Khi bọn họ đến nhà thi đấu bơi lội, hiện trường không hề đông đúc chật chội như Dương Dật tưởng tượng trước đó. Tuy nhiên, điều này cũng không có gì đáng ngạc nhiên, dù sao thì đây cũng chỉ là một cuộc thi bơi lội do thành phố tổ chức, ngay cả khi mang danh nghĩa "toàn dân tham gia", thì những bậc phụ huynh chịu đăng ký cho con tham gia mấy cuộc thi nhỏ thế này cũng chỉ là những người trẻ tuổi, còn người đến xem cũng chỉ là người nhà của họ mà thôi, chẳng có người ngoài nào lại rảnh rỗi chạy đến xem một đám trẻ con thi đấu cả.
Thế nhưng, đám trẻ tham gia thi đấu, cộng thêm các ông bố bà mẹ, ông bà đi cùng, chen chúc trong nhà thi đấu bơi lội có quy mô không lớn lắm này, đặc biệt là ở khu vực chờ và khán đài, tiếng nói chuyện ồn ào vẫn mang lại một cảm giác náo nhiệt!
Hi Hi thấy "nhiều" người như vậy thì hơi căng thẳng, bám chặt lấy bên cạnh bố, để bố nắm bàn tay nhỏ bé của mình, lúc này mới rón rén nhìn xung quanh, giống như Tiểu Đồng Đồng đang ngồi trong lòng bố, tò mò quan sát bốn phía.
Thú vị là, vì họ từ chối mọi sự ưu đãi, nên cũng phải xếp hàng đăng ký như bao phụ huynh và trẻ nhỏ khác. Phụ trách đăng ký là một nhân viên nữ, cùng vài sinh viên tình nguyện của học viện thể dục thể thao đang hỗ trợ. Họ không hề nhận ra người đàn ông to con đang đứng trước mặt mình chính là nhà tài trợ cho hoạt động lần này, vẫn máy móc nói: "Các vận động viên ký tên tại đây, còn phải viết cả tên người nhà và thông tin liên lạc nữa."
Lan Châu Khải sảng khoái viết một mạch xong xuôi, rồi nhường chỗ lại cho Dương Dật.
Dương Dật bế Tiểu Đồng Đồng, cười nhìn Hi Hi, hỏi: "Đến lúc ký tên rồi, con ký nhé? Còn nhớ tên và số điện thoại của bố viết thế nào không?"
Những thứ này, từ khi Hi Hi bốn tuổi, Dương Dật đã bắt con bé học thuộc rồi, đương nhiên, đối với một cô bé có trí nhớ siêu tốt mà nói, yêu cầu này chẳng hề khó khăn gì.
Hi Hi rất muốn thử, nhưng trước mặt người ngoài, con bé lại ngượng ngùng không dám hét to, đành lí nhí, ra vẻ tiểu thư khuê các, dịu dàng đáp lại: "Hì hì, con nhớ mà!"
Được thể hiện trước mặt bố, Hi Hi vẫn rất vui vẻ, điều này có thể nhìn ra được từ nụ cười tươi tắn lộ rõ trên khuôn mặt nhỏ nhắn khi con bé viết tên!
"Oa, giỏi quá nhỉ, đã biết viết tên mình rồi, phức tạp thế này mà cũng viết ra được." Cô nhân viên phụ trách đăng ký tính tình khá tốt, quan sát một lúc liền cười khen ngợi Hi Hi đang viết tên, rồi hỏi thêm: "Con học lớp mấy rồi?"
Hi Hi nghe vậy thì đỏ bừng mặt, viết xong số điện thoại của bố một cách thành thạo, rồi mới nắm tay bố, xấu hổ trốn ra sau cánh tay bố, lộ ra nửa khuôn mặt, cắn môi dưới, vừa có chút đắc ý, vừa có chút ngượng ngùng cười nói: "Hì hì, con học lớp một ạ."
"Không đúng, chúng ta học xong lớp một rồi, sắp tới là lớp hai!" Lan Hinh nghe thấy câu trả lời của Hi Hi không đúng, làm sao có thể học lại lớp một lần nữa được, liền vội vàng kêu lên.
"Đúng rồi nhỉ!" Hi Hi chợt vỡ lẽ, phát hiện mình nói sai, cô bé càng cảm thấy lúng túng hơn, nắm chặt tay bố, vì vội vàng và tự trách, cái mông nhỏ vô thức lắc lư, lí nhí giải thích: "Vậy là con học lớp hai, rồi Hinh Nhi cũng học lớp hai ạ."
"Thế cũng đã rất giỏi rồi! Chữ viết rất đẹp!" Cô nhân viên vẫn khen ngợi, cô ấy cũng không có ý định nói thêm gì nữa, đưa vài tấm thẻ định danh, túi đồ tắm rửa đơn giản, sơ đồ sân bãi mà tình nguyện viên vừa đưa cho mình cho Dương Dật và Lan Châu Khải, giới thiệu đơn giản về quy trình thi đấu, rồi chỉ tay về phía phòng thay đồ, nói: "Các con có thể đi thay quần áo trước, sau đó trong nhà thi đấu, chỉ cho phép một phụ huynh đi theo chăm sóc con trẻ, các phụ huynh và trẻ em khác thì vất vả chút, lên khán đài xem thi đấu nhé!"
Phía sau vẫn còn trẻ con chờ đăng ký, nên Dương Dật và mọi người gật đầu, đi về hướng phòng thay đồ.
Lối đi đến phòng thay đồ, người ít hơn một chút, cũng bớt đi những ánh mắt soi mói. Dù sao Mặc Phi cũng quá xinh đẹp, cho dù có đeo kính râm, đội mũ, thì khuôn mặt xinh đẹp cùng vóc dáng cao ráo, gợi cảm của cô vẫn khá nổi bật giữa đông đảo các bậc phụ huynh. Hi Hi cũng vậy, cô bé vốn dĩ đã xinh xắn, mái tóc dài phía sau mang lại cảm giác của một tiểu thư khuê các từ vùng sông nước Giang Nam đầy hơi thở văn hóa, tự nhiên cũng khá thu hút sự chú ý.
Lúc này xung quanh ít người hơn một chút, Hi Hi cũng hoạt bát hẳn lên, con bé nắm ngược lại tay bố, tung tăng nhảy nhót muốn chạy lên phía trước: "Nhanh lên, nhanh lên, đi thay quần áo bơi thôi!"
"Chưa nhanh thế đâu, Hi Hi con được xếp vào nhóm ba mươi mốt, Hinh Nhi được xếp vào nhóm ba mươi ba, còn phải đợi hơn ba mươi nhóm nữa mới đến lượt các con thi đấu cơ!" Ngô Tĩnh Tĩnh lấy điện thoại ra xem rồi cười nói.
Hi Hi quay đầu lại, có chút không hiểu nhìn mẹ của Hinh Nhi, nghi hoặc hỏi: "Phải đợi lâu lắm ạ?"
"Đúng vậy, con nghĩ xem, con phải đếm từ một đến ba mươi mốt, có phải là rất lâu không?" Ngô Tĩnh Tĩnh cười nói.
"Không lâu đến mức đó đâu, cuộc thi ở đây chia thành mấy khu vực đấy, con nhìn xem tổng cộng có bốn hồ bơi, luân phiên thi đấu, không tốn nhiều thời gian đâu." Lan Châu Khải vung vẩy sơ đồ sân bãi vừa cầm trong tay, nói.
"Còn có chuyện này sao?" Ngô Tĩnh Tĩnh ngạc nhiên ghé sát vào xem.
Hi Hi bối rối nhìn hai người lớn, rồi quay đầu nhìn bố.
"Không sao, con cứ đi thay đồ bơi với mẹ trước đã, chẳng phải vẫn còn hồ dùng để khởi động sao? Chúng ta cứ xuống hồ bơi một chút, tìm lại cảm giác, dù thi đấu lúc nào chúng ta cũng không sợ!" Dương Dật cười xoa xoa đầu cô bé, nói.
Mặc Phi dẫn Hi Hi, Ngô Tĩnh Tĩnh dẫn Lan Hinh đi thay quần áo, nhưng người đi cùng hai đứa trẻ đến khu vực thi đấu lại là Dương Dật và Lan Châu Khải, còn Mặc Phi và Ngô Tĩnh Tĩnh dẫn Tiểu Đồng Đồng ở lại trên khán đài.
Tạm thời không nói đến Tiểu Đồng Đồng và mẹ, Lan Châu Khải và Lan Hinh đi phía trước, Dương Dật tay phải xách một chiếc túi đựng quần áo, bình nước và những thứ khác của Hi Hi, tay trái nắm Hi Hi, đi theo họ, tiến về phía hồ bơi khởi động.
Bộ đồ bơi Hi Hi mặc là loại liền thân trông như váy, phần áp sát đùi còn có một lớp chân váy xếp ly, không thể nói là có tính cạnh tranh gì, nhưng tính bảo vệ rất tốt, Hi Hi mặc vào trông y như đang mặc váy vậy.
Đương nhiên, Hi Hi cũng thích kiểu dáng này, con bé thấy mặc bộ đồ bơi này đặc biệt đẹp. So với những bộ đồ bơi đơn sắc hoặc in hoa văn đơn giản khác, bộ đồ bơi này có tông màu xanh trắng đỏ kéo dài xuống từng lớp một cách bất quy tắc, mang lại cảm giác tươi mới sáng sủa, tự nhiên là cũng có một chút hương vị thời trang!
Nhưng cho dù bộ đồ bơi có giống váy đến đâu thì nó vẫn là đồ bơi, phần gấu váy rất ngắn, ưu thế đôi chân dài của cô bé không thể nào che giấu được nữa, đôi cẳng chân thon dài lộ ra ngoài, mang lại cảm giác như cao vọt lên một đoạn vậy!
Cũng may, khi từ phòng thay đồ bước ra, hai người mẹ đã quấn cho Hi Hi và Lan Hinh một lớp khăn tắm, vừa vặn che đi bờ vai và một đoạn đùi của hai cô bé, một là để tránh cho hai cô bé bị hớ hênh, hai là cũng sợ các con bị lạnh, dù sao nhà thi đấu bơi lội trong nhà không nóng bức như bên ngoài, trái lại, sau khi chắn ánh nắng, bên trong còn có cảm giác mát lạnh.
Cô bé lúc này nắm chặt mép khăn tắm nơi cổ áo, rón rén đi dép lê, từng bước từng bước đi theo sát bên cạnh bố.
Con gái ở độ tuổi này không hấp tấp như con trai, chúng vẫn biết xấu hổ. Lần đầu tiên mặc đồ bơi xuất hiện ở nơi đông người thế này, Hi Hi cũng cảm thấy sẽ có rất nhiều người nhìn mình, cô bé đỏ bừng mặt, cúi cái đầu nhỏ xuống, như kiểu "bịt tai trộm chuông" mà trốn bên cạnh bố.