Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 60 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 31
Không chết không ngừng!

❊ ❊ ❊

Đúng lúc Hạ Bình đang định đi tới nhà ga để rời khỏi Hắc Nguyệt Thành, bỗng nhiên trong đầu vang lên tiếng nhắc nhở của hệ thống: "Có người nảy sinh hận ý không chết không ngừng đối với ký chủ, thưởng một ngàn điểm hận thù."

Cái gì?!

Nghe thấy âm thanh này, Hạ Bình giật nảy mình. Rốt cuộc là kẻ nào mà lại nảy sinh mối hận thù không chết không ngừng với hắn? Hình như hắn đâu có làm gì xấu xa, chỉ là giải quyết mấy tên điên trong giới hắc đạo mà thôi. Lẽ nào là do hắn đã giết gã thanh niên mặc đồ trắng kia?

Hắn lập tức nghĩ đến gã thanh niên mà mình vừa chém giết, đối phương nhìn qua là biết không phú thì quý, tuyệt không phải người bình thường. Giờ đối phương bị hắn giết, chắc chắn sẽ rước lấy phiền phức lớn.

Nhưng Hạ Bình không ngờ tới, lại có người vì thế mà nảy sinh hận ý, muốn không chết không ngừng.

"Quả nhiên, tình hình thực sự có chút không ổn."

Hạ Bình cẩn thận từng li từng tí đi về phía nhà ga. Khi đi tới một con hẻm sắp gần tới nhà ga, hắn lập tức phát hiện đám tay chân hắc đạo tuần tra xung quanh nhiều gấp năm sáu lần so với trước.

Hắn nhìn rõ từng gã đàn ông mặc đồ đen, người nào người nấy cao lớn vạm vỡ, đeo kính râm, đi lại khắp nơi xung quanh nhà ga, gần như phủ kín mọi ngóc ngách, trông chẳng khác nào quân nhân, canh phòng nghiêm ngặt.

Phàm là hành khách nào tới gần nhà ga, đều bị những gã áo đen này chặn lại, lục soát đồ đạc trên người, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới cho lên tàu, cho phép rời đi.

Một khi có bất kỳ vấn đề gì, lập tức bắt giữ, tra tấn dã man.

"Xem ra đúng là đã rước lấy rắc rối lớn rồi, e rằng thân phận của gã thanh niên đã chết kia không hề đơn giản." Hạ Bình nheo mắt, đồng thời vận dụng Thiên Địa Thị Thính Đại Pháp, cảm nhận tình hình xung quanh.

Hắn lập tức phát hiện, không chỉ ở nhà ga mà ngay cả khu vực lân cận cũng rải rác không ít kẻ mặc áo đen đang ẩn nấp. Bọn chúng đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, chằm chằm nhìn từng người qua đường, tuyệt đối không bỏ sót bất kỳ nhân viên tình nghi nào.

Rất nhanh, Hạ Bình phát hiện có mấy gã áo đen đang trò chuyện gần đó.

"Chậc chậc, đúng là trận thế lớn, đã lâu rồi chưa thấy cảnh tượng như thế này."

"Chứ còn gì nữa? Nghe nói Trịnh chủ quản nổi trận lôi đình, đã vận dụng quyền hạn cao nhất của mình, huy động thành viên toàn công ty, thậm chí còn ra lệnh cho cả thành viên vòng ngoài, nhất định phải bắt sống bằng được tên hung thủ đó. Ai bắt được sẽ có trọng thưởng."

"Cũng bình thường thôi, con trai mình bị người ta giết chết, ai mà chẳng giận dữ?!"

"Chậc chậc, hung thủ chết chắc rồi. Trịnh chủ quản đã lên tiếng, một khi bắt được hung thủ, lập tức băm vằm ra muôn mảnh, thậm chí còn phải truy ra danh tính, tru di cửu tộc hắn."

"Thật độc ác, lại còn liên lụy cả người nhà, nhưng đây chính là kết cục khi đắc tội với Hắc Hùng Công Ty chúng ta."

"Đúng vậy, dám giết người của Hắc Hùng Công Ty ta mà còn có thể bình an vô sự rời đi, không có lấy một ai!"

"Lanh lợi chút đi, đừng để hung thủ chạy thoát."

"Đương nhiên, tao vẫn luôn để mắt tới, tuyệt đối sẽ không bỏ qua bất kỳ kẻ tình nghi nào."

Nghe những lời này, sắc mặt Hạ Bình lập tức trầm xuống. Hắn không ngờ người của Hắc Hùng Công Ty lại độc ác như vậy. Nếu thân phận thật sự của hắn bị đối phương phát hiện, chắc chắn sẽ mang lại phiền phức to lớn cho người nhà.

May mắn là hắn đã chuẩn bị trước, dùng mặt nạ da người để thay đổi dung mạo, đối phương không thể nào phát hiện ra thân phận của hắn, trừ khi hắn sơ suất bị đối phương bắt được.

"Người của Hắc Hùng Công Ty chắc chưa từng thấy mặt ta, mấy lần ra tay trước đó ta đều rất cẩn thận." Hạ Bình nheo mắt suy nghĩ: "Nhưng muốn bình an vô sự lên tàu là chuyện gần như không thể. Một khi tới gần đoàn tàu, Hoàng Kim Dược Tề cùng bí tịch trên người ta sẽ lập tức bị phát hiện."

Nếu hắn vứt bỏ những thứ này, đương nhiên có thể chạy thoát an toàn, nhưng hắn không nỡ, không muốn để những thứ này rẻ rúng rơi vào tay người khác, cho nên hắn muốn một phương pháp vẹn cả đôi đường.

"Đúng rồi, ta phải xem xem hệ thống thương thành có thứ gì có thể thoát khỏi tình cảnh khó khăn trước mắt không." Hạ Bình trong lòng khẽ động, lập tức mở hệ thống thương thành trong đầu ra, xem xét vật phẩm trên đó.

Lần tra cứu này kéo dài nửa tiếng đồng hồ, cuối cùng hắn cũng tìm được một thứ hữu dụng.

Ẩn Hình Đan, giá trị một ngàn hai trăm điểm hận thù!

Loại đan dược này có hiệu quả đặc biệt, một khi nuốt xuống, lập tức có thể thu liễm hơi thở trên người, ẩn vào hư vô, sinh linh xung quanh hoàn toàn không thể nhận ra sự tồn tại của bản thân, hiệu quả trong một tiếng đồng hồ.

Nếu dùng loại đan dược này, hắn có thể dễ dàng rời khỏi nơi này.

Thế nhưng Hạ Bình lại thấy đau lòng muốn chết, đây là trọn vẹn một ngàn hai trăm điểm hận thù đấy, hắn tích góp bấy lâu nay, cho tới bây giờ cũng chỉ có hơn một ngàn điểm hận thù mà thôi.

Chỉ riêng việc đổi lấy viên đan dược này đã tổn thất hơn phân nửa, hắn sao có thể cam tâm?!

"Không được, tuyệt đối không thể tha cho Hắc Hùng Công Ty như vậy được. Bọn chúng đã dồn ta vào bước đường cùng, phái nhiều người tới truy sát ta như thế, nếu không báo đáp lại tấm chân tình này của Hắc Hùng Công Ty, chẳng phải là tỏ ra ta rất không biết lễ phép sao?"

Đôi mắt Hạ Bình lóe lên tia sáng, trong đầu lập tức vạch ra đủ loại kế hoạch. Hắn nhất định phải khiến Hắc Hùng Công Ty bị tổn thất nặng nề thì mới cam lòng rời khỏi Hắc Nguyệt Thành, nếu không thì hắn nuốt không trôi cục tức này.

---❊ ❖ ❊---

Một tiếng sau, tầng một tòa nhà Hắc Hùng Công Ty.

Trịnh Thành cùng thuộc hạ của hắn là Tống Huy, và mấy tên tâm phúc đều đang đứng ở đại sảnh tầng một, sắc mặt bọn họ cực kỳ âm trầm, tựa như mây đen bao phủ, bầu không khí hết sức áp chế.

"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?"

Trịnh Thành trừng mắt nhìn thuộc hạ, cơn giận bùng phát: "Một tiếng rồi, một tiếng trôi qua rồi các người có biết không? Các người vậy mà chẳng tìm ra chút manh mối nào, công ty nuôi lũ phế vật như các người để làm gì!"

Hắn không thể tin nổi sự thật này, rõ ràng đã vận dụng tài nguyên của cả công ty, vạn người xuất động, bao vây khu vực này kín không kẽ hở. Theo logic bình thường, cho dù là con ruồi cũng không bay ra nổi.

Thế nhưng không tìm thấy, bọn họ chẳng tìm được cái gì cả, hung thủ tựa như đã tàng hình, biến mất không dấu vết.

"Xin lỗi."

Tống Huy cười khổ nói: "Chủ quản, chúng tôi thực sự đã cố hết sức rồi, toàn bộ nhân mã xuất động, thậm chí lục soát từng người qua đường, nhưng đều không thu hoạch được gì. Tựa như tên kia bốc hơi khỏi nhân gian vậy, trước đó còn có thể tìm ra chút manh mối, nhưng nửa tiếng trước tên kia đã biến mất không dấu vết."

"Tôi dám đoán, tên đó chắc chắn có đồng bọn, hơn nữa thế lực cũng không hề đơn giản."

Những người khác cũng gật đầu, không có sự giúp đỡ của đồng bọn, muốn thoát khỏi sự truy đuổi của bọn họ là chuyện không thể.

"Đồ ăn hại, toàn là lũ ăn hại!"

Trịnh Thành tức giận không thôi, tính khí cực kỳ nóng nảy, nhưng hắn cũng biết Hắc Nguyệt Thành không chỉ có mỗi Hắc Hùng Công Ty là thế lực hắc đạo, cũng có vô số bang phái mạnh hơn Hắc Hùng Công Ty.

Nếu nhân vật của những bang phái đó ra tay giúp đỡ, thì dù là Hắc Hùng Công Ty cũng đành bó tay, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Nhưng Hắc Hùng Công Ty có thể ngậm bồ hòn, còn Trịnh Thành hắn thì tuyệt đối không!

"Chủ quản."

Bỗng nhiên, Tống Huy kinh hãi nhìn về phía trước, giơ ngón tay, run rẩy chỉ vào cửa đại sảnh: "Mau nhìn kìa, ở đó có một tờ giấy trắng, viết vài dòng chữ."

[Dịch từ bản vi] ChuongId:13
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »