Trích đoạn: DongSongNho
Tàn
Tàn đêm thâu, sương trắng ngần mắt biếc
nhủ bình minh dõi én liệng ngu ngơ
dáng trần ai sầu khổ đến không ngờ
mặt trời cháy đỏ lòng khuôn tim vỡ
Tàn buổi trưa, hoàng hôn về ở phố
khói vườn xưa chầm chậm thả tiêu sơ
động bông lau bềnh bồng xe thổ mộ
giục dấu tình níu từng gót chân thơ
Tàn cơn mưa, nước về nguồn bàng bạc
áo hình mây cánh hạc bóng phù du
khi nào nhớ mùa thu, mưa bay ngược
thả nhân gian muôn hạt nhớ mịt mù
Tàn cuộc vui, ta buồn như cọng cỏ
nép thân mình nương ngọn gió xanh xao
chiều thong thả buông từng lời chuông gõ
điểm âm trôi phiêu dạt thuở yêu nào
19.07.2007
Dòng Sông Nhỏ
THỔ HUYẾT VẦN THƠ KIÊU BẠC
(Ngày nhớ Dòng Sông Nhỏ của anh)
Người đi bỏ lại tinh cầu lạnh
Thãng thốt tìm quanh ngày âm u
Chẻ trắng chiêm bao đêm ngất tạnh
Vạt áo ngậm sương hóa lệ mù
Người mang theo ánh nhìn cong cớn
Đỏng đảnh môi thơm tiếng ngạo đời
Phía đó ngày đêm người có lớn ?
Bên này ta già cả cuộc chơi
Cũng hàng cây gác dài theo phố
Lá vẫn khoan thai chọn chổ nằm
Ta thiếu bàn tay mà dư chổ
Hồn buồn mục rữa suốt nghìn năm
Người đi một chuyến là xa mãi
Mặt trời thôi ấm những dòng sông
Vá víu chút chiu tình non dại
Hành trang lầm lủi gót rêu rong
Ngữa mặt nhìn trăng phơi nhợt nhạt
Tịch lặng bao vây đến rợn người
Thổ huyết ngâm vần thơ kiêu bạc
Nhớ người phương đó ánh sao rơi