Đại Đường Tiêu Dao Phò Mã Gia

Lượt đọc: 2808 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 987
Nghẹn khuất

❊ ❊ ❊

Trong đại sảnh nhất thời vang lên một trận cười ồ.

"Da mặt quả thực đủ dày!"

"Chỉ có thể ngươi đánh người ta, không cho người ta đánh ngươi, đâu có đạo lý như vậy?"

"Đúng vậy, đúng vậy, da mặt quá dày, còn dày hơn cả da mặt lão Trình ta nữa!"

Cao Chính nghe vậy trên mặt lúc đỏ lúc trắng, trong lòng vô cùng tức giận, đây quả thực là sự sỉ nhục trần trụi đối với Vương thượng.

Phẫn nộ thì phẫn nộ, nhưng cũng có chút nghẹn khuất, bởi vì thế cục bây giờ bất lợi cho họ mà!

Nay Đại Đường đã đánh hạ toàn bộ Liêu Đông, Cao Câu Ly của bọn họ đang ở thế yếu, chỉ đành giận mà không dám nói.

Cao Chính trầm giọng nói: "Bệ hạ đối với tình hình Liêu Đông không hiểu rõ, Cao Câu Ly và Tân La chúng tôi tích oán đã mấy trăm năm, thù sâu như biển, sao có thể coi là vô cớ tấn công Tân La được? Bệ hạ căn bản không hiểu rõ thực tình trong đó."

Trưởng Tôn Vô Kỵ nghe xong cười nói: "Là Tân La các người thù sâu như biển mới đúng chứ? Mấy trăm năm nay, Cao Câu Ly các người đâu có ít bắt nạt Tân La, hôm nay chiếm một thành, ngày mai chiếm hai thành, hiện tại còn muốn trực tiếp thôn tính Tân La, nghe giọng điệu cứ như thể các người mới là kẻ chịu ủy khuất vậy, không chỉ Cao Kiến Vũ da mặt dày, mà đám đại thần các người da mặt cũng chẳng mỏng chút nào!"

Cao Chính chắp tay với Trưởng Tôn Vô Kỵ, nói: "Trưởng Tôn đại nhân nói vậy sai rồi, Tân La cũng không phải là chưa từng thừa cơ tấn công Cao Câu Ly chúng tôi, ân oán trong đó rất khó phân định rõ ràng."

Lý Tích hơi lắc đầu nói: "Xem kìa, lời này lại nói sai rồi, các người cứ đánh người ta Tân La, người ta thỉnh thoảng đáp trả lại hai cái, vậy mà các người lại nhớ thù dai như vậy!"

Uất Trì Cung cười nói: "Vô sỉ, thật là vô sỉ!"

Cao Chính trầm giọng nói: "Dẫu sao đây cũng là chuyện giữa Cao Câu Ly và Tân La chúng tôi, Đại Đường nhúng tay vào như vậy không thỏa đáng đâu nhỉ?"

Lý Thế Dân cười nói: "Tân La là thuộc quốc của Đại Đường, nay Tân La đã phái sứ giả đến cầu cứu, thì Đại Đường ta đương nhiên phải cứu, nếu không chẳng phải khiến người trong thiên hạ chê cười sao? Hơn nữa, suốt mấy trăm năm, hàng ngàn năm qua, Trung Nguyên ta và Cao Câu Ly các người cũng thù oán không dứt, ta không nói các người cũng tự rõ."

Cao Chính thở dài: "Oan oan tương báo bao giờ mới dứt, chiến sự nổi lên, sinh linh đồ thán, đáng thương cho bách tính thiên hạ, nay Vương thượng của chúng tôi đã quyết ý lui binh khỏi Tân La, xin Bệ hạ cũng hãy lui binh, từ nay hóa can qua thành ngọc lụa, đó mới là phúc của thiên hạ!"

Tô Trình hắng giọng nói: "Hưng, bách tính khổ; vong, bách tính khổ. Nếu có thể hóa can qua thành ngọc lụa, quả thực là một chuyện tốt!"

Lý Thế Dân sững sờ, Trưởng Tôn Vô Kỵ sững sờ, Lý Tĩnh sững sờ, Lý Tích cũng sững sờ, trong đại sảnh ngoại trừ Tô Trình thì tất cả mọi người đều sững sờ, ngay cả Cao Chính cũng sững sờ.

Mặc dù trước khi vào đây, Tô Trình đã nói sẽ giúp hắn khuyên Hoàng đế lui binh, nhưng hắn vẫn bán tín bán nghi, không ngờ Tô Trình lại thực sự nói đỡ cho mình.

Cao Chính trong lòng vui mừng, vội vàng nói: "Vinh Quốc công thật rộng lượng, nói rất đúng, vì bách tính không còn phải chịu khổ, xin Bệ hạ lui binh, hóa can qua thành ngọc lụa!"

Lý Thế Dân và những người khác nhìn Tô Trình, đều không biết Tô Trình rốt cuộc đang bán thuốc gì trong hồ lô.

Đặc biệt là Lý Thế Dân, ông biết Tô Trình cũng đã tốn không ít công sức mới mưu hoạch cuộc Đông chinh này, sao có thể dễ dàng từ bỏ được?

Lý Thế Dân nhìn về phía Tô Trình, lại thấy Tô Trình ngẩng đầu lên chớp chớp mắt.

Đối với Tô Trình, Lý Thế Dân hiểu quá rõ, vừa thấy bộ dạng này của Tô Trình là biết ngay thằng nhóc này căn bản không hề muốn lui binh, mà trong lòng lại đang tính toán quỷ kế gì rồi.

Tô Trình trầm ngâm nói: "Tuy Cao đại nhân nói sẽ lui binh, nhưng không biết có đúng là sự thật hay không!"

Cao Chính vội vàng nói: "Sự thật, đương nhiên là sự thật, Vương thượng của chúng tôi đã hạ chỉ dụ, Uyên Cái Tô Văn đã sớm nhận được chỉ dụ, bây giờ đã lui binh rồi!"

Lý Thế Dân trầm giọng nói: "Nếu trẫm lui binh trở về, lại phát hiện Cao Câu Ly vẫn chưa lui binh, vậy chẳng phải khiến người trong thiên hạ chê cười hay sao?"

Cao Chính cung kính nói: "Vương thượng của chúng tôi thật sự đã hạ chỉ lui binh, nếu Bệ hạ không tin, có thể phái người đi dò xét, nếu xác nhận Uyên Cái Tô Văn đã lui khỏi Tân La, thì Bệ hạ sẽ rút quân khỏi Liêu Đông sao?"

Lý Thế Dân nghe vậy cười nói: "Có lui binh hay không, hãy đợi trẫm xác định Cao Câu Ly các ngươi đã lui khỏi Tân La rồi hãy nói, hơn nữa Cao Câu Ly các ngươi ở Tân La đốt giết cướp đoạt, luôn phải cho trẫm một lời giải thích chứ? Cho Tân La một lời giải thích chứ?"

Giải thích? Cao Chính nghe vậy trong lòng lạnh buốt, trầm giọng nói: "Vương thượng của chúng tôi đã đồng ý lui binh, còn cần giải thích gì nữa? Bệ hạ chẳng phải cũng đã chiếm được Liêu Đông sao? Quân dân Liêu Đông của chúng tôi cũng chết thương không ít, vậy chẳng phải là hòa rồi sao?"

Trưởng Tôn Vô Kỵ cười nói: "Ngươi nói thật chẳng có đạo lý gì, là Cao Câu Ly các người khơi mào chiến tranh, Liêu Đông thất thủ đó là các người gieo gió gặt bão!"

Tô Trình cười nói: "Cao đại nhân, theo ý ta, chi bằng hãy cắt nhường Liêu Đông, cũng coi như là một lời giải thích, từ nay hóa can qua thành ngọc lụa..."

Chưa đợi Tô Trình nói xong, Cao Chính đã biến sắc, cắt nhường Liêu Đông? Sao có thể như vậy được?

Sự sỉ nhục nhường này ai có thể chấp nhận?

Hơn nữa Liêu Đông chính là tấm bình phong của Cao Câu Ly bọn họ, nếu mất Liêu Đông, thì Cao Câu Ly không còn hiểm yếu để giữ, chẳng phải tương đương với việc mở toang cổng thành, mặc người nhòm ngó sao?

Cao Chính chắp tay nói: "Liêu Đông từ xưa đã là đất của Cao Câu Ly chúng tôi, sao có thể cắt nhường? Vương thượng chúng tôi bằng lòng lui binh là vì lòng trạch tâm nhân hậu, từ nay hóa can qua thành ngọc lụa, không để bách tính thiên hạ phải chịu khổ nữa."

"Dẫu cho Đại Đường có hỏa pháo là thần binh lợi khí, nhưng Cao Câu Ly chúng tôi cũng có hàng chục vạn tinh binh bách chiến, không phải là sợ Đại Đường, xin Bệ hạ minh giám!"

Lý Thế Dân nghe xong cười lớn: "Hàng chục vạn tinh binh bách chiến, tốt, tốt, tốt lắm, trẫm muốn lĩnh giáo một chút hàng chục vạn tinh binh này của Cao Câu Ly các ngươi, tiễn khách!"

Cao Chính mặt trầm như nước bước ra khỏi đại điện, Tô Trình lắc đầu nói: "Cao đại nhân, ta ở trong điện có lòng tốt giúp ông nói chuyện, ông nhắc đến chuyện hàng chục vạn tinh binh làm gì? Bệ hạ là người hùng tài đại lược, ông nói vậy chẳng phải là chọc giận Bệ hạ sao? Tác dụng ngược rồi!"

Có lòng tốt giúp chúng ta nói chuyện? Cao Chính nghe vậy suýt chút nữa tức chết, quân thần các người kẻ xướng người họa rõ ràng là muốn mưu đồ Liêu Đông!

Không chỉ mưu đồ Liêu Đông, còn muốn nhân cơ hội này chạy tội cho Uyên Cái Tô Văn.

Cao Chính trầm giọng nói: "Liêu Đông là đất của Cao Câu Ly chúng tôi, bách tính Cao Câu Ly là con dân của Cao Câu Ly chúng tôi, sao có thể cắt nhường? Đây là nỗi sỉ nhục nghìn thu, hổ thẹn với tổ tông, quân thần bách tính Cao Câu Ly chúng tôi dù có tử chiến đến cùng, cũng tuyệt đối sẽ không cắt nhường Liêu Đông!"

"Liêu Đông chúng tôi vẫn còn hàng chục vạn tinh binh, dù cho không còn hàng chục vạn tinh binh này, thì vẫn còn hàng ngàn hàng vạn bách tính!"

Tô Trình thở dài: "Cao đại nhân nói cũng có lý, ta sẽ cố hết sức khuyên nhủ Bệ hạ, nhưng có thành công hay không cũng khó mà nói trước được, còn về phần Văn huynh ở đó, xin Cao đại nhân hãy nói giúp nhiều lời, Văn huynh thật sự vô tội mà!"

Vô tội?

Vô tội cái con khỉ! Tô Trình ngươi đúng là tính toán thật khôn khéo.

Cao Chính cười mà không vui, chắp tay nói: "Lời của Quốc công, ta sẽ nói lại nguyên văn cho Vương thượng, ta nghĩ Vương thượng nhất định sẽ xử lý công minh! Quốc công cứ yên tâm đi!"

Tô Trình chắp tay cười nói: "Đa tạ, đa tạ, vậy không tiễn!"

[Dịch từ bản vi] ChuongId:881
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »