“Các ngươi thật sự là cận cổ ác ma sao? Sao lại yếu ớt đến mức độ này, ngay cả một tiếng chuông cũng không chịu nổi, các ngươi chắc không phải toàn là hàng giả đấy chứ?”
Hạ Bình chớp chớp mắt, dường như vô cùng khó hiểu nhìn Lực Ngưu Ma cùng các cận cổ ác ma khác.
Tên khốn này!
Ai là hàng giả chứ, cả nhà ngươi mới là hàng giả, ở chỗ này nói nhảm cái gì thế.
Nhìn thấy ánh mắt như thế của Hạ Bình, Lực Ngưu Ma cùng đám cận cổ ác ma tức giận đến mức thiếu chút nữa hộc máu, đây rốt cuộc là ánh mắt gì, tại sao nhìn qua lại giống như đang thương hại bọn chúng vậy.
Bọn chúng vô cùng cuồng nộ, hoàn toàn không thể giải thích được chuyện này, vì sao bọn chúng lại dễ dàng bị ác ma thần bí Phong Đô này đánh tan như vậy, đây quả thực là một chuyện vô cùng hoang đường.
“Giả cái đầu ngươi!”
Một tôn cận cổ ác ma nhảy dựng lên: “Thật sự là cuồng ngôn ngông cuồng, một tên bất hủ ác ma nho nhỏ mà cũng dám lớn lối với cận cổ ác ma, ngươi ngay cả chữ chết viết thế nào cũng không biết. Ngươi tưởng rằng dựa vào một kiện bảo vật cường hoành là có thể ở trước mặt chúng ta diễu võ dương oai, hoành hành không sợ hãi sao, ngươi đây đúng là si si tâm vọng tưởng tưởng.”
“Đồ ngốc.”
Hạ Bình khinh miệt nhìn đối phương, khinh thường một cái.
“Phong Đô, ngươi quá mức cuồng vọng rồi.”
Lại một tôn cận cổ ác ma giận dữ quát lên: “Ở trước mặt mười một vị cận cổ ác ma chúng ta, bất kỳ thủ đoạn nào của ngươi đều là vô tri, đều là cực kỳ buồn cười, làm bất cứ chuyện gì cũng chỉ là muối bỏ biển mà thôi.
Thủ đoạn duy nhất để ngươi giữ mạng bây giờ, chính là lập tức quỳ xuống, đầu hàng, hai tay dâng hiến kiện địa ngục pháp bảo này lên, nếu không đến lúc đó ngươi không chỉ chết không có chỗ chôn, mà toàn bộ ác ma lớn nhỏ trong thành Phong Đô đều phải chết, tất cả bạn bè thân thích mà ngươi quen biết đều sẽ chết không toàn thây, tru di cửu tộc.”
Sát khí trên người nó trào ra bốn phía, cực kỳ cuồng bạo, tàn bạo.
“Không cần nói nhảm nhiều nữa, bây giờ không phải là đấu đơn lẻ, mà là chiến tranh, phải không từ thủ đoạn nào cả.”
“Đúng, chúng ta cùng nhau ra tay, chặt đầu hắn xuống, cướp sạch mọi bảo vật trên người hắn.”
“Phong Đô, chỉ có cái chết mới là bến đỗ duy nhất của ngươi.”
Từng tôn cận cổ ác ma giận dữ hét lên liên hồi, bọn chúng có thể cảm nhận rõ ràng uy hiếp từ trên người Hạ Bình, nếu không đối phó cẩn thận, cùng nhau ra tay, nói không chừng bọn chúng sẽ bị giết chết vài tên.
Ầm ~
Bảy tám tôn cận cổ ác ma còn lại cùng hơn hai trăm vị bất hủ ác ma bộc phát ra khí thế tựa sơn mạch, gần như ngưng tụ thành thực chất, giống như Thái Sơn đổ xuống, trấn áp từng mảnh hư không rộng lớn vô tận.
Dường như mỗi một góc đều tràn ngập áp lực nặng nề như thủy ngân, không nơi để trốn, mặt đất này đều bị ép đến nứt toác, kêu có kèn kẹt, sinh ra vô số vết rách.
Vù vù vù!!!
Trong chớp mắt, từng tòa không gian lĩnh vực nghiền ép tới, giống như thế giới hư ảnh vậy, có lẽ là ngọn lửa, hoặc là lôi đình, hoặc là kiếm khí, hoặc là ma khí, mỗi một cỗ sức mạnh đều tràn ngập sức phá hoại cực hạn.
Có thể nói, những ác ma này đã hoàn toàn cuồng nộ, căn bản không muốn tiếp tục nói nhảm với Hạ Bình nữa, dốc hết toàn lực, muốn dùng một đòn sấm sét để tiêu diệt hoàn toàn Hạ Bình.
“Sao lại thế này, thực sự quá mạnh.”
“Chúng ta căn bản không phải đối thủ.”
“Nhiều cận cổ ác ma và bất hủ ác ma liên thủ như vậy, ai tới cũng phải chết.”
“Chết chắc rồi, lần này chúng ta thật sự chết chắc rồi, dù ai tới cũng không thể cứu nổi chúng ta.”
Bên trong thành Phong Đô, vô số ác ma nhìn thấy cảnh này, ai nấy đều run lẩy bẩy, run rẩy không ngừng, cảm nhận được cỗ sức mạnh vô song này, cho dù chỉ là một tia phong bạo không gian rò rỉ ra ngoài, cũng đủ để nghiền nát bọn chúng thành bột mịn.
Cho dù là ác ma đỉnh phong cận cổ, đối mặt với công kích như vậy, phỏng chừng cũng là chết không toàn thây.
Bọn chúng hoàn toàn không tìm thấy bất kỳ khả năng sống sót nào.
“Ra đây đi, Nhân Quả Chướng Bích!”
Hạ Bình vung tay một cái, lập tức kiện địa ngục pháp bảo Nhân Quả Thư trên người hắn liền bay vút lên từ người hắn, hóa thành một cuốn sách lớn màu kim ám.
Xào xạc...
Chỉ thấy vô số trang giấy của cuốn sách màu kim ám này lật giật, từ trên mỗi một phiến trang sách bay ra vô số văn tự địa ngục dày đặc, cuối cùng hình thành một bài địa ngục kinh văn vô thượng.
Những văn tự địa ngục, địa ngục kinh văn này ngưng tụ lại, nhanh chóng hình thành một tầng chướng bích năng lượng trong suốt, giống như vân rùa thời thượng cổ vậy, trong nháy mắt đã bao phủ toàn bộ thành Phong Đô, lan tràn khắp mọi ngóc ngách.
Thấp thoáng giữa lúc đó, bên trong sâu thẳm của lớp chướng bích trong suốt này, dường như hiện lên vô số pháp tắc nhân quả dày đặc, một cỗ khí tức nghịch chuyển sinh tử, luân hồi v.v... lan tỏa khắp mảnh hư không này.
Bùm bùm bùm!!!
Giây tiếp theo, công kích của những cận cổ ác ma cùng bất hủ ác ma này đồng thời oanh kích lên người Nhân Quả Chướng Bích này, tất cả thần thông lực lượng đều bùng nổ vào khoảnh khắc này.
Lập tức những thần thông lực lượng này liền bị Nhân Quả Chướng Bích bao vây lại, giống như rơi vào trong bọt biển vậy, tất cả sức mạnh đều bị Nhân Quả Chướng Bích thôn tính sạch sành sanh, không có bất kỳ sức mạnh nào rò rỉ ra ngoài.
“Có nhân tất có quả, có quả tất có nhân, giết người đền mạng, nhân quả luân hồi, đảo ngược chính phản!”
Hạ Bình hai tay kết ấn, đồng thời pháp lực bàng bạc trong cơ thể rót vào Nhân Quả Thư, thôi động lực lượng phản đòn của Nhân Quả Thư.
Vút vút vút!!!
Trong chớp mắt, Nhân Quả Chướng Bích khởi động lực lượng phản đòn, tất cả thần thông lực lượng đều quay đầu theo đường cũ, toàn bộ phản đòn hướng về phía những cận cổ ác ma và bất hủ ác ma này.
“Mẹ kiếp, rốt cuộc là chuyện gì xảy ra? Công kích của chúng ta sao lại bị phản đòn trở về, đây là trò đùa gì vậy?” Một tôn cận cổ ác ma trợn mắt há mốc miệng, hoàn toàn không dám tin vào mắt mình.
Nói thật, nó sống qua tuế nguyệt vô số năm, chưa từng thấy qua bất kỳ sức mạnh nào có thể phản đòn sức mạnh của chính mình trở lại, tối đa cũng chỉ là triệt để tiêu cựu, hoặc là né tránh mà thôi.
Thế nhưng hiện tại tất cả thần thông mà bọn chúng oanh sát qua, đều trả lại hết lên người mình, giống như đây là nhân quả báo ứng vậy.
Đây không phải thần thông gì cả, mà đã là lực lượng pháp tắc thuần túy nhất, ẩn chứa lực lượng bản chất của địa ngục.
“Đây rốt cuộc là địa ngục pháp bảo gì, vậy mà có thể phản đòn công kích của chúng ta, cứ tiếp tục thế này, còn ai là đối thủ của hắn nữa. Hơn nữa không phải hắn chỉ có một món pháp bảo thôi sao? Sao lại xuất hiện món thứ hai chứ?” Một đám bất hủ ác ma đều ngơ ngác.
Sở hữu một kiện địa ngục pháp bảo cường đại đã đủ khiến người ta ghen tị đến mức phát cuồng rồi, nhưng tên nhóc này lại còn có kiện địa ngục pháp bảo thứ hai, thậm chí còn mang theo lực lượng phản đòn.
Có thể nói có trong tay kiện pháp bảo này, có thể phản đòn tất cả thần thông lực lượng, quả thực là ở vào thế bất bại.
“Tránh ra, mau chóng tránh ra, nếu không thì chỉ có con đường chết.”
Vào đúng lúc này, một tôn cận cổ ác ma thét chói tai, sắc mặt trắng bệch.
Nó có thể cảm nhận được chỗ đáng sợ của cỗ sức mạnh này, bởi vì cỗ sức mạnh này chính là do bọn chúng dốc hết toàn lực, vì để tiêu diệt Hạ Bình mà triển khai ra, không ai hiểu rõ uy lực của công kích như vậy hơn bọn chúng.
Đã lực lượng như vậy có thể tiêu diệt tất cả cận cổ ác ma, vậy thì tự nhiên cũng có thể tiêu diệt toàn bộ bọn chúng.
Nói thật, có thể chế tạo ra bom nguyên tử, không có nghĩa là bọn chúng có đầy đủ sức mạnh để chống đỡ bom nguyên tử.
Đáng tiếc vào khoảnh khắc này, đã quá muộn rồi, bởi vì tốc độ phản đòn vượt xa tưởng tượng của bọn chúng, khi bọn chúng vẫn còn đang kinh ngạc đến ngây người, vô số thần thông lực lượng đã xé rách hư không, oanh sát tới.