Sau khi sứ giả Tân La lui xuống, trong đại điện vẫn vô cùng yên tĩnh, nhất thời không ai nói lời nào.
Lý Thế Dân hơi ngả người ra sau, trầm giọng nói: "Tân La vốn là thuộc quốc của Đại Đường, thường xuyên cống nạp, vô cùng cung thuận với Đại Đường. Nay bị Cao Câu Ly tấn công, có nguy cơ diệt quốc, các khanh đều nói xem nên làm thế nào!"
Văn quan nhất thời đều không lên tiếng. Tân La bị Cao Câu Ly tấn công sắp diệt quốc, đây quả thực là một vấn đề nan giải. Không quản thì không hay, mà muốn quản thì lực bất tòng tâm.
Thế nhưng đối với các võ tướng mà nói, chuyện này lại đơn giản vô cùng.
Uất Trì Cung lập tức bước ra khỏi hàng, trầm giọng nói: "Bệ hạ, Tân La là thuộc quốc của Đại Đường, Cao Câu Ly lại dám tự ý xuất binh, căn bản là không coi Đại Đường chúng ta ra gì, căn bản là không coi Bệ hạ ra gì. Phải nghiêm trị Cao Câu Ly mới trấn áp được bọn chúng!"
Trình Giảo Kim cũng bước ra nói: "Bệ hạ, nếu để Cao Câu Ly thôn tính Tân La, rồi lại thôn tính Bách Tế, vậy thì thực lực Cao Câu Ly tất sẽ tăng mạnh. Cao Câu Ly vốn không kính trọng triều đại Trung Nguyên, lại luôn nhòm ngó, cho nên thần thấy tuyệt đối không thể khoanh tay đứng nhìn Cao Câu Ly thôn tính Tân La, bằng không tai họa biên thùy Liêu Đông sẽ di họa vô cùng!"
Lời này nói trúng vào tâm can của Trình Giảo Kim, Lý Thế Dân trầm giọng nói: "Ồ? Ý của Lô Quốc công là?"
Nhớ tới tin tức nghe được từ chỗ Tô Trình, Trình Giảo Kim dứt khoát nói: "Khởi bẩm Bệ hạ, thần thấy nên xuất binh chinh phạt Cao Câu Ly, giải vây cho Tân La!"
Dứt lời, văn thần lập tức xì xào bàn tán, họ biết ngay những võ tướng như Trình Giảo Kim thế nào cũng đề nghị xuất binh.
Những võ tướng này lúc nào cũng chỉ nghĩ đến việc đánh trận, ngoài đánh trận ra thì chẳng nghĩ được điều gì khác. Chẳng lẽ họ chưa từng nghĩ đến bài học nhãn tiền từ tiền Tùy sao?
Mã Chu lập tức bước ra, lớn tiếng nói: "Bệ hạ, thần thấy những lời Lô Quốc công và Ngạc Quốc công nói là sai lầm nghiêm trọng. Tiền Tùy ba lần đông chinh, chinh phu cả triệu, hao tổn dân lực vô số, cuối cùng đều thất bại mà về, dẫn đến quốc gia phân rã. Gương xưa còn đó, thần thấy chuyện xuất binh cần phải hết sức thận trọng!"
Cấp sự trung Đỗ Chính Luân lập tức bước ra chắp tay nói: "Bệ hạ, thần cũng không tán thành xuất binh. Gương tiền Tùy còn đó, thiên hạ phải cảnh tỉnh! Nếu Cao Câu Ly dám khởi binh xâm phạm Đại Đường, thì triều đình phái binh đông chinh là nghĩa vụ đương nhiên. Nhưng nếu vì Tân La mà đông chinh thì thật sự không đáng để mạo hiểm lớn đến vậy!"
Có người mở đầu, các văn thần lần lượt bước ra khỏi hàng.
"Cao Câu Ly tuy luôn có lòng trộm cướp, nhưng đối với Đại Đường vẫn có phần kính sợ. Nếu chọn một kẻ gan dạ, cương nghị làm sứ giả sang Cao Câu Ly khiển trách Cao Câu Ly vương, tất Cao Câu Ly vương sẽ thấy sợ hãi và kiêng dè."
"Lại chọn một người ăn nói khéo léo đi Bách Tế, phân tích lợi hại, thúc giục Bách Tế xuất binh giúp Tân La chống lại Cao Câu Ly..."
"Cao Câu Ly đã chiếm hơn hai mươi tòa thành, mắt thấy sắp thôn tính toàn bộ Tân La, làm sao có thể vì một vị khâm sứ của triều đình mà bỏ dở giữa chừng, nhổ ra miếng thịt béo đã đút vào miệng?"
"Bách Tế rõ ràng là đã đạt được thỏa thuận gì đó với Cao Câu Ly. Tân La không ngừng kêu cứu, hơn nữa đã phân tích rõ ràng mọi lợi hại, triều đình phái một khâm sứ ăn nói khéo léo thì có thể có tác dụng gì? Bách Tế vốn ít khi phái sứ tiết đến, vốn dĩ đã không mấy cung thuận với Đại Đường!"
"Có thành công hay không, nếu không thử một lần thì sao biết được?"
"Thử một lần? Tân La đang bại trận liên tiếp, lâm nguy trong sớm tối, nào còn thời gian để thử? Đợi sau khi thử xong, Tân La đã bị Cao Câu Ly thôn tính rồi, mọi chuyện đều đã muộn!"
"Nói đúng lắm, hiện nay Tân La lâm nguy trong sớm tối, nào còn thời gian để thử? Chỉ có nhanh chóng xuất binh mới giải được nguy khốn cho Tân La!"
Trên khắp đại điện, văn thần võ tướng có thể nói là đang tranh cãi đến mức nảy lửa, xuất binh có lý do xuất binh, không xuất binh lại có lý do của không xuất binh.
Trên thực tế, những lý do này đều không sai, mấu chốt là cách cân nhắc.
Cho nên dù là đại thần kiên trì xuất binh, hay đại thần kiên trì không xuất binh, ai cũng không thuyết phục được ai!
Lý Thế Dân ngồi trên ngự tọa, vẫn luôn lặng lẽ lắng nghe. Dù là lý do của những vị quan ủng hộ xuất binh hay lý do của những vị quan không ủng hộ, ngài đều hiểu rõ.
Thực ra trong lòng ngài đã sớm có cân nhắc, vì thế tâm tư vẫn bình lặng, không chút rối bời.
Cuộc tranh luận trên triều đình vô cùng kịch liệt, có thể nói phần lớn các triều thần đều tham gia.
Từ khi Lý Thế Dân đăng cơ đến nay, vẫn chưa từng xuất hiện thịnh cảnh thế này!
Khi xưa Lý Thế Dân quyết định xuất binh đánh Đông Đột Quyết, triều đình vẫn bình lặng, không hề có chút tranh cãi nào.
Dẫu sao, kỵ binh của Đông Đột Quyết đã đến tận bờ sông Vị Thủy, đó là nỗi nhục nhã của quân thần Đại Đường, cho nên quân thần trên dưới đều đồng lòng, một mực chuẩn bị cho việc chinh phạt Đông Đột Quyết.
Nếu Cao Câu Ly xâm phạm Đại Đường, thì bây giờ triều đình cũng sẽ không có tranh cãi gì, chắc chắn sẽ đồng lòng quyết định xuất binh.
Đối với tranh cãi trên triều đình, Lý Thế Dân không hề thấy ngạc nhiên, ánh mắt ngài không ngừng quan sát giữa các triều thần.
Trong lòng ngài không chút vội vàng, tuy cả triều đình trông như đang cãi vã loạn xạ, nhưng những người như Phòng Huyền Linh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, Lý Tĩnh, Lý Tích, Ngụy Trưng, Chử Toại Lương đều còn chưa lên tiếng.
Lý Thế Dân nhìn một vòng, không khỏi dừng lại trên người Tô Trình, lúc này mới phát hiện Tô Trình đang khoanh tay nghe vô cùng hào hứng.
Tô Trình cũng không lên tiếng, nhưng lại khác biệt hoàn toàn với nhóm Phòng Huyền Linh.
Nhóm Phòng Huyền Linh tuy không lên tiếng, nhưng sắc mặt vô cùng nghiêm nghị, nhíu mày, rõ ràng là vừa nghe tranh luận xung quanh, vừa cân nhắc trong lòng.
Chỉ có Tô Trình là đang khoanh tay lắng nghe, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh, khóe miệng còn hơi nhếch lên.
Lý Thế Dân có chút cạn lời, Tô Trình đây là đang tham gia đại triều hội, rõ ràng là giống như đi rạp hát xem tuồng vậy.
Tô Trình quả thực tâm trạng đang vô cùng thoải mái, giống như những bậc trí giả như Phòng Huyền Linh, Trưởng Tôn Vô Kỵ, Lý Tĩnh có lẽ đều chưa quyết định được rốt cuộc có nên xuất binh hay không.
Nhưng Tô Trình thì khác, vì hắn đã biết trước kết quả, nên trong lòng ngược lại rất thoải mái.
Tô Trình cũng không mở miệng tham gia vào cuộc tranh luận, vì cũng không thiếu một mình hắn.
Quyết định xuất binh đối với Hoàng đế mà nói không hề khó, vì trên triều đình không phải là một bên khuyên can, mà là một nửa ủng hộ xuất binh, một nửa khuyên can. Tranh cãi khó phân định như thế này, vốn cần Hoàng đế phải quyết định, dù Hoàng đế quyết định thế nào thì cũng đều có lý.
Cho nên, Tô Trình cũng thấy hoàn toàn không cần thiết phải tham gia vào.
Với cuộc đại tranh luận triều đình thế này, dù hắn có tham gia cũng chẳng tạo được chút sóng gió nào, chẳng qua là lãng phí nước bọt mà thôi.
Đối với Hoàng đế mà nói, quyết định xuất binh không khó, khó ở chỗ ngự giá thân chinh.
Xuất binh, các võ tướng đều rất ủng hộ, thậm chí cũng có văn quan ủng hộ, nhưng nếu Hoàng đế quyết định ngự giá thân chinh, e rằng Trình Giảo Kim và những người khác cũng chưa chắc đã ủng hộ.
Đến lúc đó, đối với Hoàng đế mới thực sự là phiền toái.
Các văn thần võ tướng trong đại điện tranh cãi đến đỏ bừng mặt, cuộc tranh luận này dường như mãi chẳng bao giờ dứt...