Hành Trình Văn Nghệ Của Bố Trẻ

Lượt đọc: 3170 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1060
Thật không hiểu nổi con gái các cậu (3/3)

❊ ❊ ❊

Bao gồm cả Lục Hiểu Du, hầu như tất cả các bạn nữ đều kêu la oai oái tránh xa ra vài bước, vẫn chưa hết bàng hoàng nhìn Hi Hi. Ngược lại có vài bạn nam, hoặc là thật sự gan dạ, hoặc là muốn thể hiện phong độ đàn ông trước mặt các bạn nữ, bọn họ xúm lại.

"Cho tớ xem thử là con sâu gì!" Trần Vũ Hiên hào hứng định chộp lấy tay Hi Hi.

Nhưng Hi Hi nhanh nhẹn né được, cô bé ré lên: "Không được chạm vào! Cậu chỉ được đứng bên cạnh xem thôi."

"Vậy cũng được..."

Thế là mấy cậu bé vây quanh bàn học, rướn cổ nhìn cái chai nhỏ mà Hi Hi đặt trên chiếc bàn trống phía cuối lớp.

Những người khác cũng không kìm nổi tò mò, cộng thêm việc Hi Hi giải thích đây là con sâu đã chết, các bạn nữ mới lấy hết can đảm đứng phía sau, rón rén nhìn sang.

Sắp cho chim nhỏ ăn sâu rồi!

Hi Hi rướn nửa người lên bàn, chống bằng cánh tay trái, tay phải cầm chiếc nhíp nhỏ. Nhưng khi hướng về phía miệng lọ thủy tinh, chiếc nhíp hơi run rẩy va chạm nhẹ vào lọ, thực ra trong lòng cô bé cũng đang đánh trống ngực.

"Ba nói, sâu nhỏ sẽ không cử động!" Cô bé lẩm bẩm trong lòng, tự tiếp thêm dũng khí cho mình.

Chìa chiếc nhíp ra, thò vào trong, kẹp nhẹ một cái, quá trình này dường như không xảy ra biến cố gì, những người bạn nhỏ bên cạnh đang nín thở dõi theo cũng không dám thở mạnh.

Nhưng đúng lúc này, con sâu xanh đang bị kẹp trên nhíp, dưới ánh mắt của Hi Hi, đột nhiên ngọ nguậy cái mình!

Chắc là vẫn chưa chết hẳn, chức năng cơ thể vẫn còn, nó uốn cong cái đuôi, cuộn vào chiếc nhíp!

Bầu không khí lập tức trở nên căng thẳng, đôi mắt to của Hi Hi trợn tròn, nhìn chằm chằm vào con sâu xanh "cải tử hoàn sinh" này.

Nửa giây sau.

"Á!"

"Oa!"

Một tiếng hét kinh hoàng của Hi Hi xé toang sự tĩnh lặng, theo đó là tiếng của mấy cô bé nhát gan, thấy Hi Hi sợ hãi nhảy dựng lên, các cô bé cũng bị dọa cho hét toáng lên!

Chỉ thiếu chút nữa thôi là làm mấy bạn nữ nhát gan sợ đến phát khóc!

Hi Hi cũng sợ hãi tột độ, quýnh quáng vứt chiếc nhíp đi, xoay người chạy về phía Lan Hinh, trốn sau lưng Lan Hinh.

Tuy Lan Hinh không cao bằng Hi Hi, nhưng bề ngang của Lan Hinh lại lớn hơn Hi Hi! Hi Hi thu cái đầu nhỏ lại là có thể giấu mình đi rồi.

"Hu hu, Hinh Nhi, sợ chết tớ rồi!" Hi Hi đáng thương ôm lấy cánh tay Lan Hinh nói.

"Hả? Gì cơ? Sao thế?" Lan Hinh có chút phản ứng chậm, lúc này vẫn đang ngơ ngác, không hiểu tại sao Hi Hi lại đột nhiên nhảy dựng lên!

"Cái, cái con sâu ấy." Cái miệng nhỏ của Hi Hi dẩu lên, vẫn chưa hết bàng hoàng nói, "Tớ cũng không biết tại sao, nó lại cử động rồi."

Các bạn nữ không ai dám tiến lên xem hiện trường, Trần Vũ Hiên lại rất gan dạ, cậu ta tiến lại gần, nhìn thoáng qua rồi thốt lên: "Oa, Hi Hi, cậu nhìn này, con sâu này vẫn còn sống thật, không phải chết rồi!"

Con sâu này đúng là mạng lớn, Hi Hi tiện tay vứt chiếc nhíp xuống mà vẫn không thể đập chết nó.

Hi Hi nghe Trần Vũ Hiên nói vậy thì càng sốt ruột giậm chân.

"Đập chết con sâu là được mà!" Lan Hinh vừa che chở cho Hi Hi, vừa tự mình tiến lại nhìn thử, nhưng vẫn giữ khoảng cách. Cô bé nhìn con sâu xanh biếc kia, đảo mắt một vòng rồi nảy ra ý định.

"Đúng rồi!" Hi Hi nhìn Lan Hinh đầy trông đợi, hy vọng cô bé có thể giải quyết vấn đề.

Nhưng chính Lan Hinh cũng sợ, cô bé chỉ là bề ngoài trông bình tĩnh hơn thôi, bảo cô bé đi chạm vào con sâu này thì Lan Hinh cũng không dám.

"Trần Vũ Hiên, hay là cậu giúp bọn tớ đập chết nó đi?" Hi Hi nhìn sang Lan Hinh, Lan Hinh lại nhìn Trần Vũ Hiên vốn trông có vẻ chẳng sợ hãi chút nào.

"No problem!" Trần Vũ Hiên thấy cơ hội thể hiện của mình đã đến, liền đắc ý lôi ra một câu tiếng Anh.

Cậu ta chắc là học từ trên tivi, phát âm rất không chuẩn, nhưng lúc này Hi Hi cũng quên mất việc chỉnh lại cho cậu ta.

Trần Vũ Hiên nhìn trái nhìn phải, không có công cụ nào khác, bèn cúi người cởi đôi dép quai hậu của mình ra, xách lên, chuẩn bị dùng dép đập lên bàn.

"Á! Đợi đã, Trần Vũ Hiên, cậu định làm gì thế?" Hi Hi ngạc nhiên hét lên.

Lúc này Hi Hi đã thoát khỏi trạng thái hoảng loạn vì bị dọa sợ khi nãy, cô bé cũng không nhịn được mà đứng cạnh Lan Hinh để nhìn.

"Tớ định đập chết nó chứ sao!" Trần Vũ Hiên nói như lẽ đương nhiên.

"Nhưng như vậy tàn nhẫn quá, không được dùng dép, cậu dùng cái nhíp nhỏ của tớ đi!" Hi Hi chắp hai tay trước ngực, lo lắng nhìn cậu ta nói.

"Đúng vậy, tàn nhẫn quá!" Lời của Hi Hi nhận được sự gật đầu đồng tình của rất nhiều bạn nữ.

"Ưm... thật không hiểu nổi con gái các cậu, rắc rối thật!" Trần Vũ Hiên bất lực vứt đôi dép xuống, lại loay hoay thêm một lúc lâu.

Cuối cùng, con sâu nhỏ đã bị Trần Vũ Hiên can đảm hành quyết, còn Hi Hi cũng lấy lại dũng khí lần nữa, kẹp con sâu lên, hệt như vứt rác, quẳng thật xa vào trong lồng chim.

May mà Tiểu Á không chê, nó nghiêng cái đầu tròn vo, nhìn một hồi, cuối cùng nhảy từ thanh ngang xuống, mổ một cái là nuốt gọn.

"Yeah, nó ăn rồi!" Hi Hi vô cùng vui mừng.

Những đứa trẻ vây xem xung quanh cũng vui mừng không kém.

---❊ ❖ ❊---

Dương Dật đến trường vào buổi trưa để đón Tiểu Á đi bệnh viện thú cưng chữa trị cái cánh bị gãy. Lần này anh đến vào buổi trưa lại không chuẩn bị bữa trưa cho Hi Hi, điều này làm Lan Hinh thất vọng biết bao.

Tuy nhiên, Hi Hi không để tâm đến chuyện này, cô bé vui lòng tự ăn ở nhà ăn, cũng hy vọng Tiểu Á sớm được chữa trị.

"Chú ơi, chú đưa nó đi bác sĩ ạ?" Dương Dật rất được yêu quý ở lớp 1-3, khi anh bước vào lớp để xách lồng chim, một đám đông trẻ con phấn khích vây quanh anh, Vương Lỗi Lỗi còn kéo cái giọng hơi khàn của mình để hỏi chuyện.

Hiện trường rất ồn ào, Vương Lỗi Lỗi cố gắng nâng cao âm lượng để Dương Dật có thể nghe thấy tiếng mình.

"Đúng vậy, đưa nó đi bác sĩ." Dương Dật cười nhẹ.

"Chú đưa nó đi bác sĩ ở đâu ạ?" Vương Lỗi Lỗi hỏi tiếp.

"Bệnh viện thú cưng chứ. Chú nghe nói ở bên khu Tân Hải có một bệnh viện thú cưng khá chuyên nghiệp, nên muốn đưa nó đến đó xem sao." Dương Dật kiên nhẫn đáp.

Đúng là bệnh viện thú cưng không thiếu, nhưng bệnh viện thú cưng chữa bệnh cho chim thì không nhiều. Dương Dật cũng phải nhờ vả nhiều người mới hỏi được ở khu Tân Hải có một bệnh viện thú cưng rất nổi tiếng, có người nuôi vẹt bị va đập gãy chân mà sau đó đều chữa khỏi.

Đã chữa được cho vẹt thì chắc cũng có cách với loại chim nhỏ này chứ nhỉ?

---❊ ❖ ❊---

Bệnh viện thú cưng này nằm ở khu vực sầm uất nhất của khu Tân Hải, dù sao thì người giàu ở đây rất nhiều, khả năng chi tiêu cho thú cưng cũng mạnh hơn nhiều so với khu phố cũ như khu Ổ Hồ.

Quả nhiên, mất hơn một tiếng đồng hồ, Tiểu Á đã được băng bó xong. Cánh bị gãy, bác sĩ bôi thuốc cho nó, sau đó dùng thanh gỗ làm một cái giá đỡ, cuối cùng dùng băng gạc thoáng khí băng lại cho nó.

Vì Tiểu Á quá nhỏ, bác sĩ chỉ đành vòng qua cái cánh còn lại của nó, quấn băng gạc vào cả thân hình tròn vo của nó để cố định.

Tuy nhiên, dáng vẻ sau khi băng bó xong của Tiểu Á trông rất buồn cười, nhìn y như con người khi bị thương ở tay thì quàng một chiếc băng đeo tay qua cổ vậy!

"Nhìn con xem, ngầu thật đấy, giống như một tên lưu manh nhỏ vậy!" Dương Dật cười, đưa tay ra trêu chọc nó.

Tiểu Á chưa quen với tình trạng cơ thể hiện tại, nó lảo đảo đi trên đĩa, nhưng không có cánh để đập, cơ thể mất thăng bằng, như đang trượt băng vậy, ngã nhào mấy lần.

"Không sao đâu, nó sẽ tự tìm lại thăng bằng thôi." Bác sĩ giải thích với Dương Dật.

Dương Dật gật đầu, nâng niu chú nhỏ lên, nhẹ nhàng đặt vào trong lồng chim, mỉm cười nói: "Đi thôi! Chúng ta đi mua sắm cho con vài thứ, ví dụ như mua cho con một ngôi nhà tốt hơn, được không?"

Bác sĩ thú y có giới thiệu với Dương Dật, phía sau trung tâm thương mại lớn nơi bệnh viện của họ tọa lạc có một con phố đi bộ, bên trong toàn bán thú cưng và các vật dụng liên quan đến thú cưng.

Dương Dật cũng đỡ phải tự lái xe đi tìm chợ hoa chim cảnh, anh hăm hở xách lồng chim đi xuống lầu.

"Thời gian chẳng thể quay lại, chỉ để lại sự nhợt nhạt của năm tháng, lý tưởng làm hao mòn tâm tư, tôi chỉ muốn rời đi..."

Bước ra khỏi cửa bệnh viện thú cưng, Dương Dật liền nghe thấy tiếng hát quen thuộc.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:1053
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »