Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
348. Toàn lực xuất thủ, xoay chuyển tình thế

❊ ❊ ❊

Lâm Phong nghe lời Khang Nam Hoa, gật đầu, nhìn về phía Chu Dịch: "Đi lấy lại đi."

Dứt lời, ngón tay hắn vạch trên không trung, vẽ một đạo phù lục, rồi rơi vào trán Chu Dịch, biến mất không dấu vết.

Chu Dịch cung kính hành lễ với Lâm Phong, dưới sự hộ trì pháp lực của Lâm Phong liền rời khỏi Ngọc Kinh Sơn, thoát ly hư không loạn lưu, giáng xuống Thần Châu Hạo Thổ, bay về phía Sa Châu Thành.

Lâm Phong nhìn theo bóng lưng hắn rời đi, thầm nghĩ: "Ngoài Tiểu Dịch ra, chuyện Tiểu Bất Điểm tìm hiểu ân oán giữa nó với người tộc huynh kia cũng cần phải đưa lên lịch trình." Vừa nghĩ, Lâm Phong vừa vẫy tay gọi Tiểu Bất Điểm: "Thiên Hạo, qua đây."

Tiểu Bất Điểm đi tới trước mặt Lâm Phong: "Sư phụ?"

Lâm Phong nói: "Đóa Chu Diễm Băng Hoa mà con đánh cược thắng được trong trận tỉ thí tại Pháp hội đâu, lấy ra đây."

Tiểu Bất Điểm y lời lấy ra Chu Diễm Băng Hoa, Lâm Phong tiếp lấy rồi lại nói với Dương Thanh: "Tiểu Thanh tử, đưa cọng Phong Ma Thảo con có được từ Hoang Hải Cổ Giới cho vi sư."

Dương Thanh vội vàng lấy ra Phong Ma Thảo, Lâm Phong nói: "Hai con mỗi người tự lấy thứ mình cần, Chu Diễm Băng Hoa cho Tiểu Thanh tử, Thiên Hạo con cất kỹ cọng Phong Ma Thảo này."

"Quyết chữ thứ ba trong Huyền Hoàng Tứ Tự Quyết của con, muốn tham ngộ rõ ràng thì cọng Phong Ma Thảo này có tác dụng rất lớn." Lâm Phong giọng điệu trịnh trọng: "Nhưng phải nhớ kỹ, cái này không phải cho con ăn, là để con luyện hóa dược lực trong đó rồi suy ngẫm, sau khi suy ngẫm xong dược lực phải lập tức bài xuất ra ngoài cơ thể, nếu không sẽ làm tổn hại nguyên khí căn bản của con."

Tiểu Bất Điểm mắt sáng lên, cười nói: "Đệ tử đúng là cần dùng tới thứ này."

Lâm Phong gật đầu: "Mỗi lần chỉ dùng dược lượng của một mảnh lá là được, ít mà nhiều lần. Tuần tự nhi tiến."

Hắn nhìn sang Dương Thanh: "Tiểu Thanh tử, con luyện thành môn đạo pháp vi sư truyền cho con hôm đó, liền có thể thử ngưng lập đan đỉnh. Tấn cấp Trúc Cơ hậu kỳ, sau đó luyện hóa đóa Chu Diễm Băng Hoa này, ngày con kết đan sẽ không còn xa nữa."

"Tâm thái phải bình ổn, đừng nóng vội."

Dương Thanh nghe vậy, liên tục gật đầu: "Sư phụ yên tâm, đệ tử xin ghi nhớ lời dạy bảo."

Tiểu Bất Điểm xáp lại gần Dương Thanh, cười nói: "Ngũ sư huynh, lần này đệ mang về rất nhiều thứ tốt, đều là thực vật nguyên cây, như Thiên Hà Chung Ngọc Quả, Tử Ngọc Qua, Xích Hỏa Du Lê cùng với Nguyên Kim Quả gì đó, đệ định trồng chung trong Dược Cốc, huynh giúp đệ chăm sóc nhiều chút được không?"

Dương Thanh mỉm cười: "Cái này thì có gì mà được hay không được chứ? Cứ giao cho ta là được."

Tiểu Bất Điểm reo lên một tiếng, lại xáp tới trước mặt Tiêu Diễm, cười hắc hắc: "Đại sư huynh à, huynh bảo Thiên Cát Oa Oa phát huy công hiệu thêm lần nữa đi."

Nghĩ đến cảnh dưới sự thúc đẩy của Thiên Cát linh nhưỡng, các loại quả ngọt mỹ vị phủ kín sơn cốc này, Tiểu Bất Điểm liền hoa mắt chóng mặt, ngay cả hơi thở cũng dồn dập hẳn lên.

Tiêu Diễm không chút khách khí trợn mắt: "Muốn ta chết thì cứ nói thẳng." Chỉ có bảy loại chân hỏa mới có thể nuôi dưỡng Thiên Cát Oa Oa, hắn hiện tại bộ dạng này mà còn dám động chân hỏa, thì đúng là tự tìm khổ sở.

Tiểu Bất Điểm thở dài sườn sượt, đột nhiên phản ứng lại, bỗng chốc xoay người nhìn chằm chằm Thôn Thôn, Thôn Thôn có chút khó hiểu.

"Không sao, không cần đại sư huynh ra tay, chỉ cần gọi Thiên Cát Oa Oa ra là được." Tiểu Bất Điểm cười hắc hắc.

Tiêu Diễm liếc nhìn Thôn Thôn bên cạnh Tiểu Bất Điểm. Chợt nhớ ra, con Thao Thiết này cũng mang trong mình Thái Dương Chân Hỏa, liền lập tức gật đầu: "Tiết chế một chút, Thiên Cát Oa Oa nuốt vào quá nhiều chân hỏa một lần sẽ khó tiêu hóa, thậm chí bị tổn hại."

"Yên tâm, yên tâm!" Tiểu Bất Điểm cả người đều sung sướng, dường như nhìn thấy vô số mỹ thực đang vẫy tay với mình.

Vừa nghĩ, Tiểu Bất Điểm vừa cảnh giác nhìn Thôn Thôn bên cạnh một cái: "Nhiều đồ tốt như vậy, phải cẩn thận kẻo cái tên này ăn vụng, nhất là mấy con Kim Thân Lộc, Hắc Linh Giao, Cửu Tâm Linh Tước, còn cả đôi Phi Thiên Tuyết Linh kia nữa, đó đều là để dành cho đẻ con đấy, đừng để nó lén ăn mất."

Đối với ánh mắt tràn đầy vẻ cảnh cáo và đề phòng của Tiểu Bất Điểm, Thôn Thôn càng cảm thấy khó hiểu, không khỏi bĩu môi: "Thật khó hiểu, không hiểu ngươi đang lăn lộn cái gì nữa."

Lâm Phong buồn cười nhìn cảnh tượng trước mắt, vỗ vỗ cái đầu nhỏ của Tiểu Bất Điểm: "Đừng chỉ nghĩ tới ăn, tu luyện của bản thân cũng phải để tâm hơn chút."

"Thật ra Pháp hội lần này đúng là không phải thời cơ tốt nhất để con tấn cấp Kim Đan trung kỳ, nhưng đã làm rồi thì cũng không sao, nhưng bồi bổ hậu kỳ không được bỏ qua, tu luyện của con phải càng khổ cực nghiêm túc hơn." Lâm Phong nhéo nhéo khuôn mặt trắng hồng của Tiểu Bất Điểm: "Nếu không, lúc độ Âm Phong Kiếp, có cái khổ cho con ăn đấy!"

Tiểu Bất Điểm thè lưỡi, cười nói: "Sư phụ yên tâm, đệ tử nhất định sẽ tu luyện nghiêm túc."

Lâm Phong gật đầu, trong lòng suy tư: "Canh Kim Lưu Thủy Thạch, Thiên Hành Chu Sa, Lôi Long hài cốt, móng vuốt Phi Liêm Vương cùng với Bàn Long chi huyết, cộng thêm Nhật Dương Tinh Thạch, Địa Tâm Hỏa Liên và Cửu Chuyển Băng Lan."

"Ngoài ra, còn có thứ được coi là niềm vui ngoài ý muốn - Bổ Thiên Đằng, tất cả những thứ này cộng lại, lại có pháp lực của ta trông coi, phụ trợ thêm cành lá Huyền Thiên Bảo Thụ, chắc là có thể giúp Tiểu Bất Điểm tăng mạnh xác suất tấn cấp Kim Đan hậu kỳ, nhưng vẫn chưa phải là nắm chắc mười phần."

"Ai!" Nghĩ tới đây, Lâm Phong cũng hơi đau đầu, tu sĩ Kim Đan kỳ, mục tiêu cuối cùng chính là phải mài giũa Kim Đan của mình hoàn thiện đến mức viên mãn vô lậu, bên trong không tạp chất, bên ngoài không tì vết.

Nhưng Kim Đan của Tiểu Bất Điểm lại thiên sinh cửu khiếu, từ khi ra đời, trên Kim Đan của nó đã có chín cái lỗ lớn.

Cái này mà đổi thành Kim Đan của người khác, bị người ta hậu thiên đục chín cái lỗ lên trên, thì Kim Đan này sớm đã vỡ nát rồi.

Chỉ có Tiểu Bất Điểm tử đan sinh dị tượng, mới có thể kết thành Kim Đan như thế này, nghĩ lại chắc là có liên hệ trực tiếp với việc nó trúc chín tòa linh đài, ngưng luyện chín cái đan đỉnh khi còn ở Trúc Cơ kỳ, kết quả lúc kết đan cửu cửu quy nhất, liền sinh ra cái Kim Đan quái dị này.

Mạnh thì cực kỳ mạnh, cửu khiếu cùng lúc thôn thổ, tốc độ hấp nạp luyện hóa thiên địa linh khí vượt xa người thường, khiến Tiểu Bất Điểm trở thành người có pháp lực hùng hậu nhất trong số đệ tử dưới trướng Lâm Phong.

Chỉ so về tổng lượng pháp lực, Tiêu Diễm và Chu Dịch cộng lại, có khi chưa chắc đã hùng hậu bằng Tiểu Bất Điểm.

Phóng tầm mắt ra thiên hạ, tu chân giả cùng cảnh giới, chỉ có tu sĩ tu thành Hỗn Nguyên Chân Thủy mới có thể tranh cao thấp về tổng lượng pháp lực với Tiểu Bất Điểm.

Hơn nữa cửu khiếu cùng thôn thổ, trực tiếp bài xuất tạp chất trong Kim Đan ngay trong quá trình tu luyện hằng ngày, khiến Tiểu Bất Điểm vượt qua Âm Hỏa Kiếp gần như là dễ như trở bàn tay.

Nhưng họa phúc nương tựa lẫn nhau, đặc tính của Kim Đan dẫn đến tu luyện của Tiểu Bất Điểm ở Kim Đan kỳ là trước dễ sau khó, độ Âm Phong Kiếp để bù đắp lỗ hổng, tấn cấp Kim Đan hậu kỳ để Kim Đan viên mãn vô lậu, độ khó lớn hơn xa so với tu sĩ khác.

Cho nên ngay khoảnh khắc đầu tiên phát hiện ra đặc tính Kim Đan của Tiểu Bất Điểm, Lâm Phong thật ra đã âm thầm chuẩn bị, thu thập tư liệu thông tin, nghiên cứu cấu tứ, tìm cách giúp Tiểu Bất Điểm đột phá bình cảnh sau này.

Pháp hội Hoang Hải lần này, trong điều kiện có mục đích rõ ràng, Lâm Phong thu hoạch cực lớn, đã kiếm được phần lớn những thứ mình muốn.

"Như vậy, tạm thời chắc là không còn vấn đề gì rồi." Lâm Phong khẽ gật đầu, đuổi Tiểu Bất Điểm và đám người về tu luyện.

Tiêu Diễm tự nhiên là phải bế quan một thời gian, chỉ cần có thể thành tựu Kim Đan hậu kỳ, hắn sẽ có cơ hội luyện hóa Nam Minh Ly Hỏa, tới lúc đó ba loại chân hỏa trong thân, hung uy ngập trời, thiên hạ nơi nào cũng đi được.

Còn về Chu Dịch, đúng như Lâm Phong từng đề cập khi tán gẫu với Khang Nam Hoa và Miêu Thế Hào ngày trước, vị nhị đệ tử này của hắn là kiểu "hậu tích bạc phát" (tích lũy dày dạn để phát ra), nhìn thì không lộ sơn không lộ thủy, thật ra mỗi bước đi đều cực kỳ vững vàng, lúc mấu chốt còn luôn có thể mang đến bất ngờ, nhất minh kinh nhân.

Thật ra, sau trận chiến với Tiểu Bất Điểm, Chu Dịch viết ra đoạn văn thứ hai, tu vi đạo pháp cũng có tiến bộ, chỉ cần hắn cứ tiếp tục đi như thế này, Kim Đan hậu kỳ chẳng còn xa, hơn nữa cũng không có bình cảnh rủi ro lớn nào.

Không giống Tiêu Diễm và Tiểu Bất Điểm, thường xuyên phải làm Lâm Phong lo lắng, tu luyện của Chu Dịch rất ổn định, ban đầu Khang Nam Hoa coi trọng hắn sẽ kết Anh đầu tiên, không phải là không có lý do.

Dương Thanh thì phải dũng mãnh tinh tiến, thiên phú và căn cốt của nó đều đủ để chống đỡ tốc độ phát triển nhanh như bay của nó, thứ duy nhất kìm hãm nó chính là tâm tính ý chí có chút yếu đuối, may mắn là có Phá Ma Chu Lăng hỗ trợ, Lâm Phong cũng đã trải sẵn con đường cho nó, không có gì bất ngờ lớn xảy ra thì việc tấn cấp Trúc Cơ hậu kỳ chẳng có gì khó khăn.

Nan quan đầu tiên trong tu luyện của Dương Thanh, thật ra là lúc Luyện Khí kỳ khai mở khí hải, tấn cấp Trúc Cơ kỳ.

Luyện Khí tu sĩ Trúc Cơ, chủ yếu cần ý chí kiên định trác tuyệt, điểm này chính là thứ Dương Thanh thiếu hụt, nhưng vạn hạnh là, cửa ải này nhờ sự trợ giúp của Thái Âm Chân Thủy cưỡng ép xung kích, Dương Thanh đã mơ màng vượt qua được, hoàn toàn là cơ duyên có thể gặp mà không thể cầu.

Còn trên con đường tu đạo tiếp theo đối với Dương Thanh, nan quan lớn nhất chính là kết Kim Đan, về pháp lực tu vi là kiến vi nội thị để đắc trường sinh, về tâm tính ý chí là nan đề kham phá sinh tử.

Cho nên đợi đến lúc Dương Thanh kết đan, Lâm Phong còn bận dài dài.

Còn về Nhạc Hồng Viêm thì hoàn toàn ngược lại, vốn luôn dũng mãnh vô úy, tiến thẳng không lùi, đã Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng Lâm Phong lại không hy vọng nó sớm ngày trùng kích Kim Đan kỳ, mà là cần trầm lắng, tích lũy thêm một thời gian nữa.

Điều này sẽ khiến độ khó kết đan của nó giảm đi đáng kể, đồng thời con đường tu đạo sau này cũng dễ dàng hơn.

"Còn về người cuối cùng..." Lâm Phong lên tiếng giữ Uông Lâm lại, Uông Lâm lặng lẽ đứng bên cạnh hắn, Lâm Phong khẽ gật đầu: "Theo vi sư tới đây."

Hắn lấy Bổ Thiên Đằng, bước trước một bước trồng vào trong Dược Cốc, sau đó trực tiếp cắt lấy một đoạn đằng điều từ trên Bổ Thiên Đằng.

Uông Lâm có chút tò mò: "Sư phụ, thứ này chẳng phải là để tu bổ Kim Đan sao?"

Lâm Phong cười nhạt: "Đó là vì nó quá trân quý, không ai nỡ lấy nó cho tu sĩ Trúc Cơ kỳ dùng."

Bổ Thiên Đằng, tác dụng lớn nhất chính là tu bổ Kim Đan bị tổn hại của tu sĩ, nhưng ngoài ra, đan đỉnh, linh đài thậm chí là khí hải của tu sĩ Trúc Cơ kỳ xuất hiện hư hại, Bổ Thiên Đằng cũng có thể tu bổ được.

Cái tên Bổ Thiên, quả là danh bất hư truyền, đối với tiên thiên tuy không có ích, nhưng đối với khiếm khuyết hậu thiên, quả thật có công hiệu bổ thiên.

Nhưng đúng như Lâm Phong đã nói, Bổ Thiên Đằng quá mức khan hiếm, chư thiên vạn giới, chỉ có trong Hoang Hải Cổ Giới mới có sản xuất, số lượng ít ỏi đến mức đáng sợ.

Uông Lâm nghe vậy, trong lòng tức thì nóng hổi, gật đầu không nói lời nào.

Một đường trở về động phủ của Uông Lâm, Lâm Phong đưa Bổ Thiên Đằng cho Uông Lâm, Uông Lâm cũng lấy ra Thần Thạch Linh Đài mình có được từ Hoang Hải Cổ Giới.

"Không vội." Lâm Phong vừa nói, vừa lấy ra một cái bình sứ nhỏ đưa cho Uông Lâm, bên trong chính là Thiên Linh Bổ Khuyết Đan mà hắn có được từ hệ thống, có thể tăng trưởng căn cốt.

Lâm Phong lần này muốn toàn lực xuất thủ, quyết định thành bại trong một lần, triệt để xoay chuyển tình thế sa sút trước đó của Uông Lâm.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:266
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »