Diễn Đàn » Thơ Sáng Tác

Sương Về Trên Núi

152 trả lời, 18.680 lượt xem — Trang 4 / 6
Quê bóng cả một đời thầm mong mỏi
Bước chân trần rong ruổi dọc triền đê
Hoa bần dại, níu tuổi thơ nguồn cội
Ngập phù sa phương đó rủ ta về.  Trích đoạn: DongSongNho


 
Khúc Quê
 
Cày sâu cuốc bẩm đồng cháy nắng
Bâu rách vai sờn áo người dưng
Bao năm vun quén tình sâu nặng
Gửi cả thiên thu mộng đã từng...
 
Quê khóc quê đòi mùa nước nổi
Điên điển vàng ươm bát canh xưa
Con cá cắm câu dưng mà tội
Hóa ngọt môi cười mái lá mưa
 
Ở đó tê lòng mùa tuyết đổ
Và đây nghèn nghẹn khói tan chiều
Đắng chát ngụm cà phê cuồng nộ
Theo người ta cũng nhớ quê yêu
 
Năn nỉ khúc quê xưa đừng khóc
Từng đêm vọng cánh vạc mù sa
Thắp nến linh hồn xe sợi tóc
Thắt nút bình yên chuyện nhớ nhà...
 
 
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2007-10-11 14:44:23khoc_cuoi>
 
 
Thương Dung Khúc
 
Em bây giờ khác Dung khúc cũ  ( * )
Thoắt mười năm hồn lặng như tờ
Tóc thôi rẽ đường ngôi yểu điệu
Môi thôi hồng đưa đẩy nhịp mơ
 
Ta cố hiểu thời gian là vậy
Cuộn sóng đời vồ vập hồn ngoan
Bãi xưa giờ ngút ngàn lau sậy
Thiên di em lận đận truông ngàn
 
Em đã hết trăng sao vờn mộng
Bây giờ cơm áo nặng vai suông
Chiều xứ khách se chùng gió lộng
Lá thở dài cảm phận lá buông
 
Ngày tháng theo nhau xuôi bất tận
Ngoãnh lại mười năm lạnh giang hà
Thời gian khắc vết niềm di hận
Sóng vỗ nghìn trùng mang em xa
 
Chim chóc xưa đầu thai mấy kiếp
Phố đón đưa dâu bể khôn lường
Tim chực vỡ, chân đi lạc nhịp
Ta bây giờ chết lặng lời thương
 
Dung hôm nay đời hằn vết trán
Dấu chim in đuôi mắt không ngờ
Đêm soi bóng khóc hồn biển cạn
Tường thì câm như nỗi đợi chờ
 
Dấu kín niềm riêng, em đứng dậy
Vùi xưa, em nhẹ bổng gót hài
Gió chở bình yên lòng tin cậy
Dọn lòng tha thiết một tình mai 

* * *
Dung khúc ngày xưa chàng thi sĩ
Phụng hiến tình thơ nét dại khờ 
Dung khúc riêng ta lòng đố kỵ
Trách mình mấy bận mãi ngu ngơ
 
Nào phải so đo từng con chữ
Chính ta ngóng đợi phút hoàn nguyên
Tạ người linh thiêng thêm trăm tuổi
Ngó lại trần gian… chuyện nhãn tiền
 
Em mãi là em Dung khúc cũ
Khác gì đâu, có tội gì đâu
Lòng vẫn thủy chung sau bão lũ
Cho tình độ lượng suốt nghìn sau .
 
( * ) Dung Khúc - thơ Nguyễn Tất Nhiên
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
 
Tâm  Khúc
 

Từ dạo trần gian vô niệm xứ
Lều cỏ, chân mây vạn lý tình
Gân cổ hò reo cùng quỷ dữ
Ậm ừ tiên, phật giữa điêu linh
 
Từ lá ngược dòng trôi mệnh sử
Đã đau nguyệt tận khóc hương xưa
Bóng quế u u đùa đóm lửa
Hồn thiêng nhún nhẩy mắt sao thưa
 
Từ nắng thôi về reo vỡ đất
Là mưa cuồng nộ trút hồng hoang
Chẳng thể quay đầu trong ngục thất
Thì đành lú lẩn chịu ngày tang
 
Từ cảm một ta cười hay khóc
Cái nợ nhân duyên trả bạc đầu
Thơ xé hồn nhiên lời ố trọc
Đến giờ tẩn liệm một niềm đau
 
Từ tâm ảnh chớp điều vô lượng
Ray rứt theo xương khớp vặn mình
Ngụp lặn biển trời câu bỉ ngạn
Góc đời sám hối một hồi kinh
 
Từ Tâm Nguyệt (*) cũ, giờ Tâm Khúc
Ta viết cho mình thoát bi ai
Sương trắng bờ xa lùa gậy trúc
Chờ ngày hiển hiện cội hoàng mai .
 
(*) Tâm Nguyệt – Thơ Nguyễn Tất Nhiên
 
 
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-19 04:59:59DongSongNho>
Một Đất Trời, Một Tôi   ...                                                               

Ngồi tựa cửa nhìn mây trôi cùng gió
Co ro lòng hỏi quê cũ tận đâu
Ngày viễn xứ nắng tàn vào chính ngọ
Mắt buồn so lạc cánh nhạn đông sầu

Ðông mang tuyết cho nguyên lòng về đến
Phố ngời thương trổ tùng bách chân người
Lời chuông đổ nửa đêm tròn cuộc hẹn
Ðất với trời bằng một sấp ngửa tôi

04.12.2007            
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-22 03:34:12DongSongNho>
Khóc  Nước  Trôi
 
Nuớc phủ tường rêu ngập phố xưa
Vàng son cung điện thếp đổ bừa
Tranh hùng tích cổ tình Sơn Thủy
Mấy kiếp lòng chung cõi nắng mưa
 
Áo trắng không làm mây kín ngõ
Đường xe lầy lội buổi tan trường
Lướt thướt màn trời cơn thịnh nộ
Thương chiều ngã  xuống những tai ương
 
Gió núi gầm gừ, tội Huế tôi
Mưa giăng mùa lũ đẫm  khung trời
Trẻ thơ nheo nhóc chiều lem luốt
Mẹ lội sau vườn ... khóc nước trôi !
 
Sông phố len thềm cha bước theo
Chiều loang ngập úng chuyện đời nghèo
Khói bếp lụi tàn đau xốn mắt
Lòng còn nặng mãi hạt buồn gieo
 
04.12.2007
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-28 13:38:41Viet duong nhan>
Vẹn Một Cõi Tình
 
Nhân gian nói mây thường bay đi biệt
Bóng chiều phai người ở phố tương tư
Nhưng tình em, vầng mây hồng tha thiết
Thỏ thẻ cùng anh mật ngọt ngôn từ

Khi bài thơ giăng sương mù lối cổ
Anh se vai, thở khói thuốc dịu dàng 
Trong đáy mắt thấy bình yên hội ngộ
Con dốc đời không sỏi đá đi hoang

Khi đàn giao hưởng âm vang tình khúc
Mình yêu nhau, năm ngón đợi thơm tho
Sen hồng nở đêm trầm hương tĩnh mịch
Lấp vũng lầy sau bão lũ buồn lo

Miền nắng ấm, đàn ngỗng trời nghiêng cánh
Xuống trần gian tìm chỗ đậu mùa màng
Đồng lúa mạch trĩu hoa xanh chín nỏn
Dâng hạt đời cho gió gặt hân hoan

Chòm sao lấp lánh trên nền rêu cũ
Báo tin mừng, sông núi đã hồi sinh
Bạn bè chia cho nhau từng cốc
rượu
Chúc giang hà, đất nước được thanh bình

Người viễn xứ quay về nơi cố quận
Cất tang bồng theo sóng vỗ ru yên
Con đò nhỏ miên man nhìn trăng mượt
Áo lụa vàng bay mây gấm thật hiền

Mong từ ấy, anh thôi buồn thi phú
Tiếng đàn xưa thôi du mục triền sông
Đôi mình trẻ lại như thời xuân tứ
Cõi về khuya trọn vẹn một tấm lòng.

25.11.2008
Dòng Sông Nhỏ

R
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-28 13:42:14Viet duong nhan>
Trổ Nhánh Sầu

Gửi về anh khung trời hoa tuyết trắng
Trổ đầu đông mang vị mặn nhớ quê
Nghe phố của anh, mùa hưng hửng lạnh
Không biết có não nùng lúc tối về

Nơi em ở, tháng mười hai trụi lá
Khẳng khiu lòng hóa đá cột đèn khuya
Đường " metro", lắm khi buồn không tả
Nét hường nhan xanh mướt gió một chiều

Em như khách bộ hành miền hoang vắng
Bước chân trần đeo đuổi nhịp thời gian
Đêm lênh loáng cõi mưa phùn xói đất
Hỏi nguồn cơn có biết giọt lụy tràn

Khăn san quấn ưu phiền, đau suối tóc
Mảnh tơ buồn chấp chới phủ trăng nâu
Đâu đó con chim rừng vừa lên tiếng
Nhớ nhau rồi sương khói mọc nhánh sầu.

08.12.2008
Dòng Sông Nhỏ

R
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Lạc bước đến dòng sông nhỏ
Lang thang tới bến nước chờ đò trôi
Thuyền dôi bến đợi bồi hồi
Trông người lữ khách về nơi phương nào.
-vn-
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-19 05:33:10DongSongNho>
Xóa
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2011-04-23 07:54:16khoc_cuoi>



Ru Tình

Đánh chén nửa vầng trăng thôi nhé
Nửa kia làm võng tự ru ta
Có bước xin chân người khe khẽ
Vàng rơi chưa chín mộng giang hà

Góc hè phố cũ đêm soi bóng
Một mảnh ta gầy đọ mảnh trăng
Sấp ngửa bàn tay trôi tuyệt vọng
Khập khiểng đời treo mộng vĩnh hằng

Thần linh bỏ trần gian đi mất
Bám víu vào em quên đời hư
Hiu hắt che tay ngày giấu mặt
Ân sũng dội về đêm trầm tư

Có khóc, vai gầy em, ta tựa
Áo hoa độn cỏ, gối mơ hiền
Sáng mai lệ khô như đã hứa
Vòng đời thư thả vẹn tơ duyên

Bình sinh ta vốn hiền như đất
Rong giạt trần gian chuyện khóc cười
Xưa em từng bỏ ta đi mất
Bây giờ hạnh ngộ nửa đời xuôi

Thao thức trắng đêm cùng trăng lạnh
Chuông gió chiêu hồn bao kiếp xưa
Guốc mộc nhịp tình em kiêu hãnh
Ở lại cùng ta có kịp vừa?

khóc_cười
R
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2008-12-09 15:59:57Nguyên Đỗ>
Trích đoạn: DongSongNho

Trổ Nhánh Sầu
 
Gửi về anh khung trời hoa tuyết trắng
Trổ đầu đông mang vị mặn nhớ quê
Nghe phố của anh, mùa hưng hửng lạnh
Không biết có não nũng lúc tối về
 
Nơi em ở, tháng mười hai trụi lá
Khẳng khiu lòng hóa đá cột đèn khuya
Đường metro, lắm khi buồn không tả
Nét hường nhan xanh mướt gió một chiều
 
Em như khách bộ hành miền hoang vắng
Bước chân trần đeo đuổi nhịp thời gian
Đêm lênh loáng cõi mưa phùn xói đất
Hỏi nguồn cơn có biết giọt lụy tràn
 
Khăn san quấn ưu phiền, đau suối tóc
Mãnh tơ buồn chấp chới phủ trăng nâu
Đâu đó con chim rừng vừa lên tiếng
Nhớ nhau rồi sương khói mọc nhánh sầu.
 
08.12.2008
Dòng Sông Nhỏ


Mơ Thấy Lộc Non
 
Nằm mơ thấy lộc non cành xuân biếc
Mơn mởn tươi hồng quế nhú trên cây
Bươm bướm về nhơ nhởn cả từng bầy
Đàn ong đến lượn vòng quanh hoa thắm
 
Nằm mơ thấy giòng đời trôi rất chậm
Như khúc phim nồng thắm với đam mê
Như giọt mưa tháng bảy kéo lê thê
Phút chờ đợi kéo dài ghê vậy đó
 
Nằm mơ thấy bóng ai về trước ngõ
Áo trắng dài luồng gió thổi phất phơ
Ta vui mừng hớn hở đón nàng thơ
Em đã tới, trễ còn hơn chẳng đến
 
Xuân đã đến, không sai giờ điểm hẹn
Phút trầm hương cổ nghẹn nói không ra
Những lời thương lời nhớ rất mặn mà
Em đã đến, thôi bỏ qua tất cả
 
Nguyên Đỗ
 
 




Nguyên Đỗ


Suối Nguồn Thơ

Thơ Cũ Gom Về

Hoa Nắng Tình Hoa
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-23 07:27:40DongSongNho>

Nguyên Đỗ

Mơ Thấy Lộc Non

Nằm mơ thấy lộc non cành xuân biếc
Mơn mởn tươi hồng quế nhú trên cây
Bươm bướm về nhơ nhởn cả từng bầy
Đàn ong đến lượn vòng quanh hoa thắm

Nằm mơ thấy giòng đời trôi rất chậm
Như khúc phim nồng thắm với đam mê
Như giọt mưa tháng bảy kéo lê thê
Phút chờ đợi kéo dài ghê vậy đó

Nằm mơ thấy bóng ai về trước ngõ
Áo trắng dài luồng gió thổi phất phơ
Ta vui mừng hớn hở đón nàng thơ
Em đã tới, trễ còn hơn chẳng đến

Xuân đã đến, không sai giờ điểm hẹn
Phút trầm hương cổ nghẹn nói không ra
Những lời thương lời nhớ rất mặn mà
Em đã đến, thôi bỏ qua tất cả



Rất vui khi thi sĩ ghé trang thơ Dòng Sông Nhỏ
Cảm ơn huynh đã để lại bài thơ Mơ Thấy Lộc Non thật bình yên
Chúc huynh nhiều sáng tác và an lành trong cuộc sống

Kính
Dòng Sông Nhỏ


Ca Dao Mùa Đông

Bài ca dao lộc trổ mùa đông
Không còn hồn nhiên thuở cánh đồng
Hoa tuyết buồn hiu rơi nụ trắng
Đường chiều lạnh buốt cõi mênh mông

Cắn môi thiệt chặt hồn hoang hoải
Nhốt sợi khói lòng, bóng mắt cay
Trăng khuya màu xám len vầng bạc
Hỏi buồn chưa em, khúc sông dài

Thanh xuân đi khỏi từ lần lựa
Chín nẫu mười hai tháng đợi chờ
Trăm năm phiêu lãng vầng trăng nửa
Đỉnh gió chiêu hồn một giấc mơ

Thi nhân ơi, còn chi mà nhớ
Thuyền lá năm xưa đã mục rồi
Thơ cũ rêu phong đành khất nợ
Hỏi trời có thấu vết cắn môi!

13.12.2008
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-07-25 03:22:21DongSongNho>
Em buồn như lá sâu

Anh ở đầu ngọn gió
Em buồn như lá sâu
Run rẩy màu vàng lựng
Sảng hồn trên đỉnh sầu

Nghe hết Tết, rưng rưng…
Nhỡ đò về bến đợi !
Sông, nước thủy triều cường
Khum bàn tay tát cạn
Không tát hết cơn ngây
Lệ hoen tà áo mỏng…
Mồng bốn, chiều mưa rây

Khum bàn tay vét nốt
Vào nỗi lòng hôm qua
Giựt mình tim khóc nữa
Mạch máu tuôn giọt ngà

Mặn ! tình em vẫn nhớ
Anh ở đầu ngọn gió

29.01.09
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2009-11-20 12:22:52DongSongNho>
Xóa
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-28 13:47:13Viet duong nhan>
Hoa Gié Bay

Dỗ mộng trăng tròn đêm gió thoảng
Phong linh rung nhẹ khúc tơ lòng
Đồng chiêm thơ thẩn du hồn phách
Đến buôn làng xem gié đơm bông  

Bụi trấu năm xưa làm xốn mắt 
Hương tình nương rẫy cứ buồn ngang
Rụng rơi từng hạt tan vào đất
Thao thức mùa sau mọc nhánh vàng
...
Tàn thu hoa bắp loang nâu sẫm
Sương muối đầy trời ướt phướn bay
Lam khói chiều nay trôi lãng đãng
Bếp nhà rong ủ lửa đêm gầy

Co ro trời đất lạnh như mê
Chỉ có chày khua tiếng vọng về
Trái tim sơn cước từng giờ đợi
Thổi gié thành hương cốm đất quê

Vỗ tay em nhỏ, hồn nhiên hỏi
Có phải xuân tình sắp trổ bông
Ừ nhỉ ! Chị Hằng e thẹn nói
Làng ta hoa lúa trổ đòng đòng

Làng ta có kẻ ... kết tơ hồng

Nov 18 2009

Dòng Sông Nhỏ
* Gié : gié lúa , bông lúa

R

Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Giấc Mơ Khan
 
 
Trăng nghiêng bóng nhỏ trườn lên vách
Rón rén qua song chiếm chổ nằm
... Lãng tử ôm sầu, tay vói mộng
Mê hoang ve vuốt tóc người âm

Gió thổi tứ bề, thương nhớ lạ !
Làn hương trầm cũ quyện quanh nhà
Mong manh nàng bước từ sương giá
Dáng nhẹ hồn bay như cánh hoa

Lảm nhảm mơ cuồng hôn hít ảo
Vậy mà đồng thiếp vẫn mềm vai
Thẹn thùng nép nhẹ theo chăn gối
Giấu mặt chừa môi rất dịu dàng

Đăm đắm màn đêm trong ngất ngây
Nào đâu có thể mộng như vầy !
Ta say … ờ phải … ta say nhỉ
Dẫu với hồn thiêng ta cứ say

Bình minh sợi nắng len song cửa
Nheo mắt cười chao lớp bụi bàn
Nhang khói bây giờ đương ngụi ngắt
Giựt mình, ngơ ngác ... giấc mơ khan ?!
 
Nov 20 2009
Dòng Sông Nhỏ

Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-30 05:47:17DongSongNho>
[ Viết Cho Q ]
         An Tịnh
 

Chưa hẳn là hoa cỏ vệ đường
Sao Em đành đoạn giấu mùi hương ?
Ngày im, lặng lẽ nhìn sông chảy
Buông cả giòng xưa bước đoạn trường...
 
Vật vã hồn mê, lịm lịm môi
Quỳnh hoa hàm tiếu hồi không nở
Sầu theo chim nhỏ bay về tổ
Ngậm hạt hoàng hôn đỏ góc trời
 
Chưa hẳn là sương giăng đỉnh núi
Vì đâu lệ đẫm khắp không gian ?
Nhập nhoè tia nắng qua vòm lá
Đổ bóng hồng nhan, dạ ngỡ ngàng !
 
Khuya khoắc trăng lên đọng giọt hờn
Treo nghiêng giọt rụng xuống vai suông
Xanh xao bao giọt, buồn không ngủ
Thăm thẳm lòng đêm, nước ngược nguồn  
 
Lay vai đánh thức hồn hoang hoải
Chạm tháng Giêng rồi, Em biết chưa ?
Mặc ngọn đông phong tràn bão tuyết
Bao dung vẫn độ giữa tình người
 
Quỳnh ơi, trao gió bàn tay nhỏ
Gió ủ yêu thương với ngọt ngào
Dỗ dành cánh mỏng hương son trẻ
Thiên điểu đường bay Em vút cao  
 
Quỳnh nhé, theo mây qua thung lũng
Chiều loang sương muối cứ an nhiên
Mười ngón chân mềm rồi hóa ngọc
Can trường Em bước khỏi hồn điên
 
Mẹ gọi Em về nức tiếng vui
Lời ru xoa dịu những ngậm ngùi
Mai sau loài Đỗ Quyên thôi khóc
Mãi hát tình ca trên mắt môi 
 
DSN
 
[ Jan 16 2010 Bài thơ được chỉnh sửa từ bản gốc
Mong Ngày Đỗ Quyên Thôi Khóc viết ngày 30.12.2009 ]










Sad sunflower by Kelly Jade Thomas





Lịm

Lá úa trở về rừng
Nằm nghe đồi gió hú
Tháng mười một trổ bông
Thung lũng sẫm Cúc Quỳ ...

Chiều nhắc nhở tình si
Giữa hoàng hôn tím tím
Lời đính hôn lịm lịm
Chết trên bờ môi cong

Hương xưa trầm vào đất
Trổ hồng lục miên man
Dạt dào bài kinh khổ
Đêm thiêng phủ mắt nàng

Niềm riêng ta ngồi lại
Thương loài dơi ru đơn
Thương loài dơi than thở
Tàn phai kiếp dỗi hờn

26.11.2010
Dòng Sông Nhỏ




Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-31 10:37:37DongSongNho>
[ Viết cho Q ]
 
Lạnh

Có một ngày, chiều rơi nắng lạ
Vàng hoe hoe sợi nhỏ u buồn
Choàng lên môi tím hồn ngây dại
Ngơ ngẩn cười nhìn gió qua truông

Gió thổi thốc màn trời đậm nhạt
Tôi ngồi vốc cát trên bàn tay
Lắm hạt qua rồi còn đính lại
Chút hiền tâm san sẻ cho ngày

Quỳnh lan rụng cánh bên vườn cũ
Tiếc nuối thế nào cũng vậy thôi
Trắng muốt bây giờ thay áo sậm
Nâu nâu hoa úa, khóc bồi hồi

Trời im không nói, mà nhiều gió
Gió đổ tứ bề, bạt tóc mai
Gió vén sợi buồn ra phía ót
Nghe lòng thêm lạnh nét xuân phai 

Jan 10 2010
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-02-01 05:31:35DongSongNho>
[ Viết cho Q ]
 
 

Chân Không
 
Mỗi ngày,
Tôi viết cho em bài thơ màu xanh
Trong thơ có đàn nai đang gặm cỏ
Trong thơ có bình yên bên suối nhỏ
Róc rách đồng dao, gió hát đôi bờ
 
Mỗi ngày,
Tôi kể cho em nghe một giấc mơ
Trong mơ loài ưng bay trên núi lớn
Trong mơ rừng thông rạt rào như sóng
Vỗ lời tình ca người đợi trăm năm
 
Mỗi ngày,
Tôi vẽ mây bay quanh đóa trăng rằm
Màu trăng biếc như mắt em mười sáu
Cho gã cuội dựa vào trăng nương náu
Nhận mãnh tình vạn đại, lắm người ghen
 
***
Nhiều quà cho em, để mỗi ngày mong
Em tôi ngoan ngoan như giọt nắng hồng
Mười ngón tiên hôn lên đầu ngọn cỏ
Nắng hồn nhiên cười vỡ dưới chân không !
 
Jan 10 2010
Dòng Sông Nhỏ 
 
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-19 08:04:05khoc_ cuoi>
... Sầu theo chim nhỏ bay về tổ 
Ngậm hạt hoàng hôn đỏ góc trời...(DSN)


Nỗi Lòng

Em đan từng hạt hoàng hôn
Phủ chiều mê hoặc lên cồn lau thưa
Trời hiu hắt võng mây đưa
Lá chao chát nhớ cội xưa quay về

Ân tình ấp ủ sông quê
Sầu theo viễn xứ nhiêu khê tháng ngày
Tựa đầu mà nhớ hiên mai
Chiêm bao mấy nỗi ưu hoài hồng nhan

Bờ xa sương trắng gió tràn
Đời thăm thẳm mấy dặm ngàn tóc tơ
Để chiều im bóng đồi mơ
Rối bời tâm sự hững hờ áo hoa

Hương xưa còn ướp đôi tà
Trùng lai hạnh ngộ bài ca dỗi hờn
Hanh hao vạt tóc cô đơn
Mong người về kể nguồn cơn với tình...

_________________

khóc_cười
Đăng nhập để trả lời
0
Hanh hao vạt tóc cô đơn
Mong người về kể nguồn cơn với tình...


khóc_cười

 
Tầm tầm sóng nuớc bể dâu
Tìm người phiêu bạt bến đầu Tương giang
 
Chống xuồng trông Sếu về ngang
Hỏi thăm Sếu đỏ thấy Chàng tôi không?
 
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-01-29 00:41:10DongSongNho>
Vương vấn

Xanh lơ một mảng chiều
Thái dương buồn đứng khóc
Ngôi sao hôm đìu hiu

Giữa sông mây lồng lộng
Ai mang hình với bóng
Nghiêng về phía hư không

Trà xanh lên khói nhớ mong
Một ta quanh quẩn giở khùng giở điên
Mở trang kinh Phật ngồi thiền
Phật khuyên đứng dậy, đi tìm cố nhân

Ô hô trong cõi hồng trần
Thấy trăng vòi vọi, phù vân bốn mùa

Ta về gói lại hơn thua
Xếp vào ngăn tủ... gọi đùa hồi môn

January 19 2010
Dòng Sông Nhỏ







Hồ Như
Sáng tác Hoàng Quốc Bảo
Trình bày: Khánh Ly


http://mp3.zing.vn/mp3/nghe-bai-hat/Ho-Nhu-Khanh-Ly.IWZDED7F.html

Lyrics:
Đôi lúc ta buồn hơn bến sông
Đời trôi qua như tiếng muôn trùng

Đôi lúc ta buồn hơn cỏ dại
Cuộc tình xưa khua thức khi mai

Đôi lúc ta cười môi rất khô
Lòng quạnh như trăng dãi hiên nhà

Đôi lúc đường về quê mịt mù
Ngựa hồ như đứng hí thiên thu

Có lẽ ta buồn hơn ta buồn
Bày giòng đời trôi đạt mấy hàng
Và người bây giờ nằm soi trăng cũ
Nhớ gì ta không, có nhớ gì ta không?

Có lẽ ta về ai biết đâu
Trồng vàng hoa trên núi sương hào
Có lẽ trăm rừng xanh trở lại
Gọi đàn chim xa mãi phương nào

Có lẽ ta về như giấc mơ
Làm giòng sông bôi xoá đôi bờ

Có lẽ người hồi sinh trở lại
Nhìn cuộc chơi quên bấy lâu nay

Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 21:22:25DongSongNho>

Full_Moon_Space_Art ( Net)


[ Viết cho Q ]
 
Thương tích

Chiều về bến lỡ, vầng mây tím
Lặng lẽ hồn theo tiếng vĩ cầm
Từ sóng vỗ bờ ru mộng cũ
Ôm người tình lớn hóa thành trăng

Bồng bềnh sóng hát lời trăm năm
Vàng áo cải hoa dưới cỏ nằm
Con cá hồ như im tiếng thở
Quẩy đuôi chìm đắm chuyện xa xăm

Thương tích từ đâu mù ký ức
Rong rêu chèn đá cựa tiếng lòng
Hỏi mình chốn bụi là đâu nhỉ ?
Bời bời tóc rối chảy như sông

January 28th 2010
Dòng Sông Nhỏ







Đánh khà một giấc ngủ trưa
Hết ngày chếnh choáng người vừa biết nhau
Men chiều ủ lại cơn đau
Nghe lời đoạn tuyệt duyên sầu em tôi
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
[ Viết Cho Q ]
 
 
 
Tội tình


Mùa không gọi tên
Ngày không hỏi tuổi
Năm tháng trong veo
Biết đâu nguồn cội !

Rừng im tiếng nói
Phía trời hồng hoang
Gió lời phù thủy
Tội tình chim thúy
Xa lắc bầy đàn
Gọi giấc mơ khan :

"... Đằm mình suối ngọt
Đá cuội mơ màng
Hươu ơi về nhé
Đôi ta còn trẻ
Uống nước giòng này
Một đời đắm say... "

Tội tình chim thúy
Tội tình chim thúy
Gió lời phù thủy
Tội tình chim thúy

Lạc bạn hôm nào
Chưa biết vì sao
Điếng hồn mê muội
Trần thế lao đao

Jan 31st, 2010
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-11-29 21:24:38DongSongNho>
Tình hờn 

Tay hoa mở tập thơ tình
Em xưa cúi mặt gieo hình bóng trăng
Nghiêng lòng xanh thẩm Cát Đằng
Những hồn mưa nhỏ nhẹ nhàng nhón chân

Mơ duyên sóng bước hồng trần
Tóc thơm buộc lại riêng phần tình lang 
Hương đêm rủ mộng mơ màng
Thơ say quản bút huỳnh đàn, gió lên...

Nào ngờ bóng mắng thơ điên
Long lanh giấy điệp rơi nghiên mực buồn !
Lặng thinh giấu lại tình hờn
Chữ buông mộng vỡ... chuồn chuồn nhẹ tênh

Feb 01 2010
Dòng Sông Nhỏ
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-28 13:32:04Viet duong nhan>
Lạc Giọng

Nhọc nhằn địu nắng về bên xóm
Trải khắp không gian bạc thếch màu
Nắng hường nắng đỏ tan vào đất 
Bởi rét mùa đông nhuộm trắng phau

Căm căm giá buốt tràn thung lũng
Phố núi thu mình dưới rặng thông
Tịch lặng đường mòn hoang tiếng quạ
Hít hà hơi thở hóa màn sương

Nhọc nhằn địu nắng về ven lộ
Đổ xuống đường mòn hằn dấu chân
Nắng vàng nắng ngọc chìm trong ngõ 
Bởi gió mùa đông lượn phất trần

Quét tan hương cũ hồn hoa Quế 
Đổi sắc hồng nhan sớm một chiều
Ôm lòng héo mộng đời cô lữ
Mây xám hoàng hôn thảng thốt kêu

Này chim di trú ở phương nam
Ngậm nhánh mùa xuân rừng đước tràm
Khi nào trở lại vùng tây bắc
Nhóm củi giùm tôi lên khói lam

Ấm áp đôi khi hòng sưởi lại
Nhân tình thị trấn bớt xanh xao
Lạnh lùng chừng ấy hoàn môi thắm
Trăn trối bây giờ bớt hư hao

Feb 02nd 2010
Dòng Sông Nhỏ

R
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-28 13:23:24Viet duong nhan>
Ngậm Ngùi





Phố tháng Chạp buồn thiu manh chiếu
Trẻ nằm co ôm chuyện nghèo hèn
Giòng nước mắt hóa sương trên nhánh
Cánh mũi gầy thút thít bao phen

Phố tháng Chạp buồn riêng lão ốm
Vá xăm xe như vá nỗi niềm
Cuộc mưu sinh thân chiều lọm khọm
Mong vài đồng nuôi một vợ điên

Phố tháng Chạp lạnh xe mì gõ
Lách cách mời sưởi ấm lòng đêm
Bụng thòm thèm, mơ căn nhà nhỏ
Bạn quê ơi có đợi bên thềm ?
 
Phố tháng Chạp xác xơ quang gánh
Cháy tóc mây khắp nẻo thị thành
Bán quả chua nuôi giòng sữa ngọt
Gót chân sần nâng mộng đời xanh
 
Phố tháng Chạp trầm ngâm lưng mỏi
Ghé bóng râm phe phẩy bụi trần
Khách thưa vắng, đời xe khản gọi
Hỏi ai người thấm chút tình thân ?
 
Phố tháng Chạp buồn vui bao cảnh
Điệu tango vũ nữ quay cuồng
Mua hạnh phúc theo vòng ảo ảnh
Đêm trở về đối mặt tai ương
 
Tháng Chạp biết bao điều ngoài phố
Lại một năm tự hỏi riêng mình…
Rồi giấu mặt cùng trăng thiên cổ
Mong có lần đời hết điêu linh
 
Dòng Sông Nhỏ
25.12.2010

R
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
<Bài viết đã được chỉnh sửa lúc 2010-12-29 05:57:35DongSongNho>
Hồi sinh




Giọt nước biển trong veo
Nhểu vào đường tĩnh mạch
Cho một cuộc hồi sinh
Trở về từ cơn ốm

Sáng nay bông cúc nhỏ
Diu dàng nở bình minh
Trên môi hồng chúm chím
Em sống rồi sinh linh

Thương chim non bé bỏng
Ngọ ngoạy đôi bàn chân
Háo hức cánh thiên thần
Ôm lấy bầu sữa mẹ

Niềm vui nào lớn hơn
Bao la rót giọt thầm... 




28.12.2010
Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0
Ngày Sinh Khói



Chiều vàng đón gió phía bờ tây
Gió thổi sông trôi đợt sóng gầy
Từ mặt hoàng hôn chìm đáy nước
Dường như âm vọng của người, hay

Ai đó nhớ tôi từ kiếp trước
Lại về gom lá sưởi mùa thu
Ngày sinh khói mù hơn năm cũ !
Ngọn lửa chao nghiêng lệch nụ cười

Với mình trên vách, với bình hoa
Thầm lặng hỏi han bóng nhạt nhòa
Mười năm biền biệt còn gì nhớ ?
Khói… khói trầm nhang, vòi vọi… xa

Cây cao cổ thụ nhiều mây trắng
Lơ đãng trôi qua nắng quái chiều
Từ đấy người dưng là tôi khóc
Lệ ướt khôn cùng giữa đìu hiu

Chiều còn giục bóng giang hà
Nghe dòng sông nhỏ cùng ta khóc cười
Đăng nhập để trả lời
0


Ngậm Ngùi





Phố tháng Chạp buồn thiu manh chiếu
Trẻ nằm co ôm chuyện nghèo hèn
Giòng nước mắt hóa sương trên nhánh
Cánh mũi gầy thút thít bao phen

Phố tháng Chạp buồn riêng lão ốm
Vá xăm xe như vá nỗi niềm
Cuộc mưu sinh thân chiều lọm khọm
Mong vài đồng nuôi một vợ điên

Phố tháng Chạp lạnh xe mì gõ
Lách cách mời sưởi ấm lòng đêm
Bụng thòm thèm, mơ căn nhà nhỏ
Bạn quê ơi có đợi bên thềm ?
 
Phố tháng Chạp xác xơ quang gánh
Cháy tóc mây khắp nẻo thị thành
Bán quả chua nuôi giòng sữa ngọt
Gót chân sần nâng mộng đời xanh
 
Phố tháng Chạp trầm ngâm lưng mỏi
Ghé bóng râm phe phẩy bụi trần
Khách thưa vắng, đời xe khản gọi
Hỏi ai người thấm chút tình thân ?
 
Phố tháng Chạp buồn vui bao cảnh
Điệu tango vũ nữ quay cuồng
Mua hạnh phúc theo vòng ảo ảnh
Đêm trở về đối mặt tai ương
 
Tháng Chạp biết bao điều ngoài phố
Lại một năm tự hỏi riêng mình…
Rồi giấu mặt cùng trăng thiên cổ
Mong có lần đời hết điêu linh

Dòng Sông Nhỏ
25.12.2010

R








Tự Khúc


Giữa náo nhiệt vẫn ngồi lặng lẽ
Bao mùa qua rụng bạc vai gầy
Dáng sương khói như lằn chì kẽ
Đợi gió về tan biến theo mây .......

Vui chừng mực mà buồn rất mực
Những chiêm bao xao xác chuyện đời
Chênh vênh quá hồn đi khất thực
Những nghĩa tình thiên hạ bỏ rơi

Nhớ con dế ấu thơ rung cánh
Thương mưa dầm lối phố chiều phai
Bài thơ cũ điệu sầu cám cảnh
Bây giờ thành định phận trao tay

Hụt những chuyến trần gian hoa mộng
Hóa người dưng thừa thãi góc buồn
Ngày thấp thỏm chìm ngàn con sóng
Đêm trở mình theo vạc kêu sương

Lưng không bệnh mà cong dấu hỏi
Dội lại mình khép tội trăm năm
Nghiêng thập tự tù nhân sám hối
Chung thân cùng trời đất lạnh căm

Chiều nay dựa vách hiên mai ngủ
Cõi đi về giữa kiếp phù sinh
Tự tình khúc nửa đời du thủ
Gối đầu thơ, thức giấc bình minh

khóc_cười
khoc_cuoi
Đăng nhập để trả lời
0
«« « 2 3 4 5 6 » »»