Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Một thưở tình sầu ta với em

719 trả lời, 106.141 lượt xem — Trang 5 / 24
Anh Phương đã viết:

hmhiennhan đã viết:

ĐỪNG NÓI TÌNH MÌNH ..........

Cảm ơn người còn nhớ chuyện xưa
Cái thời ta đang còn đôi tám
Tà áo trắng tung bay tình trong sáng
Biết gì đâu ...lãng mạng ...yêu đương

Cảm ơn ai vẫn nhớ lúc chung trường
Đón đưa ta ngày hai lần tới lớp
Mùa thu chín lúa bông trĩu hạt
Ai ngỏ lời ...ta không nhận ...nhưng say...

Đã mấy mươi thu tưởng vẫn còn đây
Chẳng phải ....tình bên ngoài song cửa...
Bởi hai trái tìm vẫn oằn nỗi nhớ
Ai đành lòng nói đấy chẳng tình yêu.?..

Mùa thu nay ...ta gặp lại buổi xế chiều
Hoàng hôn xuống bàn tay ai đan chặt
Em chẳng nói ...nhưng chỉ cười khúc khích
Đừng nói tình mình ...ngoài song cửa nha anh

.........AP.....................

*Thơ hay ...Phương hoạ vui nha



Chuyện tình mùa thu

Tuổi đôi tám trời xui mình gặp gở
Mới liếc nhìn hai đứa đã kết ngay.
Người đi xa còn ngoáy đầu ngoảnh lại
Muốn chờ nhau nên đủng đỉnh gót giày.

Ngày qua ngày em giả bộ thơ ngây,
Dù thừa biết có cái đuôi xuôi ngược.
Bốn mắt tìm nhau như thầm đính ước,
Chưa ngỏ lời,nhưng đợi cái bắt tay.

Tình mới bén xuân cảm xúc tràn đầy,
Nhưng nụ hôn cứ phải chờ đợi nữa,
Má ửng đỏ nhưng lần nào cũng vậy
Em kiếm cớ lùi,đổ lỗi nắng mưa.

Trời chuyển sang Thu em nghĩ kỷ chưa?
Sao lại nhìn anh rồi cười khúc khích?
Sao anh không dám làm điều anh thích?
Chẳng hiểu câu"Con gái ghét là ưa?"

Gió đuổi trăng đã đến gần khung cửa,
Nhưng hương tình hai đứa cứ đong đưa.
Anh luôn ngớ ngẩn dại khờ đến rứa?
Để bây giờ tiếc nuối chuyện ngày xưa...
Hmhiennhan






ĐÁ VỌNG

Anh hỡi anh xin đừng nuối tiếc
Bời đất trời chia cắt hai ta
Bởi người Nam Kẻ Bắc cách xa
Có tiếc nuối thì cũng vời vợi mãi
Anh có biết bao mùa thu thay lá gọi
Và cơn mưa chiều luyến tiếc tình ai
Anh ra đi để lại giấc thu hoài
mãi đọng lại trái tim người em gái
Giờ xế chiều anh nói lời tiếc nuối
Em đau lòng không thể nói thành câu
Nhớ thu xưa ta vẫn vọng trong nhau
Nụ hôn thấm ...hai mái đầu in bóng
Giận đất trời ...trời cao ..đất rộng..
Nhưng chúng mình không một chốn náu nương
Hai chúng ta mãi mãi chẳng chung đường
Chỉ biết gửi lời thơ như.... nhưng lời đá vọng ...

...............AP..................
Đăng nhập để trả lời
0
Bão đời!

Đất nước nầy rồi sẽ về đâu?
Khi nhiều kẻ đạp lên nhau mà sống.
Có những vị quan cầm lái đầu tàu,
Không gương mẫu làm sao dân quý trọng?

Làm sao có tầm nhìn xa ,hiểu rộng,
Khi dùng nhiều kẻ bợ đít ,bợ mông?
Khẩu hiệu lập lờ sơn phết đỏ hồng,
Nhưng dân chỉ chờ xem quan hành động.

Học tập Bác Hồ liêm chính chí công,
Nhưng lắm ông bà lầu cao,phố rộng,
Dân lên tiếng ,vội cho là phản động,
Dân khiếu kiện, quan giải quyết lòng vòng.

Chẳng bao giờ có bão kiếm Bao Công,
Nếu lòng dân không nổi thành bão sóng.
Không sợ giặc ngoài âm mưu khuấy động,
Nếu ít dần sâu mọt phá bên trong...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Trường Phi Bảo đã viết:
hmhiennhan đã viết:

Lá diêu bông màu vàng?

Không tìm được lá diêu bông,
Nên cây lẻ bạn sầu đông giận người.
Thách chi cái chuyện trêu ngươi?
Để rồi em lại cùng người se duyên?

Ván kia đã vội đóng thuyền,
Diêu Bông không có, sầu riêng ngậm ngùi.
Em bảo chỉ nói đùa vui,
Chớ lá em thích vàng mười đó anh!

Anh tìm chi tận rừng xanh?
Lá vàng ngay giữa thị thành đấy thôi.
Bắt thang lên kiện ông trời,
...
Hmhiennhan



Lỗi Hẹn Lá Diêu Bông
Trường Phi Bảo

Con cóc nó kiện ông trời
Sao anh
anh nở
kiện người anh yêu
Muộn mằn
nên lỡ duyên Kiều
Biết tìm đâu được lá diêu bông buồn

Trăm năm
thôi chỉ vở tuồng
Mình không duyên phận
chớ hờn trách nhau
Dẫu anh tìm tận kiếp sau
Lá xanh, lá đỏ đâu nào... lá em!

Thuyền xưa
lướt sóng rời tim
Người anh yêu trót như chim sổ lồng
Kiện chi nguyệt lão tơ hồng
Se nhằm mối chỉ đau lòng em thôi.

Diêu bông
em lỗi hẹn rồi
Tình như con nước
dạt trôi lững lờ
Đôi lòng không một bến bờ
Đành chôn vùi hết mộng mơ ban đầu


 

Một chút ngậm ngùi

Nếu đời có lá diêu bông,
Thì hai đứa đã vợ chồng từ lâu?
Diêu bông hình dáng thế nào?
Em còn không biết, thách nhau làm gì?

Chắc là kiếm cớ vu quy,
Để anh lỡ mối tình si đầu đời.
Giận hờn ,anh kiện ông trời,
Gieo chi vật đổi sao dời rối ren?

Hí trường canh bạc đỏ đen,
Trăm năm mới biết sang,hèn đều thua.
Nỗi buồn không muốn phải mua,
Nào ai mong muốn bán mua nỗi buồn?

Mộng mơ ngày một cạn nguồn,
Đôi lòng còn lắm lạch luồng rẽ đưa.
Thôi thì khép lại duyên xưa,
Nhắc nhau một chút gió mưa trong đời...
Hmhiennhan

Tục Truyền Có Lá Diêu Bông

Trường Phi Bảo


Tục truyền có lá diêu bông
Chưa chi em vội lấy chồng phụ anh

Nhà bên có đứa trẻ ranh
Bỏ bê cặp sách chạy quanh khắp làng
Nghe đồn sát vách có nàng
Chiều chiều thơ thẩn bên đàng mộng mơ

Hái hoa, bắt bướm, làm thơ,
Đường xuân óng ánh tơ hờ hững buông.
Em nào đâu thệ ước suông
Tuổi anh thuở đó nhỏ hơn nhất, nhì

Sợ đời mai mỉa thị phi
Rằng em chị lớn lấy chi trẻ hiền
Diêu bông chiếc lá tình duyên
Anh tin em thật xuôi thuyền về đâu (?)

Non cao, vực thẳm, rừng sâu
Em thương anh ngại qua cầu theo ai
Chờ than vắn, đợi thở dài
Mà người xuân cũ vẫn hoài vắng xa

Con trăng năm tới trăng già
Các cô thôn nữ làng ta đâu rồi (?)
Sao giờ riêng mỗi em thôi
Anh như một cánh chim trời bay ngông

Diêu bông ơi hỡi diêu bông
Lỗi em em hứa giờ không anh về
Sang sông dạ rối bờ đê
Ướt đôi cánh bướm lối về mưa khuya

Trách gì chiếc lá diêu kia
Ngàn sau nhân thế vẫn chia nhau tìm.

23/10/2011

Cảm ơn bài Một Chút ngậm ngùi của anh! tặng lại anh bài thơ này. Chúc anh vui!
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi tuyet TÌNH DƯ ÂM


Tình yêu nào còn đó
Mưa vội lướt qua nhanh
Tình anh treo ngọn lá
Cao xa em khó hái

Anh ơi tình vời vợi
Biển cạn còn bể dâu
Khi xưa bắt nhịp cầu
Ai đã rút từ lâu

Em buồn tím một mầu
Chẳng biết bao giờ được
Trong tay mình ôm xiết
Thắm thiết những ngày xa

Chiều đông ánh nắng tà
Em ước lần gặp ấy
Mình đừng vội xa nhau
Bây giờ cau trầu thắm

Duyên tình gieo trăm năm
Tìm anh thêm rối rắm
Ướt mềm chiếc gối nằm
Chiêm bao vẫn còn thấm



[/align] Dư âm buồn

Kỷ niệm ngỡ chìm sâu
Chợt về trong ký ức.
Tình qua bao bể dâu,
Vẫn làm ta day dứt

Mạng ảo nhưng người thật,
Duyên thơ bắt nhịp cầu,
Hẹn hò ngày chủ nhật ,
Sao chẳng được bền lâu?

Không gian sáng rực màu,
Sau nhiều lần gặp nhau,
Trao nhau nhiều ngọt ngào,
Vượt qua vòng lễ giáo.

Tâm hồn kẻ ngoại đạo,
Vói nữ thánh trên cao,
Đâu ngờ vương nỗi đau,
Mãi mãi đến ngàn sau

Cuộc tình như chiêm bao
Thấm ướt chiếc gối nằm.
Chỉ còn lại trăng sao,
Trên dốc đời lặng câm...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Day dứt


Nếu trái tim em đau?
Hãy đi tìm bác sĩ.
Đừng nghe lời phù thủy
Cuộc đời thêm hanh hao.

Bao quanh giọng ngọt ngào,
Ẩn chứa mầm gian dối.
Lắm cuộc tình chìm nổi,
Để khổ luỵ về sau.

Bến yêu đầy giông bão,
Chớ thêm ngọn sóng trào,
Kéo nhau xuống vực sâu,
Là tự giết đời nhau
Hmhiennhan


SAO CÓ THỂ?

Bác sĩ nào có thể?
Chửa được tim em đau  
Tim em nhiều xanh xao
Bởi tình anh thiếu vắng

Giọng ngọt ngào tuy đắng
Nhưng thiếu vắng tình anh
Em đâu sao chịu nổi
Khi bóng anh trên Cao

Thân em quá hao gầy
Tình nầy anh nhận lấy
Cho em được vui vầy
Cùng anh là hết ngay

Chứ bác sĩ tìm đâu
Chữa được tim em đau
Bởi anh quá lảng xao
Cho nên tim em đau
Kim Tuyết
Đăng nhập để trả lời
0
doilangtu đã viết:
Đêm nay buồn quá, vào trang thơ của thầy chơi đôi chút

TÌNH TRẺ

Yêu từ cái nhìn đầu tiên,
Nên giờ lớp trẻ cuồng điên vì tình.
Thôi thì thoải mái "trao mình",
Để rồi đôi lúc bụng sình không hay!
Miệng còn hôi sữa, mới gây,
Người thì làm mẹ, làm cha dậy thì???
Đâu còn miệng lưỡi thị phi,
Chắc là xã hội từ bi rộng lòng!?
Ngẫm mà xót, tức ngang hông
Tình yêu - tệ nạn không phòng, thầy ơi!!!
 Hôm nay Hiền Nhân cũng chọc Doilangtu một chút

Muốn yêu phải liều.

Trẻ thì phải khác với già,
Yêu đương tới bến mới là biết yêu?
Cuộc đời buồn thỉu ,buồn hiu,
Gặp người chia sẻ mới liều kết giao

Còn hơn ngày tối nghêu ngao,
Độc hành với bóng, tương chau chán phèo.
Nghèo mình vỗ vá theo nghèo,
Còn hơn ta để mốc meo nợ đời...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-10-28 12:50:26Nguyễn Hiền Nhân>
Nụ cười em Đà Lạt

Anh còn nhớ những nụ cười khuyến mãi,
Ngày em trao anh mấy đoá hồng tươi.
Hoa chuyển đi còn nụ cười rớt lại,
Vào hồn anh sáng mãi đến hôm nay.

Chưa giọt rượu nhưng anh ngất ngây say,
Đêm Đà Lạt ánh trăng treo đồi dốc,
Cà phê Thái Bảo hai người cô độc,
Bắt tay rồi lan hơi ấm trong tay.

Bên Hồ Xuân Hương em thả tóc dài,
Nghe gió vi vu cợt đùa với liễu.
Mình nói thật nhiều nhưng sao vẫn thiếu,
Chút nồng nàn của đôi kẻ phiêu diêu...

Mới quen nhau, chúng mình có quá liều?
Từ buổi đầu lạc vườn hoa tình ái.
Bốn mắt nhìn nhau ,đôi lòng ngây dại,
Cùng dắt nhau vào Thung lũng Tình yêu.*

Hồn lữ khách như mây gió đa chiều,
Có để bờ vai cho em bám víu?
Lời tâm tình sớm giúp anh thấu hiểu,
 Đà Lạt Sài Gòn cách chẳng bao nhiêu.

Nhưng khoảng cách lòng ta xa hơn nhiều,
Còn hơn cả đỉnh Langbiang* huyền bí,
Nhưng em đã bật đèn xanh tín hiệu,
Anh chẳng ngại gì dòng thác Damb'ri*
Hmhiennhan
* Những địa danh ở Đà Lạt.
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi nguyễn hiền nhân Vọng tưởng

Mộng mị nào trong mơ,
Có đẹp lắm không em?
Kỷ niệm xưa êm đềm,
Đong đưa bay theo gió.

Cái thuở tình mở ngỏ,
Niềm vui ngập ánh mắt,
Ngọt ngào môi ướp mật,
Bổng chốc thành tàn tro.

Bây giờ đời buồn so,
Tình cảm càng khốn khó,
Anh độc hành phố nhỏ,
Với hồi ức quanh co.

Nhờ em nhiều lắm đó!
Mộng ảo cố dò tìm.
Dù tình đã lặng im.
Trái tim xưa đóng ngỏ...
Hmhiennhan [/align]
KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH

Lặng lẽ với xuân chiều
Lòng em mấy thương yêu
Ngày xưa nhịp tim rộn rã
Bây giờ mộng chắt chiu

Buồn hiu trăng nhớ anh
Vạn lành trong đôi mắt
Sâu sắc bờ môi thương
Tình trường dài nhung nhớ

Em chờ bóng cố nhân
Trách thân mình lỗi số
Giông tố trùm uyên ương
Thương lắm đành quay gót

Trót yêu anh khó quên
Tên thầm em gọi tên
Mênh mong giọt nắng sầu
Tình đầu sao nhung nhớ

Lơ thơ chiều nước chảy
Tình hãy còn dư âm
Xa xăm bóng người yêu
Chiều buồn nhớ quay quắt

Chặt lòng anh sang ngang
Lỡ làng duyên tình muộn
Tiếng chuông lòng tắt lịm
Từng đêm vẫn âm vang
Tuyết [/align]
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nguyên văn bởi tuyet Tập tin đính kèm 89

KHÔNG BAO GIỜ QUÊN ANH




Lặng lẽ với xuân chiều
Lòng em mấy thương yêu
Ngày xưa nhịp tim rộn rã
Bây giờ mộng chắt chiu

Buồn hiu trăng nhớ anh
Vạn lành trong đôi mắt
Sâu sắc bờ môi thương
Tình trường dài nhung nhớ

Em chờ bóng cố nhân
Trách thân mình lỗi số
Giông tố trùm uyên ương
Thương lắm đành quay gót

Trót yêu anh khó quên
Tên thầm em gọi tên
Mênh mong giọt nắng sầu
Tình đầu sao nhung nhớ

Lơ thơ chiều nước chảy
Tình hãy còn dư âm
Xa xăm bóng người yêu
Chiều buồn nhớ quay quắt

Chặt lòng anh sang ngang
Lỡ làng duyên tình muộn
Tiếng chuông lòng tắt lịm
Từng đêm vẫn âm vang
[/align]Tình còn trong mơ

Như màu khói tím chiều,
Trên đỉnh đồi hoang liêu,
Tình yêu mình chắt chiu,
Còn giữ được bao nhiêu?

Nhớ em ,anh liu xiêu,
Khao khát giấc mơ hồng,
Đôi vòng tay kéo níu,
Hai xác hồn tương thông.

Những tháng ngày thơ mộng,
Suốt đời anh khó quên,
Bờ môi êm nóng bõng,
Thơm  hương vị mặn nồng.

Dẫu cuộc tình long đong,
Trãi qua bao bão sóng,
Rồi em đi lấy chồng,
Xóa ước mơ hy vọng.

Sâu kín tiếng chuông lòng,
Lai vãng trong tâm tưởng.
Đời đã chia hai hướng,
Sao người còn nhớ mong?

Đường khuya anh đối bóng,
Lang thang bước độc hành,
Tìm đâu mối duyên lành,
Giữa biển đời mênh mông?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
Mây trắng đường bay 

Một thời áo trắng lao xao,
Dắt nhau hai đứa đi vào bến yêu.
Không gian tím thẳm đường chiều,
Bóng em ẩn giữa trang Kiều Nguyễn Du.

Êm đềm trận gió mùa Thu,
Cầm kỳ thi họa em ru hồn người.
Anh ngây vì nửa nụ cười*
Núi đôi e ấp mịn tươi sắc ngà.

Mái chèo khua sóng phong ba
Tình ca như trận mưa sa ngập lòng.
Bềnh bồng trong cõi mênh mông,
Cũng gì một chút hương nồng ban sơ.

Cát đằng lõng lẽo mối tơ,
Để bao thương nhớ lạc bờ Ngân Giang,
Uyên Ương lỡ giấc mộng vàng,
Son môi tàn nụ lỗi nàng hay ta?

Phất phơ dáng ngọc kiêu sa,
Đường xưa mây trắng ,Sáo là đà bay
Thực ảo như truyện liêu trai,
Chỉ còn cái bóng, dấu hài trong mơ
Hmhiennhan
*Nụ cười tủm tỉm nửa miệng

CẢM XÚC TỪ MỘT BÀI THƠ HIỀN NHÂN

MÂY vẩn vơ hoài theo nỗi nhớ
TRẮNG tinh một thuở tiếng tình ru
ĐƯỜNG về kỉ niệm bao trăn trở
BAY hết hương xưa cõi xa mù?

ngng
Đăng nhập để trả lời
0
Chưa phai nỗi nhớ

Không thể nào anh trả lại em yêu,
Kỷ niệm ngọc ngà thiết tha ngày đó,
Dù đường tình trãi gập ghềnh bão gió,
Phan Thiết Sài Gòn bay bổng cánh diều.

Cái thuở ban đầu hai đứa phiêu diêu,
Như trời đất nhập hòa cùng biển núi,
Nụ hôn luyến ái trao nhau đắm đuối,
Trăng gió đa tình cũng đến cợt trêu.

Làm thế nào anh quên được lời yêu,
Nàng Tiên cá đắm say ngoài hoang đảo?
Khúc nhạc lòng sớm giao thoa huyền ảo,
Mất em rồi, xác hồn buồn liêu xiêu.

Cà phê đắng thấm hương vị tịch liêu,
Dòng thời gian bạc tình trôi xa mấy,
Anh vẫn nhớ mùi hương môi luyến ái,
Mũi Né, Hòn Rơm tình gặp xế chiều.

Hạnh phúc nồng nàn bổng chốc hắt hiu,
Mình chia tay chẳng có gì khó hiểu,
Địa ngục Thiên đàng đâu cách bao nhiêu,
Nếu hai đứa chỉ mơ điều kỳ diệu...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ mộng tình thu

Nắng thu sáng rực đường chiều,
Gót son em bước qua nhiều mộng mơ.
Đầu đình bổng mọc bến thơ,
Vài con dê chúa ngóng chờ bám đuôi.

Em cười vui thật là vui,
Có người bảo vệ ngược xuôi xóm làng.
Tình tang ,tang tính ,lang thang,
Anh gom thương nhớ vào trang thơ hồng.

Vi vu gió thổi bờ sông,
Lâng lâng anh nhận hương lòng dễ thương,
Đêm ngày hồn cứ vấn vương,
Đâu ngờ giấc mộng bình thường long đong...

Con đường tình trãi mênh mông,
Bóng em xuyên suốt cánh đồng thời gian.
Áo trắng bay giữa nắng vàng,
Mắt biếc em cũng mơ màng tình quân.

Đông nào hai đứa bâng khuâng,
Đúng vào mùa cưới gái xuân quê nhà.
Em về làm vợ người ta,
Còn anh viễn xứ xót xa phận nghèo.

Nhiều đêm buồn ngắm trăng treo,
Thương em giờ cũng cheo leo dốc đời.
Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh?
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Sự tích Thác Tình Yêu

Đến San Sá Hồ thăm Thác Tình Yêu,
Ngắm đỉnh Phan Xi Păng  chọc trời hùng vĩ,
Núi rừng hoang sơ ẩn nhiều huyền bí,
Nhưng nụ cười sơn nữ đẹp mỹ miều.

Tiếng suối róc rách hoà tiếng chim kêu,
Sa Pa sao giống đào nguyên tiên cảnh?
Tôi thanh thản giữa đất trời mát lạnh,
Nghe chuyện tình,hồn bổng chợt  phiêu diêu.

Cô tiên thứ bảy tắm suối một chiều,
Bổng xao xuyến trước nỗi lòng nhân thế.
Ôi! tiếng sáo gả tiều phu thất thiểu,
Đã khiến hồn cô rung động liu xiêu

Trời cấm nàng không được gặp người yêu,
Nên biển nhớ làm đôi tim quặn thắc
Nàng chết bởi luật nhà trời nghiêm ngặt,
Hoá chim lông vàng sầu não tiếng kêu.

Ô Quy Hồ chim lẻ bạn buồn hiu,
Thác Tình Yêu cũng có tên từ đấy,
Người đã mất rồi kiếp nào trở lại?
Để tỉnh Lào Cai đêm xuống hắt hiu...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Nuthanmattroi [/align] Nhiều đêm buồn ngắm trăng treo,
Thương em giờ cũng cheo leo dốc đời.
Lá vàng rồi phải rụng rơi,
Làm sao trở lại mộng thời xuân xanh? Hmhiennhan
      

Chỉ mong ngày tháng yên lành
Bên anh một thuở tóc xanh buông hờ
Mai sau tóc bạc phơ phơ
Anh nhìn lạ hoắc mà ngờ...không quen

NắngHạ ( U&lt;60...keke...) [/align] Áo trắng bay giữa nắng vàng, 
Mắt biếc em cũng mơ màng tình quân. [/align]Chụp hình kẹp chặt hai chân[/align]Đang đứng làm dáng "cầu thân" đó mà

Nguyễn Thu [/align] Đêm khuya ngồi ngắm trăng vàng
Thương anh giờ cũng điêu tàn chênh vênh
Lá rơi rơi xuống buồn tênh
Mộng xưa chưa thoả đã bềnh bồng trôi

Kynhongxanh

Một bài thơ đầy tiếc nuối của nhà thơ tài hoa Hiền Nhân ,gởi đến tác giả bài thơ lời chúc sức khoẻ và mần thơ ngày càng hay hơn!
[/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ mộng tình thu 2

Từ khi lỡ mối duyên lành,
Lá hoa bổng kết đầy cành vườn mơ,
Rã rời lưới nhợ ,dây tơ,
Nợ chồng lên nợ, dật dờ nhớ thương.

Đời trai xuôi ngược bốn phương,
Vẫn chưa quên thuở vấn vương ban đầu,
Mộng tình ngỡ đã chôn sâu,
Không ngờ qua cuộc bể dâu lại về.

Thu phong lá rụng đường quê,
Đường xưa khói trắng tóc thề vờn bay,
Em giờ con bế trên tay,
Trong song cửa nhớ người ngoài chân mây.

Giá xưa đừng quá thơ ngây,
Chúng mình đã trọn vòng tay vợ chồng.
Chí hùng nặng nợ núi sông,
Tình vào khoảng trống nụ hồng chênh chao.

Thế gian như giấc chiêm bao,
Tiếc duyên chỉ được ngọt ngào thế thôi!
Rượu tình anh nếm mềm môi,
Còn rượu hợp cẩn giao bôi nhường người...

Tầm xuân trong héo ngoài tươi,
Làm sao tìm lại nụ cười mùa Thu?
Bướm vàng lạc bóng mù u
Mênh mang ký ức lời ru nghẽn lòng.

Tình Thu cũng sắp sang Đông,
Đường xưa mây trắng sầu đong lạnh rồi,
Cho anh hong lại son môi,
Xóa đi bớt chút đơn côi đêm dài.

Ngàn năm gió cuốn trăng lay,
Lấy nhau không đặng mộng dài suối thơ
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Lỡ Mộng Tình Thu (2)
Nguyễn Hiền Nhân - Trường Phi Bảo


Từ khi lỡ mối duyên lành,
Lá hoa bỗng kết đầy cành vườn mơ,
Rã rời lưới nhợ, dây tơ,
Nợ chồng chất nợ, dật dờ nhớ thương.

Bởi mình còn một quê hương,
Anh theo thời cuộc lên đường ngược xuôi.
Giữ yên hồn Nước em ơi!
Chỉ mong sao được trọn đời bên nhau.

Ngỡ tình hạnh phúc mai sau,
Ngờ đâu tình ấy gieo đau đớn lòng.
Bến xưa nhuộm thẳm pháo hồng,
Lồng tre... chim sáo... sổ lồng... sáo bay...

Em giờ con bế trên tay,
Trong song cửa nhớ người ngoài chân mây.
Giá xưa đừng quá thơ ngây,
Có đâu ôm mộng ước gầy héo hon.

Chữ Tâm hay tất lòng son,
Với em, anh vẫn thề non hẹn lòng.
Chí hùng nặng nợ núi sông,
Tình vào khoảng trống nụ hồng chênh chao.

Thế gian như giấc chiêm bao,
Tiếc duyên chỉ được ngọt ngào chút thôi!
Rượu tình anh nếm mềm môi,
Còn rượu hợp cẩn giao bôi nhường người...

Tầm xuân trong héo ngoài tươi,
Làm sao thắm lại nụ cười mùa Thu?
Bướm vàng lạc bóng mù u,
Mênh mang ký ức lời ru nghẽn lòng.

Tàn Thu lá đổ... sang Đông,
Đường xưa mây trắng vẫn bềnh bồng trôi,
Lạnh hồn nhạt dấu son môi,
Mình anh cam chịu đơn côi tháng ngày.

Mặc đời gió cuốn trăng lay,
Lấy nhau chẳng đặng mộng dài suối thơ
Ái ân dù chỉ trong mơ
Cũng làm ấm lại đôi bờ tim yêu

Cánh cò cõng nắng ngang chiều,
Thời gian góp nhặt thật nhiều chuyện xưa.
Mộng tình... anh đợi dưới mưa,
Thấy em vớt lá tìm mùa thu xa...


(11/2011)
[/align] [/align] [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
nguyennilan 13:57 11-11-2011 [/align]  Để tỏ lòng cảm ơn anh hiennhan đã tặng Nilan bài thơ thật dài, thật hay, Nilan xin mượn hai câu thơ cho cảnh rừng Thu mà Nilan đang ngẫn ngơ trên xác lá vàng.Ảnh do Nilan chụp từ cảm hứng ý thơ hiennhan

    

     "Nắng thu sáng rực đường chiều,
       Gót son em bước qua nhiều mộng mơ." [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Hạnh phúc nhạt nhòa

Dù cuộc đời nhiều thay đổi bể dâu
Mối tình xưa vẫn bồi hồi nhớ mãi
Gót son Hồng Nhung một thời ngây dại
Dẫm lên tim tôi nay đã hằn sâu

Quán cà phê trăng sáng treo trên đầu
Hương thơm ngan ngát vườn hoa thiên lý,
Tôi đón nhận một người tình tri kỷ,
Kết niềm vui sáng đẹp đôi mắt nâu.

Nắng thời gian ngày đó có ngã màu?
Men tình ngây ngất còn lưu ký ức
Tâm hồn tôi suốt nhiều đêm thao thức
Day dứt nỗi buồn những chuyện đâu đâu.

Bóng mây hạnh phúc đã trôi qua cầu
Biên giới tình yêu rêu phong sắc úa
Hãy giữ giùm tôi tím màu áo lụa,
Sáng đẹp rực trời thuở đến bên nhau....

Hãy giữ hộ tôi kỹ niệm ngọt ngào
Khuya trút xiêm y trở về nguyên thủy
Mạch suối tình ngập mê cung huyền bí,
Trói buộc hồn tôi ...sâu hun hút sâu.

Hãy giữ hộ tôi thân thể ngọc châu
Cảm xúc dâng trào tựa dòng thác bạc
Trong vòng đam mê xác hồn quấn chặt,
Sao bây giờ mình để lạc mất nhau?

Xa em rồi tôi mới ngấm nỗi đau
Cuộc tình thật bổng nổi lên giông bão?
Đứng chênh vênh giữa đôi bờ thực ảo
Nhớ em nghìn trùng thả giấc chiêm bao

Mùa Xuân về trời đất tươi rói màu
Nhưng Xuân đời tôi bao giờ sáng lại?
Xa ngái rồi nàng tiên ngoài biên ải
Lặng lẽ bầu trời chênh chếch muôn sao...
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
BÉN DUYÊN



Cà Mau đượm thắm nghĩa tình
Quê hương nước mặn dặm nghìn thủy chung
Phù sa phèn đục miền rừng
Mênh mông bát ngát như từng lời ru

Hiền Nhân khoát áo nhà tu
Chính chuyên con gái khóc mù trong mưa
Chưa nhìn mà sao chẳng ưa
Xưng danh chú cháu dạ thưa sao đành

Phụ nữ hiền diệu nét thanh
Dê mà thiếu cỏ răng lạnh ôi trời
Con gái chết hết một đời
Mày râu lặng lẽ tê lời dê ơi

Thôi thì ai đến xin mời
Dê gì cứ thả để đời hoa tươi
Xuân em be bé tặng người
Tết này em đón...xin mời ghé thăm


Chú Hiền Nhân có đến Cà Mau thì hội ngộ với Tuyết (Hồng Duyên) nhen.
Đăng nhập để trả lời
0
Mừng ngày nhà giáo

Lâu lắm rồi tôi cũng quên mình nhà giáo,
Bạn cùng thời mấy kẻ còn thăm nhau?
Không vướng bận chuyện bạc tiền cơm áo,
Hiện đứa nào cũng chức trọng, lầu cao.

Thầy giáo tận tâm thì khó thể giàu,
Lợi danh hoán đổi bôi đen tiết tháo,
Giữa thời xã hội trắng đen bát nháo,
Sự nghiệp trồng người cao quý biết bao.

Tôi kính nể cô thầy sống thanh cao,
Thanh thản vui với cơm rau đạm bạc,
Nhưng tâm hồn lại vô cùng khoáng đạt,
Giúp mọi người không tính toán công lao.

Tôi rời ngành cũng luyến chút xuyến xao,
Tuy chưa phải là tín đồ ngoan đạo,
Nhưng tôi có thể ngước mặt tự hào,
Trò thành đạt vẫn kính tôi thầy giáo
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
vô đề.

mấy mươi năm chở khách qua sông
chân trời rộng mở, ước mơ hồng
chia tay bịn rịn bao lời hứa
thuyền cũ, bến hoang mòn mỏi trông!

18/11/2011 Nguyễn Quốc

Khát vọng

Thuyền qua sông nặng lắm còn sóng to,
Nên tóc thầy cũng trắng như bụi phấn.
Từ biệt nhau lòng cũng đầy vương vấn,
Mong các trò giữ lại chút thơm tho...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tinh tường

Thơ Trang Ngọc-Hiền Nhân

Bây giờ lòng hiểu rõ lòng
Tri âm chót lưỡi không còn vấn vương
Cạn tàu ráo máng yêu thương
Anh hãy thẳng tiến trên đường tương lai.

Tìm cô bạn gái đức,tài,
Vẹn tròn hạnh phúc chẳng ai lụy phiền
Mộng tình vương vấn triền miên
Chẳng còn để mắt tình riêng của lòng.

Qua cơn gió bão mùa đông,
Bình minh thắp sáng cánh hồng Long An,
Melbourne đá nát bùn tan,
Trắng đen đã rỏ ai gian, ai hiền

Việt kiều ăn nói đảo điên,
Hồng Nhung tên đẹp phô duyên gạt người,
Cao sang đức hạnh nực cười,
Đúng gái trinh nữ chỉ mười chồng hơn

Đốt lòng để biết thiện chơn,
Chung chăn rỏ thói vô ơn mụ già,
Anh hãy từ bỏ yêu ma,
Chơn tâm thiện mỹ mới là người khôn


Hai người tuổi sắp hoàng hôn,
Chào nhau một tiếng vui trong đẹp ngoài
Chiều xuân đời chẳng còn dài,
Thêm chi phiền não ,đắng cay lệ trào?

Chia hai mảnh vải lụa đào
Ngẩn ngơ mới thấy tình hao nghĩa dời,
Gom lại ký ức tình đời
Xóa đi cho hết một thời lầm nhau

Nhỏ lòng mộng ước hanh hao
Biết rằng xa mất lòng đau đớn lòng
Xót chi hoa héo,bèo rong,
Chôn đi mất dấu cánh hồng nhung rơi

Anh đã vượt biển mù khơi,
Tạ ơn em có những lời sẻ chia,
Dã quỳ thắm giọt sương khuya,
Tình ca đoạn cuối anh dìa bên em


Xin lỗi Trang Ngọc, anh đã thay câu "Mười hai bến nước đục trong " của em thành câu"Xót chi hoa héo bèo rong" em không thích
Đăng nhập để trả lời
0
Ra Đi

Khi niềm vui đến
thành nụ cười
niềm vui rồi sẽ tắt

Khi nỗi đau vỡ ra
thành nước mắt
rồi nỗi đau tan đi

Khi tình yêu anh đến
thành nụ hôn
Rồi khi anh ra đi
Làm sao em giữ được?
lttrangngoc
Đăng nhập để trả lời
0
Trang Ngoc đã viết:

Ra Đi

Khi niềm vui đến
thành nụ cười
niềm vui rồi sẽ tắt

Khi nỗi đau vỡ ra
thành nước mắt
rồi nỗi đau tan đi

Khi tình yêu anh đến
thành nụ hôn
Rồi khi anh ra đi
Làm sao em giữ được?
lttrangngoc
 Vẫn còn đó...

Niềm vui mãi mãi là niềm vui,
Nụ cười tắt nhưng không thể mất.
Dù niềm vui chuyển hoá ngậm ngùi,
Nỗi đau vỡ oà ra nước mắt.

Ta trao nhau tình yêu ngọt mật,
Nên đôi môi hoà nhập nụ hôn.
Hãy giữ sao tình cảm vẹn tròn,
Giấc mơ hạnh phúc thành hiện thực
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
nguyen ngoat đã viết:
hoagnanh đã viết:
Trong Góc tối

Tôi vẫn đứng một mình trong góc tối
buồn vui ơi xa hút tận phương nào
không tất cả không cả lời gian dối
không nụ cười hờ hững cuối vành môi


RA ÁNH SÁNG

Xin người hãy bước ra ánh sáng
Để tâm hồn được tắm ánh bình minh
Những ưu tư,đau khổ với cõi tình
Quên tất cả để thấy mình can đảm!

ngng
Biển khổ

Từ đêm tối bước ra ngoài ánh sáng,
Mặt trời cũng không giữ nổi bình minh.
Những ưu tư sầu muộn kiếp nhân sinh,
Như nước đại dương biết bao giờ cạn?

Cám ơn 2 bạn đã xướng họa cùng Hiền Nhân
Đăng nhập để trả lời
0
Tình yêu quê hương
NHỚ QUÊ HƯƠNG
Quê hương ơi! Riêng gì “chùm khế ngọt” (1)
Đâu riêng gì những “nón lá nghiêng che” (1)
Quê hương là có cả những đông, hè
Có hôm quà ngọt, có ngày đòn roi
Quê hương ơi! Riêng gì những bãi soi
Những ruộng đồng, thảm cỏ xuân xanh biếc
Quê hương có cả ngày hè oan nghiệt
Cháy trọc đồi, tóc mẹ ngả màu cam
Quê hương là mái tranh chiều khói lam
Chập choạng tối thơm nồng hương mẹ thắp
Đứa em nhỏ cột dây thay cho cặp
Trường làng xa không đuổi kịp mặt trời
Quê hương ơi! Ai cũng có một thời
Rồi “cơ hội” níu ta về lối khác
Bỏ người thân, người thầy vương tóc bạc
Chẳng biết gì nhau, chẳng hay qua đời

Bài thơ gởi đến anh Hiền Nhân của 1 người ở phương xa [/align]
Đăng nhập để trả lời
0
Nhận diện Hạnh Phúc

Hanh phúc là điều mà ta tìm kiếm
Nó chắc là quanh quẩn ở bên ta
Hạnh phúc lúc gần, lúc lại cách xa
Ta cảm nhận được nhưng khó giữ được

Hạnh phúc là điều nằm trong mơ ước
Hai tâm hồn đồng cảm muốn gần nhau
Kẻ khốn khó mong được mau sang giàu
Bệnh nhân mơ gặp Hoa Đà ,Biển thước

Hạnh Phúc ơi! sao cứ ở hoài phía trước
Như tấm huy chương hai mặt ưởm ờ
Ngôi thần tượng bất ngờ vụn vỡ
Người vô tình để lạc mất duyên tơ...

Hạnh phúc không nhìn thấy ,khó sờ
Có đi theo cơn gió mùa đông?
Để anh chạm vào môi em ngọt ,nồng.
Hạnh phúc có phải là biển khơi lặng sóng?
Để tim anh cạ vào bờ tim em...

Hạnh phúc riêng anh là những bài thơ,
Ta gởi trao nhau niềm tin hy vọng,
Hạnh phúc đôi khi là hai cái bóng,
Của chúng mình dầm mưa đi trên phố vắng.
Hay những buổi bình minh nhạt nắng,
Vang tiếng cười sảng  khoái của anh và của em

Hạnh phúc chính là khoảng trống lặng êm đềm,
Hai trái tim buổi đầu mở ngõ,
Bằng những lời ngọt ngào nho nhỏ,
Bắt nguồn từ sóng mắt trộm nhìn nhau...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan
Đăng ký: 13/08/2009 12:06
Số bài gửi: 1270
 


Ai điếm đàng?

Tình xưa lưu lại trong thơ,
Giấc mơ hạnh phúc ai ngờ trôi xa.
Phủ phàng lời nói điêu ngoa,
Sao giống khúc hậu đình hoa Điêu Thuyền?

Người ngoài biên giới vô duyên,
Cũng vì sóng mắt đảo điên đa tình,
Phía sau hào nhoáng đẹp xinh,
Toàn lời phĩnh nịnh, bạc tình làm sao.

Việt kiều vóc ngọc chuốt chao,
Ngày đêm lên nét mời chào lừa ai?
Nước ngoài cũng kiếp trâu cày,
Thời gian đâu để cuồng quay điếm đàng?

Ta lầm ân nghĩa vương mang,
Tình đồng hương mới khuyên nàng hồi tâm,
Ngờ đâu từ cõi xa xăm,
Nàng luôn xúc phạm sắc cầm ngày xưa.

Nực cười tin nhắn chanh chua,
Ta ,nàng ai kẻ bán mua duyên lành?
Danh dự của một hiền nhân,
Bị nàng bôi bẩn hóa thành người điên.

Em à! tình cảm thiêng liêng,
Còn đầy dấu tích cõi riêng góc đời,
Dẫu rằng cuối đất cùng trời,
Cũng đừng tráo trở một thời yêu nhau.

Em đừng chĩa mãi mũi dao,
Tim thêm nọc độc thâm vào tim ta,
Đàn bà mà thiếu nết na,
Chẳng có son phấn lụa là nào che...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
Tàn một giấc mơ

Đời có phải là chuỗi giấc mơ thôi?
Giấc mơ đẹp sẽ làm ta tiếc hối,
Thật mong manh ánh hào quang chiếu rọi,
Để hồn thơ thi sĩ lướt xa khơi.

Vóc ngọc ,môi hồng chung chén giao bôi,
Ta đặt em trên ngôi cao thần tượng.
Nhưng trần gian chẳng phải như mộng tưởng,
Vườn địa đàng bổng chốc hóa bi thương.

Từ bậc đế vương đến người dân thường,
Không ai nhập được thiên đường vĩnh cửu,
Là thi nhân khát khao chuyện hoang đường,
Làm sao giữ được nữ thần quyến rũ?

Em vụng về ló vai người tình phụ,
Từ Melbourne xấc xược những tiếng tru
Ta chôn đáy huyệt tình ảo thiên thu,
Tháng ngày trăng mật Hồng Nhung ấp ủ.

Em cứ tô son đi tìm lạc thú,
Với kẻ dâm tà hào nhoáng phương xa,
Vũ khúc nghê thường hé lộ thịt da,
Khép lại nhé, đêm động phòng xưa cũ...
Hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
hmhiennhan đã viết:
hmhiennhan đã viết:

 Đa tình! 

Hiền Nhân già nhưng cũng rất đa tình,
Tình bè bạn và văn chương trên nét,
Không cần biết ai dễ thương ,dễ ghét,
Bởi thơ tình phải lãng mạn,linh đinh...
Tình như mơ khi chưa có điểm dừng,
Cứ hò hẹn cho người dưng mộng tưởng...

Hmhiennhan
 Cám ơn anh Hiền Nhân lần đầu đến thăm Hoa Xương Rồng . Chúc anh luôn vui vẻ - hạnh phúc trong cuộc sống ! Và ... ngày một đa tình hơn ...! ( Em đùa một chút mong anh đừng giận !)

              HÒ HẸN...

Cứ hò hẹn để mà thương mà nhớ
Một chút Thơ - Tình ảo mộng gửi trao nhau
Chẳng ghét oán chi  - chẳng chút cơ cầu
Mái nhà chung - ta cùng nắm tay nhau nhé
Để hò hẹn , để sẻ chia , vui vẻ thế
Giữa cuộc đời ta sống để yêu thương !
Chút  mộng ảo ... và một chút đời thường !!!

                           MH [/align]
 Tình trên nét

Từ hò hẹn đến say đắm luyến thương,
Tình trong thơ ảo mộng cũng vô thường,
Như mây ngàn bị gió cuốn bốn phương,
Bèo nước gặp nhau,nợ duyên tưởng tượng.
Thi Viện hòa đồng thi ca giao hưởng,
Lúc rời nhau,câu chữ cũng thấm Hương(hi hi Mai Hương)
hmhiennhan
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 3 4 5 6 7 » »»