Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 392 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 174
Phim truyền hình ra mắt

❊ ❊ ❊

Thật ra, cuộc đối thoại như vậy không chỉ diễn ra giữa hai cha con Tần Mộc Dương và Tần Phi, mà ngay cả Phó thị trưởng Lưu Giang Hà cùng Lưu Lượng, và các đại thế gia ở Thiên Thủy Thành cũng đều như vậy.

Dù sao chẳng có ai rõ hơn đám "cáo già" của các gia tộc này về sự đáng sợ của Công ty Người Khổng Lồ. Càng hiểu rõ thế lực của Công ty Người Khổng Lồ, họ lại càng thêm sợ hãi.

Vài năm trước, sự răn đe tại Hoàng gia ở Lưu Hỏa Thành, máu và tiếng gào thét của bọn họ vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt, ai dám làm càn!

Có lẽ đây cũng là một lần "giết gà dọa khỉ" của Công ty Người Khổng Lồ, để người đời biết rằng nó không phải là một con sư tử đang ngủ say. Kẻ nào dám chạm vào giới hạn, chắc chắn phải trả giá bằng máu.

Tuy nhiên lúc này, Hạ Bình lại tâm trạng vui vẻ trở về nhà, không hề để ý tới cơn bão đang diễn ra giữa các đại thế gia ở Thiên Thủy Thành.

Tít tít.

Vừa về đến phòng ngủ, cậu lập tức nhận được một yêu cầu gọi video, là đạo diễn Vương Đại Chùy.

"Chuyện gì vậy?"

Hạ Bình mở yêu cầu này ra, hình chiếu ảo của gã béo Vương Đại Chùy lập tức xuất hiện ngay trước mặt cậu, đối phương đang lộ ra vẻ mặt cười tủm tỉm, trông vô cùng đê tiện.

"Ông chủ."

Vương Đại Chùy hào hứng nói: "Mười bộ phim truyền hình mà ngài dặn dò quay trước đó, tôi đều đã quay và dựng xong xuôi cả rồi, giờ chỉ chờ đăng tải lên trang web video thôi."

"Nhanh vậy sao?" Hạ Bình ngẩn người, cậu nhớ khoảng thời gian kể từ khi Vương Đại Chùy định quay phim truyền hình đến nay mới chỉ trôi qua hơn hai tuần một chút thôi mà.

Nhưng mười tập phim truyền hình mà đã quay xong nhanh thế này sao?!

"Không nhanh đâu."

Vương Đại Chùy khiêm tốn nói: "Đó là do lâu rồi tôi không quay phim, động tác có chút lóng ngóng đấy. Nếu là tôi của năm năm trước thì chỉ cần một nửa thời gian thôi là đủ rồi, đây chỉ là chuyện nhỏ."

Nhìn bộ dạng tự tâng bốc mình của gã, khóe miệng Hạ Bình giật giật. Mười mấy ngày quay mười tập phim truyền hình đã coi là làm ẩu rồi, thế mà tên này trước kia còn chỉ cần một nửa thời gian, rốt cuộc gã làm thế nào vậy? Chẳng lẽ là đang lừa người sao? Cậu nghi ngờ nhìn chằm chằm Vương Đại Chùy.

"Ông chủ, ngài cứ yên tâm."

Dường như nhìn thấu tâm tư của Hạ Bình, Vương Đại Chùy vỗ vỗ ngực, tự tin nói: "Bộ phim truyền hình này là tâm huyết của tôi bao năm qua, có thể coi là đỉnh cao trong sự nghiệp nghệ thuật của tôi."

"Một khi đăng tải lên trang web video, nó chắc chắn sẽ tạo nên một làn sóng xem phim, khiến ngài hốt bạc mỏi tay luôn."

"Hiện tại chỉ còn thiếu khâu quảng bá nữa thôi."

Gã nhìn Hạ Bình đầy mong chờ.

"Quảng bá? Ông muốn quảng bá thế nào?"

Hạ Bình cũng biết nếu không quảng bá, thì dù phim truyền hình có xuất sắc đến đâu cũng sẽ không được ai biết đến. Có thể nói quảng bá cũng là một phần của ngành điện ảnh, không thể nào tránh khỏi.

"Tôi đã nghĩ ra một loạt phương pháp quảng bá, đảm bảo có thể "một phát ăn ngay", nổi tiếng chỉ sau một đêm." Vương Đại Chùy tự tin đầy mình, "Đúng rồi, kế hoạch của tôi thực ra là thế này..."

Gã định bắt đầu thao thao bất tuyệt.

Nhưng Hạ Bình lập tức ngăn lại, nói: "Thôi bỏ đi, chuyện này đừng giải thích cho tôi nghe, ông tự giải quyết là được. Dù sao tôi cũng chỉ muốn thấy kết quả thôi."

Cậu chẳng có hứng thú nghe tên Vương Đại Chùy này luyên thuyên một đống chuyện đâu.

"Nếu vậy, việc quảng bá phim truyền hình cứ giao cho tôi." Vương Đại Chùy đảo mắt một vòng, rồi nói.

Hạ Bình gật đầu: "Được, tất cả giao cho ông."

"Cảm ơn ông chủ, tôi chắc chắn sẽ không phụ sự kỳ vọng của ngài." Nhận được cái gật đầu, Vương Đại Chùy hào hứng nói, "Xin ngài hãy cứ chờ xem, tôi chắc chắn sẽ khiến bộ phim truyền hình này nổi đình nổi đám."

Nói xong, gã "bộp" một tiếng rồi cúp điện thoại.

"Thật không ngờ lại quay xong nhanh đến vậy, cũng không biết bộ phim này có hot không? Nhưng thôi kệ, thành công hay thất bại cũng chỉ là năm triệu Liên Bang tệ mà thôi."

Hạ Bình không mấy để tâm, chỉ riêng cuộc thi đấu võ lần này cậu đã kiếm được bốn trăm triệu Liên Bang tệ, cũng chẳng coi trọng chút tiền lẻ kiếm được từ phim truyền hình nữa. Nhưng cũng không phải là hoàn toàn không quan tâm, dù sao cũng chẳng ai chê tiền nhiều cả.

"Một tuần sau là đợt thử thách của Công ty Người Khổng Lồ, lần thử thách này nhất định phải vượt qua."

Hạ Bình siết chặt nắm đấm, cậu thừa biết lý do các đại thế gia ở Thiên Thủy Thành cúi đầu trước mình, ép buộc con em thế gia của họ, cũng chính là vì Công ty Người Khổng Lồ.

Một khi thử thách này thất bại, cậu không thể gia nhập Công ty Người Khổng Lồ, hậu quả không biết sẽ nghiêm trọng đến mức nào.

Tuy nhiên, cậu cũng vô cùng tự tin, cho rằng bản thân căn bản không thể nào thất bại được.

"Thử thách diễn ra sau một tuần nữa, tranh thủ khoảng thời gian này, có thể thử đột phá lên Võ Giả Cảnh, như vậy sẽ nắm chắc phần thắng hơn trong đợt thử thách." Hạ Bình siết nắm tay.

Cậu khoanh chân trên giường, bắt đầu tu luyện, tiêu hóa hấp thụ năng lượng trong cơ thể, không ngừng nâng cao tu vi của bản thân.

---❊ ❖ ❊---

Một đêm trôi qua rất nhanh.

Hạ Bình đứng dậy khỏi giường, mở mắt ra. Cậu cảm thấy sau một đêm tu hành, chân khí trong cơ thể cũng đã mạnh lên thêm một chút, thêm vài ngày nữa là có thể đạt tới đỉnh phong Võ Đồ cửu trọng thiên.

Đến lúc đó có lẽ cậu đã có thể thử đột phá lên Võ Giả Cảnh.

"Ừm, đi học thôi." Hạ Bình nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trời đã lên cao, cũng không còn bao lâu nữa là tới giờ đi học.

Đánh răng rửa mặt, ăn sáng xong, cậu liền hướng về phía trường học mà đi.

Tuy nhiên khi Hạ Bình tới trường, lại phát hiện mình đã trở thành "gấu trúc lớn". Dọc đường đi, không ít người chỉ trỏ vào cậu, trông có vẻ rất hiếu kỳ.

Nhưng cũng chẳng có ai dám tới gần, tất cả đều chỉ trỏ bàn tán xung quanh, thì thầm to nhỏ.

"Giành được chức quán quân cuộc thi đấu võ, xem ra mình đã trở thành người nổi tiếng trong trường rồi."

Hạ Bình sờ sờ cằm, nhưng cậu cũng không để ý, tiếp tục đi về phía lớp học của mình.

"Hạ Bình!"

Nhưng vừa mới tới trường, đã có một bạn học chào hỏi Hạ Bình, nhìn cậu với vẻ mặt kỳ quặc: "Nghe nói cậu viết một bộ tiểu thuyết, đã được chuyển thể thành phim truyền hình rồi hả?"

Cái gì?!

Nghe thấy lời này, Hạ Bình chớp chớp mắt: "Sao cậu biết chuyện này?"

Tuy sự thật đúng là như vậy, nhưng việc này cậu chưa từng kể cho bạn học trong lớp biết, tên này rốt cuộc đã biết từ đâu ra chứ.

"Sao mà biết á? Trên mạng đã lên tin tức rồi, cả lớp ai cũng biết chuyện này."

Bạn học đó nói một cách đương nhiên: "Nhưng mà, tôi cũng không ngờ tới, Hạ Bình, tiểu thuyết cậu viết lại kiểu đó, ừm, táo bạo tiên phong, quá mức trưởng thành rồi."

Các bạn học khác nghe những lời này, cũng đều mang vẻ mặt kỳ quặc.

Đặc biệt là mấy bạn nữ, ai nấy đều đỏ bừng mặt, không dám mở to mắt nhìn Hạ Bình, dường như bọn họ cũng từng đọc qua tiểu thuyết do Hạ Bình viết.

"Trên mạng đã lên tin tức rồi, chuyện này, chuyện này rốt cuộc là sao?" Hạ Bình nghe mà ngây cả người, chuyện kiểu này tại sao cậu lại không biết, việc mình viết tiểu thuyết giờ đây vậy mà đã khiến mọi người đều biết hết rồi.

Nghĩ đến đây, cậu lập tức quay về chỗ ngồi của mình, lấy điện thoại ra, lập tức lên mạng.

Quả nhiên, cậu lập tức thấy tin tức về mình ngay trên trang web Tin tức Chim Cánh Cụt, hơn nữa tin tức này còn được đánh dấu bằng chữ màu đỏ, rất nổi bật.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:64
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »