Thời gian thoáng cái đã trôi qua, màn đêm buông xuống.
Mà chuyện Hạ Bình dẫn một đám người đi khắp nơi đánh đập học sinh, cướp đoạt lệnh bài cũng đã truyền đi xôn xao, khiến vô số học sinh đang ở trong thành phố mô phỏng vô cùng kinh hoàng.
“Nghe nói gì chưa? Có một tên ác bá hoành hành ngang ngược trong vòng sơ loại, tập hợp hàng trăm người đang đối phó với những kẻ lấy được lệnh bài.”
“Tôi cũng nghe rồi, đám người lấy được lệnh bài bị đánh thảm lắm, như thể là đi phẫu thuật thẩm mỹ vậy, mặt mũi hoàn toàn không nhận ra.”
“Mẹ kiếp, không phải nói học sinh giữa các trường không quen biết nhau sao? Thằng nhóc đó sao mà tập hợp được nhiều người vậy? Chẳng lẽ thằng nhóc này mị lực bùng nổ, đăng cao nhất hô, người theo như mây, một đống người nạp tiền lần đầu liền bái phục.”
“Bái phục cái đầu ngươi! Có người đoán, tên ác bá Hạ Bình đó chắc chắn là một công tử bột, có bối cảnh thâm sâu, trong nhà giàu nứt đố đổ vách, trước khi thi đấu đã mua chuộc học sinh ưu tú của các trường cao trung lớn, để bọn họ giúp đỡ.”
“Cái đệt, đây chẳng phải là gian lận sao? Chuyện này mà cũng làm được, có tiền sao không hối lộ tôi chút?!”
“Ai bảo người ta có tiền có thế, chúng ta không làm gì được tên khốn đó. Nhưng vô sỉ nhất vẫn là đám cẩu chân, đứa nào đứa nấy nhân phẩm thấp kém, không có chút tôn nghiêm của võ giả, đánh người tàn nhẫn nhất chính là chúng, ra tay ác thật sự.”
“Đúng vậy, đúng vậy, cẩu chân đáng ghét nhất, vì chút tiền lẻ đó mà lại đi khom lưng uốn gối với người khác, làm chó săn cho người ta, trung thành tận tụy, chẳng lẽ không biết tự cường không nghỉ sao?!”
“Cũng đừng nói người ta như vậy, biết đâu đám người đó có bệnh thì sao.”
“Đám khốn đó tuyệt đối không có kết cục tốt đâu, sớm muộn gì cũng sẽ có người thu thập hắn.”
Một đám học sinh nghị luận sôi nổi, bọn họ phẫn nộ không thôi, từng người đều căm thù tận xương tủy tên ác bá Hạ Bình này, đồng thời cũng càng thêm căm ghét đám chó săn giúp kẻ ác làm điều xấu.
Dù sao tên khốn Hạ Bình đó chỉ là hạ lệnh, người thực sự ra tay lại là đám chó săn kia.
“Tôi cũng nghe người tham gia thi đấu của trường trung học Chính Đức, trường trung học số 88 nói, tên Hạ Bình đó ở khu vực của họ đã sớm nổi tiếng là ác bá, người người đòi giết.”
Một học sinh nghiến răng nghiến lợi: “Hắn ở trong trường là tiểu bá vương, ở trong trường ức hiếp nam nữ, tống tiền lương dân, không biết bao nhiêu học sinh bị hắn độc thủ, sau lưng đều nguyền rủa hắn.”
“Càng đáng ghét hơn là hắn còn thích đùa bỡn phụ nữ.”
“Trước đây không biết bao nhiêu nữ học sinh trung học bị hắn hại, nghe nói có cả chục đứa mang thai rồi, mấy nữ sinh đó muốn đi phá thai, nhưng hắn còn không đưa tiền.”
Hắn cũng nói ra vô số tin đồn vỉa hè có được từ miệng người khác.
“Cầm thú mà.”
Nghe thấy lời này, một học sinh trợn mắt há hốc mồm: “Đùa bỡn phụ nữ thì thôi đi, nhưng người ta đi phá thai mà còn không đưa tiền, hắn làm sao mà cặn bã đến mức độ này, không phải nói hắn là thổ hào sao?”
“Thổ hào thì sao, thổ hào keo kiệt cũng không phải chưa từng thấy.” Một học sinh khác khinh bỉ nói, “Nghe nói trước kia có mấy tên cẩu chân làm việc cho hắn, lập được công lao hãn mã, chỉ được thưởng một ly mì tôm.”
“Cái đệt, một ly mì tôm cũng lấy ra làm thưởng được, đây còn là người sao? Mà đây còn là công lao hãn mã?! Đây là áp bức nhân viên, áp bức đến mức rút sạch tủy rồi, đúng là kẻ hút máu đáng ghét, Chu Bì.”
“Nhưng kỳ quái là đám cẩu chân đó, vậy mà đứa nào đứa nấy đều vui mừng khôn xiết, như thể chiếm được món hời lớn vậy. Thủ đoạn huấn luyện chó săn của tên khốn đó quá cao minh, nói không phải di truyền gia tộc tôi cũng không tin.”
“Đúng là đệ tử gia tộc đáng sợ, sao mà lợi hại đến mức độ này.”
Vô số học sinh đều trợn mắt há hốc mồm, bọn họ đều không tưởng tượng nổi kiểu người nào mà được thưởng một ly mì tôm là đã vui mừng khôn xiết, cảnh tượng như vậy bọn họ không tưởng tượng ra được.
“Muốn đối phó với tên khốn này, chỉ dựa vào chúng ta là không thể nào, phải liên kết cao thủ mới được.” Có học sinh đề nghị.
Bên cạnh lập tức có người nói: “Đừng lo, có người đã bắt đầu liên hệ với học sinh trường trung học số 1 Thiên Thủy rồi, nghĩ đến việc bọn họ đích thân ra tay, đăng cao nhất hô, chắc chắn người theo như mây.”
“Đến lúc đó, kết cục của tên ác bá Hạ Bình này chắc chắn sẽ rất thảm.”
Một đám người nghiến răng nghiến lợi, đều muốn đánh cho đám người Hạ Bình một trận tơi bời.
---❊ ❖ ❊---
Ban đêm, trong biệt thự.
Hạ gia quân chinh chiến khắp nơi trong thành phố mô phỏng, đánh đập học sinh, cướp đoạt lệnh bài cũng đã trở về, bọn họ vất vả cả một ngày, đang mở tiệc trong biệt thự.
Để thưởng cho sự lao động chăm chỉ hôm nay của đám chó săn này, Hạ Bình quyết định mỗi người có thể nhận được ba ly mì tôm, hai cây xúc xích, cộng thêm một gói khoai tây chiên, đồ uống còn uống tùy thích.
Sở dĩ hào phóng như vậy cũng có nguyên nhân, bởi vì lần xuất chinh này, không chỉ đánh tan vô số học sinh, còn cướp đoạt bốn tấm lệnh bài về, coi như là đạt được thu hoạch cực lớn.
“Hôm nay mọi người vất vả rồi.”
Hạ Bình nói với mọi người: “Không có sự vây chặn của mọi người, cũng không cướp được bốn tấm lệnh bài, công lao này là thuộc về tôi, cũng là thuộc về mọi người.”
“Tất nhiên tôi cũng sẽ không nuốt lời, lệnh bài tôi chỉ cần một tấm, ba tấm còn lại là thuộc về các cậu.”
Hắn tung ra một chiếc bánh vẽ cực lớn.
Mọi người nghe thấy lời này, ai nấy đều vô cùng kích động, bọn họ sở dĩ bán mạng như vậy, chẳng phải chính là vì muốn nhận được lệnh bài sao? Mà bây giờ, cuối cùng đã có cơ hội như vậy.
“Đại ca.”
Chưa đợi Hạ Bình nói ra cách phân chia lệnh bài, Hàn Sơn đang ở bên ngoài giám sát bốn phía lập tức chạy tới, sắc mặt hắn vô cùng kỳ quái, nói: “Bên ngoài có người tới tìm anh.”
“Có người tới tìm tôi? Người nào?” Hạ Bình nhìn Hàn Sơn.
Hàn Sơn do dự một chút, nói: “Là học sinh trường trung học Tú Lan.”
Cái gì?!
Mọi người đều kinh ngạc, học sinh trường trung học Tú Lan chẳng phải là ngôi trường nữ sinh nổi tiếng lẫy lừng ở thành phố Thiên Thủy đó sao? Trường này chính là trường nữ quý tộc nổi danh, ai nấy đều là tiểu thư đài các.
Bình thường những tiểu thư như vậy đều giấu mình trong khuê phòng, không thể nào dễ dàng nhìn thấy được, bây giờ vậy mà xuất hiện ở đây?!
“Học sinh trường trung học Tú Lan?”
Hạ Bình sờ sờ cằm: “Có chút thú vị, để bọn họ vào đi.”
“Vâng, đại ca.” Hàn Sơn lập tức đi xuống.
Không lâu sau, bên ngoài biệt thự lập tức đi tới năm sáu người phụ nữ, mỗi người đều dáng vẻ yêu kiều, đường cong quyến rũ, trên người tỏa ra khí chất của tiểu thư khuê các.
Nếu đặt ở các trường học khác, đều là mỹ nữ, tính được là loại phụ nữ cấp hoa khôi.
Nhưng trong đó có một người phụ nữ lại xinh đẹp áp đảo quần phương, trên người tỏa ra khí chất không giống người thường, có thể gọi là hạc đứng trong bầy gà, dường như ánh sáng của tinh tú thiên hạ đều tụ tập trên người người phụ nữ này.
“Nam Cung Vũ!”
Mọi người đều kinh ngạc thốt lên, nhìn chằm chằm người phụ nữ dẫn đầu kia, không ngờ chính là cao thủ số một của trường trung học Tú Lan, được xưng là công chúa của thành phố Thiên Thủy - Nam Cung Vũ, nữ thần trong mộng của vô số nam tử.
Bọn họ đều không ngờ tới vậy mà có thể gặp được Nam Cung Vũ ở nơi này.
“Hừ, đám đàn ông thối tha.”
Một người phụ nữ mặc áo lam khinh bỉ nhìn ánh mắt xung quanh, như thể rất ghét việc quá nhiều ánh mắt đàn ông tụ tập trên người bọn họ, trong lòng vô cùng khó chịu.
Những nữ sinh trường Tú Lan khác cũng vậy, nhưng bọn họ vẫn nhẫn nhịn xuống, bởi vì lần này bọn họ tới có chuyện cầu cạnh.
“Anh chính là Hạ Bình?!”
Nam Cung Vũ mở miệng, đôi mắt đẹp bình tĩnh như nước nhìn Hạ Bình phía trước, giọng nói dễ nghe như chim bách linh.