Khi không mắt lệ lưng tròng,
Ngàn dâu khuất bãi nhói lòng tôi thêm.
Bóng ai lẫn giữa trời đêm,
Câu hò nương gió cậy tìm tình xưa

13/11/2011


* Ca Dao

Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ Tình Còn Vương
Nguyễn Hiền Nhân
- Trường Phi Bảo

Trả nhau ngày tháng xuân tươi,
Cùng bao tiếng khóc, nụ cười hồn nhiên.
Nổi chìm biển nhớ vô biên,
Anh chôn tâm sự vào miền lãng quên.

Thiệp hồng không thể chung tên,
Mượn vần thơ ghép đôi tên bọn mình.
Thay lời tạ lỗi với tình,
Mong ai, ai hiểu... lòng mình... lúc xa...

Biệt ly trong cõi người ta,
Trăm năm duyên phận không là của nhau.
Gìn lòng hẹn lại kiếp sau,
Giữ cho tim mãi vẹn màu yêu thương.

Ngẫm đời kiếp sống vô thường,
Thì thôi em hỡi đừng vương vấn gì.
Bụi đường lấp dấu tình si,
Anh đi trái đắng, sầu bi rụng đầy.

Nghìn trùng khoảng cách đắm say,
Ai ngờ khoảnh khắc đổi thay xoay vòng.
Hai mùa lá rụng Thu, Đông,
Chỉ còn thoáng chút tang bồng gió trăng.

Dốc đời trót sẩy bước chân,
Yêu đương nặng gánh quằn thân xót lòng.
Nợ tình muốn trả cho xong,
Để em yên phận bên chồng sớm trưa.

Muốn về thăm chốn quê xưa,
Mình hoài niệm thuở đón đưa nhau về,
Môi kề môi, uống đam mê,
Dư âm hạnh phúc não nề trái tim.

Trang đài hờ hững lặng im,
Đường mây rẽ lối cánh chim rã rời.
Giờ mình cuối đất cùng trời,
Làm sao ngõ được những lời luyến thương?

17/11/2011


[/align] [/align] [/align]

Blog: Ngoảnh Lại Tháng Năm
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Lạt mộng mơ

Dường như trộn nắng vào mưa,
Nên trời Đà Lạt hai mùa êm mơ,
Đa tình thông,gió lẳng lơ,
Trăng treo đỉnh núi vàng trơ nỗi lòng.

Hoa xuân đẹp giữa tiết đông,
Ven đường ,khe suối, bên dòng thời gian.
Dã quỳ , phượng tím,lối ngang,
Đưa hồn lữ khách lang thang non ngàn.

Bên hồ than thở âm vang,
Đồi thông hai mộ mở trang sử tình.
Bướm hoa hòa quyện lung linh,
Nhành lan như cũng đọng tình sương khuya.

Người xưa nay đã chia lìa,
Trên đồi mơ mộng ai dìa cùng ta?
Chỉ còn nửa bản tình ca,
Rớt trong phố núi ngàn hoa nụ cười
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Lạt tan mơ

Lang thang phố núi ,vườn hoa,
Ngắm trời Đà Lạt mưa sa lạnh lòng,
Đồi thông nối tiếp đồi thông,
Tìm đâu lại chiếc bóng hồng ngày thơ?

Sương bay trong cõi hồn mơ,
Vầng trăng say tỉnh dật dờ thâu đêm,
Em giờ no giấc ngủ êm,
Hay còn gánh nợ trực thêm cho người?

Má môi hơi nhạt sắc tươi,
Nhưng anh nhớ mãi chuỗi cười dòn duyên
Tấm lòng khoa trưởng vô biên,
Luôn vì người bệnh bạc tiền nào đo?

Lỗi lầm để lỡ chuyến đò,
Cao nguyên khơi gợi tàn tro thêm buồn,
Giá đừng mê chuyện bán buôn,
Thì hai đứa đã tròn vuông mộng tình.

Nhìn mây với núi hòa mình,
Nhìn thông với gió ru tình mà đau,
Vẫy tay anh gởi lời chào,
Còn hoang tưởng tiếng trúc đào gọi yêu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-11-27 10:22:18Viet duong nhan>
Ghé lầu ông Hoàng nhớ trăng Hàn mặc Tử

Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man.. [/align]
[/align]Tháp Pô Sah Inur trầm mặc đứng mơ màng,[/align]Làm chứng nhân bao cuộc tình chìm nổi.[/align]Lênh đênh biển nước đường mây réo gọi,[/align]Cuốn hút tâm hồn của những thi nhân.[/align]
[/align] Hồn Mặc Tử giờ chắc đã siêu thăng?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?

Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ? [/align]
[/align]Kẻ tài hoa sớm rời xa nhân thế,[/align]Đời đen bạc xóa dần giấc mơ xưa[/align]Phường Phú Hải ngập chìm trong nắng mưa,[/align]Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ[/align]
[/align] Thôi! chúng mình hãy hướng về mũi Né
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!

hmhiennhan[/align][/align][/align]

R[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Góc khuất buồn!

Lầu đài tình ái ta xây trên giấy,
Tô điểm mỹ miều nhưng chưa ngày xong
Núi sầu riêng úp xuống đôi vai gầy,
Thương em lắm, cảnh đèn khuya lẻ bóng.

Ngày qua ngày, anh biết em mong ngóng,
Bóng tình quân lẩn khuất ngoài chân mây.
Trăng khuyết rồi tròn, bão nhớ đong đầy
Nhưng hạnh phúc vẫn chìm trong cõi mộng.

Cuộc đời anh trải quá nhiều biến động,
Nên lý trí thường lấn át con tim.
Không cảm thông, em trách móc tỵ hiềm,
Trong góc khuất cất tiếng buồn đá vọng.

Lời vọng phu bổng chuyển thành ngọn sóng,
Làm thế nào cho hai đứa bình yên?
Lâu đài tình ái liệu có đổ nghiêng,
Nếu em phá hết vườn hoa hy vọng?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-12-08 21:38:51Thanh Vân>
Mẹ là Phật?

Tôi tìm Phật ,nhưng biết Phật ở đâu?
Gần tôi nhất, yêu tôi nhất, là mẹ.
Cả cuộc đời Mẹ hy sinh lặng lẻ,
Đến kiếp nào tôi trả hết ân sâu?

Phật độ thế gian ,pháp thuật nhiệm mầu,
Mẹ gầy yếu với trái tim bé nhỏ,
Nhưng nếu cần, Mẹ xông pha bão gió,
Cứu con khờ,dám nhảy xuống vực sâu.

Như con tằm chịu ơn nặng nợ dâu,
Con bất hiếu thường làm cho mẹ khổ,
Bị chốn phồn hoa lợi danh cám dỗ,
Để tuổi già Mẹ trăn trở lo âu.

Dẫu đã thành nhân mấy chục tuổi đầu,
Mẹ vẫn sợ con làm điều khờ dại,
Mẹ mãi là Mẹ, bồ tát quảng đại,
Tắm mát hồn tôi nhân nghĩa mưa ngâu.

Khi con hiểu được Phật sống ở đâu?
Phật tại tâm thì tâm luôn hướng Phật,
Mẹ mất nhưng lòng Mẹ không hề mất,
Thành ca dao sáng đẹp muôn đời sau
Hmhiennhan

R
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:

Ghé lầu ông Hoàng nhớ trăng Hàn mặc Tử

Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man..  [/align]
[/align] Tháp Pô Sah Inur trầm mặc đứng mơ màng, [/align] Làm chứng nhân bao cuộc tình chìm nổi. [/align] Lênh đênh biển nước đường mây réo gọi, [/align] Cuốn hút tâm hồn của những thi nhân. [/align]
[/align] Hồn Mặc Tử giờ chắc đã siêu thăng?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?

Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ?  [/align]
[/align] Kẻ tài hoa sớm rời xa nhân thế, [/align] Đời đen bạc xóa dần giấc mơ xưa [/align] Phường Phú Hải ngập chìm trong nắng mưa, [/align] Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ [/align]
[/align] Thôi! chúng mình hãy hướng về mũi Né
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!
hmhiennhan [/align] [/align] [/align] [/align]

TỒN TẠI
 
Cảnh vật nơi này chưa trở thành phế tích
Bởi hồn điên Hàn Mặc Tử còn đây
Bởi đau thương trong huyết lệ còn đầy
Một cuộc tình đắng cay và tủi hận

Biển ầm vang trong nộ cuồng sóng giận
Mảnh trăng mơ theo sóng cuốn tan tành
Ta nhớ người ngửa mặt hỏi cao xanh
Sao đoạ đày cứ dành cho thi sĩ?
ngng
Đăng nhập để trả lời
0
Thiển cận

Du lịch VN thiếu tầm nhìn xa,
Tham lợi nhỏ làm bất bình thổ địa,
Vịnh Hạ Long muốn hốt tiền thiên hạ,
Quảng bá kỳ quan thiển cận ngoài rìa.

Hãy nhìn sang nước bạn Cam Pu Chia.
Quần thể Ang Kor 15 năm chưa tăng giá vé,
Còn xét miễn phí cho ai gốc Khmer,
Họ thu hút khách lãng du tứ phía.

Hãy học Hàn quốc đáp đền tình nghĩa,
Với người dân bỏ phiếu đảo JeJu
Đừng nhỏ mọn để tiếng đời mai mĩa,
Ngành du lịch ta vừa yếu vừa ngu

Moi tiền du khách có nhiều dịch vụ,
Ăn, ngủ,quà lưu niệm ,quý ngài ơi!
Cứ đẩy người ta ra khỏi biển khơi,
Tăng giá vé, lợi cỏn con có đủ?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mưa-Nắng-Gió và EM

Mưa bay xuống góc trời
Có ướt áo em tôi?
Mây bềnh bồng êm trôi,
Cũng nhờ cơn gió thổi

Nắng hanh vàng tươi rói,
Hôn mái tóc em đây,
Nắng nhảy múa trên cây
Đón mừng em bước tới
Gió thì thầm chuyển lời,
Trêu đùa cùng sóng nước,
Tình biển trăng hẹn ước,
Sẽ lưu mãi đời đời

Mưa ,nắng gió em ơi!
Còn giao hưởng lã lơi,
Lẽ nào em bối rối?
Ngại mộng đời pha phôi?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyen ngoat đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Ghé lầu ông Hoàng nhớ trăng Hàn mặc Tử

Trên đỉnh đồi Bà nài lầu ông Hoàng,
Sao lại ngổn ngang rêu phong cỏ rác?
Nhưng sống mãi vầng trăng đêm gió hát
Một địa danh Phan thiết buồn miên man..  [/align]
[/align] Tháp Pô Sah Inur trầm mặc đứng mơ màng, [/align] Làm chứng nhân bao cuộc tình chìm nổi. [/align] Lênh đênh biển nước đường mây réo gọi, [/align] Cuốn hút tâm hồn của những thi nhân. [/align]
[/align] Hồn Mặc Tử giờ chắc đã siêu thăng?
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Còn đâu nữa những đêm trăng toả sáng
Phố biển nhìn hai bóng bước lang thang?

Em có nghe nhịp đập khẻ của thời gian
Cùng lời rao "bán trăng" đêm quạnh quẻ?
Đất đá lặng câm chẳng vọng âm vang
Khi người đẹp khẽ bước ngang lối rẽ?  [/align]
[/align] Kẻ tài hoa sớm rời xa nhân thế, [/align] Đời đen bạc xóa dần giấc mơ xưa [/align] Phường Phú Hải ngập chìm trong nắng mưa, [/align] Huyên náo đó rồi trở về lặng lẽ [/align]
[/align] Thôi! chúng mình hãy hướng về mũi Né
Thăm bải cát vàng ,đá ông Địa đi em
Vương vấn làm chi cảnh đời hoang phế
Để khối sầu làm nhạt mất hương đêm!
hmhiennhan [/align] [/align] [/align] [/align]

TỒN TẠI
 
Cảnh vật nơi này chưa trở thành phế tích
Bởi hồn điên Hàn Mặc Tử còn đây
Bởi đau thương trong huyết lệ còn đầy
Một cuộc tình đắng cay và tủi hận

Biển ầm vang trong nộ cuồng sóng giận
Mảnh trăng mơ theo sóng cuốn tan tành
Ta nhớ người ngửa mặt hỏi cao xanh
Sao đoạ đày cứ dành cho thi sĩ?


ngng
 Đồng cảm!

Cảnh vật xưa dẫu có thành phế tích,
Nhưng hồn thiêng Hàn Mặc Tử còn vang.
Lầu ông Hoàng giữa bốn bề cô tịch,
Còn dư âm lời thi sĩ bán trăng

"Ai mua trăng tôi bán trăng cho
Chẳng bán tình duyên thuở hẹn hò..."*
Sóng cuồng nộ trổi lên cùng bão gió,
Hậu thế nhớ Người sao nói tàn tro?

Thấm nỗi đau của người điên hờn tủi,
Những nhà thơ sau xúc động ngậm ngùi?
Kiếp con người ai chẳng trãi buồn vui,
Vầng trăng vẫn nhớ Người nơi chín suối...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nổi Nhớ
Không Nguôi

Giọt nhớ vương hình bóng dáng ai.
Bao đêm thổn thức suốt canh dài .
Ưu tư khắc khoải niềm trăn trở .
Trĩu nặng tâm hồn , Lệ đẫm vai !.
.
Nhẹ bước âm thầm chỉ bóng tôi .
Cô đơn phủ lấy mãnh hồn côi.
Sương khuya nhỏ xuống thành dòng lệ.
Bởi dấu yêu xưa ...lạc mất rồi ..
.
Dáng nhỏ bơ vơ giữa đất trời .
Mây buồn lạnh lẽo ..dạ chơi vơi .
Mưa đêm òa khóc hồn tim vỡ .
Nước mắt vô tình ..lặng lẽ rơi ..
.
Em ngồi dưới ánh ngọn đèn đêm.
Lất phất mưa bay ..thấm nỗi niềm .
Kỷ niệm còn vương lên khóe mắt .
Dư âm vẫn đọng mãi trong tim ..

Anh giờ , có lẻ ..đang thơm giấc ..
Nệm ấm chăn êm , mộng đắm say.
Đâu biết rằng em thao thức trắng .
Nằm ôm ..gối chiếc khóc ai hay! .
Hoa Ban Mai.
..
-HBM đưa sang tặng bạn nè.
mến chúc Bạn ngày mới vui vẻ nhé..
bài thơ bạn tặng xin bạn qua cho chủ đề nha.
rồi HBM đưa bài đó lên làm bài mới nhé.
[/align][/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hương cố nhân

Anh yêu phố cũ mưa bay,
Nhớ trăng mười sáu tròn đầy xuyên mây,
Áo trắng lay động bóng cây,
Núi đôi huyền ảo,  hương ngây hồn người.

Đắm say vì bởi nụ cười,
Vườn hồng mộng thắm, ngát tươi xuân đời,
Tơ vàng anh buộc hơi lơi,
Cho nên hai nửa mảnh đời cách xa...

Chiều nay về lại thềm hoa,
Cố nhân xưa vẫn thướt tha dáng ngà,
Còn anh tuổi  đã hơi già,
Cho nên bốn mắt vỡ òa mộng mơ

Ngậm ngùi gió cuốn ,bụi mờ,
Bao năm ly cách bây giờ cách ly,
Gượng cười che lấp ai bi,
Vẫy tay anh tiễn người đi ...bên chồng.

Nghiêng chao cánh nhạn cuối đông,
Trăng mười sáu gặp mưa dông,bềnh bồng,
Lỡ rồi duyên nợ vợ chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng hoài mơ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hà nội nhớ
Cảm ơn hai bạn Phạm Bá chiểu và của hmhienhân đã cho thưởng thức hai bài thơ về Hà Nội rất hay.
QM mạn phép ghi lại vài dòng tâm sự có thật của người bạn Hà Nội.


HÀ NỘI NHỚ

Hà Nội đêm cuối đông trời rét đậm
Sao lung linh như những ngọn nên hồng
Thắp sáng lên giữa mênh mông giá lạnh
Anh cuộn mình trong cái rét căm căm
Nghe phố phường vắng dần những thanh âm
Chợt nhớ Sài Gòn giờ nầy còn náo nhiệt
Nhớ ánh sao đêm sáng như màu mắt biếc
Nhớ đêm Sài Gòn thân thiết ở bên em..

Quỳnh Muội
Đăng nhập để trả lời
0
Một ngày....! Minh Huyền
[/align]
Lúc nào em cũng ước mơ
Một ngày bình yên được nằm trên cỏ
Nhìn mây trắng trôi trong giây phút bồng bềnh
Anh ngồi quạt cho em lim dim ngủ
Em nghe thấy bình yên về trú ngụ
Trên bàn tay anh vuốt lọn tóc mai
Đâu còn thấy tiếng thời gian thở dài
 Bọn mình đang ở xa  vời vợi
Em nằm nghe gió mùa thu thổi
Từ cái thưở ngày xưa bỗng nhẹ nhàng tan biến
Mở mắt thấy nụ cười anh hiển hiện
Bỗng thấy quanh mình đầy cỏ, đầy hoa ...
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Giấc mơ hoang tưởng

Thật là đơn giản cho một ước mơ,
Ngày hai đứa ngả mình trên thảm cỏ,
Ngắm mây trôi từ bốn phía lửng lơ,
Rồi anh hát ru em no giấc ngủ.

Thanh thản lòng cho an nhiên trú ngụ,
Nghe tiếng thì thầm của gió rung cây,
Bàn tay anh khẻ vuốt suối tóc mây,
Rồi hôn nhẹ lên đồi da quyến rũ...

Nhưng thực tế anh còn ở biên khu,
Chúng mình vẫn cách xa nhau thăm thẳm...
Bóng đài trang cuộn mình trong nhung gấm,
Đâu gần loài cỏ cú để anh ru?

Mắt nai vàng đâu thích ngắm trăng thu,
Chỉ đạp lên lá rừng thu xào xạc,
Chập chờn trong anh nỗi buồn man mác,
Thương ước mơ phải đợi đến bao giờ?

Nụ cười em làm xao động cỏi thơ,
Có cho anh những bất ngờ ,hạnh phúc?
Hmhiennhan

 Có cho anh những bất ngờ ,hạnh phúc?
Hmhiennhan   [/align] [/align]   [/align] MINH HUYỀN [/align] Trải cùng nhau những tháng ngày cách trở
Trong sương chiều nơi xa vắng chiến khu
Tháng năm ơi, mong sẽ đến thật gần
Cho niềm nhớ về trong miền cõi mộng...
Đăng nhập để trả lời
0
Hôm nay lại không có tâm trạng để viết, đành đưa mấy tấm hình mới chụp cùng một số sinh viên  năm nhất...hihi,anh HN có xúc cảm nghĩ ra thơ không?


Chang chang ánh nắng sân trường
Cô trò hợp mặt mến thương tỏ bày

Ngày vui tròn mãi vòng tay
Truyền tải  tri thức hợp xây mộng đời…
Mai sau lạc bốn phương trời,
Nhớ mãi kỷ niệm một thời bên nhau


[/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Xin đừng khai tử con tim

Nếu em chết rồi anh có khóc không?
Hay chỉ thắp hương nói câu sáo rổng?
Câu hỏi tri âm làm anh xúc động,
Giữa biển đời anh còn mãi ruổi rong...

Đếm bước cô đơn những chiều gió lộng,
Thiên hạ đông người đâu bóng người mong?
Nỗi nhớ em anh cũng đã trĩu lòng,
Khát khao lắm bờ môi nhung nóng bỏng.

Có lẽ giờ nầy bên trong chấn song,
Em mơ ước có anh về chung bóng,
Nhà không rộng nhưng em thấy lạc lỏng,
Trốn nỗi buồn tím thẳm cả mùa đông.

Em có nghe gió nhắn lại gì không?
Giáng sinh nầy phải gặp em trong mộng
Bởi thực tế công trình anh đang hỏng,
Lửa cháy lòng ,em ngày đợi đêm trông.

Em giận anh trách mấy cũng hoài công,
Bày chi bia mộ thêm tên người sống?
Anh sợ lắm những lời buồn vô vọng,
Tan nát hồn anh, em có biết không?

Anh xoay trở cuồng quay như chong chóng,
Ở xứ người nhiều việc làm chưa xong,
Nếu em chết, anh làm sao mà sống?
Xin đừng khuấy đục lên bến nước trong...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»