Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.637 lượt xem — Trang 2 / 23
Giấc mơ bình yên

Chuyện chúng mình từ nay xin đóng lại
Những vui buồn quá khứ cất vào hồn
Sẽ không còn mật ngọt vị môi hôn
Tình lạc lối vì "cái Tôi" vĩ đại.

Không còn nữa những câu thơ đưa đẩy
Như khúc tình ca êm ái dâng đời
Nổi niềm anh chớp tắt ánh sao rơi
Kể từ lúc khép vòng tay ân ái

Giá trái tim anh như loài hoa giấy
Bình thản vô tâm khi sống xa em
Tình đã bay đi không cần níu lại
Anh cũng không cần thao thức đêm đêm

Đa tình anh để loạn nhịp trái tim
Xao xuyến trước khổ đau và hạnh phúc
Đã qua hết cửa thiên đàng, địa ngục
Nên không còn được tự tại an nhiên...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm đau chia xa

 Nếu Sài gòn ở gần Châu đốc
 Nếu thường xuyên ta được bên nhau
 Anh và em đã không cô độc,
 Ghen hờn nghi kỵ để lòng đau?
 
Tình em như sóng biển dạt dào
Đi tu để quên đi phiền não?
Anh bổng trở thành tên vô đạo
Nghi ngờ thượng đế ở trên cao?

 Nhiều đêm trăn trở không trọn giấc
 Mãi nhớ thương em đến sáng ngày
 Không hiểu tình ta vì sao mất
 Tưởng đời nhập một lại chia hai?

Đâu phải là chuyện của gió trăng
Giửa cô bác sĩ với bệnh nhân
Hai đứa đã từng chung lối mộng
Một ngày không gặp sớm băn khoăn..

  Một chut ghen hờn gây sóng gió
  Không ngờ tự ái lại thành to
  Cánh cửa từ bi em mở ngõ
  Hạnh phúc nồng nàn hoá bụi tro

Vẫn còn đó xấp thơ em gởi
Thề nguyện yêu anh đến trọn đời
Anh kiên nhẫn suốt năm chờ đợi
Sao giờ em chỉ biết có Như Lai?

  Cố nén trong tim tiếng thở dài
  Con đường tu Phật đúng hay sai?
  Cỏi hư ảo mà em quỳ lại
  Mặc anh thất thiểu cỏi tình say?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Gương sáng người Nhật

Người ta nói nhiều về tinh thần người dân Nhật bản
Kiên cường vươn lên sau thế chiến thứ hai
Để có đất nước giàu đẹp như hôm nay
Cả dân tộc đã vượt qua đau thương bom đạn

Thế giới thêm nể phục người dân Nhật bản
Hết động đất, sóng thần rồi phóng xạ hạt nhân
Năm mươi anh hùng trọng đạo nghĩa quên thân,
Bám trụ nhà máy để đồng loại bình an

Trong không gian đổ nát hoang tàn
Nạn nhân vẫn sắp hàng ,bình tâm chờ cứu đói
Cả dân tộc cùng sẻ chia nhau hoạn nạn
Không hoảng loạn, cướp bóc hay tăng giá hàng

Bài học lớn lao nhưng vô cùng đơn giản
Đoàn kết, nhân ái sẽ giảm nhẹ máu xương
Những người tốt sẽ đến bên các bạn
Như hoa anh đào toả ngát giữa tuyết sương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Niềm tin nhân đôi

Bài toán tình yêu chúng mình giải mã
Thật ngọt ngào chen lẫn chút chua cay
Yêu nhau mình sẽ vượt qua tất cả
Những bất đồng...để hợp nhất tương lai

Đừng bao giờ nói nữa lời chia tay
Vì bản nhạc lòng khác đi giai điệu
Yêu chân thành chẳng nhỏ nhen tự ái
Cùng qua sông kẻo lỡ chuyến đò chiều

Cám ơn em đã giúp anh thấu hiểu,
Nổi lòng người con gái sống xa quê
Những khó khăn phải đối phó bộn bề
Luôn ụp xuống trên đôi vai liễu yếu.

Kiếp tha phương ê chề em gánh chịu,
Nhiều nỗi buồn như đá đóng rêu phong.
Tiếc thời gian cuốn dần đi tuổi mộng,
Che dấu  bao nhiêu đắng chát của lòng.

Nếu em cần bờ vai người đàn ông,
Hãy đến đây, tựa vai anh mà khóc .
Hãy kể anh nghe quảng đời cô độc
Ở xứ người mưa nắng quá long đong...

Anh tin tưởng hạnh phúc sẽ sáng hồng
Nếu hai đức đều chung lòng chung sức
Trước đại dương sóng gió lộng mênh mông
Ta vững lòng khi có nhau trợ lực...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Phố biển chiều nhớ em

 Đứng trước biển trong hoàng hôn nhạt nắng
Chiều êm trôi  theo con nước xa gần
Nghe trong gió bản tình ca văng vằng
Sóng dạt dào bôi xoá các vết chân

Nhìn đám hải âu lượn bay đôi cánh
Đường chân trời lẩn khuất ngoài xa khơi
Hồn lãng tử tôi cảm thấy chơi vơi
Giữa hạnh phúc nối liền theo bất hạnh

Tôi thơ thẩn đi vòng quanh  phố biển
Nhớ một người ở Châu đốc thân yêu
Phút đắm say nàng nhìn tôi quyến luyến
Nụ cười buồn trên khuôn mặt đăm chiêu

Suối tóc dài  thả bay theo gió lộng
Giữa mây  trời biển rộng mênh mông
Tôi mãi mê trong bảy sắc cầu vồng
Đâu biết được lòng em nhiều biến động?

Dù ở  bên nhau cùng chung lối mộng
Sao mắt em buồn vời vợi hướng xa xăm?
Ngã đầu lên vai tôi Em thì thầm
"Anh có nghe tiếng nhịp tim em khác lạ?

 Hạnh phúc nơi  đâu có cao xa quá?
  Hởi anh chàng lãng mạn đào hoa? "
 Tôi hôn trên môi em say đắm thiết tha
 Yến Loan oi! với anh Em là tất cả?

Đêm Vũng Tàu ngày ấy lướt mau qua
Không ngờ Em biến tôi thành người xa lạ?
Để chiều nay cô đơn trên ghế đá
Tôi thẩn thờ tìm vêt tich trôi xa

Dĩ vãng cồn cào chẳng chịu phôi pha
Như đợt sóng ngầm tạm im ẩn mặt
Chờ đợi thời cơ bùng lên nghiệt ngã
Giao đau khổ lớn dần lên cấp bậc

Chiều phố biển nhuộm buồn lên mi mắt
Nhớ thương Em tím tái cả cỏi lòng
Em bây giờ chắc sẽ nói không không
Hay câu kinh tụng A di Đà Phật ?
hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Lời yêu ban đầu

Ơn em, tôi sáng nụ cười
Nụ hôn nóng bỏng thắm tươi xuân lòng
Đôi tim hoà nhịp cảm thông
Vượt qua mấy trận bão giông vô tình

Từ nay mình đổi khác mình
Hạnh phúc viên mãn lung linh sắc màu
Bóng hình dẫu chút chênh chao
Yêu nhau em hãy vì nhau kính nhường

Đồng tâm xuống biển lên rừng
Vui buồn chia sẻ xin đừng lìa xa
Mây bay trắng bạc tuổi già
Già da ,già mắt không già tình thương
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Duyên xưa còn mãi

Ba chục năm rồi tình cũ chưa quên
Đêm thánh nhiệm mầu thiêng liêng ngày ấy
Tuổi mộng mơ em vừa tròn mười bảy
Chưa yêu nhưng lại muốn anh kề bên

Anh ngơ ngác làm con chiên ngoại đạo
Bước theo em vào một góc giáo đường
Em cười nụ tinh ranh đôi mắt cáo
Khấn nguyện đi! Chúa sẽ ban tình thương

Trời về khuya gió lạnh lại nhiều sương
Sát vào nhau mình sẻ chia hơi ấm
Anh cố tình chạm khẽ vùng đất cấm
Em hồn hiên hát bản thánh ca trầm

Hạnh phúc lắng chìm vào cỏi mù tăm
Cánh chim non vội vượt qua biển lớn
Giữa trời đêm, tròn khuyết ánh trăng đơn
Như bóng Hằng Nga cách xa thăm thẳm

Anh mơ tưởng đoá Hồng Nhung nồng thắm
Mùa giáng sinh mừng Chúa sáng thiên đường
Chờ đợi em ngày về đến cố hương
Cùng sống lại thuở ban đầu mê đắm
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm Phan thiết nhớ em

Tôi đến Phan thiết được một tuần
Đất trời Mũi né lắm hoa xinh
Trăng không bến đổ trôi vô định
Tôi cũng mình tôi ngắm bóng mình

Phố thị đêm xuống thật yên bình
Giống hương cà phê pha rượu chát
Biển dạt dào  khúc nhạc nguyên sinh
Nghìn năm làm núi đau tan nát

Thơ thẩn Đồi dương nghe gió hát
Suối Tiên chẳng thấy dấu tiên sa
Mây bay lơ lững trên đồi cát
Như bóng cuộc tình sớm trôi xa

Ven sông Cà Tỵ giờ khác lạ
Nhiều dải lầu tráng lệ nguy nga
Còn xen kẻ công viên ghế đá
Đón khách thập phương ghé thoáng qua

Tôi gởi nỗi niềm vào biển cả
Mơ ngày em trở lại sánh vai
Bước song đôi vạn nẻo đường dài
Ra Hòn Rom đếm sao, giỡn sóng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu nông nỗi

Chẳng còn chút u mê để nhớ
Mây _Hồng ngày ấy bay qua rồi
Dẫu trái tim còn rung hơi thở
Tôi yêu Người hơn cả yêu tôi

Hết thật rồi ! tình không biên giới
Bản ngã buồn bản ngã buông trôi
Chẳng còn gì, chẳng còn gì  buộc trói
Đá núi còn bị sóng cuốn trôi

Khi mộng đời sớm hết tinh khôi
Trong góc khuất nẩy mầm phản bội
Ánh sáng bị phủ dần bóng tối
Mọi thứ Người muốn tách làm đôi

Người hãy về tô lại son môi
Rồi nối tiếp những lời thật,dối
Quy luật sống là luôn biến đổi
Tôi bất tài ,chịu kiếp đơn côi

Chẳng còn nữa nỗi đau phiền toái
Khẩn cầu nhau một chút bao dung
Đường đi chung đến chỗ tận cùng
Bụi thời gian bám đầy chăn gối

Chẳng còn chút tin yêu dẩn lối
Đành bước xuôi giữa ngã ba lòng
Chỉ xin Người một lời xoá tội
Tội dại khờ, nông nỗi, thế thôi
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc ngậm ngùi

Chiều nay bên Úc em đang làm gì?
Chắc vào Nét xem thơ anh, nổi giận
Anh cứ oán trách em không chung thuỷ
Nhưng quên  anh đã lầm lỗi bội phần.

Chẳng phải đại dương bão sóng cách ngăn
Chính khoảng cách lòng chênh vênh sâu rộng
Ngay thuở ban đầu đắm say huyễn mộng
Mình đã cải nhau không biết bao lần

Anh lãng mạn ,không giỏi chuyện làm ăn
Quanh em toàn kẻ cao sang danh vọng
Bởi yêu nhiều quá nên đâm ra lẩn
Nước đục trong mình mới chọn sai dòng

Em có biết anh rất nhớ em không?
Rồi trách mình, trách em, trách số phận
Những ngày tháng bên nhau sau quá ngắn
Khoảng cách đời hai đứa lại mênh mông

Nhiều đêm buồn anh tự cười với bóng
Nghĩ đến em nguồn rung cảm khôn nguôi
Dẫu chúng mình có đắp xây ảo vọng
Anh vẫn tiếc thương hạnh phúc ngậm ngùi
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời nói thẳng

Sao em giận những lời anh nói thẳng?
Tình yêu nào không đầy ắp đam mê?
Chẳng còn gì tiếng hồn nhiên,trong trắng
Khi đôi ta sớm má cọ môi kề

Đừng bắt anh nhai lại những câu thề
Và quên hết những gì anh muốn nhớ
Tình mong manh bởi lòng người cách trở
Còn vấn vương tiếc nuối giấc mộng vàng

Đã qua rồi thời dũng mảnh dọc ngang
Sức bạt sơn cũng tiêu mòn theo năm tháng
Đời còn lại một chút tình loé sáng
Anh chắt chiu dâng người vợ anh thương

Dân nhà quê mộng ước vốn bình thường
Tuỳ đối tượng mà dể thương dể ghét
Tình yêu không hẳn chỉ là tiếng sét
Hai tâm hồn đồng cảm mới hiểu nhau

Dẫu em là người con gái đến sau
Biết đâu chính là người anh yêu nhất?
Ngoài tính nghiêm túc tự nhiên chân thật
Em còn cảm thông thấu đạt tình người

Không ngại anh từng khuấy nước chọc trời
Bởi thấu rỏ tấm lòng anh ngay thẳng
Sống phơi bày hết những gì tiềm ẩn
Và yêu em như yêu chính bản thân mình

Em cũng tin anh ,mở rộng lòng mình
Cho anh biết rỏ những điều sâu kín
Anh ghét em rất thông minh,bản lĩnh
Giả bộ khiêm nhường lo chuyện đâu đâu

Anh yêu em hơn cả mối tình đầu
Vượt lên hết những tầm thường toan tính
Nữ hoàng Em cũng đừng ban thánh lệnh
Bắt người yêu thành một kẻ vô tình
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0


Mê và Ngộ

Yêu thì xa tít chân mây
Vẫn nằm trong một vòng tay cận kề
Lời tình đôi lúc ngô nghê
Bao dung mộng  thoả đam mê hương lòng

Yêu thì mật ngọt vợ chồng
Đôi tim đồng cảm mặn nồng ái ân
Ghét thì tất cả phù vân
Em đem kinh kệ đong cân nợ đời

Hồn lưu đày chốn chơi vơi
Sống trong hoang tưởng người thời sơ khai
Vẻ vời chuyện gặp Như Lai
Như con cừu để quỷ sai khiến mình

Ăn mày tâm sức chúng sinh
Chẳng biết thần thánh hiển linh chỗ nào?
Phật ngồi ngất ngưỡng ngôi cao
Nghìn năm sao rỏ nổi đau nhân tình?

Thôi em! tình chẳng trọn tình
Mộng không tròn mộng tại mình đấy thôi
Nghĩ chi những chuyện luân hồi
Chính người giao hợp sinh sôi kiếp người
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi! Em đừng trách nữa

Đừng nói nữa, em ơi! đừng nói nữa
Cội rễ  lỗi lầm đều cũng tại anh
Màu mây xám làm biển bớt trong xanh
Anh yêu em nhưng mất quyền chọn lựa

Chiều chia tay cố ngăn dòng lệ ứa
Trời không mưa nhưng lòng anh đổ mưa
Đoá Hồng Nhung trước mắt vẫn đong đưa
Như cơn gió lạnh lùng qua song cửa

Em vào tim anh thắp lên ánh lửa
Lửa tình yêu chói sáng nhưng vội tàn
Chẳng thể nào giữ được giấc mộng vàng
Trên đỉnh tình sầu bóng đêm vây bủa

Tình buổi đầu em chỉ trao một nửa
Còn nửa để dành lại kẻ đến sau
Bởi bất tài, anh khinh bạt  tự cao
Để vuột mất em, ngố như con lừa.

Giờ  thầm lặng nuối tiếc dáng ngọc xưa
Tim anh thổn thức đâu cần cơn gió
Hai mốt tháng chín mộng xanh vàng vỏ
Mình mất nhau, trách móc chỉ thêm thừa

Không còn gì để hai đứa dây dưa
Quyết quay lưng ,xin em đừng trách nữa...
hmhiennhan
Nhớ mãi những ngày hạnh phúc bên nhau 31/8-21/9/2010
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu Phan Thiết 2

Về Phan Thiết anh thích ăn bánh căn
Bánh hỏi Phú Long thơm ngon nước mắm
Thành phố biển còn rất nhiều đặc sản
Ốc hương, xà cừ, sò điệp,cá tằm

Bánh xèo cây phượng, cây bàng, Tuyên quang
Mắm ruốc, răng mực, tôm chua đu đủ
Cảnh thiên nhiên Bãi Rạng, núi Tà kú
Tháp Posanu*, đá ông Địa, lầu ông Hoàng

Hàn Mặc Tử đã về cỏi vĩnh hằng
Mộng Cầm cũng chìm sâu dưới cát bụi
Đồi Bà Nài hoang sơ như vách núi
Biển còn vổ sóng hoài niệm thi nhân

Chiều Hòn Rơm biển nước thật trong xanh
Có cánh diều lướt bay trên đồi cát
Hải đăng Kê Gà xa xa đứng gác
Để khách nhàn du êm giấc mộng lành

Thành phố của em nay cũng của anh
Suối tiên đã có nàng tiên để nhớ
Bản giao hưởng tình ca còn bở ngỡ
Sau khúc mở đầu giai điệu sẽ nhanh
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Dứt nợ

Món nợ tình hai đứa đã an bày
Em muốn quên lẽ nào anh mãi nhớ?
Đừng đổ thừa tại đại dương cách trở
Khi vào nét ta vẫn gặp ngày ngày

Anh chẳng cần tay phải ở trong tay
Lời em nói cũng hằn sâu dấu ấn
Tình nghĩa vợ chồng há dể đổi thay
Đau khổ lắm mới mất lòng kiên nhẫn

Em hờ hửng với những dòng tin nhắn
Quên mất rồi thuở hai đứa tương thân
Kiêu hãnh oai nghi như vị nữ thần
Ban ân huệ cho người tình cầu cận

Dẫu ăn mày anh vẫn còn nhân phẩm
Phải quên em cho thanh thản tâm hồn
Mặt trời anh đã tắt ánh hoàng hôn
Đành chấp nhân u mê đen thăm thẳm
hmhiennhan

* trả lời Nữa chừng Xuân và người ấy

Chẳng thể ...


Mượn em rồi anh trả lại sao đây
Khi nỗi nhớ cứ đong đầy kỷ niệm
Thời gian qua đi anh lại thầm tiếc
Anh chẳng thể gần – tay lại cầm tay

Anh mượn em rồi - anh mãi cứ vay
Những vần thơ yêu viết dành em đó
Đã dành em yêu những chiều ngược gió
Nỗi nhớ dâng đầy - nỗi nhớ chẳng hề vơi

Anh mượn em rồi – bao dấu yêu ơi
Khi không gặp lòng anh cũng quặn thắt
Hình bóng của em trong tim giữ chặt
Ngày lại ngày ta chẳng thể bên nhau

Anh mượn em rồi - mượn cả ngày sau
Mượn mái tóc em, mượn bờ môi ấy
Mượn cả con tim yêu thương biết mấy
Suốt cuộc đời này … anh chẳng thể trả em
NCX
Đăng nhập để trả lời
0
Trong tầm nhìn

Một thiếu phụ tật nguyền bán bưu ảnh
Trước  quán ăn phố tây  Phạm ngủ Lão
Giữa tiếng nhạc vui sáng rực đèn màu
Sự hào nhoáng có sẽ chia bất hạnh?

Một ông tây hướng cái nhìn sắc lạnh
Xua xua tay, muốn đuổi thẳng bà đi
Cô bạn Việt mở bóp mặt kiêu kỳ
Ném tờ giấy bạc nhỏ ra bố thí

Người thiếu phụ lắc đầu giọng li nhí
Nhưng thanh âm đủ xao động tim tôi
Xin lỗi hai ông bà hiểu lầm rồi
Hãy cất tiền ,cất lại lòng khinh bỉ

Tôi bị cụt chân vì bom đạn Mỹ
Nhưng lòng tự trọng chưa phải ăn xin
Chúc ông bà một buổi tối an bình
Còn bưu ảnh tôi bán cho ai khác

Nhìn gả người tây xụ mày ngơ ngác
Còn cô gái Việt đỏ mặt thẹn thùng
Rồi chính tôi cũng mất vẻ ung dung
Trước bài học của một người tàn tật
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Một chút ưu tư

Lại ca ngợi mãi ngày ba mươi tháng tư
Khơi vết thương đau trong hồn dân tộc
Ngày ba mươi tháng tư kẻ cười người khóc
Quên kẻ láng giềng cướp mất Hoàng sa

Ta đạt được gì mấy chục năm qua
Với nguồn tài nguyên bao la phong phú?
Thật sự đã có tự do dân chủ
Hay chỉ là những khẩu hiệu  đề ra?

Các nước chung quanh đã bỏ ta xa
Vì họ có sự cạnh tranh ngay thẳng
Có sự giám sát đại biểu toàn dân
Lãnh đạo làm sai phải gánh hậu quả

Kẻ thù nguy hiểm nằm chính trong ta
Tự mãn mãi với hào quang chiến thắng
Đoàn kết mọi người xoá đi ngăn cách
Bắc, Trung, Nam đều cùng gốc sinh ra
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-10 06:33:19diên vỹ>
Thoáng chút tình cũ

Tự nhiên hồn ta ngập đầy nỗi nhớ
Năm tháng cuốn trôi đi tuổi học trò
Nhìn vào gương ta đã già rồi đó
Nỗi buồn làm tóc cũng nhuộm nhiều tro

Chiều nay đi ngang qua ngôi trường cũ
Thấy phượng trỗ hoa đoán biết hạ về
Tuổi thơ ngày xưa đột nhiên sống dậy
Cùng tiếng ve sầu nức nở trên cây

Nhớ thật nhiều thời áo trắng thơ ngây
Những thằng bạn ngồi học chung một lớp
Giờ việt văn mà hồn nhiên quay cóp
Thầy chấm bài để ý nhận ra ngay

Petrus Ký ngày đó toàn con trai
Nhưng nhiều cô giáo đẹp sang quý phái
Mãi ngắm cô nhiều lúc trò ngây dại
Thoả sức mộng mơ quên cả chép bài

Các cô giờ chắc cũng thành nội, ngoại
Hương lòng lãng đãng sớm đã nhạt phai
Tuổi thơ qua đi chẳng hề trở lại
Cổng kín, tường cao, sao bụi phấn bay?
Hmhiennhan



Đăng nhập để trả lời
0
Anh lại nhớ em

Làm sao anh ngon giấc được hả em
Khi vết thương lòng in sâu tiềm thức?
Bóng hình em vẫn về trong ký ức
Dư âm cuộc tình lai vãng đêm đêm

Anh bất lực dù đã cố quên em
Nhưng nỗi nhớ cứ mỗi ngày một lớn
Nghe tiếng mưa rơi,lá rụng ngoài thềm
Cứ mộng tưởng bước chân xưa còn đến

Như vầng trăng  khuyết tròn  trong cô đơn
Buồn lạc lõng giữa chòm sao giăng lối
Anh bị em cuốn hút nửa linh hồn
Nửa sót lại chơi vơi trong góc tối

Tiếc hương xưa nhạt nhòa theo mây khói
Cánh chim di lạc mất nẻo quay về
Gót son hồng trên cỏ rối đường quê
Chìm mất hút sau một lần giận dỗi

Em nói ,mình không cần chờ nhau nữa
Tình ngoài biên giới thành chuyện cổ xưa
Những huyền thoại em lấy đi phân nửa
Thì còn gì hạnh phúc của đôi ta?

Anh vẫn đơn côi ở giữa vườn hoa
Từ khi em đến rồi đi như gió
Trái tim em quyết không thèm mở ngỏ
Kỷ niệm cháy rồi để lại tàn tro

Anh gạn lọc giữ lại chút thơm tho
Trong đục ngầu của yêu thương lầm lỗi
Em đừng trách hai đứa mình nông nỗi
Phản bội lòng mới tội lỗi đó em
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn sâu kín

Hien Nhan 02:18 15-01-2010

            Em có biết anh chỉ còn một nửa?
            Một nửa đêm trăng, một nửa cuộc tình?
            Có đêm nằm mơ tiếng em gõ cửa
            Nhưng tỉnh ra chỉ nửa bóng mình

            Mùa xuân về, hoa lá biếc đẹp xinh
            Một nửa em chắc đi tìm một nửa?
            Ánh mắt nhung cứ mãi hoài chọn lựa
            Nhìn anh cười nửa lạ, nửa thân quen

            Rồi em rời khỏi bến mơ của anh
            Phân bố tình yêu đồng đều bến khác
            Khoảng cách lòng ở giữa em và anh
            Chưa hạnh phúc đã chia ly ngăn cách

            Trái sầu rơi dưới chân anh rất khẽ
            Một nửa anh lặng lẽ rời nửa em
            Có hòa đồng khắng khít nhau thêm
            Tách rời nhau, em anh vẫn là một nửa...

            Em hiểu nguyên do rồi đừng trách anh nữa nha....
                                                        hmhiennhan

kimle 02:37 15-01-2010

Ai buồn hơn ai?

            Trái sầu rơi dưới chân anh rất khẽ
            Và rất sâu dưới chân bước em qua
            Anh thật lòng đã nói hết lời ra
            Một nửa đó rời xa em thật chứ?

            Em không trách bởi vì anh lãng tử
            Mỗi ngày qua trên nét vẫn kiếm tìm
            Bóng giai nhân một nửa vẫn im lìm
            Em đứng đấy lắng im nghe tim khóc...

            Biết nói sao nửa lòng này cô độc
            Anh hững hờ trách cứ mãi tình em
            Một nửa của anh đâu chỉ dành em
            Em khờ dại tin lời thơ nhung nhớ

            Hai đứa ở hai bến bờ thương nhớ
            Mỗi ngày trên nét  vẫn trông nhau
            Thật gần thôi mà xa quá nhịp cầu
            Một nửa đợi, một nửa kia hờ hững...

            Trái sầu nào anh tặng em lơ lững
            Thơ tình em trải rộng bến bờ êm?
            Không  đâu anh thơ em vẫn êm đềm
             Dành anh trọn những vần thơ nhung nhớ

            Tiếng hiền nhân  còn tài  kiêm văn vỏ
             Bao nhiêu nhiều đẹp tìm đến làm quen?
            Không gian xa ,em khó thể bon chen
            Tình em đành phải gởi vào mây gió
    
            Anh nghĩ thế em đây giờ tỏ rõ
            Một nửa em không thể trách gì anh
            Tình chúng mình chỉ trên nét  thơ xanh
            Vẫn là thế, thơ em nhiều thương nhớ...
                                                                kimle
Đăng nhập để trả lời
0
Kim Lệ : 06:00 08-02-2010

Em họa lại bài thơ" Lời yêu gian dối" của anh  trên blog em nè, anh qua bên em đi, dọc entry mới  nha

SAO ANH  KHÔNG TIN EM?

Chợ tình kẻ bán người mua

Nhưng em đâu phải kẻ mua bán tình

Mặc cho thế sự quanh mình

Lời thơ em gởi đượm tình đắm say

Biết anh không có đổi  thay

Nhưng trong  tim đó chẳng thay bóng hình

Một người từ cõi chân tình

Anh hằng ấp ủ bòng hình năm xưa

Nói sao cũng biết là thừa

Tình yêu chỉ một dư thừa có đâu?

Em yêu lời nhắn nhủ sâu

Em không tiếc nắng chiều sầu mưa qua

Chỉ thương xót phận má hoa

Cô đơn đêm lạnh xót xa một mình

Thơ tình vẫn tặng cho tình

Nhưng người tình chẳng tin mình thì sao?

Vườn hồng đóng cổng ra vào..?

Khép rồi lại mở bướm hoa dập dìu

Thạch sanh ít.. Lý thông nhiều

Sao anh lại trách em nhiều đa đoan

Thế thôi khép lại cổng loan

Chờ anh đến gõ cửa mang hương tình

Tình anh đó chỉ riêng mình

Tặng cho anh đóa hoa trinh mượt mà

Sóng xô bờ cát trôi xa

Em luôn hy vọng ngày ta sum vầy

Trong anh có thể đổi thay

Vì bên anh đó trăm cành hoa xinh

Em đây thui thủi một mình

Đem về thơ  thẩn mong tình qua thơ

Bao năm anh đã đợi chờ

Người tình trong mộng bao giờ về đây?

Tình em gởi gió và mây

Trao về anh đó tháng ngày nhớ mong

Tơ tình em vướng long dong

Sao anh cứ nỡ chạnh lòng vì ai..?

Nếu không thương chớ đoái hoài

Để em cô lẻ đêm dài đơn côi..
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Hiền Nhân: 17:45 29-01-2010

Chuyện tình của hoa và ong,bướm

Có một  đóa hoa ngạt ngào hương sắc,
Nên bướm ong mới kéo đến dập dìu,
Hoa kiêu hãnh tiếp nhận hết lời yêu,
Không cần phân biệt đâu là giả thật?

Có một  con bướm giỏi nghề lường gạt,
Khoát vào mình bộ áo cánh cao sang,
Chàng tâng bốc hứa hẹn xạo với nàng,
Hòng chiếm đoạt nhị hương hoa thơm ngát.

Có con ong bình thường nhưng đỉnh đạt,
Nói lời ngay thẳng dưới lớp cơ hàn,
Hoa thương tình nên cũng gọi tình lang,
Nhưng thâm tâm không ngó ngàng,để mắt,

Ong đâu có giống như tên hành khất,
Để tình si nơi bóng ảo phương xa?
Đâu cần phải nói những lời đường mật,
Bởi mến tài nên mới đến với hoa.

Có loại sâu rình mò nằm dưới lá,
Kích những lời châm chọc hoặc dèm pha,
Bụng dạ tiểu nhân cực kỳ hèn hạ,
Nếu lộ mặt ra, ong chích thấy cha..

Hởi loài sâu bọ đụt khoét thối tha
Có giỏi đường hoàng cạnh tranh ong bướm?
Ném đá dấu tay làm ta ghê tởm
Nếu yêu hoa phải biết quý trọng hoa
hmhiennhan

Chanh 954
Thơ mắng khéo  hay quá HN!  Bài Bướm Hoa đừng có ám chỉ Chánh nha. Sợ cánh mượn
văn thơ chửi khéo người khác của bạn quá .Ai là hoa?Ai là bướm,ong, sâu bọ
tiết lộ cho Chánh biết được không?
Đăng nhập để trả lời
0
Khoảng trống của lòng

Hiền Nhân :23:22 13-01-2010

Gió đi vào cỏi ảo ,trống chơi vơi,
Anh hụt hẩng trước hai bờ sáng tối,
Em đừng làm hồn anh thêm bối rối,
Khi nỗi lòng hai đứa cách hai  nơi

Như mặt trăng không nhìn thấy mặt trời
Anh và em ở khác miền trái đất
Thông điệp tình yêu đôi lúc rối bời
Cần hóa giải bao điều còn khúc mắc

Nếu biển nhớ ở nơi em man mác,
Cây sầu đông anh cũng đã nở bông,
Trách gì đây? héo úa nhuộm tím lòng,
Người đến sau gượng cười che tiếng nấc.

Trái tương tư em mời anh nếm thử,
Đắng chát hồn, đành phải sớm quay lưng,
Lời ngọt ngào em gởi tặng người dưng,
Bão nhung nhớ em trút anh gánh chịu?

Tuổi chúng mình đã không còn nông nỗi,
Chuyện tình yêu không thể cứ hồn nhiên,
Trái tim anh rất chân thật, thiêng liêng,
Không thể nói riêng những lời gian dối.

Anh mơ ước cửa thiên đường mở lối,
Vững niềm tin điều tốt sẽ xảy ra,
Anh và em nếm trãi đủ phong ba,
Cùng hội tụ trên đỉnh cao  chói lọi?
hmhiennhan

01:08 14-01-2010
Đây là bài họa lại cho bài thơ em ước nè

Em sẽ về bên anh

 

Gió đi vào cõi ảo trống chơi vơi

Anh hụt hẫng giữa hai bờ sáng tối

Một mình em lặng lẽ đứng đơn côi

Chờ tia sáng của ngày mai nắng ấm

 

Em cũng tin thiên đường sẽ mở lối

Cho tình yêu ngày đó sẽ không xa

Dù đại dương sóng bạc cả tình ta

Em vẫn đợi nơi bến bờ thương nhớ

 

Trái chín ngọt dành anh cùng nếm thử

Đắng cay chia, mặn nhạt ta có nhau

Tóc chúng mình chắc cũng sắp bạc mầu

Thời gian đó đâu dừng chờ ta đến

 

Nói với anh tiếng lòng yêu quý mến

Ước mong ngày sum họp đến gần nhau

Thỏa nhớ mong ta chờ đợi bấy lâu

Vần thơ vội vẫn trao như hơi  thở

 

Trái tim anh nếu có còn bỏ ngỏ

Hãy chờ em về một sớm mùa xuân

Tay trong tay , môi gởi nụ tình xuân

Trao anh đó trái tim em nhỏ bé
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Bến mơ hạnh phúc

Hiền Nhân : 11:33 15-01-2010

            Em chưa rời khỏi bến mơ anh
            Đêm đêm đôi bóng kết duyên lành
            Gởi bao thương nhớ vào câu chữ
            Mặc kệ ngoài trời, mưa nắng quanh

            Bên đời còn lại bóng thi nhân
            Êm ái trao anh chút nụ hồng
            Một nửa em bước vào với bóng
            Thắp sáng hồn anh mỗi bước chân...

            Hạnh phúc êm mơ tiên giáng trần
            Em đừng ra khỏi giấc mơ anh
            Vườn địa đàng lung linh đợi sẵn
            Chờ trăng hòa nhập vào biển xanh...

            Gởi đến nơi em chút hương tình
            Xuân này loan phụng sẽ hòa minh
            Tình ta em ví như mấy gió?
            Gió sẽ đêm ngày đuổi rượt mây....
                                                    hiennhan

kimle 02:22 16-01-2010

Giấc mơ bên anh

            Em hứa rằng em chẳng rời xa
            Vẫn đến bên anh để giao hòa
            Vần thơ trao gởi thay câu nói
            Vẫn đợi tình anh mãi chẳng nhòa

            Em vẫn ở đây, giấc mơ anh
            Khe khẽ hát ru giấc mộng lành
            Để anh trọn giấc khi đêm đến
            Để nốt nhạc xanh vẫn tấu thành

            Em đã trao anh những nụ hồng
            Vườn tình hé nở đóa phù dung
            Hương thơm khoe sắc cho anh chọn
            Phù dung hay đóa nụ hồng son?

            Em đến cùng anh những ước mơ
            Sao trời anh sẽ kết thành thơ
            Thảm xanh anh dệt bằng mây gió
            Đưa giấc mơ em đến bến bờ...
                                                    kimle
Xin lỗi phải nhắc đến chị Yến Loan hoa phù dung của anh
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi nhớ đêm Nha trang

Đêm nay buồn anh lại nhớ Nha Trang,
Nhớ sóng biển vổ về bờ cát trắng,
Nhớ chiều nào em đứng trong im lặng,
Mặc cho gió đùa nghịch tóc tung bay...

Con đường Trần Phú vừa đẹp vừa dài,
Từ Hòn Chông lang thang đến Cầu đá,
Xe đạp đôi chúng mình đi nghiêng ngã,
Chia tay rồi, tay không nắm chặt tay.

Đêm buông rèm, trăng biển lại đắm say
Mặc ngọn hải đăng ghen hờn rọi sáng
Hạnh phúc đong đưa mấy thuở tròn đầy
Nên sóng tình cứ trào dâng lai  láng...

Liên tưởng mình , bờ cát êm phẳng lặng,
Suốt ngày đêm ôm  sóng em lao đao,
Sóng phủ cát,cát nằm yên lãng mạn,
Sóng đi rồi ,cát chợt thấy hanh hao...

Cách biệt nghìn trùng trăng biển có nhau
Sao sóng đến trêu đùa rồi bỏ cát?
Đừng nói tình yêu chúng mình rời rạc
Khi suốt đời ta ôm nặng nỗi đau...
Hmhiennhan

Violet : 11:34 02-12-2008
          Trăng trên biển vắng
Giao lưu cùng anh Hiền Nhân
 
Ta lại về trước biển bao la

Giữa lòng đêm trãi dài trăng bạc

Gọi gió về Thùy Vân ngơ ngác

Bờ bãi nào xa vắng hoang sơ

 
      Từ bến cũ ngàn năm trơ đá

      Vẫn đợi chờ tạc tượng phơ vơ

      Dóng trào dâng rêu phong rạn vỡ

      Người đi xa ... trở lại bao giờ!?

Cát nhào vào lòng biển mênh mông

Sóng tung mình đẩy xô lời nguyện

Dấu chân xưa xóa nhòa trên biển

Khỏa lấp rồi ký ức ... vùi chôn

 
 Đêm buông rèm lấp lánh sao hôm

Nàng Tô Thị có còn đứng đợi!?

Có ngờ đâu Người đi xa vợi

Trái tim nào hóa đá... phôi pha

                        Bãi Thuỳ Vân mùa Trăng muộn 2008

                                         Klanvy
Đăng nhập để trả lời
0
Đôi tim hòa nhịp

Em có nghe khúc bi ca của gió?
Từ quê nhà anh gởi đến phương xa
Tình cỏi ảo còn say đắm thiết tha
Khi hai đứa để đôi tim rộng ngỏ?

Chuyện chúng mình sao lúc mờ,lúc tỏ
Bởi đại dương hay mưa nắng vô thường?
Hơn một tuần đóng blog anh buồn so
Trốn dư âm tiếng cười bay khắp hướng

Em kiêu hãnh nhận hết mọi lời thương
Còn ngụy biện nói yêu anh duy nhất
Anh hy vọng tiếng lòng em trung thực
Bạn bốn phương,tình chỉ có một phương

Anh già rồi, mái tóc đã phong sương
Nhưng phong độ bao nữ vương phải nể
Nếu tình yêu mình thâm sâu cội rễ
Thì mạch suối nguồn phải ở quê hương

Em về đây, thắp lại lửa yêu đương
Chăn gối sẽ thơm hương đêm hợp cẩn
Môi uống mềm môi ,mặn nồng vị mặn
Loan Phụng sum vầy thoát kiếp tha phương
Hmhiennhan

Kim Lệ : 09:22 01-02-2010

GIẤC MƠ NỒNG

 
Hãy ru em như lời ru của gió

Khúc nhạc tình ta sẽ hát lời ca

Tháng ngày qua hạnh phúc sẽ chan hòa

Dù hai đứa ở hai bờ thương nhớ

 

Trái tim anh đã có lần mở cửa

Song ngại ngần lại khép chặt con tim

Trái tim em cũng đau khổ nhiều phen

Cũng ngần ngại khi tỏ tình yêu khác

 

Nhưng thời gian đã làm ta đổi khác

Tiếng thơ lòng ta hòa nhịp cùng nhau

Trăng sáng soi minh chứng mối duyên đầu

Trong thầm lặng sao đêm dường muốn nói

 

Yêu nhé anh ân tình này sau cuối

Em cùng anh tay sẽ nắm chặt tay

Ta cùng nhau đi suốt cuộc đời này

Dù bảo tố bên nhau ta vững bước

 

Sóng cuộc đời có biến đổi được ta?

Đại dương xa giờ đã thấy gần nhà

Một nửa chờ trong nhung nhớ ngày qua

Lời thơ anh nối liền bờ hạnh phúc....
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng thở dài trong đêm

Đêm thở dài
Bình minh sắp thay,
Lá thở dài...
Cuốn sắp lìa cành.

Hoa thở dài,
Đẹp cho ai đây?
Bướm ong đi qua,
Hương sắc nhạt phai,
Không ngày trở lại...

Tôi thở dài...
Đời lắm đắng cay,
Còn ai tri kỷ?
Mịt mờ chân lý,

Nỗi buồn thế kỷ
Lời nói chung thủy,
Theo gió bay rồi...
Bến mộng xa xôi,
Chìm vào mây khói...
Hmhiennhan

Kim Lệ :1:47 07-12-2009


Đêm thở dài

Giọt sương ướt lá

Lá thở dài

Đời quá mong manh


Hoa thở dài

Héo úa trên cành

Thời gian không dừng lại


Tôi thở dài

Hạnh phúc mong manh

Tình yêu ngọt lịm

Bây giờ qua nhanh


Còn lại gì đây?

Một vùng ký ức

Dĩ vàng còn đây

Hoài niệm cố nhân ơi
Kim Lệ

Anh chàng đào hoa như Hiền Nhân cũng thở dài sao?
Hi Hi chắc đang  bị các chị níu áo?
Đăng nhập để trả lời
0
SĨ ĐOAN đã viết:
hmhiennhan đã viết:
Đêm dài độc ẩm ,buồn trơ vơ
Đèm khuya hiu hắt lạc cỏi mơ
Hoa đào ngày trước còn ngoài ngỏ
Hay đã tàn rồi theo suối thơ?

Lung linh bóng nguyệt soi nỗi nhớ
Đò duyên còn cắm bến đợi chờ?
Sắc không men rượu mà say đó
Tình đã vào tim không thấy bờ
hmhiennhan

Giao lưu cùng Sĩ Đoan

Độc ẩm

Bên vườn gợi lại nét tình thơ
Dạo khúc vào yêu thuở dại khờ
Vị ái nồng say vương trước ngỏ
Hoa vàng nhụy tím nhuộm nền mơ

Ánh nguyệt long lanh trồi sóng nhớ
Bềnh bồng điệp khúc lượn vu vơ
Đò duyên gác mái cầu mây gió
Nửa kiếp bình an cặp bến bờ.
17.05.11

Cám ơn anh Nguyễn Hiền Nhân đã giao lưu thơ. Kính chúc anh sức khoẻ và hạnh phúc.
sd
 Say tình

Lênh đênh mãi thuyền cũng chạm bờ
Tình cột chặt tình, thơ thả thơ
Mái chèo khua sóng yên mây gió
Bỏ lại sau lưng những dại khờ

Sợi thương,sợi nhớ kết dây tơ
Ân ái nồng say đẹp như mơ
Hoa thắm say hương đời rực rở
Bóng nguyệt trộm nhìn luống ngẩn ngơ
Hmhiennhan


Đăng nhập để trả lời
0
Tình nồng thắm không phai

Em cố quên nhưng  lòng anh  vẫn nhớ?
Những tháng ngày tươi đẹp ta có nhau.
Tình mùa Hạ với Phượng thắm đỏ màu,
Sang mùa Thu, Cúc khoe vàng rực ngõ.

Anh dìu em đi những chiều lộng gió,
Ru hồn  em  những điệp khúc tình ca,
Hạnh phúc êm đềm chợt nổi phong ba,
Đón mùa Đông về ,đôi bên lạnh giá.

Anh còn nhớ Đông nào mình gặp gở,
Góc thánh đường thầm lặng trộm nhìn em.
Khúc nguyện cầu, anh khe khẻ gọi tên,
Rồi thú nhận đã yêu rồi "cô bé"

Mừng Xuân đến, tay trong tay vui vẻ,
Như đôi  tình nhân say đắm bên nhau,
Vị ngọt đôi môi thắm thiết ngọt ngào,
Làm chao đảo hai linh hồn son trẻ !

Nay còn lại một mình anh quạnh quẻ,
Mừng sinh nhật em ,buồn nhớ mông mênh...
Mong đời nhau ,mọi chuyện đẹp vững bền,
Sao lòng em lạnh lùng xa cách thế?

Em đừng để niềm vui đong suối lệ,
Đời kiêu sa phá vỡ ánh trăng thề,
Hãy cùng anh giữ trọn vẹn tình quê,
Sao bao năm lạc loài xa đất mẹ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình và thơ
Tặng hai bạn Bui thi Son và Si Đoan

Thơ trong tình ,tình ở trong thơ,
Hạnh phúc, đau khổ ,khó hửng hờ
Thơ ghi hết nỗi niềm nhung nhớ,
Đem cả đất trời vào trong mơ

Từ khoảnh khắc quen biết tình cờ,
Người dưng đồng cảm nối dây tơ,
Duyên thắm tình nồng rủi thiếu nợ,
Thơ như tiếng lòng buồn thất thơ.

Không gian trắng xóa phủ đôi bờ,
Thương nhau nên chẳng nở làm ngơ,
Thơ oán trách đường tình trắc trở,
Hai tâm hồn trống lạnh bơ vơ.

Thơ trong tình,tình ở trong thơ,
Tóc bạc,đầu xanh đều dại khờ,
Tự nhiên thơ đến như hơi thở,
Rung cảm, vui buồn ,mãi vẩn vơ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»