Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.816 lượt xem — Trang 1 / 10
CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ
 
Sang tháng Hai,nắng cháy với đồng khô!
Ta đứng đây,nhìn cuộc tình giãy chết!
Hai bài thơ ấy,đã làm ta mỏi mệt!
Tự trách mình,còn biết trách ai đây??
 
Người thích ngọt bùi,ta trao vị đắng cay!
Một kết thúc chẳng còn gì để mất!
Một trận cầu thua tưởng chừng muối mặt!
Ta chôn mình trong mớ tàn tro…
 
Suốt đời ta chỉ là gả hồ đồ!
Nắn nót viết chữ yêu,giờ hóa ra chữ hận!
Con tim gắn liền hai từ hồng phấn!
Lại phải hóa thân làm kẻ bạc tình!!?
 
Từ bỏ bút hiệu rồi,ta sẽ mãi lặng thinh!
Người muốn hiểu thế nào thì hiểu!
Sự lăng nhục chỉ mình ta hứng chịu!
Hóa ra thơ chỉ lừa dối mà thôi???
 
Ngày này tháng này,ta khắc dấu nỗi đau!
Lần cuối cùng,một cuộc tình đã vỡ!
Duyên hay nghiệp gì,ta đều mang nợ!
Chỉ mong người,lấy lại sự bình tâm…
 
PHONG TRẦN
Đăng nhập để trả lời
0
LỜI RU CÕI CHẾT
 
Nơi quen trở thành chốn lạ!
Trang thơ ta đứng một mình!
Vườn yêu tả tơi cây lá!
Còn đâu một đóa hoa xinh??
 
Vết thương vẫn còn chảy máu!
Lời ru cõi chết vọng về!
Manh chiếu mồ yêu đắp vội!
Đời người nửa tỉnh nửa mê…
 
Tình chắp cho ta đôi cánh!
Bay lên chạm cổng Thiên Đường!
Ngờ đâu cuộc đời bất hạnh!
Tình rơi vực thẳm đau thương!!
 
Nụ hôn chứa đầy chất độc!
Ra đi không lối quay về!
Cuộc tình chan trong nước mắt!
Thẹn thùng cầm bút đề thơ!!
 
Lòng ta chỉ trời thấu hiểu!
Mong sao hoa nở đừng tàn!
Đắng cay mình làm mình chịu!
Tội tình hãy để ta mang…
 
PHONG TRẦN
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.07.2014 02:59:24 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG MỘT:
CẦU YÊU THƯ QUÁN
 
Bao năm rồi,đã tắt ngọn lửa lòng!
Thơ đem vùi trong tro tàn quá khứ!
Sống trong hạnh phúc,lòng vẫn chưa thấy đủ!
Có tất cả trong tay,nhưng lại thiếu thơ…
 
Xa bảng đen,phấn trắng,với học trò!
Lao vào chuyện tín dụng,nhận tai bay vạ gửi!
Tâm huyết tiêu tan,tâm hồn mệt mỏi!
Ăn cơm nhà,lại đi vác ngà voi!!
 
Trăm việc tại ta,đừng đổ cho trời!
Tránh vỏ dưa,gặp vỏ dừa!Cay đắng!
Nghĩ mình đủ bản lãnh,nên lao vào chứng khoán!
Đi săn tiền,mà cứ ngỡ đi chơi!!
 
Ngũ thập tri thiên mệnh,nhưng kém hiểu chuyện đời!
Bị sóng gió thị trường đập cho tơi tả!
Buông cái dầm,cầm cái chèo,không lường hậu quả!
Lại lao vào sàn vàng,để thức trắng đêm!!
 
Giá vàng trồi sụt,làm cho đau tim!
Tiền bạc cứ đội nón ra đi lặng lẽ!
Không đủ bản lãnh để thoát khỏi mê lộ!
Rồi ngày kia,phải nhờ một bóng hồng!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.11.2013 03:43:16 bởi võ phong trần>
Em đến bất ngờ,chẳng đợi chẳng trông!
Ngay cái bút hiệu Thu Huyền,cũng làm anh bỡ ngỡ!
Vừa động viên,vừa trao vòng nguyệt quế!
Em đóng giả nhân tình,để anh tìm cảm hứng,làm thơ!!
 
Em làm sống lại ngôi trường Pleime!
Trên “Liên Trường Phố Núi”,nhiều người ngưỡng mộ!
Em dần kéo anh,rời xa mê lộ!
Giả từ sàn vàng,cắt đứt màu đỏ xanh!!
 
Hết hạn hợp đồng,chỉ còn lại một mình!
Bút hiệu Thu Huyền,đã trở thành dĩ vãng!
Anh lang thang trên “Việt Nam Thư Quán”!
Làm thơ một mình,mình đọc,mình nghe!!
 
Đời thì ngắn mà buồn dài lê thê!
Đàn không dây,nên tri âm vắng bóng!
Con tim màu đỏ,nhưng tình màu trắng!
Dưới gót giày,đọng một vũng cô đơn…
 
Không yêu ai,thơ vẫn cứ nhuốm buồn!
Đem tâm sự trải dài trên trang giấy!
Bà Nguyệt ỡm ờ,ông Tơ đưa đẩy!
Khiến vô tình,em bắt gặp thơ anh…

ảnh minh họa:Người đẹp miền Tây cùng quê hương với nhân vật chính trong sách   
Đăng nhập để trả lời
0
TÂM SỰ CỦA MỘT GÁI GỌI
 
Nhan sắc em chỉ ở mức trung bình!
Đóng thùng vào,em mơ thành hoa hậu!?
Đàn ông dẻo miệng nên thường khen dối!
Đã đưa em lên chín tầng mây…
 
Xưa là cô bé lọ lem nghèo đói lắt lay!
Giờ em trở thành thợ săn các đại gia chân đất!
Tóc dài,váy ngắn,thịt da thơm mát!
Em lượn lờ nơi các quán cà phê…
 
Thêm đôi kính trắng cho giống học giả hay nhà thơ!
Đâu ai biết em thay chồng như thay áo?
Quen đùa với thân xác,em trở thành cao ngạo!
Xem đàn ông trên đời,chỉ là lũ phàm phu!?
 
Ngửa tay nhận tiền,chấp nhận cảnh ngục tù!
Tút lại nhan sắc để cho người đày đọa!
Một lần lại một lần,thân xác đem ngã giá!
Bắt chước người,em mơ lấy chồng hàn Quốc hay Đài Loan…
 
Ai hay đâu giấc mộng chóng tàn!
Đường dây gái gọi đứt từng khúc một!
Chiến hữu xộ khám khiến lòng em như lửa đốt!
Tiền nhiều mà làm gì,để người khác chuyền tay!??
 
Thà làm cô bé lọ lem nghèo khổ lắt lay
Mà được một người chân thành yêu dấu!
Cái tốt đẹp giờ đã đem đánh đổi!
Có đại gia nào yêu gái gọi thật lòng đâu???
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
CHIẾC VÁY HOA
 
Chiếc váy hoa,em mặc thật kiêu sa!
Xóa trong anh,chuỗi tháng ngày trống vắng!
Đôi mắt ướp hạnh phúc,như hồ Thu tĩnh lặng!
Đi bên người tình,váy tựa màu mây!!
 
Vị ngọt ái tình,nếm chút xíu đã say!
Em giúp anh tấu nốt,những hợp âm dang dở!
Mái tóc đen dài,thêm váy hoa rạng rỡ!
Em cứ âm thầm,chinh phục trái tim anh…
 
Khổ cho đôi mắt của một kẻ si tình!
Ngấm men yêu,nhìn chỗ nào cũng đẹp!
Cặp môi xinh,với nụ cười khép nép!
Đi giữa đường,nhưng lại chỉ muốn…hôn!!
 
Hết Đà Lạt lại Nha Trang,anh như kẻ mất hồn!
Chiếc váy hoa,dắt anh vào mê trận!
Chỉ có vậy thôi,mà thấy lòng hưng phấn!
Bao năm rồi,mới tìm lại cảm giác yêu!!!
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.11.2013 02:26:50 bởi võ phong trần>
 
Ngoài đời em tên là Trương Cẩm Loan!
Nick name trên Thư Quán,chỉ Peli đơn giản!
Em đọc thơ anh,ước chừng mấy tháng!
Rồi một ngày kia,hạ bút kết giao…
 
Bài thơ lục bát đọng nhiều xuyến xao!
Anh lại nghĩ là trò đùa,nên không hồi đáp!
Em lại gửi tiếp những vần thơ bức xúc!
Trách anh vô tình với một trái tim yêu…
 
Anh ngạc nhiên,đặt câu hỏi vì sao?
Em bảo cái bút hiệu làm em thắc mắc!
Anh post bài  “Bút Hiệu”,thay cho lời giải thích!
Con sông Tiền,lắm nợ nhiều duyên!!
 

 
Suốt cuốn truyện chỉ mượn duy nhất ảnh của người đẹp Miền Tây này để minh họa,mong sẽ phần nào giống nhân vật chính của sách.
 
Trời chớm Thu,em mặc chiếc áo vàng! 
Lần đầu tiên,anh nhìn thấy em trên mạng!
Mái tóc buông dài,môi hồng da trắng!
Nhưng đôi mắt thì buồn,như vừa đánh mất tình yêu…
 
Phố Núi lên đèn,hắt chiếc bóng liêu xiêu!
Em trẻ măng,còn anh thì già quá!
Chữ yêu viết kiểu thư pháp,nên dáng hình nghiêng ngã!
Ta cách nhau hơn hai thập kỷ,em biết không??
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2013 02:51:52 bởi võ phong trần>
Trong những vần thơ,có đôi kính màu hồng!
Em trót mang vào,nên phớt lờ tất cả!
Tóc bạc với đầu xanh,chuyện này không lạ!
Tình trong thơ,đâu có tuổi,bao giờ??
 
Em trao anh,cả một trời mộng mơ!
Nhưng cành hoa ấy,đã tả tơi vì dông bão!
Đạo khả đạo,tất phi thường đạo!
Danh khả danh,đích thị phi thường danh…
 
Một giấc mơ hoa,vốn sẵn để dành!
Vần thơ em,rót vào anh mật ngọt!
Đem sinh lực tẩm đầy ngòi bút!
Những bài thơ tình,nương theo gió bay cao!!
 
Mặt sông Tiền,chỉ một chút sóng xao!
Em biết yêu anh,vô cùng trắc trở!
Chỉ là tình ảo,nên em không sợ!
Em sẽ giữ phần hồn,không đụng đến xác,thì thôi!!
 
Con sông thương,giờ bắc thêm nhịp cầu!
Ta đã trót lạc nhau từ tiền kiếp!
“Câu chuyện Tình Thơ”,ngày ngày viết tiếp!
Em hóa thân thành đóa hoa nhỏ Hoàng Lan!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÔI MẮT THU HỒN
 
Kinh doanh tiền tệ,gặp lúc khó khăn!
Cả tỉnh cùng ngồi lại tìm phương tháo gỡ!
Đang ăn nên làm ra,không ai muốn đổ vỡ!
Buổi họp đầu tiên,ta đã quen nhau…
 
Điều hành hội nghị,anh ngồi ở trên cao!
Phía bên dưới,ánh mắt em lúng liếng!
Đôi mắt thu hồn,khiến anh chết điến!
Bà phó chủ nhiệm góa chồng,tuổi mới ba mươi!!
 
Anh thao thao bất tuyệt,còn em chỉ…cười!?
Thỉnh thoảng bối rối,vì ánh mắt ai…nhìn trộm!
Tim đập loạn xạ,như gả trai mới lớn!?
Thần Ái Tình,đưa ta đến với nhau!!
 
Anh chưa bao giờ diễn thuyết,lại quên trước quên sau!
Sự khác thường,chỉ vì em mà có!
Anh vốn không tin,cái từ duyên nợ!
Nhưng còn “Đôi Mắt Thu Hồn”,biết giải thích làm sao??
 
Cuộc họp tan rồi,vẫn còn thấy xuyến xao!
Em e ấp,nhận nơi anh lời hẹn!
Anh muốn đến,nơi chúng ta sẽ đến!
Để viết cho mình,tập nhật ký tình yêu…
 
PHONG TRẦN
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.05.2013 03:14:52 bởi võ phong trần>
MỘ THƠ
 
Chiếc tách pha lê rơi xuống đất!
Cuộc tình Hoa Tím vỡ làm đôi!
Từ nay quên chuyện đời được mất
Ngồi đắp cho thơ nấm mộ sầu…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2013 02:48:04 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG HAI:
NGƯỜI TÌNH KHÔNG CHÂN DUNG
 
Anh không làm thơ theo kiểu bầy đàn!
Em lại chỉ thích một mẫu người cô độc!
Yêu bỡi vần thơ,nên em không thắc mắc!
Hai tháng rồi,chỉ liên lạc qua mail!!
 
Tình vỗ vào ta,như con sóng thủy triều!
Vỗ vào bờ cát,để đòi quyền được sống!
Thị trấn An Hữu,dệt trăm giấc mộng!
Một nẻo tình thơ,sớm tối cứ đi về!!
 
Cửa hàng điện thoại ở một vùng quê!
Có cô chủ nhỏ nhiều mơ lắm mộng!
Tình yêu trước đây ngoài vùng phủ sóng!
Bây giờ trái tim đã có kẻ thuê bao!!
 
Yêu không đến nhanh như trận mưa rào!
Mà mỗi lúc cứ ngấm sâu vào da thịt!!
Tình không thể làm đẹp bằng Photoshop!
Nên ta được nhìn nhau bằng sự chân quê…
 
Chỉ bấy nhiêu thôi mà anh cứ ngẩn ngơ!
Nhan sắc đi theo những lời có cánh!
Lúc khởi đầu,tình chỉ là ảo ảnh!
Mà bây giờ,hòa máu thịt trong tim!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.11.2013 13:51:47 bởi võ phong trần>
Ngày bán hàng,tối đi học thêm!
Thiếu phụ hai tám tuổi thành cô trò nhỏ!
Lời mail nào cũng ngập tràn tiếng nhớ!
Em giục anh viết cuốn “Nhật Ký Tình Yêu”!!
 
Sách vừa khởi đầu,đã có điều kiện kèm theo!
Chấp nhận tựa đề: “Người Đi Săn Bóng”!!
Tình tiết của sách,dựa trên tài liệu sống!
Anh giữ nguyên tên nhân vật chính,là em!!
 
Đây là cuốn sách viết bằng trái tim!
Tích hợp hạnh phúc lẫn một trời đau khổ!
Đem cành hoa Lan tẩm đầy thương nhớ!
Hứa với lòng,viết xong mới gặp em…
 
Đi học về,cô đơn giữa trời đêm!
Em ghé “Bến Sông Trăng”,ngồi làm thơ bằng laptop!
Hoa lục bình tím,trôi trên sông mỏi mệt!
Bài thơ nào cũng có mấy chữ “Em nhớ anh”!!
 
Ngày tháng cách xa chẳng chịu qua nhanh!
Yêu mà không biết mặt,khiến cho em hờn dỗi!
Anh thì nhẩn nha,lại bắt em chờ đợi!
Anh mềm lòng,đưa ra cái hẹn mùa Đông!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRÁCH AI?
 
Thả chút hương thừa theo gió bay!
Cam tâm làm kẻ chịu lưu đày!
Tình thơ giờ hóa thành tình ảo!
Chỉ trách mình thôi,biết trách ai??
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.07.2013 03:06:51 bởi võ phong trần>

ĐỪNG GIẬN DÒNG SÔNG
 
Em cứ đi về nơi xa ấy!
Một cành hoa tím nhớ mang theo!
Bến sông sóng vỗ hồn tê tái!
Tình đã trôi theo ngọn thủy triều…
 
Sách cũ trong tay,hồn trĩu nhớ!
Ngày nào hai đứa bước chung đôi!
Xin em đừng giận dòng sông đó!
Đừng đắp bên sông nấm mộ sầu!!
 
Lỡ sóng đi rồi,hoa lại nở!
Một trời sắc tím gói thơ em!
Sông chia hai ngả,tình không vỡ!
Ép bóng hình xưa,tận đáy tim…
 
Anh sẽ về thăm con nước ấy!
Người xưa dù đã đi lấy chồng!
Chuyện đời đâu khác chi dòng nước!
Biết bên nào đục,bên nào trong??
 
PHONG TRẦN
 

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.11.2013 08:30:10 bởi võ phong trần>
Ba tháng trôi qua,tình vẫn thiếu chân dung!
Em thì tiếp tục bị người săn đuổi!
Chuyện chồng con,cha giục mẹ hối!
Em buồn tình đi học thiết kế thời trang!!
 
Trên thi đàn,nức tiếng thi sĩ Hoàng Lan!
Ong bướm dập diều,kẻ đưa người đón!
Họa thơ với người thì sợ anh giận!
Em phải đem chiếc chìa khóa trao anh…
 
Phần bán buôn,phần lo chuyện học hành!
Vừa từ chối sự trêu ghẹo,vừa muốn anh xuống sớm!
Đem những vần thơ,nhuộm màu hoa tím!
Sắp hết thu rồi,trời chẳng chịu sang Đông!!
 
Sự nhớ thương,tràn ngập cõi lòng!
Phố Núi,Sông Tiền,nối đường dây luyến ái!!
Không còn ở tuổi yêu đương khờ dại!
Mà lời nói ra,tựa như mới mười lăm!!?
 
Mối tình thơ,đẹp tựa trăng rằm!
Quá khứ đau buồn,vùi sâu chôn chặt!
Mười năm trước,tình trôi trong nước mắt!
Để bây giờ,đời trổ nhánh hoa thơm!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2013 02:34:46 bởi võ phong trần>
Thơ của anh,làm tươi mát tâm hồn!
Thơ của em,tỏa mùi hương thơm ngát!
Tình bén rễ,khiến trong thơ có nhạc!
Sắp đến rồi,cái hẹn mùa Đông!!
 
Nghĩ đến phút gặp nhau,anh xao xuyến trong lòng!
“Gốc thông” già quá,liệu em có chấp nhận!
Gặp thì ái ngại,không gặp em lại giận!
Trong hoàn cảnh này,anh biết phải làm sao??
 
Những nụ hôn nồng,tràn ngập xuyến xao!
Em cứ gửi cho gió,rồi kêu anh đón nhận!
Đêm nào không xoa lưng là em hờn giận!
Cứ như thế này,đành phải gặp nhau thôi…
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.07.2013 02:29:56 bởi võ phong trần>

CẢM THƠ
 
Vần thơ xưa,song thất lục bát!
Đọc lên nghe,thơm ngát tình ai!
Hay cho biển rộng sông dài!
Dù đau vạn kiếp,thương hoài ngàn năm!!
 
Nghe tiếng mưa,đêm nằm trăn trở!
Gối không êm,dòng lệ chảy dài!
Tình kia giờ đã nhạt phai!
Một vùng ký ức,nối dài niềm đau!!
 
Tình đâu thể qua cầu rút ván?
Con tim yêu,biết hận là gì?
Đời người trăm nỗi thị phi
Lỡ lầm một bước,tình đi không về!!
 
Cùng nhau phụ lời thề năm ấy!
Bến sông xưa,sóng dậy trong hồn!
Thơ cùng hoa tím vùi chôn
Ngàn năm cách biệt,nỗi buồn nghẹn tim…
 
PHONG TRẦN

Đăng nhập để trả lời
0
VẦN THƠ VÔ HẠI

Đời không thích thơ vị nhân sinh!
Đành hạ bút viết vần thơ vô hại!
Đào xới hương vị của cuộc tình tím tái!
Khóc gió than mưa,ghét lá yêu hoa…

Lấy thâm sơn cùng cốc làm nhà!
Uống nước suối,ăn trái rừng,cầm hơi để viết!
Làm bạn với rắn rết,để quên đi mối tình thắm thiết!
Kết vỏ cây làm áo,để khỏi bị nhố nhăng!?

Cái họa ngàn đời,rồi cũng sẽ quên!
Có ai nhớ mãi những gì không muốn nhớ!?
Con tim khi yêu,tiết ra dòng máu đỏ!
Lúc bị phụ tình,chỉ còn thấy giá băng!!

Đau cỡ nào cũng không được thở than!
Cái lớn không được nói,cái nhỏ thì hụt hẩng!
Vết trược trong tim,sẽ kéo dài vô tận!
Thơ viết làm gì,mà tắt lửa nguội tro???

Chọn mặt gửi vàng,ta xóa những giấc mơ!
Lục ký ức,viết vần thơ vô hại!
Chốn hạ giới,đâu còn hoa để hái?
Ướp vào hồn,cho mực hóa hương thơm…

PHONG TRẦN


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2013 02:37:34 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG BA:
HOA THIÊN ĐƯỜNG
 
Hai tháng trôi qua,tình chỉ một chiều!
Em mở tung các cánh cửa,để anh nhìn thấy!
Lời thơ nồng nàn,vườn tình sóng dậy!
Anh biết rằng,em đã thật lòng yêu…
 
Trên trang thơ,ong bướm xôn xao!
Em chỉ biết đi về trên một lối!
Những nụ hôn nồng,gửi anh mỗi tối!
Có một chút buồn,và giọt nước mắt kèm theo!!
 
Tin nhắn gửi đi,lòng không ngớt xuyến xao!
Em lại nghĩ,đó là số phone người lạ!
Người đẹp cô đơn,nhưng nào đâu lơi lả!
Em tắt máy,không thèm hồi âm!?
 
Tin nhắn thứ hai,xưng tên thật là Phong!
Em giật mình,vội trả lời tức khắc!
Nụ Hoàng Lan,giờ tỏa hương thơm ngát!
Lần đầu tiên,ta nói chuyện với nhau…
 
Giọng nói,tiếng cười,mới trong trẻo làm sao!
Anh cứ ngỡ,em chỉ mười sáu tuổi!
Trong một giờ,đặt hàng trăm câu hỏi!
Em muốn dò cho ra tần số của tình yêu!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2013 03:19:04 bởi võ phong trần>
Tình bây giờ,đã đổi sang hai chiều!
Cách nói chuyện của anh,không làm em thất vọng!
Sáu mươi ngày,quyết xây lâu đài mộng!
Nên lần đầu nói yêu anh,em hồi họp khôn cùng!!
 
Em lại nhắc anh,cái hẹn mùa Đông!
Ngôn từ trìu mến,như giục về để cưới!
Trao đổi bằng mail,đôi khi còn lưỡng lự!
Nhưng qua phone,anh biết trốn vào đâu??
 
Con sông Tiền,giờ đã bắc cầu!
Còn con sông tình,lại ngập tràn hoa tím!
Qua điện thoại,em hôn anh ngọt lịm!
Sắt đá nào,chờ được đến mùa Đông??
 
Mỗi giờ trôi qua,em lại ngóng trông!
Anh đành phải đưa ra lời giao ước:
-Trong hai chúng ta,ai cũng có quyền bỏ cuộc!
Nếu gặp mà bị đề phô,cứ lặng lẽ chia tay…
 
Anh xem hình em,trên suốt chuyến bay!
Lần gặp nhau này,chẳng khác gì canh bạc!
Anh không quan tâm đến chuyện đời được mất!
Chỉ tội cho nàng thơ,vừa mới hồi sinh!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.07.2013 05:43:54 bởi võ phong trần>

 
ĐÂU CHỈ RIÊNG ANH
 
Chưa bao giờ là ca sĩ!
Giọng của em,vẫn ngọt tựa mía lùi!
Đàn ông gặp em,trăm người đều mộng mị!
Kẻ si tình,đâu chỉ có riêng tôi!!?
 
Dung nhan chưa đến mức hoa nhường nguyệt thẹn!
Chỉ bấy nhiêu thôi,đủ say đắm lòng người!
Không lời báo trước,tự nhiên em đến!
Những vần thơ,làm xao xuyến tim tôi!!
 
Kể từ ấy,hoa thơm tràn khắp lối!
Những trang thơ,mở cổng đến Thiên Đường!
Một hình mẫu bấy lâu hằng mong đợi!
Phím tơ lòng,trải khúc hát yêu thương!!
 
Âm thanh ấy,khiến hồn tôi say đắm!
Một giọng cười tựa lụa xé,băng tan…
Cánh chim nhỏ đã lìa xa vạn dặm!
Mà trong tôi,vẫn chưa hết mơ màng!!
 
Suốt đời biết ơn dòng sông duyên nợ đó!
Dù giờ đây,đã bên lở bên bồi!
Tài sắc vẹn toàn,trăm người hâm mộ!
Kẻ si tình,đâu chỉ có riêng tôi???
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.07.2013 06:12:03 bởi võ phong trần>
NÓN LÁ GÒ GĂNG
 
Năm ấy,học lớp đệ nhị trường An Nhơn!
Có cô bạn tên Xuân Mơ,mi thanh mục tú!
Trong chiếc áo dài trắng,đẹp như kiều nữ!
Đạp xe vẫn giữ trên đầu,chiếc nón lá Gò Găng!!
 
Nón nghiêng một bên,khi có tiếng hỏi han!
Nón che cặp má đào của ai vừa ửng đỏ!
Hàm răng trắng,cánh môi hồng đang chớm mở!
Đã vội thẹn thùng,giấu sau quai nón ngát hương!!
 
Hai buổi đi về,hai đứa chung đường!
Chiếc nón lá,che sau,chắn trước!!
Nón làm khuất mái tóc dài tha thước!
Đôi khi làm vướng tầm nhìn nơi chiếc eo thon…

Năm học đi qua,em bắt mất hồn!
Tà áo trắng,chiếc nón lá,khiến tôi ngơ ngẩn!
Không nói thì tiếc,nói ra em lại giận!
Có chiếc nón nào,che mưa gió con tim??
 
Sau hai mươi năm,tôi lại đi tìm!
Về lại đất Gò Găng,xem người ta chằm nón!
Những tấm lá bây giờ không còn đủ lớn!
Che được bóng hình,người con gái năm xưa!!!
 
PHONG TRẦN
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 09.11.2013 02:09:27 bởi võ phong trần>
Lẳng hoa hồng trăm đóa,gói ghém chút tình!
Trời chớm trưa,anh dừng chân An Hữu!
Gió sông thổi mát,mây bay nắng dịu!
Anh đậu xe và đi bộ đến nhà em…
 
Khách đang mua hàng,anh đứng qua một bên!
Em thì sốt ruột,xem đồng hồ liên tục!
Cuộc giao dịch cũng vừa kết thúc!
Em hỏi anh cần gì,nhưng anh vẫn lặng im…
 
Khi anh buộc miệng hỏi mua đóa Hoàng Lan!
Em thốt lên tiếng kêu đầy kinh ngạc!
Em dậm chân,bảo anh đùa quá ác!
Sự bất ngờ,khiến đôi má đỏ hây hây…
 
Theo đúng giao ước,anh nắm lấy bàn tay!
Nếu em rút về,tình sẽ như sương khói!
Lòng hồi họp,anh nhìn em chờ đợi!
“Gốc Thông Già”,đang đón cơn lốc đầu tiên…
 
Một phút trôi qua,em vẫn để yên!
Hai đồng tử,lại nhìn anh không chớp!
Khoảng cách quá gần,khiến anh thấp ngợp!
Một trời hương nồng,cứ quyện lấy hai ta…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.11.2013 02:45:40 bởi võ phong trần>
Em khe khẽ gật đầu,niềm vui vỡ òa!
“Người Tình Không Chân Dung”,ôm em thật chặt!
Nụ hôn đầu tiên,chứa đầy mật ngọt!
Ta bây giờ,mới thực sự là của nhau…
 
Quán “Bến Sông Trăng”,nước vỗ sóng xao!
“Câu Chuyện Tình Thơ”,ta cùng viết tiếp!
Hay cho mệnh đề “Tình chàng ý thiếp”!
Cô học trò bây giờ,đã có kẻ đón đưa!!
 
Vĩnh Long đêm nay,thiếu cơn gió nghịch mùa!
Đất cái Bè,có hai người mất ngủ!
Vừa khép lại giấc mơ đoàn tụ!
Lại mở ra hàng trăm ngọn sóng lòng!!
 
Tình bây giờ,giống như nước của sông!
Cứ muốn tràn bờ,cuốn phăng tất cả!
Giọng nói thì quen,nhưng hương môi lại lạ!
Khiến anh chìm trong cảm giác ngất ngây!!
 
Lưu lại An Hữu chỉ có mấy ngày!
Em trao cho anh,cả một trời mộng mị!
Tình cảm đôi lúc muốn làm mờ lý trí!
Nhưng ta kịp dừng,vì còn có nàng thơ…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.08.2013 02:36:53 bởi võ phong trần>
QUA CẦU GIÓ BAY
 
Em đi dòng nước vẫn còn!
Hoa chưa tàn úa sao hồn tôi đau?
Ngày xưa tóc rối lụa nhàu!
Cài khuy không chặt qua cầu gió bay
Con tim thoát khỏi tầm tay
Tình kia chẳng khác mây bay cuối trời! 
Thuyền yêu tách bến ra khơi
Chỉ mong em sống cuộc đời bình yên!
Quên đi trăm nỗi ưu phiền
Xóa đi ngàn sự đảo điên của đời!
Sang sông gửi lại nụ cười
Dành cành Lan đó cho người ấp yêu!
Xa thơ còn lại bao nhiêu?
Không thơ còn lại những điều giản đơn!
Không còn tháng giận năm hờn!
Con tim được ngủ,mảnh hồn được vui!
Tình thơ em mang đi rồi!
Bên sông còn lại một trời nhớ thương
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2013 04:35:57 bởi võ phong trần>
SUỐI TIÊN (1) 
 
Em,con gái nhà giàu,học trường Nhân Thảo!(2)
Mới tí tuổi đầu,đã thơm ngát phấn son!
Cữa hàng kinh doanh ô tô trên đường Trần Hưng Đạo!
Tiểu thư họ Mai,đẹp hơn cả lời đồn…
 
Tôi,con nhà nghèo,học trường Kỷ Thuật!(3)
Chiếc xe đạp cà tàng,mòn lốp,thiếu phanh!
Ôm mộng văn chương,mơ màng,háo hức!
Những vần thơ,chen giữa chuyện học hành…

 
TRƯỜNG KỶ THUẬT QUI NHƠN
Bọn tôi năm người,thuê nhà ở trọ!
Tự túc nấu ăn,phải chợ búa hàng ngày!
Nguyên dãy nhà trọ nằm sau góc phố!
Đều của gia đình em.Tôi nào có hay!!?
 
Lần đầu trả tiền nhà,tôi tròn xoe mắt!
Ở nơi đây,có cô tiên nhỏ!Không ngờ!!
Chỉ hỏi thăm trường lớp mà em đỏ mặt!
Suốt buổi chiều,cả năm đứa ngồi làm thơ…
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2013 02:53:21 bởi võ phong trần>
Cồn Thới Sơn,cảnh đẹp như mơ!
Trái cây ngọt,như tình em ngọt lịm!
Trên những con đường,nở đầy hoa Mua tím!
Em lại cười,chỉ thích hoa Bằng lăng!!?
 
Những nụ hôn nồng,tan theo ánh trăng!
Tiệc nào cũng tàn,anh trở về Phố Núi!
Phút chia tay,em không ngăn hờn tủi!
Anh biết làm sao hơn,đành gửi lại nụ hôn…
 
Một khi hoa Thiên Đường đã nở trong hồn!
Men tình ái ăn sâu vào da thịt!
Trong cõi nhân gian đất trời mờ mịt!
Ngàn việc trăm công,chỉ nhớ mỗi chữ yêu!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.11.2013 03:01:16 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG BỐN:
SẦU TƯƠNG TƯ
 
Trên sông Tiền,trăm con sóng xô triều!
Trấn An Hữu,một nàng thơ sầu muộn!
Hoa tím dẫu rơi,cũng không ngăn chiều xuống!
Những vần thơ,choáng ngợp “Em nhớ anh”!!
 
Tại Vĩnh Long,em kết thúc chuyện học hành!
Chuyển lên Sài Gòn,theo khoa thiết kế!
Mẹ không kề bên,nên mất đi nỗi sợ!
Bất kể sáng chiều,em luôn gọi cho anh!!
 
Nơi vườn yêu,cây tình ngát xanh!
Gặp nhau rồi,cây không còn mọc chậm!
Những nụ hôn,có chất men sâu đậm!
Mỗi ngày em gửi một bài thơ “tương tư”!!
 
Những tấm hình,chẳng có một nụ cười!
Qua Skype,đôi mắt em luôn ướt!
Gương mặt u buồn,như người thi trượt!
Anh mới vừa về,chẳng biết phải làm sao??
 
Sầu tương tư,khiến dáng ngọc hư hao!
Anh chỉ còn biết dỗ em từng giấc ngủ!
Mùa Đông đến,lạnh lòng người xa xứ!
Em gửi cho anh,khăn quàng cổ ngát hương!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.08.2013 04:42:15 bởi võ phong trần>
Trong “ngũ quỷ”,tôi là người bết nhất!(4)
Không được điển trai,thêm vướng phải tội nghèo!
Tùng,Liềm,thì khá giả,chú Sơn học rất xuất sắc!(5)
Còn Tôn Thất Trai,thì …thuộc dạng ăn theo!!
 
Người đẹp viếng nhà,ai nấy đều xấu hổ!
Quần áo vứt ngổn ngang,bát đĩa bầy hầy…
Bút mực sách vở chen lẫn cùng chai lọ!
Hoa Phù Dung đi rồi,mà hương vẫn còn bay…
 
Em mượn tôi,cuốn “Đặc san Kỹ Thuật”!
Mấy bài thơ,làm nhiệm vụ bắc cầu!(6)
Gã hàn sĩ,lọt mắt xanh người ngọc!
Cá rán dành cho mèo mù,ai có ngờ đâu??
 
Lý do chung thầy dạy văn,nên tìm mượn vở!(7)
Em đến thăm,mỗi lúc thường xuyên hơn!
Chú ghẹo,bạn trêu,làm tôi xấu hổ!
Nhưng hoa yêu,đã chớm nở trong hồn…

 
KẸT XE TẠI ĐƯỜNG TRẦN HƯNG ĐẠO QUI NHƠN
Đăng nhập để trả lời
0
Tặng một bài thơ,đổi một ngày rửa bát!(8)
Sửa một bài văn,em đi chợ giúp một hôm!
Tập mượn rồi trả,kèm mùi hương thơm ngát!
Từng bước em đưa tôi đến cổng Thiên Đường!!
 
Thế rồi…
Sáng hôm ấy,mặt trời lên rạng rỡ!
Em hẹn riêng tôi,đi ngắm cảnh Suối Tiên!!
Con tim hạnh phúc,nhưng má thì ửng đỏ!?
Rất muốn đi chơi,nhưng túi lại không tiền…
 

Đôi mắt đẹp,nhìn thấu lòng người khác!
Em bảo đừng lo!Mọi thứ đủ cả rồi!!
Quần Jean áo thun,em lái chiếc Velo Solex!(9)
Ngồi phía sau,tôi không ngớt đổ mồ hôi…
 
Lần đầu tiên,cận kề mùi thiếu nữ!
Thơm như hoa Quỳnh,ngọt tựa Phù Dung!?
Biết tôi sợ và thẹn,em luôn ý tứ!
Hỏi những câu vu vơ,cho khỏi chạnh lòng!!
 

 
SUỐI TIÊN QUY NHƠN
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»