Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Nét đẹp quê hương-Cố đô Huế.

680 trả lời, 86.637 lượt xem — Trang 3 / 23
Hạ sầu

Người ấy

Em còn viết được gì?
Còn từ ngữ nào khi
Con tim anh lạnh giá
Chỉ toàn lời chia tay

Nhưng không! Em không thể
Bớt điên cuồng say mê
Yêu anh và yêu mãi
Cho dù hồn tái tê

Phải chăng là số phận
Cuộc đời em lận đận
Những tưởng là có anh
Hiền Nhân ơi! Hiền Nhân

Bây giờ em mất anh
Đau buồn thức năm canh
Anh quá nhiều bạn thân
Em lẻ loi, hiu quạnh

Mịt mờ trời khuya vắng
Gọi tên mãi Hiền Nhân
Không tiếng vọng âm vang
Một trời tang mây trắng

Như một  hơi thở dài
Của mùa Hạ tàn héo
Tuyết  trắng buồn bay bay...
Trên dốc tình cheo leo...

Khó nói

Anh chẳng biết nói gì
Cay đắng đã tràn ly
Nổi buồn vương thế kỷ
Em bịn rịn làm chi?

Anh là tên ma quỷ
Đâu xứng với giai nhân
Việt kiều ở nước Mỷ
Lắm kẻ muốn cầu thân

Đừng đổ thưa số phận
Tình yêu mình mong manh
Vì nụ cười kiêu hãnh
Đón lưới tình bủa quanh

Cho dù em xa anh
Kẻ yêu em chân thành
Vẫn còn nhiều thi nhân
Đang làm thơ dâng tặng...

Đường khuya trên phố vắng
Anh một bóng độc hành
Rũ tình duyên lận đận
Nhẹ hồn, ngắm trăng thanh
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đà Nẵng quê em

Anh đến đây rồi !quê em Đà Nẵng,
Tháng bảy mưa dầm lạc mất bến trăng
Cà phê Memory đặc thơm vị đắng,
Quyện cảnh êm thơ bên bờ sông Hàn

Anh một mình nghiêng ngửa bước lang thang
Sang Bãi Bụt thăm bảo tàng gốm cỗ
Tâm hồn  lãng đãng ươm đầy nỗi nhớ
Như khúc ca buồn vọng cổ Hoài lang.

Bóng hồng Đà Nẵng no giấc bình an
Hay phiêu bạt giữa châu Âu tươi sáng?
Giấc mơ hạnh phúc chúng mình tản mạn
Trôi mông lung theo sóng biển,mây ngàn.

Từ Mỹ Khê đi đến bắc Mỹ An
Anh bước theo con đường xưa em bước
Dòng thời gian chảy xuôi về phía trước
Chiều không em nắng cũng nhạt lụa vàng

Trên dốc tình rộng mở đường không gian
Đỉnh Bà Nà cáp treo anh mơ ước
Ngày em về mình kề vai xuôi ngược
Viếng Ngủ hành Sơn sừng sửng địa đàng

Bán đảo Sơn Trà  tráng lệ ,cao sang,
Vẫn  an nhiên giữa cây xanh,sóng biển
Như tình hai đứa lặng thầm tịnh tién
Hẹn gặp nhau trên Cầu Quay sông Hàn
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trên đỉnh tình sầu

Chuyện tình yêu muôn đời khó tránh khỏi
Ghét và yêu cứ xáo trộn song đôi
Những hờn ghen hay buồn vui nông nỗi
Như trái bồ hòn trộn mật ướp môi

Nhiều đêm trắng anh đớn đau tự hỏi?
Người trong tay sao sớm vội chia lìa
Như vầng trăng lấp lánh giữa trời khuya
Qua khỏi rằm đã bắt đầu hấp hối.

Anh với em trên hai năm chăn gối
Lúc bên nhau mấy bước cũng không rời
Tay nắm tay cùng đi đến nhiều nơi
Ai cũng trầm trồ xứng đôi tuyệt đối

Hạnh phúc trãi rực hồng trên muôn lối
Đường ta đi như dệt gấm thêu hoa
Xe đạp đôi quanh bờ biển tà tà
Mặc trời nỗi phong ba,mưa ướt sũng

Em ngã đầu lên vai anh ấm cúng
Ngọn nến tình yêu huyền ảo lung linh
Giọng hát ru tha thiết một trời tình
Làm mây gió cũng im lìm xúc động

Nhưng tất cả bổng rơi vào khoảng trống
Bởi lửa ghen hờn đốt cháy lòng nhau
Em tìm quên bên Phật pháp nhiệm mầu
Rồi cuồng tín như bậc chân tu ngoan đạo

Anh lắt lay với trái tim rĩ máu
Ước ao mình đang trong giấc chiêm bao
Sao chúng mình có thể vẫn gặp nhau
Mà khoảng cách đạo đời không thể vượt?

Anh vật vã tưởng đứt từng khúc ruột
Khi em luôn sùng bái Đức Như lai
Trưởng khoa bệnh viện mà cứ trường chay
Sức đâu đề kháng với siêu vi khuẩn?

Kinh kệ Phật có quá nhiều mâu thuẩn
Phủ màu đen lên cuộc sống tốt tươi
Dù phù du nhưng cũng kiếp con người
Chớ cỏi ảo niết bàn ai tin được.

Anh rất tiếc không thể nào đão ngược
Đưa em trở về hạnh phúc ngày xưa
Dù trời xanh phủ triệu lớp gió mưa
Vẫn không phủ lấp tình em thuở trước..
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi đau còn mãi

Ừ thôi em cứ quên tôi
Còn hơn hai đứa nhân đôi gánh sầu.
Kiếp tằm ơn nặng nợ dâu,
Nợ em tôi trả bạc đầu chưa xong.

Đã mang duyên phận vợ chồng,
Miền tây mấy tỉnh mặn nồng ái ân.
Sao em vội rũ bụi trần,
Tình nhân đổi tiếng cố nhân bẻ bàng?

Chính em phá nát mộng vàng
Sao còn đổ lỗi phụ phàng cho tôi?
Hai đầu biển nhớ pha phôi
Nhưng thời gian chẳng cuốn trôi ân tình

Nửa đời kiêu bạt linh đinh,
Yêu em tôi chỉ biết mình em thôi,
Thị phi em chẳng xét soi,
Đẩy tình lạc bến nổi trôi lềnh bềnh...

Cội nguồn khoảng khắc chênh vênh,
Ghen hờn em quyết lãng quên bạn đời,
Trăng vàng xẻ nửa ,chia đôi,
Bóng hồng Châu Đốc rã rời niềm tin

Dở dang duyên nợ ba sinh,
Khổ đau em trút cho mình tôi mang,
Náu nương cửa Phật bình an,
Em còn oán trách tình lang đa tình.

Tôi giờ lạc cõi u minh,
Em theo tiếng kệ,lời kinh vô thường,
Xin đừng xát muối vết thương,
Lạnh lùng phủ nhận yêu đương ban đầu.

Tôi không hề phụ em đâu
Mất em tôi đã chôn sâu nụ cười
Tím lòng trong úa ngoài tươi,
Càng quên, càng nhớ một người...ngày xưa
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ duyên

Thuở xưa ta ngõ lời yêu
Hai đầu khói sóng từng chiều nhớ nhau
Ngã đầu gối mộng chênh chao,
Bóng em rón rén đi vào hồn anh

Trời ban ta mối duyên lành,
Từ trên nét ảo mình thành phu thê
Ngấy ngây khoảng tối cận kề
Bể yêu ngập sóng phủ phê men tình

Nửa đời chìm nổi nhân sinh,
Tình chấp nối vẫn là tình thiêng liêng
Chân thành em mở động tiên,
Cớ sao chẳng giữ bình yên cuối đời?

Chơi vơi trong cõi chơi vơi
Biết đâu vòng xoáy biển khơi vô thường?
Son môi, má thắm còn vương,
Sao ta sớm nhạt nhớ thương ban đầu?

Sâm thương sụp đổ nhịp cầu,
Mộng không tròn mộng ,ai sầu hơn ai?
Bờ vai hụt hẫng bờ vai,
Tình không trọn kiếp, vương hoài ngàn năm
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc nhạt nhòa

Anh đi dưới bóng trời mây,
Con đường tình cũ đong đầy buồn vui.
Dòng thời gian chảy êm xuôi,
Từ ngày hai đứa ngậm ngùi chia tay

Đỉnh sầu mộng phất phơ bay,
Dường như trăng cũng vàng phai sắc tình?
Chênh vênh bóng đuổi theo hình,
Đắm say mấy nữa cũng tình phù du

Làm sao mộng đẹp thiên thu,
Khi trời đất mãi biệt mù không gian
Nghiệp duyên tích tịch tình tan,
Dư âm tình cũ ngổn ngang đêm về

Cố hương đôi bóng cận kề,
Chỉ còn dấu ái hẹn thề trơ vơ
Tội anh khoảng khắc dại khờ
Đâu ngờ chuộc lỗi phải chờ kiếp sau

Bạc đầu mới ngấm nỗi đau
Tình pha lệ đắng trôi vào hư không
Melbourne bặt vắng bóng hồng,
Chỉ còn mây trắng giá đông lạnh lòng

Trời đày số kiếp long đong
Có duyên kém nợ vợ chồng cũng xa
Thôi thì em cứ bước qua
Con đường hạnh phúc nhạt nhòa trong mơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nợ tình còn mang

Làm sao thoát tội tà dâm,
Phật ơi! con đã yêu thầm sư cô.
Môi son nàng tụng nam mô,
Nhưng hồn mắt biếc chưa khô lệ tình.

Bồ tát phổ độ chúng sinh
Giúp cho hai đứa tâm linh an bình.
Hữu tình trong cõi vô tình,
Thương thương nhớ nhớ câu kinh rối nùi.

Ghét con, lục dục chôn vùi,
Nhưng Loan chưa dứt ngậm ngùi trái tim,
Giới luật Loan giữ trang nghiêm,
Vẫn không cản được nỗi niềm mộng mơ

Ngày xưa ra ngẩn vào ngơ,
Mon men nàng cũng giáp bờ bến yêu.
Đâu ngờ khoảng tối phiêu diêu,
Quay lưng nàng nói bấy  nhiêu đủ rồi.

Con đường tu Phật mới thôi,
Sao Loan nhất quyết cắt đôi mộng vàng?
Blouse trắng muốt còn mang,
Em chưa thoát khỏi nợ trần Loan ơi!

Tóc mây nàng vẫn buông lơi,
Con xin Bồ Tát có lời khuyên răn,
Trả hồn Loan lại nhân gian,
Tâm động nàng khó vĩnh an tu hành.
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Chuyện tình người say

Em say,
 Ta cũng xỉn say
Em say men rượu
 Ta say men tình.
Luận về Phật pháp ,tâm linh,
Em cười ,em khóc cho mình hay ta?

Trời ơi! dáng ngọc kiêu sa
Hớ hênh  lộ cả đồi da diễm kiều,
Bọt bia uống chẳng bao nhiêu,
Sao hồn ta cứ phiêu diêu non bồng?

Rượu chát,nhưng tình thật nồng,
Đong đưa dẫn lối hương lòng trong nhau.
Tim em thổn thức,  lao xao,
Ta hình dung tiếng
Gọi chào đôi môi.

Nhưng em e ấp bảo thôi!
Kìa vầng trăng lạnh
Đang soi chúng mình,
Thời gian lắng đọng,
Vô hình.
Nhưng trời đất biết, chuyện tình,
Người say
Hmhiennhan


Bài thơ SAY quá tuyệt vời!
Ý đầy dục vọng nhưng lời lại thanh
Ước gì em được gần anh,
Để cùng say xỉn bao quanh chữ tình
Hiền Nhân núi đá vô tình,
Đuổi theo bóng ảo để mình cô đơn...
Lam Ngọc_PT
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân [/align] Phá Thị Bung

Anh già cục nợ vẫn chưa già,
Ba chìm bảy nổi líp ba ga
Nếu đó thương đây thì hỉ hả
Lên đèo ,xuống hố cùng hợp ca

Già chứ vẫn còn ham của lạ
Vòi cong ,đạn kẹt cứ khề khà
Vườn chuối nhà Bung người đông quá,
Muốn ôm nhưng sợ mấy cha la
hmhiennhan[/align]
SAO NHÁT THẾ

Ai dám chê đâu cục nợ già
Chỉ lo lâm trận mát tay ga
Quên đi mề phổi không đồng bộ
Nửa đoạn đứt hơi thở hắt ra

Khi đã không còn ham thứ lạ
Dẫu thèm chỉ nuốt bọt cười khà
Là điềm báo sắp theo tiên tổ
Vậy ngại chi mà chàng sợ la?

Thị Bung
Đăng nhập để trả lời
0
Trước họa ngoại xâm

Việt Nam ta đã một thời oanh liệt,
Cùng với Tống trào xưng Đế ngang vai.
Lẫy lừng nhất lão tướng Lý thường Kiệt,
Đánh vào đất Tống vũ lộng thần oai.

Dân tộc ta không hề khiếp sợ ai,
Mọi âm mưu cướp nước đều thất bại.
Không có vũ khí nào siêu hiện đại,
Huỷ diệt hết người công chính thẳng ngay.

Lũ bành trướng đã đi nước cờ sai,
Lộ dã tâm tên Lý Thông phản bạn.
Ta không thể mãi rụt đầu khờ dại,
Nhượng bộ kẻ thù để được bình an

Không phản kháng mạnh trên các diễn đàn
Thoả hiệp kẻ gian xa rời công lý,
Lãnh đạo đã triệt tiêu dần hào khí
Hồn thiêng Nguyễn Trãi khóc ở Nam Quan...
hmhiennhan

Khi Nguyễn Phi Khanh bị giặc Minh bắt giải về Tàu, Nguyễn Trãi theo cha đến ải Nam Quan rồi tự nhủ:
Thương cha con gắng lo cho nước, Không để giang san bị thiệt thòi.
Đăng nhập để trả lời
0
CHƠI VƠI

    Biển không bến đổ!!!
    Thuyền trôi bềnh bồng
    Thuyền vui với Sóng
    Cợt đùa cùng trăng

    Sóng nhỏ lăn tăn
    Thuyền trôi êm ả
    Sóng lớn vô tình
    Đuổi thuyền đi xa
   
    Thuyền ra biển khơi
    Mịt mờ muôn lối
    Tối tắm đường về
    Biển khơi nổi sóng

    Gió nổi cơn giông
    Thuyền trôi bềnh bồng
    Mặt sóng đẩy đưa
    Thuyền không điểm tưạ
    .................
    Chìm vào hư không !!!

Trang Ngọc

Thuyền tìm bến đổ

Mười hai bến nước,
Thuyền trôi bềnh bồng.
Bến đục bến trong,
Quay xuôi ,quay ngược...

Thuyền nhiều định ước,
Banh rộng cõi lòng,
Thả mặc cho sóng,
Đưa trôi ra biển.

Thuyền bỏ người hiền,
Đuổi theo bến lạ,
Phồn hoa phố xá
Tìm kẻ tài hoa

Trời nổi phong ba,
Ta mong thuyền hoa,
Bình an, êm ả,
Bên trong giường ngà...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mời anh ăn thử bánh kem,
Nhắc chi những chuyện tòm tem thêm phiền?
Chính chuyên trốn kẻ oai quyền,
Tự nhiên em thích người hiền khó ưa!
Anh đã nghĩ kỹ hay chưa?
Ái phi chấp nhận thì đưa em về.
Deepfreezeheart

Đừng đùa

Chú Cuội ngồi dưới gốc đa,
Không dám đuổi bắt Hằng Nga trên trời.
Thôi đừng đùa nữa ,Em ơi!
Anh Tổng mà biết tiêu đời Hiền Nhân.
Bánh kem anh cũng muốn ăn,
Nhưng sợ dính đến bụi trần ,thị phi
Hmhiennhan


Sinh nhật em
Đăng nhập để trả lời
0
Đêm huyền diệu
Đây là bài thơ gây tranh cải nhất của Hiền Nhân.Ai bảo thủ thì cho là tục.

Anh ngộp thở trước bờ ngực rung,
Của em thánh thiện đẹp vô cùng.
Đường nét tinh khôi còn trong trắng,
Nõn nà ,tròn đầy như khuôn trăng.

Khe khẻ hôn lên gò búp măng,
Nhấp nhô theo đợt sóng nữ thần,
Em rúm người lại, nửa phản kháng,
Nửa lại bần thần muốn hiến dâng.

Máu nóng cuộn tràn khắp châu thân,
Nên anh dồn dập đợt công thành,
Vuốt ve, mơn trớn đồi vệ nữ,
Hờn giận vì em quá khó khăn,

Em thả người xuống theo nhịp chân,
Mắt đen hai đứa cứ long lanh,
Gió còn dạt dào chờ bão nổi,
Ân sũng gọi mời say gối chăn.

Chúng mình mở lối vào mê trận,
Hồn xác loạn cuồng trong ái ân,
Bù thuở xuân tàn , đêm tỉnh lặng,
Ta chỉ nhìn nhau mơ gió trăng
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình quê

Tôi vẫn muốn sống chết cạnh quê hương,
Dù biết có tài, nơi nào cũng trụ được.
Bạn bè tôi là công dân nhiều nước,
Có thằng hãnh diện quốc tịch Mỹ của mình.

Ai không tin nhưng tôi vẫn vững niềm tin,
Nhà nước và nhân dân sẽ ngày gần lại,
Thảm cảnh đói nghèo không còn sống mãi,
Việt Nam thành Rồng, thành Hổ trong tương lai.

Dẫu còn nhiều tiêu cực ở hôm nay,
Chiến tranh, thiên tai, giặc thù tiềm ẩn.
Nhưng Tổ Quốc chưa bao giờ ngược đãi,
Những tấm lòng biết yêu nước, thương dân.

Cuộc sống xứ người cũng vất vả ,lo toan,
Thêm sự khác biệt hai nền văn hoá
Hồn lạc lõng bên những người xa lạ,
Sao bằng đồng bào cùng cội rễ sinh ra?

Bát nước trà xanh đắng chát đậm đà,
Đầy tình nghĩa hơn rượu tây,bia ngoại.
Miễn hồn ta được an nhiên tự tại,
Góp phần mình cho đất nước thăng hoa
hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Huyễn mộng

Trên đời chẳng có người yêu lý tưởng,
Thần tượng chết sau cánh cửa thiên đường.
Lời của em như xát muối vết thương,
Duyên nồng thắm phải đâu từ một hướng?

Thịt da kiều diễm tỏa đậm ngát hương,
Sao môi son em rót giá lạnh hồn?
Tình vĩnh cửu chỉ là điều hoang tưởng,
Như nắng cuối ngày cố níu hoàng hôn.

Anh đã rỏ em người đẹp tinh khôn,
Gái Bến Tre quậy Ca Li nổi sóng,
Vẫn không cản nỗi đam mê khát vọng,
Được  cùng em đón hạnh phúc đẹp,hồng.

Cám ơn em nói những lời thật lòng,
Tình viễn xứ như nước sông đổ biển,
Anh đừng chờ đợi hoài công mộng huyễn,
Biết bao giờ biển lại nhớ đến sông?

Anh rất tiếc mình là kẻ cuồng ngông,
Không giữ được người cao sang,quyền quý,
Thiên đàng của em là bên nước Mỹ,
Lỗi nhịp rồi ,hai đường thẳng song song...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
aquariuspharma đã viết:
IX.    THẦN KHÍ; GIÁN ĐIỆP!
Trong ba quân xét-chung; từng nhóm;
Lập công đầu,* phải tính điệp viên!
Thân thiết tướng soái, dĩ nhiên nhất!
Công việc cũng bí mật nhất mà,
Nếu lộ ra, nguy cả toàn dân.
Kẻ nói-người nghe, đều tử-tội!
Mỗi khi công việc thành công,
Phải thưởng lớn nhất cho người điệp viên!
 Gián điệp ư? có rất nhiều lắm đó
Trên những đất nước giàu đẹp tài nguyên.
Ngoạ ngoại xâm vẫn ngày đêm rình ngó,
Nếu ta lơi lõng dễ mất chủ quyền.
Nội lực mạnh dân tộc mới bình yên,
Ra biển lớn ai cũng cần bè bạn,
Sức mạnh lòng dân mới là nền tảng,
Dân oán ghét ,thiên tài cũng đổ nghiêng
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bão giá,bão trời

Bão Giá còn thêm Bão Trời!
Bão chồng lên Bão, Đen đời dân Đen
Kiếp nghèo lam lũ đã quen,
Nghe tin cứu đói càng thêm nghẹn lòng.

Gạo ,mì, mà đem cân đong,
Ba phần rơi rớt nhà ông cửa quyền
Nói ra ông bảo xỏ xuyên,
Không nói ,cũng lắm đảo điên phiu phào.

Dân Đen đứng mũi chịu sào,
Chống bão, chạy lũ , gian lao lắm rồi.
Mạng Người, tài sản nát trôi,
Chỉ xin Quan Lớn đắp bồi chữ Tâm.

Ngày xưa cộng khổ ,đồng cam,
Cán bộ quần chúng nói làm đều hay,
Bây giờ quyền Lớn trong tay,
Chỉ mong Quan Lớn đừng thay đổi lòng.

Thương dân thì thương thật lòng,
Đừng đẩy bão giá song song bão trời?
Đầu cơ, tích trữ, nhiều nơi,
Giúp dân còn tính lãi lời cao siêu.

Thiên tài đừng quá tự kiêu,
Nhìn quanh thiên hạ học nhiều điều hay.
Bạn, thù đã tiến bước dài,
Còn ta lắm cảnh bi hài rối tung...
hmhiennhan
Thương dân thì thương thật lòng
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện cũ

Đọc lại hồi ký của thứ trưởng ngoại giao Trần Quang Cơ

Đàm phán Trung Quốc khó như lên trời?
Bao nhiêu cạm bẫy đặt trong câu nói
Lời ngọt ngào nhưng độc hiểm buộc trói,
Mất cảnh giác ta phải chịu thiệt thòi.

4/9/1990 ở hội nghị Thành Đô,
Nguyễn Văn Linh bị Giang Trạch Dân lừa dối.
Làm cho Hun Sen hiểu lầm tức tối,
Ủng hộ Shihanouk ta có mưu đồ

Chuyện lời chào còn cao hơn mâm cổ
Nói  bí mật chúng bật mí hết trơn
Bạn bè vì với một kẻ bất nhơn?
Cô lập Việt Nam để dễ bề đô hộ?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
aquariuspharma đã viết:
ĐÂY LÀ MỘT BÀI THƠ TÌNH CHÁU VIẾT LÂU RỒI,CHÁU GỬI CHÚ HIỀN NHÂN ĐỌC CHO VUI,VÀ MONG CHÚ KHÔNG HIỂU NHẦM CHÁU,BỞI CHÁU YÊU TẤT CẢ CÁC NHÀ THƠ!

  HỒN LẠC HOÀNG HÔN

Một   thoáng , thả hồn qua cửa sổ.
Hoàng hôn, mây tím lững lờ bay.
Lý  gì  cứ  tím ,tha  thiết  vậy !
Để gió hôn mây, quên tháng ngày!

Anh mãi mê nhìn thiên tình ấy !
Ngây ngô em đến , vầng trăng xa !
Ngất ngây hồn lạc, "Cung hoa lạ"!
Em! đến tìm anh "Một lối ra"  !

           Lê Thái Thương

Lạc hồn

Chí trai nằm phía ngoài cửa sổ
Mộng chim đại bàng rộng cánh bay.
Hoàng hôn tàn ,mọi loài về tổ,
Ta cũng cần hơi ấm vòng tay.

Em từ đâu đến liêu trai vậy?
Làm gió say trăng quên tháng ngày.
Ta lạc phách hồn tự độ ấy,
Níu người chỉ thấy bóng lung lay...

Chẳng biết ta tỉnh hay ta say?
Hào khí tan dưới áo trang đài.
Nghìn năm thi sĩ hay danh tướng,
Vướng vào chữ tình cũng khổ sai...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình thật xa rồi!

Tại sao? Em không biệt thật tại sao
Anh bỏ em mà không hề báo trước?
Thế thì anh cũng không thể hiểu được,
Theo đuổi cuộc tình phải chịu khổ đau.

Anh đã nhận trùng điệp lời ngọt ngào,
Đã vui sướng với vài lần hứa ảo.
Từ cơn gió Em chuyển thành mưa bão,
Để trong mơ anh cũng nghe sóng gào.

Xa thật xa rồi ,những tối bên nhau,
Mình đã cho nhau nụ hôn say đắm.
Anh thả sướng vui trên đôi má thắm,
Mắt em lấp lánh như hai vì sao.

Xa thật xa rồi ,tung tăng chân sáo,
Anh kéo Em vượt qua mấy bờ đê,
Hàng dừa xanh xỏa tóc đứng vẫy chào,
Mừng khách viếng thăm Chợ Đào, Mỹ Lệ,

Em còn nhớ chăng điệu lý tình quê?
Mình hát suốt đêm trăng mùa nước nổi.
Ở giữa bốn bề hương đồng gió nội,
Người đến đây xin ở lại đừng về...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hỏng chịu đâu

Em có khùng khi rao bán trái tim?
Hí hí ! tự mình gánh thêm phiền muộn?
Chiêu trả đũa nầy xưa quá rồi Diễm,
Đời rất vui Anh sức mấy mà buồn?

Tình ái mong manh giống cánh chuồn chuồn
Cũng...vì...tại...bởi...do nhiều cái bị
Hai đứa không cùng xài chung cái ví,
Em thắc mắc hoài chuyện hỏng có chi.

Bát nước đầy hăm đập vỡ cái ly?
Tình mất rồi biết kiếp nào chuộc lại?
Đừng tụng mãi những lời nghe quá oải
Hãy dọn xôi chè hai đứa nhâm nhi...

Em thừa biết trời sinh anh tính khỉ,
Đại náo tùm lum nhưng hỏng có gì.
Tề Thiên sư phụ xơi hết vườn đào,
Anh đến sau chỉ còn hai trái táo.

Em ghét anh nên không thèm níu áo,
Bán tim cho người ,anh sống ra sao?
Anh cầu cứu cả NAM TÀO ,BẮC ĐẨU,
Họ cười bảo thục nữ nầy tào lao
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
HẠNH PHÚC MONG MANH
Trang Ngọc trả lời Hiền Nhân

Dẫu biết tình không biên giới nhiều khuất lấp
Anh đừng ngông nghênh như thế nữa,đắng lòng thêm
Đừng nói vì sao? hạnh phúc mãĩ mê tìm !
Mà không nghĩ đến ngày ta nằm xuống?

Hạnh phúc ở góc nào xa khuất
Làm sao em đến được một mình em
Tình không biên giới đẩy đưa nhiều mất mát
Hạnh phúc ! sao ta có thể dẫm chân lên?

Anh đến hay đi cũng vô tình
Và em sẽ cố vờ quên kỹ niệm …
Làm sao anh biết , khi em không khóc
Có một bài thơ hạnh phúc quá mong manh

Rời rạc những câu thơ hạnh phúc chồng chành
Tình không biên giới chênh chao nghiêng ngửa
Em giữ tình em tim lòng không buồn nữa
Cho tình mình không lỗi nhịp đường tơ

Giữ cho em chút hạnh phúc dại khờ
Không nguyên vẹn, nhưng thôi đừng vỡ nữa
Đừng vỡ nữa tháng ngày ta đã có
Lời hững hờ! xin đừng vỡ nữa trái tim côi

Em biết rồi “Đời rất vui anh sức mấy mà buồn “
Buồn làm chi? cũng chỉ một chuyện tình!
Vừa nồng ấm lại mang mầm ly biệt
Anh cứ giữ lấy khối tình không biên giới

Trả em về lại với tâm tình em ngày cũ
Kiếp dã tràng xây mãi cũng vỡ tan
Đời anh không có em,.. rồi thì cũng chỉ thế thôi!
...Như những gì anh đã có và đã qua.
17-10-2011
Đăng nhập để trả lời
0
xuanphuong251985 Offline
Moderator
Trợ lý CLB Thơ Ca - Thi Sĩ

Tham gia: 15-05-2010
Đến từ: Buôn Ma Thuột, daklak
Tuổi: 26
Bài gởi: 1,338
Đã được cám ơn 3,466 lần trong 1,171 bài viết
Giao lưu với anh Hiền Nhân một bài nha!

Đi quanh đời mình!

Labu115

Môi cười mà mắt lệ rơi
Sao ta không sống cuộc đời cho nhau
Để trong cái cuộc bể dâu
Ta vương tình cũ, người sầu lối xưa

Mùa mưa đã mấy mùa mưa
Hoa vàng mấy độ người chưa thấy về
Dù ta đi khắp sơn khê
Nào đâu còn thấy... cơn mê năm nào

Chiêm bao bao giấc chiêm bao
Mơ dáng hình mộng ngọt ngào tim ta
Một ánh nhìn, chẳng quá xa
Người cùng chung lối.... căn nhà xinh xinh

Thế gian thế đấy chuyện tình
Nếu tròn thì chẳng... lung linh thơ buồn
Thế gian thế đấy luôn luôn
Tình đầu tan vỡ... đôi đường ly tan

Để ai còn mãi đi hoang
Để ai còn ngóng huy hoàng ngày xanh
Để ai còn giấc yên lành
Để ai còn mãi... đi quanh đời mình

...

Ea H'leo, 15.10.2011
Đăng nhập để trả lời
0
Một chút hương lòng

Người cười để giấu lệ rơi
Chênh vênh hai nửa mãnh đời giáp nhau,
Tưởng là chia sẻ nỗi đau,
Ngờ đâu phải chịu hanh hao mộng vàng.

Nếu đời không lắm trái ngang,
Thì đôi ta chẳng dở dang tình đầu?
Hoa vàng mấy độ úa sầu,
Chỉ còn chiếc bóng qua cầu lắt lay.

Người qua mấy nẻo đường bay,
Có tìm lại được đêm say ân tình?
Dưới trăng đôi bóng lung linh,
Chia trái bắp nướng đậm tình quê hương.

Bây giờ hai đứa hai phương,
Nụ cười trên Nét còn vương sắc hồng.
Số không thành vợ ,thành chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng trao nhau
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0

Tình chết yểu!

Có điều gì vụn vỡ
Nghe mặn đắng bờ môi?
Chỉ một lần lầm lỡ,
Người xa tận chân trời.

Vết thương lòng lở lói,
Day dứt trái tim côi
Mình đã phụ nhau rồi,
Ngọt bùi nào chia đôi?

Khúc kinh cầu sám hối,
Người cho lời đường mật?
Tình yêu chết lạnh rồi,
Thổi thêm chi gió bấc?

Một nụ tình vội ngắt,
Không kịp đợi sớm mai.
Nỗi buồn vương lên mắt,
Nỗi sầu trĩu trên vai.

Tình ơi! xin khất lại,
Chẳng biết đến kiếp nào?
Có thể là mãi mãi,
Không còn ngày gặp nhau.

Ôi! cuộc tình kỳ ảo,
Như cơn gió xôn xao,
Mới mê đắm đêm nào,
Chỉ còn trong chiêm bao...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Anh Phương đã viết:
hmhiennhan đã viết:
ĐỪNG NÓI TÌNH MÌNH ..........

Cảm ơn người còn nhớ chuyện xưa
Cái thời ta đang còn đôi tám
Tà áo trắng tung bay tình trong sáng
Biết gì đâu ...lãng mạng ...yêu đương

Cảm ơn ai vẫn nhớ lúc chung trường
Đón đưa ta ngày hai lần tới lớp
Mùa thu chín lúa bông trĩu hạt
Ai ngỏ lời ...ta không nhận ...nhưng say...

Đã mấy mươi thu tưởng vẫn còn đây
Chẳng phải ....tình bên ngoài song cửa...
Bởi hai trái tìm vẫn oằn nỗi nhớ
Ai đành lòng nói đấy chẳng tình yêu.?..

Mùa thu nay ...ta gặp lại buổi xế chiều
Hoàng hôn xuống bàn tay ai đan chặt
Em chẳng nói ...nhưng chỉ cười khúc khích
Đừng nói tình mình ...ngoài song cửa nha anh

.........AP.....................

*Thơ hay ...Phương hoạ vui nha
Ru tình
Chuyện tình mùa thu
Tuổi đôi tám trời xui mình gặp gở
Mới liếc nhìn hai đứa đã kết ngay.
Người đi xa còn ngoáy đầu ngoảnh lại
Muốn chờ nhau nên đủng đỉnh gót giày.
Ngày qua ngày em giả bộ thơ ngây,
Dù thừa biết có cái đuôi xuôi ngược.
Bốn mắt tìm nhau như thầm đính ước,
Chưa ngỏ lời,nhưng đợi cái bắt tay.
Tình mới bén xuân cảm xúc tràn đầy,
Nhưng nụ hôn cứ phải chờ đợi nữa,
Má ửng đỏ nhưng lần nào cũng vậy
Em kiếm cớ lùi,đổ lỗi nắng mưa.
Trời chuyển sang Thu em nghĩ kỷ chưa?
Sao lại nhìn anh rồi cười khúc khích?
Sao anh không dám làm điều anh thích?
Chẳng hiểu câu"Con gái ghét là ưa?"
Gió đuổi trăng đã đến gần khung cửa, Nhưng hương tình hai đứa cứ đong đưa. Anh luôn ngớ ngẩn dại khờ đến rứa? Để bây giờ tiếc nuối chuyện ngày xưa... Hmhiennhan





ĐÁ VỌNG
Anh hỡi anh xin đừng nuối tiếc
Bời đất trời  chia cắt hai ta
Bởi người Nam Kẻ Bắc cách xa
Có tiếc nuối thì cũng vời vợi mãi
Anh có biết bao mùa thu thay lá gọi
Và cơn mưa chiều luyến tiếc tình ai
Anh ra đi để lại giấc thu hoài
mãi đọng lại trái tim người em gái
Giờ xế chiều anh nói lời tiếc nuối
Em đau lòng không thể nói thành câu
Nhớ thu xưa ta vẫn vọng trong nhau
Nụ hôn thấm ...hai mái đầu in bóng
Giận đất trời ...trời cao ..đất rộng..
Nhưng chúng mình không một chốn náu nương
Hai chúng ta mãi mãi chẳng chung đường
Chỉ biết  gửi lời thơ như....  nhưng lời đá vọng ...

...............AP..................
 Lỡ duyên

Chẳng ai đo được chiều dài khoản cách,
Từ đôi lòng của hai kẻ yêu nhau.
Như vầng trăng đứng kề bên chòm sao,
Vận chuyển mãi mà chưa thể chạm mặt.

Anh và Em ở hai miền Nam Bắc,
Vẫn đứng chung nhau nửa quả địa cầu.
Mùa Thu nào chúng mình còn khát khao,
Say đắm trao nhau nụ hôn cuốn chặt.

Anh tiếc nuối chưa có tuần trăng mật,
Bởi dòng đời đã xô giạt hai phương.
Bóng hình nhỏ chưa có chỗ náu nương,
Cao Bằng, Lạng Sơn đã đầy bóng giặc.

Đá vọng phu âm vang nhiều cung bậc,
Chiến sĩ xông pha mấy thuở trở về?
Ngày thanh bình trở lại khắp sơn khê,
Kẻ xuôi nam, người yên bề gia thất.

Làm sao đo hết chiều dài ngăn cách?
Trong chiến tranh tan hợp cũng bình thường.
Tuổi xế chiều ,còn một thoáng vấn vương,
Ta xiết tay nhau thay lời thầm trách...
Hmhiennhan







TÌNH KHÔNG PHAI

Dẫu biết rằng tình ta đã lỡ
Nhưng kỉ niệm ngày nào có nhạt được đâu anh
Bao thu đi nỗi nhớ cứ riêng dành
Đong nỗi nhớ bằng đêm dài ...khao ...khát ...

Biển ru thyền ngàn năm con sóng hát
Bản nhạc tình vang vọng ngày đêm
Ta chẳng chung nhau chăn ấm nệm êm
Vần thơ gọi ...ru miền nhung nhớ...

Vẫn biết rằng ta có duyên ...không nợ ....
Nhưng mỗi thu về lại vọng kỉ niệm xưa
Thu ơi thu thương nhớ mấy cho vừa
Thuở đất nước còn chìm trong bão lửa

Em ... Cô gái hoá vọng phu ...mong nhớ ....
Anh.... đời trai chiến đấu giữ non sông
Hoà bình rồi hai nỗi nhớ mong
Đã lạc lối.... nên không cùng hơi ấm

Ta gửi cho nhau nỗi nhớ thương sâu thẳm
Bằng tứ thơ yêu nồng mật đêm nay
Bằng niềm thương ta vẫn đong đầy
Sẽ mãi mãi không phai nhoà theo năm tháng

..........AP...............
Đăng nhập để trả lời
0
Tình già

Yêu thơ là đã mộng mơ,
Yêu em ,đâu ngại đợi chờ nhớ thương.
Nghìn trùng khoảng cách đại dương,
Không ngờ chung một quê hương lạ lùng.

Em cười lúng liếng mắt nhung,
Đọc thơ còn biết đã chung tâm hồn.
Tiếc thay tuổi sắp hoàng hôn,
Sao mình không gặp lúc còn xuân xanh?

Dòng đời ,trời định lối quanh,
Mình đi đường tắt biết thành hay không?
Miễn giờ hai đứa liên thông,
Chung môi cạn chén rượu nồng giao bôi.

Tình già đã hết mồ côi,
Hai nửa giáp lại thành đôi đẹp đời,
Hạnh phúc tỏa sáng ngời ngời,
Đắm say cuối đất cùng trời bên nhau.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
kimtuyet đã viết:

NỔI ĐAU

Sao tim tôi đau nhói
Sao hồn tôi chơi vơi
Giọt nước mắt nào không rơi
Để tình tôi không mất
Sao đời tôi mãi mê
Chẳng có nơi đường về
Sao người nở khiến tôi
Bổng chốc hoá ngu ngơ

Day dứt

Nếu trái tim em đau?
Hãy đi tìm bác sĩ.
Đừng nghe lời phù thuỷ,
Cuộc đời thêm hanh hao.

Bao quanh giọng ngọt ngào,
Ẩn chứa mầm gian dối.
Lắm cuộc tình chìm nổi,
Để khổ luỵ về sau.

Bến yêu đầy giông bão,
Chớ thêm ngọn sóng trào,
Kéo nhau xuống vực sâu,
Là tự giết đời nhau
Hmhiennhan
Xin lỗi Kim Tuyết là ai? Hình như HN chưa quen biết?
Đăng nhập để trả lời
0
hoagnanh đã viết:
Day dứt

Nếu trái tim em đau?
Hãy đi tìm bác sĩ.
Đừng nghe lời phù thuỷ,
Cuộc đời thêm hanh hao.

Bao quanh giọng ngọt ngào,
Ẩn chứa mầm gian dối.
Lắm cuộc tình chìm nổi,
Để khổ luỵ về sau.

Bến yêu đầy giông bão,
Chớ thêm ngọn sóng trào,
Kéo nhau xuống vực sâu,
Là tự giết đời nhau
Hmhiennhan


NẾU CÓ ANH

Tim đơn nên tim đau
Tình nào không xanh xao
Yêu nhau thà lao đao
Còn hơn Cứ nhạt nhoà

Buồn lẽ loi cô quạnh
Không anh rất tẻ lạnh
Lòng lạnh băng khổ hạnh
Thiếu anh Phòng Lạnh không

Tình cho không lại thiếu
Em cũng chẳng cần nhiều
Miễn hai ta cùng hiểu
Là tim em hết đau
 Già rồi em

Nếu cuộc tình hanh hao,
Nhạt nhoà trong mộng ảo.
Vì mình chưa hiểu nhau,
Vô tình chuốt đớn đau.

Nói chi lời nghẹn ngào,
Hơi ấm nào trao nhau?
Chẳng qua tiếng sóng trào,
Vọng tưởng trong chiêm bao.

Trái tim già lao xao,
Nhưng thuộc hàng trưỡng lão.
Người lạnh băng khô máu,
Em biết rồi ,chạy mau...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc bến mơ

Người ta nói tình yêu không biên giới,
Nhưng thật ra còn giới hạn bến bờ.
Chính không gian đã vô tình cản trở,
Đẩy hồn mình lạc khoảng trống chơi vơi.

Mình mất nhau vì ngang trái cuộc đời,
Dù tình dâng sóng mênh mông tâm khảm.
Mấy mươi năm vẫn chưa phai mộng thắm,
Mặc hoa tình mưa gió quất tả tơi.

Đọc thơ em ,ruột gan anh rối bời,
Đời chia cắt bởi ta không nặng nợ.
Tình nhớ mãi khi tình còn dang dở,
Mộng không tròn,mộng sẽ đẹp trong mơ.

Yêu chân thật phải có chút ngu ngơ,
Thực tế quá sẽ vỡ oà cảm xúc,
Mình có lúc cận kề bên hạnh phúc,
Lại dẫm lên còn trách nó nhạt mờ.

Cung bậc buồn làm rối rắm dây tơ,
Ta lạc lối xa mịt mù bến hẹn,
Tình  nguyên thuỷ đã không còn  nguyên vẹn,
Để nỗi lòng đan kín mấy trang thơ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»