Ngày thứ hai sau khi Hạ Bình trở về Càn Khôn phái, lập tức có đông đảo trưởng lão, thậm chí cả chưởng môn cũng tới bái phỏng. Hiển nhiên họ đều đã nghe nói tin tức Hạ Bình đạt được rất nhiều Vạn Thọ Quả, muốn tiến hành giao dịch.
Dù sao Càn Khôn phái cũng có không ít trưởng lão đã rất già, cần Vạn Thọ Quả để kéo dài tuổi thọ.
Dĩ nhiên, họ cũng không dám cưỡng ép, chỉ nói là có thể dùng bảo vật tới trao đổi. Bởi vì Hạ Bình hiện tại bất kể là thân phận địa vị hay thực lực, đều không thua kém gì trưởng lão bình thường.
Hạ Bình cũng không một mực từ chối, chỉ nói nếu có bảo vật nào lọt vào mắt xanh của hắn thì có thể trao đổi. Dù sao trên người hắn có tới hơn một trăm viên Vạn Thọ Đan.
Hắn thực ra cũng không cần nhiều như vậy, nếu có bảo vật đủ trân quý, hắn tự nhiên cũng sẵn lòng trao đổi.
Nghe thấy những lời này, họ cũng thỏa mãn rời đi, tỏ vẻ nếu có bảo vật nhất định sẽ tới tận cửa.
Sau khi đối phó xong đám trưởng lão này, Hạ Bình cũng nhận được tin tức của Bắc Minh thánh nhân, bảo hắn lên Bắc Minh phong một chuyến.
"Sư phụ."
Rất nhanh, Hạ Bình đã tới một gian tĩnh thất trên Bắc Minh phong. Lúc này Bắc Minh thánh nhân đang khoanh chân ngồi trên một tấm bồ đoàn.
Chợt hắn cảm tri được khí tức trên người Bắc Minh thánh nhân dường như hoàn toàn khác biệt so với trước kia, trở nên càng thêm thâm bất khả trắc, hư vô phiêu miểu, dường như đã nhảy ra khỏi ngũ hành, độc lập ngoài tam giới.
"Sao thế?"
Bắc Minh thánh nhân nhìn Hạ Bình.
"Sư phụ, sao con cảm thấy người có chút khác so với trước kia."
Hạ Bình nói ra nghi vấn của mình.
"Không tệ, cư nhiên có thể nhìn ra điểm khác biệt của vi sư, xem ra tu vi của con quả thực thăng tiến rất nhanh."
Bắc Minh thánh nhân hơi có chút kinh ngạc, tán thưởng nhìn Hạ Bình: "Cảm giác của con quả thực không sai, những ngày qua vi sư đã đột phá, tấn thăng tới một cảnh giới mới, có thu hoạch khổng lồ."
"Chúc mừng sư phụ."
Hạ Bình chắp tay nói. Bắc Minh thánh nhân là sư phụ của hắn, đối phương càng mạnh mẽ thì hắn có thể nhận được càng nhiều chỗ tốt, hắn chân thành cảm thấy rất vui mừng.
"Được rồi, đừng nịnh hót nữa."
Bắc Minh thánh nhân cười cười, nói: "Tuy nhiên chuyện con làm ở Thông Thiên bí cảnh vi sư cũng đã biết. Mặc dù làm rất tốt, nhưng cũng kéo không ít thù hận, lại còn nổi bần bật. Từ nay về sau, e rằng cuộc sống của con sẽ không được yên bình đâu, nói không chừng sẽ có không ít kẻ địch tới giết con, phải hết sức cẩn thận.
Hơn nữa vi sư cũng có không ít kẻ thù. Những kẻ thù này tuy không làm gì được vi sư, nhưng có khả năng sẽ nhắm vào con, điểm này con cần phải đặc biệt chú ý, đừng để trúng bẫy của kẻ địch."
Ông nhắc nhở Hạ Bình chú ý nguy hiểm.
"Vâng sư phụ, con hiểu rồi."
Hạ Bình gật đầu.
"Nỗ lực tu hành đi, mau chóng tấn thăng thành Thánh cảnh, những ngày tháng tiêu dao e là không còn dài đâu." Bắc Minh thánh nhân đầy thâm ý nói, nhìn Hạ Bình với ánh mắt u viễn, dường như đang nhìn về phía tận cùng vũ trụ.
Nói xong câu này, ông phất phất tay, bảo Hạ Bình lui ra.
---❊ ❖ ❊---
Rất nhanh, Hạ Bình đã quay trở về Viêm Hoàng phong.
Lúc này, hắn lại nhận được một tin tốt truyền tới từ Thanh Ngưu, con thi thú vốn luôn chìm trong giấc ngủ say rốt cuộc đã thức tỉnh.
Không nói hai lời, hắn lập tức quay trở lại không gian Sơn Hà Châu, đi tới một thung lũng, bởi vì con thi thú kia đang tạm thời được đặt ở nơi này.
Lúc này, Thanh Ngưu và Miêu tiên nhân đang có mặt ở đây, canh chừng con thi thú vừa tỉnh lại.
"Đây là thi thú?"
Hạ Bình trợn tròn mắt, bởi vì hắn phát hiện con thi thú có diện mục dữ tợn lúc trước nay đã hoàn toàn thay đổi. Nó phá vỏ chui ra từ một quả cầu thịt, dường như hóa nhộng thành bướm, cư nhiên biến thành một bé gái tầm bảy tám tuổi.
Mái tóc đen nhánh dài chấm eo, đôi mắt màu huyết sắc như lưu ly, làn da mịn màng như sứ của trẻ sơ sinh, chiếc miệng anh đào nhỏ nhắn, chiếc mũi nhỏ thanh tú, trông vô cùng đáng yêu.
Mà hiện tại trên người cô bé đang mặc một bộ váy đen theo phong cách Gothic. Dường như bộ váy đen này cũng không đơn giản, phòng ngự lực cực mạnh, có thể sánh ngang với bán bộ Thánh khí, giống như là một luồng sức mạnh phòng ngự được cô bé ngưng tụ ra theo bản năng.
Trên người cô bé cũng lưu lộ ra khí tức hắc ám như có như không, cực kỳ nguy hiểm, phảng phật như một con hung thú đang ẩn mình, bên trong cơ thể nhỏ bé ẩn chứa sức mạnh vô cùng vô tận.
Hơn nữa cô bé có biểu cảm vô cảm, không nói lời nào, không ai có thể nhìn thấu được biến động nội tâm của cô bé.
Chính vì thế Thanh Ngưu và Miêu tiên nhân mới phải canh chừng ở đây, sợ con thi thú này đột ngột phát tác.
"Chủ... chủ nhân."
Ngay lúc này, cô bé tóc đen cảm tri được khí tức truyền tới từ Hạ Bình, lập tức đứng dậy, "vút" một cái, thân hình lóe lên, nháy mắt đã lao vào ôm chầm lấy Hạ Bình, giống như một chú gấu bông treo trên người hắn.
"Cái này!"
Hạ Bình ngẩn người, nhưng ngay sau đó hắn liền cảm tri được bản thân và cô bé tóc đen này có một sự thân cận bản năng, trên linh hồn có mối liên kết chặt chẽ không thể tách rời.
Hắn cũng có thể cảm nhận được sự quyến luyến của cô bé tóc đen đối với mình, coi hắn là người thân thiết nhất.
Đồng thời hắn cũng phát hiện đầu óc đối phương trống rỗng, giống như một đứa trẻ sơ sinh, cái gì cũng không biết.
Hạ Bình nghĩ một chút liền hiểu ra. Từ khi ra đời đến nay, thi thú luôn ở trong trạng thái hỗn loạn, không có bất kỳ ý thức tự ngã nào, vốn dĩ cũng không thể sinh ra.
Nhưng sau khi bị hắn khống chế, trên người thi thú đã xảy ra biến hóa khó tin, cũng đã sinh ra ý thức tự ngã, đạt được sự tiến hóa khổng lồ. Cho nên hiện tại mới là thời khắc thi thú vừa mới ra đời, giống như một đứa trẻ sơ sinh vậy.
"Phải rồi, phải đặt cho ngươi một cái tên mới được, sau này ngươi cứ gọi là Luna đi."
Hạ Bình lập tức quyết định đặt tên cho cô bé tóc đen.
"Luna?!"
Cô bé tóc đen chớp chớp đôi mắt to, dường như không hiểu rõ ý nghĩa của từ này, nhưng điều đó không ngăn cản cô bé bắt chước từ này. Dù sao trí tuệ của cô bé quá cao, trí nhớ siêu quần, đã nhìn qua là không quên.
"Đúng, sau này ngươi tên là Luna. Nhưng hiện tại phải thử năng lực của ngươi xem sao."
Hạ Bình sờ sờ cằm, muốn thử năng lực hiện tại của Luna. Dù sao với hình dáng hiện tại, thi thú vẫn có chút quá kỳ quái, cũng không biết Luna còn giữ lại bao nhiêu sức mạnh của thi thú.
Nghĩ tới đây, hắn đưa tay chộp một cái, nháy mắt đã bắt một con Long Man Thỏ từ xa tới làm vật thí nghiệm.
"Luna, biến sinh vật này thành quyến thuộc của ngươi đi."
Hạ Bình nói với Luna.
Quyến thuộc?!
Luna chớp chớp mắt, tuy không hiểu lời Hạ Bình nói, nhưng bản năng của cô bé lại biết cách chế tạo quyến thuộc như thế nào, đây là sức mạnh bản năng của cơ thể cô bé.
Vút!
Cô bé vươn một ngón tay ra, nhẹ nhàng điểm lên người con Long Man Thỏ kia. Lập tức, một luồng năng lượng thần bí màu đen nháy mắt chui vào cơ thể con Long Man Thỏ.
Ngay lập tức, con Long Man Thỏ phát ra tiếng thảm thiết thê lương, dường như bị luồng năng lượng màu đen này xâm thực, bao phủ toàn thân.
Tiếp đó, cơ thể của nó đã xảy ra biến hóa long trời lở đất. Đầu tiên là cơ thể trở nên cường tráng hơn, bành trướng gấp ba lần, từng thớ cơ bắp trên người đều nổi phồng lên, cứng như sắt thép.
Đồng thời nó dường như cũng sở hữu sức mạnh của sự phàm ăn, bụng rất dễ đói, điên cuồng nuốt chửng thức ăn, không kén chọn chay mặn.
Theo việc nó nuốt chửng năng lượng từ thức ăn tăng lên, dường như sức mạnh, tốc độ, tố chất cơ thể của nó đều đang nhanh chóng tiến hóa.
Chỉ trong thời gian vài bữa ăn, nó đã mạnh hơn trước kia không dưới ba bốn lần.