"Khá lắm."
Nhìn thấy Hạ Bình chiến đấu cùng bọn người Phá Sát hòa thượng, Tộc trưởng Lang tộc Lang Gia Long cũng không nhịn được khiếp sợ, thái dương giật nảy điên cuồng, sâu trong đồng tử lộ ra một tia kinh hãi khó tin.
"Hai mươi tám tấm Thái Cổ Thiên Long Phù? Bảo vật như vậy mà tiểu tử này cũng có thể đạt được, đúng là kỳ ngộ vô cùng, khí vận ngút trời. Có hai mươi tám tấm Thái Cổ Thiên Long Phù này, hai ba đại năng Lôi Kiếp Cảnh tầm thường cũng không phải là đối thủ của hắn."
Gã cũng không ngờ trên người Hạ Bình còn có bảo vật như vậy tồn tại, thật sự là ngoài dự liệu.
"Năm đó ở Thông Thiên bí cảnh, nếu tiểu tử này sử ra Thái Cổ Thiên Long Phù, lại phối hợp với những vong linh Thánh Giả kia, chẳng phải là có thể tàn sát sạch sẽ đám người chúng ta hay sao? Nếu hắn giết sạch chúng ta, thì làm sao còn có chuyện ngày hôm nay."
Có đại năng Lôi Kiếp Cảnh kinh hãi, trong lòng dâng lên ý kiêng kị, một trận hoảng sợ sau đó.
Rõ ràng Hạ Bình chỉ là một tiểu bối Quy Chân Cảnh, nhưng tại thời khắc này trong mắt bọn họ, lại còn khủng bố hơn cả những tuyệt thế ma đầu không biết bao nhiêu lần, nói thật bọn họ đều đã có chút bị hố đến sợ rồi.
"Đúng vậy, Lang Gia Long, ngươi triệu tập chúng ta truy sát tiểu bối này, lại không hề nói với chúng ta là tiểu bối này lợi hại như thế, ngay cả bảo vật như Thái Cổ Thiên Long Phù cũng có. Việc này không giống với những gì đã nói trước đó, đây không phải là một cuộc tàn sát dễ như trở bàn tay. Nếu không cẩn thận, chúng ta lật thuyền trong mương cũng là điều có thể." Một vài ma đầu Lôi Kiếp Cảnh ánh mắt lấp lóe bất định, nhìn chằm chằm Lang Gia Long.
Lần này bọn họ sở dĩ tụ tập lại một chỗ, chính là vì Lang Gia Long bỏ ra trọng kim lôi kéo, dốc sức mời chào, cộng thêm sự cám dỗ từ vô số trọng bảo trên người Hạ Bình, mới đáp ứng mạo hiểm đắc tội Càn Khôn Phái mà gia nhập.
Nhưng hiện tại thấy Hạ Bình hung tàn như thế, thủ đoạn đa đoan, bọn họ liền có chút muốn thối lui.
Dù sao bọn họ đều là ma đầu, âm hiểm xảo quyệt, nhưng nói cách khác bọn họ chính là những kẻ tiểu nhân, lưu manh đầu đường xó chợ, đánh trận thuận gió, bỏ đá xuống giếng thì bọn họ rất lành nghề.
Nhưng nếu đánh trận ngược gió, gặp phải kẻ tàn nhẫn, bọn họ đảm bảo sẽ chạy nhanh hơn bất kỳ ai.
"Mọi người yên tâm."
Lang Gia Long còn chưa lên tiếng, Ác Mộc Đạo Nhân ở bên cạnh đã bắt đầu nói: "Tiểu tử kia trên người có hai mươi tám tấm Thái Cổ Thiên Long Phù, đích xác là một quả bom kinh hoàng, ta cũng không ngờ hắn còn có át chủ bài như vậy.
Lần trước sở dĩ hắn không dùng ra, có lẽ cũng là lo lắng thủ đoạn của mình bị rò rỉ ra ngoài, như vậy liền không thể hãm hại người khác, việc này kỳ thật đối với chúng ta mà nói cũng là một cơ hội.
Cái gọi là át chủ bài, chính là trước khi chưa dùng ra mới khiến người ta kiêng kị, nhưng khi đã biết rõ bài tẩy của đối phương, lại thêm đề phòng, thì cũng không có gì to tát nữa."
Nói đến đây, gã dừng một chút, tiếp tục nói: "Hơn nữa càng may mắn là, trước khi chúng ta ra tay, đám trọc lừa Phá Sát hòa thượng kia đã ra tay trước, gánh bom thay chúng ta, thử xem cân lượng của tiểu tử này thế nào.
Cho dù tiểu tử này có âm hiểm xảo quyệt đến đâu, chung quy cũng chỉ là một người trẻ tuổi, tiểu bối Quy Chân Cảnh, đối mặt với đám đại năng Lôi Kiếp Cảnh của Phá Sát hòa thượng, nghĩ tới cũng cần phải dốc hết vốn liếng, dùng hết thủ đoạn.
Đến lúc đó, chúng ta thừa dịp tiểu tử này và bọn người Phá Sát hòa thượng chiến đấu đến lúc gay cấn nhất, rồi đột nhiên ra tay đánh lén, đánh phế tất cả bọn họ, hốt trọn một mẻ, chẳng phải là thống khoái lắm sao."
Nghe thấy lời này, đông đảo ma đầu Lôi Kiếp Cảnh đều đại hỉ.
"Ha ha, Ác Mộc Đạo Nhân, ngươi mẹ nó đúng là một thiên tài, một kẻ tiểu nhân âm hiểm thực thụ, mưu kế độc ác như vậy mà cũng nghĩ ra được, nghe ngươi phân tích như thế, việc này chúng ta nắm chắc rồi."
"Nói không sai, đợi bọn họ lưỡng bại câu thương, chúng ta lại ra tay đánh lén, lúc đó hai nhóm người này chẳng phải là mặc cho chúng ta nhào nặn sao? Chúng ta muốn bọn họ chết thế nào, liền để bọn họ chết thế đó."
"Xem ra lần này tên Hạ Bình của Càn Khôn Phái kia, cùng với đám trọc lừa Phá Sát hòa thượng, khó thoát kiếp này rồi, bọn họ có chết cũng không ngờ tới, chúng ta lại âm hiểm ẩn nấp trong hư không như thế này, chỉ chờ để âm chết bọn họ."
"Vụ mua bán này làm được, tiêu diệt hai nhóm người này, lúc đó không chỉ đạt được vô số bí bảo trên người tiểu bối kia, truyền thừa của Tu Bạt Đà La Tôn Giả, hai mươi tám tấm Thái Cổ Thiên Long Phù, thậm chí bảo vật trên người đám trọc lừa Phá Sát hòa thượng kia cũng là của chúng ta, đây quả thực là một đêm phất nhanh, làm vụ mua bán nào cũng không có thu hoạch như thế."
Đông đảo ma đầu khặc khặc cười rộ lên, nghe Ác Mộc Đạo Nhân phân tích như vậy, bọn họ lập tức cảm thấy đây ngược lại là một cơ hội phát tài cực lớn, tuyệt đối không thể bỏ lỡ.
Nếu bọn họ thật sự bỏ lỡ, thì đúng là trời đánh thánh đâm, trời cho không lấy, ắt sẽ bị gánh họa.
"Nhưng tên tiểu nhân gian trá Hạ Bình kia, cùng với đám trọc lừa Phá Sát hòa thượng, mỗi người đều là kẻ xảo quyệt, thủ đoạn đa đoan, muốn đánh lén sợ là cũng không phải chuyện đơn giản như vậy. Nếu không cẩn thận, sợ rằng chúng ta sẽ lật thuyền trong mương."
Có ma đầu lo lắng điểm này, đánh lén tự nhiên là thủ đoạn tốt nhất, chỉ sợ bọn họ không thể một kích giết chết hai nhóm người này, ngược lại chọc giận đối phương, dẫn đến việc đối phương liên thủ lại oanh sát bọn họ.
Lúc đó sợ là trộm gà không thành còn mất nắm gạo.
"Cái này mọi người yên tâm."
Tộc trưởng Lang tộc Lang Gia Long cười lạnh một tiếng: "Để giết chết tiểu tử gian trá này, báo thù sinh tử này, ta đã mang từ trong tộc ra một trận bàn Thiên Lang Thái Huyền Lục Thần Trận, các ngươi phân tán các nơi, đứng ở các trận vị của trận pháp, thúc động pháp lực, liên hợp vô hạn pháp lực của đông đảo đại năng Lôi Kiếp Cảnh, vận chuyển đến cực hạn.
Đợi Hạ Bình và bọn người Phá Sát hòa thượng chiến đấu đến đỉnh điểm, trạng thái lưỡng bại câu thương, sau đó chúng ta nháy mắt ra tay, oanh sát về phía hai nhóm người, mặc cho bọn họ có bản lĩnh thế nào, cũng đều bị oanh sát thành tro bụi."
Gã nói ra kế hoạch của mình.
"Thiên Lang Thái Huyền Lục Thần Trận?!"
Ác Mộc Đạo Nhân ánh mắt lấp lóe: "Đây không phải là một trong những sát trận mạnh nhất bên trong Lang tộc sao? Mỗi lần bố trí, đều cần tiêu hao lượng lớn tài liệu quý hiếm, có thể xưng là tổn thương gân cốt, hao hết tài phú của một tôn đại năng Lôi Kiếp Cảnh cũng không phải là không thể, Lang Gia Long ngươi cư nhiên cam lòng lấy tòa đại trận này ra?!"
"Có gì mà không cam lòng."
Ánh mắt Lang Gia Long lộ ra một tia điên cuồng, liên tục cười lạnh: "Giá trị ẩn chứa trên người tiểu tử kia, vượt xa tòa Thiên Lang Thái Huyền Lục Thần Trận này.
Trên người hắn có truyền thừa của Tu Bạt Đà La Tôn Giả, có hai mươi tám tấm Thái Cổ Thiên Long Phù, lượng lớn Vạn Thọ Quả, thậm chí còn có thể tồn tại vô số bí bảo, cái này tương đương với bảo vật của một môn phái trung cấp.
Sau khi tiêu diệt hắn, quả thực có thể đạt được vô tận tài bảo, lợi nhuận lớn hơn rủi ro, có gì mà không thể làm. Hơn nữa Vạn Thọ Quả là thứ ta nhất định phải có, nếu không đạt được, ngàn năm sau ta liền chết, vô vọng thành Thánh."
Nghe thấy những lời này, đông đảo đại năng Lôi Kiếp Cảnh xung quanh mỗi người đều lộ ra ánh mắt tham lam, đích xác cũng là như thế, bảo vật trên người Hạ Bình quá mức khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Chỉ riêng sự tồn tại của Vạn Thọ Quả, đã đủ để khiến bọn họ điên cuồng, bỏ ra chút cái giá, mạo chút hiểm thì có xá gì.
"Nói đúng lắm."
"Tiểu tử này phải chết."
"Tán thành, nhất định phải làm thịt hắn."
Từng ma đầu gầm thét, lập tức đạt thành nhận thức chung.
Ngay tức khắc, một tòa trận pháp thâm ảo cường đại đang nổi lên, một luồng sức mạnh khủng bố đang chậm rãi dâng trào, giống như rắn độc rình rập ở bên cạnh, tùy thời ra tay.