Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sương Về Trên Núi

152 trả lời, 18.684 lượt xem — Trang 2 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 20:20:28khoc_cuoi>
GỬI NGƯỜI

Ngồi nghe gió hát khúc tình ca
Áo tím mùa xưa lộng mấy tà
Nắn nót tay gieo muôn ý ngọc
Tô bồi nhạc trỗi vạn lời hoa
Người xa hút mắt chiều thương nhớ
Kẻ lạc đầu mày buổi lệ sa
Mộng ước một mai duyên hạnh ngộ
Đời hiu quạnh quá một mình ta...!!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0

NHỚ

Ngẫn ngơ gió khóc mây cười
Sương về trên núi tặng người đóa hoa
Mây giăng chim ríu rít ca
Một vầng khói tỏa nhạt nhòa bóng mây
Rung rinh con nước làn mây
Dòng sông thuở ấy tràn đầy lá hoa
Ngẫn ngơ giữa dãi ngân hà
Vầng trăng nhỏ bé ôm hoa nhoẻn cười
Tặng ai một đóa hoa tươi
Sương về trên núi nhìn người nhớ trăng
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 20:21:48khoc_cuoi>
TỰ KHÚC PHẬN NGƯỜI

Trang giấy trắng vẫn nằm chờ nét bút
Như người yêu ngóng đợi bóng người yêu
Màu trắng trinh nguyên mang tâm sự chắt chiu
Từng ô kẻ nhỏ là nẻo đời vây chặt
Cây bút trên tay vẽ những dòng đuổi bắt
Trãi linh hồn cho thiên hạ tìm xem
Ứa máu tươi loang trang giấy dịu mềm
Bài thơ nhỏ mang nỗi sầu thiên cổ
Biết viết gì đây giửa dòng đời giông tố
Mưa nắng đi về tàn tạ đọng trong tôi
Quá nửa đời vẫn lây lất bèo trôi
Đời cơm áo chưa một lần rãnh nợ
Mõi chân đời bằng hai chân bở ngở
Vọng trời cao bằng hai mắt ngây ngô
Cho lạc lòai trong thiên hạ đổ xô
Mãi xa lạ từng đường gân mạch máu
Đành thất bại dù nghìn lần xông xáo
Ngậm chua cay cùng ngày tháng bon chen
Vẫn quạnh hiu từng ngỏ tối không đèn
Thê thiết quá đời lạnh lùng; kiêu bạc
Nên từng lúc tưởng chừng như chết ngạt
Mãnh trăng xưa ai vứt bỏ đâu rồi????
Để bây giờ tê lạnh một tim côi
Mãi hòai vọng xin một lần hạnh phúc
Thôi thì vậy , đêm từng đêm nâng bút
Thả vu vơ những con chử muộn phiền
Khe khẻ ngâm hòa gió thoãng ngòai hiên
Gửi trời đất chứng tri lòng trinh bạch
Đêm cạn , bút khô ; mực sầu nghiên trang sách
Viết gì thêm cũng chỉ một mình ta........!!!!!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:12:01DongSongNho>
TRẮNG


Mây trắng bay
Sương trắng ... trắng có ai hay
Đôi tay dỗi hờn trống không bao ngày
Lạnh
Hanh hao
Gió bấc tình gầy run rẩy
Em
Rướm lệ
Anh
Khói thuốc bay
về đâu
Nơi đâu
Dấu chân muộn phiền sầu trên tuyết ... tuyết
Trắng
Khoắc khoải
Chờ
...
Tương tư

12.05
Dòng Sông Nhỏ




Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 13:41:54BHD2>
Nằng nặng giọt sương đọng lá non
Nắng mơn khắp chốn tiếng cười ròn
Bay bay trong gió đàn chim nhỏ
Nhảy nhót trên nương lũ trẻ con
Tháng tháng thoi đưa đời lữ thứ
Ngày ngày trôi dạt kiếp cô đơn
Sương về trên núi mây vần vũ
Gió thốc từng cơn... nhớ mỏi mòn
![X(]
[color=seagreen]Bởi lẽ lòng ta buồn lắm nỗi
Nên nay thu bỗng hoá tiêu điều
[/color][:)]
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2005-12-17 18:25:34giotnangmuathu2007>
SƯƠNG BAY TRÊN ĐỈNH NÚI

sương phủ đầy trên đỉnh núi mù xa.
dốc núi, đèo cao đan hái từng sợi nhớ.
lá rau rừng chạm vào tay em hái.
thơm ngạt ngào hoa dại liếc mắt nhìn
hoa thẹn bên đường, cặp mắt lim dim.
khẽ giật mình giọt sương rơi khép lại
cánh rừng thông đeo hạt cườm tình ái.
vương nhẹ nhàng trong mắt mơ say
vượt dốc truông trầm hứng giọt sương bay
em nghoảnh mặt đi, anh không quay trở lại
để em đứng trong đất trời tìm mãi.....
sương phủ kín đỉnh đèo, lạnh giá cả mùa đông
Đăng nhập để trả lời
0

NẾU CÒN

Sương gió về hơi lạnh cả biển đông
Những cánh hạc vẫn không hề mỏi cánh
Núi mù xa những cánh hoa đơn lạnh
Ai có còn một lần nhớ đến anh
Màu hoa tím mộc mạc vẫn chân thành
Sương lắng đọng long lanh chùm hoa nở
Dẫu ra đi muôn đời anh vẫn nhớ
Giây phút tình cờ mình gặp gỡ rồi yêu
Lời ai trao thỏ thẻ tiếng yêu nhiều
Làm thổn thức hoa tình yêu hé nhụy
Với tình yêu xin người suy nghĩ kỹ
Giọt sương nào cũng theo gió tan đi
Hàng thông xưa vẫn đứng đó thầm thì
Hạt tình ái vẫn phương phi thuần túy
Thật lòng yêu xin người suy nghĩ kỹ
Mùa xuân về giá lạnh sẽ qua đi
Sương vẫn đổ hoa thầm thì trên núi
Dẫu thời gian có dập vùi tất cả
Mảnh tình đầu mãi chế ngự hồn ta
Ta biết rằng cố quên là sẽ nhớ
Nên dặn lòng cố nhớ để mà quên
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:11:12DongSongNho>
Ảo Ảnh Mây Trời 2

Dường như tiếng vọng âm lần gõ cửa
Màu nắng về lần nữa nói tiếng thương
Cỏ may vẫn còn vương triền dốc đợi
Hay ở mù sương ảo ảnh mây trời

Ngàn con hạc giấy ngàn lời ước nguyện
Hạnh phước quanh tình kết quyện bao dung
Cho em tôi thôi phù dung tạm bợ
Đến bên người nghĩa nặng nợ nhân gian

Tiếng chuông đổ tôi mơ màng cõi tịnh
Về với sương lời đính ước cố nhân
Dẫu tiếc nuối trong lần khân chọn lựa
Mĩm cười buồn đề tựa một áng thơ

Thơ mang nặng thương yêu, tình thơ tím
Giống sắc màu sương lịm cuối chân đồi
Ở nơi đó đời người như kiếp lá
Giấc bình yên quên ảo ảnh mây trời 

11.12.07

Dòng Sông Nhỏ 

Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 20:19:48khoc_cuoi>
KHÔNG

Đọc lại câu kinh "như mộng huyễn bào ảnh"
Ngòai trời mang mang tuyết ngập lối vô thường
Một ngày sắp qua cho đêm dài tê lạnh
Can cớ gi` ; tội tìnhnhau quá người thương?????

Hạc mõi cánh cổ tích nào mẹ kể
Chuyện nghìn xưa về sống lại cùng ai
Hệ lụy tình vương cùng trời cuối bễ
Một bàn tay còn chới với bàn tay

Và trăng lặn và sao chìm
Ảo ảnh dâng lên , mù sa chắn lối
Trách gì đời nhau vùi sâu kỷ niệm
Gủi đến phương người lời tim đơn côi

Tận cùng nhớ thương câu kinh sám hối
Bụi nhân sinh dồn tụ lạc thiên đường
Chuông mõ oan khiên mây trời rẽ lối
Vọng khúc ca sầu ; tằm đến thác còn vương..!!!!!


Trích đoạn: Dongsongnho

Ảo Ảnh Mây Trời 2

Dường như tiếng vọng âm lần gõ cửa
Màu nắng về lần nữa nói tiếng thương
Cỏ may vẫn còn vương triền dốc đợi
Hay ở mù sương ảo ảnh mây trời

Ngàn con hạc giấy ngàn lời ước nguyện
Hạnh phước quanh tình kết quyện bao dung
Cho em tôi thôi phù dung tạm bợ
Đến bên người nghĩa nặng nợ nhân gian

Tiếng chuông đổ tôi mơ màng cõi tịnh
Về với sương lời đính ước cố nhân
Dẫu tiếc nuối trong lần khân chọn lựa
Mĩm cười buồn đề tựa một áng thơ

Thơ mang nặng thương yêu, tình thơ tím
Giống sắc màu sương lịm cuối chân đồi
Ở nơi đó đời người như kiếp lá
Giấc bình yên quên ảo ảnh mây trời

Dec 11th, 2005

khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:12:49DongSongNho>
Dòng Sông Nhỏ rất là hân hạnh & vui khi nhận được nhiều thơ của anh chị:
Giotnangmuathu2007, Khoc_Cuoi, MaiYeuEm & BHD2
Chúc các anh chị một mùa Giáng Sinh an lành




Tình Nhân Ơi


Ðông sầu lắm mùa xuân buồn khép cửa
Màu nắng về lần lượt bỏ đi rong
Mưa trên dốc, gió đồi phong lồng lộng
Tuyết bên lòng, sương núi vọng bâng khuâng

Tình viễn xứ quà Anh vầng trăng lạnh
Không đủ nồng Em hiu quạnh đêm mơ
Dòng chữ rối hồn thơ màu mây xám
...Buồn không Anh khói thuốc sẫm mong chờ?

Tuyết quanh ta mờ phai đường cô tịch
Gót chân hồng vết tích mình tìm nhau
Lặng im dấu niềm thương đau mời gọi
Tình nhân ơi ... lời yêu nói... bạc đầu

Ðông chưa qua trời trùng trùng tuyết trắng
Mộng đường tình ngắn hạn Em có Anh
Con phố nhỏ cong mình hanh hao đợi
Tình nhân ơi ... trăng sẽ sớm trọn vành

Dec 18th, 2005
Dòng Sông Nhỏ
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:13:08DongSongNho>
Ước


Anh à
Nếu nhớ Em ...
Vẽ thẫm ánh dương hồng

Em ước được bồng bềnh mùa lễ hội
Đội nón thiên thần bước lối quê hương
Hoa điên điển cài vương trên áo cưới
Tình xuân ơi hương bưởi ngát đất trời

Đường làng xưa trẻ đùa lời trêu chọc
Tiếng hò reo tay vỗ dọc bến sông
Đàn cò trắng lội vàng đồng hoa lúa
Quà anh em giai điệu múa tình thương
...

Em nhớ anh ...

Mùa đông giá, tị hiềm sương đầy ngã
Che khuất tầm nhìn lã mệt thiên thanh
Trong lặng thinh lòng nguyện câu an lành
Phúc duyên nợ dòng sông xanh cá nước

Hai ta dẫu dặm trường...tình vẫn vượt
Sóng trùng khơi khắc họa bức chân dung
Vẽ trong thơ nhân ảnh dáng tương phùng
Chuyến phà cuối Tiền Giang trời lộng gió

Miền thương nhớ êm đềm con trăng tỏ
Ngồi bên nhau nghe vi vút sáo diều
Quên hết muộn phiền ngõ đợi đìu hiu
Hồn sông núi chiều về chuông thanh tịnh

Tất cả chuyện lành em anh dự tính
... Ao ước ... lòng mình vẹn ... phải không anh?



19.12.05
Dòng Sông Nhỏ 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:13:29DongSongNho>
Hoa Cúc Trôi

Ta vấn tóc, gói sầu trong tĩnh lặng
Bước đi hoang mặn chát lệ tình rơi
Cố níu kéo rã rời tay buồn tủi
Nhân dáng đời lủi thủi giọt nến tuôn

Mới hôm qua còn nồng muôn tiếng nói
Thuở bình minh, tẽ lối … hoa cúc trôi
Một dòng trắng … sông buồn …ôi ! tiếng khóc
Rũ nét ngài đau đáu dốc thiên thu

Mới hôm qua cung đàn vui réo rắc
Bài tình ca nay lạc mất phím chùng !
Dây tơ đứt … khúc tương phùng nức nở
Bước chân trần ai lỡ bỏ cuộc chơi

Ta ở lại, mộng du bờ hoang tưởng
Ảo ảnh về khổ lụy hướng gió đêm
Xào xạc lá bên thềm xưa người đến
Ghé thăm nhà ... bến cũ … hoa cúc trôi.

11.01.06
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 07:53:31DongSongNho>
.
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 07:55:37DongSongNho>
.
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 07:54:39DongSongNho>
.
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:07:36DongSongNho>
ĐỜI ... MỘT SÁNG

Đời ... một sáng bình minh luôn khoắc khoải
Bước vào trần nhân thế khóc tiếng "oa "
Nào đâu chỉ riêng ai, người được biết
Nước mắt sầu mặn chát cũng của ta

Đời ... một sáng mẹ tập tành câu nói
Bập bẹ đầu môi, đối diện thế nhân
Vẫn dấn bước theo bàn chân của mẹ
Chập chững lần tường nhiễu sự bâng khuâng

Đời ... một sáng cùng cha vào cửa lớp
Ngơ ngác trần ai bụi phấn của thầy
Nhịp gõ thước đau lòng theo năm tháng
Mối u hoài chuyện vấp ngã đời nay

Đời ... một sáng đưa bàn tay anh nắm
Qua ngỏ hàng rào rách áo cô dâu
Có ai nói mưa Ngâu vào tháng bảy
Riêng đời mình thao thức mấy canh thâu

Đời ... một sáng gặp người dưng đầy xóm
Lạ lẫm nhìn nhạt thếch cả trời mây
Lòng chợt nhớ quê hương sau lưng áo
Đẫm mồ hôi , tay trắng môt bàn tay

Đời ... một sáng thấy mình già hơn tối
Tuổi khôn ngoan rượt đuổi bụi vô thường
Ai lấn lướt trong trò chơi cút bắt
Dấu chân trần bốn ngựa kéo hư không

Đời ... một sáng bạn bè về gặp gỡ
Ngỡ ngàng thay nghe tiếng khóc vang nhà
Thấp thoáng bóng mình dường như chiếc lá
Rụng rơi ... tơi tả ... dưới gốc thông già

15.01.06
Dòng Sông Nhỏ 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:08:00DongSongNho>
Chỉ Riêng Anh


Hái nhánh lộc xuân chiều cuối năm
Mang về trang điểm góc âm thầm
Mộng rằng ta đến trong thương nhớ
Ấp ủ bóng hình ấm chiếu chăn

Mình ở xa hoài buồn quá Anh !
Hai bờ cách trở tội duyên lành
Những đêm khuya vắng sương trời khóc
Mờ nhạt dòng sông tựa bức hoành

Không biết làm sao đến với nhau
Em nhờ mây dệt thắm một màu
Chở theo hương tóc về bên ấy
Chắc được tin này Anh bớt đau

Đừng buồn Anh nhé chiều quê lạ
Xa quá trần ai tiếng dỗ dành
Thôi thì …thơ viết thay câu nói
Gửi hết xuân tình chỉ riêng Anh

17.01.05
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:08:41DongSongNho>
Đêm Không Ngủ


Đêm không ngủ ...

Nằm nghe gió chở mùa xuân qua cửa
Em biết rằng lần nữa phải đợi anh
Không dám nói, sợ sông xanh ngầu đục
Lặng lẽ ôm sầu nước mắt chảy quanh

Em ...

Tháng Giêng nghĩ về quê hương tháng Chạp
Tết cận kề mình khoắc khoải nhớ nhau
Hoàng hôn tím thẫm màu chờ trong mắt
Là chứng nhân tình son sắc ngọt ngào


Anh có biết nhịp cầu nào tương ngộ ?
Nối cho em một lối đến cùng anh
Mình có lẽ ... xin vầng trăng đừng lẻ
Tựa vào nhau êm ả cõi yên lành

Anh à ...

Chiều hôm trước mưa xuân rơi nhiều quá !
Rớt xuống hiên nhà ướt tóc ngang lưng
Nghe mẹ hỏi bao giờ anh về nhỉ ...?
Cắn vành môi, em lệ đổ không ngừng

Mưa day dứt không làm sao ngủ được
Dịu vợi ngoài trời lất phất tơ buông
Điều hạnh ngộ tưởng chừng như ở đó
Vậy mà ta nặng nợ suốt canh trường

Thềm cuối năm cội mai vàng đầy nụ
Những ước mơ chen lấn rủ nhau về ...
... Gia đình mình quây quần bên bếp lửa
Anh nhìn em bằng ánh mắt phu thê

Ngày xuân mới chợ quê đầy hoa cúc
Trong lòng em ngập hạnh phúc bên anh
Sơn khê nắng sum vầy vườn cố quận
Mộng tình thương, mặc kệ gió lay mành

Niềm mơ ...

Bên kia sông trùng khơi muôn tiếng vọng
Hương chiều xưa nép bóng nỗi niềm riêng
Theo em mãi trên bước đường xa xứ
... Dẫu thế nào cũng chỉ nói "thương Anh "

21.01.06
Dòng Sông Nhỏ
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 20:14:46khoc_cuoi>
DƯ HÒAI


1.-
Chìm khuất giửa ồn ào ngựa xe
Chợt thèm nghe tiếng bìm bịp kêu nuớc lớn
Thời râu tóc dựng ngược…giang hồ hảo hớn tụ hội nơi này
Đỏ quạch phù sa …. rừng mênh mông hùng cứ
Vỗ tay đánh khà …chén chú chén tui.
Ơi phương Nam ẩn mình bao Dòng Sông Nhỏ….một đời nuôi dưỡng những kẻ tha phương .
nghĩa tình rộng lớn xiết bao dường….
Con cá quẩy đuôi đớp bóng….no dạ chiều đốt đồng bắt được
Con ong rừng ướp mật … ngọt ngào lúa nước thưở khai hoang
Chân ngập trong bùn non ….nắng chang chang nhuộm da đen nhẻm
Xong buổi đồng tắm truồng giửa sông …nghêu ngao bậu ơi nhớ quá……một ngày qua êm đềm.
Tiếng đàn đêm giửa trời gửi về người cố xứ
Hò xang xê xự……..mang mang mang mang
Đâu đó tiếng ai chép miệng khẽ khàng …..nhớ……!!!!!!


2.-
Vậy mà ngày một ngày hai bổng chừng tan vỡ
Nghĩa kim bằng trôi tuột theo nần nợ áo cơm
Sông vẫn chảy đời sông…dề lục bình sóng đẩy đưa biền biệt
Con chim buồn chao nghiêng đâu biết đêm nay đậu nhánh cây nào
Trớ trêu làm sao….lại một lần lãng bạt…..nuốt nước mắt vào trong quẩy khăn gói lên đường
Về đâu trời đất bao la …gã giang hồ chống cây dầm ngó lui về bến cũ
Âm u …..u u…mây mù mịt kéo về
Bổng thét vọng câu thề ….Sông xưa ơi chờ nhé……Rừng ơi chờ nhé…..đồng ơi chờ nhé …đừng vội trách ai tan nghé xẻ đàn…….!!!!!!
Đò xuôi dòng….gió lồng lộng …..sóng xô lòng ……hề ra đi ra đi….!!!!!


3.-
Lận đận , qươ quào … cày mướt mồ hôi …bàn tay chai sạn
Tủi nhục , cuối lòn , bán mạng bao phen
Những ngỏ tối không đèn đi ; về hờn tủi….lòng như muối xót dạ tợ kim châm ….!!!!
Vét túi dăm ba đồng mua bài ca vọng cổ …..chiều thẩn thờ bắt gặp quê xưa lề đường rao bán
Hò ơiiiiiii…….nín hơi mà than “ ai người bạn thiết ..ai nào tỏ biết …..tình ta vấn vương…ai đó có lường thủy chung mấy nỗi…chìm nỗi nửa đời..giờ ngã quỵ …ơi hò….!!!!!
“ Đèn Sài gòn ngọn xanh ngọn đỏ” nghe mà cay đắng vô bờ……!!!!


4.-
Và giờ đây …ngồi hiu quạnh soi mình trên vách
Con thằn lằn rách việc cứ tặc lưởi ghẹo người
Con muỗi cứ vo ve …nhớ ngày xưa nhánh bần gie đóm đậu
Đếm từng sợi tóc trắng xem sợi nào trắng bởi bạc lòng nhau
Cứ nghĩ là chiêm bao…muốn quay về quá khứ
Cái thưở chân đất đầu trần ngọt lịm củ khoai
Cái thưở phù sa nồng nàn tình ai chân chất
Con kiến cắn đau …điều rất thật ….sao lại nở vô tình
Dỗ lòng mình….. phương xa kia còn đó ..nguyên vẹn đợi chờ
Về đi thôi …..về đi thôi…dừng chân nửa đời lãng bạt
Bình yên thầm lặng …chuối chát..chanh chua…..điều giản dị mà hạnh phúc không ngờ……
Thảnh thơi như đất thó nằm hiền ngoan nghe dế giun đùa giởn
Êm đềm Sông Nhỏ yêu thương chờ con đò mục tìm về
Quên quên những hoang mê quá nửa đời khứng chịu
Tang bồng …..như không ….xin trở về cùng phương người tạ tội
Đất phương Nam , đất phương Nam một cõi bao dung
Lòng ta khôn cùng….!!!!!!


khoc_cuoi
Gửi tặng Dòng Sông Nhỏ thay niềm tâm sự
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-01-29 07:35:19vũkimThanh>
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 22:09:07DongSongNho>
Chuyến Xe Cuối

Chuyến xe cuối, dừng bến chiều hai tám
Bỏ lại sau lưng một đám bụi mù
Em đứng đó, tìm anh... người lữ khách
Chẳng trở về... mình dang dở mùa xuân

Chuyến xe cuối, bâng khuâng niềm hoài vọng
Mắt xa vời trông ngóng... Lệ rưng rưng
Vạt nắng vàng hoe lạ lẫm một vùng
Thấm hiu quạnh bóng mình qua ngõ trúc

Chuyến xe cuối, ngựa thồ... Nghe thúc dục
Gõ vào tim theo nhịp bước gian truân
... Em chờ anh không biết mấy nhiêu lần
Xuân đã muộn... Lại chờ thêm chút nữa !!!

Chuyến xe cuối... Anh ơi! Buồn muôn thuở
Chở niềm đau trong nỗi nhớ hai nơi
Chiều tha phương lất phất sợi tơ trời
Chuông cổ tự dỗ dành lời nguyện ước

Chuyến xe cuối... Bao giờ anh về được?
Mình có nhau hay sương khói lam màu
Nói đi anh
Mình vì nhau... Hay mãi mãi chẳng vì nhau
Bến chiều xuân, ta chờ gì anh nhỉ?

Ngày 28 tháng Giêng năm 2006
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
ĐÊM NHỚ BẠN

[size=2]Bước khẻ hiên sầu mộng viễn khơi
Trăng non chết lịm một vuông trời
Sương khuya lặng lẽ tan vào đất
Gió sớm vô tình cuộn lá rơi
Thấp thóang sân ngòai ai bước nhẹ
Xon xao gác vắng dạ chơi vơi
Buồn ta vẫn thế đời kiêu bạc
Thãng thốt niềm riêng nửa mãnh đời .
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
NHẮN NHỦ

Ơi !!!!!!! người xứ lạ giấc mơ xa
Áo lụa thanh xuân lộng mấy tà
Viễn xứ ưu trầm hòai cố quận
Tha hương mõi mắt vọng quê nhà
Trùng trùng sóng vỗ chiều phương khách
Dặm dặm mây mù khúât nẻo ta
Nếu đã là duyên xin ước hẹn
Cùng ta viết tiếp khúc tình ca .

khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-03-12 03:35:01khoc_cuoi>
VỀ PHỐ

Về phố ngủ quên dưới mây chiều
Ngựa già mõi vó nhịp cô liêu
Mang mưa rong ruỗi trời xa lạ
Cõng nắng phiêu linh trãi dấu yêu
Núi khóac sương mù hòai ngóng đợi
Sông trôi mãi miết nỗi đìu hiu
Phố cao ghé lại hồn du mục
Quạnh quẽ niềm riêng cũng đã nhiều
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
ANH VÀ EM

Anh gã hành khất xin lửa mặt trời
Về ủ nồng môi em trong mùa lạnh giá
Anh gã làm vườn từng chiều ngóng đợi
Lá sen hồng nâng nhẹ gót hài qua

Xxxxx

Em vẫn là Dòng Sông Nhỏ hiền hòa
Hồn nhiên tuổi thơ ngày xưa tắm gội
Phù sa ngọt ngào ; bao dung như biển cả
Trôi về anh và chỉ một anh thôi

Xxxxxxx

Thân đơn dặm mù đường xa tóc rối
Chống chọi bão giông em giử vẹn mình
Anh hệ lụy oan khiên cõng sầu sa mạc
Sư tử buồn đi suốt cuộc điêu linh

Xxxxxxx

Giờ yêu nhau hai mái đầu chớm bạc
Vẫn thanh xuân như thưở đó học trò
Dẫu xa cách nhưng lòng chung điệu nhạc
Bài tình ca …..vứt hết chuyện sầu lo

Xxxxxxx

Đời vẫn xuôi và Sông Nhỏ em vẫn chảy
Anh vẫn chờ và nghĩ chuyện ngày mai
Ôm trọn Sông em hồng nét son con gái
Cho nghìn sau còn nhắc lại hôm nay ……!!!!


khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:44:10DongSongNho>
Trích đoạn: khoc_cuoi

ANH VÀ EM

Anh gã hành khất xin lửa mặt trời
Về ủ nồng môi em trong mùa lạnh giá
Anh gã làm vườn từng chiều ngóng đợi
Lá sen hồng nâng nhẹ gót hài qua

Xxxxx

Em vẫn là Dòng Sông Nhỏ hiền hòa
Hồn nhiên tuổi thơ ngày xưa tắm gội
Phù sa ngọt ngào ; bao dung như biển cả
Trôi về anh và chỉ một anh thôi

Xxxxxxx

Thân đơn dặm mù đường xa tóc rối
Chống chọi bão giông em giử vẹn mình
Anh hệ lụy oan khiên cõng sầu sa mạc
Sư tử buồn đi suốt cuộc điêu linh

Xxxxxxx

Giờ yêu nhau hai mái đầu chớm bạc
Vẫn thanh xuân như thưở đó học trò
Dẫu xa cách nhưng lòng chung điệu nhạc
Bài tình ca …..vứt hết chuyện sầu lo

Xxxxxxx

Đời vẫn xuôi và Sông Nhỏ em vẫn chảy
Anh vẫn chờ và nghĩ chuyện ngày mai
Ôm trọn Sông em hồng nét son con gái
Cho nghìn sau còn nhắc lại hôm nay ……!!!!





BỒ CÂU VỀ NGANG NGÕ


Người điên gầy đang hát
Điệp khúc buồn trơ xương
Khách qua đường dừng lại
Nêm chật cả phố phường

Lời ca trầm chìm nỗi
Tiếng thở dài gió vương

Bồ câu về ngang ngõ
Tha đi khúc đoạn trường
Tặng người thân bạc phước
Nghìn nụ cười yêu thương

Aug 07th 2006
DSN

r
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 19:43:00khoc_cuoi>



BỒ CÂU VỀ NGANG NGÕ


Người điên gầy đang hát
Điệp khúc buồn trơ xương
Khách qua đường dừng lại
Nêm chật cả phố phường

Lời ca trầm chìm nỗi
Tiếng thở dài gió vương

Bồ câu về ngang ngõ
Tha đi khúc đoạn trường
Tặng người thân bạc phước
Nghìn nụ cười yêu thương

Aug 07th 2006
DSN

VỀ PHƯƠNG NGƯỜI.....

Đêm còn đó âu lo
Bình minh dài nỗi nhớ
Sông xưa vắng con đò
Buồn hiu lòng bến đợi

Nghe trái đất thở dài
Thêm nếp nhăn ngày tháng
Hệ lụy còng hai vai
Oan khiên chồng khổ nạn

Một người điên trong đời
Đời tạo chi buồn vui
Tiếng muôn trùng chới với
Đau sao...tiếng ngậm ngùi.!!!!?????

Chợt ghé lại đời nhau
Xin đừng như gió thoảng
Lay chuông gió hư hao
Dư ảnh nào tan loãng

Ngày mặt trời chưa tới
Đêm mộng mị không lời
Sông nhỏ trôi mù khơi
Quạnh hiu ta bến đợi

Có là chuyện trăm năm
Bình yên Sông cùng Núi
Giờ còn đó lạnh căm
Nửa đời ai lầm lũi

Người điên đã đi qua
Buồn vô tình bỏ lại
Khẳng khiu cõi người ta
Gót mòn còn dẫm mãi

Chắt cạn một lần thôi
Gửi phương người xa thẳm
Lời tứa máu mặn môi
Ghi tình ta sâu đậm

Cho tình ta trăm năm......!!!!!!!

r
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 20:15:49khoc_cuoi>
LỤC BÁT RIÊNG MÌNH

Lá tàn Đông úa vàng rơi
Chao nghiêng chạm khẻ vai người ngủ quên
Phố sầu Đông góc buồn tênh
Mây còn hờ hững bấp bênh phận mình
Mệt nhòai gót mõi phiêu linh
Dừng chân ngõanh lại vô hình thời gian
Mùa xưa phủ bụi ố vàng
Thiên thu giục giã lỡ làng trôi nhanh
Ngày qua cuối bãi đầu gành
Vẫn ta với những mong manh đất trời


Xxxxxx

Thôi về khép lại cuộc chơi
Nghe em …Sông Nhỏ ru hời tháng năm
Nồng nàn ánh mắt xa xăm
Chở che từ độ thì thầm yêu nhau
Nghìn xưa kéo chuyện nghìn sau
Phù sa Sông mãi ngọt ngào cõi riêng
Cỡi bao trói buộc muộn phiền
Về em tắm gội đôi miền cỏ hoa
Hoàng hôn giục bóng giang hà
Nghe Dòng Sông Nhỏ cùng ta khóc cười…….!!!!!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 05:45:18DongSongNho>
Trích đoạn: khoc_cuoi

LỤC BÁT RIÊNG MÌNH

Lá tàn Đông úa vàng rơi
Chao nghiêng chạm khẻ vai người ngủ quên
Phố sầu Đông góc buồn tênh
Mây còn hờ hững bấp bênh phận mình
Mệt nhòai gót mõi phiêu linh
Dừng chân ngõanh lại vô hình thời gian
Mùa xưa phủ bụi ố vàng
Thiên thu giục giã lỡ làng trôi nhanh
Ngày qua cuối bãi đầu gành
Vẫn ta với những mong manh đất trời


Xxxxxx

Thôi về khép lại cuộc chơi
Nghe em …Sông Nhỏ ru hời tháng năm
Nồng nàn ánh mắt xa xăm
Chở che từ độ thì thầm yêu nhau
Nghìn xưa kéo chuyện nghìn sau
Phù sa Sông mãi ngọt ngào cõi riêng
Cỡi bao trói buộc muộn phiền
Về em tắm gội đôi miền cỏ hoa
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe Dòng Sông Nhỏ cùng ta khóc cười…….!!!!!!!




KÝ ỨC ... THƠ TÌNH

Con bé nhỏ ... thương ... gã khờ ngốc nghếch
Se nhẫn hồng lá cỏ một lần trao
Đời viễn xứ, áo tình ngày xô lệch
Mắt u hoài nhớ gã đến xanh xao!

Cô bé nhỏ lang thang vùng cỏ tím
Bước chân hồng rong ruổi bướm vàng bay
Gã thư sinh lạc hồn theo tóc bím
Cũng ước mình được ôm bé trong tay

năm 2006
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-24 18:48:39Huyền Băng>
Dongsongnho

KÝ ỨC ... THƠ TÌNH

Con bé nhỏ ... thương ... gã khờ ngốc nghếch
Se nhẫn hồng lá cỏ một lần trao
Đời viễn xứ, áo tình ngày xô lệch
Mắt u hòai nhớ gã đến xanh xao!

Cô bé nhỏ lang thang vùng cỏ tím
Bước chân hồng đuổi bướm vàng bay
Gã thư sinh lạc hồn theo tóc bím
Cũng ước mình được bé trong tay

Năm 2006
Dòng Sông Nhỏ


Đọc "Nhẫn cỏ" nên nhớ, gửi DSN bài thơ ấy của một thời biết yêu...

Nhẫn cỏ tặng em


Em cứ cười anh
Một gã trai khù khờ, đeo kính cận
Ngồi hàng giờ đan nhẫn cỏ trao em
Bàn tay anh năm ngón thật mềm
Bởi sống giữa đất Hà Thành
Nên tuổi thơ anh
Chưa một lần được đan nhẫn cỏ
Chắc em hiểu vì sao anh bỡ ngỡ
Rất vụng về với nhẫn cỏ trong tay
Cười nữa đi em, anh sẽ vẫn miệt mài
Đan nhẫn cỏ để tặng em, vậy đó
Dẫu chẳng được đẹp xinh như ai vừa có
Nhưng nó là tất cả, đó em
Anh nâng niu năm ngón thon mềm
Khe khẽ thở... nghe tim mình rung động
Gió nói gì, nên tay anh lóng ngóng
Khi lồng vào tay em
Chiếc nhẫn cỏ anh đan.

r
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»