Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 2322 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 764
Cơ hội tuyệt hảo

❊ ❊ ❊

Bất kể chuyện liên hôn với thế gia gần đây có ảnh hưởng gì tới Tô Trình hay không, chuyện này cũng nên có một kết quả rồi.

Dù sao Tô Trình không thể cứ mãi ở lại thành Quảng Châu, hơn nữa bọn họ cũng không thể cứ kéo dài mãi với các thế gia đại tộc, làm vậy ngược lại sẽ kết thù với thế gia đại tộc.

Cho nên sau khi đã quyết định, Phùng Ngang cũng trở nên thản nhiên, cho dù phần trăm phân chia mà nhà họ Phùng hợp tác với Tô Trình không cao, đối với nhà họ Phùng mà nói thì đó cũng là của cải ngoài ý muốn.

Mà một khi thiết lập Thị bạc ty ở Lĩnh Nam để mở biển, lợi ích đối với toàn bộ Lĩnh Nam là điều không cần phải bàn cãi.

Cho nên, bất kể thế nào, nhà họ Phùng bọn họ thậm chí là toàn bộ Lĩnh Nam đều sẽ nhận được lợi ích.

Ngay khi Phùng Ngang đang nghĩ như vậy, Phùng Trí Đái bất đắc dĩ nói: "Cha, Tô Trình nói muốn hoãn việc đi săn lại hai ngày, vì hắn còn muốn đi chơi ở thành Đông..."

Chưa đợi Phùng Trí Đái nói xong, Phùng Trí Quỳ đã nhảy dựng lên, kêu gào: "Cái gì? Chỉ vì muốn đi chơi ở thành Đông mà hắn lại từ chối việc đi săn? Như vậy chẳng phải là quá không nể mặt cha rồi sao?"

Phùng Ngang nghe vậy chỉ giơ tay ra hiệu cho Phùng Trí Quỳ im miệng, ông đã trải qua bao nhiêu sóng to gió lớn, chút chuyện này đối với ông căn bản không thể khơi dậy bất kỳ gợn sóng nào.

Phùng Ngang cười nói: "Chỉ là đi săn thôi mà, đã hắn muốn hoãn lại hai ngày thì cứ hoãn hai ngày, may là vẫn chưa thông báo cho mấy vị công tử thế gia kia."

Phùng Trí Quỳ nghe vậy không khỏi hậm hực nói: "Uổng công cha vẫn luôn khách khí với hắn như vậy! Thật là vô lý!"

Phùng Trí Đái không để ý tới Phùng Trí Quỳ, tiếp tục nói: "Hắn còn nói, hắn muốn tranh thủ hai ngày này để thu dọn đồ đạc rồi cho lên thuyền!"

Phùng Trí Úc nghe vậy không khỏi hơi nhíu mày: "Cho lên thuyền? Vậy nói cách khác, hắn thực sự dự định rời đi sao?"

Phùng Ngang trầm giọng nói: "Bất kể thế nào, sau khi đi săn xong đều phải mau chóng đàm đạo với hắn một chút, lão Tam, con đích thân thông báo cho các vị công tử thế gia kia đi, mời bọn họ tham gia đi săn!"

Đi săn ư?

Các vị công tử thế gia sau khi biết tin thì phản ứng cũng không lớn lắm, dù sao chuyện đi săn này bọn họ vẫn thường làm.

Dù sao thời đại này, hoạt động giải trí cũng không nhiều.

Ở hậu trạch, Phùng Trí Tín với vẻ mặt xui xẻo đi vào thượng phòng.

"Mẹ, người tìm con?" Phùng Trí Tín ủ rũ hỏi.

Hỏi xong, Phùng Trí Tín mới phát hiện, trong phòng chỉ có mẹ và hai nha hoàn thân tín nhất đang ở đó.

Phùng Trí Tín có chút ngạc nhiên, dù sao bình thường hắn tiến vào phòng thì đều chật ních nha hoàn mụ bà đang hầu hạ.

Nhưng Phùng Trí Tín cũng không để ý, cảm thấy như vậy càng tốt, ít nhất không cần lo lắng lời mình nói sẽ truyền ra ngoài.

Phùng Trí Tín bỗ bã nói: "Mẹ, mẹ không biết đâu, mấy ngày nay con đều âm thầm theo dõi Tô Trình, hắn chỉ dẫn theo vài chục người đi dạo trên phố, căn bản không có bất kỳ sự phòng bị nào."

"Con cảm thấy con chỉ cần gọi vài kẻ giúp việc là có thể giết chết Tô Trình! Thật đấy, muốn giết hắn quá đơn giản!"

"Con mỗi ngày nhìn hắn cứ đi dạo qua dạo lại như vậy, con sắp không nhịn nổi nữa rồi!"

Lâm phu nhân lắc đầu nói: "Con không được ra tay, người của Thành vệ ty đã tăng cường tuần tra, hơn nữa cha con vẫn luôn chú ý tới hành tung của Tô Trình, hộ vệ hầu như mỗi giờ mỗi khắc đều đang báo cáo tin tức của Tô Trình, con ra tay không nắm chắc đâu!"

Phùng Trí Tín không phục nói: "Con thấy con ra tay thì cơ hội thành công rất lớn, bởi vì con đã tập hợp được mấy trăm kẻ giúp việc, hắn mới chỉ dẫn theo vài chục người, rất dễ dàng có thể chém chết hắn!"

Lâm phu nhân khẽ lắc đầu nói: "Tô Trình dù sao cũng là thiên tử sứ thần, hơn nữa còn là phò mã, một khi chết ở thành Quảng Châu, triều đình chắc chắn sẽ phái người tới điều tra, rất khó nói liệu có tra ra được cái gì không!"

Phùng Trí Tín kêu gào: "Tô Trình sống thì cha sẽ coi trọng, Tô Trình chết rồi cha còn coi trọng nữa không? Tô Trình chết rồi thì không có bất kỳ giá trị gì nữa, cha còn có thể làm gì con?"

"Cho dù hoàng đế phái người tới tra thì đã sao? Đây là Lĩnh Nam, nhà họ Phùng chúng ta còn sợ sao?"

"Cha vẫn luôn chần chừ không đồng ý, ông ấy rất có khả năng thực sự không muốn liên hôn với thế gia, muốn hợp tác với Tô Trình! Mẹ, chờ đợi thêm nữa thì thực sự không còn cơ hội nào đâu!"

"Cho nên, không thể chờ đợi thêm được nữa! Ngày mai, con sẽ dẫn người trực tiếp giết chết Tô Trình! Một lần là xong! Cha cũng sẽ không còn sự lựa chọn nào khác!"

Lâm phu nhân nghiêm mặt nói: "Đừng có hồ đồ! Mẹ khuyên con chờ đợi cơ hội, cũng không phải chờ đợi vô ích, bây giờ cơ hội tới rồi!"

Phùng Trí Tín nghe vậy không khỏi ngẩn ra, kích động hỏi: "Cơ hội tới rồi? Mẹ, cơ hội gì tới rồi?"

Lâm phu nhân cười nói: "Hai ngày sau, cha con muốn mời Tô Trình đi săn."

Phùng Trí Tín nghe xong liền nhảy dựng lên, kích động kêu gào: "Cái gì? Muốn đi săn?"

Quá kích động, quá ngạc nhiên!

"Tốt quá rồi! Tốt quá rồi! Đây mới là cơ hội tốt nhất mà! Ha ha, quả nhiên con không chờ đợi vô ích!"

Đi săn thì ở nơi hoang dã hẻo lánh mà, hơn nữa bên ngoài thành nơi nào thích hợp đi săn nhất, hắn biết rõ nhất, vả lại hắn rất quen thuộc nơi đó, biết nơi nào thích hợp để mai phục.

Hắn cũng biết, nếu Tô Trình ra khỏi thành, sẽ mang theo nhiều người hơn, thì đã sao?

Tô Trình tổng cộng chẳng phải chỉ có chừng ấy năm trăm người thôi sao?

So về số lượng người đông hắn sẽ sợ sao?

Đây là nơi nào?

Đây là thành Quảng Châu!

Tô Trình muốn so số lượng người đông với hắn, Phùng Trí Tín, chẳng phải là chuyện cười sao?

Lâm phu nhân cười nói: "Phải đó, đây đúng là cơ hội tuyệt hảo, đây là ông trời đang giúp chúng ta đó, đây chính là ý trời! Ý trời không thể trái!"

Phùng Trí Tín đầy tự tin nói: "Mẹ, người cứ yên tâm đi, con nhất định sẽ dẫn đủ nhân mã mai phục trong rừng rậm, rồi giết chết Tô Trình trong một đòn!"

Lâm phu nhân cười lắc đầu nói: "Không, con đừng đích thân ra tay, con có thể đi cùng để đi săn, có thể lén lút điều động, nhưng đừng đích thân ra trận, một mặt là không được để lộ bản thân, mặt khác đánh nhau đao thương không có mắt, con đừng đích thân phạm hiểm!"

Phùng Trí Tín nghe vậy có chút không tình nguyện: "Con đâu có yếu ớt như gió thổi là ngã, võ nghệ của con cũng cao cường lắm đấy, vả lại người của con đông, có thể có nguy hiểm gì chứ?"

Lâm phu nhân nghiêm mặt nói: "Nghe lời mẹ, con theo đi săn, nắm rõ hành tung của Tô Trình thì mới có thể điều động mai phục tốt hơn!"

Tuy có chút không tình nguyện, nhưng Phùng Trí Tín vẫn gật đầu nói: "Được thôi, vậy con sẽ đi theo đi săn!"

Lâm phu nhân hỏi: "Tín nhi, con có thể tập hợp được bao nhiêu người? Phải là những kẻ xác định không có quan hệ với phủ, hoặc tuyệt đối sẽ không đi mật báo với cha con!"

Những người hắn có thể điều động đương nhiên là những kẻ giúp việc thường ngày tụ tập bên cạnh hắn để chơi đùa, chỉ cần chịu bỏ tiền, đám người kia chắc chắn sẽ không tiếc mạng!

Phùng Trí Tín trầm ngâm nói: "Khoảng bảy tám trăm người gì đó, con tự mình tính rồi, Tô Trình khoảng năm trăm người, chưa chắc đã mang theo tất cả, cho dù có mang theo tất cả thì cũng chỉ có năm trăm người, con nhiều hơn hắn hai ba trăm người, hai ba trăm người dư ra đó muốn giết Tô Trình thì có gì khó chứ?"

Tuy chiếm ưu thế về số lượng, nhưng Lâm phu nhân cảm thấy vẫn không an toàn, bà trầm ngâm nói: "Mẹ tìm vài trăm người giúp con, như vậy ít nhất có thể gom đủ một ngàn người!"

Phùng Trí Tín nghe vậy không khỏi bật cười, một ngàn người đó là gấp đôi người của Tô Trình! Hai đánh một mà còn có thể thua sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:745
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »