Vừa bước vào dược viên, Hạ Bình lập tức ngửi thấy mùi hương thơm ngát xộc vào mũi, khí tức linh dược nồng đậm ập tới, khiến tinh thần phấn chấn, dường như mỗi tế bào trên cơ thể đều đang run rẩy.
Hắn cảm nhận được cương khí trong cơ thể mình đã được bổ sung to lớn, dường như sắp mở ra một huyệt khiếu.
Từ đó có thể tưởng tượng được, linh dược trong dược viên này quý giá nhường nào, mỗi một gốc đều có giá trị không nhỏ.
"Đây là cây gì?"
Hạ Bình chỉ vào gốc cây lớn nhất giữa dược viên, toàn thân màu bạc, lưu chuyển ánh sáng bạc, tắm mình dưới ánh mặt trời lấp lánh sáng ngời, nhìn qua đã thấy rất bất phàm.
Trên cây kết không ít quả bạc, hào quang lưu chuyển, tỏa ra hương thơm nồng nàn.
"Đây là Ngân Quả Thụ, là một loại kỳ thụ sinh ra ở thế giới biển sâu, mười năm ra hoa, mười năm kết quả, mười năm chín muồi, cần trọn vẹn ba mươi năm mới thai nghén ra một quả linh quả."
Một đầu Sa Yêu Tông Sư ngưỡng mộ nhìn cái cây này, giải thích: "Có thể nói linh quả này dược lực phi phàm, ăn một quả tương đương với Tông Sư bế quan tu luyện năm năm."
"Ngay cả Vương Giả cũng thường xuyên dùng những linh quả này để tăng tiến pháp lực."
Nó cho biết đây là linh quả chỉ có Sa Yêu Vương mới có tư cách dùng, bình thường bọn thủ hạ này chỉ khi lập được đại công mới có tư cách được ban thưởng một quả.
"Lợi hại vậy sao, đào cho ta, chuyển đi hết." Hạ Bình vung tay lớn, hạ lệnh, lập tức đào đi cả cây Ngân Quả Thụ, định mang về tự trồng.
Cái gì?!
Đám Sa Yêu Tông Sư trợn mắt há hốc mồm, bọn chúng coi như đã hoàn toàn đánh giá thấp sự tham lam của tên nhân loại vô sỉ này, vốn tưởng rằng chỉ muốn hái toàn bộ quả, ai ngờ tên khốn này lại chơi lớn, bê đi cả cái cây, nhạn qua nhổ lông. Đây căn bản là đang đào tận gốc rễ của bọn chúng mà!
"Mấy củ cải này là lai lịch thế nào?"
Hạ Bình cũng nhìn thấy cách đó không xa có một vùng đất đen, đang sinh trưởng những gốc linh dược bề ngoài như củ cải, toàn thân màu tím, thấp thoáng có huyết sắc giao long hiện lên, mỗi một sợi rễ phía trên đều tràn ngập nguyên khí nồng đậm, khí huyết vô cùng vượng thịnh, giống như một vầng mặt trời nhỏ tỏa sáng bốn phía.
"Đây không phải cà rốt, nó là Tử Huyết Nhân Sâm." Một đầu Sa Yêu Tông Sư khóe miệng giật giật, "Nó là linh dược quý giá, chỉ có thể sinh trưởng nhờ hấp thụ thiên địa linh thổ, cùng với lượng lớn tinh hoa huyết nhục của quái thú biển sâu."
"Nó ẩn chứa thuần dương tinh hoa, khí huyết vượng thịnh, một khi dùng vào, võ giả đều có thể diên niên ích thọ, tôi luyện thể phách, có khả năng thay đổi thể chất ở một mức độ nhất định."
"Người bình thường dùng vào, ước chừng đều có thể tăng thọ một trăm năm."
Không ít Sa Yêu mắt đều xanh cả lên, Tử Huyết Nhân Sâm như vậy thực sự quá quý giá, tôi luyện thể phách, tăng cường tu vi thì không nói, vậy mà còn có thể diên niên ích thọ. Nếu đem ra đấu giá, không biết sẽ có bao nhiêu người phát cuồng. Trên thực tế, rất nhiều quyền quý ở Vô Tận Hải đều từng đề nghị mua Tử Huyết Nhân Sâm với Sa Yêu Vương, nhưng đều bị Sa Yêu Vương từ chối, những thứ tốt như vậy chỉ có thể là của riêng mình tận hưởng. Đây là thứ có tiền cũng không mua được.
"Đồ tốt nha, nhổ sạch hết đi." Hạ Bình chảy cả nước miếng, Tử Huyết Nhân Sâm này không chỉ có thể tự mình sử dụng, cũng có thể mang về cho cha mẹ dùng, diên niên ích thọ nha. Nếu đem ra đấu giá, sợ rằng sẽ khiến đám nhà giàu mới nổi nhân loại phát cuồng, đương nhiên loại đồ tốt này hắn sẽ không đem ra đấu giá.
"Đúng rồi, đống đất đen trên mặt đất này chắc cũng là linh thổ nhỉ, rất hiếm thấy, cũng mang đi luôn, đào tận ba tấc đất." Hạ Bình chằm chằm nhìn vào linh thổ trên mặt đất, không chỉ muốn đào đi Tử Huyết Nhân Sâm, mà ngay cả những linh thổ nó sinh trưởng trên đó cũng phải mang đi. Dù sao nếu cần trồng những cây Tử Huyết Nhân Sâm này, số linh thổ này là không thể thiếu.
Cái gì?!
Đám đông Sa Yêu Tông Sư mặt mày đều xanh mét, Tử Huyết Nhân Sâm mang đi thì thôi, nhưng tên khốn này ngay cả bùn đất cũng không tha, còn định đào tận ba tấc đất, tên khốn này xem nơi này là cái gì, dù là nhà mình cũng không thể làm như vậy. Bọn chúng hận không thể lập tức đánh tên nhân loại này nửa sống nửa chết.
"Đúng, chính là gốc Kim San Hô kia, mau chuyển đi, đóng gói lại hết."
"Còn đóa linh hoa kia nữa, cũng đừng bỏ qua, mang đi hết, không chừa lại một cây, hiểu chưa?"
"Nhanh lên, tay chân nhanh nhẹn chút, có phải chưa ăn cơm không?"
"Trước kia thấy ngươi trung khí mười phần, bây giờ làm việc lại ẻo lả vô lực, uổng công lớn xác thế, ngươi thế này mà cũng xứng là tinh nhuệ của Sa Yêu nhất tộc sao? Hèn gì Sa Yêu Vương không mang các ngươi ra ngoài chinh chiến mà để lại giữ nhà, tự mình kiểm điểm lại nguyên nhân đi, đúc kết ra vài điểm kinh nghiệm đi, biết chưa?"
Hạ Bình chỉ huy đám Sa Yêu này, dọn sạch sành sanh đồ tốt trong toàn bộ dược viên, nơi đi qua, cỏ không mọc nổi, tóm lại bất kể dược lực thế nào đều mang đi hết, một cọng cỏ cũng không để sót.
Bị một nhân loại tùy ý chỉ huy, chỏ ngón tay trỏ, còn bị mắng xối xả, giống hệt như địa chủ giám sát nông nô vậy, đám Sa Yêu này uất ức không thôi, bọn chúng sắp không khống chế nổi cơn giận trong lòng rồi. Hơn nữa lời của Hạ Bình coi như đã chọc trúng chỗ đau trong lòng bọn chúng, mang đi nhiều tinh nhuệ Sa Yêu như vậy, lại để bọn chúng ở lại, nói bọn chúng không có suy nghĩ gì trong lòng là không thể nào. Dựa vào cái gì đám khốn đó có thể ra ngoài lập công kiến nghiệp, mà bọn chúng chỉ có thể ở nhà giữ cửa canh hộ. Có phải Sa Yêu Vương cho rằng bọn chúng đều là hàng phế phẩm, nên mới không muốn mang ra ngoài làm mất mặt hay không, trong thành này không ít yêu quái đều có lời ra tiếng vào tương tự.
"Đợi chút, đống đó là cái gì, sao chưa chuyển đi?"
Hạ Bình mắt sắc như dao, lập tức giơ tay chỉ vào từng gốc cỏ xanh đang mọc trên mặt đất.
"Đây đều là cỏ, không có tác dụng gì cả." Có Sa Yêu trả lời.
Hạ Bình lập tức mắng to: "Ngươi bảo là cỏ thì là cỏ à, không thấy đều đang tỏa ra linh khí ba động sao? Chắc chắn là tuyệt thế linh dược, mau nhổ đi, thiếu một cây ta đá nát trứng của ngươi."
Linh khí ba động cái con khỉ!
Đám Sa Yêu phát điên, rõ ràng là cỏ bình thường, do dính phải khí tức của linh dược quý giá xung quanh, còn có năng lượng của linh thổ, mới tỏa ra chút linh khí mà thôi. Bình thường loại cỏ này, yêu quái trong dược viên đều nhổ bỏ đốt đi, thế mà nhãi con này lại hay, cho rằng đó là tuyệt thế linh dược, bắt phải nhổ sạch, một cây cũng không định chừa lại. Tên nhân loại này quả thực là tham lam vô độ.
"Dân đen nghèo kiết xác!"
Ngư Thất Thất bên cạnh xem đến mức há hốc mồm, tên nhân loại này quả thực là cường đạo mà, thu phong tảo lạc diệp (gió thu quét lá rụng), thứ gì có giá trị đều không định bỏ qua, ngay cả cỏ có chút linh khí cũng muốn nhổ, linh thổ trên mặt đất cũng muốn vét sạch, lạy chúa, rốt cuộc là nghèo đến mức nào mới có thể tang tâm bệnh cuồng đến vậy. Cả đời nàng chưa từng thấy nhân loại nào như thế, không, dù là yêu quái cũng chưa thấy ai như vậy. Nếu tên nhân loại vô sỉ này mà đến Nhân Ngư Vương Quốc, thì quốc gia của nàng coi như nguy rồi, tuyệt đối không thể để nhân loại vô sỉ thế này bước vào Ngư Nhân Vương Quốc, bằng không đó chính là tai họa ngập trời, sánh ngang với bão tố đại dương, sóng thần, thiên tai động đất cấp mười mấy. Nàng thầm hạ quyết tâm, liệt Hạ Bình vào danh sách đen những kẻ đời này tuyệt đối không được phép bước chân vào Nhân Ngư Vương Quốc.