Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 2584 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 825
An bài

❊ ❊ ❊

Nhân thiện chi danh đôi khi chẳng có tác dụng gì, nhưng đôi khi lại có đại dụng.

Ví dụ như Tô Trình, rất ít khi bị Ngự sử đàn hặc, bởi vì công lao của Tô Trình được văn quan công nhận, hơn nữa tài danh và thiện danh của chàng ở triều dã cũng quá thịnh.

Nếu Tô Trình thực sự phạm lỗi lớn mà bị đàn hặc thì còn được, nhưng nếu chỉ vì chút chuyện nhỏ nhặt mà gây khó dễ, bọn họ sợ rằng sau khi đàn hặc xong sẽ bị bách tính Trường An chỉ trích, phỉ nhổ.

Nói xong chuyện của Phùng Trí Đái, Tô Trình đột nhiên nhớ tới những lời nói khó hiểu mà Lý Thế Dân đã nói sáng nay.

Thực ra chàng đã suy nghĩ suốt cả một ngày, nhưng vẫn không thu được kết quả gì.

Tô Trình nghi hoặc hỏi: "Hôm nay Bệ hạ tới sớm quá, nói mấy câu khó hiểu!"

Thế nào là khó hiểu? Trường Lạc công chúa nghe vậy không khỏi ngẩn ra: "Hôm nay Phụ hoàng và Mẫu hậu quả thực tới sớm một chút, nhưng Mẫu hậu không nói gì cả, Phụ hoàng đã nói những gì?"

"Chính là mấy chậu hoa ở chỗ giả sơn trong hoa viên, có phải nàng mang từ trong cung về không? Bệ hạ khen hoa đó nở rực rỡ, có phải Bệ hạ không nỡ không?" Tô Trình nghi hoặc hỏi.

Trường Lạc công chúa nghe xong không khỏi dở khóc dở cười: "Sao có thể chứ? Phụ hoàng sẽ không hẹp hòi như vậy! Phụ hoàng còn nói gì nữa?"

Tô Trình hồi tưởng lại: "Bệ hạ nhắc tới sinh thần lễ của Hoàng hậu nương nương, nói rằng sưu tập kỳ trân dị bảo thì đã mất đi bản chất hiếu thuận, muốn chúng ta lấy ra thứ mình giỏi nhất, phải biệt xuất tâm tài!"

Trường Lạc công chúa nghe vậy cũng hơi ngẩn ra, biệt xuất tâm tài?

Điều này cũng quá khó đi?

Ai mà chẳng muốn biệt xuất tâm tài?

Ai mà chẳng muốn nổi bật?

Vấn đề là, đâu có dễ dàng như vậy?

Tô Trình đau đầu nói: "Chúng ta giỏi thứ gì nhỉ? Ta thì biết bày vẽ chút mỹ thực, chỉ là làm sinh thần lễ cho Hoàng hậu nương nương liệu có quá tùy ý không?"

Trường Lạc công chúa khẽ gật đầu, gửi mỹ thực làm sinh thần lễ trong ngày sinh nhật của Mẫu hậu quả thực quá tùy ý.

Tô Trình trầm ngâm nói: "Nàng giỏi hội họa, ta giỏi thư pháp, chúng ta cùng nhau sáng tác một bức thư họa làm sinh thần lễ tặng Hoàng hậu nương nương? Vẫn cảm thấy có chút tùy ý quá!"

Chàng suy đi nghĩ lại, thứ duy nhất có thể nghĩ tới mà mình giỏi chính là cái này.

Nghe Tô Trình nói vậy, Trường Lạc công chúa đột nhiên nhớ tới lúc nàng nhận được bài thơ Trung thu của Tô Trình, Mẫu hậu rất muốn có lá thư đó, chỉ là lúc ấy nàng không nỡ.

Chẳng lẽ Mẫu hậu là muốn có lá thư đó sao?

Không thể nào? Mẫu hậu cũng biết lá thư này quan trọng với nàng thế nào.

Cho dù là bây giờ nàng cũng không nỡ mà.

Không đúng, Mẫu hậu hẳn là không phải muốn lá thư đó!

Trường Lạc công chúa đột nhiên nhớ ra, Dự Chương từng nói rất muốn Lang quân làm cho muội ấy một bài thơ, Mẫu hậu còn nói chưa từng làm thơ cho bà ấy bao giờ.

Lúc đó nàng còn biện hộ cho Tô Trình rằng, làm thơ cần linh cảm, mà mỗi bài thơ Lang quân viết đều là truyền thế chi tác, điều này càng khó hơn.

Chẳng lẽ Mẫu hậu là muốn Lang quân viết một bài thơ làm sinh thần lễ?

Nàng cảm thấy Mẫu hậu thực sự rất khao khát muốn Lang quân viết thơ cho mình, chỉ là có lẽ sẽ không nói thẳng ra như vậy, hơn nữa còn chỉ rõ là làm sinh thần lễ.

Rất có khả năng là Phụ hoàng tình cờ nghe Mẫu hậu nhắc tới, cho nên muốn giúp Mẫu hậu hoàn thành tâm nguyện này.

Trường Lạc công chúa cười nói: "Ta hiểu ý của Phụ hoàng rồi!"

Tô Trình tò mò hỏi: "Nàng hiểu rồi? Rốt cuộc Bệ hạ có ý gì?"

Tô Trình nghe vậy không khỏi hơi ngẩn ra: "Làm thơ?"

Trường Lạc công chúa gật đầu liên tục: "Ừm, làm thơ! Cho nên ta đoán, Phụ hoàng muốn chàng viết một bài thơ cho Mẫu hậu làm quà sinh thần."

Tô Trình cạn lời, làm thơ là chuyện dễ dàng như vậy sao?

Tuy chàng mang danh đệ nhất tài tử Đại Đường, nhưng thực ra chàng căn bản không biết làm thơ.

Làm một bài thơ con cóc không biết có được không.

Tô Trình nhíu mày, hơi trầm tư, đột nhiên trong lòng lay động, lại nhớ tới một bài thơ, là đại tác của thi tiên Lý Bạch.

Ngay lúc Tô Trình nhíu mày trầm tư, Trường Lạc công chúa quan tâm nói: "Làm thơ cần linh cảm, muốn làm ra thơ hay càng khó, bao nhiêu thi nhân nổi tiếng cả đời cũng chỉ có vài bài truyền thế chi tác."

"Lang quân nếu không làm được cũng không sao, cứ chọn một món trong những kỳ trân dị bảo đã sưu tập làm sinh thần lễ, Phụ hoàng và Mẫu hậu đều sẽ không trách tội đâu." Trường Lạc công chúa an ủi.

Nhớ tới bài thơ này, Tô Trình lập tức có cảm giác thông suốt, từ trước tới nay Trưởng Tôn Hoàng hậu luôn chăm sóc chàng,Ký nhiên Trưởng Tôn Hoàng hậu muốn một bài thơ, vậy thì đem bài thơ này tặng cho bà ấy vậy.

Hơn nữa, Tô Trình cảm thấy bài thơ này cũng cực kỳ phù hợp với Trưởng Tôn Hoàng hậu.

Dương Quý phi đẹp thế nào Tô Trình không biết, nhưng Trưởng Tôn Hoàng hậu quả thực đẹp tựa thiên tiên.

Tô Trình cười nói: "Chuẩn bị bút mực giấy nghiên!"

Trường Lạc công chúa nghe vậy không khỏi hơi ngẩn ngơ, cái miệng nhỏ khẽ mở nhìn Tô Trình, thế này là làm xong rồi?

Đơn giản vậy sao?

Thật quá bất ngờ, thật khiến người ta mong chờ!

"Ta tới, ta tới!" Trường Lạc công chúa vui vẻ nói, vừa nói vừa thướt tha đi tới bên bàn sách, tố thủ mài mực.

Mùi mực thoang thoảng, Anh Lạc trải giấy tuyên ra, Trường Lạc công chúa tự mình cầm bút lên chấm mực, nàng cúi người cười nói: "Công gia xin mời!"

Tô Trình vung tay áo rộng, nhận lấy bút lông, trực tiếp đặt bút, bút đi rồng rắn:

Vân tưởng y thường hoa tưởng dung,

Xuân phong phất hạm lộ hoa nồng.

Nhược phi quần ngọc sơn đầu kiến,

Hội hướng dao đài nguyệt hạ phùng.

Viết xong, Tô Trình cầm bút ngắm nghía.

Bài thơ này, phối với chữ này, quả thực hoàn mỹ!

Trường Lạc công chúa nhìn thấy bài thơ này đã ngẩn ngơ, bởi vì bài thơ này quá đẹp!

Hơn nữa bài thơ này quả thực quá tương xứng với Mẫu hậu.

Trong mắt Trường Lạc công chúa, Mẫu hậu chính là người phụ nữ xinh đẹp nhất thế gian!

Mà nàng vẫn chưa lớn hẳn, vẫn là một cô bé, còn lâu mới được dung nhan ung dung diễm lệ như Mẫu hậu.

"Oa, Lang quân, chàng tuyệt quá! Mới một lát mà đã viết ra được một bài thơ hay thế này!" Trường Lạc công chúa vui mừng nói.

"Đừng, sau này không viết thơ nữa, ta cảm thấy mình đã tài tận lực kiệt rồi!" Tô Trình lắc đầu nói.

Trường Lạc công chúa nắm tay Tô Trình, cười nói: "Sao có thể chứ? Lang quân mới một lát đã viết ra một truyền thế chi tác đấy!"

Tô Trình ấp úng nói: "Cũng không hẳn là một lát, lần đầu tiên nhìn thấy Hoàng hậu nương nương là vào mùa xuân, lúc đó trong đầu đã nảy ra bài thơ này, cảm thấy Hoàng hậu nương nương, ừm, rất đẹp!"

Mẫu hậu đương nhiên là đẹp nhất! Trường Lạc công chúa hơi ngượng ngùng nói: "Lang quân, thực ra muội muội Dự Chương cũng muốn đấy!"

Tô Trình nghe xong giật mình, vội vàng xua tay: "Hết rồi hết rồi, thật sự tài tận lực kiệt rồi, sau này không làm thơ nữa!"

Thấy Tô Trình vẻ mặt đau đầu, Trường Lạc công chúa khẽ thè chiếc lưỡi nhỏ ra, Dự Chương, tỷ tỷ chỉ có thể giúp muội đến đây thôi.

Trường Lạc công chúa vui mừng nói: "Có bài thơ này làm sinh thần lễ cho Mẫu hậu, nhất định có thể vượt qua tất cả mọi người!"

Tô Trình cười nói: "Chỉ là bài thơ này vẫn chưa đủ, theo ý ta, không bằng nàng dựa theo bài thơ này mà vẽ tranh, sau đó ta lại đề thơ lên bức tranh đó."

Trường Lạc công chúa nghe vậy vẻ mặt vui mừng gật đầu: "Ừm ừm, ý này của Lang quân hay đấy!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:788
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »