Sử Thượng Đệ Nhất Tổ Sư Gia

Lượt đọc: 852 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
374. Ta từng gặp Huyền Môn chi chủ!

❊ ❊ ❊

Lâm Phong nhìn Dương Tục đang muốn chạy trốn, khẽ cười một tiếng, tay phải lại lần nữa kết ấn Đại Nhật Thần Quyền, ánh lửa hừng hực lại tụ lại trong lòng bàn tay hắn, hóa thành một vầng minh nhật, từ từ bay lên, hào quang vạn trượng.

Ngay sau đó, Lâm Phong tung một chiêu Đại Nhật Thần Quyền oanh kích vào hư không, hư không vặn vẹo một trận, Dương Tục đang chạy trốn như bị kẹt lại trong khe nứt không gian giữa hai giới, phun ra một ngụm máu tươi, bị chấn động văng trở lại thế giới này, gương mặt đầy vẻ hãi hùng nhìn Lâm Phong.

"Không chỉ sức mạnh cường đại, ngay cả không gian áo nghĩa cũng lĩnh hội sâu sắc đến thế này, người xuất thân từ Huyền Môn Thiên Tông, đều là quái vật sao?"

Dương Tục há miệng, lại lần nữa phun ra Băng Ngục Chi Môn đã đầy rẫy thương tích, sau đó mạnh mẽ lại phun ra một ngụm máu tươi, lần này lại phun lên trên Băng Ngục Chi Môn. Đồng thời, Nguyên Anh của hắn cũng lại xuất khiếu, phun ra một ngụm tinh hoa chi khí, rơi lên trên Băng Ngục Chi Môn, đa phương cùng thực hiện, Băng Ngục Chi Môn lại lần nữa nở rộ hào quang, cuối cùng cũng khôi phục được vài phần sinh cơ sức sống.

Nhưng cảnh tượng này rơi vào mắt Quân Tử Ngưng, chỉ khiến nàng cảm thấy chấn động hơn đối với thực lực của Lâm Phong.

"Dương Tục đây là tư thế hoàn toàn muốn liều mạng rồi." Quân Tử Ngưng cái miệng nhỏ hơi mở ra, gương mặt hiện vẻ kinh ngạc: "Một người có tu vi Kim Đan kỳ, bức một vị Nguyên Anh lão tổ đến mức này, mà bản thân hắn lại còn tỏ vẻ nhàn nhã như vậy!"

Dương Tục sắc mặt âm trầm nhìn Lâm Phong: "Các hạ rốt cuộc là thần thánh phương nào? Tu vi như ngươi, ở Huyền Môn Thiên Tông cũng không thể là hạng vô danh, dưới trướng Huyền Môn chi chủ có sáu vị đại đệ tử, ngươi là người nào?"

Lâm Phong hứng thú nhìn Dương Tục, đột nhiên cười: "Tu sĩ kết thành Nguyên Anh như ngươi, chiến đấu với người khác sẽ không nói nhiều lời vô nghĩa như vậy. Ngươi bây giờ nói nhiều như thế, là muốn trì hoãn thời gian, đợi người tới chi viện cho ngươi sao?"

Dương Tục tuy thần tình không đổi, nhưng đột nhiên im lặng xuống, ngậm miệng không nói, hiển nhiên là đã bị Lâm Phong nói trúng tâm tư.

Quân Tử Ngưng kinh ngạc, vỗ vỗ đầu, vội vàng hô lớn về phía Lâm Phong: "Dương gia lần này quả thật có hai vị Nguyên Anh kỳ lão tổ đến Côn Lôn Sơn, hắn chắc chắn là đang đợi lão tổ kia tới!"

"Yên tâm, hắn không đợi được đâu." Lâm Phong lắc đầu, giơ tay vạch ra một vòng sáng trong không trung, trong vòng sáng phù quang lược ảnh, cảnh tượng biến ảo.

Khi hình ảnh trong vòng sáng ổn định lại, Dương Tục nhìn rõ bức tranh bên trong, sắc mặt lập tức càng thêm âm trầm.

Quân Tử Ngưng tò mò nhìn sang, lập tức kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Trong hình ảnh, cát bay đầy trời, nhuộm thế giới đó thành cảnh tượng đan xen giữa đen và vàng.

Một lão già mặc áo đen, đang vẻ mặt dữ tợn, khoanh chân ngồi trên một cánh cửa khổng lồ, trên đỉnh đầu có một luồng sáng hình hài trẻ nhỏ, đã là Nguyên Anh xuất khiếu.

Bên trong cánh cửa, vô cùng vô tận cát đen bay ra. Mỗi một hạt cát đen đều ẩn chứa lực lượng tử tịch kinh khủng, người thường, chỉ cần dính phải một hạt cát đen, lập tức phải bị lực lượng tử tịch bên trong xóa sổ sinh mệnh.

Linh hồn cũng sẽ bị cát đen giam giữ, rồi chôn vùi trong địa ngục đen tối tử tịch vô biên bên trong cánh cửa.

Khác với Dương Tục câu thông Hàn Băng Địa Ngục, trận pháp của lão già áo đen này là câu thông Hắc Sa Địa Ngục. Lão dùng pháp khí Nguyên Anh của mình là Sa Ngục Chi Môn, phối hợp với trận pháp của Hắc Sa Địa Ngục Trận, muốn kéo toàn bộ không gian đang ở vào trong Hắc Sa Địa Ngục.

... Ít nhất, ban đầu lão định là như vậy.

Tiếc rằng bây giờ, lão chỉ có thể ngồi khốn khổ trong thành, cát đen tuôn ra từ Sa Ngục Chi Môn, căn bản không thể khuếch tán, đã lập tức bị đụng ngược trở lại trong cửa.

Hoàng sa mịt mù bay múa trên không trung, bao vây chặt lấy lão già áo đen và Sa Ngục Chi Môn, không thể đột phá thì chớ, hoàng sa còn không ngừng thu hẹp, ép vào giữa, mặc cho cát đen có cuồng bạo và không cam lòng thế nào, cũng chỉ có thể từng bước lùi lại.

Một thanh niên mặc áo trắng, tĩnh lặng khoanh chân ngồi trên đám mây, nơi này gió êm sóng lặng, mà phía dưới hắn, lại là một thế giới vàng vọt, lão già áo đen đang khổ sở giãy dụa trong phương giới vực này.

Dương Tục trơ mắt nhìn vòng vây của hoàng sa càng thu càng chặt, mà đồng bạn của hắn chỉ có thể liên tục bại lui.

Thanh niên áo trắng thần tình bình tĩnh nhìn xuống phía dưới, giơ hai tay của mình ra, hai tay mỗi bên kết một pháp quyết.

Hai pháp quyết trái phải hợp lại trước ngực thanh niên áo trắng, một dòng nước trông có vẻ nhỏ bé nhưng thực ra vô cùng ngưng luyện rơi xuống trong đám hoàng sa đầy trời phía dưới.

Nước ngưng luyện trầm trọng, và cát vĩnh hằng vô tận, hai đại lực lượng ý cảnh tại thời khắc này hợp làm một, hoàng sa bay múa lập tức trở nên trầm trọng, hóa thành sa hải vô biên, áp đảo về phía lão già áo đen.

Lão già áo đen giống như chiếc thuyền nhỏ tròng trành trong sóng to gió lớn, muốn giãy dụa, nhưng lại trực tiếp bị một con sóng đánh lật, hoàn toàn bị nhấn chìm trong biển giận cuồng trào.

Dương Tục và Quân Tử Ngưng ngây người nhìn cảnh tượng này, nhìn lão già áo đen và Sa Ngục Chi Môn của lão bị sa hải cuồn cuộn nuốt chửng, trong chốc lát, đến cả một bọt sóng cũng không thể lật lên được nữa.

Một lúc lâu sau, lưu sa dừng chuyển động, giữa không trung hóa thành một quả cầu cát khổng lồ vô cùng.

Trong quả cầu cát lúc này ẩn ẩn truyền đến một trận chấn động lực lượng kinh khủng, dường như muốn thoát ra ngoài.

Quân Tử Ngưng không khỏi cảm thấy thắt lòng, tâm trạng Dương Tục lại không hề tốt hơn, trái lại còn cảm thấy từng trận tuyệt vọng, bởi vì hắn có thể nhìn ra, đó không phải lão già áo đen có năng lực thoát khỏi sự trấn áp thần thông của đối phương, mà là không cam lòng bị bắt sống, muốn tự bạo Nguyên Anh!

Thanh niên áo trắng thản nhiên nhìn quả cầu cát đang dần dao động, từ từ giơ một tay lên, kết pháp quyết, điểm nhẹ về phía quả cầu cát.

Quả cầu cát chấn động mạnh một cái, lực lượng kinh khủng bộc phát ra, muốn ép vào bên trong.

Cú ép này xuống, dù đối phương có tự bạo Nguyên Anh cũng vô dụng, uy lực tự bạo Nguyên Anh sẽ bị lực lượng khổng lồ trong quả cầu cát nghiền nát trực tiếp.

"Ta không có ý giết ngươi, việc xử lý ngươi, sẽ do Tông chủ Huyền Môn Thiên Tông của ta quyết định." Thanh niên áo trắng tự nhiên chính là một trong hai vị hộ pháp trưởng lão của Huyền Môn Thiên Tông, Khang Nam Hoa, hắn thản nhiên nói: "Ngươi lúc này tự bạo Nguyên Anh cũng không làm gì được ta, chẳng qua là tự tìm đường chết mà thôi."

Sự giãy dụa phản kháng trong quả cầu cát dần trở nên yếu đi, lộ ra một tia khí tức suy sụp.

Cùng với đó cũng cảm thấy suy sụp, còn có Dương Tục, đặc biệt là khi một thanh niên mặc tử y hoa phục, tuấn mỹ đến mức không tưởng nổi, xuất hiện bên cạnh Lâm Phong với vẻ mặt cười như không cười, Dương Tục hoàn toàn mất đi quyết tâm chống cự.

Giao hai vị Nguyên Anh kỳ lão tổ của Dương gia cho Khang Nam Hoa và Miêu Thế Hào xử lý, sự chú ý của Lâm Phong quay lại trên người Quân Tử Ngưng.

"Vừa rồi ngươi nói, ngươi là đệ tử Tử Tiêu Đạo?"

Nghe thấy câu hỏi của Lâm Phong, Quân Tử Ngưng cả người run bắn lên một cái, nàng bây giờ nhìn Lâm Phong, ẩn ẩn có chút sợ hãi.

"Nếu bị hắn biết, mình trước đó lừa hắn làm bia đỡ đạn, vạn nhất hắn nổi giận, vậy thì tiêu đời rồi." Quân Tử Ngưng đảo đảo nhãn châu, ho khan một tiếng: "Vị sư huynh này... không đúng, vị sư thúc này, vãn bối không phải thân truyền đệ tử Tử Tiêu Đạo, nhưng gia tộc ta tu tập đạo pháp, có duyên phận cực sâu với Tử Tiêu Đạo, ta có thể... ừm, có thể coi là nửa đệ tử Tử Tiêu Đạo."

Thiếu nữ mười hai tuổi, bộ dáng tiểu đại nhân chắp tay về phía Lâm Phong: "Vị sư thúc này trông lạ mặt quá, ở Hoang Hải Pháp Hội chưa từng gặp qua."

Lâm Phong nhìn nàng một cái: "Ngươi từng tham gia Hoang Hải Pháp Hội?"

Trong lòng Quân Tử Ngưng thực ra đang đánh lô tô, nàng không hề tham gia Hoang Hải Pháp Hội, nhưng nàng quen thân với đệ tử Tử Tiêu Đạo là Lý Quỳ Âm, Lý Quỳ Âm rất cưng chiều nàng, một thời gian trước gặp mặt, từng tán gẫu về chuyện ở Hoang Hải Pháp Hội.

Nàng định thần lại, mở miệng nói: "Tự nhiên là tham gia rồi, nhưng tu vi ta quá thấp, chỉ ở một bên quan lễ, nhưng phong thái của các vị sư thúc Huyền Môn Thiên Tông, vẫn còn nhớ như in." Cô bé lúc này là vắt hết óc nhớ lại từng chi tiết mà Lý Quỳ Âm đã kể cho mình nghe, từ việc Nhạc Hồng Viêm lấy một địch hai lực chiến Nhật Nguyệt Song Kiếm, Uông Lâm cùng Đao Ngọc Đình giao thủ trong gang tấc sinh tử, đến cuộc đối đầu giữa Chu Dịch Kim Đan kỳ cùng Tiêu Tuấn Thần, và Tiểu Bất Điểm một đường ca hát tiến vào trận chung kết.

Cuối cùng tự nhiên không thể thiếu cuộc đối đầu đỉnh cao giữa Chu Dịch và Tiểu Bất Điểm.

"Càng nói càng cảm thấy, Huyền Môn Thiên Tông này quả thực cường hãn." Quân Tử Ngưng càng nói càng không khỏi ngẩn ngơ hướng về, đến cuối cùng, dần dần có chút hưng phấn, thao thao bất tuyệt.

"Ta còn từng theo cô Lý Quỳ Âm thỉnh an, hành lễ với các vị sư thúc Huyền Môn Thiên Tông đấy." Đến cuối cùng, Quân Tử Ngưng có chút không quản được cái miệng của mình nữa: "Ngay cả Huyền Môn chi chủ, ta cũng từng gặp nha!"

Lời vừa ra khỏi miệng, Quân Tử Ngưng khựng lại một chút, trong lòng có chút hối hận: "Tiêu rồi, hình như khoác lác hơi quá đà rồi."

Nàng liếc nhìn Lâm Phong một cái: "Võ đạo thần thông hắn vừa đánh bại Dương Tục, dường như dung nhập lực lượng ý cảnh của Thái Dương Chân Hỏa, nhưng lại huyền ảo hơn thế, dường như có cảm giác tất cả lực lượng ngọn lửa trên thế gian đều nằm trong tầm kiểm soát."

"Trên Hoang Hải Pháp Hội, đệ tử duy nhất chưa lộ diện của Huyền Môn chi chủ, chính là chưởng môn đại đệ tử Tiêu Diễm của ngài ấy, nghe nói Tiêu Diễm kia cũng có thực lực Kim Đan kỳ, hơn nữa còn kiêm tu lực lượng hai loại chân hỏa, chẳng lẽ chính là vị này?"

Quân Tử Ngưng cẩn thận từng li từng tí hỏi: "Chưa được thỉnh giáo tôn hiệu của sư thúc? Chẳng lẽ là Tiêu Diễm Tiêu sư thúc?"

Lời còn chưa dứt, trước mắt đột nhiên quang ảnh biến ảo, cô bé chóng mặt hoa mắt, đợi khi nàng đứng vững lại trên mặt đất, đã ở trong một tòa đại điện hùng vĩ tráng lệ.

Trên chủ tọa đại điện, ngồi một thanh niên mặc tử bào rộng thùng thình, cả người hắn như hòa làm một với đại điện, rộng lớn mênh mông như tinh không vũ trụ vậy.

Đúng lúc Quân Tử Ngưng trong lòng kinh nghi bất định, thanh niên mặc tử bào mỉm cười: "Tham gia Hoang Hải Pháp Hội, ngoài Huyền Môn Thiên Tông ta ra, con cháu các đại thế lực khác, bất luận tu vi cao thấp, tổng cộng bốn trăm tám mươi bảy người, tại sao bản tọa không nhớ có ngươi trong đó nhỉ?"

Quân Tử Ngưng há hốc miệng, ngây người nhìn thanh niên tử bào trên chủ tọa, hồi lâu sau mới hoàn hồn lại, lắp ba lắp bắp nói: "Ngài... ngài là..."

Thanh niên tử bào mỉm cười: "Bản tọa Huyền Môn chi chủ, Lâm Phong."

Quân Tử Ngưng nhìn Lâm Phong, trợn mắt há hốc mồm, nửa ngày không nói được lời nào, toàn thân run rẩy hồi lâu, muốn mở miệng, đột nhiên lật mắt trắng, vậy mà là muốn ngất xỉu.

Lâm Phong nhìn thấy buồn cười: "Đúng là con nít, còn giả ngất?"

Một đạo tử khí đỡ lấy Quân Tử Ngưng, không đợi cô nhóc phản ứng kịp, trong nháy mắt toàn thân tê dại, như thể có vô số cây kim nhỏ đang châm nhẹ lên người nàng.

Quân Tử Ngưng sợ tới mức vội vàng đứng thẳng, vẻ mặt như con cáo nhỏ sau khi ăn trộm gà bị bắt quả tang, cười cầu xin tha thứ: "Xin tiền bối thứ tội, thứ tội."

Nàng lúc này chỉ hận không thể tự tát mình hai cái: "Đồ ngốc, khi nào ngươi mới có thể quản được cái miệng không biết giữ cửa của mình đây? Lần này tiêu rồi, tiêu rồi!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:266
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 31 tháng 7 năm 2026

« Lùi Tiến »