Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 2881 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 916

❊ ❊ ❊

Những quan viên trong triều không đủ tư cách tham dự đại triều hội khi biết tin này thì vô cùng kinh ngạc, bởi vì trước đại triều hội, các văn quan tham dự đều đã xoa tay hằm hè, ra dáng đồng tâm hiệp lực muốn ngăn cản hoàng đế ngự giá thân chinh.

Sao đại triều hội vừa kết thúc, chiếu thư hoàng đế ngự giá thân chinh đã ban xuống rồi?

Các triều thần tham dự đại triều hội không khỏi lớn tiếng tự tâng bốc mình một chút, tuy rằng không thể ngăn cản hoàng đế ngự giá thân chinh, nhưng họ lại ép hoàng đế phải đưa ra bảo đảm, cam kết không khoác giáp ra trận, không mang theo thân vệ đi thám thính địch tình.

Sở dĩ không muốn hoàng đế ngự giá thân chinh, chẳng phải là vì lo lắng cho an nguy của hoàng đế sao?

Chỉ cần hoàng đế không tự mình khoác giáp ra trận, không lấy thân mình thử hiểm, dù cho chiến sự thất lợi, hoàng đế cũng sẽ không gặp nguy hiểm.

Cho nên, kết quả này xem ra cũng không phải là không thể chấp nhận được.

Huống chi, không chấp nhận cũng phải chấp nhận thôi, chiếu thư hoàng đế ngự giá thân chinh đã ban xuống, hơn nữa còn thông qua đại triều hội, chuyện này đã định đoạt rồi.

Nếu nói trong triều tâm tình kích động nhất thì chính là các võ tướng, hoàng đế ngự giá thân chinh chắc chắn sẽ mang theo rất nhiều tướng lĩnh, có nghĩa là cơ hội mọi người được tùy quân xuất chinh đều lớn hơn rất nhiều!

Hơn nữa nếu như tùy quân xuất chinh, đó chính là lập công ngay trước mặt hoàng đế, làm sao có thể so sánh với việc tùy hành quân đại tổng quản xuất chinh lập công được?

Đây là cơ hội hiếm có biết bao! Tất nhiên, tiền đề là phải có thể tùy hoàng đế ngự giá xuất chinh. Cho nên, làm thế nào mới có thể tùy hoàng đế ngự giá thân chinh đây? Tất nhiên là chạy cửa sau rồi!

Ngay cả đại tướng trong triều cũng chưa chắc đã có thể tùy hoàng đế ngự giá thân chinh, dù sao hoàng đế chắc chắn vẫn phải để lại văn thần võ tướng tin cậy để trấn giữ.

Nhưng có một người, xác định chắc chắn sẽ tùy quân xuất chinh, đó chính là Tô Trình.

Mọi người không chỉ xác định Tô Trình có thể tùy quân xuất chinh, mà còn xác định Tô Trình có thể nói chuyện trước mặt bệ hạ.

Nói đùa, Tô Trình sao có thể không nói được lời nào? Lần đông chinh này gần như là do Tô Trình một lời quyết định, hoàng đế muốn ngự giá thân chinh, triều dã phản đối, lại là Tô Trình đưa ra một kiến nghị, sau đó khiến bệ hạ và quần thần mỗi bên nhượng bộ một bước, ai còn dám nói Tô Trình không nói được lời nào?

Tô Trình hiện nay không chỉ là vấn đề có thánh quyến hay không, mà là đã có sức ảnh hưởng to lớn trong triều đình.

Tô Trình rời hoàng cung sau đó liền thẳng tiến về Tô gia trang, đã chiếu thư hoàng đế ngự giá thân chinh đều đã ban xuống, vậy chắc chắn rất nhanh sẽ xuất binh, cho nên Tô Trình chuẩn bị về nhà bầu bạn với Trường Lạc công chúa và các nàng nhiều hơn.

Toàn bộ Trường An, trong số tất cả tướng sĩ xuất chinh, Tô Trình và Thần Cơ Doanh của hắn tuyệt đối là thong dong nhất, bởi vì đã chuẩn bị từ rất sớm rồi.

Cho nên, Tô Trình cũng không tới Thần Cơ Doanh, bởi vì Thần Cơ Doanh hiện nay có thể nói là bất cứ lúc nào cũng có thể nhổ trại xuất binh!

Tô gia trang, từng chiếc xe ngựa đang tiến vào trong phủ, Tô Trình thấy vậy vô cùng kỳ lạ, nghi hoặc hỏi: "Đây là xe ngựa từ đâu tới?"

"Bẩm công gia, đây là từ trong cung gửi tới!" Gương mặt người gác cổng toàn là vẻ kích động, phần thánh quyến này thật sự là độc nhất vô nhị trên đời này!

Sao từ trong cung lại tới nhiều xe ngựa như vậy? Bên trong này đều là thứ gì? Tô Trình hiếu kỳ tiến lên lật xem, gấm vóc, đồ sứ, dược liệu... quả thực cái gì cũng có.

Những thứ này đều không phải phàm phẩm, toàn là cống phẩm. Phải biết rằng, thời cổ đại, thứ tốt thực sự là có tiền cũng không mua được, thậm chí dù có mua được cũng không dám dùng, bởi vì thứ tốt thực sự đều là cống phẩm.

Tô Trình nghi hoặc nói: "Trước tết trong cung chẳng phải mới vừa gửi hơn mười xe sao? Sao lại gửi tới nhiều xe như vậy nữa?" Rất không hiểu, rất nghi hoặc, năm mới trôi qua cũng chưa bao lâu, tại sao lại gửi nhiều xe cống phẩm tới vậy? Sao nào? Cống phẩm trong cung đã nhiều tới mức không còn chỗ để rồi sao?

Tô Trình cười nói: "Bệ hạ đây là thân già tâm chưa già mà, bệ hạ u cư thâm cung nhiều năm, dưỡng tôn xử ưu, chính vụ bận rộn, án độc lao hình, tuy cũng thường xuyên đi săn, nhưng công phu cưỡi ngựa bắn cung đã bị bỏ bê rồi, ai dám để bệ hạ khoác giáp ra trận chứ?"

Trường Lạc công chúa ngước mắt nhìn Tô Trình, gương mặt đầy vẻ quan tâm, khẽ hỏi: "Ta biết lang quân cưỡi ngựa bắn cung đều giỏi, dũng quán tam quân, nhưng trên chiến trường đao thương vô nhãn, lang quân cũng phải cẩn thận, tốt nhất lang quân đừng nên xung phong hãm trận."

Hối giáo phu tế mịch phong hầu, đây còn chưa xuất binh mà, Trường Lạc thân là Đại Đường công chúa lại dặn dò Tô Trình đừng xung phong hãm trận, có thể thấy trong lòng nàng lo lắng quan tâm biết bao nhiêu.

Tô Trình cười nói: "Nàng nghĩ nhiều rồi, xung phong hãm trận e là còn chưa tới lượt ta!" Nói đùa gì vậy, đây là ngự giá thân chinh, chưa nói tới việc đám lão thần đã công thành danh toại như Trình Giảo Kim vẫn không cam lòng tịch mịch muốn lên trận xung sát, còn có đám tướng lĩnh tranh nhau muốn biểu hiện thật tốt trước mặt bệ hạ để kiến công lập nghiệp nữa kìa.

Mà Tô Trình đã ở vị trí quốc công, nếu còn tranh giành đi xung phong hãm trận, chẳng phải là cướp đi cơ hội của các tướng lĩnh khác sao? Người ta dù trước mặt không dám nói gì, sau lưng cũng phải thì thầm, đã là quốc công rồi, còn không chịu cho người ta cơ hội.

Hơn nữa, hoàng đế cũng không thể nào khâm điểm Tô Trình xung phong hãm trận, bởi vì Tô Trình chưa từng xung phong hãm trận bao giờ, Thần Cơ Doanh cũng không cần phải xung phong hãm trận.

Cho nên, lần xuất chinh này, Tô Trình hiểu rõ, bản thân cũng chỉ có thể đi theo phía sau bắn đại bác mà thôi.

Trường Lạc công chúa nghe vậy cũng không khỏi thở phào một hơi, cười nói: "Mẫu hậu cũng muốn lang quân bầu bạn bên cạnh phụ hoàng nhiều hơn, sau khi xuất chinh, cũng chỉ trông cậy vào lang quân có thể khuyên nhủ phụ hoàng thôi."

"Yên tâm đi!" Tô Trình tự tin cười nói, không phải là yên tâm về bản thân, mà là yên tâm về Thần Cơ Doanh, đã không thể khoác giáp ra trận, vậy thứ hoàng đế tò mò chắc chắn chính là chiến lực của Thần Cơ Doanh, cho nên hoàng đế dù có lì lợm cũng sẽ bám lấy bên cạnh Tô Trình thôi.

Thúy Mặc vội vã đi tới, hành lễ nói: "Công gia, Tiết phò mã tới rồi, đang gấp rút muốn gặp công gia ạ!" Tô Trình cười nói: "Nhìn kìa, kẻ tranh giành muốn xung phong hãm trận tới rồi!"

Trường Lạc công chúa cười nói: "Tiết phò mã quả thực là mãnh tướng đương thời, ngay cả phụ hoàng cũng khen ngợi không thôi!" Tô Trình dở khóc dở cười nói: "Tên này mấy ngày nay không biết đã chạy tới bao nhiêu lần rồi, thế mà lại tới nữa! Ta đi gặp hắn!"

Tiết Vạn Triệt đang sốt ruột đi đi lại lại trước sảnh, nghe tin bệ hạ muốn ngự giá thân chinh, đừng nói là hắn đang rất sốt ruột, ngay cả công chúa cũng sốt ruột vô cùng, giục hắn mau chóng tới tìm Tô Trình.

Đúng như công chúa đã nói, đã là hoàng đế ngự giá thân chinh, thì toàn bộ tướng lĩnh ở Trường An đều tranh nhau muốn tùy quân xuất chinh, nếu chậm trễ e là sẽ mất cơ hội!

[Dịch từ bản vi] ChuongId:881
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »