Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.811 lượt xem — Trang 4 / 10
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.10.2013 03:00:26 bởi võ phong trần>
Anh:
 
Em rắc hương nồng,hoa tím bay!
Tóc thơm ve vuốt bờ vai gầy!
Tình ươm lên mắt,thơ thêm sắc!
“Đồng Thảo”bây giờ,tay trong tay…
 
Anh tựa như người đang mộng du!
Vần thơ chưa kịp cảm ơn đời!
Giọt yêu rớt xuống,hoa tình nở!
Biết làm sao được?Yêu Dấu ơi!!
 
Mai mốt anh về nơi xứ xa!
Đem thương nhớ lấp dãy Ngân Hà!
Để buồn khỏi vướng vào hoa tím!
Để mối Tình Thơ,khỏi xót xa!!
 
Anh muốn chìm sâu trong mắt em!
Trăm năm khỏi phải cất công tìm!
Hoa tình nở giữa “Miền Đồng Thảo”!
Ta giữ màu hoa,trong trái tim…
 
PHONG TRẦN+…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.10.2013 03:33:39 bởi võ phong trần>
BẤT HỐI
 
Gom củi ba năm,đốt chỉ một giờ!
Chuyện xảy ra,khiến cho em bị sốc!
Hoa tình bây giờ đã lên men độc!
Bao muộn phiền,xin trút hết cho anh…
 
“Giấc Mơ Hoa Tím”,sụp đổ tan tành!
Em đau lòng,anh đứt từng đoạn ruột!
Thơ không còn lửa,con tim đã chết!
Dấu yêu ơi!Anh đau đớn khôn cùng!!
 
Cuộc đời đem vò như cuộn chỉ rối tung!
Dưới ánh trăng buồn,một mình ngồi gỡ!
Tình yêu nào,lại dối gian đến thế?
Hàng ngàn bài thơ yêu,là vật chứng còn kia…
 
Chỉ nghĩ một chiều,nên thấy mình thừa!
Những thứ trân quý,đem đổ sông đổ biển!
Ngoảnh mặt quay đi,không còn lưu luyến!
Lời nói ra,tựa muối xát vào tim!!
 
Nhưng dù thế nào,anh cũng cảm ơn em!
Ba năm ròng,được làm người trần thế!
Trong con tim héo,đóa hoa tình đã nở!
Khiến muôn ngàn cảm xúc mãi trào dâng…
 
Mối “Tình Thơ”,trở thành ngôi Thánh Đường!
Những khi thấy buồn,anh sẽ vào xưng tội!
Tìm chút lửa để viết,nhưng không sám hối!
Vì anh đã yêu,bằng tất cả trái tim…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.01.2014 02:01:57 bởi võ phong trần>
Hồng nhan họa thủy,gây ra tội tình!
Đứa em bị bắt,còn bà nội chở lên Chợ Rẫy!
Trước mặt đám đông,mẹ quỳ xuống vái lạy!
Xin em xót thương,cứu lấy đứa con trai…
 
Vốn là người con chí hiếu,em phách lạc hồn bay!
Hắn lại gọi điện,đưa ra điều kiện!
Một mình hồng nhan,lao thân vào cuộc chiến!
Hiếu và tình,em biết xử sao đây??
 
Muốn cứu được em trai,phải để cho hắn đọa đày!
Chấp nhận làm thân chim lồng cá chậu!
Tự do của đứa em,giờ làm điều kiện đánh đổi!
Không được nuốt lời,phải làm vợ hắn ngay đêm nay!!
 
Miệng nói vâng,mà hai hàng lệ chảy dài!
Xe đưa người đẹp vào shop Eden,chọn quần chọn áo!
Lại một lần làm vợ,nhưng tâm tư sầu não!
Con bướm độc kia,làm nhụy rữa hoa tàn…
 
Trân mình chịu đựng,đau buốt tâm can!
Em gọi tên anh,trong trái tim rướm máu!
Thiên đạo bất công,ai làm nên tội!
Cao xanh ơi!Em có tội tình gì??
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.01.2014 02:03:10 bởi võ phong trần>
Một cú điện thoại,Nhật Minh được giải nguy!
Hắn đưa em về Cao Lãnh,ký vào tờ hôn thú!
Đem hôm ấy,trước bạn bè đông đủ!
Hắn tuyên bố em là tân giám đốc phu nhân!!
 
Trong đám thực khách,có một đôi mắt thất thần!
Từ đầu đến cuối,nhìn em không chớp!
Hắn giữ chức phó giám đốc,và tên là Kiệt!
Chỉ nhìn thoáng qua,biết hắn rất mê em…
 
Dù mới chỉ là lần đầu làm quen!
Hắn luôn miệng đưa ra lời phỉnh nịnh!
Lại thêm một tên ma cô trời đánh!
Đúng với câu: mã tầm mã,ngưu tầm ngưu!!
 
Đôi mắt nai tơ,trở thành bể oan cừu!
Hắn lại hảnh diện vì có người vợ đẹp!
Đi đâu cũng muốn có chàng có thiếp!
Em trở thành món nữ trang,để hắn đem khoe!!
 
Công ty Hợp Long nằm ở vùng quê!
Nhưng là cái ổ chứa đầy tội ác!
Hắn sang Miên liên kết sòng cờ bạc
Rồi về Việt Nam,tổ chức việc chuộc thân!
 
Hồng nhan bạc phận chi xiết tội tình
Dòng nước sông Tiền,giờ đã chia hai ngả!
Cầm dao cắt tim,em đành làm kẻ lạ!
Tình quân ơi!Em đau đớn khôn cùng!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.10.2013 03:20:10 bởi võ phong trần>
CHIẾC LÁ CHE MƯA
 
Chỉ có mối tình duy nhất!
Ai đem mặc cả làm gì?
Giờ đây,tình kia đã mất!
Trong tim còn khối tình si!!
 
Chiếc lá che mưa không đủ!
Nên làm ướt vạt áo tình!
Hồn trót gửi nơi xa xứ!
Tàn phai một đóa hoa xinh!!
 
Khơi đống tàn tro năm ấy!
Mong tìm chút lửa cho thơ!
Không muốn sông kia sóng dậy!
Thương ôi!Tháng đợi năm chờ…
 
Hạt mưa rớt bên thềm vắng!
Chạnh lòng,người vội quay đi!
Đường thơ,mình ta cô quạnh!
Giọt sầu đọng giữa bờ mi…
 
Nhặt cành hoa yêu đau xót!
Bên trong đọng chút hương buồn!
Cuộc tình giờ đây vỡ nát!
Con tim hết giận lại thương!!
 
Buồn tình đi mua sáp trắng!
Về ngồi đắp tượng cho người!
Một gánh ân tình sâu nặng!
Làm sao quên được bé ơi??
 
Bây giờ thơ không còn lửa!
Em đi biền biệt phương trời!
Tình chết,con tim máu ứa!
Hiên buồn xào xạc mưa rơi!!
 
Em bảo đời luôn khuyết nửa!
Nên tình không vuông chẳng tròn!
Giá như được quyền chọn lựa!
Giờ đâu phải chịu cô đơn??
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.10.2013 02:26:48 bởi võ phong trần>
LẠT MỀM BUỘC CHẶT
 
Yêu hay nhắc,cái từ duyên nợ!
Chia tay rồi,một lỡ hai lầm!
Yêu hay viện dẫn con tim!
Giận rồi dẫu trốn,quyết tìm cho ra!!?
 
Khi nhớ bảo,lệ sa ướt gối!
Chỉ thoáng buồn,đã vội chia xa!?
Cây khô lại muốn trổ hoa!
Tình,tiền lẫn lộn,thơ hòa niềm đau!!
 
Xưa bảo yêu lụa nhàu tóc rối!
Giờ giận hờn,đổ tội cho ai?
Cuộc đời là giấc mơ dài!
Sắc không gói hết chữ tài,nên xa!!
 
Tình giờ như mưa sa xuống giếng!
Thơ khác chi én liệng bờ ao!?
Con tim biết có còn đau?
Buông rèm xua tiếng mưa sầu ngoài hiên!!
 
Thiếu nét tình,chữ duyên không nợ!
Nên cuộc đời,thoạt nhớ thoạt quên!
Nào hay buộc chặt lạt mềm!
Lật trang thơ cũ,con tim nghẹn ngào!!
 
Nâng tình lên tầm cao đổi mới!
Xem thơ rồi,khỏi tủi đời nhau!
Đưa tay hứng giọt mưa sầu!
Viết xong biết gửi về đâu bây giờ??...
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.01.2014 02:30:20 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG MƯỜI MỘT:
ÂN ĐỀN OÁN TRẢ
 
Cánh hoa Hoàng Lan rơi xuống vũng bùn!
Mọi con đường về Phố Núi,đột nhiên bị cắt đứt!
Hai phương trời,hai nỗi sầu chất ngất!
Ai làm cho chim Việt đấu cành Nam??
 
Gieo phải quẻ Ly,lửa đốt thương tâm!
Hai hào dương,một hào âm,đứt đoạn!
Đâu Tiên,đâu Phật,không ra tay giải nạn!
Đành để cho một số phận bị dập vùi??
 
Được thể xác rồi,hắn muốn nàng vui!
Trao chức danh giám đốc hữu danh vô thực!
Hắn đang dụng kế “Kim thiền thoát xác”!
Ẩn mình vào bóng tối để chỉ huy!!
 
Trên đất Miên,kết thân Cự Pa Lia!
Một trùm buôn lậu,mẹ Lào,cha Trung Quốc!
Thiết lập đường dây,nhập heroin và thuốc lắc!
Hắn nhiều lần xâm nhập vùng Tam Giác vàng!
 
Tên Kiệt vẫn chưa dứt được lòng tham!
Nhân lúc vắng người,xáp vào tán tỉnh!
Vẫn là những lời lẽ a dua phỉnh nịnh!
Nhưng lại gợi lên trong Cẩm Loan,ý nghĩ báo thù!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.01.2014 02:31:26 bởi võ phong trần>
Trước người đẹp,hắn nhũn như con chi chi!
Đem hết cái xấu của Thảnh,kể cho nàng biết!
Hắn còn tường tận,chuyện nàng bị cưỡng hiếp!
Thảnh thì tuần nào,cũng tìm gái phá trinh!!
 
Trong hang hùm,chỉ có một mình!
Đi sai một bước là chôn thân ngàn kiếp!
Mẹ bảo hắn có ơn,đã lấy thân đền đáp!
Nhưng còn thù kia,biết tính sao đây??
 
Biết nàng lưỡng lự,nên Kiệt giật dây!
Đem việc Thảnh hãm hại em nàng,kể từng chi tiết!
Nàng hỏi,chuyện quan hệ như vậy,vì sao hắn biết?
Kiệt tâm sự,trước đây hắn nguyên là công an!!
 
Mất phẩm chất,bị đuổi về làm dân!
Hắn là cánh tay phải đắc lực của Thảnh!
Theo dõi,gài bẩy,vốn là thế mạnh!
Vì mê nhan sắc nàng,hắn trở mặt với ân nhân…
 
Có kẻ tiếp tay,Cẩm Loan thấy vững tinh thần!
Nàng đòi Thảnh bỏ tiền,ra làm từ thiện!
Khiến hắn phải tán gia,ăn miếng trả miếng!
Xương máu của dân,hãy trả lại cho dân…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 05.11.2013 02:23:21 bởi võ phong trần>
CŨNG CHỈ THẾ THÔI
 
Muốn chọn từ ngữ,viết bài thơ hay nhất!?
Để bé yêu,tìm lại được nụ cười!
Trót buông tay,ta tự mình đánh mất!
Chỉ trách mình,giờ đâu biết trách ai??
 
Mối tình ấy,như chiếc gương đã vỡ!
Ta cô đơn,ngồi ghép những mảnh buồn!
Xa nhau rồi,người mất đi tuyến lệ!
Chuyện “Tình Thơ”,giờ còn lại khói sương!!
 
Trời sang Đông,hàng cây ngừng trút lá!
Áo vàng xưa,giờ chắc đã phai màu?
Cắt nửa con tim,để thành kẻ lạ!
Gần một năm rồi,hồn vẫn cứ còn đau!!
 
Những tấm ảnh,bỗng một ngày biết nói!
Khiến con tim trăn trở suốt đêm dài!
Ôm thơ người,ta gục đầu sám hối!
Hôm qua còn đây,sao chẳng có ngày mai???
 
Không có thơ,đời chỉ còn một nửa!
“Dấu Yêu” xưa,giờ đã vắng xa rồi!
Thiếu bàn tay bé,con tim thiếu lửa!
Viết cho nhiều,cũng chỉ thế mà thôi…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.11.2013 03:15:20 bởi võ phong trần>
MƯA GIÓ CUỘC ĐỜI
 
Áp thấp nhiệt đới đang tiến sát vào bờ!
Quê em bây giờ,trời đang mưa như trút!
Trời không tương tư,vẫn gió mưa sùi sụt!?
Cơn đau qua rồi,mong em được bình yên…
 
Gió biển Đông,đừng làm đau sóng sông Tiền!
Để cành hoa ấy,quên đi quá khứ!
Mặc đời mưa gió,em cứ an giấc ngủ!
Bão thổi qua đời,bão ấy sẽ tan!!
 
Trót tạo ra cảnh mưa gió phũ phàng!
Những vần thơ,làm đau cành hoa ấy!
Ba năm rồi,con sông Tiền sóng dậy!
Tuy không cố tình,lầm lỗi thuộc về anh!!
 
Che bớt gió mưa,với tấc dạ chân thành!
Mong đất Cái Bè,bão kia đừng đến!
Ta yêu người,nhưng con tim không đủ lớn!
Khiến cành hoa kia phải chịu tổn thương!!
 
Em đừng nhìn gió mưa,để khỏi ưu phiền!
Anh đã trả thuyền xưa về bến cũ!
Em đừng ngắm một trái tim đã vỡ!
Để khỏi bận lòng,khi thốt tiếng từ ly…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.01.2014 01:33:59 bởi võ phong trần>
Nàng bắt hắn đưa đi đấu giá hòn đá Tứ Linh!
Vô tình đụng độ với tên Hồ hiếu thắng!
Đây vốn là nhân vật đối đầu với Thảnh!
Trên sàn đài,hai võ sĩ so găng!!
 
Cẩm Loan luôn miệng,lên dây cót tinh thần!
Khiến cục đá vô tri,chốt giá mười tỷ!
Gả đàn ông lùn,mặt mày bí sị!
Nàng lại thấy vui,trong mục đích báo thù!!
 
Đất Cái Bè,trời đã chuyển sang Thu!
Mối tình hoa tím vừa tròn hai năm chẵn!
Trên đôi vai,hiếu tình đều nặng!
Nhưng giờ đây,đường đi đã có rồi!
 
Ngày xưa anh hứa,ngồi vớt cánh hoa rơi!
Xa mặt chẳng cách lòng,tình không thể chết!
Anh uống của em,bao nhiêu nước mắt!
Hoa tím dẫu tàn,sẽ trả lại cho anh!!!
 
“Hợp tấu khúc tình yêu”,giờ đã không thành!
Em phải báo thù,để hồn thanh thản!
Hoa bay trong gió,giờ trở nên dày dạn!
Mạnh tay chi tiền,xây nhà cho trẻ mồ côi!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.01.2014 14:13:15 bởi võ phong trần>
Hắn đổ điên,thì chuyện cũng đã rồi!
Giám đốc xinh đẹp,nhận của hắn cái tát!
Hắn bỏ đi chơi gái,nàng giả vờ hờn mát!
Dọn đồ về nhà cha mẹ ruột,ở luôn…
 
Thiếu người vợ đẹp,hắn lại thấy buồn!
Khuôn mặt kiều mị,bắt hồn tên vô lại!
Bé Lì bây giờ không còn khờ dại!
Đang tìm cách nắn gân tên chồng vũ phu!!
 
Suốt mấy tháng qua,sống trong ngục tù!
Giờ được tự do,cắn môi lên mạng!
Bắt gặp những bài thơ buồn đau chán nản!
Tay lăn con chuột,nước mắt không ngừng rơi…
 
 
Màu xanh bật sáng,anh đang sử dụng Skype!
-Em có khỏe hôn?Lời của anh thân thiết!
Tay muốn out,mà con tim gào thét!
Em phải trả lời:
-Vẫn khỏe!Cảm ơn anh!!
 
Tình chôn rồi,đội mồ sống lại rất nhanh!
Em mở chức năng call,khóc như mưa như gió!
Anh chỉ còn biết nói hôn em và dành dỗ!
Lời mặn nồng,khiến tim cũng nguôi ngoai!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.11.2013 02:14:43 bởi võ phong trần>
CHỈ CÒN CHIẾC BÓNG
 
Đưa tay vớt nửa cuộc tình!
Hoa không thơm nữa,biết mình cô đơn!
Xưa hay trách móc dỗi hờn!
Người đi để lại nỗi buồn riêng ta!!
Giọt mưa đọng chút xót xa!
Thuyền yêu lạc bến,cánh hoa úa tàn!
Ai làm khổ lụy hồng nhan?
Bỗng dưng xẻ nghé tan đàn vì đâu??
Đưa tay hứng giọt mưa sầu!
Thấy đôi mắt nhớ ngày đầu mới quen!?
Vần thơ không gói trái tim
Khiến con sáo nhỏ đêm đêm nghẹn ngào!!
Đưa tay vớt chút hư hao!
Quên đi chuyện cũ hoa Đào gió Đông!
Mối tình gửi lại dòng sông!
Yêu thương chôn chặt vào lòng để quên!
Thơ không dám gọi tên em
Rượu kia giờ hết làm mềm môi ai!
Đêm nghe con chữ thở dài!
Chỉ còn chiếc bóng,u hoài ngàn năm…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.11.2013 01:59:14 bởi võ phong trần>
XIN HÃY ĐẾN
 
Đã hứa với lòng sẽ chẳng quên em!
Nên ngọn bút hướng về Nam để viết!
Hình bóng ấy,con tim yêu tha thiết!
Xa nhau rồi,hồn vẫn cứ tương tư…
 
Ngắm cành hoa xưa lại nhớ một người!
Trăm nhớ ngàn thương dồn trong ký ức!
Đọc thơ trên mạng,tình nửa hư nửa thực!
Mà sao ngoài đời,cứ chín đợi mười mong??
 
Anh trót làm đau,một đóa hoa hồng!
Nguyện hết kiếp này gục đầu sám hối!
Anh không xứng!Xin em đừng hờn dỗi!
Độc hoa tình,anh uống hết,vì em!!
 
Không ai đem thơ đùa với trái tim!
Nếu có kiếp sau,xin em đừng lỗi hẹn!
Quên niềm đau cũ,xin vì thơ hãy đến!
Để anh trải lòng,cho em thấy khối tình si…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 03.02.2014 02:02:59 bởi võ phong trần>
Nỗi đau của em là một câu chuyện dài!
Em chỉ tóm tắt để cho anh thấu hiểu!
-Trời đã không thương,mình làm mình chịu!
Chỉ thương cho anh,và đau mấy vần thơ!!
 
Anh vuốt ve qua màn hình và bảo em khờ!
Em là cành hoa trước gió,bọn chúng là lang sói!
Đem thân báo hiếu,em nào có tội!
Tỷ đệ thâm tình,người đời sẽ ngợi khen!!
 
Anh nhắc lại lời hứa,về bến sông Tiền!
Vớt lại cánh Hoàng Lan,tả tơi vì mưa gió!
Anh càng nói,nước mắt em càng đổ!
Hàng trăm bài thơ buồn,nối lại một chữ duyên...
 
Bọn trùm nhắn tin,bảo Thảnh sang Miên!
Có nội dung cơ mật cần phải hội ý!
Trước khi đi,hắn dặn dò thật kỹ!
Lệnh cho nhân viên,để ý đến nàng!!
 
Với Kiệt,đây là cơ hội bằng vàng!
Xe Thảnh vừa khuất,hắn lao ngay vào phòng giám đốc!
Quyết phen này đào cho tận gốc!
Hắn trao cho nàng nhiều chứng cứ chết người!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.02.2014 10:11:33 bởi võ phong trần>
Cốt để được việc,Cẩm Loan cười thật tươi!
Bao nhiêu bí mật,muốn hắn nôn cho hết!
Kiệt vừa âu yếm,vừa tỏ ra sợ sệt!
Khuyên nàng mau chóng rời bỏ công ty!!
 
Giả bộ ngây thơ,hỏi làm thế được gì?
Kiệt bảo cái mũi hắn,đánh hơi điều nguy hiểm!
Hắn cũng sẽ bỏ chạy để được ngoại phạm!
Thảnh vào tù rồi,hắn sẽ được nàng!!
 
Hoa hậu cười thầm,sao quá tham lam?
Liệu có thoát được lưỡi dao đang kề nơi cỏ?
Báo công rồi,hắn lại kể khổ!
Khiến người đẹp phải vờ nghe lời,để hắn yên tâm!!
 
Thảnh được tên trùm cờ bạc Kit Thiêng!
Chiêu đãi tận tình,chẳng khác gì thượng khách!
Biết hắn rất khoái chân dài tới nách!
Nên điều từ Sài Gòn sang,một á hậu thơm tho!!
 
Khi hắn đã được rượu say cơm no!
Hưởng hết lạc thú của ông hoàng bà chúa!
Kit bảo hắn dừng lại việc sửa chữa!
Đừng xây lò sản xuất Amphetamine!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.12.2013 02:34:38 bởi võ phong trần>
MT NGÀY...
Buổi sáng em chợt hỏi
Tình thơ đi về đâu?
Nắng làm anh bối rối!
Mắt em hoen lệ sầu...
 
Trưa mùa Đông vẫn lạnh
Hoa tím rơi bên đường!
Đọc mail hồn cô quạnh
Sao lòng mãi nặng thuơng??
 
Chiều trải sương góc phố!
Ta giờ xa nhau rồi!
Vì ai hoa chẳng nở?
Cuộc tình nhiều đớn đau!!
 
Trăng vẫn còn khuyết nửa!
Chiếc phone giờ vô hồn!
Vần thơ không còn lửa!
Phương trời ôm cô đơn!!
 
Một ngày trôi quá chậm!
Khiến nỗi nhớ tràn bờ!
Xa rồi em đừng giận!
Chỉ còn mấy vần thơ...
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.12.2013 01:55:26 bởi võ phong trần>
ĐỪNG…
Mai tôi về tìm lại chính tôi
Máu của vần thơ đã cạn rồi!
Quá khứ giờ xanh như chiếc lá!
Đừng làm đau nữa cánh hoa ơi!!
 
Tôi sẽ về tìm lại chính tôi!
Ôm mớ tang thuơng trả lại đời!
Sóng mắt nhấn chìm hồn lãng tử!
Túi thơ bầu rượu một mình thôi!!
 
Em đi rồi còn lại mình tôi!
Cố viết cho xong một kiếp người!
Son phấn thơm hoài vần thơ cũ!
Sông tình còn đó trái tim đau!!
 
Nếu buồn xin cứ nghĩ về tôi!
Trong chiếc khăn tang giấu nụ cười!
Đừng cố quên đi rồi lại nhớ!
Đừng ngăn dòng lệ thắm bờ môi!!!
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.02.2014 07:45:41 bởi võ phong trần>
Trong công ty hắn có hai nội gian!
Mà tay phó giám đốc là người nguy hiểm nhất!
Nghe xong tên Thảnh đổ mồ hôi hột!
Thế thì chết rồi!Hắn nhớ lại…hèn chi!!
 
Chuyến hàng tháng trước,khi không lâm nguy!
Đệ tử phải xô xuống sông,mất hàng tỷ bạc!
Công việc chuộc mạng,dạo này thất bát!
Kín cỡ nào,cũng bị công an dò ra…
 
Hắn muốn lập tức,lên xe về nhà!
Nhưng nàng á hậu,níu chân thật chặt!
Của trời cho không hưởng,thiên hạ cười chết!
Hắn nén lòng ở lại mấy hôm…
 
Cẩm Loan ở nhà,mí mắt giật triền miên!
Nàng biết đây là thời khắc vô cùng nguy hiểm!
Nàng gọi kế toán,trao bức công điện!
Chuyển ngay năm tỷ đồng đấu giá,cho sở xã hội thuong binh!!
 
Kế toán trưởng chần chừ,nàng lộ vẻ bất bình!
Nhân danh giám đốc,vừa là vợ chủ tịch hội đồng quản trị!
Hồ sơ Trung Tâm Thiết kế Thời trang hôm qua đã ký!
Buộc cùng lúc giải ngân,thanh toán cho xong!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 11.02.2014 03:04:55 bởi võ phong trần>
Hắn trở về,sẽ sóng dậy đất bằng!
Nàng thu dọn tư trang trở về nhà cha mẹ!
Đến đã dễ,ra đi càng dễ!
Nơi hắc ám này,chẳng có gì để luyến lưu!!
 
Thảnh về đến nhà,trời đã xế chiều!
Điện thoại có roaming,nên hắn biết nàng không ở đó!
Camera giấu nơi mật thất,lúc đi hắn đã mở!
Xem thử cô vợ cưng làm gì?Hắn huýt sáo tự tin…
 
Kiệt thù lù xuất hiện,khiến hắn giật mình!
Chết rồi!Tên phản chủ đang làm gì vậy?
Hắn dám ôm nàng ư?Thảnh vô cùng kinh hãi!
Chụp cái gạt tàn thuốc thủy tinh,hắn ném mạnh lên màng hình!!
 
Căn mật thất bỗng nhiên lặng thinh!
Thảnh chụp khẩu súng,chạy ra ngoài la lớn!
Đ.M..thằng Kiệt đâu rồi?Đồ quân ăn trộm!
Bảo hắn về,gặp tao cho mau!!
 
Được đệ tử báo tin,Kiệt bứt tóc vò đầu!
Vội vàng đem cái USB bí mật,giao cho em gái!
Hắn đang giận,đút đầu về là dại!
Ba mươi sáu kế,chuồn đi cho mau…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.12.2013 02:45:10 bởi võ phong trần>
NH...
Anh về thăm lại vườn xưa
Rào xiêu vách ngã gió mưa tơi bời!
Không còn nghe tiếng em cười!
Bên song trăng khuyết nhớ người phương xa!!
Vườn yêu đã vắng dáng hoa
Bao nhiêu kỷ niệm đi qua mất rồi!
Sóng xô hoa dạt bên trời!
Mong cho người cũ sống đời bình yên!
Tịnh tâm gột hết ưu phiền!
Chữ nghiệp vứt bỏ chữ duyên nằm lòng!
Bến tình chẳng đục chẳng trong!
Trời sinh một kiếp má hồng truân chuyên!
Quên đi thế sự đảo điên!
Trang thơ lưu dáng trích tiên ngày nào!
Đôi bờ vai nhỏ hư hao!
Đôi hồ thu ấy xuyến xao lòng người!
Đọc thơ nhớ quá đi thôi....
PHONG TRẦN
 

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.12.2013 02:26:45 bởi võ phong trần>
LỜI CHO BÉ
 
Em đừng lo khi trời dông tố!
Tình không tròn món nợ còn kia!
Keo sơn bỗng chốc chia lìa!
Chỉ thuơng đi sớm về khuya một mình!?
 
Em đừng lo bóng hình sẽ mất!
Những vần thơ rót mật vào hồn!
Kiếp này mãi mãi chẳng quên!
Khắc hình bóng ấy trong tim suốt đời!!
 
Em đừng sợ mưa rơi ngập phố!
Tắt lửa lòng nỗi khổ ai mang?
Yêu hoa ai để hoa tàn?
Đừng lo tình cuối lỡ làng duyên em!!
 
Em đừng sợ màng đêm buông xuống!
Những bất ngờ tiên lượng cả rồi!
Đừng lo hoa ấy sẽ rơi!
Quên thơ sẽ có một đời bình yên!!
 
Em sẽ thấy chữ duyên mầu nhiệm!
Em sẽ thuơng hoa tím bên trời!
Đừng lo, đừng sợ, bé ơi!
Dẫu buồn hãy nhớ những lời anh khuyên...
 
PHONG TRẦN
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.02.2014 02:58:00 bởi võ phong trần>
Không gặp được Kiệt,máu của Thảnh sôi trào!
Nghe kế toán báo lại,hắn tức nổ đom đóm mắt!
Hắn lên xe,chạy đến nhà cha mẹ vợ một mạch!
Không kịp tắt máy,hắn lao vào nhà trong!!
 
Hoa hậu vừa gặp được người yêu,nên hai má ửng hồng!
Điện thoại còn cầm trên tay,chưa kịp cất!
Thảnh ào đến như một cơn lốc!
Giật chiếc điện thoại,khiến nàng hồn kinh!!
 
Biết nàng hôm ấy,không ở nhà một mình!
Hắn vẫn giở trò vũ phu,ra tay đánh đập!
Cả xóm bỗng nghe ầm vang tiếng khóc!
Em trai nàng tống cho hắn một quả thôi sơn…
 
Mắt bị rách mí,máu chảy ròng ròng!
Hắn vừa chửi thề,vừa cầm chiếc điện thoại lên xe dông mất!
Hoàng Lan bây giờ,lấm lem nước mắt!
Được người nhà đưa đi băng bó vết thương…
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.02.2014 02:37:32 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG MƯỜI HAI:
GIEO GIÓ GẶT BÃO
 
Cẩm Loan nhất quyết đưa đơn ly hôn!
Bằng chứng kèm theo,một trời băng đĩa sex!
Phá trinh gái vị thành niên,thực chất là cưỡng hiếp!
Hội thẩm nữ che mặt chẳng dám nhìn!!
 
Lần này Cẩm Loan vô cùng tự tin!
Xiềng xích đó,quyết vung dao chặt đứt!
Chẳng còn lý do để cam tâm chịu nhục!
Ân đã đền,oán đã trả,nặng gánh làm chi??
 
Cứ ngỡ nàng sẽ thay đổi,nên trước khi đi
Thảnh đem chiếc điện thoại để trả cho người đẹp!!
Diễn biến tại tòa,khiến hắn mặt mày tái mét!
Càng biết nhiều,hắn càng hận tên Kiệt thấu xương!!
 
Chứng cứ đưa ra,khiến hắn phát cuồng!
Thẩm phán lại dọa chuyển sang hình sự!
Tranh thủ lúc phiên tòa tạm nghỉ
Hắn đến ngồi cạnh cô vợ xinh đẹp ngày xưa!!
 
Câu hỏi đưa ra,vốn biết là thừa:
-Có phải toàn bộ,đều do hắn cung cấp?
Tay còn bó bột,Cẩm Loan chơm chớp mắt:
-Muốn người ta không biết,thì tốt nhất đừng làm!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2013 02:15:09 bởi võ phong trần>
HOA PHÙ DUNG
( Tặng Đặng Ngọc Dung)
Em lập nhóm thơ lấy tên Hoa Phù Dung!
Được chị em tôn vinh là " Tao Đàn Nguyên Soái"!
Đóa hoa ấy biết bao người muốn hái!?
Môi thắm má đào thắt đáy lưng ong...
 
Ba mươi cái xuân xanh em vẫn chưa chồng!
Hoa nhiều mật ngọt nhưng bướm không dám đậu!
" Tâm khúc" của người ngọc vẫn chưa ai hợp tấu!
Em neo thuyền đợi cơn gió phương xa!!
 
Anh thì một đời chìm nổi phong ba!
Chỉ gieo con chữ lại gặt về lắm nợ!
" Kinh cung chi điểu" ngửi mùi huơng đã sợ!
Con bướm dẫu đa tình chỉ quen lối vườn xưa!!
 
Lời khen dành cho em biết nói mấy cho vừa!
Thơ trác tuyệt mà Dung tựa Ngọc!
Thơ của em chưa vấy nhiều nước mắt!
Đừng sớm nở tối tàn như một đóa Phù Dung!?
 
Tình vốn không có sẵn ở Thiên Đường!
Hạnh phúc hay khổ đau do chính ta thêu dệt!
Có những cặp ngỡ sẽ yêu đến chết!
Nhưng mới được ba năm đã vội lìa xa...
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.12.2013 02:31:51 bởi võ phong trần>
ANH ĐÂU PHẢI
Anh đâu phải mùa Thu
Mà cho em màu tím?
Nhuộm lời thơ trìu mến
Để bắt em đợi chờ??
 
Anh đâu phải giấc mơ!
Làm xanh bao kỷ niệm?
Nếu ngày xưa chẳng đến
Tình đã không vương sầu!!
 
Anh không phải chiếc cầu
Để xe hoa lăn bánh!
Ôm làm chi ảo ảnh
Giờ trăm nhớ ngàn thương??
 
Anh đâu phải con đường!
Để tìm về quá khứ?
Xóa giấc mơ đoàn tụ
Cho em yêu an lòng!??
 
Anh đâu phải vầng trăng
Để cho em xẻ nửa?
Dẫu thơ không còn lửa
Tàn tro chẳng xin em!!
 
Anh chỉ còn trái tim
Máu khô không nhịp đập!
Mỗi ngày cố thoi thóp
Viết thơ tình tặng em...
PHONG TRẦN
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.02.2014 02:09:10 bởi võ phong trần>
Nhất tiển xạ song điêu,nàng còn nói thêm:
-Những điều bí mật như thế,thì còn ai vào đây nữa?
Hai mắt hắn tưởng chừng tóe lửa!
Nếu không ở tại tòa,hắn đã ăn tươi nuốt sống Cẩm Loan!
 
Trong túi hắn,điện thoại chợt rung!
Chạy vội ra ngoài,không phải máy của hắn!
Là điện thoại của nàng,hắn sững sờ chết lặng!
Đây là số của tên Kiệt,ngựa xé voi giày!!?
 
Sợ bại lộ,hắn không trả lời ngay!
Bấm nút tắt,rồi chuyển sang tin nhắn:
-Anh ơi!Em đang giải quyết chuyện ly hôn ở tòa án!
-Xong chưa em?Anh hồi họp quá chừng!!
 
-Tốt đẹp rồi,nhưng em rất cô đơn!
Sao anh lại lặn mất tiêu vậy hả?
-Chuyện lộ hết rồi,hắn tìm anh để đòi nợ!
Anh gặp em một chút có được không??
 
Tên lùn mã tử như cởi tấc lòng!
Tiếng chuông tòa án,cắt đứt dòng suy nghĩ!
Hắn vội nhắn tin:
-Anh chờ em một tí!
Xong việc rồi,em nhắn lại cho anh…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 20.02.2014 04:11:30 bởi võ phong trần>
Chiếc điện thoại dẫn đường đến quỷ môn quan!
Kiệt đã chỉ cho Thảnh từng đường đi nước bước!
Sợ bọn đàn em của Thảnh truy sát!
Nên Kiệt trốn tại một nhà quen,gần cửa khẩu Mộc Bài!!
 
Lời cổ nhân nói chẳng hề sai
Nơi nguy hiểm nhất,lại là nơi an toàn nhất!
Thảnh đã tung ra bao nhiêu tai mắt!
Nhưng có ngờ đâu,Kiệt lại trốn ở đây!!
 
Phiên tòa kết thúc,hắn vội chuồn ngay!
Xử lý xong tên Kiệt,sẽ tính đến người vợ trẻ!
Hắn đổi sim điện thoại,và bằng giọng kẻ cả!
Điều xã hội đen Miên,theo đường tắt đến Mộc Bài!!
 
Bọn chúng đi mô tô,quỷ không biết,thần không hay!
Nửa đêm lẻn vào tận chỗ nằm tên Kiệt!
Không chiếm được tình,lại rước về cái chết!
Gieo nhân gì,gặt quả nấy!Ghê thay!!
 
Khi hay tin,em gái Kiệt phách lạc hồn bay!
Vội đem cái USB,giao cho cảnh sát!
Chuyến hàng cấm của Cự Pa Lia,qua cửa khẩu Xa Mát!
Đã bị lực lượng an ninh canh từng bước đi!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2013 02:04:34 bởi võ phong trần>
ANH SỢ MÙA ĐÔNG
 
Giáng sinh đến rồi sao không theo lời hẹn!
Gửi một tấm hình để phụ tử đoàn viên?
Đưa con đi xa,quyết giữ mối tình hoa tím!
Thiếu bóng cha yêu thì còn có mẹ hiền!?
 
Tiếng chuông giáo đường không ấm bằng năm ấy!
Đêm giáng sinh vắng bóng một Thiên Thần!
Mất con sông tình sóng lòng không dậy!
Tim chết rồi làm sao để hóa thân???
 
Choàng khăn ấm đi giữa trời giá lạnh!
Triệu vì sao mừng đón Chúa ra đời!
Em đi rồi cả góc trời cô quạnh!
Noel không vui,lại buồn quá!Em ơi!!
 
Giờ này chắc hoa xưa không tàn nữa?
Trên tay em đang có một Thiên Thần?
Tình băng giá, thơ không ai giữ lửa!
Qua được cầu có gì phải phân vân??
 
Nghe chuông đổ chờ tấm hình năm ấy!
Đêm giáng sinh băng tuyết ngập cõi lòng!
Phận lưu đày trời bắt sao chịu vậy!
Em đi rồi,anh rất sợ mùa Đông...
PHONG TRẦN
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.02.2014 02:09:37 bởi võ phong trần>
Hạ được đối thủ,Thảnh uống thật say!
Nỗi hận được giải tỏa,nhưng cái buồn ập đến!
Được và mất,không thể nào lẫn lộn!
Dù thật nhiều tiền,hắn không mua nổi một trái tim!!
 
“Tình Thơ” là gì,mà người đẹp chẳng chịu quên?
Nàng bỏ hắn,chắc chắn không phải vì tên Kiệt!
Nhiều đêm mớ ngủ,hắn nghe nàng thét:
-Anh Phong ơi!Em đau đớn khôn cùng!!
 
Bị hắn giày vò,nàng vẫn thủy chung!
Khóc thầm lặng,thay vì sung sướng!
Hắn vẫn dùng những ngôn từ sống sượng!
Để hủ hóa một tâm hồn ngọc khiết băng thanh!!
 
Coi khinh nhung lụa,làm những việc tội tình!
Tiền hắn ky cốp được,nàng vung tay làm từ thiện!
Rõ ràng cô vợ muốn cho chồng phá sản!
Nhưng không dành một chút gì cho chính bản thân…
 
Nhiều khi hắn nghĩ,nàng mắc bệnh tâm thần!?
Nhưng Cẩm Loan đâu phải loại chân dài óc ngắn!
Ngày ấy,chiếc SH hắn dùng làm quà tặng
Nàng đã không ngại ngùng đẩy thẳng xuống sông!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»