Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sương Về Trên Núi

152 trả lời, 18.680 lượt xem — Trang 3 / 6
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-08-24 08:47:39Dongsongnho>
Thank Khải Nguyên đã gửi DSN bài thơ Nhẫn Cỏ Tặng Em.
Chúc Khải Nguyên bình an

DSN
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 05:40:57DongSongNho>
Buồn !

Trưa chênh vênh phố buồn nghiêng vách núi
Con đường đèo uốn khúc vạt nắng cay
Rưng rưng trong mắt dòng sông màu tối
Chảy qua triền theo lối bóng chim bay

Ngày 23 tháng 08 năm 2006
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2006-09-04 23:34:48Khải Nguyên>
Dongsongnho

Buồn !


Trưa chênh vênh phố buồn nghiêng vách núi
Con đường đèo uốn khúc vạt nắng cay
Rưng rưng trong mắt dòng sông màu tối
Chảy qua triền theo lối bóng chim bay

Ngày 23 tháng 08 năm 2006
DSN


Buồn !


Đêm trắng đêm mắt buồn dâng thao thức
Ánh đèn vàng heo hắt, nhạt nhòa trông
Se se lạnh... thu đã sang rồi nhỉ
Để giọt sầu chống chếnh nặng lòng mong
- Khải Nguyên -

T: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=127612&mpage=29
V: http://vnthuquan.net/diendan/tm.aspx?m=128338&mpage=3
Đăng nhập để trả lời
0



bước đi đâu tối trời cao vẫn tối
gió mùa thu về trăn trối lá vàng
quả tim đau lên tiếng hỏi gió ngang
bao giờ nhỉ mùa xuân thêm lần nữa


dẫm chân xuống ngôn từ khi quá khứ
nở mạ xanh trong cơn gió phong phanh
ai tin được nỗi buồn trong cổ lục
về lại đây ta và bóng song hành



hắn chỉ là thi sĩ đâỳ ốm yếu

nhưng túi yêu gom đủ cả trăng sao
nếu hao gầy theo vũng tối đi vào
hắn vẫn có thơ Mê đầy huyết đẫy
hắn yêu đương bóp nhói cõi trần gian
rồi áy náy nhìn người sinh họat

hắn chỉ là thi sĩ đầy ốm yếu
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:39:39DongSongNho>
Buồn Ơi … Thôi Hãy Ngủ

Ta và bóng song hành quanh thiền tự
Khói hương trầm khô lệ bước sa di
Chuỗi bồ đề điểm trang đóa cúc quỳ
Đêm thánh thiện hóa thân tình gỗ mục

Bát ngôn thở thi từ trong cổ lục
Nỗi niềm riêng áo lụa đã nhạt phai
Buông tiếng mõ niệm kinh lòng nhân thế
Khép niềm mơ trăng ướp gót sen hoài

Gió về khuya lay động đỉnh chung đài
Mang dép cỏ đi vào miền sáng tối
Sương dẫn dắt đôi bờ … nào có tội !
Bóng và ta lần nữa, lối chia hai


Sáng bên đồi, ngôi sao tỏa hình hài
Soi lấp lánh bình an về xóm cũ
Vọng từ tâm, chuông gióng tiếng khoan thai
Lời chúc phúc …. buồn ơi … thôi hãy ngủ

Ngày 06 tháng 09 năm 2006
Dòng Sông Nhỏ



Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-06 09:09:56DongSongNho>
.
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 19:37:45khoc_cuoi>
NGỘ


Khệnh khạng quay đầu núi biếc
Bao lần bến ngộ chưa qua
Mục ruỗng xương da khánh kiệt
Bật cười ..ta chẳng là ta …!!!!!!!!

Nài nĩ mây đừng vội xám
Quanh góc du thủ phận mình
Phủi vội bụi trần gian bám
Để còn tiếp cuộc điêu linh

Nếp nhăn mi nào vừa khép
Tóc đêm vội xõa thinh không
Tang bồng chen chân cửa hẹp
Xảy chân tro bụi mộng lòng

Tự dưng hồn trầm đá cuội
Đáy rêu rong gõ nhịp đời
Sá chi một ta ngu muội
Đi về vồn vã cuộc chơi

Tự dưng khản gào như sói
Đồng hoang cỏ cháy mùa xưa
Giờ thiên thu lên tiếng gọi
Mãnh khăn sô….. liệm sao vừa ???

Té ngã vì đời dốc quá
Ngày đêm riêng một ta say
Hồ trường mênh mông chi lạ
Rượu cạn lại đầy lệ cay

Mai có là gì chăng nữa
Vẫn ta kiêu bạc giữa trời
Nến lụn còn thoi thóp lửa
Một lần ấm lạnh ….rồi thôi !!!!!!!

Sương mù bủa vây khắp lối
Ta còn lạc nẻo quy tâm
Tịnh yên tịch nhiên sám hối
Lá khô êm chổ ta nằm ……!!!!!!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 19:37:08khoc_cuoi>
MƯA...!!!

Người về đêm mưa té tát
Bóng nghiêng loang vách tường rêu
Xòe tay che đời rách nát
Ừ ta hệ lụy trăm điều

Cớ gì hồn nhiên bổ bã
Ngang qua đời có gì vui
Áo cơm nợ nần nghiệt ngã
Phố mưa ai có ngậm ngùi ???

Chăm chút buồn vui đọan nỗi
Van mưa thôi bớt tịch liêu
Xanh xao đêm xin đừng vội
Sũng ướt hồn ta đã nhiều

Giật mình đếm giọt thời gian
Hóa ly cà phê ký ức
Nhấm nháp cùng ta họan nạn
Giọt rơi từng giọt hoang mang

Đêm mưa lệch xô chăn chiếu
Bàn tay từng ngón vắn dài
Đếm từng oan khiên khứng chịu
Phố khuya vàng vọt đèn xiêu

Ngón gầy đường gân mệt lã
Ngón xanh xao vọng từng chiều
Ngón tình nhân… hồ xa lạ
Năm ngón ….giờ nghe buồn thiu

Bàn tay bỏ lại cùng ai
Mưa về vàng phai sương khói
Tình trầm ngày xưa bé dại
Hóa mưa trỗi điệu ưu hòai

Mưa gieo căn phần tiền kiếp
Trần gian ướt cuộc phù sinh
Ngại ngần tình ơi có kịp
Vòng quay cuộc lữ....riêng mình ?

Đêm này rồi bao đêm nữa
Mùa nay đi tiếp mùa xưa
Xin còn bình yên nhóm lữa
Người về thôi lạnh cùng mưa…!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-10 19:36:34khoc_cuoi>
GIEO TRỒNG HƯƠNG HOA


Người xa tít mù … xa tít mù … đêm thầm gọi tên
Ngày mưa não nề … mưa não nề … lúc nào bình yên ?
Và mưa gió cứ xoay xoay ngậm ngùi
Rồi năm tháng cứ đu đưa chuyện mình

Dù sao vẫn hòai câu hát chờ người sang
Nghìn năm vẫn ngồi ở đâu đó cội vàng
Sợi tóc trắng sắt se tròn tình muộn
Lời chuông gió âm vọng hài người mang

Bỏ đi hết những trầm luân phận người
Cần chút gió thoảng ùa về em xinh tươi
Cho hồn nhiên cười vỡ mặt trời
Cho thảnh thơi đi giửa cuộc đời

Ngày mai sẽ về từ ngát trùng tin vui
Tình ta cũng về theo cánh gió ngược xuôi
Lùa tóc trắng cười vui quên phận ngừơi
Tạ ơn người đến cùng tôi rạng ngời

Giờ đâu đó người thêm khắc khỏai từng ngày
Nào có lẽ nào … hồ trường ta riêng say
Mộng ước ngày tay trọn vòng tay
Dìu dắt nhau qua chốn đọa đày

Ngày mai vẫn là ... sau sẽ là …
Chờ em cuối đường gieo trồng hương hoa
Bao lâu là chốn đó quê nhà
Tình tang xin đừng là mơ qua

Giờ chút tình... mình ta nghêu ngao hát ...
Tạnh ngắt trong đêm tay vuốt sợi buồn
Khóc … bao giờ được sống cùng mơ
Cười … ta về đề nốt vần thơ ...!!!
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:41:12DongSongNho>
Trắng Cả Chiêm Bao
 

Ngày mùa đông sương giăng buồn quá đỗi !
Mây trời xa lớp lớp bước đi hoang
Ta mơ hồ, tình nhân đang quá vội
Rũ hồn mây theo cánh gió bạt ngàn

Người từ độ, xa ta tan thành khói
Chiều mưa bay, bầy quạ hát não nùng  
Cây bàng cổ lá vàng sầu đưa lối 
Thả từng hồi, chìm nỗi xót xa tuôn

Người từ độ, môi say bầu rượu đắng
Linh hồn ta khổ lụy đếm từng đêm
Nhìn sương khói huyễn mơ vòng hư ảnh
Giọt tình thương hoang lộ rụng bên thềm

Ta từ ấy đau riêng từng hơi thở
Tự biết rằng chia cách chuyện trăng sao
Đời khan tiếng xuôi triền sông khúc hát
Hoa trắng trôi nhiều, trắng cả chiêm bao !

Nghìn khuya vắng cơn sầu dâng thành bão
Rượu buồn pha lệ đẫm nệm tinh khôi
Nghe trăm năm trách tơ hồng nguyệt lão
Bỏ đời ta, son trẻ nhạt bờ môi  

Mộng chưa thành ta bỏ trăng ngoài phố
Cõi riêng xin khép cửa ngắm nhện sầu
Rẽ đôi sợi, đan buồn rêu mái ngói
Đan cả tình ta ám khói đã lâu

Có những lúc, ta tự hào chi lạ
Xây tháp buồn cao ngất tận mây xanh
Hái đọt nắng ươm mình vàng kẽ lá
Thả về nhân gian trong suốt ngọn ngành

Jan 06, 07

Dòng Sông Nhỏ
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 05:41:22khoc_cuoi>
XUÂN MUỘN

Ôm mơ nước nhược non  bồng
Hướng dương trải ngõ gót hồng em qua
" Đing...đong " Chuông Gió ngân xa
Xin tình Xuân muộn mãi là  thiên thu
Nặng tình  Gió Thỏang hòai ru
Hẹn  mai  đời sẽ đền bù niềm riêng
Vẫy tay xóa hết muộn  phiền
Chờ nhau hạnh ngộ đôi miền cỏ hoa
Dòng  Sông Nhỏ  chở hiền hòa
Chắt chiu lớp sóng lụa là yêu thương
Dìu ta  đi trọn vô thường ...
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 05:40:15khoc_cuoi>
KHÔNG ĐỀ

Đưa  tay khóa cửa muộn phiền
Bỏ trăng  hiu  quạnh bên hiên một mình
Nằm nghe chăn chiếu tội  tình
Van  trăng  dừng gót phiêu  linh mõi mòn

Giữ  giùm ta  nét môi son
Giữ  riêng em chữ vuông tròn nợ duyên
Tử  sinh  cười khóc  hồn nhiên
Nằm im đá cuội  qua  miền ưu tư
Ta nhìn ta  niệm tâm từ
Mùa lên  sương khói  trang thư biếng lười
Vẽ  trăng  bằng nét mù khơi
Vẽ  em  hệ lụy giữa đời phu` hoa

Mai còn mê mõi  giang hà
Môi son xin đượm  trong tà huy bay
Tình  em còn mộng viễn hòai
Áo xiêm  vừa  gọn vai gầy  tình nhân
Câu thơ  vấp mãi ngại  ngần
Về  em  viết lại  vạn lần ... lời yêu.


khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-04-11 05:42:32DongSongNho>
Người Giữ Lại Điều Chi ?
 
 
Có thể
Chẳng bao giờ biển động như hôm nay
Khi bờ cát không đoái hoài vị mặn
Gió quay lưng phía chân trời xa lắm
Không anh
Không em
Và không cơn sóng vỗ sấp bàn tay
 
Có thể
Chẳng bao giờ hoa Lông Chông chạy nắng
Rượt đuổi nổi buồn, tìm hiểu vì sao
Loài Dông đỏ nhốt mình trong hốc vắng
Gặm nhấm
Muộn phiền
Nghe thùy dương buông tiếng hát hư hao
 
Có thể
Chẳng bao giờ mưa ái ân dìu dặt
Đàn khúc lòng đêm: nguyệt thực trên đồi
Đom đóm cháy lâp lòe quanh đôi mắt
Não nùng
Tiếc nuối
Ân tình, giấc hồ điệp… phố xa xôi  
 
Có thể
Chẳng bao giờ em đi hồn trở lại
Chiều về xưa lá cỏ tím nhu mì
Nước sông dâng lên trời màu hoa Đại
Đỉnh sầu
Trắng muốt …
Thênh thang lòng, người giữ lại điều chi ?
 
25.02.07
Dòng Sông Nhỏ
 
 
* Chú thích:

            - Hoa Lông Chông : một loài cây dại mọc ở triền cát ven biển. Cây nở hoa có hình dáng như con cầu gai tròn với những chiếc gai tua tủa xung quanh; Khi hoa khô, hoa nhẹ bị gió cuốn bay theo gió cát
            - Hoa Đại : hoa Sứ Trắng
 
  r
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Người Giữ Lại Điều Chi ? 

Ân tình, giấc hồ điệp… phố xa xôi

Có thể
Chẳng bao giờ em đi hồn trở lại
Chiều về xưa lá cỏ tím nhu mì
Nước sông dâng lên trời màu hoa Đại
Đỉnh sầu
Trắng muốt …
Thênh thang lòng, người giữ lại điều chi ?

25.02.07
Dòng Sông Nhỏ

 
VÔ TƯ LỰ
____________________________
Hoàng Hoa

Bờ mộng mị đã vô thường rơi rụng
Hỏi rằng ta đâu là chỗ thiên thu?
Đôi mắt ngó con ngươi vô tư lự
Chẳng còn trăng ở dưới đáy giang hà!

tháng tư 2007
Hoa cười trong nắng lung linh
Em cười cho nắng lung linh tháng ngày
Ta về gom nắng trong tay
Gom luôn cả những phút giây em cười

(HH)

Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:06:49DongSongNho>
Trích đoạn:

VÔ TƯ LỰ
____________________________
Hoàng Hoa

 
...
Hỏi rằng ta đâu là chỗ thiên thu?
...
Chẳng còn trăng ở dưới đáy giang hà!

tháng tư 2007


Cảm ơn Hoàng Hoa đã ghé trang nhà của Dòng Sông Nhỏ
Chúc bình an & nhiều sáng tác



 Vô Tư Cười ...Trăng Rụng

Vỡ đất lành, tôi mất trắng mủa hoa
Riêng hoa ở , hoa đi chiều định mệnh
Thiên thu vẫy hạc bay từ trời đến
Điệu vòng cườm trên cổ áo kiêu sa

Đeo chuông nhạc, lạc đà qua sa mạc
Cát nhẹ tênh bay bổng dưới chân trời
Mang hồn phách phiêu diêu về ốc đảo
Nước lưng hồ xanh đậm tẩm màu môi

Bờ mi khép, ánh sao viền bạch lạp
Hồn con ngươi tâm định xếp bằng tròn
Nghe tiếng mõ, bài kệ dài vô lượng
Ta bà … Tôi …dòng nước ngược lên non

Và cứ thế, giang hà trôi muôn hướng
Từng lớp người quên nhớ, gió băn khoăn
Mang hoa đến, vô tư cười …Trăng rụng!
Kiếp trầm ngư thiền dưới đáy sông Hằng

24.04.2007
Dòng Sông Nhỏ

 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:30:17DongSongNho>
Em, Duyên Lành Con Gái
 
Em, con gái thả lên trời hoa mộng
Cánh diều vàng bé bỏng lượn giấc trưa
Đôi guốc mộc khua quanh vườn xanh thẩm
Bỗng chiều sau hồn thiếu nữ chín vừa

Em, con gái hương tràm thơm vườn ngoại
Mùa tháng tư vàng áo lũ ong rừng
Đi trẫy hội đồng xuân môi ươm mật
Gã trai làng ngơ ngẩn bước mộng du

Em, con gái ca dao hồn đất Việt
Ru võng đời non nước mặn tình quê 
Theo đò dọc Sông về xuôi tìm lại
Nhân ảnh người viễn khách nhỡ trăng thề

Em, con gái thầm mơ nhiều hoa cưới
Kết trên thuyền ba lá lúc chớm đông
Chiều hạnh ngộ từ nay tròn mong đợi 
Một duyên lành cô dâu nhỏ với chồng

23.04.07
Dòng Sông Nhỏ

 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 21:31:27DongSongNho>
Phượng Còn Đỏ Quê Hương ?
 
Tháng tư nắng loạn cuồng trên quốc lộ
Chuyến xe về hốt hoảng bụi sau lưng
Anh và cha bỏ mình trong cuộc chiến
Mẹ cùng em lạc nẽo giữa cánh rừng

Tháng tư nắng quắt queo cơn sầu muộn
Cánh diều vàng thắt cổ đỉnh tầm vong
Bầy ve thét đớn đau tim chảy máu
Nghẽn tù và co rúm lũ mục đồng

Tháng tư nắng nước sông buồn cạn kiệt
Chảy dòng xuôi tàn lực đến biển đông
Nơi hội ngộ lạ lùng người bản xứ
Sống cùng nhau vay nợ kiếp phiêu bồng

Tháng tư nắng khan màu đôi mắt biếc
Tôi và người đoạn tuyệt tuổi thơ xanh
Dấu hờn giỗi trên vai buồn xa xứ
Cả trời thương khóc ngất tiếng đoạn đành

Tháng tư nắng xa rời tình ước hẹn
Cuộc hành trình vạn dặm mấy mươi năm
Chờ hạnh ngộ trắng đời mây bàng bạc
Chừa lại người _tôi  ngấn lệ lăn thầm 

Tháng tư nắng cháy trời, mây nheo mắt
Khum bàn tay gom lại ánh tơ vàng
Giăng cửa sổ tìm đường về hướng cũ
Hỏi trời xưa, phượng còn đỏ quê hương ?

24.04.07
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
HỒN NHIÊN TA   HỒN NHIÊN EM
 
Hồn nhiên con nắng về chơi phố
Lúng liếng môi cười vai áo ngoan
Không tu, vô tình ta đốn ngộ
Nắng cõi chân như dọi bóng nàng  
 
Dứt áo trầm luân vòng hệ lụy
Sông nhỏ dòng đưa suốt cội nguồn
Gột rửa hình hài đau vạn kỷ
Bây giờ trời đất rộng yêu thương
 
Hồn nhiên em đến từ thiên cổ
Ở lại cùng ta nặng chữ tình
Vạt áo nâu sồng nghiêng cam lộ
Bụi trần ta đoạn gánh điêu linh
 
Từ tâm linh hiển vầng mây trắng
Bay giữa không gian cái gọi là
Vòng tay nhân đức như lòng Phật
Ôm hết đời ta mãi đậm đà
 
Hồn nhiên cánh diều em giữa ngọ
Vàng gieo trong gió thoảng lời kinh
Chắp cánh mơ ngoan bài hạnh ngộ
Cho đêm trăng hết lạnh riêng mình
 
Chuông gió gọi tên người lỡ vận
Dang rộng bình minh xin có nhau
Thắp nén hồng nhan đừng bạc phận
Chung bóng thềm quê đến bạc đầu
 
Hồn nhiên khúc khích từ bên đó
Trùng trùng âm vọng bến bờ ta
Trong vắt thuyền quyên bờ vai nhỏ
Trút hết hồn nhiên những ngọc ngà
 
Duyên trần như thế đây là Hạnh
Cười mắt từ bi đến nhiệm màu
Xóa tan lời khóc đêm mưa gió 
Nhật nguyệt vầng đưa cõi yêu nhau .
 
22.04.07
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khoc_cuoi

HỒN NHIÊN TA   HỒN NHIÊN EM
 
...
 
Hồn nhiên em đến từ thiên cổ
Ở lại cùng ta nặng chữ tình
Vạt áo nâu sồng nghiêng cam lộ
Bụi trần ta đoạn gánh điêu linh
 
Từ tâm linh hiển vầng mây trắng
Bay giữa không gian cái gọi là
Vòng tay nhân đức như lòng Phật
Ôm hết đời ta mãi đậm đà  
...
 
Chuông gió gọi tên người lỡ vận
Dang rộng bình minh xin có nhau
Thắp nén hồng nhan đừng bạc phận
Chung bóng thềm quê đến bạc đầu
...
 
22.04.07

 
 
Hương Quế Ấm Chổ Nằm
 
Em bây giờ vẫn của anh xưa
Chuông gió hiền ngân cửa gió lùa
Cho dẫu tháng năm ngày nắng đổ
Hành lang giữ tiếng vọng ban trưa
 
Anh bây giờ vẫn của em xưa
Cười khóc bên nhau ngự bốn mùa
Trên gác Phong Linh chiều Vạn Hạnh
Bài thơ thành chữ Ngộ ta đưa
 
Trên chuyến xe hoa về phố cũ
Ân tình sông núi mãi tròn trăng
Ngày rằm hương khói xông trầm mới
Ngan ngát trầu cau chuyện vĩnh hằng
 
Mây gió sum vầy đêm cố quận
Tiếng ru ngày nhỏ thuở vàng măng
Gối đầu hương quế buồng hạnh phúc
Khắn khít bên nhau ấm chổ nằm
 
24.04.2007
Dòng Sông Nhỏ
 
 
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-05-23 06:42:58khoc_cuoi>
 
Gủi Dòng Sông Nhỏ của tôi
 
 
MÌNH ƠI …MÌNH ƠI !
 
Chưa diễm phúc gối đầu trên tay nõn
Vậy mà mình …gọi mình … tiếng bao dung
Nghe chăn đệm vỗ về cùng mắt lá
Lùa tóc thơm nằm kể chuyện tương phùng
 
Mười năm sau mây lồng thềm mai hạc
Đuôi mắt cười theo hạnh phúc bình yên
Khói đồng xa quyện lưng trời bàng bạc
Đất  hiền ngoan xin khép lại ưu phiền
 
Mình ơi mình ... gió về hôn khóm trúc
Lũ  sao trời nhấp nháy chúc tào khang
Vườn thiên lý xông trầm thơm cổ lục
Ứơp nồng hương đêm thắm dệt mộng vàng
 
Hai mảnh đời như nợ duyên tiền kiếp
Định phần nào run rủi ghé tìm nhau
Vỡ  hết lòng trao tin yêu vừa kịp
Thời gian trôi ta chung mãi ngọt ngào
 
Mình ơi mình …vượt trùng dương da diết
Vọng đất trời mượn cánh gió hải âu
Chiều tiếp chiều mênh mông con sóng biếc
Vỗ lời ru chở tha thiết bạc đầu
 
Ngày nắng mới cho môi xưa thơm nụ
Vạt áo nồng theo gió vẫy  nhịp vui
Con chim nhỏ say men tình quyến rũ
Chân theo chân đi suốt những ngọt bùi
 
Mình ơi mình …gần nhau tìm hơi ấm
Viễn xứ tình cố quận mõi niềm chung
Ước gì ta hóa đôi hài vạn dặm
Kéo không gian từ cách trở muôn trùng
 
Giấc mơ nửa đêm dài sao cô quạnh
Giật mình tay sờ soạng chẳng chạm tay
Trăng nhàn nhạt ngoài song buồn trăng lạnh
Gọi mình ơi ... vợi bớt nhớ thương này
 

12.05.07

 
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: khoc_cuoi

 
Gủi Dòng Sông Nhỏ của tôi
 
 
MÌNH ƠI …MÌNH ƠI !
 
Chưa diễm phúc gối đầu trên tay nõn
Vậy mà mình …gọi mình … tiếng bao dung
Nghe chăn đệm vỗ về cùng mắt lá
Lùa tóc thơm nằm kể chuyện tương phùng
 
Mười năm sau mây lồng thềm mai hạc
Đuôi mắt cười theo hạnh phúc bình yên
Khói đồng xa quyện lưng trời bàng bạc
Đất  hiền ngoan xin khép lại ưu phiền
 
Mình ơi mình ... gió về hôn khóm trúc
Lũ  sao trời nhấp nháy chúc tào khang
Vườn thiên lý xông trầm thơm cổ lục
Ứơp nồng hương đêm thắm dệt mộng vàng
 
Hai mảnh đời như nợ duyên tiền kiếp
Định phần nào run rủi ghé tìm nhau
Vỡ  hết lòng trao tin yêu vừa kịp
Thời gian trôi ta chung mãi ngọt ngào
 
Mình ơi mình …vượt trùng dương da diết
Vọng đất trời mượn cánh gió hải âu
Chiều tiếp chiều mênh mông con sóng biếc
Vỗ lời ru chở tha thiết bạc đầu
 
Ngày nắng mới cho môi xưa thơm nụ
Vạt áo nồng theo gió vẫy  nhịp vui
Con chim nhỏ say men tình quyến rũ
Chân theo chân đi suốt những ngọt bùi
 
Mình ơi mình …gần nhau tìm hơi ấm
Viễn xứ tình cố quận mõi niềm chung
Ước gì ta hóa đôi hài vạn dặm
Kéo không gian từ cách trở muôn trùng
 
Giấc mơ nửa đêm dài sao cô quạnh
Giật mình tay sờ soạng chẳng chạm tay
Trăng nhàn nhạt ngoài song buồn trăng lạnh
Gọi mình ơi ... vợi bớt nhớ thương này
 

12.05.07
 
 
Yêu Đương
 
Đêm đẫy võng, đôi mắt trầm ngây ngất 
Hưởng nụ thơm từ phiá gió giao mùa
Tóc quyện tóc cuộn sông tình đường mật
Rũ ngọt ngào chảy suốt buổi yêu đương

02.06.2007
DSN

 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Đọc những bài thơ em rất hay...Mà buồn !
Chúc em luôn vui.
Đăng nhập để trả lời
0
Trích đoạn: phuongtim

Đọc những bài thơ em rất hay...Mà buồn !
Chúc em luôn vui.

 
 
Cảm ơn huynh PhuongTim ghé trang nhà của DSN
DSN có đọc bài " Rừng Đen " theo lời mời của huynh...  : )
 
Chúc huynh nhiều sáng tác
DSN
 
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-07-14 19:53:55DongSongNho>
Khuyên Bóng
 
Chuông đánh động góc trời khuya thầm lặng
Vạc ăn đêm rơi gió thoảng hiên ngoài
Lòng chú tiểu cựa mình câu kinh mớ
Tiếng sư thầy khuyên bóng chẳng chừa ai
 
26.06.2007
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-25 11:24:52DongSongNho>
Về Ngõ Hạnh

Sáng nay,
 cô xướng ngôn viên đọc thơ trên đài phát thanh
có người đàn ông dụi nhanh tàn đóm thuốc
có người đàn bà nuốt lệ ngược vào tim
tiếng thở dài bỗng hóa hình mây màu tím
theo ngọn gió phù phiếm ... lặng lẽ bay trở về trời
 
Buồn,
thơ anh bỏ phiêu bồng ghi lời sám hối
 
Buồn,
thơ em trầm măc theo lối thiền môn
 
 câu kệ bình yên ... đều đều hôn lời khấn nhỏ
lũ chim sâu ngoài ngõ cũng rì rầm
thôi bay nhé !
thôi bay nhé !
về hư vô cùng ngõ hạnh
 
14.07.2007
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-11-25 11:26:00DongSongNho>
Tàn
 
Tàn đêm thâu, sương trắng ngần mắt biếc
nhủ bình minh dõi én liệng ngu ngơ
dáng trần ai sầu khổ đến không ngờ
mặt trời cháy đỏ lòng khuôn tim vỡ
 
Tàn buổi trưa, hoàng hôn về ở phố
khói vườn xưa chầm chậm thả tiêu sơ
động bông lau bềnh bồng xe thổ mộ
giục dấu tình níu từng gót chân thơ 
 
Tàn cơn mưa, nước về nguồn bàng bạc
áo hình mây cánh hạc bóng phù du
khi nào nhớ mùa thu, mưa bay ngược
thả nhân gian muôn hạt nhớ mịt mù
 
Tàn cuộc vui, ta buồn như cọng cỏ
nép thân mình nương ngọn gió xanh xao
chiều thong thả buông từng lời chuông gõ
điểm âm trôi phiêu dạt thuở yêu nào
 
19.07.2007
Dòng Sông Nhỏ
 
 
 
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-11-19 10:28:50khoc_cuoi>
Trích đoạn: DongSongNho

Tàn

Tàn đêm thâu, sương trắng ngần mắt biếc
nhủ bình minh dõi én liệng ngu ngơ
dáng trần ai sầu khổ đến không ngờ
mặt trời cháy đỏ lòng khuôn tim vỡ
 
Tàn buổi trưa, hoàng hôn về ở phố
khói vườn xưa chầm chậm thả tiêu sơ
động bông lau bềnh bồng xe thổ mộ
giục dấu tình níu từng gót chân thơ 
 
Tàn cơn mưa, nước về nguồn bàng bạc
áo hình mây cánh hạc bóng phù du
khi nào nhớ mùa thu, mưa bay ngược
thả nhân gian muôn hạt nhớ mịt mù
 
Tàn cuộc vui, ta buồn như cọng cỏ
nép thân mình nương ngọn gió xanh xao
chiều thong thả buông từng lời chuông gõ
điểm âm trôi phiêu dạt thuở yêu nào 

 
19.07.2007
Dòng Sông Nhỏ
 
 
 
 


THỔ HUYẾT VẦN THƠ KIÊU BẠC
 
(Ngày nhớ Dòng Sông Nhỏ của anh)
 

Người đi bỏ lại tinh cầu lạnh
Thãng thốt tìm quanh ngày âm u
Chẻ trắng chiêm bao đêm ngất tạnh
Vạt áo ngậm sương hóa lệ mù
 
Người mang theo ánh nhìn cong cớn
Đỏng đảnh môi thơm tiếng ngạo đời
Phía đó ngày đêm người có lớn ?
Bên này ta già cả cuộc chơi
 
Cũng hàng cây gác dài theo phố
Lá  vẫn khoan thai chọn chổ nằm
Ta thiếu bàn tay mà dư chổ
Hồn buồn mục rữa suốt nghìn năm
 
Người đi một chuyến là xa mãi
Mặt trời thôi ấm những dòng sông
Vá víu chút chiu tình non dại
Hành trang lầm lủi gót rêu rong 
 
Ngữa mặt nhìn trăng phơi nhợt nhạt
Tịch lặng bao vây đến rợn người
Thổ huyết ngâm vần thơ kiêu bạc
Nhớ người phương đó ánh sao rơi
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 00:06:20DongSongNho>
Tưởng Nhớ
 
Đôi bờ sông lỡ nhánh suông
Chiền chiện thảm thiết hót buồn giấc trưa
 
Âm vang bóng nắng đổ thừa 
Tại vì duyên phận trăng chừa tuổi non !
Mặc cả từ lúc tình son
Hôm sau ta lớn, trăng mòn vành tim
 
Ngày qua phố nhỏ lớn thêm
Tóc mây bạc trắng nỗi niềm mười năm
 
Trăng xưa thôi đã hết rằm
Hồn nghe chững chạc tím bầm áo xiêm
Chiều hoang bó gối điện đền
Trầm tư tưởng nhớ môi mềm hương yêu
 
30.08.2007
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Trăng xưa thôi đã hết rằm
Hồn nghe chững chạc tím bầm áo xiêm
Chiều hoang bó gối điện đền
Trầm tư tưởng nhớ môi mềm hương yêu     Trích đoạn: DongSongNho



Gió lên lồng lộng cánh diều
Vì nhau thưa thốt đôi điều thiệt hơn
Biết ai còn chút dỗi hờn
Để ta thêm tội chập chờn...oan sai
 
Giấc mơ về giữa ban ngày
Bước liều chính ngọ loay hoay bến người
 
Xưa em áo dạt mây trôi
Giờ niềm cô phụ góc đời riêng tây
Xui chi chim nhạn lẽ bầy
Giờ ngày tưởng nhớ xum vầy khúc xưa
 
Dù ngày nắng quái đêm mưa
Thương nhau chín bỏ cho vừa mười yêu
 
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-30 00:12:22DongSongNho>

Dù ngày nắng quái đêm mưa
Thương nhau chín bỏ cho vừa mười yêu
                                              
khoc_cuoi



Quê Khóc Gọi Ta Về

 
 
Quê khóc đêm, vạc sành ru mái rạ
Hát câu tình, cha nhớ mẹ không nguôi
Gió mồ côi ngủ vất vưởng lưng đồi
Nằm chiếu đất cỏ xanh vuông một bóng
 
Quê bạt gió, chiều liêu xiêu đưa võng
Đẩy tiếng lòng kẽo kẹt phận ca dao
Mặt trời loang tím dưới lá xạc xào
Bầy sáo nhỏ co ro thềm bụi lấm
 
Quê ưỡn mình, trưa hầm màu tre thẫm
Ngõ về làng cô lữ sợi nắng rơm
Cọ sừng, con nghé ọ giục hương nồm
Xua hiu quạnh yên giấc nồng tuổi nội
 
Quê bóng cả một đời thầm mong mỏi
Bước chân trần rong ruổi dọc triền đê
Hoa bần dại, níu tuổi thơ nguồn cội
Ngập phù sa phương đó rủ ta về
 
20.09.2007
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 1 2 3 4 5 » »»