Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.826 lượt xem — Trang 6 / 10
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2014 16:21:34 bởi võ phong trần>
CHỮ NHẪN NGÀY XƯA
 
Chữ nhẫn viết rồi,lại quên ngay!
Đau thương bám chặt gót trang đài!
Có về phương ấy,cho ta gửi!
Một thoáng buồn xưa,trong mắt ai!!
 
Mở lối vườn tình,cho mưa qua!
Với tay ôm trọn giải ngân hà!
Hương nồng quá khứ,giờ chôn chặt!
Ngắm bóng hình xưa,lại xót xa…
 
Trăng thề vườn Thúy còn đâu nữa?
Khiến cánh chim di chịu ngút sầu!
Chỉ lùi một bước,tình tan vỡ!
Đâu còn biển rộng với trời cao…
 
Mượn bút nàng thơ,viết chữ buồn
Đưa người yêu cũ bước sang sông!
Ngàn đời chôn kín trang thơ ấy!
Để kẻ quay đi,khỏi chạnh lòng!!
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2014 03:19:02 bởi võ phong trần>
TẠ TÌNH
 
Vẫn biết tình xưa như bóng mây
Sao ta ôm mãi mộng Chương Đài?
Bài thơ chỉ chọn gieo vần nhớ!
Một chút buồn xưa,theo nắng phai…
 
Thuyền chẳng còn neo nơi bến sông!
Hoa rơi,tan vỡ mộng tương phùng!
Sông tình đổi hướng chia hai ngả!
Gửi nốt tàn tro,theo gió Đông!!
 
Ta chẳng còn gì để nợ nhau!?
Dây chuông ai cắt,để ai sầu?
Thơ tình trói chặt đời lãng tử
Trăm cánh buồm yêu,một nỗi đau!!
 
Đoản khúc chìm trong tiếng mưa rơi!
Nỗi đau không trả lại cho đời!
Anh đành uống nốt men cay đó
Để tạ lòng nhau!Yêu dấu ơi…
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 18.04.2014 10:16:38 bởi võ phong trần>
KHÚC NHẠC TÌNH...
 
Em có muốn,giữ bên mình chút gió?
Làm dịu đi,trưa mùa Hạ oi nồng!
Gió sẽ mơn man để làm em bớt nhớ!
Gió thay người!Em yêu có thích không??
 
Vẫn còn đó,những cụm từ luyến ái!
Dành tặng nhau,khi con nước vỡ bờ!
Nếu tình say,xin em yêu đừng ngại!
Ngôn ngữ đời thường,không thể có trong thơ!!
 
Tình được nuôi sống,bằng những lời hứa hẹn!
Mua lại niềm vui và bán bớt nỗi buồn!
Vẫn như ngày nào,em yêu ơi,đừng thẹn!
Có hạnh phúc rồi,ta quên hết đau thương!!
 
Gió vuốt ve,gió thì thầm tình tứ!
Để tình yêu,chớm úa,lại xanh màu!
Nếu thấy mệt,em yêu ơi,hãy ngủ!
Thức giấc rồi,đừng để lạc mất nhau!!
 
Em nằm đó,mang đường cong của lá!
Tình đang lên,như con sóng thủy triều!
Nụ hôn nồng,nghe thơm hương mùa hạ!
Em mỉn cười,và bảo gió...cứ yêu!!!


Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.04.2014 06:31:55 bởi võ phong trần>
GIỮ LỬA CHO THƠ
Em đi rồi anh giữ lửa cho thơ!
Dù Đông đến, tình trong tim vẫn ấm!
Mối dây luyến ái vô cùng sâu đậm!
Có thể nào trong phút chốc lại quên!?
 
Lửa trong thơ cũng là lửa trái tim!
Chỉ sưởi ấm cho một người yêu dấu!
Hai thể xác,hai phương xa vời vợi!
Nhưng tâm hồn chỉ gang tấc mà thôi!!
 
Giữ lửa cho thơ, giữ mạch sống cho đời!
Tiếp tục gieo hạt ươm cây tình xanh ngát!
Em đem hồn anh giam vào đáy mắt!
Nên bây giờ lửa đốt cháy buồng tim!!
 
Nước sông Tình bên đục bên trong!
Nên thuyền yêu cứ chòng chành mất lái!
Ngửi mùi hương ấy một lần rồi nhớ mãi!
Nên em đi rồi anh vẫn giữ lửa cho thơ!!
 
Ai đã yêu mà không thành kẻ khờ?
Bán cả linh hồn để mua về ảo giác!
Anh cũng thế,xin em đừng thắc mắc!
Khi  một mình, ngồi giữ lửa cho thơ...
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.05.2014 16:24:43 bởi võ phong trần>
NGƯỜI VỀ TẠO SÓNG
Giận thì cứ giận, thương còn thương!
Đôi ta giờ dẫu chẳng chung đường.
Em trách hờn anh nơi xứ lạ
Nhưng lòng như thấy còn vấn vương!?
 
Ta vốn chẳng gì để nợ nhau
Nhưng khi quay mặt lòng vẫn đau!
Anh về xóa nốt lời hẹn cũ
Vì biết trang thơ đã úa màu!!
 
Uống cạn chén sầu nghe mưa rơi!
Yêu thương sao chẳng thốt nên lời?
Em về trao lại ta men đắng!
Một mảnh tình xưa đã tả tơi!
 
Hoàng Lan hoa ấy cất nơi tim
Gối mỏi chân đau vẫn cố tìm!
Một gánh ân tình sâu nặng lắm!
Ai đem " Tình Cuối" để vùi chôn??
 
Lời trách bằng thơ sóng mắt cay!
Hoa Lan ai dẫm dưới gót giày?
Người về tạo sóng, hồn nghiêng ngã!
Tri kỷ không còn, ta cứ say...
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.04.2014 10:20:16 bởi võ phong trần>
Sách và đời:
LÀM SAO QUÊN?
*Chương 9 tiểu thuyết “Người Đi Săn Bóng”
Nhớ lắm người ơi,có biết không?
Nhớ đêm tương ngộ,má ai hồng?
Nhớ bàn tay nhỏ đầy e ấp!
Nhớ nụ cười duyên,đôi mắt trong!!
 
Nhớ nửa vần thơ,gieo chữ yêu!
Nhớ màu áo tím dưới nắng chiều!
Nhớ vòng eo nhỏ,thơm tình ái!
Nhớ tiếng em cười,như suối reo!!
 
Nhớ nụ hôn nồng,điểm giấc Xuân!
Nhớ em,anh thấy nhớ vô ngần!
Nhớ câu thệ ước,lời son sắt!
Nhớ ngọn sóng tình,chưa kịp tan!!
 
Nhớ người,nhớ áo,nhớ bàn tay!
Nhớ dáng Thu xưa,chớm hao gầy!
Nhớ men tình ái,em trao tặng!
Nhớ buổi tương phùng,đôi mắt cay!!
 
Giờ đây em bảo:hãy quên đi!
Thao thức ngàn đêm,để được gì??
Tim anh đã khắc nguyên chữ nhớ!
Vì sao lại cứ muốn quên đi????
TIỀN GIANG 
 
Đăng nhập để trả lời
0
SẮC TÍM YÊU THƯƠNG
 
Một phút bên nhau nhớ suốt đời!
Em đem sắc tím ướp hồn tôi
Bờ vai trắng nỏn môi vừa chạm
Mái tóc đen mun mắt chẳng rời
Gió Sở ba năm nồng dấu ái
Mưa Tần một khắc lạnh hồn côi
Em đem sắc tím lồng thương nhớ
Quyến luyến bên ai chẳng muốn rời...
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA CẨM CHƯỚNG
 
Ôm trong tay một trời Cẩm Chướng!
Muốn cho đời tưởng tượng hay sao?
Hoa dù có đẹp cỡ nào
Cũng không sánh được má đào giai nhân!?
 
Đôi mắt xanh ngàn lần mơ mộng
Hàng mi cong dậy sóng tình yêu!
Tóc bay, nước đổ thành xiêu
Với nhan sắc ấy, bao nhiêu thì vừa??
 
Nơi vườn tình kẻ thừa người thiếu!
Qua tia nhìn thấu hiểu con tim
Son tươi phủ cánh môi mềm
Cành hoa Cẩm Chướng bao đêm chẳng tàn...
 
Sách vẫn bảo hồng nhan họa thủy!
Người bên hoa tôn quý bội phần
Vì đời làm cuộc hóa thân
Nhân gian điên đảo một lần rồi thôi...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.05.2014 03:48:55 bởi võ phong trần>
BỨC TRANH TÌNH YÊU
 
Đêm tháng năm chưa nằm đã sáng
Tiếng cuốc kêu nắng hạn đồng chua
Chợt nghe cơn gió chuyển mùa
Thương cành hoa tím gọi mưa trở về!!
 
Bản giao hưởng giấc mơ tái hợp
Tìm âm giai viết khúc phượng cầu!
Tri âm chẳng biết về đâu
Khiến cành Lan trắng phủ màu ly tan??
 
Thu năm ấy có chàng có thiếp
Vần thơ yêu viết tiếp cho nhau
Tình thơ mực chửa phai màu
Người năm xưa đã về đâu bây giờ??
 
Bên bức tranh ngắm bờ vai ấy
Một lời yêu sóng dậy trong hồn
Pha màu em vẽ nụ hôn
Giờ đây kẻ mất người còn xót xa...
 
Vườn thơ cũ trải hoa khắp lối
Để em đừng chín đợi mười mong
Tình xưa gửi lại dòng sông
Để người sau biết má hồng nặng duyên...
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.05.2014 03:23:55 bởi võ phong trần>
MƯA QUA ĐỒNG VẮNG
*Lời xưng tội của nhân vật nam trong “Người Đi Săn Bóng”
 
Màng đêm buông tiếng lòng se thắt!
Trót sẩy tay lạc mất đời nhau
Ngũ cung gió thảm mưa sầu!
Bát âm rời rạc làm đau lòng người!!
 
Tình lên ngôi, hoa tươi phơi phới!
Nỡ chôn vùi bến đợi thuyền yêu!
Quên đi tóc rối lụa nhàu!
Gửi cành Lan ấy nỗi đau ngút ngàn...
 
Trót yêu thơ đa mang nên tội!
Vụng chống chèo để tủi đời ai!
Bao đêm một tiếng thở dài
Con sông duyên nợ chia hai mất rồi...
 
Tình như sông, bên bồi bên lở!
Tắt lửa lòng hoa nở được chăng?
Xa nhau đã mấy mùa trăng
Hoa tàn nguyệt khuyết, vạn lần xót xa!!
 
Tình chẳng khác mưa qua đồng vắng!
Mất nhau rồi lệ mặn buồng tim!
Sông xưa nước chảy êm đềm
Ai hay phương ấy ngàn đêm mỏi mòn...
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
CÀNH LAN TÍM
VÀ TÀ ÁO TRẮNG
 
Bên hiên ai nhắp chén sầu
Người thương năm ấy về đâu bây giờ?
Con tằm trót nhả đường tơ
Những lời dấu ái đã mờ trong tim!
Vẫn cành hoa tím thân quen
Vẫn đôi mắt biếc buông rèm làm thơ!
Mi cong khiến đá ngẩn ngơ
Một tà áo trắng làm mờ sương mai!
Ta say hình bóng trang đài
Nhưng người đã vội nhạt phai lời nguyền!
Nỗi buồn không thể đặt tên
Cành Lan tím ấy đã quên cuộc tình!
Con tim vốn rất mong manh
Sao ta khờ dại biến thành thiên thu?
Đau ba năm, yêu một người
Tình kia xa khuất biết đời bể dâu!
 
TIỀN GIANG
 

 
Đăng nhập để trả lời
0
Sách và Đời:
 
CHIẾC LÁ CHE MƯA 
 *Chương 17 tiểu thuyết “Người Đi Săn Bóng”
 
Chỉ có mối tình duy nhất! 
Ai đem mặc cả làm gì? 
Giờ đây,tình kia đã mất! 
Trong tim còn khối tình si!! 
  
Chiếc lá che mưa không đủ! 
Nên làm ướt vạt áo tình! 
Hồn trót gửi nơi xa xứ! 
Tàn phai một đóa hoa xinh!! 
  
Khơi đống tàn tro năm ấy! 
Mong tìm chút lửa cho thơ! 
Không muốn sông kia sóng dậy! 
Thương ôi!Tháng đợi năm chờ… 
  
Hạt mưa rớt bên thềm vắng! 
Chạnh lòng,người vội quay đi! 
Đường thơ,mình ta cô quạnh! 
Giọt sầu đọng giữa bờ mi… 
  
Nhặt cành hoa yêu đau xót! 
Bên trong đọng chút hương buồn! 
Cuộc tình giờ đây vỡ nát! 
Con tim hết giận lại thương!! 
  
Buồn tình đi mua sáp trắng! 
Về ngồi đắp tượng cho người! 
Một gánh ân tình sâu nặng! 
Làm sao quên được bé ơi?? 
  
Bây giờ thơ không còn lửa! 
Em đi biền biệt phương trời! 
Tình chết,con tim máu ứa! 
Hiên buồn xào xạc mưa rơi!! 
  
Em bảo đời luôn khuyết nửa! 
Nên tình không vuông chẳng tròn! 
Giá như được quyền chọn lựa! 
Giờ đâu phải chịu cô đơn?? 
  

TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.05.2014 02:46:24 bởi võ phong trần>
NỐI LẠI NHỊP CẦU
 
Nhịp sinh học trong người hối hả!
Sao con tim hóa đá hai lần?
Than ôi!Vì một chữ tâm
Khiến cho ngọc nát châu chìm đớn đau!!
 
Xưa em yêu lụa nhàu tóc rối!
Sao bây giờ đã vội lìa xa?
Tim anh còn giữ dáng hoa
Sao em phải chịu lệ nhòa đêm thâu??
 
Thơ đâu thể qua cầu rút ván?
Mà khiến người dày dạn gió sương?
Nào đâu liễu ngõ hoa tường
Mà ta phải chịu Sâm Thương chia lìa??
 
Gửi cho em giọt mưa mùa Hạ!
Lời trong tim để tạ lòng nhau!
Thơ em,nước cuộn sóng trào!
Ý tình sâu đậm,xuyến xao lòng người!!
 
Lùi một bước,đời tươi hơn trước!
Nhẫn hôm qua,tạo phước ngàn sau!
Vườn yêu,cây lại xanh màu!
Vần thơ nối lại nhịp cầu sông Tương…
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA VIOLET VÀ EM
 
Một góc trời,hoa Violet đẹp như mơ!
Em đến làm chi để cho hoa cúi mặt?
Bên này hoa đẹp bên kia nhan sắc!
Chỉ ngắm thôi mà hồn đi gió về mây...
 
Màu vàng áo em làm hoa Violet mê say!
Ánh mắt gợi tình nụ cười tỏa nắng!
Màu tím của hoa tôn vinh làn da trắng!
Đôi mắt thu hồn,em đẹp quá đi thôi!!
 
Em cứ mang sắc tím rải bên trời
Để thế gian đều trở thành thi sĩ!
Vòng eo huyền hoặc sẽ làm đời mộng mị!
Gái sông Tiền đẹp chẳng khác gì tranh...
 
Con đường em đi mong vạn sự tốt lành!
Giữ nhan sắc ấy để cho đời chiêm ngưỡng!
Thơ thiếu ý,anh sẽ đi vay mượn
Khúc mê tình ngợi ca Violet và Em...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 07.07.2014 16:10:09 bởi võ phong trần>
Thơ tình viết hộ:
 
TÌNH RỚT SAU XE
*Viết thay tâm sự một người
 
Ngồi bên tay lái mặt tươi như hoa
Chiếc Peugeot đưa em về bến lạ!
Mặc cho nơi ấy tim cố nhân hóa đá 
Áo tím theo chồng bỏ lại cuộc chơi...
 
Một bước lên xe, không uổng phí cuộc đời
Nhan sắc ấy nghìn vàng đâu mua được!
Ôm mấy vần thơ,thi sĩ nghèo thua cuộc
Bằng trắc chỉ êm tai với kẻ đang yêu!!
 
Vóc dáng thanh tân, khuôn mặt diễm kiều
Em đã khiến một hồn thơ ngã ngựa!?
Sắc tím hoang đường khiến con tim máu ứa!
Em đi rồi,ai ghép những vần thơ??
 
Em bước lên xe,anh chưa hết thẩn thờ!
Nụ cười nửa miệng làm buổi chiều tê dại!
Chùm hoa trước ngực em khiến tim anh tím tái
Có một mối tình rớt lại phía sau xe...
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
Sách và đời:
 
CÔ HỌC TRÒ THIẾU PHỤ
*Chương 6 “Người Đi Săn Bóng”
 
Anh chờ em,nơi trước cổng trường!
Sài Gòn cuối Thu,nắng nhiều,mưa ít!
Gặp nhau rồi,ta lại vui như tết!
Cô thiếu phụ học trò,xinh quá đỗi là xinh!!
 
Vẫn mái tóc dài,buông hờ hửng,màu đen!
Vẫn đôi môi phớt hồng và nụ cười nửa miệng!
Sự tươi mát,khiến lòng anh xao xuyến!
Hỡi cô học trò,sắp ba mươi tuổi,kia ơi!!
 
Anh chọn góc nhìn,cốt để ngắm em thôi!
Hoàng Lan bây giờ,chẳng khác xưa là mấy!
Chỉ nhìn em, mà lòng anh sóng dậy!
Nhớ nhung bao ngày,đã tan chảy,hóa thành thơ!!
 
Một đời người,có được mấy giấc mơ?
Em nằm trong vòng tay rồi,vẫn ngỡ là ảo ảnh!
Sài Gòn cuối Thu,về đêm,hơi se lạnh!
Ta sưởi cuộc đời,bằng lửa ấm trong tim!!
 
Trên đời này,chắc chỉ có mình em!
Sắp ba mươi rồi,vừa yêu,vừa đi học!
Gặp lại người tình,vừa cười lại vừa khóc!
Sách vở trang nào cũng viết một chữ YÊU!!
                                               
Tiền Giang

Đăng nhập để trả lời
0
BẠC PHẬN NHƯ KIỀU
 
Bạc phận xưa nay chỉ có Kiều
Trăm lần trôi dạt một lần yêu!
Trâm thề gửi lại người trong mộng
Quạt ước mang theo sóng thủy triều!
Mã Giám mua hoa,đành chối bỏ
Từ Công chuộc vợ,ráng nâng niêu!
Ba chìm bảy nổi tình không trọn
Bạc phận xưa nay chỉ có Kiều!
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
TRANG THƠ NGÀY ẤY
 
Em ngồi đó, một mình bên hiên vắng
Mở trang thơ nhắc lại chuyện ngày xưa!
Khuôn mặt Thiên Thần, ru buổi chiều tĩnh lặng!
Chiếc váy hoa chuyển khúc hát giao mùa...
 
Đôi tay tiên lần theo từng con chữ!
Mái tóc thơm che nửa trái tim yêu!
Trăng muốn đến nhưng ngày còn do dự!
Nhật nguyệt cùng nhau say hình bóng diễm kiều...
 
Em cứ mở lòng mình theo cơn gió!
Để hồn tan trong những bước tình nồng!
Nhan sắc ấy đời cần như hơi thở
Vắng em rồi, thơ có cũng như không!!
 
Tập sách ấy,em ơi đừng gấp lại!
Vần điệu kia mong khóa được tim người!
Chỉ một lần cho đi rồi mãi mãi
Thơ và tình vẫn còn đó, em ơi!!
 
TIỀN GIANG
 
 
 
 
 
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.07.2014 04:44:54 bởi võ phong trần>
SẮC THU
 
Phía sau em, anh bắt gặp mùa Thu
Những sợi tóc,nhuộm nắng chiều vàng óng!
Đôi mắt xanh chứa một trời mơ mộng
Tà áo vàng gói phân nửa mùa Thu...
 
Em đi rồi, hồn thơ cứ lãng du
Chiếc lá vàng chợt rơi vào nỗi nhớ!
Anh đi nhặt chút hương mùa Thu đó
Ép vào tim để viết bản tình ca...
 
Trăng chưa về, em cứ việc kiêu sa
Để loài người ngỡ mùa Thu đến sớm!
Thơ có em, anh không cần vay mượn!
Vung bút lên, đời đã có mùa Thu...
 
Tình cho đi, tình sẽ được đền bù
Mất một chiếc lá để có nghìn chiếc lá!
Áo vàng của em khiến hồn anh nghiêng ngã
Yêu em rồi, anh chỉ thích mùa Thu...
 
TIỀN GIANG


Đăng nhập để trả lời
0
MỐI TÌNH TIÊN TỤC
 
Dáng xưa in bóng khung trời cũ
Gió sớm mơn man suối tóc dài!
Ánh mắt chìm trong niềm tiếc nhớ
Đôi môi hồng ngọc buổi Thu phai...
 
Phải chăng Ngọc Nữ đã hóa thân
Cốt để hồn thơ nhuốm bụi trần?
Một phút bên nhau tình sống mãi
Ngàn năm còn đó vẻ thanh tân...
 
Hồn bướm mơ tiên, tiên phải đọa
Trần gian quên mất cả lối về!
Ôm sầu chia biệt tim hóa đá 
Xác phàm giữ lại mấy vần thơ...
 
Duyên đã hết rồi em cứ đi!
Thơ không còn lửa tiếc làm gì?
Mưa buồn xóa vết tình tiên tục
Trần gian còn lại khối tình si...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.07.2014 04:01:10 bởi võ phong trần>
NHAN SẮC
 
Nếu bảo em là tuyệt thế giai nhân!
Em sẽ không chịu,vì cho là anh phỉnh nịnh!
Lục lại trí nhớ, tìm người so sánh!
Để em hiểu thế nào là sắc đẹp trời cho!!
 
Anh không phải Đường Minh Hoàng,nhưng lại thích làm thơ!
Dương Quý Phi,chỉ hơn em vài điệu múa!
Giá trời cho em,cũng sống trong nhung lụa!
Đóa Phù Dung Đại Đường kia,phải lùi lại phía sau!
 
Chi hình ảnh thôi đã khiến anh phải lao đao!
Chả lẽ Tây Thi,hơn được đường cong ấy?
Tòa Ngọc Lộ,làm lòng anh sóng dậy!
Nếu còn có đường về,em đừng chỉ cho anh!!
 
Vẫn biết muôn đời,cái đẹp là mong manh!
Nhưng ai ngăn được,những phút giây tỏa sáng?
Thơ tình anh viết,tẩm hương nồng lảng mạn!
Đàn bướm tình bay về,đậu trên tóc của em!!
 
Em đẹp tuyệt vời vì có một trái tim!
Chứa ngàn bài thơ khiến bao người xao xuyến!
Anh xin phát biểu lại dù có phần hơi ngượng!
Cả sắc đẹp và tâm hồn,anh yêu hết cả hai!!
                                             
Tiền Giang (Võ Thanh Phong)
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 04.07.2014 15:24:37 bởi võ phong trần>
ÁO VÀNG HOA TÍM
 
Trong vườn Xuân ngập tràn hương sắc
Đóa hoa đời đẹp nhất là em!
Hương Xuân ướp cánh môi mềm
Để hồn lãng tử trót quên đường về...
 
Tà áo vàng rủ rê lũ bướm
Vòng eo thon uốn lượn tứ thơ!
Nhìn em, hoa cũng mộng mơ
Một đôi mắt đẹp hai bờ mi cong...
 
Mộng hoa bướm sóng lòng khôn giữ!
Đem dung nhan thả lưới vườn yêu!
Một trời bá mỵ thiên kiều
Dung nhan khuynh quốc khiến xiêu lòng phàm...
 
Quần tiên hội Phương Nam hoa nở!
Phận trích tiên giáng thế vì ai?
Cũng trong một tấm hình hài
Trăm hương ngàn sắc khiến say lòng người!!
 
Nơi vườn tình hoa tươi giăng lối!
Trăng chưa tròn em đợi chờ ai?
Ru tình một giấc mơ dài
Áo vàng hoa tím hương bay khắp trời...
 
TIỀN GIANG
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
Thất tình thời áo trắng:
 
ÁO TRẮNG QUA CẦU
 
Chiều nay áo trắng qua cầu
Nào hay áo trắng làm đau hồn người!
Trên cành hoa hãy còn tươi
Qua sông để lại nụ cười xót xa...
 
Qua cầu áo trắng kiêu sa
Đâu hay một giấc mơ hoa tan tành!
Bên sông bỏ lại màu xanh
Một trời kỷ niệm đã thành hư không...
 
Qua cầu quên một dòng sông
Câu thơ xé nửa cho lòng ai đau!
Ven sông rớt nửa trái sầu
Người tình áo trắng về đâu bây giờ??
 
Qua cầu áo trắng quên thơ
Để cho người ấy đứng chờ bên sông
Ba năm nối sợi tơ lòng
Bây giờ áo trắng sang sông một mình...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.07.2014 03:25:33 bởi võ phong trần>
Thơ tình thời áo trắng:
 
CHO MƯỢN CUỘC ĐỜI
 
Xưa em mượn anh một nửa bờ vai
Dỗ giấc ngủ khi thấy lòng phiền muộn
Vần thơ thiếu ý cũng bảo anh cho mượn
Để trải nỗi lòng khi thấy nhớ tình nhân!!
 
Mượn cánh hoa Đào kéo mùa Xuân đến gần
Mượn màu nắng để xoa hồng hai má!
Mượn sắc tím để hồn anh nghiêng ngã
Mượn cơn gió mùa hè dùng đẩy chiếc thuyền yêu...
 
Thương Tây Nguyên,em đi mượn buổi chiều
Trải lá nhớ lên khu vườn tình ái!
Suốt đời vay mượn người bảo em khờ dại
Lỡ họ đòi, biết phải trả làm sao??
 
Chỉ vì chữ tình mà hình dáng hư hao
Em mượn con tim để kiểm tra nhịp đập!
Nhận nụ hôn đầu tiên em giả vờ khóc
Anh phải cho mượn cuộc đời để khỏi dỗ người yêu...
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.07.2014 15:31:56 bởi võ phong trần>
CHỈ MỘT MÌNH EM
 
Mai, Đào, Cúc, Trúc nào có đâu?
Tình cuối đẹp như mối tình đầu!
Ngàn ý trăm câu dành em hết!
Đường đời vạn nẻo chỉ có nhau...
 
Đóng cửa cài then, làm thơ tình!?
Bao nhiêu mỹ nữ dẫu vây quanh!
Hồn kia cứ muốn về quê
Khắc họa trong tim một bóng hình...
 
" Cành hoa trước gió" viết cho ai?
Ngọn bút đi theo tiếng thở dài!
Con tằm nhả hết tơ vàng óng
Rút ruột nhưng nào em có hay???
 
Lối đến vườn yêu chỉ một thôi
Bao nhiêu tâm huyết tặng cho đời!
Trang thơ dẫu ảo tình là thật!
Chỉ một mình em! Yêu Dấu ơi...
 
TIỀN GIANG
 
Đăng nhập để trả lời
0
HOA LƯU LY
 
Ngày xa nhau tặng em cánh lưu ly
Sắc tím biếc giữ tình ai trong đó!
Cánh hoa mềm chứa một trời thương nhớ
Mai xa người, một ánh mắt mang theo...
 
Muốn đưa tay ngăn con nước thủy triều
Để sóng khỏi xóa hình  em trên cát!
Mượn cánh lưu ly đem nhơ hòa với nhạc
Ru cuộc tình đang chìm nổi giữa phong ba!!
 
Cuộc chia tay nào chẳng tràn ngập xót xa?
Em đừng khóc! Mình sẽ còn gặp lại!
Hoa Lưu Ly khiến tình ta đẹp mãi!
Gửi trái tim buồn để biển giữ làm tin...
 
Hoa Lưu Ly ghi dấu một chuyện tình!
Mai anh về, cánh hoa đừng tàn úa!
Xin vì tình yêu, giữ trong tim chút lửa!
Để ngày về, làm ấm những vần thơ...
 
TIỀN GIANG
*Ảnh: hoa Lưu Ly tại công viên Hitachi Nhật Bản

Đăng nhập để trả lời
0
SẮC HOA MÀU NHỚ
 
Trong tay em cành đào phương Bắc
Màu hoa tô nhan sắc miền Nam!
Bao nhiêu tinh túy Tiền Giang(1)
Em thâu tóm cả để làm của riêng...
 
Đào không nở nơi miền sông nước
Nhưng hoa xinh mong được gần em!
Ngất ngây một cánh môi mềm
Áo vàng đánh thức con tim đa tình...
 
Mượn chút rét để dành hơi ấm
Trời Hà Thành bớt xám nhờ em!?
Mai ngày trở lại Tiền Giang
Sắc hoa đào đó nhớ tràn cung mây
 
Mái tóc tựa bờ vai tạo dáng
Chuyến du xuân tìm bạn tri âm!?
Đào kia chỉ đợi gió Đông
Sắc hoa màu nhớ má hồng nặng duyên...
 
1.Mỹ nhân người Tiền Giang
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.08.2014 15:20:24 bởi võ phong trần>
TÌNH SỬ ĐỖ QUYÊN
 
Vua nước Thục tên là Đỗ Vũ
Vừa thông minh hội đủ tài năng
Nhưng tin dùng bọn gian thần
Hoàng hậu lo sợ nhiều lần cản ngăn...
 
Vua tổ chức đi săn dã ngoại
Người vợ yêu để lại cung son
Dịp may không thể nào hơn
Quyền thần thực hiện lời đồn giết vua...
 
Nơi cung cấm gió mưa ảm đạm
Hồn cựu vương lảng vảng trở về
Đớn đau tình nghĩa phu thê 
Hóa thân chim nhỏ cận kề một bên...
 
Tiếng rên siết chim Quyên ai oán
Bên vườn hoa người bạn tri âm
Máu tươi từng giọt âm thầm
Đêm đêm nhỏ xuống đỏ bầm cánh hoa...
 
Hoàng hậu trẻ xót xa đau đớn
Biết người chồng đã biến thành chim
"Tử quy"gào thét từng đêm(1)
Hồn lìa khỏi xác đi tìm người thương...
 
Hoa mang tên Đỗ Quyên từ đó
Hoa toát lên sắc đỏ dị thường
Màu hoa màu máu yêu thương!
Con tim đã chọn chung đường tử sinh...
 
Hoa Đỗ Quyên chuyện tình cảm động
Chim Đỗ Quyên lồng lộng thủy chung
Quanh năm suốt tháng đi cùng
Hoa đâu chim đó tựu trung chẳng rời...
 
*Theo truyền thuyết, hoàng hậu thấy chim rỏ máu lên hoa biết là linh hồn chồng nên đau đớn gào lên " tử quy" rồi chết theo chồng hóa thân thành hoa Đỗ Quyên hay còn gọi là Ánh Dương Hồng.
Thi tiên Lý Bạch có câu thơ:
Thục quốc tằng văn Tử Quy điểu
Tuyên thành hoàn kiến Đỗ Quyên hoa!
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
THU HẢI ĐƯỜNG
 
Thu năm ấy anh ra Hà Nội
Quen ba năm nay mới gặp nhau
SôngThương nước đã đổi màu
Hải Đường nhắc lại một câu chuyện tình...
 
Hành trang chỉ tấm hình duy nhất
Mặt trái xoan đôi mắt lá răm
Nụ cười in dấu vầng trăng
Vòng eo khuynh quốc, hàm răng khuynh thành...
 
Đưa anh về Bắc Ninh quê mẹ
Sợi nắng Thu rơi khẽ trên vai
Tơ lòng một sợi nối dài
Đẹp làm chi để cho ai xiêu lòng??
 
Cụm Hải Đường bên song chớm nở
Bên nhau nghe hơi thở của hoa
Hôn nhau mà mắt lệ nhòa
Sóng tình giờ đã đi qua cuộc đời...
 
Nhận nụ hoa, nhớ lời em dặn
Hoa dẫu tàn em chẳng quên anh!
Thời gian thoáng cái qua nhanh
Trang thơ mất dấu, Bắc Ninh xa vời...
 
Thu Hải Đường hai nơi chia biệt
Vần thơ xưa tha thiết chờ ai?
Nghe hoa buông tiếng thở dài
Hải Đường ngày ấy phụ ai mất rồi!!
 
Thu Phố Núi mưa rơi thềm vắng
Giữ làm chi cho nặng lòng nhau?
Đưa tay hứng giọt mưa sầu
Hải Đường ngày ấy về đâu bây giờ??
 
TIỀN GIANG
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
MƯA KHÔNG TỚI ĐẤT
 
Mưa tình không rơi tới đất!
Khiến em nuốt thảm vào lòng!
Vần thơ mờ hoen nước mắt!
Giọt buồn rớt xuống bên sông!!
 
Đò tình không vào được bến!
Chiều nay,mây xám giăng trời!
Lại thêm một lần lỡ hẹn!
Nhìn sông,buồn quá!Em ơi!!
 
Đang mùa hoa thơm trái ngọt!
Sao nghe đắng chát trong lòng?
Tiền Giang mưa không tới đất!
Chỉ làm ướt nỗi nhớ mong!!
 
Một đêm dừng chân An Hữu!
Nằm nghe con sóng vỗ bờ!
Một nửa tìm hoài chẳng thấy!
Bùn đen vấy bẩn trang thơ??
 
Nơi đó,tim ai có xót?
Người xa giờ đã đến gần!
An Hữu,mưa không tới đất!
Sao lòng cứ mãi bâng khuâng???
 
TIỀN GIANG

Đăng nhập để trả lời
0
«« « 4 5 6 7 8 » »»