Ở phía xa. Trùng Tiểu Thiến và Tham Mộng Lộ cũng nhìn thấy cảnh tượng này, vốn dĩ hai nàng đang trốn trong nhà chơi game, nhưng lại bị Pháp Bảo Chi Kiếp thu hút, hiếu kỳ chạy đến xem cho ra lẽ.
Nhưng vừa vặn lại nhìn thấy cảnh Hạ Bình thi triển thanh đại kiếm hoàng kim.
"Thật lợi hại, đây chính là Vương Giả Chi Kiếm trong truyền thuyết, chẳng lẽ tên Nhiếp chính vương xấu xa này không chỉ cướp mất vương vị của ta, mà còn cướp cả Vương Giả Chi Kiếm của ta sao? Thật đáng ghét."
Trùng Tiểu Thiến nhìn đến chảy cả nước miếng.
Nàng cảm thấy thanh đại kiếm uy phong lẫm liệt, toàn thân kim hoàng này rất hợp với thân phận vương giả của mình, e rằng chỉ cần nàng lấy bảo kiếm này ra, lập tức có thể hiệu lệnh thiên hạ, trấn nhiếp vô số kẻ tiểu nhân.
Thế nhưng nàng cảm thấy Vương Giả Chi Kiếm lợi hại như vậy lại rơi vào tay tên Nhiếp chính vương đáng ghét kia, quả thực là phí phạm của trời.
Trùng Tiểu Thiến đảo mắt một vòng, nàng nghĩ phải tìm cách lấy trộm Vương Giả Chi Kiếm này về, không, không phải là trộm, thân là vương giả, hỏi lấy chút đồ của thứ dân, sao có thể gọi là trộm.
Hơn nữa thanh kiếm này nhìn thế nào cũng là thuộc về vương giả, nói đơn giản là thuộc về Trùng Tiểu Thiến nàng, nàng lấy nó về, nên gọi là vật quy nguyên chủ mới đúng.
"Hình như rất ngon thì phải."
Khác với Trùng Tiểu Thiến, Tham Mộng Lộ lại nhìn đến chảy nước miếng, nàng cảm thấy nếu mình ăn thanh bảo kiếm kia, chắc chắn sẽ khiến thực lực bản thân tăng lên đáng kể, thỏa mãn được cái miệng của mình.
Quan trọng hơn là, thanh bảo kiếm kia tỏa ra mùi thơm quyến rũ, khiến người ta thèm nhỏ dãi.
Đáng tiếc đó là bảo kiếm của tên xấu xa Hạ Bình, nhìn qua hắn coi như bảo bối, đoán chừng thế nào cũng không thể rơi vào miệng nàng được.
Nếu hắn nổi giận lên, có khi còn phạt nàng vài ngày không được ăn cơm.
Nàng cảm thấy mình vẫn là đừng manh động thì tốt hơn.
---❊ ❖ ❊---
Không chỉ Trùng Tiểu Thiến và Tham Mộng Lộ phát hiện ra tình huống này, vì phạm vi ảnh hưởng của Pháp Bảo Chi Kiếp thực sự quá lớn, đông đảo Thái Cổ Di Chủng cũng nhìn thấy cảnh tượng này.
"Trời đất ơi, pháp bảo thật cường hãn."
"Mới vừa độ Pháp Bảo Chi Kiếp thôi mà đã sở hữu uy lực bậc này rồi."
"Không ngờ pháp bảo của nhân loại lại lợi hại đến thế, thực sự dọa chết người."
"Thân thể nhân loại nhỏ yếu, thiên phú rất kém, nhưng lại giỏi các loại kỹ xảo kỳ dâm, luyện chế ra đủ loại pháp bảo, tăng cường sức chiến đấu bản thân lên cực đại, mới trở thành một trong những chủng tộc đỉnh cao của vũ trụ, giờ nhìn lại quả đúng là như vậy."
"Không, các ngươi đều nhìn lầm rồi, đó không phải pháp bảo bình thường, đó là chủng tộc Slime trong truyền thuyết, mà lại là vô thượng vương giả của chủng tộc Slime——Hoàng Kim Slime."
"Cái gì? Lại là Hoàng Kim Slime, đáng chết, tên nhân loại này rốt cuộc là đi vận cứt chó gì mà Hoàng Kim Slime cũng bị hắn tìm thấy, thế này chẳng phải là như hổ thêm cánh sao?"
"Tên nhân loại đó ngày càng biến thái, xem ra chúng ta căn bản không có cơ hội rời khỏi đây."
Đông đảo Thái Cổ Di Chủng đều vô cùng tuyệt vọng, trước đó chúng còn một chút tâm lý muốn chạy trốn, cảm thấy nếu tìm đúng thời cơ thì có khi có thể thoát khỏi cái lồng giam này.
Thế nhưng theo việc thực lực tên nhân loại đáng chết này không ngừng tiến bộ, chúng cảm thấy hy vọng của mình ngày càng mờ mịt, gần như đều bắt đầu dập tắt ý nghĩ bỏ trốn của mình.
"Ha ha, một đám ngu xuẩn, chỉ dựa vào sức lực của các ngươi tự nhiên không thể nào rời khỏi cái nơi quỷ quái này, bởi vì trong đầu các ngươi toàn là cơ bắp, căn bản không có lấy nửa điểm trí tuệ."
Lúc này, Phì Di và Ô Sát Ma Cầm cũng nhân cơ hội từ trong sơn cốc chạy ra, dáng vẻ vênh váo tự đắc, đi thẳng đến trước mặt đông đảo Thái Cổ Di Chủng.
"Ơ? Đây chẳng phải là Phì Di và Ô Sát Ma Cầm sao? Các ngươi không phải bị bắt đi phối giống rồi sao? Sao giờ lại có thời gian chạy ra ngoài?" Có Thái Cổ Di Chủng hiếu kỳ hỏi.
"Câm miệng, ai bị bắt đi phối giống chứ, rốt cuộc là kẻ nào tung tin đồn nhảm?!!"
Nghe thấy lời này, Ô Sát Ma Cầm và Phì Di tức đến mức mặt mày xanh lè, cái kiểu bảy lỗ bốc khói, hận không thể bắt lấy con Thái Cổ Di Chủng tung tin đồn nhảm kia ra đánh cho một trận tơi bời.
"Không phải ai tung tin đồn nhảm, mà là chuyện mọi người đều tận mắt chứng kiến."
Có Thái Cổ Di Chủng khinh bỉ nói: "Hơn nữa ta cũng nghe nói hai người các ngươi bị Thao Thiết bắt đi làm kẻ dọn cứt, ngày ngày làm bảo mẫu, sống cuộc sống không bằng chết, đến nói lớn tiếng cũng không dám, chút tôn nghiêm thân là Thái Cổ Di Chủng cũng không còn."
Mặc dù mọi người đều là tù nhân, nhưng địa vị cũng chia ba bảy loại, không nghi ngờ gì Phì Di và Ô Sát Ma Cầm chính là những tù nhân thấp kém nhất trong số đó.
"Đánh rắm, đó là Thao Thiết trong Thái Cổ Thập Hung, hơi một tí là ăn cả nhà người ta, mẹ kiếp ngươi dám lớn tiếng nói chuyện trước mặt nàng, chê mạng dài rồi phải không."
Phì Di tức điên, cảm thấy đám Thái Cổ Di Chủng này đứng nói chuyện không đau lưng, đó là Thao Thiết hung danh hiển hách, toàn thân tỏa ra hung sát chi khí, cho dù là Thái Cổ Di Chủng cũng bị dọa cho hồn xiêu phách lạc.
Nó đã tận mắt nhìn thấy con Thao Thiết đó đáng sợ đến mức nào, một ngụm nuốt chửng lương thực như núi nhỏ, nặng tới mấy chục tấn, mà đây chỉ là lương thực, không đủ để nàng nhét kẽ răng.
Có thể tưởng tượng được con Thao Thiết đó đáng sợ thế nào, phát điên lên thì cái gì cũng ăn sạch, căn bản không thể ngăn cản.
"Hừ, đừng nói chuyện với đám người thiển cận này, yến tước sao biết được chí của hồng hộc."
Ô Sát Ma Cầm vênh váo tự đắc.
"Nổ đi, tiếp tục nổ đi, chỉ là kẻ dọn cứt thì còn chí lớn gì nữa."
Một đám Thái Cổ Di Chủng cười nhạo.
Ô Sát Ma Cầm và Phì Di nghiến răng, thầm thề, khốn kiếp, chờ đó cho ta, đợi ta nịnh hót Thao Thiết và con loli đáng ghét kia thoải mái, giành được sự tin tưởng của cả hai.
Đến lúc đó chúng thoát khỏi cái hang ổ ma quỷ này, xem đám khốn này còn dám lớn tiếng nói chuyện với mình như vậy nữa không.
Chúng quyết định phải nằm gai nếm mật.
---❊ ❖ ❊---
Vút!
Lúc này, Hạ Bình thu hồi Hoàng Kim Slime, để nó biến thành vòng tay, bao bọc lấy cổ tay của hắn.
Mặc dù vừa rồi chỉ là thử nghiệm tài nghệ, nhưng hắn cũng đã đại khái biết được sức mạnh hiện tại của Hoàng Kim Slime, dựa vào đủ loại thần thông chi lực, Hoàng Kim Slime hiện tại e rằng đã phi thường bất phàm.
Hắn cầm trong tay thanh đại kiếm hoàng kim này, liền có thể kháng cự Bất Hủ Thánh Nhân, thực lực tăng lên gấp mười lần không chỉ.
"Đúng rồi, Rich vẫn chưa tìm thấy Thụ Giới ở đâu sao?"
Hạ Bình chợt nhớ ra chuyện này, thần thức truyền âm, hỏi thiếu nữ tộc Thụ Nhân Ruth.
"Xin lỗi Hạ đại nhân, Rich gia gia vẫn đang trong quá trình cảm ứng, nhưng vẫn luôn không nhận được phản hồi của Thánh Thụ, e rằng còn cần một khoảng thời gian nữa." Thiếu nữ tộc Thụ Nhân Ruth bày tỏ chuyện tương tự là rất bình thường.
Đôi khi Thụ Giới chạy quá xa, trong đó còn có rất nhiều thứ và nhân tố gây nhiễu, cần một tháng thời gian để xác định vị trí của Thụ Giới cũng là chuyện rất bình thường.
"Hóa ra là vậy, đã như thế thì tạm hoãn kế hoạch đi tới Thụ Giới lại một chút, trước tiên đi tới sào huyệt Huyễn Tộc." Hạ Bình quyết định trước tiên đi tới sào huyệt Huyễn Tộc.
Dù sao theo như chiến sĩ Huyễn Tộc Batti từng nói trước đó, trong bảo khố Huyễn Tộc có lượng lớn Âm Văn Thạch.
Những Âm Văn Thạch này đối với hắn mà nói là vô cùng quan trọng.
Nếu có thể có được lượng lớn Âm Văn Thạch, vậy bản mệnh pháp bảo Hỗn Độn Chung của hắn liền có thể đạt được sự tiến hóa to lớn.
Hơn nữa nói không chừng bên trong bảo khố Huyễn Tộc còn có nhiều bảo vật hơn.