“Cưỡi hứng mà đi, đầy xe mà về!”
Câu nói này dùng để miêu tả trạng thái của Hi Hi khi về nhà vào buổi tối thì không còn gì hợp hơn nữa. Hơn nữa, cô bé và Tiểu Đồng Đồng không chỉ xách theo chiếc hộp nhỏ đựng bánh kem do chị Đinh Tương làm về nhà, mà cái bụng nhỏ của hai chị em cũng đã “đầy xe mà về”!
Khi đi ngang qua biệt thự nhà Lan Hinh, Dương Dật nhớ lại cảnh tượng Lan Hinh vừa từ quê lên đã đội nắng gay gắt, xách một túi lớn hạt dẻ củ ấu mang tới, liền dừng xe lại, quay đầu cười nói với Hi Hi: “Hi Hi, con có muốn mang bánh kem qua cho Hinh Nhi trước không?”
Hi Hi chợt hiểu ra, trên gương mặt nhỏ nhắn nở nụ cười vui mừng, giọng trong trẻo đáp lời: “Dạ được ạ! Con muốn mang cho Hinh Nhi ăn, cậu ấy chắc chắn sẽ thích lắm!”
Thế là, Dương Dật đỗ xe gọn gàng, mở cửa xe bước xuống, vẫy tay với Hi Hi đang nhảy xuống xe, chuẩn bị dẫn con bé vào trong. Mặc Phi hạ cửa kính xe, cười hỏi: “Em không cần xuống đúng không?”
Dương Dật xua tay: “Em và Đồng Đồng cứ đợi trên xe một lát, chúng ta đưa vào rồi ra ngay.”
Nhưng Tiểu Đồng Đồng vừa nãy thấy chị gái mang cái hộp đó xuống, thằng bé nhớ kỹ bên trong đựng bánh kem ngon tuyệt! Tuy giờ Tiểu Đồng Đồng đã ăn no căng bụng, nhưng đám bánh kem này, chẳng phải là để dành cho nó ăn tối hay sao?
Thế nên, Tiểu Đồng Đồng sinh lòng hiếu kỳ, từ ghế an toàn trẻ em vươn bàn tay nhỏ nhắn ra, đòi mẹ cho mình cũng được xuống xe cùng chị gái.
Mặc Phi không còn cách nào khác, đành phải dắt thằng bé cùng xuống.
Người ra mở cửa cho Dương Dật và Hi Hi trong hệ thống giám sát là Ngô Tĩnh Tĩnh. Vẫn như mấy ngày trước, Lan Hinh bị nhốt trong nhà làm bài tập hè. Ngô Tĩnh Tĩnh còn đặc biệt không đi đâu cả, ở nhà cả ngày để giám sát cô bé ham chơi lười biếng này.
“Hinh Nhi, tớ mang bánh kem cho cậu đây!” Hi Hi xách hộp giấy, tung tăng chạy lên phía trước. Vừa vào đến biệt thự, cô bé đã thấy Lan Hinh – người vừa bị Ngô Tĩnh Tĩnh gọi từ phòng ngủ ra, đoán chừng vừa làm bài tập vừa ngủ gật, trông vẫn còn đang ngái ngủ – liền vui vẻ giơ cánh tay lên, xách hộp bánh kem cho Lan Hinh xem: “Là chị Đinh Tương làm đấy!”
Nghe nói có bánh kem, Lan Hinh vốn đang bị đống bài tập hè làm cho ủ rũ, thậm chí có vẻ gầy đi đôi chút, cuối cùng cũng phấn chấn hẳn lên. Chiếc mũi nhỏ của cô bé khịt khịt vài cái, sát lại gần Hi Hi, mong chờ nhìn hộp bánh trong tay Hi Hi rồi hỏi: “Thật hả? Là bánh kem gì vậy?”
Hi Hi đặt hộp xuống bàn trà, vừa mở ra vừa cười khúc khích: “Là loại bánh cupcake đó! Hinh Nhi, tớ nói cho cậu nghe nhé, vì tớ bảo với chị Đinh Tương là cậu cực kỳ nhớ chị ấy, rồi sinh nhật tớ chị ấy không tới được, cậu nhớ bánh kem của chị ấy lắm, thế là chị Đinh Tương làm bánh cho bọn tớ, tớ còn xem chị Đinh Tương làm bánh nữa nè…”
Tiểu Đồng Đồng đứng bên cạnh hai người chị, tuy không gây chú ý lắm, nhưng nhóc con cũng chống hai tay nhỏ lên bàn trà, dán mắt vào hộp bánh kem này.
Sao chị lại mang cho Hinh Nhi tỷ tỷ nhỉ? À phải, là Hinh Nhi tỷ tỷ, Hinh Nhi tỷ tỷ có thể ăn được nha! Có thể ăn một chút xíu. Tiểu Đồng Đồng đã ăn no, giờ không thấy ngon miệng lắm, nghiêng cái đầu nhỏ, chẳng hề nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Lan Hinh “ừ ừ” hưởng ứng, nhưng sự chú ý đều đặt trên bốn chiếc bánh cupcake xếp ngay ngắn trong hộp. Cô bé thèm đến mức không nhịn được mà vươn tay vào chọc chọc, vì mẻ bánh này mới nướng sau, mang về vẫn còn hơi ấm, Lan Hinh cảm nhận được ngay lập tức.
Là cảm giác thơm ngon!
“Oa! Oa!” Cô bé sung sướng reo lên: “Vẫn còn là bánh nóng nè!”
Hi Hi bị ngắt lời, nhưng không sao, nãy giờ Hi Hi cũng sắp nói xong rồi, hơn nữa chủ đề này Lan Hinh cũng có thể tiếp lời. Chỉ thấy Hi Hi ngẩn người ra một chút rồi lại cười tươi roi rói: “Đúng vậy! Vẫn còn nóng đấy! Hinh Nhi, tớ nói cậu nghe, bọn tớ lúc ở tiệm cà phê, bánh vừa nướng xong cực kỳ ngon, có thể xé ra ngay, vừa nóng vừa mềm, lại còn siêu thơm nữa! Ngon hơn cả bánh sinh nhật của tớ luôn!”
Lan Hinh nghe vậy, nhất thời cảm thấy hơi tiếc nuối, cô bé vừa lấy một chiếc bánh nhỏ trong hộp ra, vừa kêu lên đầy tiếc rẻ: “Hi Hi, sao cậu không mang tớ đi cùng hả? Tớ cũng muốn ăn bánh mới làm, bánh mới làm ngon hơn!”
Ngô Tĩnh Tĩnh đang nói chuyện với Dương Dật và Mặc Phi nghe thấy lời than vãn của con bé, liền nhướng mày, trừng mắt nhìn sang nói: “Con còn mặt mũi nói sao không mang con đi cùng hả? Hôm nay bài tập con làm được bao nhiêu rồi?”
Lan Hinh cầm bánh kem lập tức chột dạ, cô bé rụt cổ lại, lẩm bẩm nhỏ xíu: “Sẽ làm xong mà…”
“Con còn nói sẽ làm xong, một tiếng trước mẹ kiểm tra, hôm nay còn chưa làm được một nửa! Nên con không được ra ngoài chơi.” Ngô Tĩnh Tĩnh nhìn Dương Dật cười bất lực, vì hai nhà quan hệ rất thân thiết nên cô không giữ kẽ, vẫn nghiêm khắc giáo dục như thường ngày: “Ăn xong cái bánh này, con vào phòng tiếp tục làm bài tập, khi nào làm xong mới được ăn tiếp!”
Nghĩa là, ba chiếc bánh còn lại, không ăn được nữa sao?
Lan Hinh bắt đầu cuống lên, vừa cẩn thận dùng hai tay cầm bánh, sợ làm rơi, vừa đỏ hoe mắt, dậm chân gấp gáp, nghẹn ngào nói: “Không được, mẹ bắt nạt người ta, bánh, bánh nguội là không ngon nữa!”
Ngô Tĩnh Tĩnh đã quá quen với cái trò nhỏ này của Lan Hinh rồi, nếu cô nới lỏng, con bé này sẽ lập tức hết khóc, mắt cũng không đỏ nữa mà chỉ chực đắc ý ăn bánh thôi! Thế nên, Ngô Tĩnh Tĩnh cười không chút khách khí: “Còn giả vờ nữa, cho con ăn một cái đã là ân huệ lắm rồi, hôm nay bài tập mới làm được chút xíu mà con còn dám nói bánh nguội không ngon hả? Hay là, để Hi Hi mang bánh về cho Hi Hi và Đồng Đồng ăn đi!”
Lan Hinh lập tức căng thẳng hẳn lên, vội vã dang rộng hai tay ôm lấy hộp bánh, nước mắt lã chã rơi xuống, đau khổ kêu lên: “Không chịu đâu, không chịu đâu, bánh của con… hu hu!”
Dáng vẻ này của con bé, trông có vẻ như là ai muốn đụng vào bánh của tôi thì hãy bước qua xác tôi trước vậy.
Cãi nhau rồi à? Tiểu Đồng Đồng cảm nhận được không khí hơi căng thẳng, có chút sợ hãi trốn sau lưng chị gái, tay nhỏ nắm lấy áo chị. Lúc này nghe thấy tên mình, nhóc con liền vùi đầu vào lưng chị, không dám động đậy, sợ mình cũng bị mắng. Còn chuyện bánh kem gì đó… để tính sau đi…
Điểm chú ý của Hi Hi lại không nằm ở bài tập của Lan Hinh, nghe thấy lời Ngô Tĩnh Tĩnh, cô bé chớp chớp mắt, vội xua tay nói: “Không cần đâu ạ! Vì, vì những cái bánh này chính là cho Hinh Nhi mà! Bọn con vẫn còn một hộp nữa.”
Dương Dật và Mặc Phi vội vàng khuyên giải Ngô Tĩnh Tĩnh đang suýt bị chọc tức, Dương Dật còn cười xoa lưng Lan Hinh nói: “Được rồi, được rồi, đừng khóc nữa, chú đã nói với mẹ con rồi, bánh là của con, nhưng con cũng phải hứa với Dương ba ba, hôm nay nhất định phải nghe lời mẹ, làm xong bài tập, có được không?”
Lan Hinh bĩu môi, tủi thân chớp chớp mắt, buồn bã nói: “Làm không xong đâu…”
Con bé vẫn chưa nỡ buông tay đang ôm hộp bánh.
“Sao lại làm không xong?” Dương Dật cười nói: “Thế này đi, con mang bài tập qua đây, chú hướng dẫn con làm, chỗ nào không hiểu thì con hỏi chú ngay. Khi nào làm xong bài tập, chúng ta ăn tối, được không? Đợi thấy con làm xong, chú còn phải xào mấy món ngon, thưởng cho con nữa!”
Dương Dật cũng không lo lắng, vì mọi người đều ăn no căng bánh kem, chưa đói lắm nên bữa tối có thể muộn một chút.
Nói vậy, dường như Lan Hinh lại có thêm chút tinh thần, cô bé ngước đôi mắt lệ nhòe lên, chu cái miệng nhỏ hỏi: “Thật ạ?”
“Thật, thật mà!” Hi Hi cười khúc khích, nhảy nhót bên cạnh reo lên: “Hinh Nhi, bài tập hè dễ làm lắm, thật đấy!”
“Ừ, Hinh Nhi, con thấy Hi Hi cũng đang cổ vũ con đấy, con cố gắng thêm chút, chúng ta cùng xem con hổ bài tập này có đáng sợ đến vậy không, được không nào?” Dương Dật cười nói.
Lan Hinh khôi phục lại chút sinh khí, cô bé khẽ gật đầu, rồi chu cái miệng nhỏ, đưa ra một điều kiện nhỏ: “Vậy, vậy con phải ăn bánh trước, để nguội không ngon.”
Dương Dật dở khóc dở cười nói: “Được, con ăn đi! Nhưng con phải chia một chút cho mẹ con nhé, nãy con làm mẹ giận rồi, mau đi dỗ mẹ đi, nói mẹ đừng giận, mẹ cũng ăn một cái bánh đi. Mẹ quản chuyện học hành của con rất nghiêm khắc cũng là vì tốt cho con thôi, có đúng không?”
Được ăn bánh, tối nay lại còn có mỹ vị chờ đón, trong tình huống này, cơn giận dỗi nhỏ bé của Lan Hinh đã tan biến hết rồi.
Khi không chống đối với mẹ, Lan Hinh vẫn rất hiểu chuyện. Hơn nữa lại có Dương Dật dịu dàng hướng dẫn, cô bé ngoan ngoãn gật đầu với Dương Dật, lau sạch nước mắt rồi chọn một chiếc bánh chưa cắn miếng nào trong hộp, xoay người chạy về phía mẹ mình.