Đây là tuyệt thế trân bảo đến cả Mẫu hậu cũng phải kinh hô, Lý Trị đã có thể dự đoán được vẻ ngạc nhiên mừng rỡ của tỷ tỷ khi nhìn thấy lưu ly kính.
Tỷ tỷ chắc chắn sẽ rất bất ngờ! Tâm tình chắc chắn sẽ rất tốt!
Vậy có phải nghĩa là hắn có thể đòi lại số bạc của mình rồi không?
Cho dù không đưa hết, đưa một nửa cũng được mà!
Ít nhất cũng phải đưa ba thành chứ?
Nghĩ đến đây, Lý Trị muốn khóc tới nơi, trên đời này làm gì có thân vương nào nghèo như hắn chứ!
Lý Trị sải đôi chân ngắn cũn chạy thật nhanh vào đại điện, vừa kích động, vừa mong đợi lại vừa thấp thỏm.
"Tỷ, tỷ, xem đệ mang gì đến cho tỷ này!" Lý Trị lớn tiếng nói.
Vừa tiếp đãi mệnh phụ cả một ngày trời, Trường Lạc công chúa và Dự Chương công chúa vừa tắm rửa thay y phục xong, đang tựa vào nhuyễn tháp nghỉ ngơi, vẫn còn đang bàn luận về lưu ly kính, thì thấy Lý Trị ù té chạy vào.
"Trĩ Nô, đệ mang cái gì tới vậy?" Trường Lạc công chúa ngạc nhiên hỏi.
"Không phải đệ, là tỷ phu, là tỷ phu nhờ đệ mang tới!" Lý Trị lớn tiếng nói.
"Là tỷ phu?"
"Là Tô Trình?"
Trường Lạc công chúa và Dự Chương công chúa lập tức ngồi bật dậy, từ trong mắt đối phương đều nhìn thấy sự không thể tin nổi và mong chờ.
Chẳng lẽ là lưu ly kính?
Chẳng lẽ tuyệt thế trân bảo như vậy, Tô Trình lại không chỉ có một chiếc?
"Mau mở ra!" Trường Lạc công chúa và Dự Chương công chúa đồng thanh nói, khẩn trương đến mức ngay cả giọng nói cũng có chút run rẩy.
Cung nữ tiến lên cẩn thận mở gấm hộp ra, để lộ ra hộp gỗ tử đàn tinh xảo bên trong, nhưng ánh mắt của họ đều đổ dồn cả vào chiếc lưu ly kính.
So với chiếc lưu ly kính dâng lên Hoàng hậu nương nương thì hơi nhỏ hơn một chút, nhưng chắc chắn không nghi ngờ gì nữa chính là lưu ly kính!
Nhìn thấy dung nhan rõ nét trong lưu ly kính, hai người cùng đồng thanh reo lên kinh hỉ: "A! Thật sự là lưu ly kính! Thật sự là lưu ly kính này!"
Đặt lưu ly kính cẩn thận lên bàn trang điểm, hai người ở trước gương, người soi một cái, ta soi một cái, chơi đến vô cùng vui vẻ.
Khiến cho Lý Trị sốt ruột không thôi, cứ xoay vòng quanh.
"Tỷ! Tỷ!"
Trường Lạc công chúa cúi đầu hỏi: "Trĩ Nô, đệ còn chuyện gì không?"
"Tỷ, tỷ xem chuyến chạy việc này không có công lao thì cũng có khổ lao, có thể trả lại hòm tiền cho đệ không? Hay là trả lại một nửa cũng được mà? Thật sự không được thì trả ba thành cũng được..." Trĩ Nô đáng thương nói.
Trường Lạc công chúa và Dự Chương công chúa bật cười khúc khích, tựa như trăm hoa đua nở, Trường Lạc công chúa cười nói: "Muốn lấy hòm tiền à?"
Lý Trị gật đầu lia lịa như gà mổ thóc: "Ừm, ừm, muốn!"
"Tỷ tỷ giữ giúp đệ không tốt sao?" Trường Lạc mỉm cười nhẹ. Nàng cũng không phải tham lam số bạc lẻ này của Lý Trị, chủ yếu là nàng chuẩn bị cho lúc Tô Trình vào cung đánh mạt chược thì dùng tới.
Phế thoại, tất nhiên là không tốt!
Chẳng lẽ số bạc không đòi lại được sao?
Lý Trị đang có chút tuyệt vọng đột nhiên lóe lên tia sáng: "Nhưng mà, tỷ phu nói để tỷ trả lại cho đệ, nói chỉ cần đệ mang lưu ly kính tới, thì sẽ để tỷ trả số bạc lại cho đệ!"
Trường Lạc công chúa vừa nghe, liền nói: "Là tỷ phu đệ nói ư? Vậy, được rồi, Anh Lạc, trả lại hòm tiền cho Trĩ Nô đi!"
Trên mặt Lý Trị lập tức hiện lên nụ cười ngốc nghếch hạnh phúc, giờ khắc này, trong lòng hắn chỉ có một suy nghĩ, có tỷ phu thật tốt!
Lời của tỷ phu lại có tác dụng đến thế!
Cuối cùng cũng có người trị được tỷ tỷ rồi!
Đúng là cứu tinh mà!
Thật sự muốn rơi nước mắt luôn có phải không?
Sau này nhất định phải nịnh nọt tỷ phu nhiều hơn, như vậy mới thoát khỏi ma chưởng của tỷ tỷ, Lý Trị lập tức hạ quyết tâm trong lòng.
Lý Trị ôm hòm tiền ù té chạy mất.
Lập Chính điện, Lý Thừa Càn, Lý Thái và những người khác đều có mặt.
Khóe miệng hai người bọn họ đều treo một tia cười khổ, trước đó họ còn âm thầm đấu đá, nghĩ muốn vượt mặt đối phương, nhưng giờ xem ra, căn bản là tốn công vô ích.
Cái gì dạ minh châu, cái gì thư thiếp của Vương Hữu Quân, trong mắt Mẫu hậu chỉ có chiếc lưu ly kính kia.
Chẳng phải chỉ là một chiếc gương thôi sao? Có chỗ nào quý giá hiếm có hơn dạ minh châu? Có chỗ nào thư pháp của Vương Hữu Quân ưu mỹ mê người bằng?
Trong lòng hai người đều có chút chua chát.
Trưởng Tôn Hoàng hậu tán thưởng: "Chiếc gương này đúng là trân bảo, đợi đến khi Trường Lạc xuất giá, liền cho Trường Lạc làm của hồi môn đi!"
Bà cảm thấy đây chắc chắn là tuyệt thế trân bảo mà sư phụ của Tô Trình để lại, chắc chắn là Tô Trình vì thời gian gấp rút thật sự không tìm được lễ vật phù hợp, nên mới buộc phải dùng đến tuyệt thế trân bảo này.
Kỳ thực ban đầu bà rất mong chờ Tô Trình có thể làm một bài thơ để làm lễ vật chúc mừng, tuy chữ của Tô Trình có hơi xấu xí một chút, nhưng thơ lại đủ để lưu truyền thiên cổ.
Vốn dĩ Trường Lạc cũng cho rằng chiếc gương này là trân bảo sư phụ Tô Trình để lại, trong lòng còn có chút thấp thỏm, nhưng bây giờ trong tay nàng cũng đã có lưu ly kính rồi.
Trường Lạc công chúa có chút ngượng ngùng nói: "Mẫu hậu, Quận công nhờ Trĩ Nô đưa tới cho con một chiếc lưu ly kính."
Trưởng Tôn Hoàng hậu kinh hỉ nói: "A? Là vậy sao? Vậy chiếc lưu ly kính này Mẫu hậu giữ lại nhé?"
Trường Lạc công chúa gật đầu lia lịa: "Đây là lễ mừng của Quận công, Mẫu hậu thích là tốt rồi."
Thấy Hoàng hậu thích lưu ly kính như vậy, Lý Thế Dân cũng rất vui vẻ, Hoàng hậu vốn dĩ luôn đoan trang ôn nhu, hiếm khi thấy được bộ dạng kích động vui mừng này của bà.
Thế nhưng nghe Trường Lạc nói mình cũng có lưu ly kính, trên mặt Lý Thế Dân không khỏi thoáng qua vẻ suy tư, vài ký ức không mấy tốt đẹp không khỏi bắt đầu cuộn trào trong não hải ông.
"Hoàng hậu, nàng nói xem, lưu ly kính này liệu có phải không phải là trân bảo sư phụ hắn để lại, mà là do chính hắn chế tạo ra?" Lý Thế Dân trầm ngâm nói.
Trưởng Tôn Hoàng hậu khẽ ngẩn ra nói: "Chàng nói, tuyệt thế trân bảo như vậy lại là do Tô Trình chế tạo ra ư?"
Lý Thế Dân trầm ngâm: "Hắn đã có thể chế ra lưu ly, thì khả năng cao cũng có thể chế ra lưu ly kính, rất hợp lý."
Nghĩ lại lưu ly đều đã đi vào các nhà bách tính bình thường rồi, nghĩa là, lưu ly kính có lẽ cũng không trân quý như mọi người vẫn tưởng.
Trưởng Tôn Hoàng hậu lại chẳng hề để tâm, cười nói: "Nếu đây thực sự là do tiểu tử Tô Trình chế tạo ra thì càng tốt, Bệ hạ không biết đâu, Dương phi các nàng ấy thích lưu ly kính đến thế nào, đối với những người phụ nữ yêu cái đẹp mà nói, đây đúng là tuyệt thế trân bảo, thần thiếp cũng hy vọng phụ nữ trong thiên hạ đều có thể dùng được lưu ly kính."
Lý Thế Dân vỗ tay tán thưởng.
Đôi mắt của Dự Chương công chúa lập tức trở nên sáng lấp lánh.
Trở về trắc điện, Dự Chương công chúa một tay ôm lấy cánh tay Trường Lạc công chúa, nũng nịu nói: "Tỷ tỷ tốt, tỷ tỷ tốt!"
"Nếu lưu ly kính thực sự là do tỷ phu chế tạo ra, thì người ta cũng muốn có một cái mà." Dự Chương công chúa làm nũng nói.
Trường Lạc có chút bất lực nói: "Được, được, ta để Anh Lạc đi hỏi thử xem."
Ánh mắt Dự Chương láo liên, cười hì hì nói: "Tỷ tỷ chẳng lẽ không nhớ tỷ phu sao?"
Trường Lạc lập tức đỏ mặt: "Ta, ta nhớ huynh ấy làm gì?"
Dự Chương công chúa cười hì hì nói: "Vậy sao? Vậy tỷ tỷ không muốn đến nhà Đại tỷ chơi sao?"
"Ồ, nhắc mới nhớ, cũng đã mấy ngày rồi chưa gặp Đại tỷ!" Trường Lạc công chúa đỏ mặt gật đầu nói.
Dự Chương nghe xong gật đầu lia lịa, kỳ thực nàng rất muốn nói, hôm nay sinh nhật Nương nương chúng ta mới gặp xong mà.