Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.141 lượt xem — Trang 4 / 24
Tận cùng nỗi đau dương thế

Mẹ chết lòng con dậy bất bình,
Hởi ơi! Trời Phật có công minh?
Thằng con đáng chết sao chưa chết?
Chết kẻ ân sâu trọn nghĩa tình.

Mẹ trăn trỡ trước giờ bất hạnh,
Lo lắng thương con túi nhẵn tiền,
Mệt mỏi trước lời thương "cửa miệng",
Của những người mẹ đã thi ân.

Bài học xương máu con tiếp nhận,
Muốn giúp ai ,phải nghĩ đến mình.
Cả đời mẹ tạo phúc, hy sinh,
Lúc hoạn nạn mấy ai bên cạnh?

Mẹ chết rồi tang lễ rình rang,
Còn có cả điếu văn đưa tiễn,
Cỏi vĩnh hằng mẹ có bình an?
Hay quyến luyến thương con điên sảng?

Tôi vô cảm trước nhiều hoa tang,

Mới tháng tư mưa rơi hiu hắt,
Ngày Mẹ hiền rời bỏ thế gian,
Mặt trời với tôi như đã tắt

Con không khóc nhưng lòng quặn thắt,
Trời đất sụp dần dưới đôi chân,
Từ nay không còn gì sợ mất,
Bạc tiền danh lợi tựa phù vân..
Hmhiennhan

Kim Lệ : 07:49 29-11-2008

Nỗi đau mất mẹ

Ngày xưa con sinh ra có mẹ
Con lớn lên theo từng tiếng ru  hời
Dắt con đi từng bước đầu đời
Nuôi con lớn bằng dòng sữa ngọt

Dù nắng mưa hay dù giông bão
Chở che con ấm áp lúc đông về
Dù nhọc nhằn, vất vả nhiêu khê
Mẹ vẫn vững như tùng, như bách

Tóc mẹ bạc dần theo năm tháng
Lưng còng đi vì gánh nặng mang
Nụ cười tươi mãn nguyện trên môi 
Mẹ vui ngắm nhìn con khôn lớn

Thời gian trôi dù con đã lớn
Vẫn bên con thắp sáng nẻo đường
Như mặt trời chiếu sáng hồn con
Mẹ đưa lối dẫn đường con bước

Rồi một ngày mẹ không còn nữa
Mất mẹ rồi con thành kẻ mồ côi
Vành khăn tang phủ trắng muôn đời
Con bật khóc khi nhớ lời mẹ nói

Ngày mai trên nèo đường muôn lối
Dõi theo con có mẹ trong tim
Mỏi mắt tìm hình bóng mẹ thân yêu
Mẹ vĩnh viễn tan vào sương khói...
Kim Lệ

Chia sẻ cùng anh nỗi đau mất mẹ, đây là một trong rất nhiều entry của Kim ,  nói về mẹ ngày Vu lan, đem sang tặng anh làm kỹ niệm nhé!
Đăng nhập để trả lời
0
Thôi ! chúng mình hãy xa nhau

Thôi em nhé tiếc chi tình hư ảo?
Cung đàn buồn đã lỗi nhịp dây tơ
Xa nhau rồi,khép lại mọi mộng mơ,
Vườn địa đàng  một thời thương với nhớ.

Chính em không muốn hoà chung hơi thở,
Đẩy bờ môi xa cách mãi bờ môi,
Tình của em, em đã lấy lại rồi,
Sao oán trách mình không thành chồng vợ?

Thôi từ giả sân Tao đàn lộng gió,
Bến Bạch đằng, Nguyễn Huệ lúc về đêm,
Ánh đèn khuya hôn lén suối tóc mềm,
Phố Lê Lợi ta dìu nhau ngang dọc.

Gió hiu hắt thả trăng về lối củ,
Ta trả em về lại bến đời xưa ,
Trái tim em ta không còn chỗ trú,
Buồn chi cho trời đổ lệ thành mưa?
Hmhiennhan

Kim Lệ : 08:02 29-11-2010
Hận kẻ bạc tình

Sao anh  nỡ trả em về bến cũ?

Nỗi đau này em sẽ tỏ cùng ai?

Giọt mưa rơi ướt đẫm trái tim này

Em đã khóc cho cuộc tình tan vỡ...


Từ bắc mỹ, em quay  về bỡ ngỡ,

Anh lạnh lùng bỏ em  giữa trời khuya?

Ánh sao đêm rơi xuống vội bên hè

Em thầm ước tình  xưa quay trở lại....


Nguyễn Huệ đường hoa, Tao đàn còn đó

Sao tình lang  không tìm thấy quanh em?

Chỉ có em, với nỗi nhớ dài thêm...

Em chợt khóc, biết mình vừa đánh mất...


Kỷ niệm yêu một thời nhiều khát vọng

Gởi về đâu khi tình đã cách xa

Anh nơi nào em khẽ gọi thiết tha

Sao anh nỡ bỏ em về bến cũ... ???
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Thở dài


Đêm thở dài
              trở mình khe khẽ
              lá thở dài
              rơi rụng ngoài sân
              hoa thở dài
              nhớ hạt sương mai
               em thở dài
             giật mình tỉnh giấc ...........

--------------HH


Đêm Thở dài,
Sắp hết một ngày,
Lá thở dài,
Màu xanh sắp phai?

Hoa thở dài,
Ong bướm đã bay,
Mùi hương còn sót lại.
Sao thoáng chút chát cay?

Tôi thở dài,
Hoa Hồng chắc nhiều gai?
Nợ đời đã vay,
Chắc kiếp nầy gánh mãi?

Thôi thì ta ngủ say,
Chờ Người  trong cỏi mộng...
Hmhiennhan

11:08 07-12-2009

...... HH qua thăm Hien Nhan .. tiếc một điều Hoa Hồng nầy không gai, dù thơm sắc hương..,bạn thông cảm nha ...
..... Dừng chân trước ngỏ nhà ai đây?
     Chợt thấy dáng em trong gương soi
     Chụm môi .. em gởi câu hạnh phúc
    Cảm ơn chàng đã chọn thơ em  ..................HH
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu cứu rỗi

Em chính là mặt trời
Dẩn anh rời bóng tối
Hay ánh sao le lói
Chỉ thoáng hiện qua đời?

Con đường tình lắm lối,
Mình sẽ đi về đâu?
Mộng vàng như sương khói,
Cố giữ để bền lâu

Duyên thơ nối nhịp cầu,
Chân tình gởi trao nhau,
Dẫu còn trên nét ảo,
Vẫn sáng đẹp tươi màu

Tâm hồn tên ngoại đạo,
Vốn ghét lời khuôn sáo,
Sao nghe giọng ngọt ngào,
Chợt thấy lòng nao nao

Xin nữ thánh ân sâu,
Ban tình yêu cứu rỗi
Linh hồn anh mệt mỏi,
Gác đầu lên bến sao
Hmhiennhan

Kim Lệ : 15:13 23-12-2009

Em là người yêu của anh

Em đáp lại bài thơ anh vừa họa bên blog em đây .

 

Em chính là mặt trời,

Xóa đi đêm u tối?

Hay em là bóng tối?

Lặng lẽ đón sao rơi?


Em cũng vẫn là em

Trên nét rất vô thường

Họa thơ như tâm sự

Lời thỏ thẻ yêu thương


Nếu em là bóng đêm

Liệu có ai đến tìm?

Hay lại càng xa lánh

Nỗi sợ của màn đêm?


Em ước mình vui mãi

Thơ vào  nét dạt dào

Đem tình thương trang trãi

Cho mộng đẹp bay cao


Dù là đêm hay sáng

Em cũng vẫn là em

Vẫn vần thơ trên nét

Tỏa hương sắc  tình yêu


Cảm ơn anh lời tỏ

Chỉ xin chút niềm vui

Họa vài vần thơ vội

Chia sẻ những nụ cười
Kim Lệ
Đăng nhập để trả lời
0
Chút ưu tư trước cửa Phật

Cuộc sống như giấc mộng,
Từ trong cỏi trăm năm,
Có quá nhiều biến động,
Vinh nhục cứ thăng trầm.


Kệ kinh nghe sầu thảm,
Bởi bối cảnh thuở xưa,
Nghèo nàn ,đầy u ám,
Phụ thuộc vào nắng mưa




Tu hành là điểm tựa,
Kẻ bế tắc cuộc đời,
Mở lối nhiều cánh cửa,
Những tâm hồn chơi vơi!


Lòng Phật như lòng trời
Cứu độ người khốn khổ,
Đâu màng của hối lộ,
Cúng vàng ,lòng đãi bôi


Tu hành còn  gian dối,
Trọng vọng người giàu sang,
Xem thường kẻ bần hàn,
Phật chấm công hay tội?

Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Chút ưu tư trước cửa Phật

Cuộc sống như giấc mộng,
Từ trong cỏi trăm năm,
Có quá nhiều biến động,
Vinh nhục cứ thăng trầm.


Kệ kinh nghe sầu thảm,
Bởi bối cảnh thuở xưa,
Nghèo nàn ,đầy u ám,
Phụ thuộc vào nắng mưa




Tu hành là điểm tựa,
Kẻ bế tắc cuộc đời,
Mở lối nhiều cánh cửa,
Những tâm hồn chơi vơi!


Lòng Phật như lòng trời
Cứu độ người khốn khổ,
Đâu màng của hối lộ,
Cúng vàng ,lòng đãi bôi


Tu hành còn  gian dối,
Trọng vọng người giàu sang,
Xem thường kẻ bần hàn,
Phật chấm công hay tội?

Hmhiennhan



TÂM NIỆM

Muốn theo phật về với cõi Niết Bàn
Nhưng không nỡ nơi trần gian để em ở lại
Dưới chân phật em vẫn còn trong trắng mãi
Bởi có anh trong cay đắng nhân gian
ngng

Chào NguyenNgoat
Xin lỗi bạn, Hiền Nhân đang ở trong tình cảnh sau

Muốn đòi nợ Phật

Em bỏ anh tìm về cỏi niết bàn,
Sợ tình khổ ải ,vướng dây oan
Gượng cười anh chúc trong cay đắng,
Làm sao em thoát nợ nhân gian?

Yến Loan ơi! Hồ thị Yến Loan
Suốt kiếp lòng anh mãi đa mang,
Muốn phá cửa chùa đòi nợ Phật
Nhưng ngại em tâm trí bất an
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi đau lặng thầm

Anh rất ghét thói kiêu sa phóng đại,
Hào quang bong bóng mấy kẻ trang đài,
Quý trọng tính giản dị,dáng mảnh mai,
Tình cảm thuỷ chung,duyên ngầm con gái

Em còn nhớ ngay  buổi đầu luyến ái,
Lời chân tình mình tha thiết trao nhau?
Anh không phải hoàng tử trong chiêm bao,
Bởi gốc phong trần,chợ đời từng trãi.

Em khen anh người thật thà,khẳng khái,
Không đam mê sắc dục mới hiền tài,
Tình chúng mình rất trong sáng, thẳng ngay,
Hãy say đắm,yêu thương nhau mãi mãi


Sao bây giờ em nói nhiều oan trái,
Trách anh ngổ ngáo,ích kỷ tầm thường ?
Hồn mây ngàn, chí lãng mạn bốn phương
Mọi hương sắc tài hoa đều đáp lại?

Trái tim già  phải đâu còn khờ dại ?
Tình tinh khôi đem trao gởi một người
Nhưng không ngờ hoa xinh đẹp, tốt tươi
Lại có thể lã lơi cùng ong bướm

Thế là hết! kể từ nay khuya sớm
Nỗi niềm  đau chôn kín dưới nụ cười
Anh  chúc nàng vóc ngọc, má môi thơm
Để sớm thêm một lần lên xe cưới.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Bão lửa Trường Sa

Chủ nghĩa tư bản quý trọng kim tiền
Nhưng quyền con người vẫn luôn tiến triển.
Đời sống công dân họ được vinh hiển
Khi quyền lực nhà nước càng vô biên.

Thế giới ngày nay khó mãi bình yên
Vì lòng tham khởi đầu trong bóng tối
Những người anh em chủ nghĩa xã hội
Cũng giết nhau để đạt lợi ích riêng.

Cường quốc sen đầm lắm lúc đảo điên
Khéo gây chuyện dưới chiêu bài đại nghĩa.
Thỏa hiệp đồ tể , độc tài bốn phía,
Chống khủng bố bằng khủng bố triền miên.

Số phận Việt Nam trắc trở  truân chuyên
Bởi những tài nguyên nằm trong lòng biển
Đường lưỡi bò Tàu ngang ngược vẻ ra
Đẩy Đông nam Á vào vòng hỏa tuyến...

Mỹ kích Việt Nam sẵn sàng quyết chiến
Kết bang giao,nợ vũ khí, đô la...
Chú Sam phù thủy, Chệt cũng ranh ma,
Ta được chánh nghĩa tùy thời ứng biến.

Tổ quốc lâm nguy sơn hà rung chuyển,
Giữ nước cần bè bạn với lòng dân.
Người Việt hiếu hòa không thích chiến tranh.
Nhưng với kẻ cướp , đánh cho nó biến...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trả lại tình em!

Lần sau, lần sau, lần sau anh nhé!
Anh thấy hơi nhàm hai tiếng "lần sau"
Tuổi chiều xuân chúng mình không còn trẻ
Nói yêu nhiều sao còn ngại chênh chao?

Trên mạng ảo em chập chờn bóng ảo
Chân tình gì chẳng thể đến ôm nhau?
Những dòng chữ thả mang hơi gió bão
Cùng khúc nhạc tình thôi thúc tương giao

Mình đến tột cùng cảm xúc khát khao,
Trái Cấm chín hồng nôn nao ứa mật,
Từng tế bào Ta run lên cung bậc
Em nở tụng hoài hai tiếng lần sau...

Nhớ nhớ thương thương sẽ sớm bạc màu,
Nếu em hát mãi câu thơ chờ đợi.
Thiên đường trước mắt đi hoài không tới
Hơi thở đượm nồng lạc cõi chiêm bao

Công viên tình ái Bướm Hoa lượn chào
Nhưng chưa tìm thấy bóng nàng tri kỷ
Trái tim em chẳng vượt qua lý trí,
Lưu luyến làm gì để vướng khổ đau?

Trả nụ hôn từ bờ môi hư ảo,
Gởi lại tình cho trời,đất,trăng,sao
Chăn gối đã mịt mờ duyên luyến ái
Anh phải tạ từ hai tiếng lần sau
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Lời tỏ tình dể ghét!

Em ơi! tuổi xế chiều rồi
Hoàng hôn rực nắng tiếc đời phù du
Hoa tình nở giữa mùa thu,
Sao em còn để lời ru héo sầu?

Hạnh phúc phiêu lãng nơi đâu,
Mộng tình đuổi bắt nát nhầu thời gian
Ghét,yêu hai đứa đeo mang,
Trái tim hứng chịu bạt ngàn vết thương.

Trao nhau chút mộng bình thường
Khiêu nhau ngọn lửa yêu đương bão bùng.
Em còn đỏ mặt thẹn thùng,
Bên lồi, bên lõm không cùng hợp giao?

Giữ gìn giá ngọc thanh cao
Chắc em muốn hái ánh sao trên trời?
Mắt môi lúng liếng gọi mời,
Mà chưa bật được ra lời...mê ly

Đắm say mái tóc, rèm mi
Đào tiên ẩn dưới nút khuy đan cài.
Xin em mở rộng vòng tay,
Để mình tháng rộng,năm dài có nhau
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Xem Bài Gởi
Phá thị Bung

Cõi niết bàn em chưa vói tới
Bởi chữ tình kết nối đa mang
Hạnh phúc nào đôi ta trao gởi?
Nay mịt mờ trôi nổi nhân gian

Chẳng còn khát vọng nghĩa Phụng Loan
Hoa kết trái thơm hương chín rụng
Nhẩn cỏ em đổi lấy hột xoàn
Bình an với câu kinh nhật tụng

hmhiennhan

“BẮN SÚNG KHÔNG NÊN PHẢI ĐỀN ĐẠN”

Lời kia Bung chuyển hộ cho Loan
Còn gửi kèm theo nhẫn hạt xoàn
Tiếc của hay người xin cứ nói
Ỡm ờ chàng tính chuyện đa đoan?

Bắn súng không nên đạn phải đền
Thị Bung cam chịu hiến thân hèn
Hiền Nhân muốn thế nào tùy ý
Nếu chạy … mang giầy kẻo mất nghen!

Thị Bung
Nhớ buộc dây giầy thật chắc rồi hãy đến gặp Thị Bung nhé….
Hi hi …
Đăng nhập để trả lời
0
Yêu hay Ghét?

Em nói quá nhiều triết lý cao siêu,
Chuyện đơn giản khéo làm cho phức tạp,
Giữa bình yên tạo chi cơn bão táp,
Để đêm về gặm nhắm nỗi buồn hiu?

Nếu viễn mơ đôi lúc có trái chiều
Nhưng lòng tin yêu đừng nên để thiếu.
Tại sao em cứ mập mờ khó hiểu,
Yêu đắm say còn mâu thuẫn lắm điều?

Tình cảm em như nắng sớm mưa chiều,
Hình như, chắc chắn... buông lơi xác định
Yêu và Ghét nhập nhòa trong toan tính,
Như tấm lụa đào cao quý phiêu diêu

Dẫu mê hồn trước hương sắc diễm kiều,
Nàng thục nữ đầy chiều sâu trí tuệ,
Nhưng tình yêu phải bắt nguồn cội rễ,
Cùng đồng hành sướng khổ đó em yêu!
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hợp mặt lớp 12b3  Petrusky

Bạn bè ngày trước kẻ còn người mất
Rượu rót vơi đầy ta kính nhau say.
Cụng ly nhắc mấy thằng không ngồi đây,
Hồn có linh thiêng quay về họp mặt

Hạnh phúc trùng phùng mây trôi ,bèo giạt
Lý tưởng, ước mơ ai cũng hao gầy,
Thôi thì mình cứ uống vô vài chai
Thấy trời đất cũng quắc quay, khoáng đạt.

Lời nhỏ to theo gió bay phiêu bạt,
Dương Lễ , Lưu Bình ,hiện đại không phai,
Cùng vỗ tay, đục trong chung tiếng hát,
Rượu rót phạt người, người ngất ngưỡng say

Nắng lụa lung linh chiếu sáng cuối ngày,
Nhìn kỷ mấy thằng đầu ai cũng bạc,
Nhiều hoài bảo trôi đi trong lầm lạc,
Đến lúc cuối đời ai cũng nhám tay

Nhắc thuở học trò áo trắng thơ ngây,
Bước vào trường học lấm lem bụi phấn
Sao tự nhiên tất cả lại thở dài,
Chẳng lẽ nỗi buồn muốn đem mai táng?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-09-27 13:08:53Nguyễn Hiền Nhân>
Chuyện tình người say

Em say,
Ta cũng xỉn say
Em say men rượu
Ta say men tình.
Luận về Phật pháp ,tâm linh,
Em cười ,em khóc cho mình hay ta?

Trời ơi! dáng ngọc kiêu sa
Hớ hênh  lộ cả đồi da diễm kiều,
Bọt bia uống chẳng bao nhiêu,
Sao hồn ta cứ phiêu diêu non bồng?

Rượu chát,nhưng tình thật nồng,
Đong đưa dẫn lối hương lòng trong nhau.
Tim em thổn thức,  lao xao,
Ta hình dung tiếng
Gọi chào đôi môi.

Nhưng em e ấp bảo thôi!
Kìa vầng trăng lạnh
Đang soi chúng mình,
Thời gian lắng đọng,
Vô hình.
Nhưng trời đất biết, chuyện tình,
Người say
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình trăng biển

Đêm nay trăng trốn đi đâu?
Tìm trăng khắp chốn biển buồn ngẩn ngơ
Trăng cao nên cũng thờ ơ
Bỏ rơi biển vắng bơ vơ một mình....
Sóng cao như thể chứng minh
Tình trăng với biển như in hôm nào
Sóng sau, sóng trước như nhau
Vẫn còn ôm trọn mối tình biển, trăng...
Dù trăng có trốn trăm năm
Tìm trăng, biển hẹn nghìn năm vẫn chờ....
Trăng treo đầu sóng bạc phơ
Bạc thay con sóng lững lờ ghẹo trăng
Trăng buồn, khóc một đêm trăng
Ngày mai tan biến vào ngàn mây xanh
Hỏi trăng tình quá mong manh?
Trăng đầy, rồi khuyết, tình trăng thế nào...?
KIMLE(11-12-2009)

Hien Nhan 15:36 11-12-2009

Anh đã một lần đứng trước biển trong đêm
Hỏi biển một câu như em đang hỏi đấy
Biển gật đầu bởi tận cùng biển thấy
Dẫu xa thế nào trăng với biển cũng gặp nhau

Xa muôn trùng đến tận những vì sao
Cũng có một đêm biển và trăng hội ngộ
Và đêm ấy, biển trả lời câu đố:
Có phải là trăng, biển yêu nhau?

Xa và gần mới hiểu hết khát khao
Mới hiểu hết nỗi đau khi không còn gặp gỡ
Sóng bạc đầu, nên muôn trùng sóng vỗ
Mới hiểu nỗi vui mừng, khi được gặp nhau

Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau
Đến muôn đời vẫn cần nhau như thế
Dẫu con người đổi thay, dẫu cuộc đời dâu bể
Đến muôn đời, trăng với biển vẫn yêu nhau!
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình Trăng Biển 2
Thư mục: Bến mơ hạnh phúc |
Đăng ngày: 00:21 03-12-2009
Bài viết Chuyện tình trăng biển được gửi bởi hmhiennhan vào ngày 21/11/2009
Bài viết được xét duyệt bởi girllazzykute
Tác giả: hmhiennhan
Trích trong tập: chuyện 2 người


Biển đêm về khao khát một vầng trăng
Trăng e thẹn dấu mình vào mây tối
Biển ào ào vỗ từng cơn sóng dữ
Như trách hờn trăng sao mãi trên cao?
Ngàn ánh sao như khẻ bảo cùng nhau
Trăng kia hỡi mau về ngay với biển
Sóng êm đềm sẽ là lời ru ngủ
Ru hồn trăng vào giấc mộng trăm năm
Trăng trên cao nên nào biết biển sâu?
Sóng giận dữ xô cả bờ cát nhỏ
Những đợt sóng ào ào như bão tố
Đánh vào bờ cát nỗi niềm đau
Bởi trăng xa nên biển mãi u sầu
Trăng cao quá nên nào đâu thấu hiểu?
Thế nhưng biển vẫn dạt dào yêu mến
Hỡi vầng trăng mau hãy đến cùng nhau.......

KIMLE

Hn xin phép Kim bổ sung thêm nha

Trăng biển tình hận thiên thu

Người ở dưới thấp kẻ trên cao,
Nghìn năm trăng biển vẫn có nhau,
Yêu, hờn,ghen,tức,luôn gió bão,
Đau đáo trong tim biển sóng trào.

Biển ở dưới thấp ,trăng trên cao,
Nghìn năm tròn, khuyết, trăng hanh hao,
Khoản cách tình yêu ,đầy hư ảo,
Ngại chìm đáy vực, trăng lao đao?

Biển gào thét, trăng không chung thủy,
Lấp ló từ xa, mỏi mắt nhìn,
Nếu trăng thật lòng cùng tri kỷ,
Sợ vì chết đuối, chuyện tử sinh?

Nếu trăng chết, đêm mờ ánh sáng,
Đời có còn thêm những thi nhân?
Lý Bạch xưa , từng chết ôm trăng,
Hàn mạc Tử cùng trăng mê sảng.

Khoảnh khắc thăng hoa,hồn lãng mạn,
Ta nhớ Em như biển nhớ trăng,
Trăng yêu biển, nhưng không thể gần,
Vì nhân thế cần trăng bè bạn.
hmhiennhan______________________________________________
Theo tích xưa ,Lý Bạch trong 1 đêm say rượu ,nhìn ánh trăng lung linh dưới mặt hồ đã nhảy xuống ôm trăng mà chết
Đăng nhập để trả lời
0
Đoạn Cuối : TÌNH SAY

         

Ta Say !...
      Người cũng xỉn say
Ta say men rượu – Người say men tình
      Ngất ngây lời hẹn tử sinh
Nồng nàn khát vọng – Động tình mây mưa

      Thỏa lòng nguyện ước say-sưa
Luyến lưu một thuở - Tình chưa đong đầy
      Trăm năm một mối duyên nầy
Ngàn năm thương nhớ - đắp xây tình người .

      Yêu nhau chung một nụ cười
Kề vai chung sức – Thắm tươi cuộc đời
      Ấp ôm !...Giấc mộng tuyệt vời
Ta người chung lối - Muôn đời có nhau

      Ta say!...
       Men rượu tình trao
Say lời thủ thỉ - Đậm màu thủy chung  
      Thì thầm hai tiếng nhớ nhung
Ta Người hai ngã – Nhưng chung đường về

      Đam mê một cỏi tình mê
Men tình thắm đượm – Phu thê hợp hòa
      Thỏa thê men rượu tình hoa
Người say tình mộng  - Nhạt nhòa duyên sâu

      Ta say!...
       Ân ái nhiệm mầu
Sắt son kết mộng -  Bạc đầu duyên tơ
      Nhưng rồi giật tỉnh giấc mơ
Đêm tàn – Gối lẽ - Duyên hờ - Trơ vơ.

      Quắc quay giấc ngũ ơ - hờ
Tình vương vấn mãi – Dại khờ một khi
      Tan rồi một mối tình si
Tim gan đau nhói – Ướt mi lệ trào !

Tân An : 29-09-2011
TrangNgoc

Chán!

Những lời em nói chỉ là hư ảo
Anh sai rồi khi đuổi bắt giấc mơ
Em có biết sau lớp sơn cuồng ngạo,
Là một tâm hồn nhạy cảm ngu ngơ?
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hương tình còn vương

Anh thả bóng em ra khỏi con tim,
Sao dư ảnh cứ chập chờn réo gọi?
Ân tình cũ mãi làm anh tiếc hối,
Chìa vòng tay thì bóng tắt,bặt tăm.

Anh thả nỗi nhớ vào cõi xa xăm,
Con đường tình sử nắng mưa chưa đến,
Trong phòng tối cháy lung linh ánh nến,
Hai đứa loạn cuồng những trận mưa dâm

Tình yêu nào chẳng tối chút tà tâm?
Nhưng thánh thiện nơi tâm linh ân sũng,
Em thả trôi đi ngọc ngà ấm cúng,
Giữ lại làm chi sấm sét lôi đình?

Anh muốn mở lòng hai tiếng hy sinh,
Xứng với tình yêu em trao ngày trước.
Nhưng thời gian chảy đi không đảo ngược,
Giữa đôi tim là biển chết vô tình.

Anh muốn giữ đời một đóa hoa xinh,
Dẫu bão gió làm nhạt phai hương phấn,
Sao em cứ ởm ờ rồi phủ nhận,
Sợ nghiệp duyên gieo khổ lụy vào mình.

Trong người em nóng bõng ngọn lửa tình,
Sao lại nói câu ngậm ngùi quá vãng?
Men rượu tình say trắng đêm lãng mạn,
Sống mãi trăm năm duyên nợ chúng mình
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA !

    Chạnh lòng trời đổ cơn mưa !
    Tim đơn se lạnh cho vừa lòng anh
    Sáng trong một mối duyên lành
    Em xin góp nhặt cùng anh nụ cười
Nha Lam

Cám ơn Mưa

Trời thương mới đổ cơn mưa,
Giúp cho hai kẻ đong đưa hương lòng.
Trao nhau một giấc mơ hồng,
Biết đâu thành vợ ,thành chồng ngày sau?

Vườn trầu mới bén hoa cau,
Cớ sao có chút lao xao quay mòng?
Nói yêu thì chắc chưa thông
Không yêu sao lại bềnh bồng nhớ mong?

Sáng, trưa, chiều tối chờ trông,
Bạn không ra bạn, tình không ra tình?
Nụ cười quanh quẩn bên mình,
Làm sao cất giữ cái nhìn đầu tiên?

Không biết ta tỉnh hay điên?
Thương thương, mến mến cái duyên em cười...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nhớ anh

Hoa hồng người tặng rất đông,
Nhưng em chỉ nhớ hai bông của chàng.
Mạnh mẽ, đỏ thắm, nồng nàn,
Giá trị hơn cả lầu vàng ai xây.
Chàng đừng giả bộ khờ ngây,
Bỏ hình ,đuổi bóng ,theo mây,bay hoài.
Hằng Nga vẫn đợi chàng đây,
Xin mời chú Cuội phơi bày hai bông
Deepfreezeheart

Đăng nhập để trả lời
0
aquariuspharma đã viết:
THÁNH QUÂN VÀ THẦN THÁM

Dùng bậc Thượng Trí, làm điệp viên!
Thành công hơn đời, lẽ tất nhiên,
Binh bị* cốt yếu, dùng phản gián,
Thông phép dụng gián, Vạn niên truyền!
Xương máu ba quân, nhờ đó giảm,
Ba quân hừng hực, chiếm chủ quyền.
Mới hay vai trò của phản gián,
Đáng được thưởng to, cả danh-tiền!

Bạn thôi

Phản gián ư? đây không biết gì
Bạc tóc ,đau tim,  mệt  quá đi,
Chi bằng thơ thẩn làm thi sĩ,
Giao du bạn bè say tí ti.

Đây cũng chẳng phải người đại chí,
Nhưng có chân tình, bạn bốn phương.
Khác nghề vẫn gọi nhau đồng chí,
Nặng lòng hoài cổ yêu quê hương.
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sóng ngầm

Thả nỗi nhớ thương vào nơi vô định,
Anh biết ơn Trang Ngọc vẫn kề bên.
Tình cảm chúng mình chìm nổi chênh vênh,
Lúc nồng thắm, lúc lập lờ băng tuyết.

Tình ái chôn chưa sâu xuống mộ huyệt
Để nửa khuya hoang lạnh gió trả về.
Trái tim anh vẫn tươi màu tinh huyết,
Thèm được cùng em má cọ môi kề

Hai đứa dối lòng chạy trốn đam mê,
Nhưng giấc ngủ luôn chập chờn tiếng gọi,
Đã yêu nhau sao phải chờ, phải hối
Để nỗi cô đơn phủ tối bốn bề?

Đêm Tân An sáng đẹp vành trăng quê,
Em còn nhốt cặp tuyết lê trong áo,
Khiến hồn anh dậy lên cơn sóng bão,
Bật những lời hờn dỗi quá ngô nghê.

Chưa bửa tiệc nào mình được no nê,
Người trước mắt nhưng thực xa thăm thẳm,
Vẫn bí ẩn nơi đền thiêng đất cấm,
Dẫu men say tình ái đã tràn trề.
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nhẹ tênh chiếc bóng hồng phai

Lạnh lùng trận gió chiều nay,
Cuốn bay chiếc lá vàng phai bên đường.
Hàng cây xao động rưng rưng,
Cùng tôi hoài niệm con đường ngày xưa.

Chỗ nầy hai đứa trú mưa,
Phất phơ vạt áo đong đưa hương tình.
Trắng trong từ ánh mắt nhìn,
Để tôi in bóng đẹp xinh vào hồn.

Mưa kéo tím thẳm hoàng hôn,
Hình như em đã bồn chồn muốn đi.
Đến gần,chẳng biết nói gì?
Tôi xin trồng một cây si vội vàng.

Em cười,âm vẳng còn vang,
Mặc bao lớp lớp thời gian qua đời.
Đâu ngờ khoảnh khắc buông lơi
Níu hồn hai đứa chơi vơi biển tình.

Suốt năm chìm nổi linh đinh,
Quay lưng ,em muốn một mình thảnh thơi.
Chân son thả bước xa rồi,
Sao tôi còn luống bồi hồi,ngẩn ngơ?

Hồn thu thảo lặng trơ vơ
Bích câu kỳ ngộ mối tơ vẻ vời.
Về đâu? cuối đất cùng trời,
Nhẹ tênh chiếc bóng một thời mộng mơ
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Trăn trở

Việt Nam xã hội cộng hòa,
Cớ sao còn mấy ông bà vua quan?
Nhởn nhơ hoang phí thời gian
Hành dân chạy dọc,chạy ngang,đủ trò?

Dân nghèo cơm chẳng đủ no,
Tiền đâu thủ tục lót lo ông bà?
Chạy trường, chạy bệnh, chạy nhà,
Nhỏ to gì cũng biếu quà mới thông.

Khi đời còn lắm bất công,
Lòng dân tất phải long đong xoay chiều.
Nhà nghiêng cũng bởi cột xiêu,
Nước rối cũng bởi ít nhiều sâu quan.

Kẻ thủ xảo quyệt ,gian ngoan,
Gieo mầm huynh đệ tương tàn tiêu diêu,
Vàng, đô ,vấy máu đã nhiều,
Mồi thơm chúng dụ đớp liều chết ngay

Lời thật thường hay trái tai,
Chỉ mong đất nước trong ngoài vĩnh yên
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện tình mùa thu


Tuổi đôi tám trời xui mình gặp gở
Mới liếc nhìn hai đứa đã kết ngay.
Người đi xa còn ngoáy đầu ngoảnh lại
Muốn chờ nhau nên đủng đỉnh gót giày.


Ngày qua ngày em giả bộ thơ ngây,
Dù thừa biết có cái đuôi xuôi ngược.
Bốn mắt tìm nhau như thầm đính ước,
Chưa ngỏ lời,nhưng đợi cái bắt tay.


Tình mới bén xuân cảm xúc tràn đầy,
Nhưng nụ hôn cứ phải chờ đợi nữa,
Má ửng đỏ nhưng lần nào cũng vậy
Em kiếm cớ lùi,đổ lỗi nắng mưa.


Trời chuyển sang Thu em nghĩ kỷ chưa?
Sao lại nhìn anh rồi cười khúc khích?
Sao anh không dám làm điều anh thích?
Chẳng hiểu câu"Con gái ghét là ưa?"


                                    Gió đuổi trăng đã đến gần khung cửa,                               Nhưng hương tình hai đứa cứ đong đưa.                               Anh luôn ngớ ngẩn dại khờ đến rứa?                                 Để bây giờ tiếc nuối chuyện ngày xưa...                               Hmhiennhan 
Đăng nhập để trả lời
0
Dấu ấn tình yêu

Anh đã gõ bao nhiêu lần cánh cửa,
Em cứ ỡm ờ rồi lại quay lưng?
Tuổi mùa thu đã cháy lên đóm lửa,
Sao lúc bình tâm đen sáng mông lung?

Giữa chúng mình là khoảng cách không gian,
Thêm thời gian lúc động tình vỗ nhịp.
Nợ duyên nào vấn vương từ tiền kiếp,
Đến kiếp nầy còn rối rắm ngổn ngang.

Anh muốn trọn đời hai đứa lang thang,
Trong vườn địa đàng thơm hương quyến rũ.
Một ngày của em với anh chưa đủ,
Một ngày làm chi thương nhớ mênh mang.

Vai anh rộng sẽ là chỗ bình an,
Để em dựa dẫm mỗi khi mệt mỏi.
Yêu cuồng nhiệt phải đâu là tội lỗi,
Chiều trợt dài trên bờ ngực tròn săn.

Làm sao giữ được tình yêu trong sáng?
Khi bên mình ấm áp một vòng tay.
Nụ hôn môi quá dịu dàng lãng mạn,
Dẫn đôi hồn đắm đuối cõi thiên thai.

Em rùng mình yếu ớt thân hình dây,
Người đổ xuống trong tiếng kêu mê sảng.
Không còn nữa chút âm thanh phản kháng,
Trước đợt sóng tình trên dưới phủ vây.

Xa em rồi,anh vẫn còn ngất ngây,
Và nhớ lắm những lời em chẳng nói
Anh nhớ lắm phút giây em bối rối,
Cố xua anh ra khỏi trận mưa mây...

Dấu ấn tình yêu mãi mãi không phai
Dẫu em có nhủ thầm câu sám hối,
Nếu miệng anh ẩn chứa mầm tội lỗi,
Thì mồm  em cũng đầy chất tình say...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân [/align] Cám ơn cô bé Liên Thơ !
Gởi chi nụ cười làm Hiền Nhân rối trí nè
Duyên nợ thôi

Nợ duyên có định trước đâu,
Gần xa ý hợp tâm đầu thì thương.
Không sợ sóng gió đại dương,
Sợ gì cái chuyện còng lưng, bạc đầu?
Duyên thơ đã nối nhịp cầu,
Chỉ mong sao được bền lâu nụ cười
Hmhiennhan[/align] Thế rồi... yêu vẫn hoàn yêu
Trường Phi Bảo


Thế rồi... yêu vẫn hoàn yêu
Hờn ghen, nhung nhớ vẫn nhiều đấy thôi
Duyên trời đã định sẵn rồi
Trầu cau nặng nợ lứa đôi kiếp này
Em về... về với anh đây
Thỏa tình khao khát đắp xây tháng ngày.

15/10/2011
Đăng nhập để trả lời
0
Nhận diện bạn thù

Nhân loại ở ngay thời đại văn minh,
Sao bọn bành trướng vẫn còn mê muội?
Xua tàu hải giám ngang tàng rong ruổi,
Vào chiếm biển ta đe dọa hòa bình.

Miệng lưỡi dẻo queo của lũ sát sinh,
Từng giết người giữa hồng môn đại yến.
Hết dọa nạt xong đổi giọng thân tình,
Từ đất liền chúng ăn dần ra biển?

Dân tộc Việt đâu phải kẻ bù nhìn,
Trùng trùng lớp lớp anh thư hào kiệt,
Vay nợ đi rồi quý ngài sẽ biết,
Thảm nhục ngày xưa tiên tổ còn kinh.

Đất nước nầy luôn trọng nghĩa ,trọng tình,
Nhưng không dễ chịu cho ai áp bức,
Vũ lực được đáp trả bằng vũ lực,
Sống oai hùng ,chết cũng chọn quang vinh.

Hồn Trưng ,Triệu, Nguyễn Huệ mãi anh linh,
Thời nhà Lý còn ngang vai xưng Đế.
Dẫu trãi qua ngàn ngàn năm dâu bể,
Không ai quên được lịch sử nước mình.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng

Trang Ngọc ơi! anh ngông nghênh gì hả?
Dòng thơ tình tiếc quá khứ đã xa?
Em cũng biết anh không còn gì cả,
Sau những cuộc tình cuộn sóng phong ba.

Trái tim anh đầy ắp nỗi xót xa,
Nhưng vẫn mang ơn mọi người tình cũ.
Lúc nông nỗi,dại khờ, không tự chủ,
Tình đến bến rồi vẫn để trôi qua.

Hãnh diện gì tai tiếng kẻ đào hoa?
Tình cảm thật không nằm trong góc khuất.
Hạnh phúc mong manh vẫn là hạnh phúc,
Xin em đừng dẫm lên bàn chân ngà.

Tình ấm nồng em cần phải vị tha,
Sao tự ái với nỗi niềm chắp vá?
Anh con thuyền nhỏ chơi vơi biển cả,
Em làm hải đăng hay trận mưa sa?

Tiếng tơ đồng đêm trắng mình giao hoà,
Đừng thêm nữa dư âm buồn áo não.
Trương Chi ngày trước đập vỡ cây sáo,
Bởi nàng Mị Nương đỏng đãnh kiêu sa.

Hai đứa mình hãy trọn bản tình ca,
Đừng ai làm mây để sầu cho núi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Biên giới trái tim.

Tình không biên giới có gì khuất lấp?
Đồng cảm nhau thì ngàn dặm cũng gần.
Anh và em biển núi không cách ngăn,
Nhưng trái tim phải hòa chung nhịp đập.

Hạnh phúc chúng mình chung tay vung đắp,
Chẳng thể nào mình anh hoặc mình em.
Những bất đồng em ngẫm nghĩ lại xem,
Bàn chân son nào dại khờ dẫm đạp?

Anh quý trọng từng phút giây ôm ấp,
Em đừng đổ lỗi rượu làm em say.
Tình ngọt ngào còn lẫn chút chua cay,
Mình sửa đổi cho tăng thêm thắm thiết.

Anh chẳng muốn nghe những lời tống biệt,
Phủ giá băng lên hai trái tim côi,
Nụ hôn tình ái cuốn hút bờ môi,
Đừng để ngậm ngùi nhuộm đôi mắt biếc.

Em có biết anh yêu em hết biết
Như con thuyền bị ghềnh thác cuốn trôi.
Xác hồn mình sẽ hòa nhập nhau thôi,
Tình trong biên giới trọn đời bất diệt
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»