"Ồ, là Dương Vĩ à, thật là trùng hợp, cậu cũng tới nhà ăn dùng cơm sao." Hạ Bình chào Dương Vĩ một tiếng.
Dương Vĩ nghiến răng nói: "Đây không phải trùng hợp, tôi là cố ý tới tìm cậu."
"Cố ý tìm tôi, tìm tôi làm gì?" Hạ Bình chớp chớp đôi mắt thuần khiết.
Tìm cậu làm gì?!
Thấy tên này cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, mũi Dương Vĩ suýt nữa tức đến lệch cả sang một bên, hắn giận dữ nói: "Đừng có giả vờ giả vịt với tôi, đừng tưởng tôi sẽ quên chuyện xảy ra trên lớp vừa rồi!"
Hắn trừng mắt nhìn Hạ Bình, thực sự hận không thể ăn tươi nuốt sống tên này, chính vì tên khốn vô sỉ này đặt cho hắn biệt hiệu, khiến cho sau khi hắn trở về lớp, đều phải nhận những ánh mắt khác thường từ các bạn học khác.
Cảm giác này vô cùng khó chịu, giống như hắn đã trở thành loài động vật quý hiếm nào đó vậy, nghe tiếng xì xào bàn tán của các bạn học xung quanh, hắn đều cảm thấy như họ đang cười nhạo mình.
Cho nên, hắn càng thêm căm hận Hạ Bình, không đánh cho tên khốn này một trận tơi bời, khó mà tiêu tan nỗi hận trong lòng hắn.
"Chuyện xảy ra trên lớp hôm nay?" Hạ Bình dường như nhớ ra, "Hóa ra là vậy, cậu muốn tới xin lỗi tôi, thực ra không cần khách sáo như thế, tôi không để bụng chuyện đó đâu."
Cậu ta phẩy phẩy tay, lộ ra dáng vẻ rất rộng lượng.
"Ai thèm tới xin lỗi cậu, đừng có ở đây nằm mơ giữa ban ngày!" Dương Vĩ tức đến mức lỗ mũi bốc khói, tên này châm chọc hắn, đặt biệt hiệu cho hắn, khiến hắn chịu sự sỉ nhục cực lớn, bị bạn học cười nhạo.
Hắn còn chưa bắt tên này xin lỗi mình, tên khốn này vậy mà đã tự cho rằng hắn muốn xin lỗi cậu ta, thằng nhãi này tự phụ cũng phải có giới hạn thôi chứ.
"Không phải xin lỗi thì cậu tới đây làm gì, chẳng lẽ còn muốn mời tôi ăn cơm?" Hạ Bình chớp chớp mắt.
Đánh rắm, ai thèm mời tên vô sỉ như ngươi ăn cơm, hắn dù có lấy cơm thừa canh cặn cho chó ăn, cũng không mời tên khốn như ngươi ăn, Dương Vĩ tức đến mức không nói nên lời, hắn hoàn toàn không biết phải giao tiếp với tên khốn này thế nào.
"Câm mồm!"
Lúc này, một nam thanh niên cao hai mét, vạm vỡ tựa như một con gấu đen đi ra, giống như một ngọn núi nhỏ, mang đến cảm giác áp bách chết người.
Hắn nhìn chằm chằm Hạ Bình, cười lạnh nói: "Ngươi tưởng quanh co lòng vòng là có thể che đậy lỗi lầm của mình sao? Thành tích học tập không ra sao, ngược lại học được thói miệng lưỡi sắc bén."
"Lẽ nào cha mẹ ngươi chưa từng dạy ngươi thế nào là lễ phép? Tùy tiện đặt biệt hiệu cho người khác, sỉ nhục bạn học trên lớp, đây chính là gia giáo của ngươi sao?!"
Lời lẽ của hắn vô cùng ác độc.
"Mười tám năm cuộc đời, cha mẹ tôi chỉ dạy tôi một việc, đó chính là ăn miếng trả miếng!" Hạ Bình nheo nheo mắt, nhìn chằm chằm gã tráng hán cao hai mét này.
Tráng hán nắm chặt nắm đấm, kêu rắc rắc, lộ ra hàm răng trắng dã dữ tợn: "Có chút ý tứ, vậy mà còn dám ăn miếng trả miếng, gan cũng lớn thật, nhưng mà không biết ngươi có bản lĩnh đó hay không."
"Võ giả chúng ta giải quyết mâu thuẫn rất đơn giản, đó chính là đánh, kẻ mạnh làm tôn! Ngươi cùng ta lên Phi Long Đài đánh một trận, chỉ cần ngươi thắng được ta, chuyện này coi như xóa bỏ, chúng ta cũng sẽ không tìm ngươi gây phiền phức nữa, ngươi thấy thế nào?"
Đánh một trận?!
Hạ Bình ánh mắt lóe lên, bởi vì thế giới này võ học hưng thịnh, mỗi học sinh đều hiểu võ thuật, hơn nữa học sinh trẻ tuổi ai nấy đều khí huyết phương cương, không hợp ý là động thủ, dẫn đến trường học thường xuyên xảy ra xung đột nghiêm trọng.
Để giải quyết việc này, nhà trường đã thiết lập Phi Long Đài, để học sinh có mâu thuẫn quang minh chính đại đánh nhau, giải tỏa hỏa khí trong cơ thể, tất nhiên cũng có một số học sinh vì muốn giao lưu chiêu thức mà lên Phi Long Đài.
Chính vì thế, tư đấu (đánh nhau riêng) không được nhà trường cho phép, nghiêm cấm nghiêm ngặt, một khi bị phát hiện, bất kể thân phận thế nào, lập tức sẽ bị khai trừ, đuổi khỏi trường.
Bởi vậy gã tráng hán này cũng không dám quang minh chính đại tìm Hạ Bình gây chuyện, chỉ có thể mời hắn lên Phi Long Đài, phân cao thấp.
Mà sự việc một đám người tìm Hạ Bình gây chuyện, rất nhanh cũng bị các bạn học xung quanh phát hiện, đều nhao nhao nhìn về phía này.
"Mau nhìn, có người muốn lên Phi Long Đài đánh nhau, có trò hay để xem rồi."
"Gã tráng hán cao hai mét kia không phải là Hùng Bá Thiên sao? Vậy mà có người bị hắn tìm gây phiền phức, người đó đúng là xui xẻo."
"Hùng Bá Thiên?! Chính là tên học sinh lớp 12, biệt hiệu Gấu Đen, sở hữu thiên sinh thần lực, một quyền oanh ra, lực vượt ngàn cân, tu vi đạt tới Võ Đồ ngũ trọng thiên cường giả đó sao?!"
"Không sai, chính là con Gấu Đen đó, hắn mà nổi điên lên thì vô địch thủ, từng có mấy học sinh xảy ra xung đột với hắn, lên Phi Long Đài, kết quả bị đánh gãy năm sáu cái xương sườn, suốt một tháng sinh hoạt không thể tự lo liệu."
"Đúng, việc này tôi cũng từng nghe qua, nghe nói còn có một học sinh để lại bóng ma tâm lý, vì vậy mà đã bỏ học."
"Thật kinh khủng, thằng nhóc đó bị Hùng Bá Thiên nhắm trúng, đúng là xui xẻo tám kiếp."
Rất đông học sinh nghị luận sôi nổi, nhìn biểu cảm của Hạ Bình, đều là dáng vẻ hả hê khi thấy người khác gặp họa.
"Sao thế? Sợ rồi à?"
Hùng Bá Thiên bóp bóp nắm đấm, nhìn Hạ Bình với vẻ nửa cười nửa không: "Nếu như bây giờ ngươi quỳ xuống cầu xin tha thứ, chui qua háng ta, ta cũng không phải là không thể tha thứ cho ngươi một lần. Tất nhiên, chỉ một lần thôi, nếu ngươi còn không phục, ta sẽ gặp một lần đánh một lần, đánh cho ngươi ba tháng sinh hoạt không thể tự lo liệu."
"Sợ?" Hạ Bình cười, "Tôi sẽ sợ cái tên thằng đần to xác như cậu sao?!"
Thằng đần to xác?!
Học sinh xung quanh đều ngây người, ngay cả Dương Vĩ cũng ngây người, tên này rốt cuộc có biết mình đang nói gì không vậy? Hùng Bá Thiên là võ giả Võ Đồ ngũ trọng thiên, sở hữu thiên sinh thần lực, vũ lực hung hãn đến mức rối tinh rối mù.
Thế mà tên khốn này lại dám nói người ta Hùng Bá Thiên chỉ là thằng đần to xác, thằng nhóc này điên rồi sao?!
"Hạ Bình!"
Hùng Bá Thiên tức đến mức lỗ mũi bốc khói, hai mắt đỏ ngầu, từ trước tới nay chưa từng có ai dám gọi mình là thằng đần to xác, một người cũng không, nếu thực sự có, đã sớm bị hắn tiễn đi bệnh viện cấp cứu rồi.
Nhưng thằng nhóc này lại dám nói như vậy, đúng là không biết sống chết.
"Đồng ý lên Phi Long Đài với ngươi cũng không tính là chuyện gì, nhưng người liên quan chính lại là Dương Vĩ, hắn có đồng ý không?"
Hạ Bình thản nhiên nói.
Dương Vĩ lập tức nói: "Tôi đồng ý, chỉ cần cậu đồng ý với Hùng đại ca, thì chuyện này coi như xóa bỏ, chúng tôi tuyệt đối sẽ không tới tìm cậu gây phiền phức nữa."
Đối với chuyện này, hắn thực sự cầu còn không được, tên khốn vô sỉ này nên lên Phi Long Đài bị người ta dạy dỗ một trận cho ra trò, tóm lại nhìn tên này càng thê thảm càng tốt, như vậy hắn mới hài lòng.
Mặc dù không phải chính hắn ra tay, nhưng đây cũng coi như là báo thù cho hắn.
"Được thôi, tôi đồng ý, thời gian định vào lúc nào?" Hạ Bình hỏi, cậu ta cũng không mấy để tâm tới chuyện này, dường như muốn nhận được lợi ích trong Siêu Cấp Cừu Hận Hệ Thống, thì cần phải có điểm cừu hận.
Mà những điểm cừu hận này cũng chỉ có thể có được trên người kẻ địch, cơ hội gây dựng số lượng lớn kẻ địch như thế này, tất nhiên là càng nhiều càng tốt, như vậy cậu mới có thể thu hoạch được lượng lớn điểm cừu hận.
"Rất tốt."
Hùng Bá Thiên nhìn chằm chằm Hạ Bình: "Cứ định vào bốn giờ rưỡi chiều đi, vừa đúng nửa tiếng sau khi tan học, hy vọng đến lúc đó ngươi đừng chạy, nếu không ta sẽ rất tức giận, hậu quả rất nghiêm trọng."
Nói xong, hắn cảnh cáo nhìn Hạ Bình một cái, rồi dẫn Dương Vĩ và những người khác rời khỏi nhà ăn.