Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.147 lượt xem — Trang 6 / 24
[color="darkgreen"]Đêm cô đơn nhớ em[/color]
- Nguyễn Hiền Nhân-

[color="darkgreen"]Anh cô đơn trong đêm trắng một mình,[/color]
[color="darkgreen"]Giữa thành phố còn đông người thao thức[/color]
[color="darkgreen"]Hương ngọc lan như hơi ấm bạn tình,[/color]
[color="darkgreen"]Lắng đọng lại quanh bên người thơm phức[/color]

[color="darkgreen"]Đường phố lặng trang -tiếng kêu êm nhất[/color]
[color="darkgreen"]Chiếc đồng hồ đang điểm nhịp thời gian[/color]
[color="darkgreen"]Chắc giờ nầy bên ấy em bình an?[/color]
[color="darkgreen"]Nằm thanh thản thả hồn chìm giấc ngủ?[/color]

[color="darkgreen"]Bốn tiếng cách nhau hình như quá đủ,[/color]
[color="darkgreen"]Cho nhớ thương anh tràn ngập hồn thơ[/color]
[color="darkgreen"]Từ mối duyên tri ngộ rất tình cờ[/color]
[color="darkgreen"]Con tàu xưa đã cặp về bến cũ[/color]

[color="darkgreen"]Nàng Hồng Nhung đẹp kiêu sa quyến rũ[/color]
[color="darkgreen"]Giữa Melbourne canh cánh khối tình quê[/color]
[color="darkgreen"]Đêm đêm em gởi sóng biển vọng về[/color]
[color="darkgreen"]Làm điên đão thần hồn anh vàng vỏ[/color]

[color="darkgreen"]Hai trái tim chúng mình cùng mở ngõ[/color]
[color="darkgreen"]Cùng đắm say bởi men rượu tình yêu[/color]
[color="darkgreen"]Tuổi hoàng hôn nhưng rực cháy tím chiều[/color]
[color="darkgreen"]Mặc không gian phủ xuống nhiều mưa gió...
Hmhiennhan
[/color]
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng quê mười sáu

Làm sao quay ngược thời gian
Trăng quê mười sáu đêm vàng ngày xưa?
Chìm trong ký ức dây dưa
Tóc mây bồ kết gió đưa hương nồng

Chia nhau mấy nhánh nhản lồng
Chúng mình ảo tưởng tơ hồng trời ban
Gái quê hiền hậu đoan trang
Hẹn anh còn rủ trăng vàng theo sau?

Trăng tròn lấp ló trên cao
Làm sao nghe tiếng thì thào đôi tim?
Em cười lay động bóng im
Để hồn anh cứ đắm chìm mộng mơ

Ngày ấy giá biết làm thơ
Thì anh đâu phải ngu ngơ lời tình
Chỉ khen em đẹp em xinh
Nhưng không tỏ được sóng tình lao xao...

Tóc mây giờ đã uốn cao
Gái quê giờ đã nhuốm màu kiêu sa
Trăng tìm em nhập phồn hoa
Vương vào cao ốc nguy nga chắc buồn
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc mơ hoang tưởng

Thật là đơn giản cho một ước mơ,
Ngày hai đứa ngả mình trên thảm cỏ,
Ngắm mây trôi từ bốn phía lửng lơ,
Rồi anh hát ru em no giấc ngủ.

Thanh thản lòng cho an nhiên trú ngụ,
Nghe tiếng thì thầm của gió rung cây,
Bàn tay anh khẻ vuốt suối tóc mây,
Rồi hôn nhẹ lên đồi da quyến rũ...

Nhưng thực tế anh còn ở biên khu,
Chúng mình vẫn cách xa nhau thăm thẳm...
Bóng đài trang cuộn mình trong nhung gấm,
Đâu gần loài cỏ cú để anh ru?

Mắt nai vàng đâu thích ngắm trăng thu,
Chỉ đạp lên lá rừng thu xào xạc,
Chập chờn trong anh nỗi buồn man mác,
Thương ước mơ phải đợi đến bao giờ?

Nụ cười em làm xao động cỏi thơ,
Có cho anh những bất ngờ ,hạnh phúc?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Hương cố nhân 

Anh yêu phố cũ mưa bay,
Nhớ trăng mười sáu tròn đầy xuyên mây,
Áo trắng lay động bóng cây,
Núi đôi huyền ảo,  hương ngây hồn người.

Đắm say vì bởi nụ cười,
Vườn hồng mộng thắm, ngát tươi xuân đời,
Tơ vàng anh buộc hơi lơi,
Cho nên hai nửa mảnh đời cách xa...

Chiều nay về lại thềm hoa,
Cố nhân xưa vẫn thướt tha dáng ngà,
Còn anh tuổi  đã hơi già,
Cho nên bốn mắt vỡ òa mộng mơ

Ngậm ngùi gió cuốn ,bụi mờ,
Bao năm ly cách bây giờ cách ly,
Gượng cười che lấp ai bi,
Vẫy tay anh tiễn người đi ...bên chồng.

Nghiêng chao cánh nhạn cuối đông,
Trăng mười sáu gặp mưa dông,bềnh bồng,
Lỡ rồi duyên nợ vợ chồng,
Chỉ còn một chút hương lòng hoài mơ...
Hmhiennhan

CỐ MÀ QUÊN

Hãy cố mà quên hương cố nhân
Người ta đâu còn nhắc Hiền Nhân
"Ngậm ngùi nhớ thuở tình ru" ấy
Để vết thương xưa bớt đau dần

ngng
Đăng nhập để trả lời
0
[/align] Bài thơ hay nhưng  buồn quá ,còn buồn hơn cả nỗi buồn của em
Minh Huyền

SẦU LẺ BÓNG ...
[/align]
Nỗi nhớ lặng thầm nhưng quắc quay
Trắng đêm ray rứt mối tình say
Ưu tư hoài niệm thời thơ dại
Bóng ngã bên đường ta với ai.
,
Nhẹ bước dìu nhau trong nắng mai
Đâu ngờ người vuột khỏi tầm tay
Trên đỉnh tình sầu còn dấu ái,
Dâu bể cuộc đời chuyện đổi thay
,
Cố nén vào tim tiếng thở dài
Đêm Đông lạnh lẽo gió heo may
Mây buồn có vươn xa biên ải
Cho ta gởi gấm chút men cay

Mấy thuở tình đi rồi trở lại
Khi người còn lắm mối duyên vay
Ta muốn khép lại hồn trống trải
Cô đơn ngồi ngắm giọt mưa bay
 
Bóng nguyệt mịt mờ dưới chân mây
Chập chờn tiếng rít gió rung cây
Trang đài ẩn hiện đâu xa ngáy
Sao giống chuyện tình gái liêu trai.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tình người miền tây

Tôi qua mấy tỉnh miền tây,
Gió lồng lộng thổi, hương bay ruộng đồng,
Cửu Long hợp chín dòng sông,
Cần Thơ, Mỹ Thuận đường thông nhịp cầu.

Tiếng hò sông Hậu lắng sâu,
Lục bình nước cuốn về đâu bập bềnh?
Cái Răng chợ nổi chênh vênh,
Thuyền,ghe tấp nập lênh đênh miệt vườn.

Bình dị sao những đời thường,
Đong đầy nhân nghĩa quê hương mặn nồng,
Hào sảng lắm những bến sông,
Miền tây một cõi mênh mông tình người.

Ninh Kiều văng vẳng tiếng cười,
Bên cầu Cái Khế sáng tươi áo hồng,
Mừng em sắp sửa lấy chồng,
Tây Đô mắt biếc níu lòng Đài Loan...

Nỗi lòng tôi cũng đa đoan,
Chữ hiếu em có vuông tròn được không?
Trăng nghẹn nhú ở đầu non,
Thương người con gái long đong xứ người...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tiếng vọng tuổi hoàng hôn

Có phải mình đã già nua?
Nhìn thu trãi lá đón đưa đông về.
Kìa sao nắng mới ngô nghê,
Nhường cho giá lạnh tứ bề bủa giăng?

Độc hành dạo bước lang thang,
Nẻo xưa mây trắng bạt ngàn rong rêu.
Đêm buông rèm xuống hoang liêu,
Tìm đâu hạnh phúc dấu yêu năm nào?

Ngậm ngùi nhớ lúc dìu nhau,
Chúng mình gởi hết ngọt ngào tin yêu.
Ai ngờ tuổi đã xế chiều,
Vẫn còn nông nổi gánh nhiều đau thương.

Mộng tình lạc giữa đại dương,
Người yêu khuất mặt còn vương tiếng cười,
Trách trời cũng khéo trêu ngươi
Bày chi nghịch cảnh cho người đa đoan
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Một thời hoa bướm

Chuyện tình đêm Chúa giáng sinh,
Vĩnh Long ngày ấy chúng mình quá hư,
Yêu nhau  đắm đuối vô tư,
Hiền Nhân không biết Quỳnh Như có chồng.

Bến phà Mỹ Thuận ngóng trông,
Bao nhiêu con sóng quay mòng đôi ta,
Lần đầu va chạm thịt da,
Hồn anh mê mẩn thăng hoa thiên đường.

Hạnh phúc ngập cõi yêu đương,
Gối chăn còn đọng giọt sương cát tường,
Nhưng em tâm tính bất thường,
Lúc như lửa cháy lúc dường giá băng.

Có lần em chỉ ánh trăng,
Nói gì nước Chúa vĩnh hằng đã xa,
Nhà thờ áo trắng đơm hoa,
Cớ sao lại rước phong ba vào lòng?

Ái ân hương lửa mặn nồng,
Cớ sao muốn cắt duyên hồng trời ban?
Tình tang! lời hẹn đá vàng,
Yêu nhau chi để lở làng đời nhau?

Rỏ ra sự thật đớn đau,
Em vượt lễ giáo anh nào biết đâu,
Hồi chuông cảnh tỉnh lắng sâu,
Sao dời vật đổi hai đầu quay lưng.

Đêm nay ký ức bâng khuâng,
Biết tìm đâu nụ tầm xuân ban đầu?
Mỹ Thuận đường nối nhịp cầu,
Thánh đường chuông vong, ai sầu hơn ai?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
baolocmaurice

Khúc kinh cầu
 
Tặng anh Hiền Nhân

Chúa ơi lạnh lắm Chúa ơi
Đêm nay ngồi ngắm mây trời nhớ cha
Hai ngàn năm trước đã xa
Mà con vẫn nhớ ơn cha bên mình!
Rạng ngời muôn thuở quang vinh
Nay con tỉnh ngộ thấy mình bên Cha
Giáo đường rực rỡ đèn hoa
Nghe lòng rộn rã thời xa trở về....

Ngẫm đời là một cơn mê
Mê danh cùng lợi đi về đọa sa !!!
Rớt vào hỏa ngục xót xa
Nay con tỉnh giấc NAM KHA trở về
Thế trần còn đắm cơn mê
Sa vòng danh lợi thảm thê sau cùng
Mùa Đông băng giá lạnh lùng
Nhưng con thấy ấm hương nồng của Cha !
Lời Cha dạy bảo ngọc ngà
Sống cho trong sạch thật thà Chúa ơi
Mê đời sau phải tả tơi
BẠC TIỀN TIỀN BẠC thì đời tiêu tan !
Chơn linh THIÊN CHÚA THIÊN ĐÀNG
Sa vòng danh lợi tiêu tan đạo Người
Jesus Thánh Đạo Cha trời
Giáng sinh cứu thế dạy đời ăn năn !
Để về trên cỏi Thiên Đàng
Đời đời hạnh phúc muôn ngàn năm sau

Trở về trong cỏi ngàn sao
Thiên Đàng hạnh phúc dạt dào tình Cha !
Chúa thương con lắm đây mà
Nguyện cầu Chúa độ nhà nhà yên vui
Nhớ Cha nhiều lắm ngậm ngùi
Đứng trên Thánh Giá sụt sùi con thơ !
Thiên đàng là một giấc mơ
Cho ai mơ ước Chúa chờ ta lên
Gắng công tu niệm thường xuyên
Làm điều thiện đạo kẻ hiền được lên !
Những điều bạo ác chớ nên
Sáng danh Thiên Chúa đạo Thiên cỏi trời
Nước Thiên Đàng ấy ai ơi
Ngôi Hai rực rỡ rạng ngời ngàn năm !
MỜI anh Nguyễn Hiền Nhân QUA NHÀ FATASA xem bài "COI CHỪNG ĐÊM NOEL" rất tuyệt vời!
Đăng nhập để trả lời
0
Bản tình ca giao hưởng

Giật mình  trở giấc thấy lơ ngơ,
Chắc tại tơ vương dáng thẩn thờ?
Đêm mộng tình ai hồn sâu lắng?
Nỗi niềm tâm sự cứ vợi vời...

Nhớ thương ai nói chẳng cạn lời,
Tình vào cỏi ảo quyện chơi vơi!
Trăng khuyết nửa mảnh chờ ai tới,
Chén rượu tương phùng chưa thắm môi.

Em ở phương nầy nếm đơn côi,
Tình ai xa khuất mất đâu rồi?
Bốn bề trống lạnh em hờn dỗi,
Ngắm ánh sao đêm dạ bồi hồi,

Đông sẽ qua đi trong chờ đợi,
Xuân về cánh én báo tin vui,
Hạnh phúc chớm đến nơi đầu ngõ,
Tình quân dạm hỏi ,muốn chung đôi...

Vội vàng em thả tóc buông lơi,
Soi gương nhìn lại dáng hoa cười,
Bẽn lẽn như cô dâu ngày cưới,
Nét đẹp thanh cao sen tháp mười

Trời hởi hồn anh như mê muội
Sóng lòng vổ mạnh nhịp tim rung,
Bản cộng hưởng tình ca đắm đuối
Đưa chúng mình bay bổng thiên cung...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lời ngọt ngào gian dối

Lời yêu đầu môi em trao tôi,
Cứ ngỡ bền lâu trọn cuộc đời.
Nghìn trùng nước Úc xa xôi tới
Than chồng ruồng bỏ hiện đơn côi.

Em yêu tôi hay muốn giết tôi?
Lòng người viễn xứ bạc hơn vôi.
Già rồi sao vẫn còn nông nỗi?
Như tình trăng gió phải rẽ đôi.

Ngày gặp đầu tiên trời sẩm tối,
Phi trường mờ mịt trận mưa rơi,
Bốn mắt nhìn nhau lòng phấn khởi,
Một nửa cách xa tưởng gặp rồi.

Đường về quận bảy trăng đưa lối,
Chúc mừng nhau chén rượu giao bôi,
Hôm sau hai đứa về Mỹ Lệ,
Hạnh phúc tuyệt vời đến thế thôi.

Hồn xác nhập hòa chung tiếng nói,
Song hành khắp các tỉnh miền tây,
Nát nhầu một tháng bao chăn gối,
Dấu ái yêu thương chẳng tách rời.

Đâu ngờ tất cả là gian dối,
Em quay về Úc phụ rẫy tôi,
Tình cảm nhạt nhòa như sương khói,
Tan như bọt biển ngoài xa khơi.

Tôi không oán trách em thay đổi,
Bởi lẻ kém tài phải chịu thôi,
Nhưng em thêu dệt lời gian dối,
Bôi bẩn chân tình danh dự tôi.

Duyên nợ trăm năm nếu lỡ rồi,
Vẫn còn tình nghĩa lúc chung đôi,
Sao em hiểm ác hơn lang sói,
Phun toàn nọc độc giết mòn tôi?

Trời ơi! tôi đã thêm lầm lỗi,
Mất hết bao dung từng luyện bồi,
Trái tim uất nghẹn trong đau lói,
Vạch tội em hay chính tội tôi?

Vâng! tôi chính là người phản bội,
Chẳng giữ tình yêu đẹp  cuối đời,
Xin em thận trọng lần yêu tới,
Đồ giả tô gì cũng giả thôi...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Đời thảo mộc

Cây đã mục rồi còn chưa chịu đổ,
Để bao người qua lại phải thêm lo?
Thật kinh tởm cho họ hàng sâu bọ,
Mong một ngày chết hết bởi chim to.

Là lau sậy phải ngã theo chiều gió,
Cam cuộc đời bèo bọt tháng ngày qua.
Như rong rêu bám mình trên vách đá,
Biết kiếp nào nở được những bông hoa?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Mùa xuân chúng mình

Xuân của mọi nhà sắp về rồi đó,
Sao xuân chúng mình còn ở đâu đâu?
YÊU quá trời YÊU chuỗi cười mở ngõ,
Duyên thắm tình quê ,hò hẹn cau trầu.

Mong quá trời mong,mộng nối nhịp cầu,
Trăm năm kết chặt trai tài gái sắc,
Thương quá là thương bầu trời mặt đất,
Nơi đôi mình hạnh ngộ còn in sâu.

Giống người xưa luyến ái chốn Bích Câu,
Vẻ nhân ảnh nằm tương tư người mộng,
Tiếng lòng anh thổn thức nhiều đêm thâu,
Em có nghe dư âm lời gió vọng?

Nhớ quá trời nhớ,ngày mình chung bóng,
Môi kề môi hút men rượu đắm say,
Chẳng rỏ vực sâu hay cỏi bồng lai?
Bướm lượn đùa hoa,sóng cuồn cuộn sóng...

Đến với nhau,trong vòng tay mở rộng,
Ta dìu nhau đi khắp nẻo nhân gian.
Vượt địa ngục mình mong thấy thiên đàng,
Hạnh phúc thắp sáng tin yêu,hy vọng
Hmhiennhan

 
Đăng nhập để trả lời
0
Trống lạnh con tim

Ta giờ trống lạnh con tim,
Lâu đài hạnh phúc đắm chìm tan hoang.
Hết rồi mộng vượt không gian,
Chỉ còn khói sóng miên man tình buồn.

Hồn ta vang vọng hồi chuông,
Lênh đênh biển nhớ lạch luồn bến xưa,
Ông trời dấu nắng trong mưa,
Đường khuya một bóng đong đưa sóng lòng.

Nhạt nhòa dấu ái vợ chồng,
Người ngoài biên giới nhập vòng tay ôm,
Sao Mai níu bắt Sao Hôm,
Vết thương như cát bị bom sóng vùi.

Gượng cười chắt mót nguồn vui,
Ta bật đóm lửa đẩy lui đêm dài,
Hy vọng còn ở tương lai,
Tương lai chưa đến đành vay nụ cười
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Một thời lầm lẫn.

Ừ thì em cứ quên tôi.
Ai cũng có thời lầm lỗi,
Mình đến với nhau hơi vội,
Hiểu nhau ngọt đắng tình đời.

Rỏ rồi hai đứa hai nơi,
Đôi tim rẽ lối rã rời,
Em góc riêng buồn mệt mỏi,
Tôi cười lệ ứa không rơi.

Tình yêu thả cõi chơi vơi,
Hạnh phúc mong manh mây khói,
Khép lại nỗi đau vời vợi,
Cho hồn thoát biển mù khơi.

Hy vọng con đường đi tới,
Chúng mình vững chắc niềm vui,
Mùa Xuân ló phía chân trời,
Phải vượt qua bao rác bụi
Hmhiennhan
Chúc mừng bạn gặp mọi điều tốt lành  suốt năm 2012 ..An khang, hạnh phúc, để giúp gia đình, giúp người.
Đăng nhập để trả lời
0
Ai gieo nỗi buồn?

Anh là ai mà dám coi thường em?
Người phụ nữ đủ công,dung,ngôn hạnh.
Em cho anh còn nhiều hơn là nhận,
Một tình yêu đẹp,nồng thắm êm đềm.

Giọt đắng buồn em nhỏ xuống trong đêm,
Gieo lòng anh nỗi xốn xang,bức xúc,
Hai đứa mon men đến gần hạnh phúc,
Bởi hoài nghi tình mới cách xa thêm.

Hãy để anh hôn lên đôi môi mềm,
Dìu em đi trong vòng tay tình tứ,
Tranh chấp làm chi những lời hơn kém,
Rước giá băng về lạnh buốt tâm tư?

Yêu thật lòng nhưng em cứ nói hình như...
Khéo tưởng tượng người thứ ba ly cách.
Đã gởi trao anh vạn lời trăng mật,
Sao nở giận nhau ngõ ý tạ từ?

Hãy để tâm hồn thanh thản vô ưu,
Như mùa Xuân em cho anh ngày trước,
Tình cảm đó anh làm sao quên được,
Nếu lòng em mãi chung thủy,hiền từ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nỗi buồn phổng đá

Anh phải xa rồi biển cả mênh mông,
Thùy Vân bến cũ bạt ngàn con sóng,
Con đường Xô Viết thênh thang gió lộng,
Thiếu một người lạnh buốt cả mùa đông.

Nhớ mỗi sáng vừa ra khỏi chăn bông,
Em rủ anh thay đồ nhanh tắm biển,
Những con sóng sáng tinh mơ ngấu nghiến
Đẫy chúng mình nghiêng ngửa giữa thảm xanh.

Chân hụt hẫng đôi lúc phải chòng chành,
Em hoảng hốt cấm anh đùa với biển.
Trong vòng tay em anh thật bình yên,
Bổng khờ dại tạo ra bao sóng gió.

Khói tỏa hương bay lâu đài khóa ngõ,
Lửa hờn em đốt rụi tình ta rồi,
Anh thành phổng đá đứng ở bên đời,
Nhớ biển Vũng Tàu mù khơi sóng vổ.

Tan hoang huyền thoại mối duyên kỳ ngộ,
Hạnh phúc ấm nồng thuở đó bên nhau,
Anh rời Vũng Tàu với vết thương đau,
Dẫu phổng đá cũng thẳm màu vàng vỏ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Âm binh lụy phù thủy

Một thời thổ tả lạc loài hoang mạc,
Ta sống ngông nghênh giữa đám thú bầy.
Mù mờ tri thức chìm trong hoang lạc,
Ánh sáng lương tâm chớp tắt bầy hầy.

Đời hổn mang nên lập lờ cạm bẩy,
Ta gạt người hay người gạt ta đây?
Con đường hạnh phúc đi hoài không tới,
Lệ phí góp đầy như khói sương bay.

Thùng rác mầu mè sắp tung nắp đậy,
Hương thơm nào khỏa lấp hết hôi tanh?
Lũ âm binh nuốt tạp như heo nái,
Để lộ hình tên phù thủy gian manh.

Kẻ hám quyền,hám gái,hám công danh,
Nhìn giống tên hề sơn đông mãi võ
Mượn oai thần tượng tạo ra mưa gió,
Sẽ chết vì sấm sét chúng tạo quanh
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sám hối ngày giỗ cha

Cha ơi! ngày giỗ đến rồi,
Con quỳ bên mộ bồi hồi nhớ cha.
Xin cha rộng lượng thứ tha,
Tội con bất hiếu quên cha tuổi già.

Nửa đời say chuyện trăng hoa,
Cha quên trách nhiệm mẹ ,bà ốm đau,
Con sa khẩu khí hổn hào,
Phụ ơn dưỡng dục công lao biển trời.

Nhà không nóc* phải chơi vơi,
Con sớm chìm nổi chợ đời mưu sinh,
Hương trinh trong cõi tâm linh,
Vẫn còn sống mãi thâm tình cha con.

Thương cha buồn tuổi hoàng hôn,
Con cố phụng dưỡng nhưng mồm đa đoan,
Hiếu tâm chưa được vuông tròn,
Nghĩa tình vẫn giữ lòng son nhạt nhòa.

Để rồi đau đớn vỡ òa,
Nhớ cha,nhớ mẹ, nhớ bà...tìm đâu?
Ước gì còn có kiếp sau,
Con xin trả hết ơn sâu kiếp nầy
Hmhiennhan
*Tục ngữ có câu "Con thiếu cha như nhà thiếu nóc"
Đăng nhập để trả lời
0
Phiên chợ đầu năm.

Mới đầu năm ,vật giá đã leo thang,
Chính lòng tham làm tình người chai,sạn.
Ai cũng muốn quơ quào ba ngày tết,
Chẳng cần chi uy tín của cửa hàng

Xã hội bây giờ ngày một bất an,
Dịch vụ công ích cũng thành máy chém,
Kẻ bán người mua ỡm ờ,sắc lẹm,
Cứ bảo tết là thỏa ý kiếm ăn.

Ai cũng cười,xởi lởi , ngày đầu năm,
Chúc cho nhau được thêm tài,lộc,phước,
Nhưng làm sao khỏi thiếu sau,hụt trước,
Khi hy vọng còn lạc cõi xa xăm?

Con người mệt mỏi sùng bái thánh thần,
Mong thoát cảnh sống "thắt lưng buộc bụng"
Ngân sách gia đình lao động rối tung,
Mừng ngày đầu xuân cả nhà ấm cúng...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Con súc sắc đổi màu

Cánh én đầu xuân đến báo tin vui,
Sao tình em vẫn trôi xa thăm thẳm?
Duyên trăm năm nổi chìm theo số phận,
Hy vọng đong đầy lạc giữa biển xanh.

Nhớ năm trước em đã về bên anh,
Còn than tiếc gặp nhau sao quá muộn.
Vai tựa vai ,ta đón hoàng hôn xuống,
Ngắm nắng vàng, mây trắng đến vờn quanh.

Góc vườn yêu đương vẫn còn nguyên đó,
Nhưng sóng phương xa sớm nổi bềnh bồng.
Niềm tin yêu lung lay bay theo gió,
Em trách anh để tạo cớ đổi lòng.

Giữa biển đời,mệt mỏi anh mòn trông,
Giống súc sắc ,em trượt dài trên cỏ.
Anh nhặt lên hoài mong còn duyên nợ,
Súc sắc vỡ rồi ,tim ruột trống không...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Chuyện buồn ngày lễ tình nhân

Buồn thật buồn trong ngày lễ tình nhân
Trùng với sinh nhật của người bạn gái
Ta cố quên những ngày xưa luyến ái
Sao trong lòng vẫn thoáng chút bâng khuâng?

Lễ tình nhân nay chẳng còn tình nhân,
Ta thơ thẩn đứng bên lề hạnh phúc,
Hát khẻ vu vơ một bản tình khúc,
Thánh Valentin biết được có cười thầm?

Mới thuở nào còn là bạn tri âm,
Nay lễ tình nhân nàng sang hướng khác,
Nụ hôn sinh nhật nhạt nhòa hương phấn,
Biên giới trái tim hai ngã chia phần

Ta biết tình yêu khó thể vĩnh hằng,
Khi hai đứa cách nhau trời biển rộng,
Nhưng chẳng ngờ nàng làm ta thất vọng,
Khi nói chân tình như chuyện gió trăng.

Dù mất nhau cũng nên giữ nghĩa nhân,
Đừng bôi bác chuyện đắm say ân ái,
Dù chúng mình không muốn ngày gặp lại,
Xin giữ đáy lòng hai tiếng cố nhân
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nụ hôn liều lĩnh

Chuyện ngày xưa em nhớ hay quên?
Thuở tuổi học trò rất hồn nhiên[image][/image]
Vậy mà tôi dám môi thơm má,
Đường đột làm em tức muốn điên.

Nụ hôn vụn dại buổi đầu tiên,
Có lẽ làm "quê" gái chính chuyên,
Đòn đáp trả làm tôi xiển niển,
Cái tát tay kèm tiếng du côn.

Ngày ấy em vừa tròn mười bốn,
Tôi mới mười lăm chả biết gì
Chỉ tại thằng bạn thân hư đốn,
Thách tôi làm thế "mới nam nhi"

Nụ hôn phơn phớt không đáng chi,
Nhưng tôi cất giữ mãi trong lòng,
Qua thời trung học lên đô thị,
Đời chia muôn lối khác bến sông.

Thỉnh thoảng tôi vẫn còn hôn bóng
Nhớ chuyện chúng mình tức cười không?
Giá như xưa em đừng nổi nóng,
Nụ hôn nối tiếp chắc êm ngon.

Bây giờ em đã có chồng con,
Má thắm môi yêu vẫn ửng hồng
Muốn hôn ...tôi chỉ còn vào mộng,
Ngất ngây tìm lại chút hương thơm.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Gánh sầu bán chẳng ai mua

Bổng dưng ấp lẩm nợ đời,
Tình tiền thâm lạm lổ lời búa xua.
Gánh sầu bán chẳng ai mua,
Thôi thì thêm chút chát chua bông đùa.

Tại mình bản sắc quê mùa
Khi đem thơ thẩn làm bùa cầu duyên.
Tơ tình kết nối quàng xuyên,
Để rồi đứt đoạn luỵ phiền trí tâm.

 Người yêu vắng bóng bặt tăm,
Tri âm đành phụ tri âm mất rồi.
Ta còn hoài vọng hay thôi?
Tình như canh bạc rối bời nhịp tim.

Như trăng lay vãng bên thềm,
Người mơ lãng đãng đủ mềm lòng nhau.
Đã yêu còn hẹn kiếp sau,
Ta cười! em biết vì sao ta cười?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tan giấc mơ hồng

Trăng mười sáu của chúng mình ngày trước,
Vẫn tròn đầy dù năm tháng cách xa
Trời vẫn lung linh một dải ngân hà,
Chỉ thiếu bóng nàng tiên xưa hẹn ước

Một thời được yêu ,nửa đời khao khát,
Gởi trao nhau triệu triệu nụ hôn nồng,
Vòng tay ôm êm đềm như suối nhạc,
Đưa nhau vào trong biển ái mênh mộng

Ta mơ tưởng lửa yêu đương nóng bỏng,
Giữa mùa đông giá lạnh phủ tứ bề,
Đôi bờ môi hồng phủ sóng đam mê
Trăng ,sao nhãy múa trong cơn gió lông...

Nhưng tất cả bổng trờ thành ảo vọng,
Em xa ta mãi mãi chẳng quay về,
Lời luyến ái đổi thành lời tống biệt,
Triệu triệu nụ hồng tan giữa hư vô

Một thời được yêu ,nửa đời tiếc nhớ,
Thuở cận kề dáng ngọc đẹp kiêu sa,
Ta trách ta như cánh bướm mù loà,
Đã để mất đoá hồng nhung rực rở
Hmhiennhan

Đăng nhập để trả lời
0
Đỉnh sầu chia đôi.

Anh xin em,
Đừng nói yêu anh,
Bằng những lời nồng nàn nhưng dối trá.
Cũng đừng nghĩ anh là kẻ tài hoa,
Thoả mãn được hết những điều em mộng tưởng.

Anh chỉ là người đàn ông bình thường,
Ngao du khắp bốn phương,
Ôm nhiều đam mê ,khát vọng
Cố vượt qua biển sóng,
Níu bắt em từ khoảng cách nghìn trùng.

Đâu ngờ mối tình say mông lung,
Đã chạm vào khói mây,
Như trăng viên mãn tròn đầy,
Phải mòn hao khi đi vào cuối tháng.

Chẳng còn gì lãng mạn,
Tình yêu chúng mình đi vào trang kết,
Bóng hoàng hôn bãng lãng sắc tàn,
Khúc tình ca dở dang,
Em hãy để dành,
Hát vơi người nối tiếp
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nuối tiếc

Làm sao đuổi được bóng người yêu?
Càng cố quên đi càng nhớ nhiều.
Thục nữ đêm nào cười ,yểu điệu,
Lãng tử chiều đó nói kênh kiêu.
Ta ôm tình cũ sâu cội rễ,
Nàng níu duyên mới nổi nhánh rêu.
Tàn rồi Bến Mộng đầy hoa bướm,
Tiếc mãnh tình trao buồn hắt hiu
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Khát vọng tình yêu

Anh viết bài thơ gởi Lan Phương,
Có hoa,có bướm ngát yêu thương,
Có tình chân thật trong mơ tưởng,
Muốn được bên em mọi nẽo đường.

Xếp áo giang hồ nhớ một phương,
Đêm đêm khát vọng mộng trùng phương.
Cà Mau mây kín che tầm mắt,
Gió trăng về xin chuyển nhớ thương.

Em đọc thơ anh có vấn vương,
Nhân chia trừ cộng khách thập phương.
Bài toán tình yêu một ẩn số,
Em giải được mà hả Lan Phương?

Mưa có về Đất Mũi chưa em?
Tình cảm anh ngập tràn thị trấn.
Trời lạnh em mặc thêm áo ấm,
Chớ để run da thịt tuyệt trần.

Em có thời gian làm thẩm phán,
Tội hôn môi mấy tháng tình treo?
Ngục thất tâm hồn sao lạnh lẽo,
Em có buồn xử nặng anh không?

Chẳng biết lòng em có nổi sóng,
Anh nghe tiếng sóng vỗ trong lòng,
Lan Phương tên gọi bao hy vọng,
Hy vọng ươm đầy đôi mắt trong.

Anh muốn làm một tấm chăn bông,
Giúp em ấm áp lúc mưa giông.
Đôi tim cùng nhập chung hình bóng,
Nồng nàn hạnh phúc mối tương thông.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc trong mơ

Anh gọi Lan Phương trong giấc mơ.
Em cười tủm tỉm chê anh khờ.
Tình yêu cút bắt trong hư ảo,
Giả mà như thật, thật trong mơ.

Từ buổi ban đầu mình gặp gở,
Trộn hoà hơi thở dưới trăng thơ,
Chúng mình đã gọi nhau chồng vợ,
Vậy mà anh vẫn còn ầu ơ? (ởm ờ)

Lâu lắm rồi anh sống thế cơ,
Sài Gòn muôn mặt dưới đèn mờ
Kinh tế nhập siêu nhiều hơn xuất,
Tình cảm con người cũng lững lơ

Em đến bất ngờ xua giá băng,
Tinh khôi thiên sứ phát duyên lành,
Vòng tay xiết chặt đêm thần thánh,
Sưởi ấm lòng anh đó Lan Phượng

Không phải Ngưu-Chức trong truyền thuyết,
Người bốn phương trời nhập một phượng
Anh có thêm quê hương Minh Hải,
Rất gần gủi với người anh thương
Hmhiennhan








Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2012-03-15 15:09:42Nguyễn Hiền Nhân>
ANH quên được em sao?

Anh lầm lẩn yêu người con gái  khác,
Nhưng xác hồn  vĩnh viễn thuộc về em?
Như Yến Loan  mãi  mãi của Văn Thêm,
Dù hai đứa hai phuơng trời ly cách.

Anh hy vọng em  rời xa cửa Phật,
Trở lại đời để hai đứa bên nhau,
Lời khẩn cầu vang động tới trời cao,
Tại sao em cứ chạy theo hư ảo?

Hạnh phúc mà em  cho là phiền não
Bởi ghen hờn mới có chuyện khổ đau,
Bây giờ chúng mình đã hiểu nhau rồi,
Sao em không cho anh thêm cơ hội?

Anh quỳ bên em nói lời sám hối
Kiếp nầy anh chỉ yêu Yến Loan thôi .
Ba năm rồi anh vẫn sống đơn côi
Với một tình yêu không hề thay đổi .

Nếu trước đây anh có lần phản bội,
Cũng do em lạnh nhạt với anh thôi.
Gánh khổ đau ,anh trả giá đủ rồi,
Dù không chỉ anh một mình phạm tội.
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»