"Huyết Hồn Thánh Nhân hẳn là đã từng sống ở nơi này, nhưng đây chỉ là chỗ ở tạm thời của lão mà thôi, dường như chẳng có bảo vật gì cả." Hạ Bình vô cùng tiếc nuối, ngoại trừ bức tranh chữ này ra, dường như hắn không tìm thấy bảo vật mạnh mẽ nào khác, vốn dĩ hắn còn muốn có được một món Thánh khí, như vậy mới thật sự là phát tài.
Liễu Như Lan khinh bỉ nhìn tên vực ngoại tà ma này, có được bức tranh chữ kia đã là vận cứt chó cực lớn rồi, còn muốn có được bảo vật của Thánh nhân, đúng là nằm mơ.
Nhưng cẩn thận suy nghĩ lại, bức tranh chữ kia dường như cũng là bảo vật rất ghê gớm, vừa nghĩ đến bảo vật vốn thuộc về Huyết Hồn đại lục lại bị tên vực ngoại tà ma này cướp mất, nàng liền đau lòng muốn chết.
May mà bảo vật ở đây không nhiều, nếu không thì Huyết Hồn đại lục đã tổn thất nặng nề rồi.
"Hạ Bình, trận pháp không gian này đã hiểu rõ rồi, cậu có thể đi sâu vào lõi, luyện hóa triệt để, là có thể nắm giữ toàn bộ trận pháp không gian này." Miêu Tiên Nhân lên tiếng nói.
Hạ Bình gật đầu, thần thức của hắn thẩm thấu vào trong, lập tức tìm thấy lõi trận pháp, sau đó bắt đầu luyện hóa. Bởi vì không có chủ nhân, hắn luyện hóa trận pháp này cũng rất nhẹ nhàng.
Trong chốc lát, trên tay hắn lập tức xuất hiện thêm một đạo phù lục màu đen, giống như quả cầu, chậm rãi xoay tròn, tỏa ra từng luồng khí tức không gian, chính là lõi của tòa trận pháp này.
Hắn cảm nhận được bản thân đã nắm giữ phù lục màu đen này, liền có thể tùy ý điều khiển toàn bộ trận pháp, sức phòng ngự của trận pháp tăng mạnh gấp mấy lần, đồng thời cũng có thể truyền tống ra ngoài từ bất kỳ địa điểm nào, vô cùng tiện lợi.
"Nhưng cậu nắm giữ trận pháp này có ích gì, lại không thể mang đi, hơn nữa nơi này cũng chẳng có bảo vật, cũng sẽ không lưu lại đây quá lâu." Miêu Tiên Nhân vô cùng nghi hoặc hỏi, nó cảm thấy luyện hóa tòa trận pháp này chẳng có tác dụng gì cả.
"Hê hê, ta có một kế hoạch không tồi, có lẽ có thể kiếm được một khoản hồn thạch lớn, thậm chí có thể nhất tiễn song điêu, lén lút lẻn vào trong tổng bộ Hồn Điện." Hạ Bình vuốt cằm, trong mắt lộ ra một tia sáng giảo hoạt. Thực tế khi biết nơi này từng là nơi ở của Huyết Hồn Thánh Nhân, trong đầu hắn liền nảy ra một ý tưởng.
"Kế hoạch gì?"
Không biết vì sao, cơ thể Miêu Tiên Nhân không khỏi rùng mình một cái, nó luôn cảm thấy tên khốn kiếp này bụng đầy ý xấu, lần này không biết lại sẽ hố chết bao nhiêu người nữa đây.
"Ngươi có cách nào chế tạo ra một cái máy photocopy không?" Hạ Bình hỏi.
Miêu Tiên Nhân gật đầu: "Cái này không thành vấn đề, trong nhẫn không gian có vô số robot sửa chữa nano, còn có máy in 3D, cũng có đủ nguyên liệu, muốn chế tạo máy photocopy, quả thực là chuyện dễ như trở bàn tay."
Có thể nói, để sửa chữa Chúng Tinh Hào, lúc này bên trong nhẫn không gian đã trở thành một nhà máy quy mô nhỏ, hàm lượng công nghệ cực cao, chỉ cần không phải là máy móc quá phức tạp, đều có thể chế tạo ra.
"Vậy thì tốt."
Hạ Bình rất hài lòng.
"Rốt cuộc cậu muốn làm gì?" Miêu Tiên Nhân lại hỏi lần nữa, vô cùng tò mò.
Hạ Bình lại không tiếp tục nói, hắn lấy giấy và bút từ trong nhẫn không gian ra, đi đến thư phòng này, ngồi trên ghế, bắt đầu múa bút thành văn trên bàn.
Liễu Như Lan đi tới, tò mò nhìn thoáng qua, chỉ thấy trên đó viết: "Ta, Huyết Hồn Thánh Nhân, thực ra ta vẫn chưa chết, chỉ là bị kẻ địch phong ấn ở một thung lũng cách thành Hoài Ninh vài trăm dặm, tạm thời không thể ra ngoài. Nếu ai có thể mang một trăm khối hồn thạch đến nơi phong ấn ở thung lũng để giải cứu ta, sau khi ta thoát khốn, nhất định sẽ để ngươi trở thành Hồn Điện điện chủ, quyền khuynh thiên hạ."
"Đồ khốn, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?!"
Khóe miệng Liễu Như Lan không khỏi giật giật, im lặng nhìn Hạ Bình.
"Như ngươi đã thấy, ta định lừa một đám người đến tặng hồn thạch cho ta, để bọn họ vứt hồn thạch vào trận pháp không gian này, sau đó ta cứ việc ngồi mát ăn bát vàng, một đêm phất lên." Hạ Bình thản nhiên nói.
"Ngươi điên rồi, ngươi tưởng người của Huyết Hồn đại lục chỉ số thông minh thấp như vậy, sẽ bị loại thủ đoạn hạ lưu này của ngươi lừa gạt sao, ngươi đừng có mà coi thường người khác." Liễu Như Lan vô cùng cạn lời.
Nàng không biết phải nói gì cho phải, tên vực ngoại tà ma này quả thực là to gan bằng trời, lại còn dám lấy danh nghĩa của Thánh nhân để làm loạn, còn muốn lừa lấy một trăm khối hồn thạch, đây là muốn hồn thạch đến điên rồi.
Nói thật, nàng nhìn thấy những lời trên đó đều cảm thấy giả đến đáng thương, chỉ dựa vào mấy lời như vậy, sao có thể lừa được người, tên vực ngoại tà ma này thật sự coi người Huyết Hồn đại lục bọn họ toàn bộ chỉ có chỉ số thông minh của đứa trẻ ba tuổi sao?! Sẽ bị những lời hiển nhiên như vậy lừa gạt, còn nói Huyết Hồn Thánh Nhân thực ra chưa chết, lời nói dối kinh thiên động địa như thế, quả thực là trò đùa.
"Ngươi không cần quản, tóm lại nếu có mấy tên ngu ngốc nào đó tới, ta liền phát tài." Hạ Bình không thèm để ý đến ánh mắt khinh bỉ của Liễu Như Lan, hắn lập tức phân phó Miêu Tiên Nhân, photocopy tờ giấy này ra một triệu bản.
Bởi vì hắn muốn truyền tin tức này khắp toàn bộ Huyết Hồn đại lục.
Mặc dù diện tích Huyết Hồn đại lục rất lớn, nhưng thực ra cũng chỉ có một trăm lẻ tám siêu cấp thành phố, những nơi khác đa số là hoang mạc, núi cao, đại dương v.v.
Còn về mấy ngôi làng, thị trấn hẻo lánh gì đó,phỏng chừng những người này nghèo đến mức thê thảm, một khối hồn thạch cũng không lấy ra nổi.
Cho nên, chỉ cần nhắm vào những siêu cấp thành phố này, thu hút toàn bộ tu luyện giả Thần Thông Cảnh của các đại thành phố tới là được.
"Được."
Miêu Tiên Nhân cũng cảm thấy ý tưởng này không đáng tin, nhưng đã là phân phó của Hạ Bình, nó cũng không từ chối, dù sao thì có thực sự hiệu quả hay không, đến lúc đó nhìn là biết ngay.
---❊ ❖ ❊---
Nửa canh giờ sau, Hạ Bình và Liễu Như Lan rời khỏi trận pháp không gian này, bọn họ định đi tới thành Hoài Ninh.
Bởi vì muốn truyền tin tức này khắp một trăm lẻ tám thành phố của Huyết Hồn đại lục, phải mượn dùng trận pháp truyền tống của Hồn Điện, như vậy mới có thể nhanh chóng đi tới các thành phố khác.
Nếu không thì diện tích Huyết Hồn đại lục khổng lồ như vậy, muốn đến được các thành phố khác, không biết cần phải tiêu tốn bao nhiêu thời gian.
Hạ Bình cũng không lo lắng không cách nào mượn dùng trận pháp truyền tống của Hồn Điện, bởi vì trên người hắn có lệnh bài Hồn Điện mà Trác Hào để lại, mượn dùng lệnh bài này, còn có mặt nạ dịch dung, hắn hoàn toàn có thể hóa thân thành Trác Hào, lừa gạt qua mắt người của Hồn Điện, tước cưu chiếm tổ.
"Rốt cuộc ngươi đang làm cái gì vậy?"
Liễu Như Lan nhìn Hạ Bình, trong đầu toàn là dấu chấm hỏi, bởi vì nàng thấy tên vực ngoại tà ma Hạ Bình này lại còn đang làm cột mốc chỉ đường ở thung lũng này, cũng không biết tên này tìm đâu ra một tảng đá khổng lồ, trực tiếp viết lên đó mấy chữ lớn: Nơi phong ấn Huyết Hồn Thánh Nhân.
Hơn nữa con đường từ thung lũng tới thành Hoài Ninh, tên này còn làm từng biển chỉ dẫn phương hướng trên cây cối, tất cả đều chỉ về phía mạch khoáng hồn thạch ban đầu, sợ người khác không tìm được phương hướng vậy.
"Tất nhiên là đang làm biển chỉ đường, nếu sau này có người tìm tới cửa mà không tìm thấy thung lũng đó thì làm sao, ta đây là đang phục vụ nhân dân." Hạ Bình thản nhiên nói.
Đánh rắm!
Liễu Như Lan khinh bỉ nhìn Hạ Bình, chỗ nào là đang phục vụ nhân dân, rõ ràng chính là lo lắng người khác không tìm được vị trí của thung lũng, liền không thể hố được hồn thạch.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tên ngu ngốc nào lại bị lời nói dối như vậy lừa gạt, e rằng một người cũng sẽ không tới, đến lúc đó tất cả những gì tên vực ngoại tà ma này làm đều là công dã tràng.
Nàng cứ chờ xem trò cười của tên vực ngoại tà ma này.