Lại qua mấy ngày.
Hạ Bình mới rốt cuộc hoàn toàn khống chế được huyết mạch Địa Ngục Kim Ô của bản thân, thu lại tất cả huyết mạch chi lực vào trong cơ thể, không để nó tản ra ngoài gây ảnh hưởng đến các sinh vật và vật chất khác.
Lúc này, dị biến của đám ác ma trong toàn bộ Địa Ngục Thiêu Đốt cũng đã kết thúc, bọn chúng đều trở thành quyến thuộc của Địa Ngục Kim Ô, dị biến có lớn có nhỏ.
Tóm lại, mỗi sinh vật địa ngục đều nhận được sự thăng tiến ở các mức độ khác nhau.
Thậm chí có chín tên ác ma địa ngục bị kẹt ở đỉnh phong Lôi Kiếp, cũng vì chuyện này mà lập tức đạt được đột phá và tiến hóa, hiên ngang trở thành ác ma cảnh giới Bất Hủ sơ kỳ.
Bọn chúng đều trở thành thống lĩnh của Hạ Bình tại Địa Ngục Thiêu Đốt, chịu trách nhiệm thống lĩnh vô số ác ma địa ngục.
Vốn dĩ theo huyết mạch và tư chất của bọn chúng thì không thể tấn thăng lên Bất Hủ, nhưng nhờ quan hệ huyết mạch Địa Ngục Kim Ô của Hạ Bình, khiến huyết mạch trong cơ thể bọn chúng thăng cấp, trong nháy mắt đạt được đột phá.
Điều này giống như trong nháy mắt nâng cao thiên tư của bọn chúng lên gấp mấy chục lần vậy, như thế đột phá trở nên dễ dàng hơn quá nhiều.
Cho nên, những ác ma Bất Hủ này kẻ nào kẻ nấy trung thành tuyệt đối, đã chết tâm chết dạ hiệu trung với Hạ Bình.
"Cũng đến lúc tìm địa ngục vị diện mới rồi."
Hạ Bình không hề quên mục đích lần này mình đến Địa Ngục Thiêu Đốt, khiến huyết mạch trong cơ thể tiến thêm một bước là niềm vui ngoài ý muốn, nhưng mục đích chính của hắn vẫn là tấn thăng đến cảnh giới Cận Cổ Thánh Nhân.
Vì mục đích này, hắn cần tìm được địa ngục vị diện mới, trảm sát càng nhiều ác ma Cận Cổ, luyện hóa thành Không Gian Quả.
"Luna."
Nghĩ tới đây, ý niệm hắn khẽ động, lập tức liên lạc với Luna.
"Chủ nhân."
Cảm nhận được tâm linh truyền âm của Hạ Bình, thân hình Luna chợt lóe, lập tức đi tới trước mặt Hạ Bình.
"Địa ngục vị diện mới kia ở nơi nào? Tên là gì?" Hạ Bình hỏi.
Luna suy nghĩ một chút: "Thi thể trùng phân thân của ta đã tới địa ngục vị diện đó, cũng nhận được một số tình báo, địa ngục vị diện kia dường như gọi là Địa Ngục Tiêu Thổ, diện tích của nó ít nhất lớn gấp ngàn lần Địa Ngục Thiêu Đốt.
Cho nên ác ma ở Địa Ngục Tiêu Thổ cũng mạnh hơn Địa Ngục Thiêu Đốt rất nhiều, tại Địa Ngục Thiêu Đốt trước kia chỉ có thể đản sinh ác ma Bất Hủ, nhưng tại Địa Ngục Tiêu Thổ lại có thể đản sinh đại lượng ác ma Bất Hủ, thậm chí là ác ma Cận Cổ.
Hơn nữa nó cách Địa Ngục Thiêu Đốt cũng không phải là rất xa, đại khái chỉ có khoảng cách mười vạn năm ánh sáng, sở dĩ vẫn luôn không phát hiện ra, là bởi vì địa ngục phong bạo trong hư không quá đáng sợ, những ác ma này căn bản không cách nào rời khỏi Địa Ngục Tiêu Thổ."
Thực tế, giữa địa ngục vị diện và vị diện không hề có bất kỳ sự giao lưu nào, đôi khi không nhất định là do khoảng cách quá xa xôi, mà là vì giữa bọn chúng thổi qua địa ngục phong bạo khủng bố, phong bạo như thế cho dù là Cận Cổ Thánh Nhân cũng có thể dễ dàng bị xé nát.
Đối với ác ma bình thường thì càng không cần phải nói, mảnh hư không này quả thực chính là tuyệt địa, cho nên đông đảo ác ma cũng đành ở lại trong "một mẫu ba phần đất" thuộc về chính mình, không dễ dàng rời đi.
Chỉ có thi thể trùng phân thân bất tử bất diệt của Luna mới có thể dễ dàng thăm dò địa ngục vị diện bốn phương tám hướng, dù cho gặp phải địa ngục phong bạo cũng sẽ đi theo bão táp cùng tiến lên, ngược lại còn có thể đẩy nhanh tốc độ thăm dò của thi thể trùng.
"Có ác ma Cận Cổ? Xem ra Địa Ngục Tiêu Thổ kia thật là một nơi tốt."
Nghe nói vậy, mắt Hạ Bình lập tức sáng lên, nếu có thể chinh phục Địa Ngục Tiêu Thổ kia, tất sẽ có thể mang lại cho mình chỗ tốt khổng lồ, luyện hóa ra nhiều Không Gian Quả hơn.
Đương nhiên, tình báo cụ thể của Địa Ngục Tiêu Thổ thế nào, vẫn cần hắn tự mình đi tới Địa Ngục Tiêu Thổ thăm dò một phen.
"Vậy được, chúng ta lập tức đi tới Địa Ngục Tiêu Thổ."
Hạ Bình lập tức hành động, không hề do dự chút nào, dù sao ở lại Địa Ngục Thiêu Đốt cũng chẳng còn lợi ích gì nữa.
---❊ ❖ ❊---
Ngày thứ hai, Hạ Bình và Luna điều khiển Chúng Tinh Hào, lập tức rời khỏi Địa Ngục Thiêu Đốt, đi tới Địa Ngục Tiêu Thổ.
Oanh!
Một khi thoát ly Địa Ngục Thiêu Đốt, phi thuyền lập tức tiến vào hư không vô biên của thế giới địa ngục, cùng tinh không vũ trụ không khác nhau mấy, bốn phía đều là một mảnh hư vô, căn bản không nhìn thấy biên giới, cũng giống như hỗn độn vậy.
Hô hô!
Nhưng mảnh hư không này khắp nơi đều xuất hiện từng cái hắc động khủng bố, không biết kết nối đến nơi nào.
Từ sâu trong những hắc động này lại không ngừng thổi ra địa ngục quý phong màu đen, dọc đường quét ngang qua, không có bất kỳ quy luật nào, dường như mỗi một tấc phong bạo đều có thể hủy diệt tất cả, bất kỳ vật chất nào cũng đều bị chấn thành phấn vụn.
Nếu là đám ác ma tay không tấc sắt đi tới mảnh hư không này, trong khoảnh khắc sẽ bị địa ngục quý phong giảo sát, ngay cả cặn cũng không còn lại.
Bành bành bành!!!
Từng đạo phong nhận màu đen khủng bố từ trong hư không tập kích tới, hàng ngàn hàng vạn đạo, điên cuồng oanh kích lên trên Chúng Tinh Hào, mưu toan bổ nát phi thuyền này thành tro bụi.
Nhưng thân thuyền của cả con phi thuyền Chúng Tinh Hào tản ra từng tầng chướng bích màu xanh nhạt, giống như chướng bích không gian vậy, dễ dàng ngăn cản những không gian phong nhận này lại.
Cũng may Chúng Tinh Hào đã tấn thăng đến đẳng cấp Thượng phẩm Thánh Khí, lực phòng ngự cực kỳ cường đại, cho dù là những địa ngục quý phong này cũng không cách nào phá hủy Chúng Tinh Hào.
Cho dù có tổn thương nhẹ, cũng vì đặc tính bất tử của Thiên Tinh Đằng mà nhanh chóng tái sinh khôi phục.
"Ừm, cái này lại là cái gì?"
Đột nhiên, trong lòng Hạ Bình khẽ động, từ xa bỗng nhiên thổi tới từng tầng phong bạo màu xám, tản mát ra khí tức khiến lòng người kinh sợ, dường như đóng băng mảnh hư không này, vô thanh vô tức.
Cái này và địa ngục quý phong hoàn toàn khác biệt, không có bất kỳ sát thương vật lý nào, nhưng lại vô cùng quỷ dị, lực sát thương mạnh hơn.
"Chủ nhân, đây là Phệ Hồn Phong Bạo."
Luna ở địa ngục đã một thời gian rất dài, cũng đã hiểu biết rất nhiều thường thức về thế giới địa ngục: "Cũng là một trong những phong bạo khủng bố nhất của địa ngục hư không, vô hình vô ảnh, xuyên thấu tất cả vật chất, hủy diệt linh hồn của tất cả ác ma. Một vài ác ma cường đại không sợ địa ngục quý phong, nhưng lại sợ hãi Phệ Hồn Phong Bạo này, một khi gặp phải, tất chết không nghi ngờ."
Ầm ầm ầm.
Nói thì chậm khi đó thì nhanh, đoàn Phệ Hồn Phong Bạo này oanh sát tới, che trời lấp đất, trong nháy mắt đã bao bọc lấy Chúng Tinh Hào, ba động linh hồn thấm qua tất cả vật chất kia mưu toan thẩm thấu Chúng Tinh Hào, trực tiếp tấn công sinh linh trong bản thể phi thuyền.
Nhưng ba động quỷ dị này lại bị lớp kim loại màu bạc trắng mỏng manh trên bề mặt phi thuyền ngăn cản lại, đó là Địa Hồn Mật Ngân! Có thể cách ly tuyệt đại bộ phận tấn công linh hồn.
"Ngăn cản được rồi?!"
Nhìn thấy tình huống này, Hạ Bình ha ha cười lớn, tâm trạng vô cùng vui vẻ, hắn tiêu tốn đại lượng tích phân để đổi lấy vũ trụ mật bảo Địa Hồn Mật Ngân này, quả nhiên là rất hữu dụng.
Đây đích xác là vô thượng mật bảo có thể ngăn cản tấn công linh hồn, bị vô số Thánh Nhân thèm nhỏ dãi ba thước.
Nếu không có Địa Hồn Mật Ngân, đối mặt với Phệ Hồn Phong Bạo này, ước chừng cần dựa vào tu vi bản thân để chống đỡ cứng.
Nhưng có Địa Hồn Mật Ngân bao phủ phi thuyền, liền có thể dễ dàng ngăn cản lực lượng quỷ dị của Phệ Hồn Phong Bạo này, cách ly toàn bộ ba động linh hồn quỷ dị ở bên ngoài phi thuyền.
Hoàn toàn có thể nói, Chúng Tinh Hào không chỉ có thể hoành hành trong khu vực kỳ dị, cũng có thể hoành hành trong thế giới địa ngục, là một chiếc phi thuyền cường đại đủ để ngao du trong bất kỳ hiểm cảnh nào.