Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 3130 | 1 Đánh giá: 10/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1452. Đảo lộn ấn tượng quá khứ (Thêm chương! Cảm ơn liên minh Xt ca đã tặng thưởng!)

❊ ❊ ❊

Trong lúc Diêm Hoàng Điện rung chuyển, không gian bắt đầu thu nhỏ cực nhanh, mơ hồ hình thành thế giam cầm, nhốt Minh Hoàng vào bên trong.

Mà thân hình Uông Lâm vốn ngã xuống từ trên bảo tọa, lúc này lại biến mất không thấy, phảng phất như đã hòa làm một với Diêm Hoàng Điện.

Minh Hoàng đột ngột xoay đầu, tầm mắt xuyên qua Diêm Hoàng Điện nhìn ra bên ngoài, chỉ thấy Hoàng Tuyền Lộ, Vong Xuyên Hà và Nại Hà Kiều vốn đã bị hắn vượt qua lúc trước, giờ phút này cũng rung chuyển theo.

Vài bóng người đột ngột xuất hiện, toàn bộ đều mang dáng vẻ của Uông Lâm.

Một thiếu niên quật cường lủi thủi độc hành, bước đi trên Hoàng Tuyền Lộ. Ngoại trừ thần sắc kiên nghị ra thì trông hắn vô cùng bình thường, trong ánh mắt trầm mặc quật cường vẫn giữ lại tấm lòng thuần khiết của một đứa trẻ, đối mặt với tầng tầng quan ải khó khăn nhưng vẫn mang theo sự hướng vọng và khát khao về tương lai.

Một thanh niên mặt không cảm xúc, đôi mắt nhắm chặt, không nói không rằng, không nói không cử động, đứng lặng trong Hoàng Tuyền Trường Hà, phảng phất như một tảng đá cứng đầu, lại như là một phần của dòng nước, cả người tựa như đang nằm giữa ranh giới sống chết.

Một nam tử trẻ tuổi trông vô cùng bình thường mà lại ung dung, thần tình bình thản, mặt mang nụ cười, đứng trên Nại Hà Kiều, dường như đang thưởng ngoạn phong cảnh xung quanh.

Tam Sinh Thạch trước mặt Minh Hoàng chợt lóe sáng, ánh hào quang màu sắc bao phủ bên trên tản đi, trên bề mặt Tam Sinh Thạch giống như tấm gương, hiện lên một bóng người, cũng chính là dáng vẻ của Uông Lâm.

Đây lại là một Uông Lâm trong dáng vẻ lão nhân, trên mặt rãnh sâu dọc ngang, khắc ghi vết tích của năm tháng phong sương, chỉ duy có đôi con ngươi là thanh tịnh u thâm.

Nhưng bất luận là Uông Lâm nào, đều có một điểm giống nhau, đó chính là nơi ấn đường có một đạo ma văn nứt dọc.

Nhìn thấy đạo ma văn này, ánh sáng trong đôi đồng tử Minh Hoàng chợt lóe lên: "Nguyên Thủy Ma Kinh, Nguyên Thủy Tâm Ma Nhượng Chú?"

Mặc dù khi Nguyên Thủy Ma Giáo quật khởi tới đỉnh phong, Minh Hoàng đã nhập diệt từ thời thượng cổ, nhưng trong những năm tháng sau đó, hắn không phải hoàn toàn không biết gì về sự vật bên ngoài, thông tin cũng không hề đứt đoạn. Đệ tử dưới trướng hắn gồm Luân Hồi Đạo Nhân, Hoàng Tuyền Đạo Nhân, U Minh Đạo Nhân và Minh Điện Điện chủ Từ Ngạn Đạt cũng lần lượt hoạt động tại Đại Thiên Thế Giới.

Thông tin của Đại Thiên Thế Giới những năm gần đây, Minh Hoàng cũng biết được khá nhiều. Hắn không hề xa lạ với đạo thống của Nguyên Thủy Ma Giáo.

Chỉ là pháp môn của Uông Lâm trước mắt lúc này, trông có vẻ hơi quái dị và lạ lẫm.

Minh Hoàng nghiêm túc đánh giá một cái: "Ngươi đem mấy môn pháp thuật thần thông này của ngươi kết hợp với vài tồn tại nào đó, toàn bộ đều trảm thành thân ngoại hóa thân sao?"

Uông Lâm không hề đáp lời. Chân thân của hắn không thấy tăm hơi, mà mấy phân thân thì cùng nhau kết động pháp quyết.

Hoàng Tuyền Lộ, Vong Xuyên Hà, Nại Hà Kiều, Diêm Hoàng Điện và Tam Sinh Thạch cùng nhau chấn động, hóa thành Cửu U Hoàng Tuyền thế giới càng thêm ngưng luyện, phảng phất như chân chính Âm Tào Địa Phủ giáng lâm.

Từng đạo hắc khí mắt thường có thể thấy rõ trào dâng ra, bao vây cuốn lấy Minh Hoàng, áp bách về phía hắn.

Sau sự kinh ngạc ban đầu, thần sắc Minh Hoàng khôi phục bình tĩnh, thản nhiên nói: "Vậy thì trẫm đành tốn chút công sức,tru diệt diệt ngươi thêm vài lần là được."

Trong lúc nói chuyện, đôi đồng tử đen láy của hắn đột nhiên thay đổi hình dạng, từ trong đó có từng đạo bạch quang phun trào ra.

Trong những bạch quang này ẩn chứa sinh cơ bừng bừng, thai nghén tạo hóa chúng sinh, nơi bạch quang đi qua, đều dung hòa cùng với hắc khí đang cuồn cuộn ập tới.

Hai bên không hề phát sinh va chạm kịch liệt, ngược lại đan xen vào nhau, khí lưu đen trắng không ngừng xoay chuyển, cuối cùng hóa thành hàng trăm hàng nghìn bánh xe nhỏ xoay tít trên không trung.

Những bánh xe này bao phủ khắp hư không, diễn giải vạn ngàn diệu lý của sinh tử, trong lúc xoay chuyển có thể thấy được chân ý về Lục Đạo Luân Hồi của chúng sinh.

Minh Hoàng giơ ngón tay điểm nhẹ, hàng nghìn bánh xe đen trắng liền bắn ngược về bốn phương tám hướng, oanh kích thế giới Cửu U Hoàng Tuyền do pháp lực Uông Lâm hóa thành.

Lúc này, đám thân ngoại hóa thân của Uông Lâm đều biến mất không thấy, mà bản tôn của hắn xuất hiện trước mắt Minh Hoàng, chợt bước ra một bước, lập tức áp sát Minh Hoàng, sau đó điểm một ngón tay vào ngực Minh Hoàng.

Uông Lâm đã hiển hóa bản thân Phản Hư pháp thể, một đồ văn Thái Cực trên trán từ từ chuyển động, chỉ là những tồn tại như Tam Sinh Thạch, Diêm Hoàng Điện vốn cấu thành nên Phản Hư pháp thể đều đã biến mất, khiến hắn trông không khác gì người thường, chỉ khoác một bộ hắc y, vạt áo phiêu dật, hòa vào trong hư không mênh mông.

Hắn đột ngột điểm một ngón tay vào ngực Minh Hoàng, vạn vật trong Cửu U Hoàng Tuyền thế giới phảng phất đều rơi vào tĩnh chỉ, duy chỉ có ngón tay này là không ngừng tiến tới.

Đối với Uông Lâm, Minh Hoàng hiểu rõ khá nhiều, biết hắn là một pháp tu thuần túy, nhưng một ngón tay này của Uông Lâm trước mắt lại phân minh là võ đạo thần thông.

Ngay lúc này, từ nơi trái tim Phản Hư pháp thể của Uông Lâm, đột nhiên có khí huyết chi lực cuồng bạo tột cùng bùng nổ, phảng phất như trùng trùng vũ trụ cùng nhau tan vỡ.

Khởi nguồn từ một điểm nhỏ bé, nhưng lại bùng nổ khuếch tán với tốc độ cực nhanh, bao phủ cả trời đất.

Dưới sự thôi động của khí huyết chi lực mạnh mẽ này, một ngón tay của Uông Lâm cũng trở nên vô cùng khủng bố.

Giữa trời đất, phảng phất như xuất hiện vô tận ma uyên, quần ma loạn vũ.

Cúi đầu nhìn xuống thâm uyên, lại như đang ngước nhìn một tòa cao tháp thông thiên, vạn vật thế gian đều tập trung tại đáy vực, trên cao tháp, hóa thân thành ma, hướng về đáy vực, hướng về đỉnh tháp mà bái lạy.

Đầu ngón tay của Uông Lâm, và đỉnh cao tháp, đáy sâu vực thẳm, giờ khắc này hóa quy làm một, tập trung vào một điểm, nặng nề đến mức không thể thêm được nữa, dẫn động sức mạnh toàn bộ ma uyên, cùng điểm vào ngực Minh Hoàng.

Chính là võ đạo thần thông đỉnh phong nhất được ghi lại trong Nguyên Thủy Ma Kinh, điển tịch chí cao của Nguyên Thủy Ma Giáo năm xưa: Vạn Ma Phủ Thủ!

Chiêu thức nằm ngoài dự liệu, ập đến bất ngờ này đã hoàn toàn đảo lộn nhận thức của Minh Hoàng về Uông Lâm từ trước tới nay, dù là với tu vi của hắn, trong nhất thời cũng có cảm giác trở tay không kịp, bị Uông Lâm dễ dàng áp sát.

Lúc này muốn độn tẩu né tránh, thân hình đã bị Vạn Ma Phủ Thủ đè ép, cả người đều không tự chủ được mà lao về phía vực thẳm kia, lao về phía đỉnh tháp kia.

Tuy nhiên Minh Hoàng tung hoành đã lâu, sao lại là hạng dễ đối phó, thân hình hắn dứt khoát đứng tại chỗ không nhúc nhích, một quả Sinh Tử U Minh Đạo Quả nửa đen nửa trắng xuất hiện trên không trung trước ngực hắn, vừa vặn chặn đứng giữa đầu ngón tay Uông Lâm và ngực hắn.

Sau đó, đạo quả oanh một tiếng bạo tán ra, hóa thành đầy trời lưu quang màu đen.

U Minh Vạn Cổ Đại Diệt Chú!

Uông Lâm thấy vậy, trong đôi mắt lập tức bộc phát thần thái kinh người, trong con ngươi mắt trái, có hai đạo quang huy đen trắng tung hoành giao nhau, hóa thành một đạo quang huy hình chữ thập đen trắng, từ hư không bao phủ về phía Minh Hoàng.

"Trúng!" Theo tiếng quát nhẹ của Uông Lâm, Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú được phát động, nghịch chuyển nhân quả đạo lý, thay đổi sự thật trong quá khứ.

Dưới ánh sáng của quang huy hình chữ thập đen trắng, đòn tấn công vốn đã bị U Minh Vạn Cổ Đại Diệt Chú chặn lại, vẫn cứ hướng về phía ngực Minh Hoàng điểm tới!

Trong đôi mắt Minh Hoàng cũng có lưu quang tràn ngập thoáng qua, hắn thở dài đầy hào hùng: "Trước thân ta, vạn vật tịch liêu."

U Minh Tế Lễ phát động, ba tầng pháp đàn màu đen dựng lên, sau đó Sinh Tử U Minh Đạo Quả nhập vào bên trong hiến tế, pháp đàn vỡ vụn, hóa thành hắc quang trầm tĩnh, che chắn trước thân Minh Hoàng.

Bởi vì U Minh Vạn Cổ Đại Diệt Chú không phát huy được hiệu quả như mong đợi, Minh Hoàng phải xuất chiêu lần hai, đầu ngón tay Uông Lâm gần như đã sắp chạm vào ngực hắn, sức mạnh áp chế đó khiến thân xác do nguyên thần Minh Hoàng hóa thành, cũng cảm thấy nơi trái tim nảy sinh cảm giác tê liệt.

Màn sáng màu đen trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc, vắt ngang giữa hai người, vô cùng hiểm nguy, chặn đứng chiêu Vạn Ma Phủ Thủ này của Uông Lâm.

Uông Lâm ánh mắt lóe lên, Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú lại một lần nữa phát động.

Màn sáng màu đen tĩnh mịch một mảnh, không một tiếng động, phảng phất như hoàn toàn cách biệt giới vực, khiến trước mắt Minh Hoàng không thấy bất kỳ nguy cơ, bất kỳ kiếp nạn nào.

Cách biệt linh khí, cách biệt thân xác máu thịt thực chất, cách biệt mọi loại đạo lý pháp tắc, cách biệt mối liên hệ nhân quả vận mệnh.

Cái chết là điểm cuối của mọi thứ, đến nơi này, mọi thứ đều quy về giấc ngủ vĩnh hằng yên tĩnh, vạn vật tịch liêu.

Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú của Uông Lâm vô cùng bá đạo, khiến màn sáng màu đen này không ngừng lay động như vân nước, tuy không phát ra âm thanh, nhưng lực cấm đoán hộ ngự của nó đã bắt đầu giảm xuống cực nhanh.

Một ngón tay của Vạn Ma Phủ Thủ cũng tiếp tục gia lực, thừa cơ muốn xuyên thủng màn sáng màu đen.

Nhưng Minh Hoàng nhờ cơ hội này đã kịp thở lại, lập thêm một tòa U Minh Tế Đàn, hiến tế đạo quả, sau đó sải bước tiến lên.

Phía sau hắn để lại một con đường tối tăm màu xám xịt hoàn toàn, phàm là nơi Minh Hoàng bước qua, mọi sự tồn tại đều mất đi sinh cơ, hóa thành tĩnh mịch.

"Sau lưng ta, không còn sinh cơ." Theo tiếng ngâm khẽ của Minh Hoàng, hắn nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với Uông Lâm.

Mà con đường chết chóc mà hắn để lại này, khiến Uông Lâm nếu muốn tiếp tục truy kích cũng phải đắn đo suy nghĩ, đặc biệt là thi triển võ đạo thần thông truy kích, tình hình càng thêm khó xử.

Nhưng trong con ngươi Uông Lâm, quang huy chữ thập đen trắng lại giao thoa, Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú thôi động: "Dừng!"

Một tiếng ra lệnh, thân hình Minh Hoàng thế mà lại không tự chủ được mà trở nên trì trệ.

Hắn vẫn đang cố gắng sải bước tiến tới, nhưng động tác lại trở nên vô cùng chậm chạp, cảnh tượng trông có vẻ buồn cười này lại khiến người ta hoàn toàn không thể cười nổi.

Cho dù trước đó bị thương trong tay Lâm Phong, nhưng tu vi thực lực của Minh Hoàng vẫn không thể xem thường, hắn cưỡng ép đối kháng lại Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú của Uông Lâm.

Trên đỉnh đầu hắn, hắc quang và bạch quang đan xen, hóa thành một bánh xe khổng lồ, che khuất hoàn toàn bầu trời phía trên.

Bánh xe đó nửa đen nửa trắng, trong lúc chuyển động phảng phất như vận mệnh luân hồi.

Sự chuyển động của bánh xe lúc này cũng trở nên chậm chạp, Nghịch Thiên Cải Mệnh Chú bá đạo của Uông Lâm, giờ khắc này phảng phất như muốn xoay chuyển vận mệnh chúng sinh cùng nhau.

Minh Hoàng tinh thông đạo sinh tử luân hồi, đối với đạo lý về túc mệnh, vận mệnh cũng có sự hiểu biết cực kỳ sâu sắc.

Uông Lâm thấy vậy, lúc này đột nhiên thu hồi ngón tay của mình, khí huyết cuồng bạo lay động trời đất kia cũng lập tức thu hồi về vị trí trái tim Uông Lâm, một lần nữa hóa thành một điểm nhỏ bé trông không đáng kể.

Nơi ấn đường của hắn, trung tâm đồ văn Thái Cực, nứt ra một đạo ma văn dựng đứng.

Đạo ma văn đó nằm trên đồ văn Thái Cực, nhưng lại không xoay chuyển cùng với Thái Cực đồ, mà là luôn luôn dựng đứng.

Thái Cực đồ văn vẫn xoay chuyển như cũ, đạo lý ý cảnh, pháp lực khí tức đều không hề chịu bất kỳ ảnh hưởng nào.

Phía trên đỉnh đầu Uông Lâm, có một đoàn quang ảnh mông lung lóe lên bên trong, chính là dáng vẻ của quang ảnh trên Tam Sinh Thạch lúc trước, khiến Minh Hoàng vì đó mà để tâm.

Giờ phút này trong lúc quang ảnh lay động, từ bên trong dần có bóng người lấp ló.

Vừa nhìn thấy bóng người kia, chân mày Minh Hoàng lập tức cau lại, một cảm giác quen thuộc xa xăm mà lạ lẫm trào dâng trong lòng hắn.

Theo khí tức pháp lực trong hư không không ngừng chấn động, liền thấy bóng người trong quang đoàn càng lúc càng rõ nét, rồi dần dần bước ra từ quang đoàn, đi tới thế giới này.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:931
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »