Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

CUỘC TÌNH ĐÃ VỠ

288 trả lời, 46.811 lượt xem — Trang 3 / 10
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.08.2013 08:23:56 bởi võ phong trần>
Em được trời cho,giọng hát thật cao!
Giọng hát Thiên Thần,đưa anh vào mộng!
Những vần thơ,trôi dạt vào Thúy Mận!
Đọc Aleksey Tolstoy,em nhận mình là Katy!!(2)
 
“Con Đường Đau Khổ”,em bước qua làm gì?(3)
Sao em muốn đến,nơi cùng trời cuối đất??
Mỗi một nụ hôn,đều thấm đầy nước mắt!
Duyên không thành,em đã biết vì sao??
 
Bài thơ này,nếu gợi lại nỗi đau!
Phương trời đó,mong em tha thứ!
Lời sám hối,nếu vẫn chưa thấy đủ!
Xin trả nỗi đau về,để anh ép vào thơ!!
 
Katy ngày xưa,lắm mộng nhiều mơ!
Thích đọc Tolstoy với “Con Đường Đau Khổ”!
Trái tim lớn,giấu trong thân hình nhỏ!
Thúy Mận bây giờ,chẳng biết về đâu??
 
PHONG TRẦN
1.Giáo viên kiêm nhiệm thêm công tác xóa nạn mù chữ cho dân nghèo vào ban đêm.
2.Aleksey Tolstoy:bá tước,nhà thơ,nhà văn,viện sĩ hàn lâm cua Nga.Các tác phẩm tiêu biểu:Công tử bạc,Nga Hoàng Boris...
3.Con Đường Đau Khổ:tác phẩm cực hay của Aleksey Tolstoy

 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.08.2013 03:02:04 bởi võ phong trần>
MÙA THU
 
Mùa Thu và nàng thơ!
Lấp đầy những giấc mơ!
Đi suốt cùng năm tháng!
Từ ngày ấy đến giờ…
 
Hoa nở hoa lại tàn!
Nợ người cái hồng nhan!?
Buồn đong đầy trong mắt!
Duyên hết hợp lại tan…
 
Trăm nhớ với ngàn thương!
Đành gửi lại bên đường!
Tình phai như màu áo!
Sao lòng cứ vấn vương??
 
Người đến rồi lại đi
Vết thương sầu chia ly!
Đời người như chiếc bóng!
Chờ đợi nhau làm gì??
 
Chỉ còn Thu với Thơ!
Nhuộm hồn chút mộng mơ!
Ngàn lời dấu ái cũ!
Giờ đây đã xóa mờ!!
 
Mười sáu,trăng không thanh!
Sợi tơ tình monh manh!
Thương mùa Thu mắt nhớ!
Muốn quên,lại chẳng đành…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 17.12.2013 02:53:32 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG TÁM:
GIẤC MƠ “SIÊU THI SĨ”
 
Con sông Tiền vẫn sóng gió dập dồn!
Tức nước vỡ bờ,em coi thường sự đe nẹt!
Níu chân được lý tưởng,con người không sợ chết!
Còn kim ngân,chỉ là mớ giấy lộn mà thôi!!
 
Con bướm vàng đã đậu cây mù u!
Bản tình ca,xiêu lòng cành hoa nhớ!
Hưởng giọt mật tình yêu,máu con tim càng đỏ!
Trăm con đường,đều hướng đến Tây Nguyên!!
 
Tâm hồn ướp thơ,nên em coi nhẹ kim tiền!
Kẻ phàm phu cứ nghĩ là em treo giá!
Bẩy rập hắn giương lên,em không hề lạ!
Nên muốn rắc rối này,sớm kết thúc cho xong!!
 
Đêm đêm,vẫn nhờ mail nối sợi tơ lòng!!
Điện thoại thiếu bảo mật,nên chọn nơi chọn lúc!
Chủ nhật gặp hắn,đổ thêm tí nước mắt!
Để rồi thứ hai,lên xe trở lại Sài Gòn…
 
Sắp vào lớp,em gọi cho anh,tiếng cười vẫn giòn!
Nhưng âm sắc giọng nói,có chút gì hờn tủi!
Tay hiệu trưởng dê xồm,vẫn chờ cơ hội!
Em bắt anh gọi điện đánh thức mỗi ngày!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 19.12.2013 02:39:18 bởi võ phong trần>
Nghe chuông reo,điện thoại cầm tay:
-Anh yêu ơi!Em vẫn còn đang ngủ!
-Sắp trễ rồi đó,cô học trò thiếu phụ
Thay quần áo xong,nhớ uống sữa nha em!!
 
Cưng tìm đủ cách để trói chặt con tim!
Không cho anh,rời xa em nửa bước!
Chải đầu thì đòi lấy tay anh làm lược!
Tô son môi hồng,lại nhớ đến nụ hôn…
 
Chúng ta bị thần Ái Tình bắt cả xác lẫn hồn!
Ngồi trong lớp,em vẫn kẹp điện thoại nơi cổ!
Đây là trường tư,nếu không chắc khổ!
Miệng nói,tay làm,mắt nhìn,tai nghe!!
 
Hôm ấy,em buồn nôn,lúc mới đi học về!
Linh tính báo cho biết có điều khác lạ!
Không gọi cho anh,cô học trò hối hả!
Đến tiệm thuốc tây,mua…đồ thử bằng que!!
 
Nhìn vào gương,em chải mái tóc thề!
Mặc bộ đồ đẹp,không chờ anh đánh thức!
Vì muốn biết kết quả nên em háo hức!
Giơ cái que lên cao,em nhắm mắt mấy giây…

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2013 03:36:12 bởi võ phong trần>
ĐẾN SAU…
 
Chỉ vì hai chữ đến sau!
Suốt ngày em cứ càu nhàu điếc tai!
Phải chi anh quá điển trai?
Phải chi anh có biệt tài gớm ghê?
Quanh đi,quẩn lại,chỉ thơ!
Gàn gàn,dở dở,ai mê làm gì??
Người ta cất bước vu quy!
Con sông đau ấy,có đi không về!
Sao lòng cứ mãi nghi ngờ?
Sóng cứ vỗ mãi,sao bờ không đau??
Trái tim không thích càu nhàu!
Lỗ tai không thích những câu phũ phàng!!
Đời người hết hợp lại tan!
Câu từ ly chứa muôn vàn xót đau!!
Quá khứ không phải chiếc cầu!
Để ta cứ muốn đi đâu thì tùy!?
Chuyện xưa,nhắc lại làm chi?
Điệp khúc tan vỡ,hiểm nguy khôn lường!
Trăm lần thương,vạn lần thương!
Trong tim giữ một con đường mà đi!!
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 21.12.2013 02:01:13 bởi võ phong trần>
Hai vạch đều chuyển màu,má đỏ hây hây:
-Em bắt được anh rồi,hỡi người tình yêu dấu!
Đây chính là điều,em hằng mong đợi!
Anh có cùng vui,hay quất ngựa truy phong??
 
Thích thì thích,nhưng hồi họp khôn cùng!
Con sông Tiền lại một phen dậy sóng!!
Biết chắc trong người có thêm mầm sống!!
Em bảo anh xuống gấp,để tặng quà!!
 
Gặp mặt đúng ngày Noel,dù đường rất xa!
Chỉ có chấp hành,không quyền từ chối!
Biết tính em,nên anh không hỏi!
Ai bảo có người yêu là cô bé,làm chi??
 
Mùa Đông,Phố Núi tràn ngập hoa Dã Quỳ!
Mới đó mà hơn một năm rồi,em có biết?
Xưa yêu thơ,giờ yêu người tha thiết!
Nụ Hoàng Lan,ôm chặt lấy con tim!!
 
Anh mang thơ em trên chuyến bay đêm!
Có cả tấm ảnh trong bộ áo dài hồng thương nhớ!!
Phía sau tấm hình,em nhận mình là vợ
Dồn trăm thương ngàn mến,tặng chồng xa…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 28.08.2013 03:39:47 bởi võ phong trần>
HOA TƯỜNG VY
 
Sáng nay,ngắm đóa Tường Vy nở!
Mới biết tóc xanh đã đổi màu!?
Vần điệu trót vay nên nặng nợ!
Cuộc đời mai mốt,biết về đâu??
 
Ngày ấy thanh xuân,hoa sắc đỏ!
Đài hoa run rẩy,nhụy ngát hương!
Say mê,ta ngắm em trong gió!
Tiên nữ hòa trong khúc Nghê Thường!!
 
Băng tuyết mùa Đông,hoa tàn úa!
Tình buồn chen giữa cánh hoa đau!
Đâu thơ hàn sĩ,đâu nhung lụa?
Sao để hoa kia sớm đổi màu??
 
Sáng nay nhớ đóa Tường Vy ấy!
Hạ bút đề thơ,gửi tặng đời!
Trời đã bắt sao,đành chịu vậy!
Hoa tàn,nguyệt khuyết,một lần thôi…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.09.2013 03:29:55 bởi võ phong trần>

VAY NỢ
 
Tiền vay thoải mái,nhưng đừng vay nợ tình!
Ta sẽ trả mãi,không bao giờ hết!?
Có những lúc,trên đường đời mỏi mệt!
Ta ngồi nghe tim chảy giọt lệ sầu!!
 
Nụ hôn ngọt ngào,trở thành vết cắt đau!
Lời yêu dấu,giống vết chàm ma quái!?
Vần thơ vô tội,suốt ngày đem đày ải!
Kỷ niệm trở thành con ngựa chứng cuồng điên…
 
Ta khum tay,hốt ánh mắt diệu hiền!
Múc nước tưới ký ức,cho hoa tình đừng héo!
Chân lý vỡ vụn,ta bước đi xiêu vẹo!
Rượu uống ba năm rồi,giờ vẫn còn say!?
 
Dưới chân Linh Sơn,tự nguyện lưu đày!
Nhúng hồn trong bể sắc,giờ vớt lại con tim sám hối!
Chỉ một chữ yêu,chứa trăm ngàn tội!
Đi ngả nào,cũng vấp phải bùa mê…
 
Nhúng bút vào tim,viết một lời thề!
Động Thiên Thai,từ đây đóng kín!?
Trót ba phần say,giờ dành một phần tỉnh!
Để làm cho xong,những công việc dở dang…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.12.2013 01:46:39 bởi võ phong trần>
Anh xuống gặp em,không phải để nhận quà!
Anh biết tỏng,cô bé yêu đang nhỏng nhẻo!
Sóng vỗ thuyền chìm,vẫn còn la thiếu!
Muốn ghép hai hồn thơ,để thể xác được đầy!!
 
Quán “Miền Đồng Thảo”,lại tay trong tay!
Trên dòng nước,vẫn phủ đầy hoa tím!
Hoa Ti gôn bắt đầu xuất hiện!
Trong bộ Jumpsuit,em đẹp đến nao lòng!!
 
Chuyện nắng,chuyện mưa,trao đổi lòng vòng!
Anh hỏi quà đâu?Em chỉ cười không đáp!
-Theo anh,quà tặng,thứ gì quý nhất?
Anh ngớ người,chẳng biết trả lời sao!!
 
Hoàng Lan của anh,tâm ý cực cao
Những thứ tầm thường,lẽ nào đem tặng?
Mối Tình Thơ,đã vô cùng sâu nặng!
Tranh thủ hôn em,rồi tuyên bố chịu thua!!
 
Cầm tay anh đặt lên bụng,em yêu nói đùa!
Quà tặng cho anh,đang nằm trong đó!
Đến đây,thì mười mươi đã rõ!
Anh ôm em,mừng không nói nên lời!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 25.12.2013 02:13:30 bởi võ phong trần>
Lần trước chúng mình ngồi nhìn hoa tím rơi!
Em sợ mối tình thơ cũng giống như hoa tím!
Giờ thơ với người,đều thuộc về anh trọn vẹn!
Khúc vỹ thanh buồn,đã chuyển sang vui…
 
Em nghĩ anh cũng giống bao người
Sợ trách nhiệm,sợ rắc rối,cùng nhiều hệ lụy!
Lúc yêu thì nói bao lời trân quý!
Có con rồi,liền quất ngựa truy phong!!
 
Vui thì vui,nhưng có chút lo lắng trong lòng!
Chỉ sợ em yêu gặp điều khó xử!
Những ngày ở Pleiku,em mơ có siêu thi sĩ!
Tập hợp mã nguồn gen,của hai kẻ yêu thơ…
 
Trở thành hiện thực,không còn là giấc mơ!
Em muốn anh,đặt tên cho bé!
Nếu là gái,mong trăm phần giống mẹ!
Tên đứa con yêu,sẽ là Hoàng Lan!!
 
Còn nếu là trai,em chọn tên Tiền Giang!
Vừa là con sông,vừa là người tình yêu dấu!
Trong cơn xúc động,em vừa hôn vừa hỏi:
-Sau đỉnh núi này,anh còn muốn chinh phục nữa không??
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.09.2013 05:48:07 bởi võ phong trần>
CHỈ MỘT MÙA THU
 
Nếu trên đời,chỉ có một mùa Thu!
Những cặp tình nhân không bao giờ chia cắt!
Chỉ một mùa Thu,đâu phí nhiều nước mắt!
Khiến cho đời cứ ướt đẫm mưa ngâu!?
 
Ngọn gió Thu,thổi mãi bến sông sầu!
Để lấy nốt chiếc lá vàng cô quạnh!
Đám mây ký ức ngập tràn ảo ảnh!
Cổng Thiên Đường,giờ chỉ thấy rêu phong!!
 
Thu không thích thơ,ta sẽ đón mùa Đông!
Đem chút giá rét,đóng băng thời vụng dại!
Xin trả cho ta chiếc lá vàng còn lại!
Nhân thế buồn,đâu phải bỡi mùa Thu!!
 
Ta dìu nàng thơ,đi giữa sương mù!
Mất một sợi nắng mà lòng đầy nuối tiếc!
Có một mùa Thu,ta từng yêu tha thiết!
Để bây giờ trăm thứ hóa thành không!!
 
Xin chút nắng Thu,nối lại sợi tơ lòng!
Trong tim ta,một mùa Thu duy nhất!
Những trang tình sử bây giờ đem ướp mật!
Để những đóa hồng,mãi mãi tỏa hương thơm…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 13.09.2013 02:57:07 bởi võ phong trần>
THƠ NGHIÊNG CÒN ĐÓ
 
Ngày xưa em viết thơ nghiêng
Thổi cơn gió lạ,con thuyền ra khơi!?
Thơ nghiêng không nối mạch đời!
Khiến tình phải chịu trăm lời xót xa!
Nghiêng không làm đổ kiệu hoa!
Nghiêng không rửa được lụa là nơi em!
Nghiêng dòng nước mắt mỗi đêm!
Nghiêng cho máu chảy về tim nghẹn ngào!
Nghiêng cành hoa trắng lao xao!
Nghiêng lưng ong với má đào vì ai??
Dòng sông giờ đã chia hai!
Con tim giờ đã nhạt phai lời nguyền?
Bên người,em có còn nghiêng?
Ông tơ xe mối lương duyên bẽ bàng!!
Lên xe,em khoát áo tang!?
Xuống xe,em khép hai hàng mi cong!?
Nghiêng đi,để khỏi bận lòng!
Em nghiêng để trả mùa Đông cho người!
Hoa nào ôm ấp chẳng tươi?
Nghiêng rồi phải trả nụ cười cho anh!
Xưa khuynh quốc,nay khuynh thành!
Để con bướm lạ đậu cành hoa quen!
Dù em nghiêng hết con tim!
Cũng không xóa được lời nguyền năm xưa…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 27.12.2013 02:42:15 bởi võ phong trần>
Tình của em,chẳng khác nước của dòng sông!
Đầy ắp đấy,nhưng luôn luôn đổi mới!
Để em nghi ngờ,anh là người có tội!
Tình cuối cùng,anh đã khắc vào tim!!
 
Sau đỉnh này,còn nhiều đỉnh khác trong em!
Anh dù bỏ cả đời,cũng không chinh phục hết!
Chỉ bấy nhiêu thôi,đủ làm anh mê mệt!
Ôi!Hai đóa Hoàng Lan!Sao yêu đến nghẹn lời!!
 
Suốt ba ngày,anh,em và bé dạo chơi!
Em gạt bỏ hết những điều phiền muộn!
Tình chàng ý thiếp,thơ hòa tâm tưởng!
Tay trong tay,hợp tấu khúc tình ca…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 15.09.2013 02:43:49 bởi võ phong trần>
BÚT HIỆU
 
Sở dĩ anh chọn bút hiệu Phong Trần!
Vì mọi thứ đã trở thành gió bụi!
Nếu có thắc mắc,xin em đừng hỏi!
Gió của đời,hay gió của lòng ta??
 
Xưa,ngọn gió tình,làm mát một loài hoa!
Nay,ngọn gió đời,đưa tình về cát bụi!
Những con chim cánh cụt đứng xếp hàng sám hối!
Sau lưng bây giờ không còn một đại dương!!?
 
Xưa,hoa rơi ngập lối đến Thiên Đường!
Nay,sóng bạc đầu,vỡ nát hồn câm lặng!
Trong vườn tình hái nhiều quả đắng!
Nên vần thơ xuống tóc đi tu!!
 
Ta tìm được ta,xóa hết ngục tù!?
Chữ Phong bây giờ,không còn là lợi kiếm!?
Chữ Trần làm tan những điều tự huyễn!
Vẹt hết  mây mù,người sáng tựa sao băng…
 
Xuyên thủng bụi trần,sẽ thấy sự vĩnh hằng!
Thổi ngọn gió tiêu diêu,xóa cho đời phiền muộn!
Xưa thích ảo giác,nay sống trong hoài niệm!
Bút hiệu này,gói nửa mảnh hồn thơ…
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 29.12.2013 02:35:14 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG CHÍN:
NIỀM ĐAU HOA TÍM
 
Trở về An Hữu,hồn ngập xót xa!
Hắn vẫn lăn xả vào,không lùi một bước!
Nhớ đến anh,là em lại khóc!
Bà con họ hàng,đều bị hắn giật dây…
 
Tỷ phú giả vờ,làm kiếp ăn mày!
Để hai họ nội ngoại thảy đều thương xót!
Ai cũng bảo hắn là người chồng tốt!
Để em hết đường nói tiếng từ hôn…
 
Niềm đau nhân đôi,bão thổi qua hồn!
Con đường em đi,chông gai ngập lối!
Người ta đợi,nhưng em không muốn đợi!
Nút thắt này,buộc phải gỡ cho xong!!
 
Em đi đặt may,hai bộ áo dài hồng!
Tẩm hương thơm,viết những lời thương nhớ!
Áo đi thay người,mối tình đau khổ!
Qua đường bưu điện,em gửi áo lên Pleiku!!
 
Đêm “Tân hôn giả lập”,em đã vu quy!
Giờ muốn dùng đôi áo,thay em làm vợ!
Có “đồng minh” rồi,em không còn sợ!
Đôi áo này,là tín vật chờ nhau…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 22.09.2013 03:04:59 bởi võ phong trần>
VẪN NHẬN RA NHAU
 
Bi kịch cuộc đời,ta cứ giữ nguyên!
Tưới chút nước,để cỏ xanh mồ dĩ vãng!
Chỉ mấy vần thơ mà chứa đầy ân oán!?
Người đã thề bẻ bút,còn đâu??
 
Bao nhiêu đại dương chứa cho hết nỗi đau?
Rắc rối thay,một kiếp người nhỏ bé!
Dòng sông ấy,đã trở thành huyết lệ!?
Chiếc cầu kia,chia mấy nhịp đoạn trường!!
 
Đốt vần thơ xưa,xóa hết mùi hương?
Đầu thai kiếp khác,chờ người ở đó!
Canh Mạnh Bà không uống,xin người đừng sợ!
Dù bao nhiêu năm,ta vẫn nhận ra nhau!!
 
Bảy nổi ba chìm,dĩ vãng bạc màu!
Nhuộm tím hậu kiếp,để tìm ra tiền kiếp!
Yêu hồn thơ,đừng lụy vì cái đẹp!
Nhan sắc vốn dành cho kẻ phàm phu!!?
 
Lật trang thơ xưa,thương nhớ một người!
Nợ trót vay,giờ không nơi để trả!
Dù đục hết lời nguyền trên vách đá!
Sang sông rồi,người quên được hay chăng???
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 31.12.2013 01:36:02 bởi võ phong trần>
Thấy áo không thấy người,tim anh chợt đau!
Khung trời tự do vẫn đang còn phía trước!
Nơi đất Sài Gòn,từng đêm em sướt mướt!
Chiếc bẩy tình,giương sẵn để chờ em…
 
Chủ nhật ở nhà,em theo thói quen
Ăn tô mì nóng rồi phụ bán điện thoại!
Vừa ngửi thấy mùi mì,đột nhiên em kinh hải
Nước dãi tuôn trào,nôn ra cả mật xanh!!
 
Tết nhất đến nơi,tạm gát việc học hành!
Tập trung buôn bán và thanh lý hàng hóa!
Hiện tượng ốm nghén,không qua đôi mắt mẹ!
Cứ ngỡ tác phẩm kia,là của chú rể đại gia!!
 
Có con gái,ai mà chẳng lo xa?
Nhưng “ăn cơm trước kẻng”lần này,lại là điều tốt!
Một thằng rể nhiều tiền lắm bạc!
Có con rồi,như xích hắn được một chân!!?
 
Thừa lúc vắng khách,bà cật vấn Cẩm Loan!
-Bào thai ấy,chắc là con thằng Thảnh?
Hỏi cho có lệ,chờ cái gật đầu xác nhận!
Nào hay đâu,đất sụt dưới chân!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 02.01.2014 01:38:39 bởi võ phong trần>
Cẩm Loan lắc đầu,trời đất quay cuồng!
-Hay con của “thằng Bắc Kỳ”,có lẽ nào như thế?
Cái gật đầu kèm theo suối lệ!
Bà mẹ nổi điên,gầm thét vang trời…
 
Cánh Hoàng Lan,bị vùi dập tả tơi!
Bậc từ mẫu,thốt toàn lời đay nghiến!
Sự bức xúc lên đến đỉnh điểm
Khi mẹ bắt em,phải phá bỏ cái bào thai!!?
 
Người mẹ nào giết con mà chẳng thấy đau?
Hơn nữa,đây là “Siêu Thi Sĩ”,mà anh hằng mơ ước!
Trăm đau,ngàn khổ,em còn chịu được!
Nhưng chuyện thất đức này,em tuyệt đối không nghe!!
 
Mẹ chỉ trời chỉ đất đưa ra lời thề!
Nếu em cứng đầu,mẹ nhảy sông tự vẫn!
Một khi hai người đàn bà đều lên cơn giận!
Cuộc chiến tranh chỉ một mất một còn!!
 
Giống như mẹ,em nổi cơn điên!?
Dắt chiếc Dylan,cắm đầu bỏ chạy!
Quần áo tả tơi,đầu bù tóc rối!
Em lái xe như một kẻ mộng du…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 23.09.2013 02:32:37 bởi võ phong trần>
NGẮM HOA
 
Đừng ngắm hoa khi đứng quá gần!
Hương thơm sẽ làm đầu óc ta mụ mị!?
Khiến ta không nhìn thấu những điều tinh túy!
Chỉ biết khen hoa đẹp như bao kẻ phàm nhân!!
 
Hoa cũng như người,gồm thể xác và tinh thần!?
Màu sắc tươi thắm,làm lóa mắt loài ong bướm!
Giọt sương rớt xuống,tạo ra dòng hoài niệm!
Hương thơm khiến hồn hoa,tạo ra triệu giấc mơ…
 
Thoát khỏi vũng bùn,hoa mới làm thơ!
Buông son phấn,khoát màu thiền vĩnh cửu!
Xưa,nước mắt rơi,bụng làm dạ chịu!
Nay,mưa gió dập vùi,cành hoa ấy còn không??
 
Ta không ngắm hoa,bằng đôi mắt người trần!
Dùng thơ làm thấu kính,để tạo ra tâm nhãn!
Đời hữu hạn,mà tình thì vô hạn!?
Ta trân quý từng chút phấn của nhụy hoa!!
 
Đôi mắt u buồn,màu tím kiêu sa!
Ta ướp nhan sắc ấy,trong trái tim rướm máu!
Dù ở cự ly nào,lòng vẫn không thay đổi!
Nhưng ngắm hoa từ xa,lòng thấy nhẹ nhàng hơn!!??
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 24.09.2013 02:45:53 bởi võ phong trần>
HÓA THÂN
 
Ta buông tay,thuyền neo nơi bến lạ!
Bao yêu thương,xin trả hết cho đời!
Ta trót làm con tim kia hóa đá!
Hoa tím tàn rồi,nước mắt hãy còn rơi!!
 
Thơ đoạn tình,cắt mùa Thu làm hai nửa!
Nửa bình yên,trả lại chiếc áo vàng!
Nửa đau đớn,giam mình trong bão lửa!
Làm đau tình,nỗi khổ để ta mang…
 
Đêm Trung Thu,khúc mưa sầu lặng lẽ!
Ta nằm nghe,mưa hát điệu xa người!
Nỗi đau lớn,để dành nơi trần thế!
Kiếp lai sinh,hồn đỡ phải hổ ngươi!??
 
Kiếp này vay,kiếp sau ta xin trả!
Đừng giận hờn,cắt đứt mạch thơ kia!
Đã trăm lần muốn nói lời từ tạ!
Thơ níu chân,nên chẳng nỡ chia lìa!!
 
Hãy nguôi lòng,chờ ta nơi hẹn đó!
Một đóa hoa,không thể nở hai lần!
Hãy giữ trong tim chan hòa sắc đỏ!
Để cùng thơ,làm một cuộc hóa thân…
 
PHONG TRẦN
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 06.01.2014 02:23:48 bởi võ phong trần>
Con chim sáo kia,muốn thoát khỏi ngục tù!
Đành đem sinh mệnh của mình đi ngã giá!
Tránh đâm vào người,em tự mình té ngã!
Xe một nơi,người một nẻo,thật thương tâm…
 
Cấp cứu đưa em vào bệnh viện Vĩnh Long!
Đầu băng kín,chân tay đầy máu!
Vì một chút tự do,ai làm nên tội?
Bàn tay lông lá kia,bịt lối đến Thiên Đường!!
 
Bé Hoàng Lan ra đi,đầy uất hận đau thương!
Hoàng Lan mẹ,vùi mình trong hối hận!
Còn người Phố Núi,thì vừa thương vừa giận!
Vạ gửi tai bay,ập đến bất ngờ!!
 
Giải khăn tang trắng treo trên các trang thơ!
Bài văn ai điếu,khóc thương “Siêu Thi Sĩ”!?
Tim đeo tình,nên tim kia phải lụy!
Ải trần gian khổ đau,ai chẳng bước một lần??
 
Suốt một tuần,lấy rượu ướp vào thân!
Không thể sẻ chia cùng “niềm đau hoa tím”!
Đất An Hữu,một hồn thơ chết lịm!
Gia đình bây giờ,thành Địa Ngục trần gian…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 08.01.2014 01:40:30 bởi võ phong trần>
CHƯƠNG MƯỜI:
 
CUỘC CHIẾN TÌNH TIỀN
 
Trong lúc mọi người đang vui vẻ đón Xuân!
Người đẹp sông Tiền,ôm vết thương chí mạng!
Suốt một tháng trời,phải tập tễnh đi nạng!
Cả tâm hồn và thể xác cùng đau!!
 
Trong căn phòng vắng,ôm khối tình sầu!
Thông qua laptop,nhận lời mail an ủi!
Những bài thơ,chứa đầy sầu tủi!
Bằng những ngón tay đau,gõ bàn phím chuyển anh!!
 
Giấc mơ hoa tím giờ đã tan tành!
Cây tình không chết,mà hoa Xuân rơi rụng!
Nỗi đau vượt qua khả năng chịu đựng!
May mà phương trời xa,vẫn nồng trái tim yêu…
 
Cẩm Loan bị tai nạn,hắn lặn mất tiêu!
Gần hai tháng trời,chỉ vài lần thăm hỏi!
Hôm nay trời đẹp,nàng mặc bộ đồ mới!
Ngồi trước gương,sửa lại dung nhan…
 
Con trẻ ra đi,từ mẫu hoang tàn!
Chuyển hình cho người yêu,lại sợ mình xấu xí!
Sợ anh giận rồi đâm ra suy nghĩ!
Nên phải nén lòng,chuyển những tấm ảnh đớn đau!!
   (mượn hình ảnh từ Blog của Mai)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2013 03:11:13 bởi võ phong trần>
MỘ HOA
EM:
Em đi rồi,vẫn mở cổng vườn yêu!
Nếu thấy buồn,hãy về thăm!Anh nhé!
Nơi ấy vẫn còn một loài hoa không vỡ!
Chỉ phai màu vì sương gió thời gian!!
 
Nơi vườn yêu,hoa ấy sẽ không tàn!
Dành chút hương sắc,ngợi ca “Tình bất tử”!
Em trót đưa chân vào vùng đất dữ!
Nên tình dù nồng,không xóa được buồn đau!!?
 
Giữ lại bên em một khúc mưa sầu!
Để phương ấy,thơ anh đừng tắt lửa!
Nếu chỉ lần này,mà không còn lần nữa 
Đắp nấm mồ cho hoa,anh đừng có xót xa!!
 
ANH:
Trút hết phấn son,giữ lại nét kiêu sa!
Ngọn lửa tình ấy,muôn đời bất diệt!
Nào phải anh yêu,má hồng cùng mắt biếc?
Mà chính hồn thơ kia,sáng tựa trăng rằm!!
 
Em đi rồi,anh sẽ về thăm!
Khu vườn đó,chất đầy kỷ niệm!!
Có thơ,có em,có cả trời hoa tím!
Sông biển nào,chứa hết được tình ta??
 
Em đừng lục tung cả dãy Ngân hà!
Lời thề dưới trăng,không nằm ở đó!
Loài hoa thông minh không cần nấm mộ!
Kẻ si tình,đem chôn ở trong tim…
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2013 03:19:06 bởi võ phong trần>
TIẾNG ĐÀN TRI ÂM
 
Đem yêu thương,nối vần thơ ghép!
Khúc tâm ca,làm đẹp cho đời!
Con tim phổ ý thành lời!
Non sông bắt nhịp,đất trời hòa giao!!
 
Bên sông Tình,nước trào gió cuốn!
Theo tay tiên,khúc phượng cầu hoàng!
Trăm năm,một giấc mơ màng!
Đem thơ họa với tiếng đàn tri âm!!
 
Con tim đó một lầm hai lỡ!
Hồng nhan kia,bốn nợ ba duyên!?
Sảy chân cũng bỡi kim tiền!
Nát vần thơ tại đảo điên trò đời!!
 
Đau lòng nhìn hoa rơi trước ngõ!
Chạnh lòng khi trăng tỏ ngoài hiên!!
Khúc từ ly nhuốm ưu phiền!
Lật đi,lật lại,chữ duyên bẽ bàng!!
 
Thương cho cảnh hoa tàn nguyệt khuyết!
Buồn tình đời,vân tán tuyết tan!!
Thơ làm khổ lụy hồng nhan!
Bỗng dưng xẻ nghe tan đàn vì đâu??
 
Tiết Trung Thu,mưa sầu rơi mãi!
Khiến tri âm,tê tái cõi lòng!
Bên nào đục,bên nào trong?
Để cho một kiếp má hồng bớt đau!!
 
PHONG TRẦN
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 10.01.2014 01:41:10 bởi võ phong trần>
Ngày xưa mê đắm,với tóc rối lụa nhàu!
Giờ lại xót xa,những vết thương ngoài ý muốn!
Sắc đẹp trời cho,nào phải đâu vay mượn!
Tai nạn qua rồi,em hồi phục thật nhanh!!
 
Mặt sông bàng bạc màu hoa tím lục bình!
Nỗi nhớ căng đầy,ngày Valentine sắp đến!
Mất phương hướng nên không dám đưa lời hẹn!
Chỉ gửi cho nhau,lời chúc phúc xót xa!!
 
Ngày xui tháng hạn,ngõ hẹp gặp oan gia!
Em xin ba mẹ,đem trả đồ sính lễ!
Những gì em trù tính,mẹ đều đem kể!
Cho thằng rể lắm tiền,nhưng bộ não nhỏ tí teo!!
 
Nội gián tình cảm vô cùng hiểm nghèo!
Hắn lợi dụng mẹ,đặt trận địa mai phục!
Hắn lén trao cho mẹ viên thuốc kích dục!
Rồi cố tình chuốc rượu để ba say…
 
Mẹ bỏ sang nhà nội,hắn vội vàng ra tay!
Xông vào phòng em,giở trò đồi bại!
Chuyện quá bất ngờ,khiến em kinh hãi!
Kêu cứu vang trời,nhưng chẳng ai hay!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 12.01.2014 03:10:20 bởi võ phong trần>
Loài phàm phu sắp làm bẩn tấm thân này!
Nhớ đến anh,lệ em tuôn như suối!
Tên cục súc,đang trong cơn mê muội!
Hắn hạ quyết tâm cưỡng hiếp đến cùng!!
 
Đầu óc quay cuồng,tim đập chân run!
Liễu yếu đào tơ,không chống được loài hổ báo!
Hắn giở đủ các ngón nghề bá đạo!
Còn em chỉ biết cắn xé,cào cấu,lung tung!!
 
Rã rời thân xác,em buông xuôi giữa chừng!
Ngờ hay đâu,tử huyệt hắn bị lộ!
Cái lưỡi bẩn thiểu,muốn tìm đường sàm sỡ!
Em dồn hết sức tàn,khép chặt hàm răng…
 
Hắn kêu lên một tiếng kinh hoàng!
Tống em bay xuống giường,đập đầu bất tỉnh!
Cho hay người tính không bằng trời tính!
Hắn tồng ngồng chạy ra xe,máu phun thành vòi…
 
Nỗi đau tiếp nỗi đau,cắn cỏ kêu trời!
Em muốn mượn dòng nước sông Tiền,rửa đi bao tủi nhục!
Cái tuổi Quý Hợi,nghĩ càng thêm tức!
Chẳng thấy sướng đâu,toàn những chuyện ruồi bu…
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 26.09.2013 03:59:59 bởi võ phong trần>
YÊU KHÔNG GIỚI HẠN
 
EM:
Sao anh lại về phương đó?
Để em lạnh mảnh hồn côi?
Phượng vỹ trên cành chưa đỏ
Đau thương trao hết cho người?!
 
Hoa tàn trôi theo ngọn sóng!
Sao anh vớt để làm gì?
Yêu thương mới vừa nồng ấm!
Giờ đây phải chịu phân ly!!
 
Tình không dát vàng khảm bạc!
Chỉ mong sớm tối bên người!
Ai làm con tim tan nát?
Phương này nước chảy hoa trôi!!
 
Em hận dòng sông quê mẹ!
Sao không mở lối đi về!?
Anh quên tiếng cười lụa xé
Làm đau cả một trời thơ…
 
ANH:
Có miệng không lời giải thích!
Tình như dao bén cứa tim!
Nỗi đau trong hồn chất ngất!
Từng đêm,rồi lại từng đêm…
 
Anh không quên lời hẹn cũ!
Vắt tim óc để trao người!
Mong được có ngày đoàn tụ!
Nào ngờ nước chảy hoa trôi!?
 
Đem tình nhuộm vàng sắc lá!
Để Thu khỏi phải xa người!
Nào ngờ hoa kia tàn tạ!
Tình đau theo chiếc lá rơi!!
 
Xa nhau,em đừng sầu oán!
Sông kia chẳng tội tình gì!
Con tim yêu không giới hạn!
Sao còn sợ cảnh chia ly???
 
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 01.10.2013 02:41:53 bởi võ phong trần>
HOA TÍM “MIỀN ĐỒNG THẢO”
(Lục vần thơ cũ)
Em:
 
Ta về lại quán Miền Đồng Thảo!
Để nhìn nước chảy,hoa tím rơi!
Màu hoa không giống như màu áo!
Tím cả vần thơ,tím nụ cười!!
 
Bên nhau lật lại hình xưa cũ!
Tìm mùi hương ấy để trao anh!!
Vần yêu đừng ghép câu tình lỡ!
Không ước thì thôi,ước tất thành!!
 
Hoa tím trong tay,lại thoáng buồn!
Xa nhau chín nhớ với mười thương!
Đừng đem mưa gió ru hồn lạnh!
Đừng để hồn hoa,nhạt sắc hương…
 
Em muốn trao anh cả cuộc đời!
Trao vần thơ nhớ!Yêu Dấu ơi!!
Thân em đâu khác loài hoa tím!
Trọn kiếp chỉ yêu có một người!!
 
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 14.01.2014 01:37:17 bởi võ phong trần>
Nhỏ Thủy bạn em,bị bồ đá ngất ngư!
Rủ em đi Nha Trang xả xui giải hạn!
Đang muốn tìm chỗ chết,nên nghe lời bạn!
Lần đầu tiên,em đi miền Trung!!
 
Gọi điện cho anh,để vơi bớt nỗi buồn!
Nghĩ là anh không đến,nhưng anh lại đến!
Giá như đau đớn,có thể đem đổ biển!
Gặp nhau lần này,ta thanh thản biết bao??
 
Gương mặt em tiều tụy,làm anh xuyến xao!
Trong vòng tay,cố nén từng tiếng nấc!
Anh được  no bụng vì uống dòng nước mắt!
Em lại nhẹ lòng,vì đã kể hết với anh…
 
Anh mân mê từng vết thương chớm lành!
Anh vuốt ve những khoảng da bầm tím!
Vẫn nụ hôn đó,mà đau thương ngất lịm!
Em mở máy bấm bài “Nửa Hồn Thương Đau”!
 
Cứ ngỡ lần này,mình chắc phải xa nhau!
Đóa Hoàng Lan đó,giờ tàn phai nhan sắc!
Em càng nói,anh càng ôm thật chặt!
-Oan nghiệt này,nào phải em gây ra!!
 
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết được chỉnh sửa lúc 16.01.2014 01:45:27 bởi võ phong trần>
Hai hôm sau,em về đến nhà!
Anh dặn đi dặn lại,ngoan cường lên mà sống!
Phải khôn khéo trước những trò manh động!
Chân lý sau cùng,sẽ thuộc về ta!!
 
Loài bướm độc,chưa hút được nhụy hoa!
Vừa mất mặt,lòng chứa đầy căm hận!
Cái lưỡi bị đau,càng làm hắn nổi giận!
Bàn mưu tính kế,cùng đám xã hội đen…
 
Bọn chúng thì liều,còn hắn có tiền!
Lại có quan hệ với một số cán bộ biến chất!
Gài bẩy em trai Cẩm Loan sa vào một vụ cướp!
Chống người thi hành công vụ,lại cố ý đả thương!!
 
Cành hoa yếu mềm,bị dồn đến chân tường!
Hôm ấy nhà nội,tổ chức bữa cúng đất!
Đang ăn uống vui vẻ thì công an đọc lệnh bắt!
Em trai nàng là Nhật Minh,bị công an còng tay dẫn đi!!
 
Chứng kiến cảnh đó,bà nội ngã xuống tức thì!
Đầu đập vào tủ,máu tuôn xối xả!
Hắn lại cho ông anh ruột đưa ra lời gạ!
Trên đời chỉ có hắn,mới cứu được Nhật Minh!!
 
Gia đình Vương Ông tan nát,Kiều phải bán mình vì gã bán tơ!!
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»