"Không ổn rồi, hắn không phải người Huyết Hồn Đại Lục chúng ta, là Vực Ngoại Tà Ma, chỉ có Vực Ngoại Tà Ma mới có thể khống chế loại lực lượng này." Có người lập tức kêu to lên.
Tại Huyết Hồn Đại Lục, hầu như mọi người đều nắm giữ lực lượng công kích tinh thần, rất ít kẻ học được những loại lực lượng khác. Có thể khống chế hỏa diễm chi lực, ngoại trừ Vực Ngoại Tà Ma ra thì không còn ai khác.
Cái gì?!
Nam tử mặc hoa bào biến sắc. Hắn cũng hiểu được vì sao thanh niên trước mắt lại không kiêng dè thân phận của mình, to gan lớn mật, tùy ý làm bậy. Hóa ra hắn căn bản không phải người Huyết Hồn Đại Lục, mà là Vực Ngoại Tà Ma.
Đối với Vực Ngoại Tà Ma thực thụ mà nói, bối cảnh thân phận của hắn đơn giản chỉ là một trò cười, không có kẻ nào là Vực Ngoại Tà Ma không dám giết.
"Tiêu rồi!"
Đám thị vệ lập tức cảm nhận được một trận bất an. Vốn dĩ họ còn tưởng rằng có thể cưỡi Địa Long, giẫm chết tên nhãi ranh không biết trời cao đất dày này.
Ai ngờ được tên nhãi này bỗng chốc hóa thân thành Vực Ngoại Tà Ma, bộc phát ra lực lượng hỏa diễm khủng bố đến vậy, dường như mỗi một đạo hỏa diễm giữa không trung đều có thể hủy diệt vạn vật.
Ầm!
Đúng khoảnh khắc này, viên mặt trời kia từ trên trời rơi xuống, lập tức bộc phát ra hỏa diễm chi lực đáng sợ, tựa như hạch đạn bùng nổ, lực xung kích lan tỏa ra tứ phương tám hướng.
Ngay lập tức, trên mặt đất xuất hiện một cái hố sâu đường kính vài cây số, ầm ầm vang dội.
Đồng thời hỏa diễm chi lực cũng bùng nổ, càn quét bát phương, đánh trúng đám thị vệ kia.
Chỉ trong một hơi thở, đám hộ vệ đã bị hỏa diễm bao vây, liệt hỏa phần thiêu. Rất nhanh, họ đã phát ra những tiếng kêu thảm thiết thê lương, cực kỳ chói tai.
Nhưng tiếng kêu thảm cũng không kéo dài được bao lâu, vì cơ thể họ nhanh chóng bị hỏa diễm thiêu thành tro bụi, thậm chí từng con Địa Long cũng không thoát khỏi kết cục bị nướng chín, trực tiếp biến thành từng tảng than cháy đen.
Trên mặt đất đại hỏa lan tràn, thiêu đốt nham thạch, hóa thành một mảng dung nham, nóng bỏng chảy tràn tứ phía. Đại địa cũng xuất hiện hàng chục vết nứt, dung nham chảy qua, khói đặc bốc lên cuồn cuộn.
Cảnh tượng này chẳng khác gì núi lửa phun trào.
"Diệt sạch rồi?!"
Liễu Như Lan lúc này không nói nên lời. Dù nàng đang đứng sau Hạ Bình, vẫn có thể cảm nhận được hỏa diễm chi lực đủ để ảnh hưởng cả thiên địa này, nhiệt lãng cuồn cuộn, dường như đến xương cốt cũng sắp bị nóng chảy.
Nàng hoàn toàn kinh ngạc. Chiêu thức này uy lực quá mức khủng bố, đám thị vệ khí thế hùng hổ kia vậy mà đều chết sạch, kẻ thì chết trong dư chấn của vụ nổ, kẻ thì bị hỏa diễm thiêu sống, không một ai thoát nạn.
Hiện trường người còn sống, chỉ còn lại nam tử mặc hoa bào và hai ba tên tâm phúc bên cạnh hắn.
"Chạy, mau chạy."
"Đây là Vực Ngoại Tà Ma, không thể địch nổi."
"Mau trở về Hồn Điện, báo cho Điện chủ chuyện này, có Vực Ngoại Tà Ma khủng bố giáng lâm, lập tức phái binh vây quét."
Nam tử mặc hoa bào và những kẻ khác sợ đến mất hồn mất vía, không còn dũng khí chiến đấu nữa. Danh hiệu Vực Ngoại Tà Ma đúng là "người có danh, cây có bóng", không biết đã chém giết bao nhiêu cường giả Huyết Hồn Đại Lục.
Giờ phút này, thực lực được bày ra càng làm bọn hắn sợ vỡ mật.
Họ nhanh chóng cưỡi Địa Long, quay đầu bỏ chạy. Còn cái gọi là Ninh Thần Hoa kia, bọn hắn đã không dám mơ tưởng nữa, có thể giữ lại cái mạng nhỏ của mình đã là may mắn cực lớn rồi.
Vút vút vút!!
Hạ Bình nhìn cũng không thèm nhìn, ngón tay khẽ búng một cái, lập tức hơn mười đạo khí kình ngưng tụ từ hỏa diễm bắn ra, tựa như tia laser, cực kỳ nhanh chóng, bao phủ cả một vùng.
"A a a!!!"
Mấy tên thị vệ lập tức phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương, cơ thể bọn hắn bị xuyên thủng, trực tiếp văng ra xa, vỡ vụn ngay giữa không trung, hóa thành một đống mảnh vụn.
Xong đời rồi, xong đời rồi. Nam tử mặc hoa bào mặt mày tái mét, hắn cảm nhận được mình sắp chết. Bị luồng hỏa quang này đánh trúng, dựa vào cơ thể của hắn thì căn bản không thể chống đỡ nổi.
Đúng lúc này, bỗng nhiên truyền đến một tiếng quát lớn.
Ầm!
Trong chớp mắt, hư không vang lên tiếng chấn động kinh thiên, tựa như hung thú viễn cổ gầm thét, từng đợt sóng âm đáng sợ truyền tới, ảnh hưởng đến thiên địa nguyên khí trong phạm vi mấy chục dặm.
Ngay lập tức, đạo hỏa diễm khí kình vốn đang oanh tạc trên người nam tử mặc hoa bào lập tức bị chấn đến tan biến vào hư vô, thậm chí luồng lực lượng này còn men theo không khí, truyền thẳng về phía Hạ Bình, không khí chấn động hàng ngàn lần.
"Cuối cùng cũng ra tay rồi sao?"
Hạ Bình không hoảng không loạn. Hắn sớm đã cảm giác được có một tôn cường giả cấp bậc Thần Thông Cảnh đang lén lút dòm ngó trong tối, hắn không tung toàn lực chính là để luôn luôn cảnh giác đối phương.
Nhưng khi hắn sắp chém giết nam tử mặc hoa bào, cao thủ kia cuối cùng cũng không nhịn được nữa, chọn cách ra tay.
Thân hình hắn lóe lên, dịch chuyển sang bên cạnh, tiện tay hái lấy Ninh Thần Hoa bỏ vào nhẫn không gian, tránh bị dư chấn của đòn tấn công phá hủy, trong nháy mắt đã di chuyển đi mấy trăm mét.
Còn luồng sóng âm lực lượng kia quét ngang qua, đánh trúng một ngọn núi nhỏ phía sau Hạ Bình, ngọn núi nhỏ này lập tức bị san phẳng, vỡ vụn ra tứ tán, hóa thành vô số mảnh vụn.
Những cây đại thụ trên núi cũng bị chấn thành bột phấn, sức phá hoại vô cùng kinh người.
Vút!
Giây tiếp theo, một lão già để râu dê bước ra từ hư không, trực tiếp đi đến bên cạnh nam tử mặc hoa bào, y phục trên người không gió tự bay, phát ra tiếng phần phật, khí thế ngưng trọng, dường như mỗi cử động đều có thể dẫn động thiên địa chi lực.
"Tề trưởng lão, ngài, sao ngài lại xuất hiện ở nơi này?"
Nhìn thấy lão già râu dê này xuất hiện, nam tử mặc hoa bào lập tức mừng rỡ khôn xiết, hắn không ngờ tới mình lại gặp được Hồn Điện Trưởng lão ở nơi này, thật sự quá bất ngờ.
"Phụ thân con nhờ ta đến âm thầm bảo vệ con, nhưng không được tùy tiện tiết lộ hành tung, dù sao đây cũng là một lần lịch luyện của con." Lão già râu dê vuốt vuốt râu, mỉm cười nói: "Nhưng đã xuất hiện Vực Ngoại Tà Ma, chuyện này đã không còn nằm trong phạm vi lịch luyện nữa, cho nên lão phu buộc phải ra tay."
Lão nhìn chằm chằm Hạ Bình, sắc mặt hết sức siêu nhiên.
Hồn Điện Trưởng lão?!
Liễu Như Lan biến sắc. Nàng biết rằng người có thể trở thành Hồn Điện Trưởng lão ít nhất cũng phải bước vào Thần Thông Cảnh, Điện chủ Hồn Điện thành Hoài Ninh cũng chỉ mới đạt tới Thần Thông Cảnh sơ kỳ mà thôi.
Giờ đây cường giả cấp bậc này xuất hiện, xem ra lần này bọn họ khó mà thoát nạn.
"Đúng đúng đúng, Tề trưởng lão, tên này là Vực Ngoại Tà Ma, vừa rồi hắn còn muốn giết con, ngài lập tức ra tay giết hắn đi, lập tức giết hắn đi, trảm yêu trừ ma!" Nam tử mặc hoa bào gào lên, dường như tìm được một chỗ dựa to lớn, không còn sự hoảng loạn như lúc trước nữa.
Hắn nhìn chằm chằm Hạ Bình, ánh mắt tràn đầy hận ý. Nếu không phải vừa rồi Tề trưởng lão ra tay, e là hắn đã bị tên Vực Ngoại Tà Ma này giết chết rồi, mối thù này không đội trời chung.
Nếu có thể bắt sống tên Vực Ngoại Tà Ma này, hắn nhất định phải khiến tên Vực Ngoại Tà Ma này sống không bằng chết.
"Tà ma."
Lão già râu dê nhìn xuống: "Dám cả gan tiến vào Huyết Hồn Đại Lục, quả nhiên là lá gan không nhỏ. Ngươi muốn thúc thủ chịu trói, ngoan ngoãn để chúng ta nhốt vào ngục giam Hồn Điện, hay là muốn ngoan cố chống cự, để lão phu đích thân giết chết!"
"Với thực lực Như Ý Cảnh của ngươi, muốn đi được ba chiêu trước mặt lão phu là chuyện không thể nào. Ngươi gặp lão phu ở nơi này, cũng coi như là ngươi xui xẻo, thời vận không tốt."
"Tuy rằng rất ngại, nhưng hành trình của ngươi đến đây là chấm dứt."