Nghĩ đến đây, Hạ Bình cũng không chần chừ, lập tức tìm kiếm chiến sĩ Huyễn tộc Batti, lúc này hắn đã trúng huyễn thuật, vẫn còn đang chìm đắm trong huyễn cảnh, không thể tự thoát ra, rơi vào trạng thái ngủ say.
"Batti, sào huyệt của Huyễn tộc ở nơi nào?"
Hạ Bình hỏi.
Hắn vung tay lên, một luồng tinh thần ba động thần bí quỷ dị lập tức thẩm thấu vào sâu trong linh hồn Batti.
"Sào huyệt của Huyễn tộc chúng ta còn được gọi là Huyễn Giới."
Lập tức, Batti đứng dậy, ánh mắt mông lung, thành thật trả lời: "Nó hiện đang ở trong một bí cảnh của Bắc Vũ Trụ, nằm sâu bên trong một không gian thứ nguyên, ở giữa hư và thực. Nếu không phải người Huyễn tộc thì căn bản không thể tìm thấy."
"Hơn nữa, Huyễn Giới của chúng ta còn có thể tự do di chuyển từ sâu trong hư không, một khi phát hiện nguy hiểm liền có thể bỏ trốn ngay lập tức, cho nên suốt vô số năm qua, không ai có thể tìm thấy sào huyệt của Huyễn tộc chúng ta."
Trên mặt hắn lộ vẻ đắc ý, cảm thấy tự hào về sức mạnh của Huyễn tộc. Cả vũ trụ nơi nào cũng đắc tội người ta, bị người ta hô hào đánh giết, nhưng đến nay vẫn vô cùng cường thịnh.
Từ điểm này có thể chứng minh sự cường đại của Huyễn tộc, tuy hiện tại Huyễn tộc chưa thể tính là chủng tộc đỉnh phong, nhưng cũng đã có thể đứng trong hàng ngũ các chủng tộc nhất lưu rồi.
"Tại sao Huyễn Giới lại lợi hại như vậy?"
Hạ Bình tò mò hỏi.
"Việc này ta cũng không rõ lắm, trước kia ta từng hỏi qua trưởng lão, nghe nói căn cơ của Huyễn Giới chính là trấn tộc pháp bảo của Huyễn tộc chúng ta, tuyệt phẩm Thánh khí Thận Vụ Châu."
Batti chần chừ một chút nhưng vẫn trả lời: "Có tuyệt phẩm Thánh khí này làm căn cơ trấn tộc, Huyễn tộc chúng ta đương nhiên vô vãng bất lợi, bất kỳ kẻ nào cũng không thể giết chết Huyễn tộc chúng ta, không thể hủy diệt căn cơ Huyễn tộc."
Tuyệt phẩm Thánh khí?!
Nghe vậy, Hạ Bình nheo mắt lại, Thánh khí chia làm hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm, và tuyệt phẩm.
Nhưng tuyệt phẩm Thánh khí hoàn toàn khác biệt với Thánh khí ở các cấp độ khác, uy lực của nó mạnh hơn thượng phẩm Thánh khí gấp trăm lần, nghìn lần không chỉ, đã dung nạp quy tắc vũ trụ hoàn chỉnh, tự thành một thế giới.
Cho nên uy lực nó có thể phát huy ra tuyệt đối là phi thường, xứng đáng là trấn tộc pháp bảo. Một khi vận dụng, chính là trời sụp đất nứt, khiến vô số Thánh nhân vẫn lạc.
Nếu Huyễn tộc có một kiện tuyệt phẩm Thánh khí, thì tự nhiên có thể trấn áp khí vận Huyễn tộc vô số năm, đảm bảo phồn vinh hưng thịnh.
"Thì ra là thế. Nếu ta muốn tiến vào trong bảo khố Huyễn tộc, đoạt lấy Âm Văn Thạch thì ngươi có cách gì không?" Hạ Bình thẳng thắn hỏi.
"Có hai cách."
Batti suy nghĩ một chút rồi trả lời: "Cách thứ nhất là trở thành một thành viên của Huyễn tộc, hoàn thành các loại nhiệm vụ tộc nội ban bố, giành được công lao to lớn, như vậy sẽ có cơ hội tiếp cận bảo khố Huyễn tộc, thậm chí là đổi lấy lượng lớn Âm Văn Thạch."
Trên thực tế, chính vì trước kia hắn hoàn thành một nhiệm vụ, giành được công lao nên mới có cơ hội đổi lấy bảo vật trân quý như vậy.
Nhưng nếu làm vậy thì cần tiêu tốn rất nhiều thời gian, dù sao giá của Âm Văn Thạch cũng không rẻ, chắc hẳn công lao cần thiết cũng không dễ dàng có được đến thế.
"Cách thứ hai thì sao?"
Hạ Bình điềm nhiên hỏi tiếp.
"Cách thứ hai là trở thành hộ vệ của bảo khố."
Batti trầm giọng nói: "Chỉ cần trở thành hộ vệ bảo khố thì sẽ có cơ hội tiếp cận bảo khố, tư túi riêng. Tuy bảo khố thủ vệ nghiêm ngặt, nhưng theo ta được biết thì kẻ tham ô cũng không ít, là một vị trí béo bở, không dễ dàng có được."
Hắn từng muốn có được vị trí béo bở này, đáng tiếc hậu đài không đủ, công lao lập được cũng không đủ lớn, cho nên căn bản không có tư cách nhận được vị trí này, khiến hắn tiếc nuối không thôi.
"Hộ vệ bảo khố sao?"
Hạ Bình sờ sờ cằm, cẩn thận suy nghĩ tính khả thi của việc này.
"Chủ nhân, ta nghĩ vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn."
Thanh Ngưu cũng ở bên cạnh nhắc nhở: "Huyễn tộc cũng xem là chủng tộc cực kỳ cường đại, Thánh nhân cũng không ít, Bất Hủ Thánh nhân thì không cần phải nói, thậm chí còn có Cận Cổ Thánh nhân, Trung Cổ Thánh nhân, Thái Cổ Thánh nhân khả năng đều đang ẩn nấp trong đó."
"Lần này chủ nhân muốn lấy Âm Văn Thạch chắc cũng không phải số lượng ít đâu nhỉ, cho dù trở thành hộ vệ bảo khố, nhưng nếu lấy quá nhiều bảo vật thì chắc chắn sẽ kinh động cả Huyễn tộc. Cho nên dù chúng ta có thể lẻn vào Huyễn tộc, cướp đoạt lượng lớn Âm Văn Thạch, thì làm sao chạy thoát khỏi sào huyệt Huyễn tộc cũng là một việc cực kỳ khó khăn."
Nó từ thời Thái Cổ đã từng nghe danh Huyễn tộc, là một chủng tộc cường đại không thể coi thường.
Lúc trước chủ nhân của nó cũng không dám đắc tội quá mức với Huyễn tộc, tránh cho bị đối phương báo thù.
Nhưng bây giờ Hạ Bình ngay cả Bất Hủ Thánh nhân còn chưa phải, vậy mà lại muốn lẻn vào sào huyệt Huyễn tộc, tiến vào bảo khố nhà người ta càn quét, đây là hành vi tìm chết thế nào chứ.
Nó không thể tưởng tượng nổi, nếu hành vi của Hạ Bình bị Thánh nhân của Huyễn tộc phát hiện, thì rốt cuộc sẽ xảy ra chuyện gì, không chừng sẽ bị Thái Cổ Thánh nhân truy sát, lên trời không lối, xuống đất không cửa.
"Không không không, đây chỉ là chuyện nhỏ, có thể thành công hay không còn phải đến sào huyệt Huyễn tộc mới xác định được, nếu không có cơ hội thì ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ."
Hạ Bình xua xua tay, ra hiệu Thanh Ngưu không cần lo lắng.
Hắn cũng không phải kẻ không có não, tự nhiên biết địa bàn của Huyễn tộc xứng danh là đầm rồng hang hổ.
Tuy nhiên hắn tự tin như vậy cũng không phải không có lý do, trước hết chính là pháp bảo Vô Tướng Mặt Nạ trên người hắn, có thể biến hóa thành chư thiên sinh linh, giống như đúc, còn mạnh hơn cả bản mệnh thần thông của Huyễn tộc, dù là Thái Cổ Thánh nhân cũng không phát hiện ra được.
Cho nên, hắn cũng không lo lắng thân phận của mình bị tiết lộ ra ngoài.
Thứ hai là trên người hắn còn có Nguyện Vọng La Bàn, nếu thật sự đến thời khắc vạn bất đắc dĩ, hắn cũng sẽ tìm ra một con đường an toàn để chạy thoát.
Có vô số hậu thủ, Hạ Bình tự nhiên không lo lắng bản thân sẽ chết trong sào huyệt Huyễn tộc.
"Nếu chủ nhân đã có kế hoạch rồi, vậy thì ta không cần nhiều lời nữa."
Thanh Ngưu gật gật đầu, biết Hạ Bình đã quyết định, liền không khuyên nữa.
---❊ ❖ ❊---
Một ngày sau.
Hạ Bình thông qua không gian thông đạo, hắn trước tiên quay trở về Viêm Hoàng Tinh nằm ở Bắc Vũ Trụ, rồi đi ra từ khu vực cấm không gian phong bạo nơi Viêm Hoàng Tinh tọa lạc, tiếp đó đi tới sào huyệt Huyễn tộc mà Batti đã nói.
Lộ trình như vậy đã tiết kiệm cho hắn rất nhiều thời gian di chuyển, bằng không mà nói, chỉ riêng việc dựa vào phi thuyền, từ Nam Vũ Trụ trở về Bắc Vũ Trụ, ít nhất cũng cần mất vài tuần thời gian. Nếu không phải phi thuyền cấp Thánh thì thời gian cần thiết còn dài hơn nữa.
Rất nhanh, Chúng Tinh Hào đã tới một tinh vực hẻo lánh ở Bắc Vũ Trụ, xung quanh hoang vu không bóng người, khắp nơi đều là những tinh cầu hoang phế dày đặc, không có bất kỳ sự sống nào tồn tại, giống như một vùng cấm sinh mệnh, không có bất kỳ phi thuyền nào đi ngang qua đây.
Hơn nữa xung quanh thỉnh thoảng lại có không gian phong bạo thổi tới, môi trường vô cùng ác liệt.
"Chính là nơi này sao?!" Hạ Bình hỏi Batti bên cạnh.
Batti gật đầu: "Không sai, chính là ở đây, nhưng Huyễn Giới nằm sâu trong không gian thứ nguyên, cần phải tìm thấy ba động không gian độc đáo của Huyễn Giới, mới có thể tìm thấy đại môn mở ra Huyễn Giới." Hắn cho biết đây là thủ đoạn độc môn của Huyễn tộc.
"Có ý tứ."
Hạ Bình nheo mắt lại, lập tức vận dụng Địa Ngục Kim Ô Nhãn, nhìn thấu mọi hư ảo.
Dưới Địa Ngục Kim Ô Nhãn, giống như mắt của chúa tể, cao cao tại thượng, thấu thị vạn vật, phương viên nghìn tỷ cây số đều rõ ràng tường tận, nhìn thấy tận lông tơ, xung quanh xuất hiện những tầng không gian đan xen dày đặc.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy sâu bên trong vô số tầng không gian đan xen, xuất hiện một điểm sáng màu trắng, lấp lánh không ngừng, tỏa ra từng đợt hơi thở hư ảo, tựa như đại môn không gian của một thế giới.
"Không sai rồi, chính là nơi này."
Nghĩ đến đây, Hạ Bình không do dự, trước tiên biến hóa thành dáng vẻ của Batti, thân hình hắn lóe lên, lập tức chui vào điểm sáng màu trắng này.