Mũi tên xé gió lao tới, nhắm thẳng vào sau lưng Táo Oanh.
Hóa ra, mũi tên này là do Đại Hồng Lang bắn.
Hắn vừa nãy bị Táo Oanh đánh ngã ngựa, cướp mất chiến mã, trong lòng thẹn quá hóa giận, lại sợ hỏa khí của dân đoàn nên không dám tới gần, bèn giương cung lắp tên từ đằng xa, bắn tới một mũi.
Tiễn pháp của hắn chẳng ra sao, bình thường bắn mười phát thì năm phát trượt, nhưng hôm nay vận khí không tồi, mũi tên này lại bay thẳng tắp về phía yếu huyệt nơi tâm lưng Táo Oanh.
Lúc này mặt trời đã sắp lặn hẳn, ánh sáng không tốt, mũi tên bay đến cực nhanh, hầu như không ai phát hiện, chớp mắt đã tới sau lưng Táo Oanh, đợi đến khi nàng nghe thấy tiếng xé gió thì đã không kịp tránh né.
Ngay lúc đó, một gã người sắt khổng lồ bên cạnh tiến lại gần.
Hắn vươn cánh tay to lớn, túm lấy Táo Oanh lôi tuột xuống khỏi lưng ngựa.
Táo Oanh vốn là một nữ tử khôi ngô, thể trạng không kém gì Hình Hồng Lang, quả thực là "mẫu tinh tinh" trong hàng nữ giới, người thường dẫu hai ba tráng hán cũng chưa chắc kéo nổi nàng lấy một phân. Nhưng bị gã người sắt kia lôi một cái, vậy mà dễ dàng bị kéo lộn xuống khỏi lưng ngựa.
Khi đang lộn xuống một nửa, gã người sắt vươn hai tay, bế ngang nàng lên.
Mũi tên đánh lén của Đại Hồng Lang đương nhiên bắn vào khoảng không.
Táo Oanh giật nảy mình, trợn mắt nhìn gã người sắt: "Ngươi là ai?" Nói xong câu này, lại cảm thấy mình hình như hơi thất lễ, người ta dù sao cũng cứu mạng mình, vội vàng đổi giọng: "Đa tạ."
Gã người sắt cười hắc hắc: "Trịnh... khụ... Cố Nguyên Mãng Ngưu Tử."
Táo Oanh thầm nghĩ: Mãng Ngưu Tử? Nghe là biết ngay biệt danh rồi, ra ngoài tạo phản làm loạn mà không quên đặt biệt danh, biệt danh này với thể trạng của ngươi cũng quá xứng đôi đi?
Trình Húc gật đầu: "Có qua có lại mới toại lòng nhau, Mãng Ngưu Tử, trả lại cho bọn chúng một quả lựu đạn."
Mãng Ngưu Tử đương nhiên chính là Trịnh Đại Ngưu, hắn đặt Táo Oanh xuống đất, cười toét miệng: "Quỷ Thiên Hộ, chúng ta đều định rút rồi, đối phương còn cầm cung bắn chúng ta, không cho chúng chúng chút giáo huấn mà đi thì trong lòng khó chịu quá."
"Được thôi!"
Trịnh Đại Ngưu cười ha hả, lấy ra một quả lựu đạn dây cháy chậm.
Táo Oanh hiện tại đứng rất gần Trịnh Đại Ngưu, liếc mắt cái là nhìn rõ quả lựu đạn kia, thầm nghĩ: Đây chính là thứ nổ rất mạnh lúc nãy sao? Nhìn qua thì chẳng bắt mắt chút nào, chỉ bé xíu thế này...
Nàng đang ngẫm nghĩ, thì Trịnh Đại Ngưu đã châm ngòi dây cháy chậm, đợi nó cháy được một nửa, hắn chạy lên trước một bước, vung tay mạnh mẽ, quả lựu đạn lập tức bay vút ra xa.
Táo Oanh chỉ nhìn động tác bước tới vung tay của hắn, trong lòng liền kinh ngạc: "Quái vật hung mãnh thật. Hèn gì vừa nãy lão nương bị hắn lôi một cái là ngã nhào xuống lưng ngựa, loại quái vật thế này, căn bản không thể dùng sức mạnh để kháng cự."
Quả lựu đạn bay rất xa, vạch ngang không trung hơn hai mươi trượng, rơi xuống bên cạnh Đại Hồng Lang, ầm một tiếng vang lên, thủ hạ của Đại Hồng Lang lập tức đổ rạp xuống một mảng, chỉ có Đại Hồng Lang nằm xuống nhanh nên nhặt lại được một mạng.
Táo Oanh thầm nghĩ: Quả nhiên, đây chính là cái thứ quái gở nổ một phát có thể giết chết một đống người lúc nãy, hóa ra là do gã người sắt này ném ra, lợi hại thật.
"Đi thôi!" Trình Húc phất phất tay.
Dân đoàn chuẩn bị rút, nhưng người của dân đoàn phần lớn không biết cưỡi ngựa, nhìn chiến mã cướp được mà ngẩn người, còn đám buôn muối lậu thuộc hạ của Hình Hồng Lang kia cái gì cũng biết, lộn người cưỡi lên chiến mã vừa cướp được, dẫn đầu chạy về phía nam.
Một đàn ngựa trống không người cưỡi chạy vọt theo bọn chúng về phía nam, trong chớp mắt đã biến mất không thấy đâu, dân đoàn thì chậm rãi dùng chân rút lui...
Táo Oanh cũng muốn đi, nhưng nàng chợt phát hiện, mình hình như chẳng còn chỗ nào để đi.
Bắc và Tây đều không được, hai hướng này đều sẽ đi sâu vào Hoàng Long Sơn, Hoàng Long Sơn hiện giờ là địa bàn của Vương Tả Quải.
Về Đông... không được, người của Hồng Thừa Trù mới vừa truy sát nàng từ phía đông vào núi, nàng không muốn quay lại phía đông rồi ra ngoài lại đụng mặt Hồng Thừa Trù.
Đánh không lại, hoàn toàn không đánh lại!
Vậy làm sao bây giờ?
Chỉ còn hướng Nam!
Nàng quay sang Trình Húc và Hình Hồng Lang: "Xem ra ta cũng phải rút về phía nam, phía nam là... huyện Trừng Thành nhỉ?"
Trình Húc hơi do dự, thầm nghĩ: Đám phản quân Cố Nguyên giả này của ta, sau khi trở về phải biến thành dân đoàn Cao Gia Thôn, nếu để nữ mã tặc này nhìn thấy, thì chuyện này khó mà xử lý đây.
Hắn quay đầu nhìn Hình Hồng Lang, người sau tiến lại gần, thì thầm bên tai hắn: "Táo Oanh vốn có hiệp danh, sẽ không bán đứng chúng ta, có thể cho nàng biết chân tướng. Hơn nữa, dân đoàn Cao Gia Thôn không giỏi cưỡi ngựa, đám chiến mã này mang về rồi, muốn tận dụng hết cũng rất khó khăn, chi bằng nghĩ cách dụ Táo Oanh vào Cao Gia Thôn của chúng ta, người này giỏi về ngựa, có nàng ở đây, chiến mã mới có tác dụng."
Trình Húc ngẫm nghĩ kỹ, chẳng phải sao.
Hắn ngẩng đầu nhìn tầng mây thấp trên bầu trời, thấy Thiên Tôn chẳng có chút biểu thị nào, rõ ràng là không có ý phản đối.
Đã Thiên Tôn không có ý kiến, Trình Húc đương nhiên cũng không có ý kiến.
Hắn quay sang cười hắc hắc với Táo Oanh: "Táo đại đương gia, chi bằng tới chỗ của chúng ta làm khách mấy ngày?"
Táo Oanh: "Ta có thể tới làm phiền?"
Trình Húc: "Đương nhiên không thành vấn đề, Táo đại đương gia giúp chúng ta cướp về năm trăm con chiến mã, đây là ân tình trị giá mấy vạn lượng bạc, không báo đáp không được, thế nào cũng phải tới chỗ chúng ta ăn vài bữa tử tế."
Táo Oanh còn muốn nói câu "các ngươi đã cứu ta" kiểu khách sáo, đột nhiên nghe thấy tiếng nuốt nước miếng của đám thủ hạ phía sau... Đây là năm đại tai họa, năm chữ "ăn vài bữa tử tế" này quả thực có sức sát thương cực lớn, trong chốc lát khiến một trăm hai mươi gã mã tặc nghe mà nước miếng chảy ròng ròng.
Lần này không thể khách sáo được nữa, vì bộ hạ, đành phải dày mặt đi ăn chực vài bữa vậy.
"Vậy thì... làm phiền rồi."
Lý Đạo Huyền ở trên trời cũng xem đến buồn cười, khá lắm, một phát có thêm hơn một trăm kỵ binh, điểm yếu lớn nhất hiện tại của Cao Gia Thôn, chính là ở phương diện kỵ binh.
Hắn vốn còn đang nghĩ, sau khi có năm trăm con chiến mã kia, phảiTổ kiến kỵ binh thế nào, chỉ nghĩ thôi, đem một đám người chưa từng cưỡi ngựa huấn luyện thành kỵ binh, cái đầu đã đau như búa bổ, giờ có biến số Táo Oanh này, lại khiến tư tư duy tổ kiến kỵ binh của hắn trở nên rõ ràng.
Muốn kéo đám người này vào thôn, xem ra phải bắt đầu từ chuyện ăn uống.
Nhìn vẻ mặt mất mặt của họ là biết, đám người này đang rất cần ăn đồ ngon.
Lấy gì để tiếp đãi đây?
Lý Đạo Huyền nhìn "Hamburger Trung Quốc Westin" đang cầm trên tay trái, không khỏi lắc đầu, không được, đẳng cấp này quá thấp, dùng để dụ dỗ... khụ... dùng để chiêu đãi bạn mới rõ ràng là không đủ tầm.
Mở Meituan ra, bắt đầu tìm xem có đồ gì ngon, cầm ra được, dọa được người, thứ đồ tốt không.
Không tìm không biết, tìm một cái quả nhiên thấy được thứ thú vị.
Gần đó có một nhà hàng Tần Phong, đang bán món ăn Tây An.
Tây An Bát Đại Oản!
Đây đúng là đồ tốt, không chỉ lấy ra được, mà còn rất hợp khẩu vị người Thiểm Tây, không có thứ gì "Thiểm Tây" hơn Tây An Bát Đại Oản nữa rồi, nhanh chóng đặt một đơn hàng, một tiếng sau giao tới.