Thần cấp đại ma đầu

Lượt đọc: 3316 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 861
Võ đạo không gian

❊ ❊ ❊

“Ừm? Tại sao không vào được?”

Hạ Bình tiến lên, đi đến trước cửa lớn của võ đạo không gian. Cậu đưa tay đẩy thử, phát hiện cánh cửa không gian này đóng chặt, vô cùng kiên cố, dù dùng bao nhiêu sức lực cũng không thể lay chuyển lấy nửa phần.

“Đương nhiên là không vào được rồi.”

Miêu Tiên Nhân cười khẽ: “Bây giờ nhóc chỉ là một hộ khẩu đen, không có tài khoản mạng ảo, sao có thể vào được? Muốn vào thì trước tiên phải tạo tài khoản mạng ảo đã.”

“Nhưng nhóc cũng đừng lo, chủ nhân sớm đã nghĩ tới điểm này, nên khi còn sống đã chuẩn bị rất nhiều hồ sơ danh tính giả, nhóc có thể dựa vào những hồ sơ này để đăng nhập vào mạng ảo vũ trụ.”

Nó vung tay lớn, ngay lập tức trước mặt Hạ Bình hiện ra một trang giao diện ảo, trên đó có rất nhiều thông tin hộ tịch. Nơi sinh là Lăng Vân Quốc, Hắc Thổ Tinh, Trấn Viễn Thành, mười chín tuổi, cha mẹ đều mất, xuất thân từ cô nhi viện, vân vân.

Thông tin bên trên thậm chí còn có cả dữ liệu về quá trình Hạ Bình ra đời, lớn lên, học tập, không khác gì một người Hắc Thổ Tinh thật sự. Bất cứ ai đến điều tra cũng không thể tìm ra bất kỳ sơ hở nào.

Cái gọi là Lăng Vân Quốc dường như là một đế quốc vũ trụ khổng lồ ở gần Vân Tiêu Giới, kiểm soát ba tinh vực, sở hữu vô số hành tinh, cao thủ nhiều như mây.

Còn Hắc Thổ Tinh lại chỉ là một hành tinh thổ dân nơi biên thùy của Lăng Vân Quốc. Giữa vô vàn hành tinh như khói bụi, nơi đây chỉ là một chốn không mấy nổi bật, nghèo đến mức chim không thèm ỉa, chẳng ai buồn để ý.

“Sao không có tên?” Hạ Bình không thấy tên mình trong đống thông tin kia.

Miêu Tiên Nhân vuốt râu, nói: “Đây là lòng tốt của chủ nhân, sợ cái tên ngài ấy đặt nhóc không ưng ý, nên đã trao quyền quyết định cái tên cho nhóc tự xử lý.”

“Tất nhiên, trong mạng ảo đừng tùy tiện để lộ thông tin thật của mình, nếu không có thể sẽ gặp phải phiền phức cực lớn. Thật sự sẽ có người lần theo mạng lưới để tìm tới gây chuyện đấy.”

Nó nhìn Hạ Bình.

Ban đầu Hạ Bình cũng định đặt một cái tên thật, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì thôi. Cậu quyết định chọn một cái tên giả, thế là điền ngay vào chỗ trống.

“Võ Vô Địch?!”

Miêu Tiên Nhân nhìn cái tên phía trên, “bốp” một tiếng, một sợi râu bị nó giật phăng xuống. Nó lập tức cốc đầu Hạ Bình một cái, chửi ầm lên: “Thằng nhóc thối, ngươi làm chuyện tốt gì thế hả, lại dám đặt tên là Võ Vô Địch? Mẹ kiếp, ngươi có phải muốn vừa ra cửa đã bị đánh không? Có biết cái tên này đại diện cho ý nghĩa gì không? Đây chẳng phải là trêu hoa ghẹo nguyệt sao? Ngươi đúng là thiếu đòn mà.”

Mặt nó xanh mét, vừa định ngăn Hạ Bình lại thì cậu đã nhanh tay lẹ mắt, ấn nút xác nhận từ lâu rồi. Thông tin đã sửa xong, không thể thay đổi được nữa.

Trong cái thế giới võ đạo hưng thịnh, lấy võ làm tôn, yêu nghiệt cùng tồn tại này, võ giả nào mà chẳng kiêu ngạo, tự cho mình là lão tử thiên hạ đệ nhất.

Bây giờ có kẻ dám xưng là Võ Vô Địch, đây chẳng phải là tìm chết hay sao? Thực sự coi con cháu các đại phái, đệ tử các thế gia là kẻ ngốc à? Nếu bị người ta phát hiện, e là thằng nhóc này chẳng yên ổn mà sống nổi đâu.

“Tiền bối, người chấp niệm quá rồi. Tên gọi chẳng qua chỉ là một cái danh xưng, cần gì phải để ý chứ.” Hạ Bình xua xua tay, cảm thấy Miêu Tiên Nhân quá mức làm quá, hơn nữa việc này chính là do cậu cố tình.

Nếu không trêu hoa ghẹo nguyệt, không trở thành mục tiêu của mọi người, thì làm sao cậu kiếm được điểm cừu hận? Chính là muốn đạt được hiệu quả này đây.

Đội cái tên này trên đầu, muốn không gây thù chuốc oán cũng khó.

Danh xưng cái con khỉ!

Miêu Tiên Nhân tức đến mức râu vểnh lên. Ai mà chẳng phải chấp niệm, trước đó đã bảo thằng nhóc này khiêm tốn chút, làm người thì phải biết thu đuôi lại, đừng có gây chuyện thị phi. Giờ thì hay rồi, còn chưa bắt đầu mà đã đặt cái tên thất đức này, thế này thì khiêm tốn kiểu gì nữa.

Nhưng giờ thông tin đã sửa xong, muốn đổi lại là chuyện không thể nào. Nó cũng hết cách, đành phải để vậy, chỉ mong thằng nhóc này đừng có gây chuyện thị phi là tốt rồi.

“Tiền bối, giờ con vào được cái võ đạo không gian này rồi chứ?”

Hạ Bình ngứa nghề, cậu đã không thể chờ đợi thêm được nữa, muốn vào đó để mở mang tầm mắt xem con người khắp cả vũ trụ này như thế nào, không biết sẽ có bao nhiêu võ đạo cao thủ tranh phong.

“Vào đi.” Miêu Tiên Nhân hừ lạnh, giờ chỉ còn cách đó thôi, để thằng nhóc này nếm chút khổ sở, thì nó mới biết thế nào là khiêm tốn hành sự.

Dù sao danh tính giả vẫn còn nhiều, nếu cái danh tính này không dùng được nữa thì đổi sang cái khác. Biết đâu nhân cơ hội này để thằng nhóc đó biết thế nào là vũ trụ hiểm ác, cũng chưa hẳn là chuyện xấu.

Bằng không, khi bước vào vũ trụ thực thụ mà vẫn cái kiểu không biết trời cao đất dày như thế này thì phiền toái to.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của nó mới khá hơn một chút.

Vút!

Dứt lời, Hạ Bình lập tức bước về phía cánh cửa của võ đạo không gian. Lần này không còn bất cứ trở ngại nào nữa, cậu lao thẳng vào cánh cửa ánh sáng kia.

Giây tiếp theo, cả cơ thể cậu đã được truyền tống đến một nơi khác.

“Hửm?!”

Hạ Bình lập tức nhận ra mình đã rời khỏi đại sảnh ban đầu và được truyền tống đến một bãi đất trống. Đây dường như là một ngôi làng cổ kính, xung quanh xây dựng rất nhiều kiến trúc cổ xưa, mang đậm phong vị cổ kính.

Mà ở phía xa là núi non trùng điệp, núi này nối tiếp núi kia, tựa như đang ở trong rừng rậm nguyên sinh vậy, bao la vô tận, cây cối um tùm, tươi tốt xanh tươi, chim hót hoa thơm.

Không khí xung quanh tràn ngập hương hoa, khiến tinh thần sảng khoái, không khác gì thế giới thực.

“Oa, mau nhìn kìa, có người vào đây.”

Đột nhiên, Hạ Bình nghe thấy một giọng nói non nớt. Cậu quay đầu nhìn lại, người nói là một tiểu loli cao khoảng một mét, mặc bộ váy công chúa màu trắng.

Cô bé có đôi tai nhọn, đồng tử màu hổ phách, sau lưng mọc một đôi cánh trong suốt, toàn thân tỏa ra khí chất linh động, trông hệt như một tinh linh bước ra từ thần thoại.

Đối phương đang chớp chớp đôi mắt to tròn, vô cùng tò mò nhìn cậu, dường như lạ lẫm vì sao cậu lại xuất hiện ở nơi này.

“Thật hay giả đấy, đúng là có người vào, dường như vẫn còn là một đại ca ca.” Bên cạnh, một bé gái tinh linh khác cũng hết sức tò mò nhìn Hạ Bình, đôi mắt to tròn vô cùng trong trẻo.

“Sao lớn thế này rồi mà còn vào tân thủ thôn chúng ta?”

“Đúng thế, những đại nhân đã khai mở Tử Phủ lẽ ra đều phải rời đi rồi mới đúng, không thể vào tân thủ thôn được.”

“Chẳng lẽ đại ca ca này thực ra là kẻ ngốc, tiểu học còn chẳng tốt nghiệp nổi?”

Xung quanh cũng tụ tập không ít nhóc tì, chúng nhao nhao túm tụm lại, nhìn Hạ Bình như đang xem một loài động vật quý hiếm.

“Trông cứ đần đần độn độn, biết ngay là không thông minh rồi.” Một tiểu chính thái có hai cái sừng trên đầu, đồng tử màu đen, mặc bộ vest đen, khoanh tay đứng, vẻ mặt đầy kiêu ngạo, dường như hết sức khinh bỉ Hạ Bình.

“Người lớn bây giờ đúng là chẳng có ai nên hồn, tiểu học mà cũng không tốt nghiệp nổi.” Một tên nhóc mập mạp tay cầm một cái đùi voi to bự nướng vàng ươm, đang nhồm nhoàm nhai.

Tên nhóc mập này cũng không đơn giản, khắp người khắc đầy minh văn màu đỏ, mỗi tấc cơ bắp đều tỏa ra sức mạnh bùng nổ, tựa như một con bê con, lực lượng đáng sợ.

“Đừng có lại gần kẻ ngốc, mẹ mình bảo, ở gần kẻ ngốc lâu ngày sẽ bị lây, chính mình cũng sẽ trở nên ngốc nghếch đấy.” Không ít nhóc tì nhìn Hạ Bình với vẻ đầy sợ hãi.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:641
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 1 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »